Phùng Tình Nhật - Chương 212: Chỉ cần mạng
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:03:54
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Các ngươi là ai, dám loạn ở Thượng Lâm Uyển!" Nhụy Trạch quát lớn.
Trả lời là thanh niên cầm hắc đao đang sững. Tuy nhiên, gọi là trả lời chi bằng giống như một lời tuyên bố tỉ mỉ: "Phụng mệnh Địa kỳ Sơn linh, tru sát gian tà Nhụy Trạch, lấy mạng vật tế."
Giọng của thanh niên chút cảm xúc, cũng chẳng mang vẻ cố tỏ bí hiểm, chỉ là thông báo một cách bình thản, thẳng đuột vô cùng: "Những khác, thể ."
Vô cảm đến thế, như một kẻ ngốc nghếch mất hết cảm xúc, giống một con quái vật rõ hình hài. Dưới sự tô vẽ của mặt nạ và sương núi, càng tạo cho một cảm giác quỷ dị nên lời.
Trong lúc đám hộ vệ cảnh giác trao đổi ánh mắt, Nhụy Trạch bật nhạt lẽo: "Chỉ là ba con kiến hôi, sâu bọ dám giả thần giả quỷ, dám đến dọa dẫm mặt Bản hầu!"
Xưa nay những kẻ chọn cách giả thần giả quỷ chẳng qua là vì bản lĩnh đủ - dám, hoặc khả năng huy động nhiều trong khu rừng hoàng gia , nên mới dùng cái trò ma quỷ để dọa , lấy can đảm, thật ngây thơ nực !
Nhụy Trạch càng thêm sợ: "Lột mặt nạ thú của chúng xuống cho , lột da chúng, kẻ nào lấy đầu thú thưởng trăm vàng!"
"Rõ!"
Hai mươi hộ vệ tinh nhuệ đồng thanh đáp, tiếng hô trầm hùng vang vọng trong khe núi.
Sự hỗn loạn do ngựa kinh lúc đầu chỉ là tạm thời, thấy lưng mưa tên chỉ vỏn vẹn ba , giờ đối mặt trực diện, phe đông tất nhiên chẳng sợ gì.
Những hộ vệ đều là kẻ trăm chọn một, phối hợp với trật tự. Tiếng đáp lời còn dứt bốn hộ vệ tung nhảy vọt khỏi phạm vi của ba kẻ , chiếm lĩnh tảng đá cao hoặc gốc cây lớn, động tác nhanh nhẹn giương nỏ lắp tên.
Hộ vệ quanh Nhụy Trạch cũng bắt đầu di chuyển vị trí, dường như bày một loại quân trận công thủ diện.
Ngay khi họ hành động, thích khách kéo lê thanh sắt cũng cất bước.
Thanh sắt kéo qua lá khô, phát tiếng sột soạt vù vù, như tiếng mài dao.
Thượng Lâm Uyển là bãi săn vĩ đại nhất. Cuộc săn của chúng sinh diễn ngày mai, còn cuộc săn của Thiếu Vi diễn hôm nay.
Tối nay khi đại tế chính thức bắt đầu, nàng đích thu lấy vật tế mà nàng chọn từ lâu.
Giữa núi rừng bao la, vạn vật đều nhỏ bé. Tên nỏ bay vút như mưa rào, xuyên qua màn sương núi những vị khách mời xáo trộn trong khe núi.
Ngay khoảnh khắc mũi tên rời nỏ, bóng kéo thanh sắt bỗng tăng tốc, lùi né tránh mà lao thẳng tới dũng mãnh. Lá khô chân bay tung, nàng nhấc thanh sắt nặng trịch lên, cánh tay phát lực, vung quét từ , gạt phăng những mũi tên bay tới từ bên sườn. Chân ngừng bước, mắt thẳng, chằm chằm con mồi đang bảo vệ tầng tầng lớp lớp .
Dưới mặt nạ rõ hình dáng mi mắt, khi nàng áp sát, Nhụy Trạch chỉ thấy một đôi mắt đen trắng phân minh, dường như mang theo sát khí tích tụ lâu, bùng nổ lao tới.
Bản năng lý trí, chân bất giác lùi một chút, trong thoáng chốc hoảng hốt tưởng như một con hổ nữa đang vồ lấy .
Lại thêm một con súc sinh đê tiện phạm thượng, loại súc sinh chỉ đáng g.i.ế.c thịt!
