Phùng Tình Nhật - Chương 177: Không đi nữa chứ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:20:31
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy phản ứng của nàng, Lưu Kỳ thức thời : “Nếu tên Thiếu Vi thể gọi, nay còn nàng một tên khác là Tình...” 0342797276

“Cái đó mới là !” Thiếu Vi vội ngắt lời, bắt im miệng.

Lưu Kỳ gật đầu theo: “Được, chỉ gọi Thiếu Vi.”

Thiếu Vi chằm chằm một lát, đành thỏa hiệp, chuyển sang bình phẩm tên tự của : “Tên tự của với con quả thực chẳng ăn nhập chút nào.”

Lưu Kỳ “ừ” một tiếng, đáp: “Có lẽ là thiếu cái gì thì bù cái đó, chỉ tiếc là vẫn thể bù cho trọn vẹn.”

Nghĩ đến kết cục kiếp và hành tung kiếp của , Thiếu Vi thầm nghĩ, đây chỉ là bù trọn vẹn, quả đúng là phản tác dụng.

Thiếu Vi cho rằng mắt . Lúc thể phân tâm suy nghĩ kỹ càng, nàng càng tán thưởng tư thái thù báo thù, sợ hãi tiến lên, dù chật vật nhưng cũng sảng khoái của .

Tâm chí của hai kiếp từng đổi, nếu quả thực "tư thoái" (nghĩ đến chuyện lui về) thì còn là Lưu Tư Thoái nữa. tuyệt đối , sai là ở cái kết cục như kiếp .

Thiếu Vi phán định đúng sai, xưa nay luôn theo ý , chẳng quan tâm nguyên do khác cách của ngoài. Lúc trong lòng nàng đúng sai phân minh, ánh mắt dừng bên vai Lưu Kỳ, nghiêm mặt hỏi nữa: “Vẫn trả lời , vết thương của thế nào ?”

Kiếp đến c.h.ế.t cũng Hoàng đế triệu về kinh, kiếp chịu ảnh hưởng của nàng nên về Trường An sớm, nhưng cứ mãi vết thương cũ lành thêm vết thương mới, đến mức mãi khỏi, lẽ nên đổi tên thành Lưu Tư Dũ (nghĩ đến chuyện khỏi bệnh) thì hơn.

“Dưỡng năm ngày, sáng tối thuốc, Trường sử giám sát chặt chẽ t.h.u.ố.c thang ăn uống, hồi phục , đau đớn giảm quá nửa.” Lưu Kỳ trả lời cặn kẽ, : “Ba bốn phần đau đớn còn sót , cũng ngang ngửa với lúc đ.á.n.h trong tuyết năm xưa.”

Thiếu Vi ngẩn một chút mới phản ứng đang gì.

Trước đó ở quận Vũ Lăng, nàng phủ nhận việc để chữ, tất nhiên cũng phủ nhận chuyện đ.á.n.h . Sau đó tuy thể nhận suy đoán trong lòng, nhưng cũng phối hợp truy hỏi tìm hiểu nữa.

Mà nay phận ban đầu của nàng phơi bày cho đời, lai lịch rõ ràng, truy hỏi tại đó nàng phủ nhận, chỉ nhắc đến chuyện cũ một cách tất nhiên như thế.

Người cái đầu thông minh và tấm lòng thẳng thắn, Thiếu Vi tự nhận cũng kém cạnh, bèn ngay ngắn, lưng thẳng tắp, thản nhiên đáp: “Ai bảo lúc đó cản đường ?”

Lưu Kỳ gật đầu như nhận mệnh: “Trận đòn chịu cũng oan.”

Hắn dễ bắt nạt thế , Thiếu Vi khựng , giải thích: “Hôm đó tâm trạng tệ, đang vội xuống núi, sợ la lên kinh động đến khác.”

Lưu Kỳ ôn tồn : “Ta .”

