Phùng Tình Nhật - Chương 74: Thiếu nữ thần quỷ và đồ đao

Cập nhật lúc: 2026-02-09 09:41:46
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu Vi tấm bình phong vẻ khá hài lòng vì Lưu Kỳ lời, thế là gần như đầu tiên chủ động mở lời tán gẫu với , tuy rằng chủ đề mấy yên bình: "Vừa ngươi thực sự g.i.ế.c trong mơ ?"

"G.i.ế.c thật." Lưu Kỳ bình phong, mỉm : " cố ý dọa thôi, nhiều đến mười mấy , chỉ một thôi."

Thiếu Vi : "Ta cũng mơ thấy g.i.ế.c , hôm qua còn mơ thấy nữa. Đã mơ ngươi mơ lớn hơn chút? Đêm qua trong mơ một g.i.ế.c sạch thiên binh vạn mã."

Cảnh tượng trong giấc mơ lẽ bắt nguồn từ câu cửa miệng của gia nô "một g.i.ế.c nổi thiên binh vạn mã", chấp niệm cứ thế chuyển trong mơ.

Nghe nàng mơ g.i.ế.c ngàn , Lưu Kỳ dùng giọng điệu chút tự ti cảm thán: "Nếu để Nhà sư áo xanh sự tồn tại của ngươi, chắc chắn sẽ thấy chỉ là một con tiểu quỷ thôi, tuyệt thế ma vật thực sự cần độ hóa là khác."

Thiếu Vi hừ một tiếng khinh thường: "Ta đoán gặp cũng chẳng dám những lời đó với ."

Câu dứt, Thiếu Vi bèn thấy một tiếng sảng khoái thoải mái lạ thường, lát đối phương hỏi: "Tại ngươi g.i.ế.c trong mơ, cũng là báo thù ?"

Có lẽ vì cách một tấm bình phong, thấy biểu cảm, Thiếu Vi bớt chút gánh nặng. Nàng trần nhà, khẽ : "Coi là , vì một con trâu, và một đáng ghét."

Khi nàng nhắc đến đáng ghét , trong giọng quả thực mang theo chút lấn cấn trong lòng.

Lưu Kỳ tiếp lời tất nhiên, chê ai, cũng bỏ sót ai: "Chắc hẳn là một con trâu quan trọng, và một quan trọng ."

Thiếu Vi: "Trâu quan trọng, thì chỉ tiện thể quan trọng thôi."

Lưu Kỳ cảm thấy, cái "tiện thể quan trọng" trong miệng nàng, đối với thường mà , lẽ cũng là cực kỳ quan trọng .

Không đó là ai, nhưng nàng coi là quan trọng thì quả thực may mắn. Có mối liên kết với một vững như bàn thạch như nàng, nếu còn sống chắc chắn sẽ nàng truy tìm bỏ dù ở chân trời góc bể; dù c.h.ế.t , hồn phách chắc cũng sẽ rơi vực thẳm c.h.ế.t chóc.

Lưu Kỳ tiếp lời nữa, đó, đầu lặng lẽ ngắm bức tranh điêu khắc bình phong.

Thiếu Vi lờ mờ cảm nhận một tia , bèn cũng đầu .

Trong khoảnh khắc yên tĩnh, cả hai hẹn mà cùng bức tranh điêu khắc bình phong thu hút.

Trên đó khắc một vầng mặt trời đỏ, một dải núi tuyết, và một đàn ngựa đang phi nước đại.

Ánh mắt Lưu Kỳ từ từ di chuyển lên , cuối cùng dừng ở vầng mặt trời đỏ . Ánh nắng len qua khe cửa khiến nó trong khoảnh khắc như hóa thành thật. Ngọc đỏ sinh quang, núi tuyết băng phong dường như sắp nứt vỡ tan chảy ánh nắng .

