Phùng Tình Nhật - Chương 63: Dưới gối có đao, trong lòng ắt an tĩnh

Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:54:29
Lượt xem: 174

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn giường vén lên một nửa.

Người cầm nến bên mép giường, nửa khuôn mặt ẩn trong ánh nến, đôi mắt đen nhánh lạnh lùng xinh ánh lửa phủ lên một tầng màu ấm áp. Lúc mỉm : "Ngươi tỉnh ."

Thiếu Vi dùng tay chống cố sức dậy, mái tóc đen dày xõa xuống vai càng nổi bật khuôn mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, giữa hai lông mày vẫn còn vương sự cảnh giác sót từ giấc mộng.

Nàng chằm chằm thiếu niên cầm nến, giọng điệu mang chút bất mãn chất vấn: "Tại đêm khuya vẫn ? Ngươi canh chừng lúc ?"

Bất cứ ai tỉnh dậy giấc mộng mà thấy bên giường một lắm đó, cũng đều sẽ thấy thoải mái.

Hơn nữa Thiếu Vi thương nặng, hễ chút là rơi ác mộng, nhận đến gần. Nói mớ mất mặt là chuyện nhỏ, nhưng việc vô tri vô giác rơi thế động mới là điều Thiếu Vi bài xích và kiêng kỵ nhất.

Đối mặt với sự chất vấn, sắc mặt và giọng điệu của Lưu Kỳ vẫn bình thường như cũ, nhanh chậm giải thích đơn giản: "A Á sắc t.h.u.ố.c cho ngươi , ở gian ngoài ngươi la hét nên mới xem ."

Thiếu Vi theo bản năng đầu ngoài, như thám thính cái "gian ngoài" mà .

Lưu Kỳ thấy bèn : "Có lẽ ngươi còn , nơi chỗ nào khác, chính là phòng ngủ của ."

Thiếu Vi ngẩn , chăn gấm đang đắp và chiếc giường, đó xuống sàn nhà xem chăn đệm gì .

"Yên tâm, đến mức ngủ đất . Gian ngoài là thư phòng, cũng chỗ nghỉ ngơi." Lưu Kỳ với nàng: "Ban ngày đông mắt tạp, ngươi thương nặng hôn mê, để thỏa và tiện chăm sóc nên đành tạm thời sắp xếp ngươi ở đây."

Sắc mặt Thiếu Vi dịu đôi chút, nhưng vẫn cụp mắt gì.

Lại Lưu Kỳ : "Trông ngươi vẻ khá hơn , nếu hôn mê nữa thì cũng cần lúc nào cũng trông nom. Trước khi ngươi rời , gian phòng trong sẽ phận sự tùy tiện , bao gồm cả ."

Giọng điệu bình thản, thậm chí thể là tùy ý, nhưng khiến trong lòng Thiếu Vi dâng lên vài phần kinh ngạc.

Thiếu Vi xưa nay ý thức lãnh địa, nàng cần khoanh vùng lãnh địa mới thấy an . nàng rõ đây địa bàn của , nếu nàng khoanh bừa thì vẻ vô lý, giống như một con chim tu hú chiếm tổ khách càn. Nếu đạt mục đích, tính chút cũng chẳng , chỉ sợ ai , tỏ vô năng càn thì mất mặt lắm.

Không ngờ Lưu Kỳ chủ động nhường gian phòng cho nàng.

Thiếu Vi theo bản năng ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy thiếu niên một tay cầm nến, tay đưa lên, chìa về phía nàng: "Còn nữa, cái cho ngươi."

Thiếu Vi định thần kỹ, ngờ tay là một thanh đoản đao tuốt vỏ.

Nàng nén sự ngạc nhiên trong lòng, nghiêm túc hỏi: "Tại đưa cái ?"

Lưu Kỳ thuận miệng đáp: "Thanh d.a.o tẩm độc của ngươi vết nứt, dùng nữa , nếu lúc quan trọng mà gãy thì sẽ chịu thiệt lớn."

