Phùng Tình Nhật - Chương 84: Là trời, là đất, hay là mơ?

Cập nhật lúc: 2026-02-09 15:22:12
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vu?" Chúc Chấp xõa tóc bên mép giường xong đề nghị của hai y sĩ, một tiếng, hỏi: "Ý các ngươi là, các ngươi chữa vết thương của , còn Vu giả thì chữa ?"

Lời dứt, tay trái vẫn luôn nắm đao đột nhiên giơ lên, lưỡi đao chỉ thẳng hai , giọng còn lạnh lẽo hơn cả lưỡi đao: "Vậy hai các ngươi chẳng là phế vật vô dụng ?"

Hai kinh hoàng quỳ rạp xuống, một dập đầu liên tục xin tha mạng, cố trấn tĩnh : "Đại nhân! Đại nhân chỗ ... Nhiều Vu giả tinh thông kỳ thuật truyền ngoài, khác với y đạo chính thống mà bọn tiểu nhân theo đuổi. Hơn nữa đại nhân trúng độc thương ở phương Nam, nơi đó vốn là xứ sở của Vu thuật... Tiểu nhân đề nghị như , vô cớ đùn đẩy trách nhiệm, mà là can gián theo sự thật, mong đại nhân sớm ngày tiêu trừ đau đớn a!"

Chúc Chấp tuy may mắn giữ mạng, nhưng vết thương chỗ cánh tay cụt mãi lành, khó khăn lắm mới dấu hiệu liền miệng thì vẫn đau đớn khôn nguôi, khiến ngày đêm chịu đủ giày vò, đến nay vẫn khó tự nhiên. Đây cũng là nguyên nhân khiến tính tình ngày càng bạo ngược, tâm ma khó trừ.

Nghe thấy bốn chữ "tiêu trừ đau đớn", Chúc Chấp theo bản năng từ từ đầu, ánh mắt lạnh lẽo về phía ống tay áo trống rỗng.

Y giả thấy tình hình dịu đôi chút, bạo gan : "Không chỉ , tại hạ còn từng ... một Đại Vu siêu phàm, thể khiến gỗ khô đ.â.m chồi, mùa đông nở hoa, thậm chí đoạn chi tái sinh!"

Chúc Chấp đột ngột đầu , chằm chằm y giả .

Y giả sợ hãi nuốt nước bọt, run rẩy : "Tuy chỉ là đồn, nhưng thế gian rộng lớn chuyện lạ gì cũng , phương Nam một nhóm Vu giả mới kinh... Đại nhân thử một ?"

Những lời nếu là đây, Chúc Chấp sẽ chỉ coi thường, thần quỷ Vu linh gì đó chẳng qua là lừa đảo bịp bợm. kể từ đêm ở núi Vân Đãng đó, nhận thức của vô hình trung lung lay... Thiếu nữ đột nhiên xuất hiện đó tuyệt đối thường, mà cho truy tìm đến nay, thấy chút tung tích nào của ả, như thể xuất hiện từ hư biến mất !

Hắn lén tìm Xích Dương, Xích Dương tìm cách truy lùng, Xích Dương chỉ một câu cố vẻ huyền bí, cái gì mà, đó trong trật tự thế gian , đời thể theo dấu, chỉ thể đợi nàng xuất hiện, nàng sẽ xuất hiện nữa.

là lời sáo rỗng nực ... Đợi nàng xuất hiện? nàng dám ?

Nếu dám hiện nữa, nhất định sẽ băm vằm nàng thành trăm mảnh, để xem kỹ nàng là thứ quái vật gì!

Lúc nghĩ đến hai chữ "quái vật", Chúc Chấp chỉ thấy tay cụt bắt đầu đau nhức, trán lập tức rịn một lớp mồ hôi lạnh, tâm trạng cũng trở nên rối loạn. Hắn thể cứ thế hủy hoại c.h.ế.t , lấy Tuyên y lệnh, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con quái vật đó và tiểu quỷ tính kế đến nông nỗi !

