Phùng Tình Nhật - Chương 29: Góa Phụ Dắt Trâu Đèo Bòng

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:26:14
Lượt xem: 202

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu Vi ngờ Khương Phụ đồng ý dứt khoát như . Ngay trong ngày hôm đó, cả nhóm tìm một quán trọ ở huyện gần nhất nghỉ chân, sáng sớm hôm bèn đến huyện nha thủ tục nhập tịch.

Đại Càn thực hiện chế độ quận quốc song hành, tổng cộng hơn một trăm quận, ngoài còn mười tám nước chư hầu, đất phong của các chư hầu vương lớn nhỏ đều, lãnh thổ cai quản ít thì một hai quận huyện, nhiều thì năm sáu quận hơn mười thành liền kề. Những chư hầu vương thế lực lớn như loại đa phần là vương khác họ phong lúc khai quốc, đó là sự thỏa hiệp bắt buộc của Tiên đế khi mới đăng cơ. Nay các vương chư hầu khác họ lớn đều hóa thành tro bụi quá khứ, mười tám nước chư hầu đều đổi thành tông thất họ Lưu cai quản.

Chủ nhân của nước chư hầu quyền tự trị lớn trong đất phong, quyền bổ nhiệm bãi miễn các quan chức Thái thú một quận, còn hưởng thuế và thuế ruộng trong vùng cai trị, nên các nước chư hầu chú trọng gia tăng dân , đa phần đều hoan nghênh ngoài đến nhập tịch.

Ví dụ như nước Ngô cực kỳ giàu nhờ khai thác mỏ đồng, nếu gặp tội phạm bỏ trốn đến đầu quân, thậm chí còn sẵn sàng bỏ tiền chuộc tội cho tội phạm, giữ họ lao dịch. Nếu là tay nghề thì càng ưu đãi che chở.

Nơi Thiếu Vi và nhóm đến nương nhờ lúc ở cực Nam hồ Động Đình, là đất phong của Trường Sa Vương.

Dưới đất phong là quận, quận là huyện. Thiếu Vi theo Khương Phụ huyện nha, gặp văn phụ trách hộ tịch.

Thiếu Vi lưng Khương Phụ, bức tường "Thính sự bích" trong sảnh. Trên tường vẽ chân dung một văn sĩ, Thiếu Vi dựa chữ khắc đoán già đoán non, miễn cưỡng nhận đó lẽ là chân dung vị Quận thủ đầu tiên ở đây.

Thời nay các quận huyện thịnh hành việc vẽ chân dung các vị quan đầu quận nhiệm kỳ lên tường sảnh đường quan phủ, ghi rõ tên tuổi thanh trọc (liêm khiết tham ô) công tội của đó, để chiêm ngưỡng hoặc lấy đó gương.

Ngoài tranh chân dung, tường còn vẽ những vật lạ quái dị, thần núi linh biển, Thiếu Vi hứng thú với những thứ hơn, tò mò ngắm những bức bích họa kỳ dị, Khương Phụ hươu vượn với viên quan .

Ra ngoài đường, phận lý lịch đều do tự biên tự diễn.

Khương Phụ xây dựng cho hình tượng là một quả phụ, cha mất sớm, nhà em trai, chỉ một con trâu xanh, một ở, một đứa em gái nhỏ.

Từ tờ "Truyền" chứng minh phận quê quán cô đưa lên thể , cô và em gái nhỏ "Khương Thiếu Vi" là quận Đông Hải.

Viên quan cảm thán: "Quận Đông Hải cách đây e là hai ngàn dặm đấy..."

Khương Phụ cũng u sầu thở dài: " , nếu vạn bất đắc dĩ, ngàn dặm xa xôi chuyển đến nơi ..."

Viên quan lúc đang rảnh rỗi, thấy quả phụ xinh thôi, kìm tò mò hỏi tới cùng.

Thái độ của viên quan hòa nhã ân cần. Tăng thêm nhân khẩu vốn lợi cho công vụ của , ngoài , thấy Khương Phụ dung mạo hơn , dáng xương cốt cũng nhỏ bé, khỏi động lòng, con trai thứ của Huyện lệnh bọn họ vẫn cưới vợ .

