Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 112: Nước chư hầu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:07
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ Dần một khắc.

Phía chân trời vẫn còn tối mịt mùng sương sớm.

Trong tiếng chuông chùa và tiếng tụng kinh buổi sáng văng vẳng, sáu với tinh thần phấn chấn thúc ngựa rời khỏi chùa Quan Âm.

Vào giờ phút , nén hương đầu tiên của các thiện nam tín nữ vẫn còn kịp thắp lên!

Theo tính toán của Bùi đại nhân, lộ trình năm ngày thì chỉ cần nghỉ ngơi hai ba thể đến nơi. Nào ngờ đoạn đường gần như chẳng lấy một khúc quan đạo bằng phẳng nào, bộ đều là trèo đèo lội suối, xuyên rừng vượt núi. Tốc độ di chuyển chẳng tăng lên chút nào, chỉ sự mệt mỏi là ngày một chồng chất.

Lại sang chủ tớ Yến Tam Hợp mà xem. Lý đại hiệp sức vóc hơn gì, nhưng cái cô đồng họ Yến rõ ràng đang khỏe trong mà bước vẫn thoăn thoắt như bay.

mà!

Võ tăng dẫn đầu tên là Trí Thông, thấy bèn lòng lấy một cuốn kinh Kim Cang chép tay đưa cho : "Nếu đại nhân thấy mệt mỏi, thể kinh Kim Cang để tịnh tâm cho đỡ mệt."

Còn kinh Kim Cang nữa chứ? Giờ cho ông đây nuốt cả viên "kim cang" bụng cũng vô dụng thôi.

Bùi Tiếu liếc xéo một cái, tiếp tục còng lưng chống gậy leo núi. Ngựa của giao cho Hoàng Kỳ dắt từ lâu.

Lý Bất Ngôn là đầu tiên leo lên đến đỉnh núi, nàng vọng xuống hỏi: "Trí Thông sư phụ, mấy ngọn núi kiểu còn bao nhiêu cái nữa?"

Trí Thông đáp: "Lý cô nương, vượt qua bảy ngọn núi như nữa là tới huyện Đông Hưng ."

Chân Bùi Tiếu mềm nhũn, suýt chút nữa thì lăn lông lốc xuống núi.

Bảy ngọn nữa?

Bà ngoại ơi, bà là đang lấy cái mạng nhỏ của đứa cháu ngoại cưng !

Yến Tam Hợp đầu bộ dạng t.h.ả.m hại của Bùi Tiếu, ngước sắc trời: "Bất Ngôn, ngươi xuống núi tìm chỗ nghỉ chân ."

"Được." Lý Bất Ngôn nhún chân nhảy vài cái mất hút bóng dáng.

Ánh mắt Tạ Tri Phi lóe lên tia lo lắng, leo đến bên cạnh Yến Tam Hợp, ân cần hỏi: "Có mệt ? Có nghỉ một lát ?"

"An qua đêm chân núi .”

Yến Tam Hợp nghiêng mặt , đáp lời hời hợt: "Ta ."

vì mất m.á.u nên mặt mũi cô trắng bệch, trán và chóp mũi lấm tấm mồ hôi lạnh.

Cũng rõ cảm giác trong lòng là gì, chỉ thấy rấm rứt, xót xa khó tả. Hai vị tiểu thư Tạ gia ở nhà, hễ đến tháng là dài giường nghỉ ngơi, mấy nha tri kỷ hầu hạ, phòng bếp nhỏ thì phiên nấu đủ loại canh bổ dưỡng tẩm bổ. Lão tổ tông vẫn thường , con gái là cưng chiều, như thế mới nuôi dạy cốt cách tiểu thư thiên kiều vạn quý.

Tạ Tri Phi lẳng lặng bước lên phía hai bước, chắn ngay mặt Yến Tam Hợp. Xuống núi tuy nhanh nhưng đường trơn dễ trượt, chắn ở phía nàng...

Yến Tam Hợp tấm lưng vững chãi của một lúc, gì, chỉ khẽ thở dài một nhẹ nhõm.

