Phùng Tình Nhật - Chương 142: Tương ngộ ngoài thành
Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:44:23
Lượt xem: 132
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày Thiếu Vi và Thanh Ổ trùng phùng, Hoàng đế rõ, lệnh cho Hoa Ly khỏi thành trừ dịch bệnh. Ngay hôm bèn thánh chỉ truyền đến Thần từ.
Đây là chức trách của Đại Vu Thần qua các triều đại, khả năng thoái thác. Trên Thần từ chuẩn suốt ba ngày, đợi thứ xong xuôi, sáng sớm nay Hoa Ly dẫn theo tám mươi vu giả khởi hành.
Đoàn vu giả rời khỏi Thần từ, về hướng cổng thành, phía cấm quân mở đường. Hoa Ly xe chậm rãi. Giữa ngày hè, xe cao bốn mặt rủ rèm, ai rõ dung mạo Đại Vu Thần bên trong. điều đó ngăn vô bá tánh dọc đường hành lễ vái lạy, bày tỏ sự kính sợ, cầu xin tiêu tai giải nạn.
Sau đại lễ tế Trường Lăng, Hoa Ly phong Đại Vu Thần, nhưng chỉ quanh quẩn giữa Thần từ và trong cung, một lòng bận rộn việc riêng, từng trải qua cảnh tượng xuất hành rầm rộ thế .
Đột nhiên bá tánh đối đãi như , Thiếu Vi trong xe cao càng cảm thấy lừa quá đáng. Nàng khả năng giao tiếp với thần linh thiên địa, càng đừng đến ban phúc tiêu tai. Nếu nàng thực sự thần lực, lúc việc đầu tiên là hô mưa gọi gió, nâng đầu gối những lên, biến dây thừng trói họ thẳng dậy, cấm quỳ lạy lung tung nữa.
Nàng từng nghĩ đến chuyện cứu thế vĩ đại xa xôi gì đó. Từ đầu đến cuối nàng chỉ cứu một . Sự kỳ vọng mà những dân gửi gắm khiến nàng hổ thẹn bực bội.
Từ khi Khương Phụ là Bách Lý Du Dặc, nội tâm Thiếu Vi vẫn luôn trốn tránh một việc, đó là lời tiên tri thiên cơ của Bách Lý Du Dặc.
Bách Lý Du Dặc để lời tiên tri, đó bỏ trốn, trở Khương Phụ, tìm thấy nàng, dạy dỗ nàng nên , thể là dốc lòng nuôi lớn. Mà Minh Đan vì thế bát tự của nàng nên mới chọn cung Tiên Đài. Gia nô cũng từng , nàng là Khương Phụ chọn trúng...
Đủ chuyện như , đáp án quá rõ ràng. Nàng hơn phân nửa là thứ gọi là "thiên cơ" .
nàng từng thiên cơ gì cả. Hơn nữa một khi thừa nhận, chắc chắn nhận . Mà nàng thể nhận ? Mẹ chịu nhận nàng, nếu nàng cưỡng ép nhận , vinh quang, càng hại hại , cả và nàng đều sẽ thương tích đầy .
Tóm , cái thiên cơ trăm hại mà lấy một lợi, tuyệt đối điều nàng mong cầu. Nàng đại nghĩa, cuốn , chỉ sớm ngày rời khỏi nơi rừng thiêng nước độc .
Thiếu Vi thầm bịt tai , những lời cầu xin của bá tánh nữa.
Chuyện cứu thế nàng kinh nghiệm, ngay cả bản nàng còn chắc cứu .
Đoàn của Thần từ cần kiểm tra, từ từ khỏi lối cổng thành. Tầm lập tức trở nên khoáng đạt, ánh nắng cũng từ bốn phương tám hướng ùa tới, len qua khe hở rèm xe, như từng lưỡi kiếm mỏng manh sắc bén bao vây lấy thiếu nữ trong xe.
Ánh mắt sắc bén của Thiếu Vi về phía .
Nàng từng mượn dịp Thuận Chân khỏi thành để săn , giờ đây nàng bước khỏi cổng thành , ai kẻ khác săn đuổi ? Ngoài , cũng mượn cơ hội lệnh cho nàng săn kẻ khác.