Người đời nay định kiến với quả phụ, thậm chí quả phụ từng sinh nở càng coi trọng, kinh nghiệm sinh nở chứng tỏ càng thích hợp để nối dõi tông đường.

Như Nhuế Cơ phu nhân, ruột của Ngũ hoàng t.ử Lưu Thừa trong cung hiện nay, khi cung cũng từng lấy chồng.

Còn chuyện khắc c.h.ế.t chồng? Đó là vì quả phụ mệnh cứng, mệnh cứng thì quý, chỉ trách chồng c.h.ế.t mệnh quá yếu, áp vợ quý mà thôi.

Huyện lệnh của bọn họ là nhà quan, khéo cưới một quả phụ mệnh quý về trấn trạch!

Tuy nhiên càng quả phụ sâu hơn, càng thấy sai sai...

đúng là quả phụ thật, nhưng là quả phụ ba đò... Nói cách khác, chỉ riêng chồng thôi cô c.h.ế.t ba .

Lần rời bỏ quê hương là vì em của chồng cuối cùng nảy sinh tà ý với cô , câu kết hợp với dung mạo của cô , quả thực vô cùng đáng tin.

Viên quan bắt đầu toát mồ hôi trán, chỉ thể miễn cưỡng tiếp lời an ủi: "Nhòm ngó chị dâu, đây hành vi của quân tử..."

Khương Phụ: " , lẽ ông trời cũng nổi thu mạng ."

Viên quan kinh ngạc: "Cũng... cũng c.h.ế.t ?"

Khương Phụ khẽ gật đầu: "Ban đêm ngã từ tường xuống, đập đầu c.h.ế.t. Trong nhà còn dung thứ nữa."

Viên quan mồ hôi đầm đìa.

Khắc c.h.ế.t một hai chồng thì , nhưng quá tam ba bận... Khắc đến mức độ , vẫn là quá đáng .

Nhà Huyện lệnh bọn họ cũng quý trọng đến cảnh giới ... Thôi thì cẩn thận vẫn hơn.

Thà tin là còn hơn mất mạng.

Viên quan dám hỏi thêm nữa, thậm chí khi Khương Phụ và rời , còn sai tiểu dịch quét dọn sảnh đường, bẻ cành đào về trừ tà.

Nơi trồng nhiều rừng đào, hai bên đường quan lộ cũng trồng nhiều cây đào.

Nơi nhóm Khương Phụ định cư tên là thôn Đào Khê.

Tư cách nhập tịch cần dùng tiền mua, nhưng tiền mua nhà mua đất thì tránh khỏi. Thiếu Vi đoán Khương Phụ chắc là để lộ của cải, hoặc là để tránh kẻ thù nên mới chọn dừng chân ở chốn quê mùa , chứ mua nhà cao cửa rộng ở quận huyện phồn hoa.

Tóm Thiếu Vi chẳng mảy may cho rằng Khương Phụ khả năng thiếu tiền. Dọc đường Thiếu Vi từng lo lắng chuyện . Dù nàng thiếu kinh nghiệm xa đến , nhưng một hôm, nàng rõ ràng thấy túi tiền của Khương Phụ sắp cạn đáy, vì thế hôm nàng chỉ dám ăn một cái bánh.

Khương Phụ gọi thêm cho nàng một bát canh thịt, híp mắt : "Tiểu quỷ đừng tiết kiệm cho vi sư, bảo lo cho ngươi ăn thịt hàng ngày, thể nuốt lời?"

Lúc Khương Phụ trả tiền, Thiếu Vi kinh ngạc phát hiện, cái túi tiền đó thế mà đầy ắp trở .

Chuyến tốn kém ít. Về phương Nam nhiều đường thủy, thuyền nhỏ bình thường thậm chí đáp ứng nhu cầu, bởi vì Khương Phụ nhất quyết mang theo con trâu xanh của cô, chứ chịu bán đến chặng mua vật cưỡi mới.

Con trâu xanh thậm chí vì đường thủy mà ốm một trận tốn mấy ngàn tiền, Khương Phụ vẫn vứt bỏ từ bỏ.

Cũng vì thế mà chuyến chậm.

