Phùng Tình Nhật - Chương 191: Muốn Được Ban Thưởng Gì?

Cập nhật lúc: 2026-02-21 00:55:45
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng đế triệu kiến, Trang Nguyên Trực chẳng thể Kiến Chương cung, cũng gặp Lục điện hạ, nên cái ý định dò hỏi về việc con mèo Hoa Ly thuộc về ai đành tạm thời gác .

Trong lòng ông lúc thấp thỏm, hoang mang rối bời, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ vân đạm phong khinh, chắp tay lưng thong thả dạo bước. lúc đó, ông thấy Thiệu Nham ngang qua.

Trang Nguyên Trực vốn tính vài phần kiêu ngạo, chẳng mấy coi trọng vị đồng liêu tác phong ôn hòa nhu thuận . ngẫm chuyện bây giờ, trong lòng ông dấy lên chút cảm xúc khác lạ. Thiệu Nham tuy ôn hòa, nhưng cái là ở chỗ bền bỉ.

Ví như chuyện lũ lụt sông Hoàng Hà, từ khi giáng chức cho đến lúc gọi về Trường An, cứ tâu tâu mãi một việc. Tuy rằng tâu mãi chẳng ngô khoai gì, nhưng cũng xứng đáng nhận một câu "sơ tâm bất đổi, kiên trì bền bỉ".

Thế nhưng, tâu mãi mà kết quả thì cũng mài mòn tâm trí con . Thiệu Nham thường ngày lộ vẻ thất hồn lạc phách, tinh thần uể oải, động một chút là thất thần thở dài, trạng thái tinh thần quả thực đáng lo.

Lúc , Thiệu Nham trông cũng vài phần thất thần, dường như đang lơ đễnh, nhưng thở dài mà chỉ đăm đăm về phía , lẩm bẩm chắc chắn: “...Lần , chẳng lẽ chuyện sẽ thực sự đổi ?"

Trang Nguyên Trực theo hướng mắt ông , chỉ thấy bức tường cung cao vút, gió mây vần vũ. Dưới chân tường cung, một đôi ông cháu đang sải bước nhanh, dải lụa buộc tóc bộ vu phục của thiếu nữ cũng bay lượn như gió mây.

 

"Trận lũ xảy hai năm. Ban đầu triều đình cũng thử chặn dòng lấp cửa sông, nhưng vì lấp mãi xong, nên đó trong triều mới xuất hiện cái lý lẽ ch.ó má gọi là 'ý trời thể cản'..."

Trở về phủ Lỗ Hầu, xuống sảnh chính, Lỗ Hầu mới mở miệng về chuyện : "Bọn họ dựa cái thuyết ý trời , mặc cho quan bên dâng sớ thế nào cũng đều bỏ ngoài tai, thèm ngó ngàng tới."

Nói đến đây, Lỗ Hầu lớn, vuốt râu cháu gái: "Cho nên hôm nay, những lời Thiếu Vi con quả là tuyệt diệu!"

Dùng thuyết "thiên địa quỷ thần" sức thuyết phục hơn để lật đổ thuyết "thiên địa quỷ thần" của bọn họ, đây là "tùy bệnh bốc thuốc", "lấy bạo chế bạo".

Lúc ở trong điện, ông câu nào nhưng thấu chuyện. Thấy những kẻ chủ trương mặc kệ lũ lụt bỗng chốc cứng họng như ngậm bồ hòn, trong lòng ông hả hê tả xiết.

"Nói bậy.” Thân Đồ phu nhân lên tiếng sửa : "Đâu lời Thiếu Vi , đó là Tiên hoàng dạy bảo."

"Phải , là Tiên hoàng mượn miệng Thiếu Vi nhà để !" Lỗ Hầu ha hả gật đầu, sang dặn dò cháu gái: "Tiên hoàng trong mộng hung dữ lắm ? Đừng sợ, nếu sợ thì cứ bảo với đại phụ. Đợi lúc nào đại phụ mơ thấy Tiên hoàng, nhất định sẽ chuyện trái với Ngài , thể để dọa con cháu trong nhà sợ ."

