Phùng Tình Nhật - Chương 224: Xin phúc thẩm

Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:46:29
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu nhiều đại thần chăm chú lắng lời của vị tân Trữ quân, chỉ coi như một buổi tấu sự bình thường.

Đã tháng Mười Một, dương khí ẩn xuống, âm khí bốc lên ngưng tụ. Trong đại điện đốt chậu than, bá quan quỳ trật tự. Giữa nóng bốc lên, quan viên còn đang hồi tưởng những việc nghị luận...

Việc trị thủy sông Hoàng Hà tiến triển trật tự; chư hầu hợp lực phạt Lương, chẳng bao lâu nữa lẽ sẽ tin thắng trận về kinh; các vương hầu lượt rời kinh, tàn đảng Nhụy Thái t.ử đang điều tra thanh trừng khó gây sóng gió lớn.

Lại chuyện Nam Việt, Hoàng đế bác bỏ đề nghị đại cử chinh phạt, tạm thời lấy thủ đoạn an ủi chính trị chủ lệnh sứ giả Thiên t.ử chiêu an. Việc khiến Gián nghị đại phu Thiệu Nham suýt rơi lệ vì xúc động, cho rằng tấu thư "vô tình" rơi mặt Vu thần hôm đó linh nghiệm, bèn âm thầm quyết tâm tu hành môn "tà thuật" đến cùng.

Và từ đó cũng thể thấy, từ sự kiện Thu thú, đương kim Hoàng thượng mấy năm còn quyết ý diệt trừ Hung Nô cuối cùng sự đổi thái độ, tạm hoãn binh đao, cùng đất nước nghỉ ngơi dưỡng sức.

Nhiều quan viên đều cảm nhận rõ ràng, Thu thú như một nút thắt đặc biệt, giống như đổ m.á.u khi mạnh tay cắt bỏ thịt thối, và đó, nhiều sự việc đang lao dốc bắt đầu thể hiện xu hướng lên trong sự đổi cưỡng ép, ngoại trừ sức khỏe của Hoàng đế vẫn thấy chuyển biến ...

Dù thế nào, năm nay lẽ thể yên tâm đón một cái Tết Chính Đán, nướng chậu than, quan viên sự chú ý tản mát, nghĩ xem nên chuẩn hàng tết rượu nước gì.

Tâm thần hiếm khi thả lỏng, đề phòng, đợi khi rõ lời tấu thỉnh của tân Trữ quân, chẳng khác nào tiếng sấm nổ bất ngờ trái mùa: “Khởi tấu Phụ hoàng, gần đây Tú Y Vệ thẩm vấn nghịch tặc Quách Thực, tình cờ từ miệng vụ án phế Thái t.ử Lưu Cố dùng bùa chú mưu phản năm xưa, và vụ án Lăng Kha thông đồng với địch đều điểm nghi vấn rõ..."

ánh mắt tiếng sấm bất ngờ đ.á.n.h cho chấn động, trong nháy mắt đồng loạt b.ắ.n về phía nguồn phát, chỉ thấy đó hề d.a.o động, giọng nghiêm trang, rõ ràng: "Hai vụ án nếu oan tình, tức là gian thần cố ý che mắt Thánh thượng, khiến thiên gia chịu nỗi đau cốt nhục tương tàn, khiến triều chịu nỗi oan trung lương hàm oan. Không chỉ lung lay quốc bản, còn khiến xã tắc vấy bẩn..."

"Cho nên nhi thần to gan khẩn cầu Phụ hoàng hạ chỉ điều tra hai vụ án , rõ gian tà, gột sạch sương mù, để chấn chỉnh tai mắt, cũng là rạng rỡ sự thánh minh nhân đức của Phụ hoàng!" Lưu Kỳ cúi dập đầu, đôi tay gân guốc áp lên gạch vàng lạnh lẽo, chuỗi ngọc mũ miện rủ xuống, rung động theo.

Mũ miện của Hoàng đế cũng đang rung động, như hình cứng đờ của quân vương đang lay động, như trời đất đang rung chuyển.

Các quan phản ứng , đều thu hồi ánh mắt kinh ngạc, cụp xuống, mặt đất mắt. Gạch vàng màu xanh đen như mặt băng vực thẳm đen ngòm, bỗng tiếng sấm đục vết nứt, âm khí nhốt bắt đầu chạy loạn, dường như vong hồn sắp bò từ vết nứt.