Và trong suốt hành trình đằng đẵng , mười Thiếu Vi thấy túi tiền của Khương Phụ từ xẹp lép biến thành căng phồng, cứ thế lặp lặp .

Thiếu Vi từng nghi ngờ Khương Phụ sai Mặc Ly trộm cắp ban đêm, nhưng tìm bằng chứng nào.

Thế là Thiếu Vi buộc nghi ngờ cái túi tiền đó chứa càn khôn gì đó. Một đêm nọ nhân lúc Khương Phụ ngủ say, Thiếu Vi giả vờ ngủ khổ sở thức đến nửa đêm, lén lút bò tới sờ cái túi tiền, kiểm tra giật tới giật lui, đưa lên mũi ngửi kỹ càng. Chẳng phát hiện điều gì bất thường, ngược còn thu hút Mặc Ly cũng bò tới, hỏi nàng đang ăn vụng cái gì.

Khương Phụ đại khái nhận đồ đang vò đầu bứt tai, sáng sớm hôm thần bí lắc lắc túi tiền trong tay, nháy mắt hỏi đồ : "Vi sư tinh thông thuật hóa đá thành vàng, học ?"

Thiếu Vi đời nào chịu tin: "Ngươi mà bản lĩnh thông thiên thế , Quốc sư, tu hành tích đức thành tiên ?"

Khi đó dọc đường , thường bàn tán về tin đồn Bách Lý Quốc sư vũ hóa thăng tiên.

Còn về lời tiên tri mười hai chữ , vì liên quan đến quốc triều, Đế vương cho phép truyền bá rộng rãi, nhưng chuyện định sẵn thể cấm tuyệt đối, vẫn lọt tai một ít .

Nghe Thiếu Vi nhắc đến vị Bách Lý Quốc sư , Khương Phụ nhướng đôi lông mày thanh tú: "Ta mà Quốc sư, ai đến nhặt con quỷ nhỏ nhà ngươi?"

Lúc , dùng giọng điệu đùa cợt : "Cứ đợi sống qua ba mươi tuổi , Quốc sư cũng muộn... Điểm còn nhờ cả ngươi đấy, tiểu quỷ."

Tóm bí ẩn về túi tiền vẫn giải đáp. Thiếu Vi chằm chằm bóng lưng cô, chỉ cảm thấy một bước là rơi đầy một đất câu đố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-29-goa-phu-dat-trau-deo-bong.html.]

Thiếu Vi theo , giẫm lên đống câu đố , chân trượt từng bước, trong đầu đầy rẫy phỏng đoán, thậm chí từng nghi ngờ liệu Khương Phụ là vị Bách Lý Quốc sư danh nghĩa là "thăng tiên" thực là bỏ trốn ? đó Thiếu Vi tình cờ , vị Bách Lý Quốc sư đó là một nam t.ử trẻ tuổi.

Ngoài , Thiếu Vi còn chăm chỉ chạy xem cáo thị tranh vẽ tội phạm truy nã dán khắp nơi, nhưng cũng phát hiện manh mối gì.

Khương Phụ một câu thể chôn ba cái bẫy, Thiếu Vi nào giẫm cũng trêu chọc một trận, cho nên đến giờ Thiếu Vi vẫn lai lịch của cô. Còn cái phận quả phụ khắc c.h.ế.t cả đám rõ ràng là lôi để lừa .

nha trong huyện đưa quả phụ dắt trâu đèo bòng đến thôn Đào Khê, giao cho Lý chính (trưởng thôn) ở đây vội vã rời .

Ngôi nhà Khương Phụ mua ở cuối làng, mấy gian nhà đất, nhà là một con sông nhỏ, bên sông thể thấy một ngọn núi xanh thoai thoải dịu dàng.

Nhà đất cần tu sửa, tường viện cũng đổ hơn nửa. Khương Phụ nhờ Lý chính thuê vài dân làng đến giúp tu sửa, bận rộn mấy ngày, trả ít tiền công.

Dần dà, chuyện cuối làng một quả phụ ngoài chuyển đến lan truyền khắp mấy chục hộ gia đình lân cận, lan truyền cùng với đó là lời đồn thần thánh về việc quả phụ khắc c.h.ế.t bốn năm sáu ông chồng.