Đêm đó đè trong tuyết, bất ngờ thấy đôi mắt mờ mịt nhất, buồn bã nhất, cũng sắc bén nhất đời .

Lúc đó rõ tình hình, mãi đến hiện tại mới trọn vẹn ngày hôm đó nàng trải qua những gì.

Nàng trải qua một cuộc săn phản sát gian nan, nhưng cũng chia cắt với .

Khi nàng dính nhiều máu, của chính nàng, chắc chắn cũng của kẻ nàng g.i.ế.c. Nàng ấn xuống tuyết, m.á.u cũng dính lên .

Những vệt m.á.u mang ý nghĩa phản kháng phi phàm. Hóa ngay từ lúc đó, nàng dẫn đường cho , dùng tư thái mạnh mẽ quyết tuyệt đến kinh thế hãi tục sớm bổ một dấu ấn tự xá miễn cho bầu trời xám xịt đỉnh đầu.

Hận đó, báo thù đó, việc từng d.a.o động. trải nghiệm dạy dỗ từ nhỏ luôn khiến thể tự xá miễn bản trong nỗi sợ hãi hoang mang.

Số mệnh thần diệu bao, dường như sinh là để nàng thu hút, dẫn dắt.

Tâm ý bản rõ, lúc ma xui quỷ khiến thế nào hỏi nàng: “Thiếu Vi, nữa chứ?”

Câu hỏi đột ngột, Thiếu Vi buột miệng đáp theo phản xạ: “Đương nhiên là .”

Nàng ngoài cửa: “Đêm nay mưa, đường dễ , Khương... sư phụ còn đợi về.”

Lưu Kỳ ngỡ ngàng một thoáng, tai bỗng nóng lên, giải thích: “...Ý là Trường An, thành Trường An , giờ nữa chứ?”

Thiếu Vi “ồ” một tiếng, : “Tạm thời , việc xong, nợ vẫn thanh toán.”

Lại thành thật : “Hơn nữa ở đây, hôm nay đưa dạo phố, suốt dọc đường, chỉ thấy nơi còn tệ hại như nữa.”

Trước đây cứ vội vã rời là xuất phát từ sự trốn tránh trong nội tâm, sợ gặp , sợ cuốn vực sâu đau khổ. Mà nay nút thắt trong lòng gỡ, nơi trở nên khoáng đạt tươi sống, còn là nguồn cơn ác mộng nữa.

Đã nhận , Khương Phụ còn cần dưỡng thương, Lưu Kỳ vì nàng thương lúc còn nông nỗi , nàng lẽ nào bỏ một mạch?

Nàng nhiều nơi tò mò du lịch, sớm muộn gì cũng sẽ , nhưng nơi biến thành sự tồn tại của “nhà”, rời còn là rời , mà là khỏi nhà.

Còn về những chuyện xa hơn, chi tiết hơn, Thiếu Vi tạm thời cách nào cân nhắc. Hôm qua nàng hỏi Khương Phụ, cái gọi là Thiên Cơ, gì?

Khương Phụ trả lời nàng tùy tâm sở dục: Thiên Cơ gì thì cái đó, trói buộc mới là Thiên Cơ.

Thiếu Vi sinh ngược, nếu cưỡng ép đóng khung nàng , nàng càng thoát . Cách của Khương Phụ khiến nàng thoải mái tự tại, còn kháng cự, trái nảy sinh những suy tư thuộc về riêng .

A Á dâng hoa quả nước và khăn lau tay lên. Thiếu Vi lau sạch tay, cầm quả lê lên cắn.

Lê ngọc thanh tân sinh tân dịch, khi c.ắ.n phát tiếng giòn tan khe khẽ. Lưu Kỳ đang gặm quả, chỉ trong chốc lát ngắn ngủi , suy nghĩ trong lòng từ “Nàng tạm thời sẽ nữa, đúng là chuyện tày trời” biến thành “Nghĩ cách thôi, bám chặt lấy nàng, để nàng ở lâu hơn, lâu hơn nữa...”

