Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 106: Ăn Cơm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:01
Lượt xem: 257
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp chẳng thèm để ý đến lời cảm tạ của Tạ Tam gia.
Tạ gia nhà cao cửa rộng, tiền nhiều như nước, sợ gì mà trả chứ?
"Gọi nửa cân rượu trắng đây, uống một chút cho ấm , trừ hàn khí." Nàng .
Tạ Tri Phi lúc mới phát hiện , Lý Bất Ngôn khi thu kiếm về thì ủ rũ bàn, sắc mặt vẻ lắm.
"Tiểu nhị, cho nửa cân rượu trắng!" Hắn , cúi đầu hỏi: "Bị cảm lạnh ?"
Lý Bất Ngôn gượng: "Không , uống vài ngụm rượu nóng là ngay thôi."
Dưới gầm bàn, Bùi Tiếu đá chân Tạ Tri Phi: Sao giỏi võ công thế mà cũng ốm nhỉ? Kỳ quái ghê!
Tạ Tri Phi đá trả một cái đau điếng: Thấy chuyện gì kỳ lạ về hai thì ơn ngậm miệng dùm gia.
Rượu mang lên, bốn chia , mỗi nửa bát.
Yến Tam Hợp san bớt nửa bát rượu của sang cho Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn uống cạn một , húp thêm bát canh nóng, đó dậy : "Tiểu thư, ngủ đây, ủ chút mồ hôi cho nhẹ ."
"Nhớ đắp chăn kín . Ta ăn xong, hong khô quần áo sẽ lên ngay."
Yến Tam Hợp theo bóng nàng lên lầu, chờ đến khi tiếng đóng cửa vọng mới yên tâm cầm đũa lên, cúi đầu ăn cơm.
Thức ăn ở trạm dịch còn lâu mới ngon bằng ở quán trọ nhỏ hôm , mấy món nguội ngắt, nhưng đang ở nơi đất khách quê , cũng chẳng ai mà để ý kén chọn.
Đang ăn, Yến Tam Hợp bỗng cảm thấy gì đó đúng. Hình như ánh mắt đang dán chặt nàng. Nàng bất thình lình ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Tạ Tri Phi kịp thu hồi. Bốn mắt chằm chằm.
"Tạ Tam gia gì thế?"
"Ngươi ăn cơm lúc nào cũng chậm rãi như ?"
Yến Tam Hợp buồn bực: "Có vấn đề gì ?"
Tạ Tam gia nhếch môi : "Ăn chậm là , dễ tiêu hóa, hại dày."
"Thế thì ngươi gì?"
Yến Tam Hợp cảm thấy cứ hễ bữa ăn là tỏ kỳ lạ. Ở Xuân Phong Lâu cũng thế, bữa trưa ở Quý gia cũng .
Tạ Tri Phi thu ánh mắt về, nhưng trong lòng vẫn thấy cam tâm, liếc trộm Yến Tam Hợp thêm một cái.
Dưới gầm bàn đá . Hắn sang thì thấy Bùi Tiếu đang nháy mắt lia lịa: Ngươi cứ chằm chằm cô nương nhà lúc ăn cơm cái gì thế hả?
Tạ Tam gia: Sao ở cũng mặt ngươi thế? Ăn cơm của ngươi !
Bùi Tiếu: Vừa ngươi lén nàng kìa.
Tạ Tam gia nghiến răng: Ngươi mù cho nhờ!
Bầu khí trở nên gượng gạo. Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên nữa. Hai đàn ông bên cạnh, một cắm cúi ăn cơm, một chậm rãi dùng bữa, thần sắc bình thản lạ thường. Dù cũng là con cháu thế gia, bình thường điên cuồng, lưu manh đến thì quy củ bàn ăn cũng đến nỗi tệ. Hai ăn uống từ tốn, phát tiếng động nào.
Trong sự yên tĩnh đó, Yến Tam Hợp cuối cùng cũng ăn đến miếng cơm cuối cùng.
Nàng nhíu mày, chu môi, đó hít một thật sâu, nhắm mắt , nhét miếng cơm cuối cùng miệng. Nhai nát, nuốt xuống một cách khó khăn, đó nàng buông đũa, : "Các cứ từ từ ăn, ..."
"Yến Tam Hợp!" Tạ Tri Phi đột ngột gọi giật : "Vừa lúc ăn miếng cuối cùng, tại ngươi hít sâu một như thế?"
Lại soi mói nàng nữa ?
Yến Tam Hợp bắt đầu thấy giận: "Tạ Tri Phi, ăn cơm thế nào thì liên quan gì đến ngươi mà hỏi?"
Tạ Tri Phi hỏi vặn đến cứng họng, ánh mắt đảo liên tục: "Không gì, chỉ là... đầu tiên thấy kiểu ăn đó nên thuận miệng hỏi thôi."
Yến Tam Hợp ghét nhất là khác coi như sinh vật lạ mà soi mói, hỏi han đủ điều. Nàng phắt dậy, lạnh lùng :
"Tạ Tam gia, thăm dò ngươi, thì ngươi cũng đừng thuận miệng mà hỏi lung tung. Tốt nhất là giữ chút thể diện cho ."
Dứt lời, nàng phất tay áo, bỏ thẳng. Bộ nam trang nàng rộng, mặc trông cứ thùng thình như áo tăng ni, tay áo phất lên phần buồn .
Tạ Tri Phi thu ánh mắt, vặn chạm cái đầy ẩn ý của Bùi Tiếu. Trên bàn ăn giờ chỉ còn hai đàn ông, Bùi Tiếu cuối cùng cũng thể quang minh chính đại mở miệng chuyện.
