Phùng Tình Nhật - Chương 26: Thiếu Vi Đại Vương
Cập nhật lúc: 2026-02-05 12:07:52
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiều trong kinh cho rằng, Lục hoàng t.ử chuyến sẽ vĩnh viễn còn gặp mặt Thiên tử, sẽ dần lãng quên.
Cũng nghĩ, đứa trẻ nếu lãng quên như , khi là chuyện .
Ngoài đứa trẻ , còn hai đứa trẻ khác cũng khiến cảm thán.
Một là con trai út của Trường Bình hầu, Lăng Tòng Nam, thư đồng cho hoàng t.ử trong cung. Đêm xảy chuyện, bé trốn một cung xá bỏ hoang chứa đầy đồ tạp nham, do bất cẩn đổ đèn lồng mà gây hỏa hoạn, chỉ còn một cái xác cháy đen.
Hai là con gái của Phế Thái t.ử Lưu Cố rõ tung tích. Cô bé tên Lưu Ngu mới hai tuổi, giờ đây sống c.h.ế.t rõ... Tú Y Vệ vẫn đang ráo riết tìm kiếm.
Trong mắt , so với đại cục định, những chuyện dường như chỉ là chuyện vặt vãnh. Và khi Lưu Kỳ rời kinh, tai họa Phế Thái t.ử cũng thực sự kết thúc.
Khắp nơi ngoài mặt chỉ còn lác đác vài tiếng bàn tán, còn những tiếng thở dài đầy bất lực và tiếc nuối chỉ dám phát khi ai bên cạnh.
Tháng Tư, tại phủ Lỗ Hầu, trong viện của Phùng Châu, những đóa thược d.ư.ợ.c trắng hồng nở rộ, hương thơm lan tỏa khắp sân.
Sau khi Thân Đồ phu nhân kiên nhẫn dỗ dành hồi lâu, Phùng Châu cuối cùng cũng chịu khỏi phòng ngắm hoa.
Phùng Châu khập khiễng, tay túm vạt áo , vẻ mặt rụt rè hoảng sợ, vườn thược d.ư.ợ.c nở rộ mà chút ngẩn ngơ.
Thân Đồ phu nhân một tay dắt con gái, tay tỳ nữ đỡ, đến bụi hoa, ngắt một đóa thược d.ư.ợ.c mới nở nửa chừng, mò mẫm định cài lên tóc con gái.
Thấy động tác của , Phùng Châu vội cúi đầu phối hợp, vẻ ngoan ngoãn hệt như thuở thiếu thời.
Lỗ Hầu cửa viện, chứng kiến cảnh , gương mặt uy nghiêm dịu , lộ nụ đầy nếp nhăn.
Nghe thấy chồng đến, Thân Đồ phu nhân bèn bảo nha tỳ nữ cùng Phùng Châu ngắm hoa bắt bướm.
Hai vợ chồng nhà chuyện.
"Có một bé gái, mười một mười hai tuổi, tên là Thiếu Vi..." Lỗ Hầu : "Dựa theo miêu tả của những đó, miễn cưỡng vẽ một bức chân dung."
Sau khi Phùng Châu về nhà, ký ức khi bắt cóc đều mất sạch. Lỗ Hầu phu nhân cũng kích động con gái, nên một chuyện dám hỏi.
Phùng Châu rõ ràng dấu vết từng sinh nở, hơn nữa khi hoảng loạn phát tác, luôn miệng gọi "Tình Nương", đôi khi còn chân trần chạy ngoài, như đang vội tìm ai đó, tìm thấy thì gào hoảng loạn.
Vợ chồng Lỗ Hầu bàn bạc, quyết định bí mật dò la, sai quận Thái Sơn, mò tìm những trong trại Thiên Lang, kẻ thì tù, kẻ thì bắt lao dịch.
"Bức chân dung..." Thân Đồ phu nhân hỏi: "Trông giống Đậu Đậu ?"
Lỗ Hầu thở dài: "Không giống lắm."