Nhụy Trạch vững , siết chặt thanh đao trong tay. Trước mặt bốn hộ vệ cầm đao đón đánh, hai xông lên , hai bọc hậu, chia tả hữu vây tới.
Thế nhưng hai kẻ phía kịp áp sát, tới đột ngột hạ thấp trọng tâm, thanh sắt trong tay quét ngang từ lên, thế như cầu vồng xuyên nhật, gió lạnh rít lên, lực tựa dời non lấp biển, đập mạnh bụng hai . Vốn là chiêu "hoành tảo thiên quân" đơn giản nhất, nhưng do đòn sức mạnh kinh hồn nên lập tức quét bay cả lẫn đao của hai kẻ đó . Hai gập rơi cái "bịch" xuống đất, miệng đều ộc m.á.u tươi.
Khi thế gậy hạ xuống, đuôi gậy Thiếu Vi thuận đà cắm phập xuống lớp đất phủ đầy lá khô. Mượn lực chống tay, nàng nắm lấy đuôi gậy tung bay lên, lơ lửng giữa trung, eo bụng và chân phát lực, xoay đá mạnh cằm kẻ đang lao tới từ bên trái. Tên đó choáng váng ngã văng , ngay khi Thiếu Vi tiếp đất nhẹ nhàng, lập tức đổi sang cầm gậy bằng hai tay...
Đuôi gậy cắm đất Thiếu Vi bẩy lên, như rồng đen độn thổ hiện hình, b.ắ.n tung đất cát, mang theo tàn ảnh. Theo bước chân nàng áp sát, gậy đ.â.m thẳng n.g.ự.c kẻ lao tới từ bên , một màn sương m.á.u phun ngược chiều gió.
Thiếu Vi kịp rút gậy , kẻ ngã bên trái cố lắc đầu, gầm lên một tiếng, vung đao c.h.é.m tới từ phía . Thiếu Vi nghiêng tránh né, tên do choáng váng nên động tác chậm, còn Thiếu Vi cực nhanh. Nàng lách lưng , nhảy vọt lên, một tay vòng qua kẹp cổ kẻ địch, tay nhanh chóng đẩy ngược đầu , chỉ một tiếng "rắc", xương cổ gã đàn ông vặn gãy lìa.
Kẻ gãy cổ đầu ngoẹo sang bên, đao rời tay, đá bay , còn thanh đao thì kẻ tay g.i.ế.c cúi xuống chộp lấy.
Thiếu Vi một tay xách đao, một tay rút thanh sắt dính m.á.u vẫn đang cắm n.g.ự.c cái xác , nữa nghênh chiến xông lên. Thanh đại đao chiến lợi phẩm nàng dùng tiên phong, dùng hết sức ném mạnh mở đường, mấy tên hộ vệ đang ùa lên vội vàng né tránh.
Tên hộ vệ né nhanh nhất cầm đao đón đỡ, Thiếu Vi hai tay nắm chặt thanh sắt, tung bổ xuống một cú lực. Sát khí hung bạo ép kẻ cầm đao đối diện chuyển từ tấn công sang phòng thủ, giơ ngang đao mặt đỡ đòn. "Keeng" một tiếng, âm thanh kim khí va chạm chói tai, lưỡi đao trong tay hộ vệ lõm xuống biến dạng, dùng hết sức bình sinh mới giữ cho đao tuột khỏi tay, hổ khẩu toạc máu.
Tuy nhiên kịp mừng vì đỡ đòn , một cú y hệt giáng xuống. Lần thứ lõm biến dạng là hộp sọ của , óc trắng hòa m.á.u đỏ rỉ , chảy qua đôi mắt kinh hoàng. Nỗi kinh hoàng khi c.h.ế.t như cơn bệnh dịch lây lan nhanh chóng, dính chặt lên mặt những hộ vệ còn .
Kẻ cầm gậy vóc dáng cao lớn bằng họ, vặn cổ còn nhảy lên, xem chừng là một thiếu nữ. ẩn vóc dáng xương cốt thiếu nữ là một con mãnh thú sức mạnh nuốt trời!
Tên nỏ ngừng bắn, hai còn giống như loài ch.ó chăn cừu nào đó, giúp nàng dọn sạch những "con cừu" ở vòng ngoài. Bốn tay nỏ c.h.ế.t với tư thế khác , gã thanh niên cầm hắc đao chiêu g.i.ế.c như thái rau c.h.é.m dưa, g.i.ế.c xong hiểu còn nhặt nỏ lên tò mò ngắm nghía.