Thiếu Vi ăn lê, bảo Lưu Kỳ kể quá trình phát hiện Xích Dương và Khương Phụ đ.á.n.h tráo cho . Đây cũng là một trong những lý do Thiếu Vi đến đây, Khương Phụ sống sót, mà nàng cần chuyện ngọn ngành, kết thúc sạch sẽ.

Hòa cùng tiếng c.ắ.n lê, Lưu Kỳ kể chi tiết quá trình phán đoán.

“Trước tiên cái gọi là Kim Đài tiên thảo sinh trưởng ở núi tiên Kim Đình , hóa là xuất xứ từ núi Đồng, Xích Dương thể lấy dùng nhiều năm, chứng tỏ liên quan nhiều đến mỏ đồng.”

“Lại Xích Dương nhiều năm từng tìm đến vùng Cửu Giang, nơi đó cách hai mỏ đồng lớn Dự Chương và Đan Dương đều quá vài trăm dặm... Mà cách nước Lương, cũng chỉ cần về phía Bắc mười ngày.”

“Khoáng sản nước Lương đa phần là than đá, mỏ đồng. nước Lương quyền đúc tiền, thể điều động sản lượng đồng trong thiên hạ...”

“Lúc đó chỉ là phỏng đoán, đợi cung gặp Tước Nhi, thăm dò kỹ lưỡng từ nó, bèn nghi ngờ loại t.h.u.ố.c nó thử tác dụng lên đầu óc thần thức. Được châm sư giải đáp, mới nếu phần đầu thương cũng thể gây họa cho tay chân, khiến cho liệt, do phỏng đoán , suy , liệt tất nhiên tồn tại khả năng thông qua việc chữa trị đầu óc nguyên thần tủy hải để khôi phục sức lực tay chân.”

Đến đây, sự trùng hợp xoay quanh Lương Vương quá nhiều, phỏng đoán chuyển thành nghi ngờ thực sự. ý thức Xích Dương thể đ.á.n.h tráo, bắt nguồn từ hai sợi tóc trắng .

Suy đoán từ thời gian, tóc đó của Xích Dương, tức là chứng minh sở hữu đặc điểm giống Xích Dương, và đặc điểm giống ngày tế lễ di dời biến mất...

Lại kết hợp với dụng tâm Xích Dương luôn ép Thiếu Vi tự hủy diệt, đáp án như nhảy khỏi miệng. Thời gian cấp bách, dù thể chắc chắn nhưng bắt buộc ngăn chặn.

“Nhờ vị a tỷ , nếu cũng chẳng thể phát hiện kịp thời.” Lưu Kỳ cuối cùng : “Công lao còn , đều là nhờ sự tích lũy từ việc đó chuyện gì nàng cũng chịu từ bỏ truy tra. Nếu cho nàng đủ thời gian, nàng cũng thể tra rõ.”

“Ta cũng cảm thấy thể, nhưng chung quy đây là chuyện khác.” Thiếu Vi lau sạch ngón tay, ngước mắt Lưu Kỳ, : “Huynh giúp là giúp, đây là sự thật.”

Nói xong, cũng chẳng quản phản ứng của Lưu Kỳ, cứ nhíu mày tiếp: “Qua chuyện mới , cái rễ Lương Vương cắm ở trong kinh sâu đến thế, ngay cả Phó sứ Tú Y Vệ cũng là của .”

Ngày tế lễ, đúng lúc xảy chuyện ở đạo quán Luyện Thanh, Hạ Bình Xuân dẫn soát xét bên ngoài, chính vị Phó sứ vẫn luôn từng lộ chút đáng ngờ nào nhân cơ hội đ.á.n.h tráo .

Sau đó Lưu Kỳ chỗ phát giác, phi ngựa khỏi thành, đồng thời bảo Hạ Bình Xuân gấp rút điều tra việc . Hạ Bình Xuân hành động nhanh chóng, kịp thời bắt giữ tên Phó sứ kịp thoát , hiện tên đang thẩm vấn.

