Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 109: Gặp mặt
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:04
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" là thứ tiện nhân!"
Vừa nhắc tới chuyện , Tạ Tri Phi lập tức nổi trận lôi đình: "Chờ về kinh thành, nhất định với Hoài Nhân. Khảo hạch cuối năm của Lại bộ thể chỉ chiến tích, mà còn xem xét cả nhân phẩm nữa."
Hoàng Kỳ thốt lên: "Tam gia, tên trộm là quan ?"
"Đoán chừng chỉ là tên tiểu ở cái xó xỉnh nào đó thôi."
Tạ Tri Phi chẳng nhớ đến chuyện xui xẻo đó nữa, phẩy tay: "Không chừng giống như Yến Tam Hợp dự đoán, sớm bỏ mạng lưỡi đao của đạo phỉ ."
...
Trong quan dịch nuôi ngựa, con nào con nấy đều béo mập mạp.
Đổi ngựa cũ lấy ngựa mới, giá cả hời. Bạc chính là thể diện của đàn ông, Tạ Tri Phi dứt khoát đổi luôn một lúc năm con.
Kiểm tra móng ngựa, yên ngựa xong xuôi, hai còn kịp mở miệng trả giá thì ông chủ vui vẻ xua tay, lấy cây trâm trả .
Hắn việc ở cái quan dịch hơn hai mươi năm, đón tiễn bao nhiêu quan viên lớn nhỏ. Hai vị công t.ử trẻ tuổi mặt , giọng đặc sệt khẩu âm kinh thành, tám chín phần mười là từ kinh đô tới. Hơn nữa, phong thái ăn uống và khí thế thì hơn phân nửa là con cháu thế gia, đắc tội nổi.
"Bữa tối nay coi như tiểu nhân tiễn đưa hai vị quan gia, thu bạc."
Tạ Tri Phi cũng chẳng thèm khách sáo: "Vậy phiền ông dặn nhà bếp chuẩn cho chúng lương khô đủ dùng hai ngày, thêm sáu cái áo tơi nữa."
Ông chủ vồn vã: "Quan gia yên tâm, chắc chắn sẽ chuẩn thỏa đáng."
"Hai ngày?"
Cơ m.ô.n.g Bùi Tiếu bắt đầu căng cứng .
Thôi xong! Mông của gia đây hai ngày tới đừng hòng yên .
...
Lúc chủ tớ Yến Tam Hợp xuống lầu, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu ngay ngắn bàn ăn. Phía họ, Chu Thanh và Hoàng Kỳ đang khoanh tay hầu.
Yến Tam Hợp tới, buông một câu: "Hai các ngươi cũng ."
Chủ t.ử ăn cơm, đời nào chuyện hạ nhân cùng bàn? Lý cô nương quy củ thì , chứ Chu Thanh dám!
"Cô nương dùng cơm ạ, chúng ..."
"Vậy thì tất cả cũng đừng ăn nữa." Giọng điệu Yến Tam Hợp lộ rõ vẻ vui.
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đưa mắt .
Một hô: "Chu Thanh, !"
Người cũng bảo: "Hoàng Kỳ, xuống!"
Chủ t.ử lên tiếng, hai thể run rẩy kéo ghế xuống. Yến Tam Hợp lúc mới cùng Lý Bất Ngôn an tọa.
Nàng khẽ hắng giọng: "Kêu các ngươi ăn cùng, một là để tiết kiệm thời gian, hai là chuyện dặn dò."
Chu Thanh thấy gia nhà vẫn lười biếng đó, bèn vội vàng đáp lời: "Cô nương cứ ."
"Chu Thanh, Hoàng Kỳ, hai các ngươi chọn con ngựa nhất, chạy tới phủ Nam Ninh, Quảng Tây ."
Yến Tam Hợp tiếp lời: "Đến phủ Nam Ninh, lập tức dò la xem nhà ngoại của Quý lão phu nhân ở . Làm như là tiết kiệm thời gian nhất."