Kẻ cầm kiếm còn , dù đeo mặt nạ, dù tung hoành trong sương máu, mang đến cho cảm giác điềm nhiên đến lạ lùng, cảm xúc cực kỳ định. Khác với vẻ hung mãnh dữ dội của thiếu nữ cầm gậy, phiêu dật như gió thu, lúc giải quyết xong đám tay nỏ bèn lướt về phía họ.
Dọc đường gặp kẻ chặn đường, chân di chuyển sang bên cực nhanh, tài nào rõ động tác, trong nháy mắt tránh trường đao, lách lưng kẻ địch nửa bước. Đầu cũng ngoảnh , trở tay đ.â.m ngược trường kiếm tim kẻ địch từ phía , khi rút kiếm thì cũng rời , pháp còn phiêu dật hơn cả màn sương m.á.u lưng.
Người gia nô như cơn gió lướt về phía Thiếu Vi. Hai họ luyện sự ăn ý vô song trong việc lấy ít địch nhiều, cần giao tiếp, là thanh đao lưng đối phương, là tấm khiên mặt.
Ngày ở Đào Khê, tàn sát hơn mười tên khốc và Tú Y Vệ, Thiếu Vi và gia nô từng thương nhẹ. từ đó về , Thiếu Vi tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm thực chiến, hôm nay thêm Mặc Ly giúp sức. Ba mặc giáp mềm của Mặc gia bên trong y phục, dù vẫn dốc lực đối phó, nhưng Thiếu Vi còn chật vật như thử luyện đầu tiên năm xưa nữa. Gia nô trong mắt, vung kiếm g.i.ế.c hài lòng nghĩ: Một hiệp khách xuất sắc và trưởng thành luyện nên.
Cuộc săn hôm nay là do chính vị hiệp khách trưởng thành lên kế hoạch.
Từ Đài Linh Tinh tìm Khương Phụ, Thiếu Vi như hổ xổ lồng còn e ngại gì nữa. Chỉ vì tìm cả , tâm tư kế hoạch chút đổi, lấy Trường An nhà, cộng thêm Khương Phụ dặn dặn "Nay gia đại nghiệp đại, mèo ngoan nên khéo léo một chút", mới khiến Thiếu Vi kìm nén ý định tính sổ ngay lập tức với Nhụy Trạch.
Từ vụ ám sát ở Nam Sơn, Nhụy Trạch cảnh giác cao độ khác thường, hàng ngày ở phủ đều cao thủ hộ vệ bên cạnh. Phàm nơi xuất hiện ắt là chỗ đông phức tạp, mạo g.i.ế.c thì khó giải quyết hậu quả.
Sát tâm của Thiếu Vi bao giờ dập tắt, dù Nhụy Hoàng hậu cho nàng một lý do để hòa giải, nhưng nỗi đau và sự phẫn nộ nàng từng chịu đựng là thật. Loại chuyện nàng xét hành vi xét tâm can. Chén t.h.u.ố.c ngày đó nàng uống, trong mắt Nhụy Trạch là độc, trong mắt nàng cũng là độc, thì nàng thể phản bội bản lúc khuất phục uống t.h.u.ố.c năm xưa. Nhụy Trạch, kẻ nàng nhất định g.i.ế.c.
Và nàng nhanh chóng chọn Thượng Lâm Uyển trong dịp Thu thú bãi săn.
Gia nô lẻn thám thính đường nước bước nhiều đó. Sau Thiếu Vi cũng từng mang chim sẻ đến để ghi nhớ đường lối , vẽ bản đồ, chọn sẵn nhiều địa điểm bẫy thú, chỉ xem đến lúc đó chỗ nào thuận đường thuận tay hơn mà thôi...
Tất cả chỉ vì cuộc săn báo thù "khéo léo" hôm nay.
Gia nô cũng cảm thấy hành động chi là khéo léo, nhớ hồi mới rời Đào Khê, đứa trẻ cứ xách d.a.o c.h.é.m g.i.ế.c điên cuồng, màng hậu quả, nay tiến bộ tày trời như , khỏi khiến an lòng.
Cuộc săn khéo léo trong mắt hai , nhưng trong mắt kẻ săn là một cơn kinh hoàng biến sắc trời đất, sự đột ngột chẳng khác nào thiên tai.
Khi các hộ vệ ngừng ngã xuống, Nhụy Trạch còn giữ vẻ bình tĩnh ngạo nghễ ban đầu.
