Phùng Tình Nhật - Chương 151: Đây là nhà của ta
Cập nhật lúc: 2026-02-13 13:16:13
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng tối tăm mờ mịt, bóng trói cọc gỗ bất động. Bộ đạo bào còn nhận màu sắc ban đầu, rách nát và cứng do những vết m.á.u cũ.
Người đó tóc tai bù xù, chẳng còn hình , giống như con thú vây hãm sắp c.h.ế.t, chỉ còn thở cam lòng kéo dài trong sự dày vò thầm lặng, vẫn đang cố chấp chờ đợi điều gì đó.
"Đang đợi lòng nơi đại loạn như chim muông tan tác, để từ đó phán đoán tin c.h.ế.t ?"
Một bóng xuất hiện, bước gần cất tiếng.
Thuận Chân mở mắt, cái bóng đó.
Bên ngoài lẽ là ban ngày, nên nàng mặc huyền y hành, cũng bộ vu phục chói mắt, mà là váy áo bình thường. Thoạt chẳng qua chỉ là con gái nhà khá giả thường thấy ở các cửa tiệm phố.
khi gần hơn, thể thấy ngay ánh mắt nàng sắc bén, tuyệt đối lương thiện.
Trong mắt Thuận Chân hiện lên vẻ châm chọc, thần trí tan rã nhưng một sự tỉnh táo kỳ lạ mà nghĩ rằng, cho dù xuất từ nhà khá giả thật thì gia đình đó chắc chắn cũng là phường trộm cướp đốt nhà g.i.ế.c mà phất lên.
Nàng là trộm cướp, là tên ác phỉ trộm trời, là kẻ đạo tặc cắp nhật.
Một tên trộm cướp vạn ác như thế, đáng thế đạo dung tha, lẽ xóa sổ từ sớm mới đúng.
Người đến dừng bước cách chỉ một bước chân. Hắn thậm chí thể rõ những vết thương nhỏ lành mặt nàng, chỉ nàng : "Thấy chứ, c.h.ế.t. Các ngươi g.i.ế.c , nhưng thất bại thêm nữa."
Nàng mặt cảm xúc, khoe khoang một cách lạnh lùng.
Hơi thở của Thuận Chân lập tức loạn gấp gáp. Nhân lúc thất vọng và tức giận, Thiếu Vi hề báo mà chất vấn: "Tại tay với con cháu tông thất? Hắn là đứa trẻ ăn xin sống bằng heo ch.ó trong miệng ngươi, cũng từng gia đình vứt bỏ bán , cần ngươi dùng đồ đao để giúp giải thoát. Lần ngươi lời bào chữa đường hoàng nào nữa đây?"
Có lẽ do ngữ khí của nàng quá chắc chắn coi chuyện là thật, hoặc lẽ trong tiềm thức con sẽ coi những việc lộ là bí mật tuyệt đối thể , là do đủ sự phẫn nộ và lý lẽ dâng trào, Thuận Chân lập tức gằn từng chữ: “Ai bảo nó là con cháu nhà họ Lưu! Cái thứ sinh tội, g.i.ế.c thì , cần gì bào chữa! Ta chỉ hận cơ hội g.i.ế.c chúng quá ít!"
Giữa mày Thiếu Vi cũng hiện lên vẻ giận dữ: "Trẻ con nghèo khổ thì lý do để lạm sát, trẻ con nghèo khổ cũng lý do để g.i.ế.c. Người rối loạn kế hoạch của các ngươi thì g.i.ế.c, các ngươi dùng xong vứt bỏ cũng g.i.ế.c. Trong mắt các ngươi, đời còn mấy xứng đáng sống? Nói một đống lý lẽ ch.ó má, cũng chỉ là cái cớ thối tha lừa dối . Nói gì mà tuân theo thiên đạo, toạc chẳng qua là thấy cả thế gian rơi địa ngục, để thỏa mãn d.ụ.c vọng tàn sát báo thù cho sự bất lực của bản các ngươi mà thôi."