Chúc Chấp đau đến méo mặt, nghiến răng nghiến lợi : "Cho đến Thái y thự, mời Vu y đến!"

Thanh đao trong tay rơi xuống, chuyển sang ôm lấy cánh tay cụt đang đau nhức. Khi ngước mắt lên, thấy bức bình phong đổ nát phía , tưởng tượng cảnh tượng ngày tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t "một quỷ một quái" , chỉ thể dựa ảo tưởng mới khiến cơn đau thể xác vơi đôi chút.

Con "quái vật" Chúc Chấp băm vằm ngàn mảnh trong lòng, lúc đang ở trong thần từ giữa thành Trường An.

Thiếu Vi quỳ thần đài tế lễ, tay cầm một cái chổi rơm cao lương, đang quét dọn thần đài.

Vì những ngày tháng sống quá hèn nhát, thể phản kháng phát tác chút nào, Thiếu Vi lúc lao động vung tay mạnh, đầu gối và hai chân quỳ đất di chuyển theo nhanh thoăn thoắt, quét nhanh mạnh, tiếng kêu soàn soạt, bụi bay mù mịt, từ xa, quả thực giống hệt một con mèo gấm lớn đang bò đài cao cào đất.

Cái tật lao động trút giận khi bực bội của Thiếu Vi hình thành từ lúc còn ở Đào Khê, mỗi chịu ấm ức ở chỗ Khương Phụ mà cãi , nàng quét nhà điên cuồng thì cũng chẻ một đống củi.

Nghĩ đến kẻ những lời đáng ghét đó, động tác quét dọn của Thiếu Vi bỗng khựng , thầm nghĩ, ngày nếu tìm thấy Khương Phụ, nhất định tính hết những ấm ức chịu đựng trong cái thần từ quỷ quái lên đầu nàng mới .

Trong thoáng chốc thất thần, một tia nắng sớm chiếu xuống thần đài. Thiếu Vi theo bản năng ngẩng mặt lên, dậy, nắm chặt cái chổi cao lương, đầu về hướng Bắc nơi Tiên Đài cung.

Nàng Khương Phụ lúc đang ở , nhưng nàng kẻ thù của Khương Phụ lúc đang ở đó.

Thiếu nữ áo màu rực rỡ thần đài, khoác lên ánh nắng xuân, dồn nén tất cả sát ý và lệ khí sâu trong đáy mắt.

"Láo xược!"

Dưới thần đài, một Vu nữ trung niên giận dữ quát: "Hoa Ly, ai cho phép ngươi thẳng thần đài! Đó là thần đài, thẳng là hành động đại bất kính! Còn mau quỳ xuống! Hôm nay đừng hòng ăn cơm nữa!"

Thần đài là nơi tế thần hàng thần, trừ Đại Vu Thần đại diện cho ý chí thần quỷ thể thẳng, các Vu giả bình thường đều là hầu, buộc luôn giữ thái độ kính sợ.

Thiếu Vi một lời, quỳ xuống, tiếp tục quét dọn rào rào, lực đạo mạnh đến mức phân biệt là bụi bẩn bột đá của chính thần đài nữa. Nếu cứ quét thế trăm ngày, khả năng sẽ san phẳng cái thần đài cao ngất theo đúng nghĩa đen.

Nếu thần đài linh, lúc cũng run lẩy bẩy, khói bụi bay mù mịt trông y như đang run rẩy .

Tiểu Vu chút ngoan ngoãn, chút kính sợ đó trút giận quét dọn, đếm ngược ngày trong lòng.

Cùng lúc đó, một con "quỷ" khác cũng Chúc Chấp nhớ thương ngang ngửa, lúc một áo đen, một trong đình Thái Thanh.