Hộ vệ của c.h.ế.t và thương quá nửa, trong khi hai kẻ chỉ thương nhẹ. Kẻ đầu mặt nạ dính đầy máu, khi áp sát gậy đổi thành đao cướp . Lúc đến nàng mang đao, thanh sắt thô kệch lưỡi từng khiến bật , nhưng giờ , rõ ràng nàng tin chắc sẽ thiếu đao dùng...
Nàng xách đao thẳng tới từ phía , kẻ cầm kiếm vòng lưng họ. Hai hợp vây, tiến hành cuộc tàn sát cuối cùng đối với họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-212-chi-can-mang.html.]
Gã thanh niên quái vật ngây ngô thì chịu trách nhiệm chặn đường, xử lý những hộ vệ định bỏ chạy gọi cứu binh.
Khắp nơi là chân tay cụt và m.á.u tươi, lá khô nhuộm đỏ gió thổi tung bay lăn lộn, khe núi lõm xuống dường như biến thành hồ m.á.u đang chảy.
Trong mắt kẻ đang đỏ ngầu vì sợ hãi, ngay cả sương núi cũng biến thành màu đỏ nhạt, sương mù trở thành chướng khí độc địa, hít mũi miệng khơi dậy nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t.
Nhụy Trạch cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng gượng để lộ vẻ khiếp nhược. Hắn thiếu nữ đang ép sát nhận rõ nàng là chủ mưu, bèn lên tiếng hỏi: “...Ngươi là ai, việc cho ai! Ngươi gì!"
Lúc đầu tuyên bố lấy mạng vật tế, thiếu nữ thèm trả lời nhảm nhí, cũng chẳng ý định đàm phán, giơ chân đá văng một tên hộ vệ trường đao xuyên thủng, vung đao áp sát, chuyên tâm thu hoạch con mồi của .
Mi mắt Nhụy Trạch run rẩy, lưng hộ vệ rên lên đau đớn ngã gục.
Hắn cảm nhận rõ ràng lớp vảy giáp do quyền lực hóa thành đang bóc từng lớp một.
Một mảnh vảy giáp rách nát trong mắt Nhụy Trạch đang cố bò bụi cỏ, miệng ngừng lẩm bẩm: “...Sơn quỷ sơn linh đòi mạng! Sơn quỷ sơn linh đòi mạng!"
Thanh niên đeo mặt nạ thú cầm hắc đao phụ trách bao vây thu hoạch tới.
Cuộc chạm trán quỷ dị, những kẻ g.i.ế.c quỷ dị, khe núi sương mù quỷ dị, lời tuyên bố tru tà hiến tế quỷ dị như thể thấu tâm can Hầu gia từ ...
Tên hộ vệ gãy một chân những điều quỷ dị dọa vỡ mật, thấy thế càng thêm điên loạn, thất thanh gào: "Xin sứ giả sơn linh tha mạng, tha mạng!"
Thanh niên giơ đao lên do dự một chút, : "Ngươi tin ? Vậy , ngươi thể ."
Tên hộ vệ dập đầu tạ ơn, nhanh chóng bò ngoài, ngã xuống, bò tiếp.
Nhụy Trạch, kẻ lột sạch vảy giáp, cũng ngã xuống trong bụi cỏ khô. Hắn ôm lấy một bên cánh tay đang chảy m.á.u ngừng, chống tay lết lùi về phía .
Hộ vệ của đa phần c.h.ế.t, ít thương nặng đang thoi thóp, miệng phát những tiếng rên rỉ t.ử vong thúc đẩy nỗi sợ hãi.
Nhụy Trạch ngừng lùi , chằm chằm thiếu nữ từ lúc nào đổi cầm thanh sắt, từng bước về phía .
Đồng bọn của nàng lúc kết thúc trận chiến, một kẻ trèo lên cây hái quả, kẻ khác xổm cách đó xa, đang vắt vạt áo đẫm m.á.u cho khô.
Mọi thứ quá mức quái đản khiến Nhụy Trạch nghi ngờ đang mơ. ngay đó, thiếu nữ đang áp sát mặt bỗng cúi , một tay cắm phập thanh sắt bả vai trái của . Cơn đau thấu trời khiến hét lên t.h.ả.m thiết, nhưng thấy tỉnh mộng, mơ... Không mơ!
"Ngươi... Ngươi..." Giọng Nhụy Trạch run lên bần bật: "Ngươi là ai?!"