Đàn ông chút lo sợ viển vông, phụ nữ trong làng thì nảy sinh vài phần đồng cảm thương xót.

Trước nhà đất quây một cái sân hàng rào tre. Khương Phụ bảo đợi qua mùa hè, ngắm nghía chán phong cảnh xuân hè bên ngoài hàng rào hẵng bắt tay xây tường gạch qua đông thì tính toán hợp lý hơn.

Thiếu Vi căn phòng nhỏ riêng của . Sau khi quét dọn sạch sẽ, nàng mang hành lý tích cóp dọc đường phòng. Giường chiếu bàn nhỏ đều đơn giản, đều là đồ mới đóng, thoang thoảng mùi gỗ tươi.

Mặc Ly đang đào đất trong sân, Khương Phụ bảo trồng thứ gì đó.

Góc tường đặt hai cái chum, đổ đầy nước. Tuy dùng để phòng hỏa hoạn, nhưng thành chum nước uống cho trâu xanh và Triêm Triêm. Triêm Triêm trật tự nghiêm minh, kiên quyết cho trâu xanh uống chum của nó, hễ trâu xanh uống nhầm là nó mổ cho một trận.

Trâu xanh uống no nước, bóng cây lười biếng nhai cỏ. Triêm Triêm bay qua bay , líu lo năng lung tung, cố gắng dạy con trâu duy nhất mở miệng trong cái nhà tiếng .

Trâu buồn ngủ, nhai cỏ gà gật.

Triêm Triêm cũng mệt, lưng trâu nghỉ ngơi.

Cơn buồn ngủ lây lan, Khương Phụ ngáp dài về phòng, quên dặn dò Thiếu Vi đang quét sân việc cho .

Khương Phụ khỏi, Thiếu Vi bèn xách chổi tre khỏi sân hàng rào, chạy nhà.

Triêm Triêm vội vỗ cánh bay theo.

Sau nhà cỏ cây um tùm, sát ngay con sông làng, ngày thường ít lui tới.

Non xanh nước biếc, hoa cỏ đầy mắt, nắng chiều hai phần nóng đầu hạ.

Thiếu Vi một việc lén mấy ngày nay.

Nàng vứt chổi, đá văng đôi giày đầu vuông, chân trần lao bãi cỏ xanh mướt , lăn một vòng.

Giống như con thú nhỏ đến nơi ở mới, bôi đầy mùi của lên lãnh địa mới , quá trình mang nhiều cảm giác an và cảm giác thuộc về.

Thiếu Vi lăn mấy vòng, ngửa bãi cỏ, tay chân dang rộng, hít thở, cảm thấy tự do.

Tuy là vì giữ mạng mới ép đến đây, nhưng ở đây rốt cuộc sự dày vò nơm nớp lo sợ như ở trại Thiên Lang, cần lúc nào cũng lo lắng cho . Cũng nhiều quy tắc thể diện như ở phủ Lỗ Hầu, sống ánh mắt soi mói dị nghị của khác.

Khương Phụ giỏi chọc Thiếu Vi tức giận, nhưng kiểu tức giận khác với sự phẫn nộ ở núi Thiên Lang và phủ Lỗ Hầu.

Triêm Triêm bay qua bay , bộ lông trắng muốt thỉnh thoảng rũ xuống những bụi phấn lông mịn màng, lấp lánh trôi nổi ánh nắng chiều, rơi lên Thiếu Vi.

Trong lúc ngẩn ngơ, Thiếu Vi nghĩ thầm, nếu Khương Phụ thực sự chữa khỏi bệnh cho nàng, đợi năm năm hai bên ai nợ ai, đường ai nấy , nàng sẽ đưa Triêm Triêm khắp núi sông hồ hải, cũng một hiệp khách bí ẩn tiêu d.a.o tự tại, đến vô tung như Triệu Thả An.

Gió nhẹ lay động cỏ xanh, lá cỏ cọ mặt mũi Thiếu Vi, ngứa ngáy khiến nàng rụt cổ hắt xì một cái rõ to, bừng tỉnh khỏi mộng tưởng.

Thiếu Vi dậy, xách chổi, dắt Triêm Triêm tuần tra một vòng, quen môi trường xung quanh.