"..." Thiếu Vi , nhắc : "Ta hỏi tại ngươi đưa d.a.o cho ."

"Dưới gối đao, trong lòng ắt an tĩnh, lẽ sẽ bớt gặp ác mộng hơn." Lưu Kỳ tùy ý đưa thanh d.a.o về phía thêm chút nữa: "Trước đây cũng như , hiệu nghiệm, ngươi thể thử xem."

Thiếu Vi , như hiểu thấu tâm tư của : " hai phòng liền kề, d.a.o , e rằng đêm nay sẽ đến lượt ngươi gặp ác mộng đấy."

Hàng mi dày của thiếu niên lấp lánh ý ánh nến: "Không , gối còn nhiều dao. Nếu ngươi định g.i.ế.c sang, chúng cứ rút dao, ai bản lĩnh đó thắng."

"Vậy thì ngươi tuyệt đối thể là đối thủ của ." Thiếu Vi vẻ mặt chút kiêu ngạo , cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy thanh đoản đao.

" vẫn còn những giúp đỡ khác, cho nên vẫn khuyên ngươi thận trọng khi rút dao." Lưu Kỳ bâng quơ, định đặt cây nến tay về chỗ cũ.

"Soạt" một tiếng, Thiếu Vi khuyên "thận trọng khi rút dao" tuốt thanh đoản đao khỏi vỏ.

Lưỡi d.a.o thẳng tắp sáng loáng phản chiếu đôi mắt lấp lánh của nàng.

Nhìn thanh d.a.o hiếm , Thiếu Vi chợt nhớ đến thanh kiếm Ly Long ba thước của Lưu Kỳ, dường như cùng một chất liệu với thanh d.a.o .

Thiếu Vi đôi mắt lưỡi dao, ngửi thấy mùi nến thoang thoảng trong màn.

Một lát , nàng thu d.a.o vỏ, đầu Lưu Kỳ, chỉ thấy đặt nến lên chân nến, cây đèn đồng cao bằng , tay cầm một que khêu đèn, chỉnh mấy tim nến lệch.

Hắn cứ lưng về phía nàng khêu nến như thế, nàng ở giường rút d.a.o tra dao.

"Này." Thiếu Vi gọi một tiếng.

Lưu Kỳ, đầu tiên trong đời gọi là "Này", đầu . Chỉ thấy nàng đó, vì trong tay d.a.o mà vai lưng đều thẳng thớm hơn nhiều, thần thái cũng ung dung ít, lúc nghiêm túc với : "Thiên nam tinh, xà sàng tử, bán biên liên..."

Thiếu Vi xong, thấy Lưu Kỳ phản ứng, chỉ nàng chằm chằm, bèn nhíu mày giục: "Phương t.h.u.ố.c giải độc, ngươi !"

Lưu Kỳ vẫn bên chân đèn, trong mắt mang theo ý khó hiểu: "Ngươi hết một thể."

Thiếu Vi hừ một tiếng: "Đơn t.h.u.ố.c dài lắm đấy."

thấy Lưu Kỳ hề lay động, Thiếu Vi hất cằm, rào một câu: "Ngươi mà nhớ sai, sẽ hai ."

Sau đó, nàng một gần hai mươi vị thuốc, trong đó thiếu những d.ư.ợ.c liệu tên lạ lẫm, ít gặp.

Đọc xong, Thiếu Vi chăm chú quan sát thần thái động tác của Lưu Kỳ, chỉ thấy xuống bên chiếc bàn thấp, mài mực cầm bút , động tác nhanh chậm, nhưng khi hạ bút thì hề ngập ngừng.

Sau đó tới bên giường, hai ngón tay kẹp tờ giấy đưa cho Thiếu Vi xem: "Nếu chỗ nào sai sót, xin cứ chỉ giáo."