Bánh xe lăn bãi săn, cơn gió mang theo nóng tựa như thở của loài mãnh thú tên phả bên tai. Thiếu Vi chằm chằm phía , trong đáy mắt hề hai chữ sợ hãi lùi bước, còn dâng lên ý chí chiến đấu sục sôi nguy hiểm cận kề. Nếu nguy hiểm thì đó cũng là cơ hội. Đã đến bước , nhất định xông qua, một đòn quật ngã Xích Dương.
Con mèo rừng với ý chí chiến đấu sục sôi bắt đầu mài giũa móng vuốt, nhưng cảnh tượng lọt tầm mắt khiến nàng thoáng hiện vẻ bất ngờ, theo bản năng tìm chỗ trốn.
Bên cạnh con đường quan lộ rộng lớn, một đội nhân mã nổi bật đang dừng chân. Bên cạnh chiếc xe ngựa rộng rãi, một ông lão khí chất hiên ngang đang đó, là Lỗ Hầu.
Nếu chỉ là Lỗ Hầu thì đến mức khiến Thiếu Vi như . Hôm qua nàng Chu nữ , Thân Đồ phu nhân và Lỗ Hầu đưa Phùng Châu quận Hà Nội, sai báo cho châm sư Chu nữ , trong thời gian ngắn cần đến phủ chữa trị nữa.
Thiếu Vi tuy chuyện , nhưng ngờ trùng hợp chạm mặt ở đây.
Lỗ Hầu mặc thường phục, Thiếu Vi vội vàng thu hồi ánh mắt, giả vờ như nhận .
Thế nhưng cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên. Lỗ Hầu cố ý đợi ở đây. Ông dẫn tiến lên vài câu với viên chỉ huy cấm quân đầu.
Lỗ Hầu địa vị và uy tín, nhà họ Phùng quyên góp lương thực cứu trợ hạn hán, viên cấm quân lý do gì cung kính theo, phối hợp lệnh cho đoàn dừng .
Ngay đó, Thân Đồ phu nhân bà t.ử dìu xuống xe ngựa. Lỗ Hầu đỡ lấy tay bà, hai vợ chồng cùng tới.
Thiếu Vi còn chỗ trốn, chỉ cảm thấy lông tóc dựng , hận thể nhảy khỏi xe bỏ chạy. Những chuyện khác còn dễ , sợ nhất là kinh động đến đang trong chiếc xe ngựa cách đó xa. Nếu hại kinh sợ phát điên, lưỡng bại câu thương giữa chốn đông , nàng thật sự thu dọn tàn cuộc thế nào.
Thấy trong xe hề nhúc nhích, Úc Tư Vu tới bên cạnh xe: "Thái chúc, Lỗ Hầu và Thân Đồ phu nhân mời Thái chúc xuống xe chuyện."
Kéo dài thêm nữa càng lộ vẻ khác thường, Thiếu Vi đành xuống xe. nàng chỉ bên cạnh xe, chủ động bước tới đón tiếp, cho dù vẻ thất lễ ngông cuồng thì cũng bám chặt lấy chiếc xe vật cản tầm miễn cưỡng .
Lỗ Hầu hề ý trách móc, ông đỡ Thân Đồ phu nhân tới gần. Thiếu Vi giơ tay hành lễ, cụp mắt xuống: "Hạ quan bái kiến Lỗ Hầu, phu nhân."
Nét mặt Thân Đồ phu nhân tươi , Lỗ Hầu thì thiếu nữ mặc vu phục màu xanh thẫm mặt, : "Nếu tính kỹ , đây là đầu tiên lão phu thấy dung mạo thật của Thái chúc."
Trước đây hoặc là xa để ý, hoặc là mặt nạ che chắn. Giờ đây ở cách gần, ông chẳng cảm thấy xa lạ chút nào.
Chỉ là vị Vu chúc trẻ tuổi vẫn cúi mắt, lúc cũng chỉ hỏi: "Vâng, Hầu gia gì chỉ dạy?"
"Không để chỉ dạy." Thân Đồ phu nhân mỉm mở lời: "Biết hôm nay Thái chúc xuất thành, là bảo ông đợi ở đây, chỉ để trực tiếp với Thái chúc một lời cảm tạ."
Thân Đồ phu nhân đưa tay chậm rãi mò mẫm về phía . Thiếu Vi theo bản năng lùi một bước, nhưng bà lão buông tay chồng, về phía nàng. Mắt bà tật, Thiếu Vi dám lùi bước thứ hai, bèn đối phương nắm lấy cánh tay.