"Vẫn đoán ."
Vẻ mặt đau đớn dữ tợn của Nhụy Trạch thoáng ngưng trệ, giọng ...
Thiếu nữ vẫn giữ tư thế cúi về phía , một tay nắm thanh sắt cắm vai , tay đẩy mặt nạ lên đỉnh đầu.
Khuôn mặt hiện mắt, giữa đất trời tanh nồng mùi m.á.u sạch sẽ đến lạ thường, dính chút m.á.u nào, chỉ lấm tấm mồ hôi do tốn sức g.i.ế.c chóc, đôi mày mắt vốn linh động mồ hôi thấm ướt càng thêm sáng rực.
Nhụy Trạch thể tin nổi.
"Ngươi..."
Sao là nó? thể là nó!
Trong cơn kinh ngạc tột độ, khuôn mặt mắt bỗng trùng khớp với khuôn mặt lấp ló lưng Lỗ Hầu trong miếu Tây Vương Mẫu ngày nào.
Nhụy Trạch nhớ tới cái xác và vết m.á.u hôm đó... Hóa kẻ g.i.ế.c hôm Lỗ Hầu, hung thủ đáng sợ thực sự nấp ngay lưng ông !
Bất giác nghĩ đến Thương Sơn, của , lúc ở Nam Sơn, c.h.ế.t như thế nào?!
"Ta cho ngươi là ai ." Thiếu Vi mặc kệ cảm xúc của , dùng giọng điệu công bằng lệnh: "Vậy ngươi cũng trả lời một câu hỏi."
"Chuyện con Lăng Hoàng hậu và Trường Bình Hầu năm xưa, đằng bàn tay của ngươi ?"
Nàng từng hứa với Lưu Kỳ sẽ giúp tìm kẻ thù, tất nhiên . Hôm nay săn g.i.ế.c Nhụy Trạch, thuận miệng hỏi một câu cũng chẳng tốn sức.
Nhụy Trạch chỉ run rẩy nàng.
Thiếu Vi mặt cảm xúc, đổi tay rút thanh sắt , đ.â.m xuyên qua bả vai bên của , giúp tỉnh táo .
Nhụy Trạch đau đớn co giật , vặn vẹo như con rắn ghim xuống đất, há cái miệng đỏ lòm, run rẩy đáp: "Không ... Không ! Ta năm đó chỉ là một tên tiểu , dám tính kế Hoàng hậu, Thái t.ử và Trường Bình Hầu..."
" ... Ta Quách Thực và Chúc Chấp bọn họ nhúng tay!"
"Chúc Chấp c.h.ế.t ! Quách Thực, ngươi tìm Quách Thực !"
"Phập" một tiếng, thanh sắt rút , đ.â.m cái chân đang đạp loạn xạ của .
Từng cái lỗ máu, đ.â.m thủng quyền lực mà lấy kiêu hãnh, cắt đứt dã tâm quyết chiến quyết thắng của .
Thân thể đau đớn kịch liệt, trong đầu ong ong, Nhụy Trạch cảm thấy nên như ...
Không nên như , ngày mai còn việc quan trọng dường , thể c.h.ế.t ngày khi hành động chứ? Sao chuyện như ?
"Ta ngươi thí quân." Thiếu Vi sự cam lòng của : "Yên tâm, chỉ lấy mạng ngươi, sẽ xóa bỏ tội danh phản của ngươi ."
Nhụy Trạch trừng lớn mắt.
Nó ? Tại nó ?
Nó còn định gì?
Hắn thấy lời lẽ của thiếu nữ bá đạo vô lễ, hề tuân theo trật tự nào, nàng giống như một dị loại ngoài kế hoạch của tất cả , cũng chẳng thèm giải đáp thắc mắc của . Mọi việc nàng chỉ dựa ý chí thẳng thừng của nàng: “Ngươi nghĩ một chút là , thì cần ."
"Ta chỉ thể giữ ngươi đến hôm nay, nếu ngươi cứ gây rắc rối mãi."
Trong đầu Thiếu Vi lóe lên hình ảnh về loạn thế sắp đến, cùng với dáng vẻ kiêu ngạo của kẻ cứ mãi quanh quẩn bên cạnh Lưu Thừa nắm chặt quyền lực, mặc kệ sống c.h.ế.t của những nàng quan tâm, cuối cùng : "Ngươi thực sự thích hợp sống tiếp nữa."