Thiếu Vi thấy mặt của bình phong, nhưng tấm bình phong đặt ở đây mãi, nàng bao nhiêu , lúc mắt tất nhiên cũng thể tưởng tượng bức tranh chỉnh.

Nàng nghĩ đến đàn ngựa đang phi , đột nhiên dậy hỏi: "Ta thể tập cưỡi ngựa trong vườn ?"

Lưu Kỳ đưa mắt lướt qua đàn ngựa, bất giác nhận nàng đối diện với một tấm bình phong cũng thể nảy sinh ý thức trau dồi kỹ năng bản lĩnh. So , giống như lầu các trung, suy nghĩ viển vông một hồi.

Hắn hồn , tò mò hỏi: "Ngươi cưỡi ngựa ?"

Người dậy bình phong chần chừ một chút mới : "Cũng , tinh ích cầu tinh* ?"

*Đã còn hơn nữa.

Lưu Kỳ gật đầu: "Cũng , sách cũng thể tiếp tục sách, cưỡi ngựa cũng chăm chỉ luyện tập cưỡi ngựa."

Mắt Thiếu Vi khẽ đảo, cảm thấy cách vẻ khoáng đạt ung dung hơn, nàng cũng sẽ như . Lại nhanh chóng lấy ví dụ thực hành trong lòng, ví như chữ thì thể luyện chữ ? Biết ăn cơm thì cần tiếp tục ăn cơm ? ... Cái thứ hai như cãi cùn, , gạch bỏ.

Thiếu Vi từ trường kỷ trúc dậy bước , Lưu Kỳ: "Vậy ?"

Lưu Kỳ từ chuyển sang , gật đầu với nàng: "Được. Ta nghĩ , cuối vườn một bãi đất trống, tuy thể phi ngựa nước đại nhưng tập thuật cưỡi ngựa cơ bản chắc là đủ dùng. Ta sẽ sai nhanh chóng chọn một con ngựa mang tới cho nàng."

Thiếu Vi gật đầu, nghiêm túc một câu "đa tạ" với , ánh mắt lướt qua rơi chiếc mặt nạ tay , bèn bước tới vài bước, đưa tay : "Đưa nó cho ."

Đây vốn là đồ của nàng, thuận miệng đòi cũng bình thường, Lưu Kỳ tất nhiên đưa .

Đặng Hộ từ bên ngoài trở về, mở toang hai cánh cửa chính, mở cửa sổ cho thoáng khí.

Ánh nắng chói chang lập tức tràn ngập tòa các lầu, quét sạch vẻ âm u trầm lắng. Thiếu Vi xoay , thấy ánh nắng chói mắt, và cái bóng của hiện chân cùng với ánh nắng.

Thiếu Vi cái bóng bình thường của một lúc lâu.

Lát , nàng trầm ngâm giơ tay trái lên, úp chiếc mặt nạ lên mặt , thế là cái bóng mọc cặp sừng thú thần quỷ dữ tợn oai phong.

Nàng tiếp tục thử giơ cánh tay lên cao một nửa, trong tay nắm thanh đao ngắn tuốt vỏ lấy từ trong tay áo , lập tức cũng cái bóng.

Lưu Kỳ trong bóng râm do tấm bình phong hắt xuống, bóng lưng thiếu nữ mặc bộ khúc cư bào màu vàng đỏ, chải tóc búi thả.

Nàng ánh nắng, cái bóng chân giống hệt một con quỷ thần màu đen tay cầm đồ đao.

Bóng lưng nàng thẳng tắp, khí thế dần dần thư thái.

Lưu Kỳ đột nhiên cảm thấy trong khoảnh khắc nàng dường như đưa quyết định gì đó. Hắn quyết định là gì, nhưng dự cảm, nó đa phần ngoài dự liệu của .

Sau khi vầng thái dương mùa thu lặn mọc lên ba , Thiếu Vi lưng ngựa như ý nguyện.