Thiếu Vi vươn đầu định thần kỹ, vẻ mặt khá nghiêm túc, chuẩn sửa một trận trò.

Thời kỹ thuật giấy, nhưng giấy vẫn dùng rộng rãi trong việc lách. Lúc Thiếu Vi những dòng chữ tờ giấy quý hiếm , tiên đập mắt là nét chữ cực , từ nhỏ danh gia thư pháp dốc lòng truyền dạy, kỹ thuật và phong cách đều hảo, khiến Thiếu Vi ghen tị thôi.

Còn về nội dung... Nếu nhất định bới lông tìm vết, thì lẽ là mấy vị t.h.u.ố.c lạ tên khiến chữ cụ thể nên hai chữ đồng âm thế, nhưng bốc t.h.u.ố.c chắc chắn là hiểu ngay.

Thiếu Vi kẻ bới móc nhỏ nhen, lôi cái đó , nhưng cứ cảm thấy đối phương đang khoe khoang kỹ năng. Tính hiếu thắng nổi lên, miệng nàng kìm : "Cũng chẳng gì ghê gớm lắm, qua là nhớ thôi mà, cũng ."

Lưu Kỳ tò mò buồn hỏi: "Vậy tại thể là cả hai chúng đều ghê gớm?"

Thiếu Vi chiếm thế thượng phong như ý , chẳng buồn nữa, dứt khoát vật xuống.

"Đa tạ." Lưu Kỳ bỏ câu cảm ơn gian ngoài, đưa đơn t.h.u.ố.c cho Đặng Hộ.

Không cần phiền phức ngoài bốc thuốc, A Á và A Hạc nhanh chóng phối đủ thuốc. Sau khi sắc xong, họ bưng cùng lúc với bát t.h.u.ố.c của Thiếu Vi lên.

Chỉ tiếc là Lưu Kỳ ở thư phòng bên ngoài, Thiếu Vi ở nội thất, nếu hai đối mặt uống thuốc, Thiếu Vi chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-63-duoi-goi-co-dao-trong-long-at-an-tinh.html.]

Lưu Kỳ uống t.h.u.ố.c giỏi, do xuất nên việc ăn uống tuy quá câu nệ nhưng cũng quen thói từ tốn giữ kẽ.

Còn Thiếu Vi thì dũng mãnh như hổ, nín thở ực một cạn sạch bát thuốc, đó với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bít tai, chộp lấy đôi đũa, lùa một miếng cơm to miệng để tiêu diệt dư vị t.h.u.ố.c còn sót .

A Á cầm cái muôi rượu định đút cho nàng thấy cảnh khỏi ngỡ ngàng, quả thực từng thấy thương nào hồi phục nhanh như .

A Á chợt nhớ đến phát hiện lúc bắt mạch cho nàng.

Mạch tượng của ngươi gái lạ, khí tức bên trong mạnh mẽ dồi dào, nhưng dường như chỉ một nửa là bẩm sinh, nửa còn là do hậu thiên tạo thành. Trong cơ thể nàng dấu vết trúng độc nhưng nguy hiểm đến tính mạng, hẳn là trải qua quá trình điều dưỡng cực kỳ cao minh và tỉ mỉ... Tóm đây là một cơ thể trải qua nhiều trắc trở và luyện, lẽ chính vì thế mới khả năng hồi phục khác thường đến .

Ngoài khả năng hồi phục hiếm thấy, việc Thiếu Vi lúc thể phấn chấn như thế cũng liên quan ít nhiều đến thanh d.a.o gối. Tay dao, tâm trạng an , cũng hăng hái hơn.

Lùa vài miếng cơm, tiêu diệt thành công vị t.h.u.ố.c trong miệng, Thiếu Vi nắm chặt đôi đũa, bên ngoài.