Thân Đồ phu nhân im lặng một lúc : "Vậy cũng tìm về, đó là con cháu nhà . Lại là con gái, lưu lạc bên ngoài ? Cứ tìm về ."
Lỗ Hầu gật đầu: "Được, để cho tìm."
chuyện dễ, phụ nữ trẻ em trong trại trị tội, thì tự rời , thì sợ quá bỏ trốn, thì nhớ quê quán thả về nguyên quán, từ từ tìm kiếm ngóng.
"Đã tìm bảo vệ Đậu Đậu ?" Lỗ Hầu phu nhân chuyển chủ đề.
Vợ chồng họ từng tạ ơn Trường Bình hầu, báo đáp ân tình , nhưng Trường Bình hầu ông dám nhận danh ân nhân, kể tình hình lúc tìm thấy Phùng Châu, lời lẽ khẳng định khi Lăng gia quân đến khác cứu Phùng Châu khỏi nguy hiểm.
Điều thể phán đoán từ dấu vết đ.á.n.h và xác c.h.ế.t trong ngôi nhà đá.
"Tạm thời manh mối đáng tin cậy." Lỗ Hầu suy tư : "Chuyện chút kỳ lạ, ai vì bảo vệ Châu Nhi mà mạo hiểm g.i.ế.c tên trùm phỉ đó? Chắc hẳn là thủ tệ... Ta sẽ tiếp tục cho điều tra."
"Nên tiếp tục tìm, ân tình nào lớn hơn thế , gì cũng báo đáp." Thân Đồ phu nhân tin thần phật, coi trọng ân nghĩa nhân quả.
Trong phủ Lỗ Hầu thờ một bức tượng Tây Vương Mẫu.
Sáng sớm hôm , Thân Đồ phu nhân quỳ tượng thần cầu khấn: "Cầu Kim Mẫu Nguyên Quân hiển linh, để Hầu phủ sớm ngày tìm giọt m.á.u của con , cũng sớm tìm tung tích ân nhân cứu mạng con ..."
Việc lẽ do Phùng Châu đích cầu xin mới chỉ dẫn cảm ứng, nhưng Phùng Châu dám khỏi viện, càng thể tự bái thần, nên lúc tỳ nữ cận tên Bội bưng bộ quần áo thường ngày của Phùng Châu, mặt chủ nhân quỳ lạy bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-26-thieu-vi-dai-vuong.html.]
Trên bàn thờ tượng thần bày hoa tươi quả ngọt, ba bát rượu trắng, trong lư hương cắm ba nén hương Tam Bảo.
Bội lạy xong, thẳng ngẩng đầu lên, chỉ thấy nén hương ở giữa nghiêng, ngả sang một bên, hai nén hương chụm cùng cháy.
Nghe dâng hương thần, hương cháy thế nào quan trọng, cháy mạnh báo hiệu điều cầu xin hy vọng, nếu đen, gãy hoặc tắt là điềm gở. Không hai nén hương cháy chụm thành một ý nghĩa gì?
Hai nén hương chụm cháy nhanh, một mảng tàn hương rơi xuống, phản chiếu trong bát rượu nhỏ xíu, trông như một ngọn núi lớn đang đổ sụp.
…
Một cô bé mặc áo xanh ngửa đầu, đang một ngọn núi gãy đổ sụp.
Thiếu Vi theo Khương Phụ về phía Nam, đến bên bờ hồ Động Đình , tận mắt thấy dấu tích ngọn núi lở suốt hai mươi dặm trong lời đồn.
Nhớ những gì đường, cảnh tượng tàn khốc mắt, lòng Thiếu Vi mịt mờ.
Trường Bình hầu vẫn c.h.ế.t, phận của Lăng Hoàng hậu và Thái t.ử Cố cũng thể đổi.
Một lát , Thiếu Vi rũ mắt xuống, giơ hai tay lên, lòng bàn tay và mười ngón tay của .
Đôi tay quả thực thần lực vung lên là đổi tất cả.
Thiếu Vi một điều thực sự hiểu, mấy ngày nay nàng cứ suy nghĩ mãi về vấn đề .