Trước đó, nàng giục hai , nhưng Lưu Kỳ luôn vẫn chọn con ngựa thực sự xứng với nàng, cộng thêm bãi đất cũng cần dọn dẹp, di dời một đá vụn cành khô.

Đợi thêm ba ngày , vết thương của Thiếu Vi cũng lành thêm một bước, hình càng thêm nhẹ nhàng.

khoảnh khắc nàng trèo lên lưng ngựa, cả Lưu Kỳ và Đặng Hộ đều một sự thật: Hoàn kỹ thuật, là sức mạnh cơ bắp... cách khác là thực lực.

Kết luận là: Nàng quả thực lợi hại, nhưng quả thực cưỡi ngựa.

Năm mười ba tuổi, khi Thiếu Vi hiệp khách, Khương Phụ từng hỏi Thiếu Vi học cưỡi ngựa , hiệp khách bao giờ cũng phối một con ngựa mới oai phong sảng khoái.

Thiếu Vi một thoáng rung động, nhưng nghĩ , cả thôn Đào Khê chẳng tìm một con ngựa, dựa trâu, lừa, la, những loại gia súc thường thấy. Nếu mạo nuôi một con ngựa để cưỡi chắc chắn sẽ chói mắt, bất lợi cho Khương Phụ đang trốn tránh kẻ thù che giấu hành tung.

Nàng từ chối đề nghị , ngạo nghễ : Hiệp khách khinh công tuyệt thế, cần gì ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-74-thieu-nu-than-quy-va-do-dao.html.]

Trong lòng thì nghĩ, đợi hiệp khách học cũng muộn.

Mãi cho đến khi trải qua một trận c.h.é.m g.i.ế.c trong tiểu viện, gấp rút truy đuổi về phía Nam, Thiếu Vi mới nhiều chuyện sẽ đợi nàng chuẩn xong xuôi mới xảy .

Khinh công xuất sắc đến mấy cũng tiêu hao thể lực, tuyệt đối thích hợp để dùng cho đường dài, nhất là trong tình trạng thương.

Nàng chỉ vài kinh nghiệm cưỡi trâu, sự chỉ điểm tạm thời của gia nô đường, cứ thế cậy mạnh trèo lên lưng ngựa, vội vã xóc nảy tới.

Ngựa của Tu Ý Vệ đều khỏe, đổi thường kinh nghiệm, ngã cũng ngã dập mật . Thiếu Vi thắng ở chỗ sức mạnh đôi chân cực kỳ lớn, mà đây là điều kiện quan trọng nhất khi cưỡi ngựa.

, cũng mười suýt ngã khỏi lưng ngựa, mấy treo lơ lửng ở bụng ngựa, dựa khả năng phản ứng xuất sắc và sức lực kinh để kéo lên.

Ngựa bướng còn bướng hơn, sự áp chế của sức mạnh tuyệt đối, một một ngựa cứ thế cùng mang tính khí nóng nảy phi về phía .

Khi Thiếu Vi đuổi tới trạm dịch nơi nhóm Chúc Chấp nghỉ chân, gần như rã rời, lòng bàn tay và mặt trong đùi đều trầy xước rướm máu. Nàng khi ám sát Chúc Chấp sức lực đủ dối.

Lúc , lưng ngựa lắc lư nghiêng ngả, Lưu Kỳ thót tim, cuối cùng tới, nhận lấy dây cương trong tay nàng.

Dây cương thô ráp mồ hôi trong lòng bàn tay nàng thấm ướt lạnh, gò má nàng là do bực bội nắng chiếu mà ửng đỏ.

Lưu Kỳ nén khóe miệng nhịn , thẳng mắt nàng, mặt nàng, để tránh nàng cảm thấy đang khiêu khích chế giễu. Hắn chỉ lên tiếng sửa tư thế của nàng, dạy nàng cách giữ thăng bằng.