Thiếu Vi cố gắng giữ vẻ ung dung đáp: "Tiên hoàng nhân hậu lắm, con sợ."

Bị nàng "lấy dùng" tùy tiện như bao giờ hiện về trong mơ quở trách, nghĩ thì chắc Ngài cũng là nhân hậu.

Thân Đồ phu nhân lúc mới từ tốn : "Theo , sở dĩ trận lũ bỏ mặc, nguyên nhân đằng chỉ một, cũng chẳng đơn giản chỉ là chuyện 'ý trời'..."

Một sự kiện chính trị lớn đến nhường , thuyết "ý trời" tuy tác dụng thúc đẩy, nhưng cũng chỉ là cái cớ bên ngoài.

"Nguyên nhân thứ nhất, hẳn là do khi đó chiến sự với Hung Nô dứt, quốc khố eo hẹp, Hoàng thượng hao phí nhân lực, tài lực những công trình thủy lợi ."

Giọng Thân Đồ phu nhân nhẹ: "Lại còn một nguyên nhân nữa, chắc nhiều rõ... Lần nước sông Hoàng Hà vỡ đê tràn về phía Đông Nam, mà vùng Thâu Huyện ở phía Bắc chỗ vỡ đê là đất phong thực ấp của Nhụy Hầu..."

"Trước khi đê vỡ, ruộng đồng hai bên bờ Thâu Huyện ở thượng nguồn luôn thiếu nước tưới tiêu định. khi vỡ đê, nước lũ đổ về phía Nam, vùng Thâu Huyện những thoát mối đe dọa từ dòng nước xiết mà việc lấy nước còn trở nên thuận tiện, định hơn. Chưa kể bùn đất lắng đọng tạo thành lớp phù sa màu mỡ tất nhiên..."

"Cứ như , vùng Thâu Huyện mùa lớn, thậm chí thể đảm bảo năm nào cũng bội thu."

Điền sản của Thân Đồ gia cũng thiệt hại ít nhiều trong trận lũ , nên bà mới thấu rõ lợi hại trong đó.

Nếu là am hiểu việc nhà nông, hoặc nắm rõ hướng của dòng nước lũ thì khó mà nhận tầng lợi ích sâu xa của Nhụy gia và các phú hộ liên quan.

Bách tính hạ lưu chịu tai ương khổ nạn, còn quyền quý thượng lưu "trời ban phúc".

Những kẻ năm xưa to mồm rêu rao thuận theo ý trời, tất nhiên thiếu những kẻ dây mơ rễ má lợi ích với Nhụy gia.

Lại thêm Hoàng đế khi chỉ một lòng dồn sức cho chiến sự với Hung Nô, dốc bộ tài nguyên cho chiến trường phía Bắc. Nhiều quan đoán thánh ý, nên thuyết "thuận theo ý trời" càng đà lan rộng, dần dần trở thành một nhận thức chung thể lay chuyển.

Cái nhận thức chung cũng giống như một dòng nước lũ thể ngăn cản, cho đến tận ngày hôm nay triều đường, một đặc biệt cầm lưỡi d.a.o thần quỷ, chẳng cần lấy lý do thương xót chúng sinh, cũng chẳng thèm giải thích nửa lời, cứ thế rằng, cưỡng ép c.h.é.m toạc dòng nước lũ một khe hở.

Thiếu Vi chẳng bận tâm kẻ nào là hưởng lợi lưng chuyện , chỉ đơn giản là nàng thấy, nghĩ đến thì thôi.

Kiếp , mãi cho đến khi loạn thế ập đến, dòng nước lũ ở mười sáu quận vẫn hề ngừng chảy. Không gầm thét bao nhiêu năm, cuốn trôi bao nhiêu giống như Cơ Tấn, nhưng chắc chắn trong đó ai cũng vận may sống sót như .