Thôn Đào Khê cách huyện lỵ hơn mười dặm, cũng coi như thuận tiện.

Mới đến, luôn nhiều thứ cần sắm sửa. Hôm nay mua chum vại, sắm bát đĩa, mai mua chịu ổ gà con lấy trứng, mua con ngỗng lớn giữ nhà, ngày sắm hai cái chăn mỏng, mấy chiếc chiếu trúc, thỉnh thoảng còn mua hai cân thịt, đong một bầu rượu.

Chạy chạy mấy chuyến như , đường về huyện hương Thiếu Vi rành rẽ lắm , cần theo dân làng nữa. Hôm nay trời sáng, Thiếu Vi và Mặc Ly đ.á.n.h xe trâu khỏi cửa.

Mặc Ly thấy cái gì cũng ăn, tuy ồn ào đòi mua, nhưng sẽ sạp đồ ăn mãi . Thiếu Vi phụ trách cầm tiền kéo cũng , đành mua cho mấy món.

Mua bán dây dưa như , đến khi lên xe trâu thì là giữa trưa.

Không khí giữa trưa bắt đầu oi bức. Da lông trâu xanh dày hơn trâu nước và bò vàng bình thường nhiều, kéo xe chở và đồ, chạy một lúc thở dần gấp gáp, cái mũi trâu đen sì cũng toát mồ hôi, chảy ròng ròng xuống lỗ mũi to tướng.

Thiếu Vi bảo Mặc Ly dừng xe, tự nhảy xuống, xách hai bầu rượu khá nặng lên, hỏi Mặc Ly: "Ngươi đường ?"

Mặc Ly mồm ngậm nửa cái bánh da heo gật đầu.

"Vậy ngươi tự đ.á.n.h xe về , đường tắt qua núi." Thiếu Vi một tay xách một bầu rượu, .

Đường tắt Thiếu Vi là ngọn núi bên con sông nhà. Leo núi quả thực thể tiết kiệm một chút thời gian, hợp với kẻ to gan thích một , sức trâu chỗ dùng như Thiếu Vi.

Vì cách đó xa đường vòng, nên ngọn núi ít dấu chân , đường núi nhỏ hẹp, hai bên cây cối mọc um tùm, cái dốc lắm. Triêm Triêm bay dò đường, một một chim nhanh chóng lên đến đỉnh núi.

Thiếu Vi vô cớ nhớ sắp c.h.ế.t , Triêm Triêm cũng dẫn đường trong rừng núi như thế , lính trinh sát cho nàng.

Nhìn chú chim nhỏ bay lên ngọn cây bắt sâu ăn, Thiếu Vi tảng đá đỉnh núi nghỉ ngơi một lát, thầm quyết tâm sống lâu hơn chút nữa.

Lúc , chân núi bỗng tiếng vó ngựa dồn dập vọng tới.

Thiếu Vi theo bản năng thụp xuống, nấp bụi cỏ, xuống núi.

Tiếng vó ngựa ngày càng gần, tốc độ chậm . Một đoàn ngựa qua nơi , từ đội kỵ binh danh dự đầu, đến xe ngựa lọng che ở giữa, và những chạy theo bảo vệ, lượt dừng , uống nước nghỉ ngơi bóng cây.

Có ngọn núi che nắng, cửa núi gió mát tự nhiên, đoạn đường quả thực thích hợp để nghỉ chân.

Núi cao lắm, ngũ quan của Thiếu Vi vượt xa thường, mắt nàng cực . Nhìn sơ qua, chỉ thấy đoàn hơn trăm , hộ vệ đeo đao, còn quan nội thị, và một đàn ông đầu trọc ăn mặc kỳ quái.

Người đàn ông đầu trọc áo xanh đến một chiếc xe ngựa lọng che rủ rèm lụa mỏng, chắp tay gì đó.

Thiếu Vi ý định tìm hiểu nhiều, định rời thì một cơn gió núi mát rượi thổi qua, vén tấm rèm lụa mỏng một bên xe lên. Góc nghiêng khuôn mặt và dáng trong xe như gió mát ùa tầm mắt đang định thu của Thiếu Vi.

 

Loading...