Nàng thiếu vẻ khinh bỉ: "Ngươi nếu báo thù cái thế đạo , cứ trực tiếp thừa nhận , còn khiến coi trọng một chút. Kiểu dám dám nhận, co rúm che giấu, còn tự xưng là chính đạo như , mới là sống bằng heo chó."
Gia nô canh ở cửa mật thất cảm thấy kinh ngạc tràng mắng mỏ . Đứa trẻ từng sẽ chuyên tâm nghiên cứu cách mắng tru tâm, hôm nay qua quả nhiên hề lười biếng.
Lại nàng mắng càng lúc càng thuận miệng, đà lấn tới: "Ta nếu là chị em c.h.ế.t oan trong nhà ngươi, cửu tuyền cũng ngươi liên lụy đến mức ngẩng đầu lên nổi. Ngày ngày đều oan hồn lệ quỷ c.h.ế.t trong tay ngươi gây khó dễ báo thù. Ngươi tạo nghiệp chướng như thế, e rằng họ đầu t.h.a.i cũng khó, chỉ thể vất vưởng chịu khổ đó thôi."
Lời mộc mạc đơn giản nhưng toát lên một vẻ đáng tin như căn cứ, thậm chí giàu hình ảnh. Thuận Chân cuối cùng cũng sụp đổ, cắt ngang lời nàng: "Ngươi câm miệng!"
Hắn cho Thiếu Vi cơ hội mở miệng nữa, lớn tiếng như để tự trấn an tinh thần: "Đừng tưởng ngươi đang tính toán gì! Ngươi chọc giận , moi móc tung tích của những cái gọi là hài cốt ! Nếu , với tính cách của ngươi, đời nào phí lời như thế. Chẳng qua là cái bẫy, là cạm bẫy!"
Hắn nhanh chóng tự tê liệt và thuyết phục bản , ngông cuồng khiêu khích: "Đừng hòng moi nửa chữ manh mối hữu dụng từ miệng ... Ngươi cứ từ từ mà tìm !"
Thiếu Vi im lặng nghiến chặt một bên răng hàm.
Kẻ Xích Dương chọn trúng quả là lý do, thể gọi là tâm chí kiên định, dù cho đó là tâm chí điên cuồng.
cũng thu hoạch gì, ít nhất thể xác định sự mất tích của Lưu Thuần đúng là do bàn tay bọn chúng...
Thuận Chân bật , ngừng lặp lời khiêu khích đó: "Đi , mà từ từ tìm... Biết còn tiện thể tìm thấy mà ngươi gặp đấy!"
"Ta cần tìm từ từ." Thiếu Vi : "Hiện giờ cấm quân và Tú Y Vệ kinh thành đều đang giúp tìm, chắc chắn sẽ chậm ."
Nụ quái dị của Thuận Chân khựng , nàng với vẻ bán tín bán nghi. Chỉ thấy nàng cong cánh tay trái, tay áo hai lớp mỏng trượt xuống đến khuỷu tay, để lộ cẳng tay thương băng bó.
Ánh mắt Thuận Chân chuyển từ cánh tay nhỏ bé đó lên khuôn mặt thiếu nữ, vẫn là vẻ khoe khoang lạnh lùng. Nàng bao giờ thương vô ích.
Nàng còn : "Ta nhất định sẽ sớm tìm hang ổ chuột bọ của các ngươi. Đến lúc đó thừa thắng xông lên, sư phụ ngươi dù dám thực hiện lời hứa tự thiêu thì cũng c.h.ế.t ngươi. Đến lúc đó, ghi cho ngươi một phần công lao, lúc chính ngươi vô tình tiết lộ chuyện mờ ám đó cho mà."
Cánh tay buông xuống, nàng động thủ, nhưng d.ụ.c vọng báo thù trong đó còn mãnh liệt hơn cả động thủ. Nàng hất cằm lên, : "Ta nếu thực sự đổi thiên đạo, ngươi cũng là đồng lõa của đấy, Mặc Liên."