Bách tính lưu ly thất sở chỉ thể hóa thành những con phù du nơi nương tựa, hoặc c.h.ế.t đuối vùi thây trong bùn lầy, xác thịt biến thành dưỡng chất bón cho ruộng đồng màu mỡ của đám quyền quý.

Thiếu Vi im lặng, trong lồng n.g.ự.c len lỏi một sự giận dữ. Trước nàng thấy cũng chẳng nghĩ tới, mà dù thấy cũng chắc hiểu. Có nhiều chuyện ở vị trí cao hơn mới cơ hội rõ chân tướng.

Ví như Cơ Tấn, dù tâm trị thủy cứu dân, nhưng cho dù dâng sớ ngàn cân cũng chẳng thể bốc đúng thuốc, tất cả chỉ như đá chìm đáy biển.

Thế đạo đang , nhưng luôn như thế nào thì mới thể suy nghĩ để khiến nó lên .

"Muốn gì thì cứ ." Trên đường đến phòng ăn, Phùng Châu nắm tay con gái, thoáng chút xuất thần : "Con bất phàm như , thể những việc thường thì cứ mạnh dạn mà ."

Những từng trải qua khổ nạn mới là hiểu rõ nhất. Cái khổ nạn mang tên lạc lõng lối về sẽ kéo theo vô vàn khổ nạn khác, mà bản bà may mắn thoát , nên tích tụ một nỗi cam tâm, phản kháng, báo thù và tru diệt cái vực thẳm đen tối .

Thiếu Vi sườn mặt lốm đốm nắng của , nắm chặt lấy bàn tay đầy vết sẹo của bà, gật đầu như một lời hứa hẹn.

 

Ánh nắng loang lổ rọi lên khung cửa sổ chạm hoa, tựa như những cánh bướm đang im lìm.

Ngồi quỳ trong phòng, Nhụy Hoàng hậu những vệt sáng , khẽ giọng an ủi trưởng: “...Theo thấy, Linh Khu Hầu hành xử thuận theo ý chỉ thần linh, xuất phát từ tự nhiên, chắc là cố ý nhắm trưởng."

Vừa , bà di chuyển ánh mắt, dừng ở bóng lưng đang chắp tay cửa sổ, khuyên nhủ: "Có lẽ thực sự là Thái tổ hiển linh trao ý... Huynh trưởng, chuyện vốn dĩ sai ngay từ đầu, nay nhất đừng nên cố chấp nữa, kẻo rước thêm phiền phức."

Nhụy Trạch nén giận nhạt một tiếng: "Ta cũng 'cố chấp' lắm chứ, nhưng ả động một tí là lấy lệnh của Thái tổ dọa , chuyện ngăn là ngăn ."

Việc lớn nhường , ai cũng dám tự tiện chủ. Lúc đứa cháu ngoại đang giám quốc của ông cũng đến Kiến Chương cung để xin Quân phụ định đoạt .

"Ả mới lấy phận Thiên cơ, đây là chuyện lớn đầu tiên ả gây ..." Nhụy Trạch thở hắt , giọng điệu hậm hực: "Nếu cố ý trả thù thì bảo tin ? Sớm điều như , chẳng dễ dàng ban t.h.u.ố.c giải."

"Huynh trưởng..." Nhụy Hoàng hậu nhíu mày, lặp câu : "Sự đến nước , đừng tiếp tục gây thù chuốc oán nữa, nếu oán chồng thêm oán, mà giải?"

"Vậy cứ để mặc ả trút giận, cho đến khi ả hài lòng hả mới thôi ?" Nhụy Trạch nghiến răng nghiến lợi, chỉ cảm thấy chịu nhục nhã ê chề.

Năm xưa khi lưu lạc bên ngoài nô lệ cho , ông chịu quá nhiều khinh rẻ sỉ nhục, chính vì thế mới vô cùng căm ghét cái cảm giác nhẫn nhục nuốt giận . Nay ông là Quốc cữu quý giá, thế mà chịu sự kìm kẹp của một con ranh vắt mũi sạch, thật quá sức hoang đường!