Không ai dám thẳng vị Trữ quân kinh nữa, ngoại trừ Thiên t.ử cao.

Tuy quá bất ngờ, tuy trong lòng sớm dự liệu, nhưng mà, y phục Trữ quân mới tinh, nôn nóng đến thế...

Dường như chịu bao nhục nhã, sinh tử, mưu tính quỷ kế cuối cùng mặc lên bộ y phục , chỉ là vì khoảnh khắc .

Chuỗi ngọc trắng đung đưa mắt, Hoàng đế ngẩn ngơ nhớ sự d.a.o động của suốt chặng đường . Sau khi Lưu Phù c.h.ế.t, đại tế Trụ Kim, sự d.a.o động của ông ngày càng nặng, cũng từng ý nghĩ trung dung: Sự việc đến nước , là thành cho tâm nguyện điều tra án cũ của trai đứa con , tất nhiên, tuyệt đối bao gồm vụ án Lăng Kha thông địch bằng chứng thép... và lấy đó sự trao đổi, thử để đứa con trai sắc bén phò tá Lưu Thừa.

Cho nên trong lời ông bắt đầu lộ ám chỉ d.a.o động, để đứa con đề xuất "phần thưởng mong " với ông. Đứa trẻ lúc đó , muộn nhất cân nhắc đến khi Thu thú kết thúc, mà nay Thu thú kết thúc ...

Ông cuối cùng cũng rõ, đứa con trai của ông, từ đầu đến cuối cái nó là sự d.a.o động ông ban cho, mà là sự thể lựa chọn nào khác của ông.

Lấy cứu giá ở Thượng Lâm Uyển, chỉ là cứu giá, mà là mở biến cố, đoạt lấy từ trong biến cố, ép buộc ông thực hiện một cuộc trao đổi lớn hơn, còn lựa chọn nào khác!

Hoàng đế bóng đang quỳ rạp, đôi mắt khẽ run theo chuỗi ngọc rủ. Kẻ đoạt quyền thực sự trong cuộc tranh đấu đẫm m.á.u ở Thượng Lâm Uyển, là nghịch t.ử g.i.ế.c cha c.h.ế.t, là hiếu t.ử cứu giá còn sống?

Lần hề bàn bạc riêng với Phụ hoàng là ông, cũng đưa bất kỳ lời giải thích nào cho sự đổi thái độ tiếng động đó... Kẻ yếu thế ở mới cần ngừng giải thích, thuyết phục.

con hiếu thảo cả thế gian đều , vị Trữ quân thiên mệnh lựa chọn , lúc trong kim điện tĩnh lặng, nữa: "Nhi thần Lưu Kỳ, dập đầu cầu xin Bệ hạ! Hạ chỉ phúc thẩm vụ án phế Thái t.ử Cố dùng bùa chú phạm thượng và vụ án Lăng Kha thông đồng với Hung Nô!"

Trong khoảnh khắc, vết nứt mặt băng vực thẳm đen vô hình mở rộng, lan tràn phân nhánh: "Hai vụ án năm xưa lộ manh mối gây biến cố đẫm máu, những liên quan đều kịp mở miệng tự biện, e rằng quả thực chỗ tra xét hết... Cho nên những năm qua, giữa chốn cung đình trong bốn biển vẫn lời bàn tán suy đoán chân tướng trong đó là gì. Nay điểm nghi vấn xuất hiện, thần Trang Nguyên Trực, cũng khẩn cầu Bệ hạ hạ chỉ phúc thẩm hai vụ án , để đoạn tuyệt mối nghi ngại của đời!"

Trang Nguyên Trực xong, dập đầu thật mạnh.

Sau khi kẻ thù ngày xưa c.h.ế.t , lưỡi d.a.o bất đồng chính kiến cũng như một nét trong chữ "địch" tan biến theo, kẻ thù mất nét , trở thành cố nhân đáng tiếc nuối.

Huống hồ con trai cố nhân trở thành chủ nhân hiện tại, kẻ tớ tất nhiên lên tiếng chủ, kêu oan cũ , giải tâm kết .