Hắn từ vai đến tay đến đầu gối, Thiếu Vi tuy nhưng các bộ phận cơ thể đều đang điều chỉnh theo lời , gọn gàng chuẩn xác, cảm giác chỉ đ.á.n.h đó của một tinh nhuệ.

"Lực đạp chân cũng cái lý của nó, nhất là khi ngựa chạy nhanh, đổ về phía , lực đạp chân cũng dồn về phía ." Lưu Kỳ , một tay từ bên ngoài nắm lấy bàn chân giày thêu của nàng, ấn về phía trong vòng bàn đạp.

Thiếu Vi chỉ thấy chân nhói lên, suýt nữa tuột khỏi bàn đạp, vùng lên đá .

Lưu Kỳ dời tay , tiếp tục diễn giải cách quấn dây cương cho nàng: "Không chỉ đơn thuần nắm trong tay là , cách quấn và lực độ thể chia ba loại. Khi yên quấn ba vòng nắm chặt, khi khởi bước chậm tháo nửa vòng, khi nhanh chạy gấp chỉ cần để một vòng..."

Ngón tay thiếu niên rõ ràng thon dài, dây cương quấn gọn trong lòng bàn tay, ánh nắng từ tốn biến đổi động tác: "Đầu ngón tay cong là , nếu dễ tổn thương hổ khẩu."

Hắn diễn giải từ đầu một nữa, đợi Thiếu Vi thử xong, bèn dắt ngựa đưa nàng chậm rãi hai vòng, với nàng thế nào để nhịp móng ngựa nhanh chậm, từ đó điều chỉnh tư thế phối hợp.

Thiếu Vi ngay ngắn ngựa, bắt đầu thử phối hợp nhịp điệu với ngựa để tiến lên, chứ một mực dùng sức mạnh khuất phục.

Đến vòng thứ ba, Thiếu Vi với Lưu Kỳ: "Ta học , ngươi về , tự luyện."

Nói , đưa tay đòi dây cương của .

Lưu Kỳ đưa dây cương , : "Nàng cần cảm giác tội , chỉ tàn tật thôi, vẫn còn trẻ, đến mức dắt ngựa mấy vòng cũng nổi."

Suy nghĩ trong lòng Thiếu Vi vạch trần một nửa.

Để cà nhắc dắt ngựa cho nàng quả thực nàng chút cảm giác tội . Cảm giác giống như năm ngoái ở quận huyện khi mua rượu cho Khương Phụ, gần đó gánh hát Bách Hí tới, nàng bèn hứng chí kéo Thanh Ổ xem.

Bách Hí phần lớn chỉ biểu diễn trong cung đình, dân gian hiếm thấy. Thiếu Vi chen chúc qua tầng tầng lớp lớp , mở đường cho Thanh Ổ ở phía , hai mới ở hàng đầu xem.

Màn biểu diễn mắt thoạt quả thực mới lạ, các loại tạp kỹ vô cùng náo nhiệt. Có gập thành hình dạng khó tin, đội bát, nuốt kiếm.

mấy đó ai nấy đều lớn tuổi, hình gầy gò, tóc bạc phơ, ít nhiều đều mang thương tật, khi biểu diễn thể run rẩy nhưng vẫn miễn cưỡng nặn nụ tinh thần trăm phần.

Thiếu Vi và Thanh Ổ , chỉ thấy mặt cả hai đều niềm vui thưởng thức Bách Hí, chỉ sự bất an như đang ngược đãi già.

Vội vàng ném tiền đồng , Thiếu Vi kéo Thanh Ổ chạy trốn khỏi hiện trường.

Lúc Thiếu Vi đối với Lưu Kỳ, cũng chút cảm giác chột giống như sai khiến ngược đãi què.

Thêm nữa là, nàng thích thấy vẻ chật vật khi khổ luyện, chỉ phô bày thành quả oai phong lẫm liệt.