Nhụy Hoàng hậu sợ mối thù oán tiếp tục lan rộng, bèn năm bảy lượt an ủi cơn giận của trưởng, lảng sang chuyện khác, bàn về việc chọn Thái t.ử phi.

Thế nhưng nhắc đến thì thôi, nhắc tới, Nhụy Trạch nhớ đến chuyện kết hụt với nhà họ Khuất, nhất thời càng thêm uất kết, ngay cả hứng thú dùng cơm cũng mất sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-191-muon-duoc-ban-thuong-gi.html.]

 

Trái , khẩu vị của Thiếu Vi , nàng đ.á.n.h chén xong một bữa no nê.

Lỗ Hầu kéo cháu gái vườn tỷ thí đao pháp, Phùng Châu tán thành khuyên can: “Cha, là thôi ạ, lỡ lầm lỡ gây thương tích..."

"Nói cái gì , vi phụ nặng nhẹ?"

Lỗ Hầu hứng chí bừng bừng, híp mắt cháu gái: "Hôm nay đại phụ cố ý uống rượu. Mẹ con con từ nhỏ võ, nào, hôm nay ngoài, hãy để đại phụ xem thử bản lĩnh thủ của con! Nếu hôm nay con đỡ mười chiêu, đại phụ mấy bộ đao pháp tự sáng tạo, sẽ truyền dạy chỉ điểm hết cho con!"

Thiếu Vi bèn nóng lòng thử, hai ông cháu sải bước nhanh đất trống trong vườn.

Gia nhân khiêng giá binh khí tới, Lỗ Hầu : "Con ngoan, cứ thử độ nặng , nếu cầm vững thì đổi cây nhẹ hơn..."

Lời còn dứt thấy thiếu nữ tùy tay nhấc một thanh thủ đao sống dày lên, tung nhẹ lên cao, một tay bắt lấy cán đao, tay "xoảng" một tiếng rút vỏ đao . Nàng múa một đường đao, chỉ tiếng gió rít gào, bóng đao loang loáng. Khi gió tan bóng dừng, nàng cầm đao một bên, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt sáng ngời : "Xin đại phụ chỉ giáo!"

Lỗ Hầu tràn đầy kinh ngạc tán thưởng, giọng trầm hùng mạnh mẽ: "Tốt!... Đao tới!"

Gia nhân dâng lên một thanh trường đao sống dày lưỡi mỏng y hệt. Lỗ Hầu mới rút trường đao , thiếu nữ như con nghé mới sinh cầm đao lao tới c.h.é.m xuống. Lỗ Hầu né tránh, định trực diện đỡ lấy nhát đao để thử sức lực của đứa cháu.

Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Cú thử khiến Lỗ Hầu kinh hãi, ông vội trầm xuống, dồn sức trụ vững đôi chân, nhưng vẫn ép lùi mấy bước.

Chỉ một chiêu thôi, ông đứa cháu mặt xứng đáng với hai chữ "đối thủ". Lỗ Hầu thu tâm thần, chuyên tâm đối "địch".

Đến khi Phùng Châu đuổi tới nơi, bèn thấy một già một trẻ đ.á.n.h túi bụi, qua ngang ngửa, thật là nhẹ nhàng sảng khoái. Họ đ.á.n.h đến một bụi tre, lá tre cũng cuồng vũ theo. Theo từng nhát đao thiếu Vu vung lên, đao khí quét ngang, lá tre bay lả tả tựa như vạn mũi tên cùng bắn.

Lưỡi đao sống dày trong tay dường như trở thành thứ vũ khí phụ, bản thiếu nữ mới là thanh binh khí sắc bén nhất.

Nàng sát khí luyện qua chiến trường, tất cả sức mạnh hào hùng và sự sợ hãi đều bắt nguồn từ bản ngã, nguyên sơ và tự nhiên như cây cỏ mọc lên từ bùn đất.

