Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 114: Người thương

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:09
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưng tựa núi Đông Hưng, mặt hướng sông Bắc Thương, phong thủy huyện Đông Hưng quả thực khá .

Thị trấn lớn, Chu Thanh ngóng một lúc tìm nhà ngoại của Quý lão phu nhân. Đã đến ngay mắt, Yến Tam Hợp càng chậm trễ.

"Sư phụ Trí Thông, trong huyện chùa miếu nào ?"

"Có, là miếu Quan Đế."

"Các ngươi đến miếu Quan Đế nghỉ ngơi , tối nay chúng sẽ tới hội họp."

Yến Tam Hợp dặn dò thêm: "Làm phiền sư phụ giữ giúp chúng ba gian phòng khách."

Sư phụ Trí Thông gật đầu: "Cô nương yên tâm, phòng ốc và cơm nước bần tăng sẽ sắp xếp đầy đủ."

"Đa tạ!"

Yến Tam Hợp về phía Chu Thanh, Hoàng Kỳ: "Hai dò đường ."

"Vâng!"

Mới qua vài ngày mà hai cũng cần sắc mặt chủ t.ử nữa, dù Yến cô nương cái gì thì chính là cái đó.

Chỉ đầy nửa canh giờ, nhà ngoại của lão phu nhân hiện ngay mắt.

Đó là một ngôi nhà vuông vức, phía cửa chính treo một tấm biển, hai chữ "Hồ trạch".

Chu Thanh tiến lên gõ cửa.

Chờ một lát, cánh cửa hé mở, một phụ nữ bế đứa bé tay bước .

"Các ngươi tìm ai?"

Yến Tam Hợp liếc Bùi Tiếu. Bùi Tiếu vội mở miệng: "Chúng từ kinh thành đến."

Người phụ nữ ngạc nhiên: "Kinh thành ư?"

"Phải, kinh thành. Quý gia, Hộ bộ thị lang."

Người phụ nữ sững sờ trong giây lát, đột nhiên đầu bỏ chạy trong, chạy hét lớn:

"Ông nó ơi! Trời ơi! Quý gia ở kinh thành tìm tới cửa ..."

"Ối dào, là nhà bà cô tổ của chúng đó!"

Cái giọng điệu ...

Bùi Tiếu định đưa tay ngoáy lỗ tai cho đỡ chối, thì chợt Yến Tam Hợp dặn : "Lát nữa , đầu tiên tìm cùng thế hệ với lão phu nhân, đó tìm lớp con cháu từng gặp bà."

Chuyện còn cần ngươi dặn ? Coi Bùi đại nhân là cái gì hả?

Bùi Tiếu âm thầm lườm một cái.

...

Được mời nội trạch, an tọa tại nhà chính, dâng rót nước...

Trà còn uống cạn một tuần, trong nhà chính hơn mười đàn ông tuổi trung niên tràn .

Dẫn đầu là một đàn ông trạc hơn năm mươi tuổi, hình khô đét, đôi mắt đảo lia lịa Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi.

"Hai vị quý nhân, các ngài thật sự là của Quý gia ở kinh thành?"

Bùi Tiếu lớn tiếng oai: "Ngươi là gì của lão phu nhân?"

Gã đàn ông vội : "Ta là cháu trai trưởng của bà ."

Gã cháu trai trưởng khúm núm lùi phía .

Bùi Tiếu hắng giọng: "Gọi trưởng bối nhà các ngươi đây, việc thể chuyện với ngươi ."

Gã cháu trưởng mặt đưa đám: "Quý nhân , cha , nhị thúc, tam thúc, tứ thúc đều qua đời cả , bây giờ đầu gia đình."

Bùi Tiếu phất tay: "Ai từng gặp Hồ thị khi còn bé thì ở , những còn ngoài hết."

Lời của quý nhân, ai dám .

Tiếng bước chân rầm rập vang lên. Vốn dĩ nhà chính đang chật ních , thoáng cái chỉ còn trơ trọi mỗi gã cháu trai trưởng.

Bùi Tiếu liếc Yến Tam Hợp, trong lòng thầm kêu nguy , chỉ còn một mống, thế quân diệt còn .

Yến Tam Hợp chỉ cái ghế bên cạnh: "Ngồi."

Gã cháu trưởng ngơ ngác. Đang yên đang lành, tự dưng một nữ nhân xen chỉ đạo, thế hợp quy củ.

"Bảo ngươi thì ngươi cứ !" Bùi Tiếu đập bàn cái "rầm", khí thế bức : "Nàng hỏi cái gì, ngươi đáp cái đó, thiếu một chữ."

Chân gã cháu trưởng mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, mặt mũi càng thêm hoang mang. Mong mỏi ngày đêm, cuối cùng cũng mong Quý gia đến, tự dưng hung hăng dữ tợn như ? Chẳng lẽ đến để đưa tiền giúp đỡ lão phu nhân ?

Yến Tam Hợp bắt đầu hỏi: "Ngươi tên gì?"

Gã cháu trưởng run rẩy đáp: "Hồ Dũng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-114-nguoi-thuong.html.]

Yến Tam Hợp: "Lão phu nhân thứ mấy trong nhà?"