Trời sáng hẳn, mặt trời buổi sớm chịu lộ diện, sương mù bốn bề dày đặc, ẩm ướt đọng mi mắt đen nhánh của thiếu niên, khiến trông như bước từ một trận bão tuyết xa xôi.

Trong giấc mơ đêm qua, trở về đêm tuyết đó, tỉnh, hồn phách vẫn bão tuyết bao phủ. Hơi tuyết gào thét đó từng chút một thấm từ trong cơ thể ngoài, thế là hóa thành màn sương ẩm nơi mi mắt lúc .

Đặng Hộ canh ngoài đình, bóng lưng thiếu niên, lồng n.g.ự.c cũng nặng trĩu.

Lục điện hạ những năm nay ít khi ngủ yên, thường xuyên giật tỉnh giấc giữa đêm.

Mấy tháng đầu khi xảy chuyện, Lục điện hạ tỉnh giấc sẽ sẽ hét sẽ gào thét mất kiểm soát, nhưng theo thời gian trôi qua, bóng dáng cao lớn dần chỉ lặng lẽ dậy, cũng cho thắp đèn, chỉ im lặng chìm vực sâu đen tối vô tận.

Mấy ngày gần đây chút khác thường, Lục điện hạ tỉnh dậy giữa đêm chỉ im, gần đây thích khu vườn .

Thói quen lẽ xuất hiện khi thiếu nữ thích đ.á.n.h rời . Đối phương gần trăm ngày, điện hạ một vườn cũng hơn mười , vẻ nhiều, nhưng điện hạ nhiều việc , gặp công t.ử Tòng Nam cũng chỉ bảy tám , nên tần suất thể gọi là dày đặc.

Nhìn bóng trong đình, Đặng Hộ khuyên giải, nhưng cũng gì cho , bỗng thấy nhớ con mèo gấm họ Khương thích đ.á.n.h .

Tuy điện hạ vì lôi kéo đó nên mới để tâm như , nhưng lẽ do trạc tuổi , đối phương hành sự chẳng tuân thủ quy tắc gì, điện hạ ở cùng đối phương, ít nhiều thêm chút ... Tất nhiên, nếu đối phương bỏ cái tật thích đ.á.n.h thì càng .

Mèo gấm thích đ.á.n.h mắt, Đặng Hộ đành thử mở lời đề nghị: "Điện hạ, hôm nay việc quan trọng, là đến biệt viện tìm công t.ử Tòng Nam đ.á.n.h cờ nhé?"

Nghe thấy hai chữ Tòng Nam, Lưu Kỳ hồn, khi , ánh mắt về con đường nhỏ kéo dài ngoài đình.

Đặng Hộ cũng thấy tiếng động, cùng theo.

Một nội thị tâm phúc vội vã tới, hành lễ thông báo: "Điện hạ, Thang Trường sử đến, việc quan trọng hàng đầu cần gặp gấp điện hạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-84-la-troi-la-dat-hay-la-mo.html.]

Không lâu , Thang Gia đến ngoài đình Thái Thanh. Ông lấy một cuộn lụa, hai tay nâng cao quá đầu, khom hành lễ, giọng vì kích động mà run run: "Điện hạ... Bệ hạ sai bí mật truyền chiếu đến, sai Lục điện hạ về kinh diện thánh!"

Đặng Hộ bước lên nhận lấy cuộn lụa, đưa đến mặt thiếu niên trong đình.

Thang Gia ngẩng đầu lên, mặt là vẻ kích động và cấp bách hiếm thấy: "Điện hạ lên đường ngay! Chiếu chỉ là do Bệ hạ sai phi ngựa nhanh bí mật gửi đến, hề gióng trống khua chiêng! Hành động của Bệ hạ là để sớm tin, từ đó tay hãm hại đường điện hạ về kinh!"