Bàn tay già nua trượt từ cánh tay xuống, nắm lấy bàn tay thiếu nữ. Ngay đó, bàn tay của bà cũng phủ lên.
Đó là cái chạm của tình m.á.u mủ, là đầu tiên diễn giữa hai kiếp sống c.h.ế.t, nhưng bà hiền từ hề .
Thiếu Vi cứng đờ, ứng đối , đành tỏ vô cùng bình tĩnh, đến mức lộ vài phần lạnh lùng.
Giọng Thân Đồ phu nhân hiền hòa: "Đứa trẻ ngoan, vị châm sư mà con giới thiệu châm pháp bất phàm, tận tâm tận lực giúp đỡ nhiều... Mẹ con miếu Tây Vương Mẫu ở quận Hà Nội tạ thần. Con sợ gặp lạ, chắc con cũng . Đợi khi về kinh, nếu bệnh tình nó chuyển biến hơn, sẽ đưa nó đến tận nơi cảm tạ con."
Thiếu Vi đáp: "Chỉ là cái nhấc tay phúc, dám phiền phu nhân và nữ công t.ử lời cảm tạ."
"Phải cảm tạ chứ..." Thân Đồ phu nhân vỗ vỗ tay Thiếu Vi: "Nghe điệu múa Vu Na của Thái chúc thế gian vô song, mang linh khí của thần linh. Nếu cơ hội chiêm ngưỡng thì chẳng là điều đáng tiếc to lớn ?"
Thiếu Vi chỉ im lặng. Nếu điệu múa của nàng thực sự linh khí thần linh, nàng nhất định sẽ múa ngày múa đêm cầu nguyện cho . Như thế, lẽ nàng cũng chuộc tội của .
Thân Đồ phu nhân còn định gì nữa, bỗng tiếng gọi hối thúc từ bên đường truyền tới: "Mẹ ơi, cha ơi, mau thôi!"
Tâm thần Thiếu Vi chấn động, nữa kìm nén xúc động bỏ trốn. May mà nàng tiên kiến, lấy xe ngựa vật che chắn.
Bên , Phùng Châu đang đẩy cửa sổ xe ngựa hối thúc, nhanh Bội an ủi: "Nữ công t.ử đừng vội, nô tỳ mời ông bà, cứ yên."
"Xem con bé vội kìa." Lỗ Hầu đầu , mỗi nếp nhăn mặt đều tràn đầy vẻ cưng chiều, đỡ lấy tay vợ: "Đi thôi, chúng cũng đừng lỡ việc quan của Khương Thái chúc, về kinh hãy kỹ hơn."
Thân Đồ phu nhân mỉm gật đầu, cuối cùng khẽ nắm bàn tay thiếu nữ, nhỏ: "Con một một ở kinh thành, nếu khó khăn gì, cứ với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-142-tuong-ngo-ngoai-thanh.html.]
Trong lòng Lỗ Hầu kinh ngạc. Phu nhân nhân từ nhưng xưa nay chú trọng chừng mực, kết thiện duyên là đủ , dễ dàng đưa lời hứa thiết như ?
Trong lòng Thiếu Vi ngẩn ngơ, một câu "Đa tạ phu nhân", rút tay về, hành lễ từ biệt.
Lỗ Hầu dìu Thân Đồ phu nhân rời . Đi một đoạn, Thiếu Vi mới ngẩng mắt lên. Ánh mắt nàng vượt qua hai già, về phía chiếc xe ngựa . Trong lòng dù vạn phần may mắn, cũng vạn phần mất mát mâu thuẫn hờ hững.
Chuyến từng bước hung hiểm, lúc tuy gặp mặt, nhưng vẫn khả năng là cuối cùng nàng và ở gần như thế.
Sự ràng buộc thể cắt đứt như huyết mạch khiến Thiếu Vi coi thường chính . Nàng tự chán ghét bản , cưỡng ép cắt đứt tạp niệm, lên xe.
"Mẹ gặp ai thế?" Trong xe, Phùng Châu nắm lấy tay .
Thân Đồ phu nhân đáp: "Một vị quý nhân, vẫn còn là một đứa trẻ."
"Đứa trẻ ..." Phùng Châu lẩm bẩm tiếp lời, sự chú ý chuyển hướng. Nàng bàn tay đang nắm lấy: "Sao tay lạnh thế ?"