Hồ Dũng: "Cô thứ ba, hai trưởng, hai ."

Yến Tam Hợp: "Hồ gia chỉ một con gái thôi ?"

Hồ Dũng: "Chỉ một ."

Yến Tam Hợp: "Lúc bà rời khỏi huyện Đông Hưng, ngươi mấy tuổi?"

Hồ Dũng: "Bốn tuổi."

Yến Tam Hợp đến hai chữ "bốn tuổi" thì lòng nguội lạnh một nửa: "Bốn tuổi thì nhớ chuyện gì ?"

Hồ Dũng ngơ ngác: "Nhớ chuyện gì cơ ạ?"

Bùi Tiếu đập bàn quát: "Chuyện của cô ngươi !"

Hồ Dũng dọa cho sợ như chim thấy cành cong.

Yến Tam Hợp ngăn cản Bùi Tiếu dùng quan uy dọa . Hơn một tháng trời màn trời chiếu đất, đừng Bùi Tiếu, đến ngay cả nàng cũng chẳng còn kiên nhẫn mà từ tốn chuyện với đám con cháu Hồ gia .

"Trước cô ngươi nuôi một con ch.ó đen ?"

"Đã từng nuôi. Khi còn bé còn chơi với con ch.ó , tên là gì nhỉ? À nhớ , tên là Hắc Đản."

Yến Tam Hợp: "Có thích con ch.ó đó ?"

Hồ Dũng đáp chẳng chút do dự: "Cưng lắm, cũng mang theo. Con ch.ó cũng quấn cô lắm, cha kể, lúc cô ngủ, nó sẽ ngay bên cạnh giường canh chừng."

Yến Tam Hợp: "Vậy đó con ch.ó ?"

"C.h.ế.t . Cô , nó bỏ ăn bỏ uống mười ngày c.h.ế.t đói."

Hồ Dũng dè dặt Yến Tam Hợp: "Tuy rằng khi đó còn nhỏ, nhưng chuyện con Hắc Đản c.h.ế.t nhớ rõ, còn nữa mà."

Yến Tam Hợp chạm ánh mắt của Tạ Tri Phi, cả hai đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Chó tuy trung thành với chủ, nhưng cũng đến mức chủ nhân tuyệt thực đến c.h.ế.t như chứ. Có thể thấy con ch.ó và lão phu nhân duyên phận hề mỏng!

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Hắc Đản trung thành như , ban đầu nó từ tới?"

Hồ Dũng gãi gãi cằm, vắt óc nhớ hồi lâu mới : "Nghe cha kể, hình như là cô nhặt từ bên ngoài về."

Yến Tam Hợp truy vấn: "Nhặt trong cảnh nào? Nhặt ở ?"

"..."

Gã cháu trai Hồ Dũng chớp chớp mắt, nghĩ nửa ngày trời vẫn chỉ chớp mắt.

"Ta... thật sự . Dù từ lúc bắt đầu nhớ sự việc thì con ch.ó ở trong nhà ."

Yến Tam Hợp "ừ" một tiếng, hỏi tiếp: "Cô ngươi đến kinh thành là do bà tự nguyện ép buộc?"

"Chuyện ..."

"Đừng với là ngươi việc ."

Yến Tam Hợp lạnh lùng : "Tuy rằng khi đó ngươi mới bốn tuổi, nhưng trong nhà một nhân vật lớn như , thế hệ thể nhắc đến."

Hồ Dũng len lén liếc Yến Tam Hợp, trong đầu xoay chuyển suy tính xem vì Quý gia lặn lội ngàn dặm xa xôi tới Hồ gia, tại hỏi những câu kỳ quái ...

Đột nhiên, một thanh trường kiếm sáng loáng ném cái "keng" xuống mặt .

Người ném kiếm là Tạ Tri Phi, đang vắt chéo chân, sắc mặt lạnh lùng tuấn tú nhưng đầy sát khí.

Lý Bất Ngôn thanh kiếm , thầm nhủ: Tam gia , ngài cướp việc của thế?

Hồ Dũng sợ tới mức run lẩy bẩy:

"Cô vốn , nhưng nhà nghèo rớt mồng tơi, nếu bà thì lấy tiền cho nhị thúc, tam thúc, tứ thúc cưới vợ."

"Đó là kinh thành mà! Quý gia còn quan to nữa. Đừng , cho dù tỳ nữ hầu hạ thì vẫn sướng hơn là ngư dân nhiều!"

"Nghe cha ... cô từng thương."

Câu như một tia sét đ.á.n.h trúng Yến Tam Hợp, khiến m.á.u huyết cô như chảy ngược.

Không đợi Yến Tam Hợp mở miệng, Bùi Tiếu đập bàn quát lớn: "Người thương của bà là ai?"

"Chuyện ..." Hồ Dũng khổ sở vò đầu bứt tai, nghĩ ngợi hồi lâu, đột nhiên mắt sáng lên:

"Nhớ ! Mẹ từng nhắc đến một , hình như là ở bờ bên sông."

Lại thêm một tia sét nữa đ.á.n.h xuống.

Lần , tất cả đều c.h.ế.t lặng, sững sờ như trời trồng.

---

 

Loading...