Mất hai canh giờ để xuống núi, vặn lúc trời tối đen. Nghỉ ngơi hồi phục một đêm tiếp tục lên đường...

Đến khi leo tới đỉnh ngọn núi cuối cùng, tốc độ của Lý Bất Ngôn cũng bắt đầu chậm . Còn Bùi đại nhân thì tê liệt , ngã vật lưng Hoàng Kỳ như một con cá c.h.ế.t, chỉ còn đủ sức để thở hắt chứ chẳng còn mà tức giận nữa.

Cũng khó trách tại bà ngoại năm mười sáu tuổi kinh bao giờ trở về nhà ngoại nữa. Cái nơi khỉ ho cò gáy , về thăm quê cũng là cả một cực hình!

Nhân lúc chú ý, Hoàng Kỳ ghé tai chủ t.ử thì thầm: "Gia, lát nữa xuống núi để cõng ."

Bùi Tiếu liếc trộm Yến Tam Hợp một cái, nghiến răng: "Cút! Gia cần mặt mũi nữa chắc?"

Thực Yến Tam Hợp cũng đang c.ắ.n răng chịu đựng. Đang đến kỳ kinh nguyệt mà liên tục năm ngày trời trèo đèo lội suối, cái cảm giác cực hình ai từng trải qua mới thấu. nàng quen mẩy, mà loạn lên thì cũng chẳng ai để ý.

Cái gì mà con thứ của thế gia... Cái gì mà môn thua kém Quý phủ... Cứ cái khả năng chịu thương chịu khó, dãi dầu sương gió của cô bây giờ , xuất thể cao quý ?

Hòa thượng Trí Năng thấy đám thì sắc mặt trắng bệch, thì thoi thóp, bèn cố gắng cổ vũ tinh thần: "Đại nhân, Tam gia, mau kìa! Huyện Đông Hưng ở ngay mắt chúng ."

Đại nhân thì coi như bước một chân quan tài , nhưng Tam gia vẫn còn thoi thóp thở, điều thở hồng hộc chẳng khác nào trâu cày ruộng. Hắn cố giãy dụa dậy, ngẩng đầu lên thì phát hiện Yến Tam Hợp sừng sững bên cạnh Trí Năng từ bao giờ.

Trí Năng thấy nàng tới vội nép sang một bên nhường chỗ. Mấy ngày nay nhận , vị Yến cô nương tuy ít , trầm lặng nhất trong sáu , nhưng thực chất mới là "lão đại" quyền uy, một là một, ai dám cãi.

Yến Tam Hợp phóng tầm mắt về phía xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-112-nuoc-chu-hau.html.]

Một con sông lớn trải dài ngàn dặm xẻ dọc đất trời bao la thành hai nửa, mặc dù cách xa như nhưng nàng vẫn cảm nhận sự hùng vĩ và dòng nước chảy xiết cuồn cuộn của nó.

"Sư phụ Trí Năng, con sông chính là sông Bắc Thương ?"

" ."

Trí Năng chỉ tay về phía bờ bên : "Phía bên sông Bắc Thương là phố cổ Đại Tề, cô nương xem, kiến trúc nhà cửa hai bên bờ sông hề giống ."

Đại Tề?

Yến Tam Hợp thoáng chút kinh ngạc.

Đoạn đường quá vội vã, nàng suýt quên mất Tạ Đạo Chi từng , Đại Tề liên quan mật thiết đến việc Trịnh thị diệt tộc năm xưa.

"Vậy sông Bắc Thương coi là đường biên giới ?" Nàng hỏi.

"Cũng hẳn là biên giới. Triều đình thiết lập Bố Chính Sứ Ty ở đây, thể trực tiếp dâng thư tấu trình lên Hoàng thượng."

Một thở ấm nóng phả nhẹ xuống đỉnh đầu, Yến Tam Hợp thì thấy Tạ Tri Phi ngay bên cạnh. Có lẽ do mấy ngày cạo râu nên khuôn mặt trông phong trần và tang thương hơn ngày thường một chút.

Yến Tam Hợp cong mắt : "Bây giờ là , tức là đây từng như thế. Tam gia thể cụ thể hơn ?"