Tiếng bước chân dừng , Lưu Kỳ uống t.h.u.ố.c xong ở gian ngoài đến bên rèm trúc thì dừng bước. Hắn tuân thủ lời hứa tùy tiện trong, chỉ bên ngoài tấm rèm tre buông lửng.

Thiếu Vi chỉ thấy vạt áo từ thắt lưng trở xuống của , chủ động : "Giờ tỉnh táo hơn nhiều , ngươi chuyện gì hỏi ?"

Thiếu Vi bát đĩa cơm canh mặt, đầu hỏi: "Ngươi cơm ăn ?"

Bên ngoài tấm rèm tre xanh đan dày khít, Lưu Kỳ khựng một chút mới đáp: "Ta dùng bữa tối , ngươi cần chia cho , cứ ăn ."

Thiếu Vi "ồ" một tiếng, do dự nữa.

Sốt cao lui, thể lực hồi phục một chút, suy nghĩ cũng rõ ràng hơn. Thiếu Vi đoán rằng Lưu Kỳ thể dẫn núi Vân Đãng mai phục, thể kịp thời tin tức bên phía Chúc Chấp, chứng tỏ lưng ít nhân lực để dùng. Tuy phủ Quận vương vài chỗ theo dõi chặt, nhưng lén lút ngoài mua chút đồ ăn chắc cũng là chuyện đơn giản.

Hơn nữa núi Vân Đãng xảy chuyện, ở trong phủ quả thực nên cẩn thận hơn một chút.

Nghĩ đến đây, động tác nhai cơm của Thiếu Vi chậm một nhịp, đầu thấy Lưu Kỳ vẫn đó, bèn thử hỏi một câu: "Chúc Chấp c.h.ế.t, chuyện ở núi Vân Đãng là do ngươi ? Nếu hoặc đoán là ngươi, chắc chắn sẽ chịu để yên."

"Hắn ." Giọng thiếu niên bình thường: "Hắn c.h.ế.t c.h.ế.t, chuyện xảy trong núi Vân Đãng đều định sẵn là giấu . Hắn còn sống cũng chắc là chuyện , thể dùng để chứng minh sự trong sạch của ."

Thiếu Vi hiểu ý , dùng Chúc Chấp, kẻ thù của , để chứng minh sự trong sạch vốn tồn tại của ư?

Lại gắp một miếng rau hấp nhét miệng, Thiếu Vi hỏi kỹ thêm về suy tính của Lưu Kỳ. Có những thứ hỏi quá kỹ giống như tham gia , mà nàng hiện giờ vẫn nghĩ xong dự tính tiếp theo.

Đã ý định hợp tác rõ ràng, Thiếu Vi bèn tìm hiểu thêm bất cứ vấn đề gì nữa, chỉ chăm chú ăn cơm.

Lúc vị giác hồi phục ba phần, thể nếm mùi thơm của cơm canh . thà ăn nghiêm túc thì thôi, lúc dồn tâm tư việc ăn uống, Thiếu Vi bỗng nhiên nhớ đến bữa tiệc sinh thần kịp bắc lên bếp, còn cả bình rượu Khương Phụ kịp mua về.

Không chỉ rượu mua về, cũng mất tích.

Hốc mắt Thiếu Vi cay xè đột ngột, trong lòng oán lo, đành sức nhai cơm nuốt cơm mạnh hơn, cố nén nước mắt ngược trở .

Ban ngày mới ăn một trận cơm trộn băng giá, lúc thể ăn một bữa cơm chan nước mắt mặn chát .

Hồi lâu thấy trong nội thất tiếng động, Lưu Kỳ mới hỏi: "Ta thể hỏi ngươi vài câu ?"

Thiếu Vi nhai cơm nghĩ, nàng đoán quả sai, chuyện hỏi han thường là trao đổi. May mà nàng hỏi sâu điều gì, lúc vẫn thể ung dung tự tại : "Ta hiện giờ quyết định gì, chuyện đợi gặp gia nô cùng hãy ."