Sự phụ họa của Trang Nguyên Trực đ.á.n.h thức quần thần, tiếng bắt đầu ồn ào. Một bóng ở phía nhất cúi thấp : "Hai vụ án liên quan đến gốc rễ thể chế quốc gia Quách Thực khai báo thì thể tránh né ngơ, thần Nghiêm Miễn cũng dập đầu xin Thiên t.ử hạ chỉ phúc thẩm!"

Lời thỉnh cầu của Tướng quốc ý nghĩa lớn, ngay đó quan viên hồn dập đầu theo.

"Khẩn cầu Bệ hạ hạ chỉ phúc thẩm hai vụ án nhà họ Lăng!"

"Chúng thần khẩn cầu Bệ hạ hạ chỉ phúc thẩm hai vụ án nhà họ Lăng!"

"..."

Ngày càng nhiều dập đầu, hoặc là để theo tân Trữ quân, hoặc là sự bất bình giấu kín trong đáy lòng nhiều năm cuối cùng cũng cơ hội mặt.

Tiếng than nổ lách tách trong chậu than như tiếng băng nứt, từng lời cầu xin khiến vết nứt mặt băng vô hình ngày càng nhiều, ngày càng lớn. Từng vết nứt ngoằn ngoèo, đan xen, cuồn cuộn, mặt băng vỡ vụn, biến thành vô tấm gương băng, mỗi tấm đều phản chiếu dung nhan cũ của vong hồn, chỗ nào , tránh cũng thể tránh.

Mùa đông quan bào màu đen, các quan viên cúi thấp đều giấu khuôn mặt, giống như những cái bóng chui từ khe nứt. Hoàng đế trong mắt, chuỗi ngọc trắng mắt đung đưa dữ dội hơn. Ông cố sức giữ vững hình, từ từ ngoài điện. Ngoài đại điện chỉ mở một cánh cửa, sắc trời âm u, gió lạnh gào thét, một bông tuyết chậm rãi rơi xuống. Bông tuyết đó dường như là tàn dư của trận tuyết lớn ngày hôm đó, phóng đại vô tận trong mắt Hoàng đế, rơi một giọt nước mắt nóng hổi, đập tiếng vọng dứt.

Một giọt nước mắt chứa đựng những cảm xúc hỗn tạp khó nên lời rơi xuống, bờ vai căng cứng theo đó chùng xuống. Hoàng đế run rẩy nhắm mắt , giọng lơ lửng bồng bềnh trong cổ họng cuối cùng cũng khàn khàn rơi xuống đất: “Truyền ý chỉ của trẫm... Từ nay trở , phúc thẩm vụ án phế Thái t.ử Lưu Cố dùng bùa chú phạm thượng, cùng là Lăng Hoàng hậu mưu phản, và vụ án Lăng Kha thông địch!"

Giọng run rẩy dứt, Hoàng đế đột ngột mở đôi mắt đỏ hoe, như hạ quyết tâm thực sự, lớn tiếng : "Phàm những kẻ liên quan, tra từng chữ từng câu! Có chút dính dáng nào, đào từng tấc từng thước!... Nhất định tra cho rõ ràng minh bạch, công bố cho thiên hạ, để chấn chỉnh quốc pháp!"

Giọng vang vọng trong đại điện, vết nứt vô hình đất theo âm thanh lan tràn bốn phương tám hướng ngoài hoàng thành, bá quan trong điện cùng nội thị đều quỳ rạp xuống.

Lưu Kỳ tạ ơn xong, khi ngẩng đầu lên, từng chuỗi ngọc mũ miện đang đất theo động tác thu về, chỉ để một giọt nước mắt như hạt châu, như để , như tế lễ, thể thu về.

Gió ngoài điện càng rít mạnh, tuyết càng lớn, như đổi màu đất trời.

Xe ngựa Hoàng thái t.ử chạy từ trong gió tuyết dày đặc, lao về phía thần từ.

Vu giả vội vã đón, và định cho mời Vu thần, Lưu Kỳ ngăn : "Không cần mời đến, gặp nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-224-xin-phuc-tham.html.]

Trước nàng bao giờ đón , cũng cần đổi. Là đến tìm nàng, tất nhiên gặp nàng.

Lưu Kỳ rảo bước trong tuyết, đến thần điện nơi Thiếu Vi ở, chỉ thấy nàng hành lang, một tay vươn , bắt lấy một nắm tuyết lớn đang bay.