"Bệ hạ nghiêm trị tên Chúc Chấp , cách chức tên ác tặc đó, giờ cho phép điện hạ về kinh diện thánh... Thánh thượng cuối cùng cũng nhớ đến điện hạ, cuối cùng cũng thấy sự oan ức và khó khăn của điện hạ !" Hốc mắt Thang Gia ươn ướt, cúi đầu thật sâu thúc giục: "Xin điện hạ mau chóng lên đường thôi!"

Ông đang xúc động cúi đầu, thiếu niên trong đình bình tĩnh hỏi vọng : "Trường sử thực sự nghĩ phụ hoàng chỉ nghĩ như thôi ."

Thang Gia ngẩn ngẩng đầu, chỉ thấy thiếu niên rủ mắt cuộn lụa trong tay, hàng mi đen nhánh đổ một lớp bóng râm xuống đáy mắt: "Chỉ là nhớ đến , chỉ là thấy oan ức khó khăn thôi ."

Thang Gia nén nửa phần kích động xuống, giọng trầm hẳn, : "Bệ hạ dù cũng là thiên tử. Tuy tuyên bố với bên ngoài tin tức con trai nhà họ Lăng còn sống là do Chúc Chấp nhận định sai lầm, nhưng Bệ hạ thể nghi ngờ việc ... Đối với vua, đây là lẽ thường tình."

Ông dặn dò Lưu Kỳ: "Điện hạ thẹn với lòng, cần suy nghĩ nhiều. Điện hạ ngày gặp quân phụ, chỉ cần cung thuận một chút, ngài là đứa trẻ lớn lên vai Bệ hạ, Bệ hạ đối với ngài dù cũng chút khác biệt..."

"Ừ, nhớ ." Lưu Kỳ thêm gì nữa, chỉ bảo: "Làm phiền Trường sử chuẩn việc lên đường cho ."

"Vâng." Thang Gia hành lễ nhận lệnh , đó : "Thang Gia sẽ cùng điện hạ về kinh."

Lưu Kỳ lắc đầu: "Trường sử ở Vũ Lăng lo liệu việc trong phủ là ."

Thang Gia kiên quyết: "Thế ? Ta nếu , điện hạ đến kinh thành e là dùng!"

Trong kinh thành loại nào cũng , từng là nơi Lăng Hoàng hậu và Lăng tướng quân gặp chuyện, điện hạ bốc đồng, dễ chọc giận phát điên, ông trông chừng canh giữ mới !

Lời tất nhiên thể , nếu chẳng cần đợi về kinh, ngay bây giờ sẽ chọc giận , thế là Thang Gia vòng vo: "Hơn nữa hạ quan cũng nhiều năm về kinh, nhớ bạn cũ trong kinh, nếu tiện thì còn thể về quê thăm , điện hạ cứ để Gia cùng ."

Lưu Kỳ , nhà họ hàng của ông đều ở quê nhà quận Hà Đông, cách Trường An những hơn tám trăm dặm.

Im lặng một lát, Lưu Kỳ : "Chuyến Trường An sống c.h.ế.t , Trường sử vẫn nên ở ."

Thang Gia ngạc nhiên trong chốc lát, lập tức sửa suy nghĩ tiêu cực của : "Đây vốn là chuyện , điện hạ cứ mượn cơ hội hàn gắn quan hệ cha con với Bệ hạ, cần gì tiêu cực như ? Bệ hạ dù nghi ngờ, nhưng tình huống bằng chứng thực tế, sự nghi ngờ sớm muộn sẽ tan biến, đến lúc đó..."

Lưu Kỳ bình tĩnh ngắt lời ông : "Không bằng chứng thực tế, phụ hoàng sẽ nảy sinh sát tâm ?"

Thang Gia đột ngột cứng họng, chuyện cũ đẫm m.á.u bất ngờ ập đến như cơn sóng dữ, khiến khó thở.

Một lát , Thang Gia bình tâm trạng, dùng giọng điệu đủ bình tĩnh : "Điện hạ, nay khác xưa... Điện hạ tuy lòng kêu oan cho xưa, nhưng điện hạ thẹn với lòng, đối với quân phụ dị tâm, càng quyền thế binh đao, là mối đe dọa của quân phụ... Sẽ dễ dàng xảy chuyện như năm xưa nữa ."