Thiếu Vi hôm nay thể ép hỏi thêm gì, cứ để vài lời tàn độc rối loạn tâm trí để tự nghiền ngẫm. Nói xong, nàng chắp tay lưng bỏ , chịu lãng phí thời gian nữa.
Bước khỏi mật thất, Thiếu Vi dặn dò Mặc Ly đang đón đầu, bảo từ hôm nay, mỗi ngày hãy trong mật thất nửa ngày.
Mặc Ly gật đầu, định xông ngay, Thiếu Vi túm lấy cổ áo phía của : "Ta còn ngươi gì, gì mà!"
Mặc Ly đầu hỏi: "Thiếu chủ gì, gì?"
Thiếu Vi: "Ngươi nên gì thì cái đó, vẽ bản đồ, gõ sắt, ăn bánh, uống đều . Còn về gì, ngươi gì thì nấy."
Chuyện chẳng gì khó, Mặc Ly gật đầu: "Được thôi Thiếu chủ!"
Khả năng hành động của Mặc Ly luôn . Vì mới ăn bánh xong, lúc bèn kẹp theo một chiếc nỏ đồng kiểu mới đang chờ đích mài giũa.
Đợi Mặc Ly chui mật thất, gia nô đóng cửa .
Ý tưởng "đóng cửa thả mèo" là do Thiếu Vi và gia nô cùng bàn bạc mà . Trí mưu của hai tính là thiên bẩm hạng nhất, nhưng thắng ở chỗ "cái khó ló cái khôn", chỉ vì Xích Dương nhiều rối loạn tâm thần nên mới hành động bắt chước .
Mặc Ly và Thuận Chân cùng xuất từ Mặc gia, dù cùng chi nhưng cũng cùng nguồn cội.
Thuận Chân coi con cá lọt lưới thiên đạo như Thiếu Vi là kẻ thù thì đa phần sẽ coi Mặc Ly là kẻ phản bội. Mặc kệ tức giận gì khác, cảm xúc thì sẽ khả năng đ.á.n.h thủng. Đằng nào Mặc Ly cũng chẳng vì thế mà mất miếng thịt nào, cứ coi như tiện tay thả thử xem .
Mặc Ly quả thực sẽ mất miếng thịt nào, nhưng một câu khinh miệt ném tới: “...Ta ngươi, ngươi là Mặc Ly, con trai mà Tam thúc mang khi rời khỏi gia tộc năm xưa. Tam thúc chịu xuống núi báo thù cho cha thì thôi, còn nuôi tên phản đồ như ngươi, còn đúc vũ khí cho kẻ thù!"
Mặc Ly phản ứng một lúc, bệt xuống đất, đáp: "Ông nhảy hồ đúc kiếm , cách nào xuống núi nữa!"
Sắc mặt Thuận Chân bỗng chốc sững sờ. Tam thúc năm xưa vì bất mãn với nhiều tộc nhân giúp kẻ ác điều bạo ngược để mưu cầu tiền đồ chọn cách mang con về ở ẩn một , mà tự sát theo cách ? Là vì chuyện t.h.ả.m khốc của nhà nên mới hành động điên cuồng tuyệt vọng như ư?
Sau thoáng xuất thần, Thuận Chân càng thêm phẫn nộ. Hắn sẽ nhận nhầm mặt, con cháu trong tộc tuy nhiều, nhưng trời sinh ngốc nghếch thì chỉ một . Kẻ tuy ngốc nhưng may mắn thừa kế thiên phú của Mặc gia.
Thấy Mặc Ly xuống bắt đầu mài nỏ đồng, Thuận Chân lớn tiếng mắng nhiếc: "Ngươi nhận giặc chủ, đúng là nỗi nhục của Mặc gia."
