"Cha dối.”
Tạ Nhi Lập bước tới mặt Yến Tam Hợp, lời cực kỳ thành khẩn: "Yến cô nương, xin hãy tin ông ."
"Tại tin ?"
"Bởi vì nhà cũng một đứa bé mang bệnh." Không khí trong thư phòng đang giương cung bạt kiếm, Tạ Nhi Lập cố gắng giảng hòa: "Tam của từ khi sinh yếu ớt, lắm bệnh nhiều tật. Từ nhỏ đến lớn tốn bao nhiêu bạc, cầu bao nhiêu danh y, nhưng ai cũng đều lắc đầu thể sống thọ."
Yến Tam Hợp: "Cho nên?"
"Vậy nên, đặt cảnh của khác, phụ cho dù hận tổ phụ cô, hận Yến gia đến thì cũng sẽ bao giờ tay với một đứa bé đang mang trọng bệnh.”
Tạ Nhi Lập nhíu mày: "Ta nghĩ chuyện chắc chắn hiểu lầm gì đó."
Hay cho câu đặt cảnh khác!
Yến Tam Hợp chằm chằm, cố gắng tìm một chút sơ hở gương mặt : "Nếu thì hiểu lầm ở ?"
Tạ Nhi Lập cầm lấy lá thư, vội vàng lướt qua: "Cô nương còn nhớ rõ bọn họ kinh cầu y là năm nào ?”
Yến Tam Hợp đáp: "Năm Vĩnh Hòa thứ tám."
Trong lòng Tạ Nhi Lập thót lên một cái, phắt sang Tạ Đạo Chi. Tạ Đạo Chi cũng buột miệng hỏi dồn: "Tháng nào?”
Yến Tam Hợp: "Vào kinh bao lâu thì rõ, nhưng lúc ông trở về thì trời sang đông."
"Mùa đông?”
Tạ Đạo Chi trầm ngâm một lúc lâu, đột nhiên đầu Tạ Nhi Lập, ánh mắt trầm xuống. Yến Tam Hợp thâm ý trong mắt , nhưng Tạ Nhi Lập thì hiểu rõ trong lòng. Hắn dừng một chút : "Yến cô nương, cô đến Tạ phủ cũng chỉ vì việc , còn chuyện gì khác nữa ?"
Yến Tam Hợp nghĩ đến mục đích chuyến , thể thẳng thắn: "Nếu gì khác thì là dối. nếu chuyện rõ, thì chuyện khác đều trở nên vô nghĩa."
"Lời ý gì?" Ánh mắt Tạ Nhi Lập trở nên sắc bén. Yến Tam Hợp nheo mắt: "Cho một lời giải thích thỏa đáng, chúng sẽ bàn chuyện khác ."
Còn chuyện khác ư... Vậy e là việc sẽ đơn giản! Tạ Nhi Lập Tạ Đạo Chi, dùng ánh mắt hỏi xin ý kiến xem bước tiếp theo thế nào.
Tạ Đạo Chi trầm mặc thật lâu. Dù cho mục đích của cô nương là gì thì món nợ ba mạng tuyệt đối thể đổ lên đầu , chắc chắn điều tra cho ngô khoai.
“Lão đại, con lập tức đến lao ngục của Binh Mã Tư Ngũ Thành và phủ Cẩm Y Vệ một chuyến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-10-tranh-chan-dung.html.]
“Con ngay đây."
"Tạ tổng quản." Tạ tổng quản đẩy cửa bước : "Lão gia.”
Tạ Đạo Chi lệnh: "Gọi tất cả gác cổng tới đây cho .”
“Vâng!"
"Yến Tam Hợp." Giọng Tạ Đạo Chi trầm xuống: "Ngươi đòi lời giải thích từ , sẽ cho ngươi. nếu việc do thì ngươi tính ?”
Yến Tam Hợp ngửa cằm, cổ ngẩng cao đầy kiêu hãnh: "Nếu ngươi , sẽ quỳ xuống dập đầu nhận tội với ngươi.”
“Được!"
...
"Lão gia, canh gác bốn cửa phủ đều mặt." Ánh mắt Tạ Đạo Chi nghiêm nghị khiến tất cả đám hạ nhân nơm nớp lo sợ, cúi gằm mặt xuống. Chuyện lớn nhỏ trong phủ thường ngày đều Đại phu nhân và Tổng quản lo liệu, chuyện bên ngoài thì do Đại gia xử lý, Lão gia bao giờ nhúng tay hỏi đến. Hôm nay Lão gia đích thẩm vấn, còn gọi đến tận thư phòng... Chắc chắn là biến lớn !
"Người ở cửa và cửa hông thì cần hỏi. Bọn họ đầu tiên tìm đến nhà, mang theo thư nên sẽ hai cửa .”
Tạ Đạo Chi kinh ngạc Yến Tam Hợp, phất tay: "Người ở cửa lui ." Đám mừng rỡ vội vàng lui ngoài. Chỉ còn bảy tám đó, trong lòng sợ hãi như đ.á.n.h trống trận.
"Mùa hè năm Vĩnh Hòa thứ tám, các ngươi từng gặp..." Nói một nửa, Tạ Đạo Chi phát hiện miêu tả tiếp . Một ngày ở Tạ Phủ đến mấy chục lượt khách , đừng chuyện chín năm , chuyện một tháng thôi cũng khó nhớ .
"Tạ Đạo Chi, cho mượn thư án dùng một chút.”
Yến Tam Hợp đợi trả lời, xoay thẳng chỗ bàn . Da đầu Tạ tổng quản như nổ tung, nhanh chóng chạy theo: "Thư án của lão gia đều là giấy tờ quan trọng, ngươi...”
“Mài mực!”
“..." Tạ tổng quản nghiến răng: Ta nhịn!
Mài mực xong, Yến Tam Hợp một tay cầm lấy tờ giấy Tuyên Thành bàn... Chỉ trong chớp mắt, bức tranh chân dung một đàn ông trung niên hiện lên sống động mặt giấy. Tạ Đạo Chi nhận lấy bức tranh , kinh hãi đến mức lắp bắp, theo bản năng c.ắ.n chặt răng hàm. Nét vẽ phóng khoáng tựa nước chảy mây trôi , rõ ràng là do chính tay Yến Hành dạy dỗ từng nét.
"Sao chỉ một tấm, của ngươi ?" Ánh mắt Yến Tam Hợp lóe lên một tia đau xót: "Đệ c.h.ế.t chín năm , còn nhớ rõ trông như thế nào nữa."
---