Kiểu tóc rủ bình thường, vu phục, đến áo choàng cũng khoác một cái, trong lòng ủ một chú chim nhỏ, thò nửa cái đầu nhỏ , cùng nàng ngắm tuyết.

Bước chân Lưu Kỳ chậm , mắt , trong lòng nghĩ: Con chim sợ lạnh đến , thể phách thuần dương như nàng che chở, cũng thể trải qua mùa đông , thậm chí còn thể ngắm trận tuyết lớn như thiên địch .

Mắt nàng sang, chút ngạc nhiên: "Tuyết lớn thế , qua đây gì?"

Lưu Kỳ bước hành lang, hàng mi đen nhánh tuyết tan ướt, Thiếu Vi, : "Hạ chỉ , sắp phúc thẩm ."

Giọng nặng, từ ngữ đơn giản, mà Thiếu Vi gật đầu, "ừ" một tiếng, càng đơn giản hơn : "Vậy tan xong, đến nhà , tối nay Khương Phụ nhất định sẽ bảo Mặc Ly nấu lẩu, mỗi năm tuyết rơi đầu nàng đều nấu lẩu, tiện thể ăn mừng giúp luôn."

Chuyện tày trời cũng trở nên nhẹ nhàng như bông tuyết, theo lời nàng từ từ rơi xuống: "Huynh thế nào là nấu lẩu ? Trong nồi đồng đổ nước, nêm gia vị, thêm hương liệu, dùng than lửa đun sôi sùng sục, nhúng đủ loại thịt và rau còn cả đậu phụ trong đó..."

Lưu Kỳ theo lời Thiếu Vi nghiêm túc tưởng tượng. Đợi đến khi trời tối, nồi lẩu trong tưởng tượng hóa thành vật thật, đặt ở giữa sảnh. Hai vẫn hành lang, nhưng đổi thành hành lang nhà Phủ Linh Khu Hầu.

Và một bóng nhỏ bé cũng giống như Lưu Kỳ triều đường hôm nay, quỳ xuống, dập đầu.

Mắt Tiểu Ngư ngập nước, nghẹn ngào nhưng lớn tiếng : "Tiểu Ngư bái tạ thúc phụ!"

Cô bé lưu lạc cầu sinh trong sự m.ô.n.g lung, nhưng cũng gánh vác gió tuyết dữ dội nhất, thế đạo trả cha vốn cho cô bé.

Tiểu Ngư đang định dập đầu thật mạnh, tà áo đen một đôi chân dài bước tới, cúi đỡ lấy vai tay nhỏ bé của cô bé, nhưng đỡ cô bé dậy, mà là xoay cô bé nửa vòng tại chỗ, : "Tiếng thúc phụ đầu tiên gọi sai, thúc phụ nhận, nhưng cái lạy tạ thì tạ sai ."

"Nên lạy Thiếu chủ nhà con, nếu nàng , sẽ ngày hôm nay." Lưu Kỳ thẳng dậy, cùng cháu gái về phía Thiếu Vi.

Tiểu Ngư quệt nước mắt, vốn chút chê thúc phụ lắm chuyện, cô bé và Thiếu chủ tình như chủ chó, cô bé vốn định dùng cả đời để báo đáp Thiếu chủ, cần gì phân chia khách sáo như ?

Tuy nhiên nghĩ , Thiếu chủ xưa nay dạy cho , cún con của Thiếu chủ chung quy là lén lút , ngoài mặt thể bỏ bê việc , cho nên Tiểu Ngư dập đầu ngay ngắn, hành lễ tạ ơn với Thiếu chủ.

Thiếu Vi vốn xem, đột nhiên lôi , tạm thời thẳng lưng, dẫu cũng dáng một chút, gật đầu "ừ" một tiếng, trong sảnh, một mặt sai bảo Tiểu Ngư mau dậy gọi Triệu thúc.

Hai nồi lẩu sôi sùng sục. Mặc Ly cùng Tiểu Ngư, Triêm Triêm một bàn. Khương Phụ xếp Thiếu Vi uống rượu bàn trẻ con. Thiếu Vi tự nhận lớn coi đây là một sự coi thường, chịu theo sắp xếp, bưng bát đũa cưỡng ép bàn Khương Phụ và gia nô.