Mặc Ly ngẩng đầu phản bác: "Ngươi bậy, chủ nhân của mới là giặc, sư phụ quỷ tóc trắng của ngươi mới là giặc."
Thuận Chân: "Đồ ngốc như ngươi thì cái gì, sư phụ hành sự theo thiên đạo!"
"Hắn là giặc." Mặc Ly nghiêm mặt : "Thiếu chủ , chính là kẻ trộm gia chủ ."
Thuận Chân nhạo báng: "Ngươi hiểu cái gì? Một kẻ ngốc như ngươi thì hiểu cái gì!"
Đối diện với đôi mắt ngu ngốc gì , càng càng tức giận: "Ngươi cái gì cũng hiểu, đối đầu với ! Gọi bọn họ là thiếu chủ, gia chủ cái gì, đối xử với họ tận tâm tận lực như thế, bọn họ cho ngươi cái lợi lộc gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-151-day-la-nha-cua-ta.html.]
"Nhiều lắm đó." Mặc Ly nghĩ đáp: "Quần áo, chăn nệm, bánh ngọt, thịt nướng, trái cây, nhà ở, củi lửa..."
"Câm miệng!" Thuận Chân thể nhịn nữa, nhắm mắt : "Cút ngoài!"
Hắn ở chung, chuyện thêm một khắc nào với tên ngốc kỳ lạ nữa!
Mặc Ly định dậy, xuống ngay ngắn, : "Muốn cút thì ngươi cút chứ? Đây là nhà của mà."
Thuận Chân tức quá hóa , thì cút lắm chứ, ai thèm ở nhà ngươi!
Tức giận đến cực điểm, run rẩy, trong đầu bắt đầu vang vọng những lời tru tâm của thiếu nữ , bất chợt nôn một ngụm máu, trợn mắt ngất .
Đợi đến khi đại hán ở trần cưỡng ép đổ t.h.u.ố.c tỉnh , chỉ bên tai tiếng đinh đang vang dội. Ánh mắt tan rã sang, chỉ thấy Mặc Ly đang xổm đất chăm chú gõ sắt.
Thuận Chân mấp máy môi, tạm thời còn sức chuyện, run rẩy nhắm mắt . Thế nhưng tiếng gõ đó như ma âm xuyên tim, vô cùng giày vò.
Mặc Ly miệt mài mệt, gõ cho đến khi sắc trời bên ngoài cũng trở nên mờ mịt như trong mật thất.
Vào lúc hoàng hôn , đoàn Nam Sơn tạ ơn thần cũng về đến thành, hộ tống Hoàng đế hồi cung.
Ngoài cổng cung, Quách Thực chờ đợi lâu thấy thánh giá trở về, vội cúi đón tiếp. Trên mặt ông tươi hớn hở, dường như tin gì đó nhưng tiện rõ mặt , chỉ đỡ Hoàng đế từ xe cao chuyển sang kiệu rồng.
Lưu Kỳ thấy cảnh đó, kịp thời hành lễ cáo lui.
Hoàng đế kiệu rồng về phía : "Trẫm con ngày đêm nghỉ tìm kiếm tung tích phản tặc, còn đang thương. Tối nay về ngủ một giấc cho ngon, ngày mai giám sát họ việc cũng muộn, về ."
Thiếu niên dáng cao ráo bên cạnh kiệu rồng, chắp tay cúi đáp "Vâng", : "Đa tạ phụ hoàng."
Nhụy Trạch cùng cáo lui ngay lúc đó, mà cùng Thái t.ử và những khác tháp tùng Hoàng đế trở về cung Vị Ương.
Cung kính tiễn kiệu rồng xa, Lưu Kỳ lên xe.
Xe ngựa chạy nhanh, khi qua cửa tiệm sơn mài trong thành, Lưu Kỳ trong xe gõ nhẹ hai cái vách xe.
Đặng Hộ cưỡi ngựa theo bên cạnh hiểu ý, đầu hiệu cho vệ phía .