Bên cạnh, Khương Phụ đang duỗi chân tảng đá lớn dưỡng cốt, lúc mới mở miệng: "Cây to đón gió, núi cao dễ hút sấm sét... ngươi ngọn núi xem, Ngài dường như sẽ đổ xuống ."
Thiếu Vi theo bản năng sang, chỉ Khương Phụ tiếp: "Hướng núi đổ xuống vặn chặn dòng nước lũ. Lúc đó nước hồ Động Đình vỡ đê, nếu ngọn núi đổ xuống đây, thì nhà cửa ruộng vườn của bách tính nơi chắc chắn nước lũ nhấn chìm ."
Thiếu Vi thì kỹ dòng nước và ngọn núi gãy, lúc mới giật nhận quả đúng là như .
Khương Phụ cảm thán: "Tấm lòng của Trường Bình hầu chắc như thế."
Câu mà để thì bắt trị tội là cái chắc, còn cô đồ thì trò giỏi hơn thầy, càng đại nghịch bất đạo hơn...
"Nếu là Trường Bình hầu, chắc chắn sẽ phản." Thiếu Vi xếp bằng bãi cỏ, mắt ngọn núi gãy, ánh mắt kiên định như núi: "Dù đồng quy vu tận, cũng g.i.ế.c sạch những kẻ g.i.ế.c ."
"Chắc nhiều đều nghĩ thế." Giọng Khương Phụ lười biếng: "Hôm nọ nghỉ chân ở quán , đám lưu manh cũng bảo Trường Bình hầu ngu trung, nếu là bọn họ thì dẫn Lăng gia quân c.h.é.m g.i.ế.c một trận long trời lở đất ... Ai cũng tưởng là tướng tinh, nhưng nếu chiến tranh nổ thật, bọn họ chỉ là những kẻ đáng thương tuyệt vọng lóc cầu xin nhân tướng che chở cứu mạng mà thôi."
Thiếu Vi đến đây, mặt đỏ bừng, đầu Khương Phụ.
Khương Phụ nheo mắt : "Ta bọn họ, ngươi. Con quỷ nhỏ nhà ngươi cũng chút bản lĩnh thật sự, chắc sẽ là kẻ tuyệt vọng lóc cầu xin che chở ."
"Bỏ hai chữ 'chắc sẽ' ." Thiếu Vi mặt , bứt một cọng cỏ: "Ta đồ vô dụng."
"Vi sư đương nhiên tin đồ nhà là bậc hùng cái thế." Khương Phụ : " hùng một thì kiểu gì cũng dễ."
Thiếu Vi hiểu lắm, Khương Phụ.
Khương Phụ : " mạng sống của khác nặng lắm, sức nặng như núi như biển, chỉ nắm trong tay mới ."
Trong lúc Thiếu Vi đang suy ngẫm, Khương Phụ hỏi: "Vi sư kể cho con một câu chuyện, ?"
Thiếu Vi thích kể chuyện, nhưng cảm thấy nếu gật đầu cái rụp bảo thì trẻ con ngốc nghếch quá, bèn đáp, chỉ âm thầm đợi Khương Phụ tự kể tiếp.
đợi nửa ngày Khương Phụ cũng chẳng mở miệng.
Thiếu Vi đành lén đầu , thì thấy Khương Phụ đang chằm chằm . Thấy nàng sang, Khương Phụ lập tức ngửa cổ đắc ý.
Thiếu Vi giật trúng kế, thẹn quá hóa giận, bứt một nắm cỏ vụn ném lên đầu Khương Phụ. Khương Phụ đưa tay phủi cỏ đầu: "Con quỷ nhỏ khi sư diệt tổ !"
Vừa , cô vớ lấy cây sào trúc định dạy dỗ đồ .
Thiếu Vi hừ một tiếng bỏ chạy. Chưa chạy mấy bước, bỗng thấy một giọng lâu gặp vang lên bên tai: “Thiếu Vi Đại vương! Thiếu Vi Đại vương!"