Ý là khi "gia nô" trong miệng nàng đến thì sẽ bàn sâu với .

Lưu Kỳ đoán nàng hẳn là đang đợi gia nô mang tin tức gì về, dựa tin tức để đưa quyết định.

Tuy là từ chối câu hỏi của , nhưng cũng thẳng thắn rõ ràng.

"Được, khoan bàn những chuyện đó." Lưu Kỳ xong, ngẫm nghĩ vẫn hỏi: "Có thể cho quý danh ?"

Chuyện chắc cần đợi gia nô của nàng đến mới chứ?

Thiếu Vi cũng im lặng một lúc, mới : "Ta họ Khương."

Còn về tên, thì ý định cho .

"Được, ." Lưu Kỳ cũng dây dưa, nhấc chân rời khỏi rèm trúc.

Được Lưu Kỳ hiệu, Đặng Hộ thả tấm rèm trúc đang treo lửng xuống .

Thính giác của Thiếu Vi hồi phục ít, loáng thoáng thấy lúc Đặng Hộ buông rèm xuống nhỏ với Lưu Kỳ: "Công tử, đến giờ t.h.u.ố.c , thuộc hạ tìm A Hạc tới nhé?"

Lưu Kỳ ừ một tiếng, giọng xa hơn một chút, lẽ thư phòng cũng rộng, chỗ nghỉ ngơi chắc sâu bên trong cùng. Thiếu Vi ấn tượng về cách bài trí nhà cửa của những gia đình giàu từ phủ Lỗ Hầu.

Thiếu Vi Lưu Kỳ cũng thương tích, hẳn là ở cánh tay trái, hình như thương nhẹ, khi đến gần thể ngửi thấy mùi m.á.u tanh và mùi thuốc, chỉ là y bào rộng thùng thình, chuyện khó mà .

Hiện giờ ăn cơm đối với Thiếu Vi cũng là một việc tốn sức, ăn xong một bữa cơm, trán lấm tấm mồ hôi.

toát mồ hôi , cơ thể cũng nhẹ nhõm hơn chút.

Đêm còn dài, Thiếu Vi xuống, ép buộc bản cố gắng ngủ để dưỡng sức.

Không nhờ thanh đoản đao gối , Thiếu Vi gặp ác mộng nữa, nhưng khi tỉnh ngày hôm , khóe mắt vẫn vương chút lệ.

Trong mơ nàng trở về làng Đào Khê, còn cãi nhiều với Khương Phụ. Đây ác mộng, nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng hơn ác mộng là bao, thậm chí còn cứa lòng đau hơn.

Thiếu Vi mở mắt một lúc lâu mới thử dậy.

Ngày hôm đó, Lưu Kỳ cả ngày nội thất phiền.

Còn Thiếu Vi ngoài ăn cơm t.h.u.ố.c thì chỉ , A Á và A Hạc thỉnh thoảng , hai , một chịu , trong phòng yên tĩnh suốt cả ngày.

Đến ngày thứ ba, Thiếu Vi cảm thấy thể thử xuống giường .

đợi Thiếu Vi chủ động đề xuất, cơ hội xuống giường bất ngờ ập đến.

Gần trưa, A Á đột nhiên ôm một bộ váy áo chạy nhanh nội thất, vẻ mặt nghiêm trọng lo lắng hiệu với Thiếu Vi một hồi.

Thiếu Vi hiểu, nhưng nàng sự lo lắng của A Á, nên hỏi nhiều cũng chần chừ, lập tức phối hợp để A Á giúp y phục.

Thay xong váy áo, Thiếu Vi nhích mép giường. A Á lắc lắc chiếc chuông đồng nhỏ trong tay áo, A Hạc bèn bước nhanh , ôm một chiếc hộp, vội vàng đến mặt Thiếu Vi, quỳ một bên, mở hộp .

 

Loading...