"Tạ Ngũ Thập, gì đó ."
"Không chỗ nào?"
Bùi Tiếu nhoài về phía , thì thầm: "Ngươi thật cho , ngươi ý đồ gì với bà đồng họ Yến ..."
"Đừng nghĩ bậy!" Tạ Tri Phi vốn luôn tươi bỗng sa sầm mặt mày: "Ta ý đó với nàng!"
"Thật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-106-an-com.html.]
"Cực kỳ thật!"
"Thật sự là cực kỳ thật ?"
Cạch!
Tạ Tri Phi đập mạnh đôi đũa xuống bàn, đôi mày kiếm dựng ngược lên: "Bùi Minh Đình! Mẹ kiếp ngươi..."
"Được , , coi như lỡ mồm." Bùi Tiếu vội giơ hai tay lên đầu hàng.
"Ta phía hong khô quần áo đây. Bộ đồ rách nát chất liệu thì kém, đường may thì ẩu, mặc ngứa ngáy khó chịu c.h.ế.t . Vẫn là quần áo của mặc thoải mái hơn. Ngươi ăn no ? Cùng ."
"Ăn no cái nỗi gì, rượu còn uống hết đây !"
Tạ Tri Phi dốc hết chỗ rượu thừa trong bát của Bùi Tiếu bát , ngửa cổ uống một cạn sạch. Rượu trôi tuột xuống cổ họng, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, như châm thêm dầu ngọn lửa phiền muộn đang âm ỉ cháy trong lòng , diễn tả thành lời.
Hắn dằn mạnh cái bát xuống bàn, dậy thẳng mái hiên.
Mưa vẫn rơi rả rích, dấu hiệu dừng . Gió lạnh thổi qua khiến khẽ run lên. Hắn rõ đang bực bội vì điều gì.
Lúc nàng chằm chằm miếng cơm thừa , do dự xem nên ăn , dáng vẻ cực kỳ giống với " ". Đầu tiên là nhíu mày, đó nhếch miệng, tiếp đến mặt lộ vẻ quyết tâm bất chấp tất cả, và cuối cùng là nhắm mắt , đưa đũa lên.
Từng cử chỉ, động tác đều giống hệt như đúc. rõ ràng nàng là đó. Người đó sớm...
Phía bỗng truyền đến tiếng bước chân.
"Bùi Minh Đình! Mẹ kiếp ngươi thể để cho yên..."
Tạ Tri Phi ngoắt , quát lớn. đó Bùi Tiếu.
Yến Tam Hợp lùi nửa bước, nghiêm mặt : "Ta tới báo với ngươi một tiếng, ngày mai chúng sẽ xuất phát muộn hơn một chút."
Tạ Tri Phi khựng : "Ngươi lo cho Lý Bất Ngôn ..."
"."
"Chuyện nhỏ cần báo với , ngươi tự quyết định là ."
Giọng lạnh lùng, nhưng giọng Yến Tam Hợp còn lạnh hơn cả : "Theo thấy, chuyện ảnh hưởng đến tiến độ hành trình thì là chuyện nhỏ. Không phiền Tạ Tam gia trầm tư nữa."
Hay lắm! Lại càng khó chịu hơn . Gió lạnh cũng dập tắt ngọn lửa trong lòng. Ngực Tạ Tri Phi phập phồng kịch liệt.
...
Trong bếp.
Yến Tam Hợp kê một cái ghế dài, trải quần áo của hai lên để hong khô. Quần áo thì dễ khô, nhưng giày thì khó hơn. Nàng cầm hai đôi giày gấm hơ qua hơ bếp lò đỏ lửa.
"Yến Tam Hợp."
Bùi Tiếu hạ giọng gọi, xổm xuống bên cạnh, tay cũng cầm hai đôi giày ướt sũng: "Nhích cho một chỗ với nào."
Yến Tam Hợp thu tay về phía , nhường chỗ cho Bùi Tiếu hơ giày.
Không khí im lặng bao trùm. Chẳng ai với ai câu nào.
Bùi Đại nhân sợ nhất là sự im lặng , cảm giác gượng gạo, khó xử. Hắn hắng giọng một cái: "Chuyện đó... Chuyện lúc nãy bàn ăn, mặt Tạ Ngũ Thập xin ngươi nhé."
Yến Tam Hợp vẫn chăm chú hơ giày, chẳng thèm ngước mắt lên.
"Hắn bình thường như thế . Cái miệng dẻo quẹo, ngọt xớt như bôi mật , ngọt bao nhiêu bấy nhiêu. Ta còn trêu là mật ong tinh đầu t.h.a.i cơ mà." Bùi Đại nhân gượng hai tiếng: "Chắc là do đường vất vả, đầu óc dầm mưa nên chập mạch chút thôi."
Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc mắt .
"Thật đấy, điêu ." Bùi Đại nhân gật đầu lia lịa vẻ nghiêm túc: "Tên từ nhỏ cứ hễ dính nước mưa là đầu óc vấn đề ngay, lúc nào cũng lăn ốm, mà ốm nặng chứ chẳng chơi."
"Thì liên quan gì đến ?"
"Hề hề, ngươi thế."
Bùi Đại nhân bắt đầu thấy phật ý đấy.
"Người bảo tu trăm năm mới chung một chuyến thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên vợ chồng. Mấy chúng cùng tránh mưa, cùng hoạn nạn, ăn chung một mâm, giờ còn chung bếp lửa hơ giày thế , duyên phận ít nhất cũng tu đến năm trăm năm chứ."
Yến Tam Hợp thật hiểu nổi cái tên năng lung tung đông một búa tây một chùy là ám chỉ cái gì.
"Cho nên?"
---