Khi Lưu Kỳ dẫn về đến phủ Lục hoàng t.ử thì trăng treo cao đầu. Khi đến viện, chỉ thấy Thang Gia đang đợi ngoài cổng viện.
Thang Gia đón đầu định cúi hành lễ, bốn bề ngoài, Lưu Kỳ kịp thời đỡ lấy một bên khuỷu tay ông , miễn cho lễ , hỏi: "Trưởng sử việc gì quan trọng?"
Thang Gia đầu trong viện, hạ giọng đáp: "Điện hạ, quý khách đường đường chính chính nhà."
Hang ổ của loài chim dữ ai dám phạm, càng ai thể mời mà . Thế nhưng "đường đường chính chính nhà" ở đây là nghĩa đen, đến bước lên sảnh đường, nội thất.
Lưu Kỳ thêm một lời, rảo bước viện.
Hôm nay đều Nam Sơn tạ thần, nào ngờ vị "Sơn quân" thần khí thực sự lúc đang ở ngay trong phủ của .
Cho dù là đến để hỏi tội tại bỏ bê chính sự, cũng nên nhanh chân gặp.
Bước trong phòng, chỉ thấy thiếu nữ áo đen đang xếp bằng bên bàn, A Hạc đang rót cho nàng, A Á hầu một bên.
Kẻ hành áo đen đường hoàng nhà, an tọa uống . Lưu Kỳ thấy cảnh , gần như xuất phát từ bản tâm hòa đó, cho dù đây vốn dĩ là nhà của .
Hắn tới, xuống đối diện nàng, : "Ta đang định cho truyền tin cho nàng."
"Ta đến nhanh hơn." Thiếu Vi : "Vừa khéo cũng ngang qua đây."
Nàng tỉnh thì một khắc cũng yên . Sau khi mắng Thuận Chân xong, nàng cùng gia nô lưu ý tiến độ lục soát trong thành. Đợi trời tối, nàng đồ hành, lượn một vòng, Lưu Kỳ sắp về nên đến gặp để trao đổi tin tức.
Khi cùng gia nô thám thính trong thành, Thiếu Vi phát hiện , ngoài việc lục soát chặt chẽ, Lưu Kỳ còn bố trí nhân lực tuần tra khắp nơi.
Hắn hành động nhanh chóng, ngay trong ngày về thành xin chỉ thị xong bèn lập tức tay. Vì thế những chuyện mờ ám của Xích Dương e rằng khó di dời tẩu tán, giống như lũ chuột bọ móng vuốt mèo lớn, động thì thôi, hễ động đậy là sẽ hiện nguyên hình và c.h.ế.t nhanh hơn.
Lưu Kỳ đó với Thiếu Vi, nếu kế hoạch thuận lợi, thể xuất động cấm quân lục soát diện rộng, trong vòng mười ngày nhất định sẽ tìm manh mối về chuyện của Xích Dương.
Mười ngày, thì ngắn, nhưng Thiếu Vi giờ khái niệm về việc tìm kiếm. Giống như khi triều đình rầm rộ truy bắt một lượng lớn thích khách, lâu ngày cũng chắc kết quả. Kinh thành quá lớn, nơi thể ẩn náu quá nhiều, huống hồ lúc thậm chí còn xác định chuyện mờ ám của Xích Dương giấu ở trong thành ngoài thành. Lưu Kỳ hứa với nàng thời hạn mười ngày ắt kết quả là một lời hứa vô cùng táo bạo và quyết tâm cực lớn.
Hôm nay là ngày thứ ba, còn bảy ngày nữa, Thiếu Vi tự nhủ kiên nhẫn hơn.
lúc Lưu Kỳ mở miệng : "Mười ngày quá lâu, tình hình biến, thời hạn đó, Xích Dương thể sẽ thoát ."
Sắc mặt Thiếu Vi đổi, cảnh giác hỏi: "Đài Linh Tinh động tĩnh?"