Thế nhưng đầu , thấy Đặng Hộ dắt một con ngựa tới, Lưu Kỳ với nàng: "Người trong cuộc thường mê , lên ngựa chạy vài vòng cho ngươi xem thử. ngươi năng khiếu, nếu nắm thêm vài yếu lĩnh, chắc chắn thể tiến bộ thần tốc."

Thiếu Vi từ chối, nàng luôn nhiều lòng hiếu thắng để cho hết, kém vế mặt khác. lúc cái lòng hiếu thắng vô lý cũng nên kiềm chế đôi chút, học thành tài càng sớm càng mới là việc chính, nếu học còn xong thì gì đến chuyện thắng .

Thế là nàng : "Nếu ngươi tiện, cũng thể đổi Đặng hộ vệ."

"Không cần." Lưu Kỳ nhận lấy dây cương Đặng Hộ dâng lên. Hắn lên ngựa từ bên , chân đạp bàn đạp, nhấc nhảy lên, cực kỳ gọn gàng lên lưng ngựa. Tà áo bào rộng màu xanh thêu chỉ vàng tung bay theo động tác, bóng dáng thiếu niên như con ưng sải cánh lướt trung. Khi tà áo rủ xuống, giống như hóa thành một khối ngọc thanh kim tôn quý thiên thành, chỉ thể dùng để đúc thánh vật tế trời.

Hắn lưng ngựa cũng giống như khi bình thường, cũng chân trái gì khác thường, chỉ là ngựa nhanh. Bãi đất hạn hẹp vốn cũng chạy nhanh , huống hồ còn dạy học.

Thiếu Vi theo chầm chậm, quan sát động tác của , từ tay đến vai đến lưng eo đến hai đầu gối hai chân, ngoại trừ khuôn mặt , đều quan sát quan sát .

Cứ thế dạy thêm nửa canh giờ, Lưu Kỳ xuống ngựa, trả bãi đất cho Thiếu Vi vẫn chịu xuống ngựa.

Lưu Kỳ rời ngay, lùi xa một chút, tảng đá bóng cây thêm một lát. Chỉ thấy lưng ngựa tâm vô tạp niệm, tập trung đến cực điểm, động tác sai chỗ nào lập tức thể tự sửa ngay, quả thực xứng đáng gọi là tiến bộ thần tốc.

Nhìn thiếu nữ uy nghiêm chẳng giống phàm trần , lát , Lưu Kỳ đầu, hỏi con vẹt đang xổm tảng đá cao hơn: "Có thể cho tên của nàng ?"

Triêm Triêm đầu , câu tương tự thế Triêm Triêm từng qua, khi tới cửa quấy rối Khương Phụ ...

Mắt con chim đảo lia lịa, nhanh chóng tìm kiếm trong kho từ vựng tương ứng trong não, đột nhiên dang cánh nhảy cẫng lên hét: "Tên cuồng đồ to gan! Tên cuồng đồ to gan!"

Lưu Kỳ giật kinh hãi, vội vàng giơ tay hiệu cho con chim chỉ sợ thiên hạ loạn bình tĩnh cẩn trọng lời , một mặt đầu đang cưỡi ngựa, thấy nàng phân tâm để ý bên mới thở phào nhẹ nhõm.

Đặng Hộ chứng kiến chủ nhân tự dưng trải qua một trận binh hoang mã loạn , vẻ mặt nhăn nhó, con chim bay đang c.h.ử.i bới om sòm.

Cách đó xa, thiếu nữ vẫn đang miệt mài chăm chỉ, tiếng móng ngựa vẫn lộc cộc vang lên.

Tiếng móng ngựa dồn dập và dữ dội hơn xuất hiện trong đoàn Tu Ý Vệ đang hồi kinh.

Xe ngựa của Chúc Chấp vây bảo vệ ở chính giữa đoàn, nhưng vẫn ngày đêm kinh hãi giận dữ sợ hãi, khi hôn mê ác mộng liên miên.

 

 

Loading...