Đừng mười chiêu, đến mấy chục, cả trăm chiêu cũng qua. Lỗ Hầu càng đ.á.n.h càng hăng máu, nhiệt huyết dâng trào, nhưng ngặt nỗi tuổi tác cao, thể lực bắt đầu dấu hiệu chống đỡ nổi.

"Tình Nương!"

Nghe tiếng gọi, Thiếu Vi đang đắm chìm trong trận đấu vội vàng thu thế, chủ động ngừng chiến.

Lỗ Hầu vốn định dỗ cháu chơi một chút, giờ thành con gái dỗ dành. Phùng Châu bước tới đỡ lấy cha đang thở hồng hộc, bất đắc dĩ trách móc: "Đã bảo với mà..."

Lỗ Hầu tuy mệt lử nhưng tâm trạng cực : "Sợ cái gì, con bé nặng nhẹ mà!"

Nhìn thiếu nữ đang thư giãn gân cốt, dáng vẻ uy phong lẫm liệt, Lỗ Hầu lúc mới ngộ : Cứ tưởng năm xưa con bé g.i.ế.c con súc sinh là nhờ đ.á.n.h lén bất ngờ, giờ xem , đó e là một trận liều mạng trực diện!

Ông kìm than thở: "Thiếu Vi phong thái dũng mãnh của thời trẻ!"

Phùng Châu cũng khẽ thở dài, nỡ vạch trần sự thật là con gái e rằng còn dùng hết sức, nếu thì chút vàng son ông cụ tự dát lên mặt chắc bong hết sạch .

Còn Thiếu Vi tuy dùng lực nhưng cũng cảm thấy như gặp kỳ phùng địch thủ, hiếm khi sảng khoái thế , bèn yêu cầu: "Đại phụ, dưỡng sức cho khỏe, chúng tỷ thí tiếp!"

Giọng điệu "để đại phụ dưỡng sức đ.á.n.h tiếp" Lỗ Hầu càng thêm vui vẻ, nhưng lên thì xương n.g.ự.c chấn động đau điếng, cố nhịn kêu đau, gật đầu đồng ý.

Phùng Châu ngán ngẩm sai dìu cha tuy một bó tuổi nhưng vẫn định " gà gáy múa gươm" nghỉ, bước đến mặt con gái, lau mồ hôi cho nàng.

 

Cùng lúc đó, tại Kiến Chương cung, trong điện Đãi Đãng.

Lưu Thừa đang quỳ gối trả lời, trán cũng rịn một lớp mồ hôi lấm tấm.

Hắn đến đây để xin Phụ hoàng định đoạt chuyện lũ lụt sông Hoàng Hà. Phụ hoàng hỏi ý kiến của . Hắn lo Phụ hoàng sẽ nghi ngờ thiên vị bao che cho điền sản của Nhụy gia ở Thâu Huyện, bèn đáp: "Đã là lời Tiên hoàng dạy bảo, tất nhiên tuân theo mà trị thủy."

Sau đó Phụ hoàng hỏi : Trị thế nào? Tiền lấy từ ? Người điều từ ? Lại hỏi đến chuyện tăng viện binh cho Lương Quốc quyết định , quân lương trù xong ?

Giọng điệu của Phụ hoàng thể là ôn hòa, nhưng trả lời rời rạc, lắp bắp, đa phần chỉ là thuật đề nghị của các đại thần. Những đề nghị mỗi một ý, Phụ hoàng hồi lâu, hỉ nộ bất phân : "Làm vua, dù giỏi mưu lược, nhưng nhất định giỏi quyết đoán. Con về suy nghĩ cho kỹ, đợi khi nào chính kiến quyết đoán của riêng thì hãy đến gặp Trẫm."

Khác với hỏi nên xử trí đại quân về từ phương Bắc thế nào - khi nhận câu trả lời ý bèn nổi giận trừng phạt nặng nề - dù Quân phụ dùng giọng điệu bình tĩnh như , Lưu Thừa vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng và chật vật.