Tú Y Vệ là lưỡi d.a.o của thiên tử, nếu Hạ Bình Xuân xảy chuyện, vị trí Chỉ huy sứ sẽ rơi tay kẻ . Qua chuyện , Hoàng đế chắc chắn sợ mất mật và giận dữ vô cùng.

Một vị yêu đạo tiên sư cho là từng can dự chính sự, lôi Di Minh công chúa và chủ nhân nước Lương giàu nhất. Trong chuyện liên quan quá nhiều, chắc còn những mưu đồ khác. Hoàng đế lệnh điều tra triệt để, tra ngày tra đêm nghỉ, lật tìm nhổ bỏ rễ của nước Lương cắm trong kinh.

Lưu Kỳ dưỡng thương trong phủ, tham gia thêm việc , nhưng thẳng thắn với Thiếu Vi: “Hiện nay trong những điều tra triệt để chuyện Lương Vương tai mắt của , đợi xong việc , sẽ kể chi tiết kết quả cho nàng .”

Thiếu Vi gật đầu, bỗng hỏi : “Huynh nghi ngờ tội trạng của Lương Vương chỉ dừng ở những việc lúc ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-177-khong-di-nua-chu.html.]

Một lát , Lưu Kỳ mới : “Ông tâm mưu nghịch họa quốc, bèn nghĩ, chứng cứ thư tín vu oan thông đồng với Hung Nô năm xưa, liệu là xuất phát từ tay .”

Hắn hung thủ đầu sỏ là ai, nhưng kẻ năm xưa giả mạo chữ của , cũng là đại thù, thể tra, thể báo.

Nghi ngờ Lương Vương chỉ là phỏng đoán tiện thể, những năm nay vẫn thể truy tra chứng cứ thực tế nào.

Thiếu Vi hiểu , đột nhiên ý thức một chuyện: “Huynh tập thư pháp các nhà, nhiều kiểu chữ , cũng là để truy tra việc ư?”

Lưu Kỳ nàng, khẽ gật đầu.

Thiếu Vi im lặng một lúc.

Nàng vốn ghen tị chữ gì cũng vô cùng , mà nay lĩnh ngộ tầng dụng ý , mới gì cũng là để tìm hung thủ báo thù, chỉ e những năm từng một khắc thả lỏng.

“Ta giúp cùng tìm bộ kẻ thù.” Thiếu Vi đột nhiên đưa lời hứa.

Trước khi kinh nàng từng đặt chuyện của lên hàng đầu, nàng , cũng theo đó mà . Hắn giúp nàng nhiều như thế, cuối cùng thậm chí tiếc đ.á.n.h đổi tính mạng tiền đồ.

Bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Lưu Kỳ, Thiếu Vi nghiêm túc : “Huynh giúp săn, cũng giúp .”

Chẳng đại thị phi, đại cục đại niệm gì, chỉ là chuẩn tắc hành sự đơn giản nhất.

Ánh nến bên án lay động, phản chiếu trong mắt Lưu Kỳ, cũng đồng thời phản chiếu trong đáy mắt là sự thiên vị báo đáp mà thiếu nữ cho là đương nhiên. nàng nhất định , lúc quanh nàng còn bao phủ hào quang hiệp nghĩa, dồi dào rực rỡ.

Thiên vị và hiệp nghĩa, hai thứ đều quý giá, thế mà chẳng cái nào khiến xiêu lòng hơn.

Tóm nàng đang đem sự an ninh quý báu mà tìm , hào phóng ban tặng cho kẻ đang cực độ thiếu thốn nó là .

Nàng giục chia sẻ manh mối truy tra những năm nay với nàng: “...Giống như đó với chuyện của .”

Thiếu Vi thẳng thắn truy hỏi, Lưu Kỳ chút giấu giếm, ánh nến tĩnh lặng lắng .