Lưu Kỳ theo Thiếu Vi xuống, nếu tòa nhà họ Khương dù Trữ quân đến, cũng chắc chắn chịu cảnh cùng bàn với trẻ con.

Mặc Ly thấy nhân bàn giảm mạnh, vẻ yên tâm lộ rõ mặt, chăm chú nhúng thịt nồi.

Bàn lớn, Lưu Kỳ đang xếp bằng hỏi: "Dám hỏi hiệp khách thương thế hồi phục thế nào ?"

Triệu Thả An nhạt nhẽo "ừ" một tiếng: "Cũng tàm tạm."

Gia nô vì trộm ngọc tỷ mà thương, một nhát d.a.o ở sườn , nguy hiểm; một mũi tên sượt qua mông, nhiều điều khó .

từ khi dưỡng thương đến nay, thấy cuộc đời viên mãn. Là hiệp giả trộm qua ngọc tỷ Thiên tử. Là nô giả, Khương Phụ đích bốc t.h.u.ố.c quan tâm. Đến đây thể còn gì hối tiếc, thực sự uổng công đến thế gian một chuyến.

Ngoài , còn đứa trẻ hiểu chuyện mỗi ngày khi đều ghé qua hai cái. Điều duy nhất là, mười ngày đầu luôn trùm chăn sấp giường, tư thế lâu dài như từng khiến Mặc Ly nghi ngờ đang ấp trứng gà, thậm chí còn lật chăn lên kiểm tra.

Nửa tháng nay, Thiếu Vi gần như mỗi ngày ba điểm một tuyến, khi thăm gia nô, việc trong thần từ, khi tan thì thăm Đại phụ cũng đang dưỡng thương. Cứ thế hơn nửa tháng trôi qua, Thiếu Vi gầy hai lạng thịt, hai đầu gia nô và Lỗ Hầu mỗi nuôi hai cân mỡ qua đông.

Úc Tư Vu ở giữa từng hoảng sợ, chuyện ở Thượng Lâm Uyển uy thế của Thiên cơ càng thêm hừng hực, nhưng vẫn ngoan ngoãn , thứ như cũ, khiến thần từ vô cùng thụ sủng nhược kinh.

Khi than lửa nồi lẩu sắp tàn, tuyết bên ngoài tích một lớp dày.

Lúc bước khỏi cửa sảnh, Tiểu Ngư thì thầm hỏi thúc phụ: "Sao biểu thúc phụ đó lén cùng đến?"

Lưu Kỳ: "Huynh xa một chuyến, nhiều việc chuẩn ."

"Vậy bao giờ mới về?"

"Vẫn ." Lưu Kỳ đáp: "Phải xem khi nào xong việc, khi nào về."

Tiểu Ngư đăm chiêu, ngẩng đầu thúc phụ, theo cái bóng của thúc phụ và Thiếu chủ, qua cột hành lang sơn son.

Trong phủ Lục hoàng tử, Thang Gia vịn cột hành lang gió tuyết mà rơi lệ, ngóng trái ngóng , mãi thấy chim dữ về tổ, đành nâng tay áo lau nước mắt, chuẩn về nghỉ ngơi, tạm dưỡng tinh lực và nước mắt, đợi ngày mai gặp sẽ trút hết muôn vàn tâm sự.

Việc vốn dĩ trong mắt thể , thế mà cũng từng bước nguy hiểm , kết quả tồi tệ nhất từng xảy , thực sự là vạn hạnh như thần phù hộ.

Thang Gia nghĩ, khóe mắt lau khô ầng ậc nước, đến bậc thềm, ngửa đầu bầu trời đêm tuyết rơi.

Những bông tuyết thoạt xám xịt, dường như gió đường gột rửa sạch sẽ, để thể rơi xuống một cách trong trắng.

Tuyết đêm từng mảng đan xen rơi xuống, phủ lên nóc mấy cỗ xe ngựa một lớp chăn mỏng óng ánh như tơ tằm.

Xe ngựa dừng một khu rừng yên tĩnh cách thành hai mươi dặm, một cỗ xe, ba cái bóng đó, từ biệt trong tuyết.

Nhạc Dương và Nhan Điền bước lên từ biệt xong, lúc lui về canh giữ cách đó xa, đều khoác áo choàng đen, lặng lẽ ba bóng hình thiếu niên.

 

 

Loading...