Lại một lặng, thiếu niên trong đình dường như suy nghĩ kỹ, hỏi ngược: "Trường sử, nếu như thì ?"

Suy nghĩ của Thang Gia khựng , như ? ... Không thế nào?

Suy nghĩ còn kịp mở rộng, ánh mắt di chuyển theo động tác của thiếu niên trong đình, chỉ thấy thiếu niên thuận tay ném cuộn lụa đại diện cho ân ban tối cao lên cái bàn thấp bên cạnh, đập nửa chén nguội, cuộn lụa lập tức thấm nước ướt đẫm.

Thang Gia giật , theo bản năng định lao tới, thấy thiếu niên hành xử bất kính hành động còn trái lẽ thường hơn nữa, tháo đai ngọc bên eo, nới lỏng cổ áo, đó vạch lớp lớp vạt áo sang bên trái.

Này ... Lại lên cơn điên gì thế ! Nghi thức ở thể diện còn !

Thang Gia bước lên bậc đá đầu tiên định xông đình quát bảo ngưng , chân như đóng băng, giày và bậc đá cùng phong ấn chặt, dốc hết sức cũng nhấc nổi chân.

Cảm giác đóng băng nhanh chóng lan lên, đông cứng cả tầm , Thang Gia chỉ thể bất động chằm chằm vai và cánh tay rắn chắc lộ của thiếu niên, và... vết sẹo biến mất đó.

"Trường sử, Chúc Chấp đổ oan cho ." Thiếu niên bỗng một tiếng: "Là vu oan giá họa cho ."

Tầm đóng băng của Thang Gia theo câu tức khắc tan chảy vì sức nóng, suy nghĩ cùng tầm tan băng, như núi lửa phun trào.

Thảo nào... Thảo nào đứa trẻ nhận thánh chỉ mà hề bất ngờ, như thể dự liệu , hóa dự liệu thật!

Chúc Chấp mới là oan? Chúc Chấp mà cũng vu oan giá họa ? Lại còn tính kế đến mức !

Vậy... Lăng Tòng Nam còn sống là thật ? Lục điện hạ quả thực cứu con trai nhà họ Lăng?!

Vết thương là thật, nhưng vẫn qua mặt Hoàng Tiết, g.i.ế.c Hoàng Tiết!

Làm thế nào? Cứu con trai nhà họ Lăng bằng cách nào? Ngoài mưu lược, cũng đao giáp, , ... sự suy đồi chán nản những năm qua, đều là giả?!

, nhưng vẫn luôn chằm chằm ngay mắt cơ mà!

Là trời?

Là đất?

Hay là mơ?!

Thang Gia chỉ thấy dung nham nung chảy, chân tay bủn rủn, lùi xuống khỏi bậc đá đó, quỳ sụp xuống đất, hai tay run run chống .

Trong đình, Lưu Kỳ thong thả chỉnh y phục xong xuôi, mới nghiêm túc mở lời: “Trường sử, loại hiền lành cung thuận, cũng vô tội đáng thương thẹn với lòng. Chuyến kinh sư , là do cầu xin mưu tính, nhưng cũng ngăn việc đó là hang rồng đầm hổ, lúc nào cũng nguy cơ mất mạng."

"Trường sử mong vực dậy, nhưng khéo , sự vực dậy của là bộ dạng quỷ thế ."

Lưng áo Thang Gia ướt đẫm mồ hôi lạnh, lúc ngàn vạn suy nghĩ hỗn độn, nhưng chỉ còn một nghi vấn rõ ràng nhất, ông ngẩn ngơ ngẩng đầu, hỏi: "... Tại điện hạ chọn mạo hiểm thành thật với mỗ lúc quan trọng thế ?"

 

 

Loading...