Đợi xong chuyện chính sự dài dằng dặc , Thiếu Vi uống hết nửa chén , dậy hoạt động gân cốt, tùy ý quanh phòng, thấy một bức tượng thú bằng đồng xanh ngẩng đầu giơ chân, tò mò hỏi: “Đây là thú gì? Hươu ?”

“Hươu thần thụy thú, trong cung ban tặng.” Lưu Kỳ đáp.

Thiếu Vi gật đầu, ngoài cửa sổ: “Lúc nãy đến, thấy trong viện cây tùng, khác với tùng thường, cành lá vàng óng, đó là tùng gì?”

“Kim tùng, còn gọi là thủy thụ, đến từ Nhữ Nam.” Lưu Kỳ đáp.

Tâm khí bừng bừng hồi phục, chờ đợi sự tò mò về vạn sự vạn vật tràn , những sự vật để ý nay đột nhiên đều màu sắc. Kế tiếp “thú gì”, “tùng gì”, Thiếu Vi chỉ một miếng ngọc bích trắng đặt giá gỗ trong phòng, hỏi: “Đây là ngọc gì?”

Lưu Kỳ trả lời ngay, mà dậy tới, thổi tắt nến.

Trong phòng bỗng chìm tối tăm, nhưng mắt Thiếu Vi chiếu sáng. Miếng ngọc bích tỏa ánh sáng trong trẻo, khiến nàng kìm nghiêng kỹ.

“Đây là ngọc bích quang, tương truyền năm xưa Sở Vương sai trăm cỗ xe, chỉ để hộ tống vật , dâng cho Tần Vương.” Lưu Kỳ gần .

Ngọc bích sáng vằng vặc, trong phòng mờ tối, hai cùng cúi ngắm ngọc. Tấc vuông ngọc bích chiếu sáng , dường như trở thành một trời đất chỉ thuộc về hai .

Cảm nhận ánh mắt bên cạnh dường như lệch khỏi ngọc bích, Thiếu Vi theo bản năng đầu, búi tóc rủ bên tai đung đưa theo động tác, quệt qua khóe môi thiếu niên.

Đôi mắt đen láy xinh , trong bóng tối càng thêm trong trẻo thâm u. Bất ngờ thấy, đối chiếu hai bên, ngọc bích dường như lập tức biến thành đồ giả, ánh ngọc thực sự đang ẩn giấu trong mắt .

Mà lúc mắt lấp lánh, khóe miệng tóc quệt qua khẽ run, đó, Thiếu Vi lồng n.g.ự.c rắn chắc chỉ cách một lớp trung y của . Thính giác nàng nhạy bén, thấy tiếng tim đập mạnh trong sự yên tĩnh , mất sự bình thường.

Bắt gặp đôi mắt đen láy linh động mà đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu của thiếu nữ, Lưu Kỳ vội vàng thẳng , miếng ngọc bích, nàng nữa, : “Nàng nếu thích... thì mang về mà ngắm.”

“Ta cần.” Thiếu Vi từ chối ngay lập tức, : “Nó hợp với hơn, giữ mà ngắm.”

Hôm nay nàng từ nơi cực kỳ náo nhiệt đến đây, so sánh , chỉ cảm thấy nơi quá mức quạnh quẽ yên tĩnh, cần bảo vật thể phát sáng trong bóng tối để tô điểm.

Nàng tìm , mà của thì mãi mãi thể tìm nữa.

Vì đang chuyện giữa chừng ý thức điểm , nàng cũng dám khoe khoang rầm rộ.

Nghĩ đến đây, cố gắng tô điểm thêm cho nơi , Thiếu Vi lấy từ trong tay áo một vật, là chiếc kèn đất bảy lỗ nhỏ nhắn, bên ngoài vẽ vân hình hổ, là thứ hôm nay nàng mua ở phố chợ.

Thiếu Vi cầm tay, diễn tấu thổi tiếng u u vang vọng hư .