Hoàng Kỳ sốt ruột: "Yến cô nương, hỏi thăm thế nào đây?"
Yến Tam Hợp trả lời ngay mà liếc mắt sang Tạ Tri Phi.
Tạ Tri Phi trầm ngâm một lát : "Quý gia quan đến chức Hộ bộ Thị lang, hiển quý như hẳn là khó ngóng. Nếu vẫn hỏi ..."
"Không thể nào hỏi .”
Yến Tam Hợp ngắt lời: "Một nữ ngư dân gả đến kinh thành phu nhân, là lão phu nhân của nhà quan, chuyện vinh quang như thế, ngoài thì nhà ngoại của lão phu nhân cũng chẳng thể nào nhịn mà khoe khoang ."
Nàng phân tích, mắt Chu Thanh bỗng sáng lên: "Cô nương yên tâm, chắc chắn sẽ phụ sự ủy thác. Chỉ là khi ngóng tin tức thì chúng gặp cô nương ở ?"
Yến Tam Hợp nghiêng đầu về phía Bùi đại nhân. Bùi đại nhân thấy ánh mắt ngầm hiểu ý.
"Hoàng Kỳ, bảo đám lừa trọc... đám hòa thượng chuẩn sẵn cơm chay nước , chờ bổn đại nhân đến thị sát."
Hoàng Kỳ lập tức đáp: "Vâng!"
Yến Tam Hợp gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn: "Bạc , đưa hết cho !"
Tạ Tri Phi đưa mắt hiệu cho Chu Thanh. Chu Thanh vội rút mấy tờ ngân phiếu trong : "Yến cô nương, kiểm tra xem."
"Lấy hết đây." Chu Thanh yếu ớt kêu lên: "Yến cô nương, bạc ..."
"Ngươi và Hoàng Kỳ giữ một ngàn lượng phòng , còn đưa hết cho bảo quản."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-109-gap-mat.html.]
Yến Tam Hợp sang Tam gia: "Yên tâm, để Tam gia nhà ngươi c.h.ế.t đói ."
Tam gia chột sờ mũi, chớp chớp mắt.
Chu Thanh đành ngậm ngùi rút nốt mấy tấm ngân phiếu giấu trong , đưa tất cả cho Yến Tam Hợp.
Bùi Tiếu dùng đầu gối đá đá chân Tạ Tri Phi, ý bảo: Huynh , nam nhân mà một xu dính túi thì t.h.ả.m lắm đó, chắc là định tạo phản chút ?
Tạ Tri Phi nhướng mí mắt đáp trả: Tạo phản ư? Cây trâm vẫn còn trong tay !
Hắn lấy cây trâm trong n.g.ự.c đưa cho Yến Tam Hợp: "Kiểm tra xem hư hao gì ?"
Yến Tam Hợp cầm cây trâm xoay qua xoay vài cái : "Đoạn đường tất cả đều chỉ huy. Trên đau đớn thì cũng nghiến răng mà nhịn, nhịn thì nghĩ tới Quý gia, nghĩ tới lao ngục."
Bùi Tiếu câm nín. Cô đồng họ Yến xử Tạ Ngũ Thập xong là tới lượt xử ?
Yến Tam Hợp đặt cây trâm xuống bàn, cầm đũa lên: "Ăn cơm!"
Tạ Tri Phi cũng cầm đũa, đồng thời chủ động dùng chân đá Bùi đại nhân: Minh Đình, là ngươi tạo phản thử xem, khí thế của nha đầu mạnh quá !
Khóe miệng Bùi đại nhân co rút: Điểm yếu của ông đây trong tay nàng, tạo phản kiểu gì?
"Hai vị ý kiến gì với tiểu thư nhà thì cứ thẳng , cần dùng ánh mắt để kháng nghị như thế ." Lý Bất Ngôn tủm tỉm .
"Không ý kiến!"
Hai vị gia đồng thanh nhả bốn chữ, cùng cúi đầu cắm cúi ăn, trong bụng thầm mắng: Coi như ngươi tinh mắt!