Lưu Kỳ: "Động tĩnh xuất phát từ trong cung."
Đối diện với đôi mắt lo lắng của Thiếu Vi, Lưu Kỳ với nàng: "Mấy năm , Xích Dương và Chúc Chấp dẫn đầu Tú Y Vệ khắp bốn phương, ngoài việc ngầm triều đình tìm kiếm ứng cử viên Thiên cơ, Xích Dương còn mang một trọng trách hoàng mệnh khác."
Thiếu Vi đương nhiên ấn tượng sâu sắc về việc . Xích Dương là đến Nam quận cướp Khương Phụ , Chúc Chấp đến núi Vân Đãng thì nàng c.h.é.m đứt tay.
Về phần công việc của Xích Dương, nàng cũng phong thanh: "Nghe là Hoàng đế tìm tiên?"
Lưu Kỳ : "Tìm tiên là thật, nhưng mục đích xác thực hơn, ngầm tìm kiếm tung tích mộ Bành Tổ."
Bành Tổ, là bậc tiền nhân trường thọ trong Đạo môn, tương truyền ông sống tám trăm tuổi. Thiếu Vi từng Khương Phụ nhắc tới, cũng từng qua câu chuyện dâng canh cho Đế Nghiêu trong "Thiên Vấn" của Khuất Nguyên.
Lưu Kỳ tiếp tục : "Xích Dương theo đuổi thuật trường sinh bằng đan dược, chủ trương thuận theo sinh t.ử của thiên đạo, đây là chuyện ai cũng . ít rằng, khi mới kinh, từng bí mật hiến kế cho Thiên tử. Sư phụ là Thất Sơn chân nhân từng , mộ Bành Tổ lưu truyền hiện nay đều là giả, vị trí thực sự của mộ Bành Tổ ai , bên trong mộ huyệt ẩn chứa bí mật cao thọ của Bành Tổ."
"Xích Dương , di vật Bành Tổ để là do thiên đạo lưu giữ, nếu thể tìm thấy thì đó là cơ duyên ý trời, trái thiên đạo tất nhiên. Đến lúc đó nguyện vì Thiên t.ử phá giải bí mật trong mộ."
Thiếu Vi mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Mọi việc hợp thiên đạo , dựa cái miệng của kẻ . Lời cử chỉ của khi kinh, ngẫm chẳng qua đều là thủ đoạn mưu sự của .
Sự giận dữ thiêu đốt chân tướng, Thiếu Vi cuối cùng cũng hiểu: "Hóa đây mới là lý do Hoàng đế luôn thái độ rõ ràng, chần chừ mãi chịu động đến ."
Lưu Kỳ gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: "Năm ngoái Xích Dương về kinh, nhưng vẫn đạo nhân và Tú Y Vệ âm thầm tìm kiếm mộ Bành Tổ. Mãi đến trưa nay, tin tức hỏa tốc truyền về kinh, tại vùng quận Thiên Thủy, nghi ngờ phát hiện dấu vết mộ Bành Tổ."
Thiếu Vi lặng lẽ siết chặt nắm tay, nhưng hỏi : "Tin tức chính xác ?"
Qua câu hỏi , Lưu Kỳ chỉ cảm thấy nàng bình tĩnh hơn nhiều, bất giác hạ giọng rõ với nàng: "Nhiều năm qua, Quách Thực phụ trách để ý tiến độ việc . Ta tai mắt đáng tin bên cạnh Quách Thực, trưa nay ông chuyển tin đến tiệm sơn mài, sẽ sai ."
Thiếu Vi hỏi: "Hoàng đế hồi cung, hẳn là cũng mới tin, chắc hành động gì. Ngươi chắc chắn ông nhất định sẽ vì chuyện mà bảo vệ Xích Dương ?"
"Phải, hiểu ông ." Lưu Kỳ : "Ông sẽ kiêng dè, chọn cách âm thầm bảo vệ Xích Dương."