Kèn đất là nhạc khí lễ nhạc cung đình, tác dụng đời ban đầu là dụ bắt con mồi. Lưu Kỳ lúc thầm nghĩ: Tuy là tác dụng , lúc vẫn cứ hiệu nghiệm.

“Cái cho , thổi lên náo nhiệt.” Thiếu Vi nhét đồ cho Lưu Kỳ, bèn : “Ta về , trong nhà còn đang đợi .”

Nói , bỗng : “Ta... sư phụ bản lĩnh, đợi đỡ hơn chút, đưa gặp .”

Lần cứu Khương Phụ cũng công lớn của Lưu Kỳ, Thiếu Vi nhờ Khương Phụ chữa trị chân thương cho Lưu Kỳ.

Lưu Kỳ lúc tâm thần yên, gật đầu nhận lời, nghĩ nhiều, chỉ : “Ta tiễn nàng.”

“Không cần.” trong lòng Thiếu Vi cũng chút yên, xoay ngay, : “Ta nhanh lắm, cứ dưỡng thương !”

Nàng quả thực nhanh, bước chân nhẹ nhàng nhanh chóng biến mất. Lưu Kỳ một tay cầm chiếc kèn đất hình hổ , định đưa lên miệng thổi, nghĩ đến gì đó, động tác bỗng khựng , mặt và tai đều nóng.

Một lát , từ từ đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi môi tóc mai Thiếu Vi quét trúng, đợi đến khóe môi, lau một chút ý .

Đứng lặng hồi lâu, nương theo ánh sáng ngọc bích, Lưu Kỳ kèn đất trong tay, nghĩ đến trong “Tiểu Nhã” một bài thơ nhắc đến kèn đất, trong đó thế mà cũng thiếu những từ ngữ ứng với tâm trạng lúc .

“Bỉ hà nhân tư? Kỳ vi phiêu phong, hồ bất tự bắc? Hồ bất tự nam? Chỉ giảo ngã tâm...”

(Người là ai ? Người như gió lốc, thổi từ phương Bắc? Sao thổi từ phương Nam? Chỉ rối lòng ...)

“Nhĩ chi an hành, diệc bất hoàng xá, nhĩ chi cức hành, hoàng chi nhĩ xa, nhất giả chi lai, vân hà kỳ hu...”

(Nàng chậm rãi, cũng kịp nghỉ, nàng vội vã, kịp tra dầu mỡ xe, một khi đến, xa xăm...)

Gió đêm lướt qua, âm thanh đều ẩn giấu.

Thiếu Vi đạp gió đêm, một mạch ngừng trở về Khương trạch, rón rón rén, thấy trong viện đều ngủ say, chẳng ai thức đợi nàng suốt đêm cả.

Hừ một tiếng, Thiếu Vi về phòng đồ rửa mặt. Cuối cùng đợi lúc tháo tóc, chạy đến gương , nỡ tháo xuống, dứt khoát cứ thế mà ngủ.

Đợi đến sáng hôm , búi tóc đổi , Thiếu Vi đội cái đầu rối bù tơi tả, khoác áo cầm lược, chạy sang phòng Khương Phụ, xuống mặt Khương Phụ đang xếp bằng sập uống , bảo Khương Phụ chải đầu cho nàng.

Khương Phụ cả mừng, Thiếu Vi nhắm đôi mắt ngái ngủ, : “Đã nghỉ ngơi sức thì kể lai lịch bệnh chứng giống hệt Xích Dương .”

“Bảo tự nhiên bụng cho chải đầu, hóa kể chuyện cho .”

Thiếu Vi: “Bệnh chứng giày vò, là chuyện?”

“Ấy là vì nhân quả chuyện dài dòng, kể từ nhiều năm về , từ từ mà ...” Khương Phụ tay cầm lược, quả nhiên dùng giọng điệu kể chuyện xưa để mở đầu đoạn vãng sự .

 

 

Loading...