"Cảm thấy hứng thú ?" Hắn cũng học theo biểu cảm của cô, đôi mắt cong cong ý .

Học theo gì chứ?

Yến Tam Hợp bình tĩnh lùi nửa bước giữ cách: "Hứng thú!"

"Thực nước Đại Tề bắt đầu từ triều Tần cho đến thời Hán, Đường vẫn luôn là lãnh thổ của nước Hoa Hạ chúng . Sau thời Ngũ Đại Thập Quốc, trải qua nhiều binh biến loạn lạc tách khỏi sự thống trị của Hoa Hạ, trở thành một nước nhỏ độc lập."

Tạ Tri Phi xa xăm: "Tuy là nước nhỏ độc lập, nhưng xưa nay vẫn luôn phụ thuộc Hoa Hạ, xem như là một nước chư hầu."

Yến Tam Hợp hiểu rõ lắm bèn hỏi : "Nước chư hầu là gì?"

"Nước chư hầu , giống như quan hệ giữa ngươi và Lý Bất Ngôn . Ngươi Lý Bất Ngôn là bằng hữu, là đồng bạn của ngươi, nhưng thực tế nàng cực kỳ lời ngươi. Ngươi bảo nàng hướng đông, nàng tuyệt đối sẽ hướng tây."

Tạ Tri Phi đầu về phía Lý Bất Ngôn đang nghỉ ngơi.

"Nàng thứ gì , đầu tiên nàng nghĩ đến sẽ là ngươi. Ngược , một khi Lý Bất Ngôn gặp nguy hiểm gì, thì duy nhất nàng thể cầu cứu cũng chỉ ngươi."

Lý Bất Ngôn dựng thẳng hai tai lên lén, bỏ sót chữ nào, trong bụng thầm nghĩ: Cái ví dụ quái gở mà Tạ tam gia ngươi cũng nghĩ ?

"Mà ngươi, hễ thấy nàng việc thì tuyệt đối sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu, hiểu ?"

"Vẫn còn một chút rõ. Chuyện của Lý Bất Ngôn là do để nàng tự quyết định, nội chính của nước chư hầu thì do ai chủ?"

"Hỏi lắm!" Tạ Tri Phi gật gù: "Nội chính của nước phiên thuộc, việc nhỏ thể tự chủ, nhưng việc lớn thì do thiên triều, tức nước lớn mà nó phụ thuộc định đoạt."

"Họ vương hầu tướng quân của riêng , quân đội riêng, dân chúng riêng, nhưng vẫn theo chính lệnh của nước lớn."

Yến Tam Hợp khẽ nhướng mày: "Tam gia tiếp ."

Tạ Tri Phi trầm giọng giải thích tiếp: "Tiên đế năm xưa sắc phong Hoàng đế nước Đại Tề là họ Trần. Trần thị hàng năm đều tiến cống cho Hoa quốc, thường xuyên phái quan viên đến Hoa quốc học tập giao lưu, quan hệ bang giao hai nước cực kỳ hòa hợp."

Lời ngoài qua thì thấy bình thường, nhưng Yến Tam Hợp nhận hàm ý sâu xa bên trong.

Cái gọi là đại sự, chính là những chuyện hệ trọng như sắc phong hoàng đế ở nước chư hầu cũng đều do hoàng đế của nước lớn định đoạt.

Vào những năm cuối đời của Tiên đế, Đại Tề lặng lẽ một việc kinh thiên động địa: Cháu ngoại của hoàng đế Trần thị là Ngô Quan Nguyệt mưu quyền soán vị.

Giọng Tạ Tri Phi đột nhiên chùng xuống, đầy vẻ nghiêm trọng: "Bởi vì hai nước cách quá xa, núi sông cách trở, Tiên đế đến lúc băng hà vẫn giấu kín chuyện , khiến cho Hoa quốc một ai ."

Ngô Quan Nguyệt?

Yến Tam Hợp rùng ớn lạnh.

Tạ Đạo Chi từng , kẻ và con trai chính là đầu sỏ gây nên t.h.ả.m án diệt tộc Trịnh thị.

 

Loading...