Những vấn đề , các đại thần ý kiến trái chiều, Phụ hoàng cũng chắc kế sách vẹn , trả lời thế nào mới khiến Phụ hoàng hài lòng? Lưu Thừa kìm tự nghi ngờ bản , và chính sự nghi ngờ càng khiến bất an hơn.

Vâng hành lễ xong, thấp thỏm lui khỏi đại điện. Vừa đầu thấy một thiếu niên mặc áo bào xanh dẫn theo cung nhân dâng t.h.u.ố.c xuyên qua hành lang.

Lưu Thừa lập tức che giấu vẻ chật vật bất an trong đáy mắt, mím chặt khóe môi, nhận cái chắp tay hành lễ của thiếu niên , khẽ gật đầu rảo bước rời .

"Lục điện hạ..." Quách Thực tiễn Lưu Thừa xong, cúi đầu hành lễ, liếc trong điện, nhỏ giọng nhắc nhở mới đến: "Tâm trạng Bệ hạ lúc lắm, chén t.h.u.ố.c là để nô tài đưa cho."

"Đa tạ Trung thường thị ý nhắc nhở." Lưu Kỳ trực tiếp nhấc chân bước qua cửa điện, thản nhiên : "Tuy nhiên, chia sẻ nỗi lo với Quân phụ là bổn phận của kẻ con, thể trốn tránh."

"Lục điện hạ quả là tấm lòng hiếu thảo..." Quách Thực tán thán một câu, theo .

Hoàng đế dùng t.h.u.ố.c xong, nhắc gì đến chuyện triều đường, mà sang với thiếu niên đang xếp bằng bên cạnh bàn: "Việc điều tra vây cánh Lương Vương trong kinh đến hồi kết, đang luận công ban thưởng. Thái chúc phong thưởng , vị Gia nhân t.ử công hôm nay cũng nên nhập cung, còn con cũng lập đại công..."

"Ngoài việc , con cứu trợ thiên tai cũng công, Trẫm thưởng một thể." Hoàng đế dựa ghế, nhắm mắt dưỡng thần, : "Từ lúc hồi kinh đến nay, con cũng từng hộ giá, Trẫm đều thấy cả... Con là con trai của Trẫm, một Quận vương cũng thiệt thòi, là Trẫm phong con Vương luôn, con thấy thế nào?"

Quách Thực rũ mắt , nhưng trong lòng căng như dây đàn.

Phong Vương cũng là chuyện thường tình, con trai của Hoàng đế, đến cả vị Tứ hoàng t.ử từng mạo phạm Phụ hoàng cũng phong Quảng Lăng Vương.

Phong Vương thì chẳng gì, nhưng hai chữ "thiệt thòi" " gì"...

hầu cận tín, Quách Thực cảm nhận rõ ràng nhất sự d.a.o động của thánh ý kể từ khi Lương Vương c.h.ế.t và vị Lục hoàng t.ử ở bên cạnh hầu bệnh... Vị quân vương còn đam mê trường sinh chấp nhận sự thật sắp c.h.ế.t, và dường như những tâm tư khác đang trỗi dậy.

Lưu Kỳ đáp: "Làm việc cho Phụ hoàng, nhi thần dám cầu ban thưởng."

Hoàng đế hừ một tiếng: "Được , cần lời ý dỗ Trẫm vui... Hoặc là con ân điển gì khác, đều thể cho Trẫm xem ."

Ân điển gì khác...

Hoàng đế vẫn nhắm mắt, Lưu Kỳ từ từ ngước mắt lên, về phía Quách Thực đang quỳ hầu đối diện.

Như một bí mật thể , Quách Thực chạm ánh mắt . Gần như trong khoảnh khắc, sống lưng Quách Thực toát mồ hôi lạnh, cảm giác như loài ưng điêu hung mãnh nhất khóa mục tiêu, chỉ chực chờ lao xuống xâu xé.

 

Loading...