Bữa cơm cuối cùng , mùi vị quả thực ngon.
Yến Tam Hợp chậm rãi ăn đến miếng cuối cùng, hào phóng gắp đưa cho Lý Bất Ngôn. Sau đó nàng dùng nước súc miệng, chờ khi tất cả đều buông đũa mới khẽ hắng giọng.
"Nghe Tam gia đang dò hỏi sinh nhật của ?"
Tạ tam gia đang uống dở ngụm thì "phụt" một tiếng b.ắ.n hết ngoài, suýt nữa thì sặc c.h.ế.t.
"Chuyện đó... cố ý hỏi thăm , chỉ là lúc chuyện với Lý cô nương thuận miệng nhắc tới thôi."
Nói xong, vội vàng dùng đầu gối huých Bùi Tiếu cầu cứu.
Bùi Tiếu vội hòa giải: "Thì... lỡ như sinh nhật ngươi trúng mấy ngày , chúng cũng thể chúc mừng ngươi một cái mà."
Yến Tam Hợp nhanh chậm cầm lấy ấm , tự rót thêm cho một chén.
"Sinh nhật con cái chính là ngày chịu khổ của mẫu . Ta bao giờ tổ chức sinh nhật. Tạ tam gia còn gì nữa ?"
Ta hỏi, ngươi sẽ trả lời ?
Trả lời , liệu là sự thật ?
Một ngay đến cả sinh nhật cũng giấu diếm...
Tạ Tri Phi cong môi nhạt: "Hết , chúng về phòng nghỉ ngơi ."
Bữa cơm đúng là nghẹn c.h.ế.t mất!
...
Giờ Dần một khắc, trời đất vẫn còn tối đen như mực.
Trước cửa quan dịch, sáu con ngựa phóng như bay, bụi cuốn mù mịt. Trong đó hai con tốc độ cực nhanh, dần dần kéo giãn cách với bốn con ngựa phía .
Đến khi mặt trời ló dạng, hai con ngựa dẫn đầu chạy mất hút thấy bóng dáng.
Mãi cho đến lúc mặt trời lặn, hai vị quan gia Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu mới ăn bữa cơm thứ hai trong ngày. Mỗi phát cho hai cái bánh bao khô khốc, nguội ngắt.
Tạ Tri Phi cái bánh bao trong tay, trong lòng cực kỳ cảm thán: Tam gia quả nhiên bỏ đói, nhưng mà ăn uống thế thì...
Ăn xong, bốn dựa lưng nghỉ ngơi hồi sức đúng một canh giờ, đó tiếp tục lên đường.
Phải đợi đến hai ngày , khi ăn hết sạch chỗ lương khô thì bọn họ mới phép ở quan dịch. Tắm rửa, quần áo, ăn cơm, nghỉ ngơi, đổi ngựa, chuẩn lương khô cho hai ngày tiếp theo... Cứ lặp lặp một vòng tuần như thế.
Nửa tháng trôi qua, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu mới nhận hai điều.
Điều đầu tiên, Yến Tam Hợp luôn cho bọn họ nghỉ ngơi ngay lúc sức chịu đựng sắp chạm đến giới hạn.
Điều thứ hai, suốt chặng đường Lý Bất Ngôn để cho bọn họ bận tâm bất cứ thứ gì. Dù là tìm quan dịch mua quần áo cho bốn , nàng đều sắp xếp chu đấy, xảy chút sai sót nào.
Đương nhiên, Bùi đại nhân còn một phát hiện đáng kinh ngạc khác.
Trải qua nửa tháng ma sát lưng ngựa, m.ô.n.g của giờ đây luyện thành "da dày thịt khô". Đừng đau, đến ngứa cũng chẳng thấy, thậm chí còn vững vàng đến độ chẳng xê dịch chút nào lưng ngựa. Nỗi ấm ức trong lòng dường như cũng theo đó mà vơi bớt nhiều.
Chà! là chuyện cảm động thấu trời xanh mà!
---