Thân Đồ phu nhân đăm chiêu, chậm rãi : "Đó là một đứa trẻ tâm sự, khiến cảm thấy chút đau lòng."
Lỗ Hầu vỡ lẽ. Thảo nào vợ ông bỗng nhiên đưa lời hứa thiết, hiếm khi thấy bà hành xử theo tình cảm như . Chỉ là tâm sự ư?
Ông : "Con bé đó trông cũng chút khí thế, tâm sự gì nhỉ?"
Thân Đồ phu nhân đáp: "Ta tuy mù hai mắt, nhưng rõ hơn ông."
Lời Lỗ Hầu phủ nhận. Từ khi con gái trở về, tinh thần của phu nhân cũng lên. Lần sở dĩ ngoài cũng là vì trong lòng phu nhân suy đoán...
Nụ mặt Lỗ Hầu nhạt , chuyển sang con gái. Thân Đồ phu nhân hỏi nữa: "Châu nhi, thực sự bái Tây Vương Mẫu nữa ? Nghĩ kỹ ?"
Theo câu hỏi , bàn tay Phùng Châu đang nắm tay bỗng dưng siết chặt. Nàng trở nên căng thẳng, thở đều, nhưng vẫn cẩn thận gật đầu: "Muốn ."
Nói xong, nàng cảm thấy một trận hoảng loạn, nhào lòng .
Thân Đồ phu nhân vỗ về lưng con gái, trong đôi mắt vô thần lăn dài những giọt lệ: "Được, hổ là con cháu nhà Thân Đồ ... Đậu Đậu của là đứa trẻ trinh liệt nhất thế gian ."
"Trinh" là kiên trinh vô thượng, dù rơi hang quỷ cũng từng nghĩ đến chuyện từ bỏ tính mạng.
"Liệt" là linh hồn trong sạch, bao nhiêu khổ nạn cũng thể vấy bẩn linh hồn minh bạch , luôn giãy giụa tỉnh từ trong hỗn mang. Vì mới đỡ hơn một chút bèn liên tục lặp nữa. Dù sợ hãi tột độ, cũng tìm linh hồn đ.á.n.h rơi trong hang quỷ, là bảo vật gì khác.
"Vậy thì con đường năm xưa một chuyến." Giọng Thân Đồ phu nhân lớn nhưng nét mặt trịnh trọng: "Đậu Đậu, cùng con, con đừng sợ."
Phùng Châu nhắm mắt ôm lấy , gật đầu liên tục. Phải, ở đây thì sợ, ở đây thì sợ...
Nàng lẩm nhẩm trong lòng thật nhanh, nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên mở mắt . Trong xe cha , còn tỳ nữ, nhưng thấy trống rỗng, tim cũng trống rỗng. Nàng chỉ năng lộn xộn đầy gấp gáp: "Mẹ, nhanh lên, nhanh lên chút nữa ..."
Thân Đồ phu nhân miệng đáp lời, tay chậm rãi vỗ về dỗ dành con gái.
Phía xuất hiện ngã rẽ, hai đoàn xe ngựa chia đường mà , càng lúc càng xa.
Một viên sỏi chèn bánh xe, bóng trong xe khẽ lắc lư theo xe.
Thiếu Vi trong xe vẫn luôn về phía , cho đến khi tới nơi dừng chân.
Để đảm bảo việc chỉ huy công vụ và ứng phó thiên tai, triều đình quan trị tai, việc bàn bạc hàng ngày đều diễn ở huyện sở ngoài thành. Các dinh thự quanh huyện sở cũng trưng dụng để nơi ở, việc, tích trữ lương thực và t.h.u.ố.c men.
Đoàn Thần từ đến nơi, Thái chúc Hoa Ly theo lý bái kiến Lục hoàng t.ử Lưu Kỳ, chịu trách nhiệm chính, và cũng là con "hung cầm" địa phương danh xứng với thực tại nơi .
con "hung cầm" trời sáng dẫn theo quan ngoài đốc thúc việc, hiện ở nha môn.
Thiếu Vi bèn gặp mặt các quan viên khác , xem kho t.h.u.ố.c tạm thời. Trong kho tích trữ đa phần là ngải cứu và thương thuật, cùng với sài hồ dùng để hạ sốt, lượng thể là đầy đủ.
Khi Thiếu Vi đang cảm thấy bớt lo, một viên quan bên cạnh : "Là Lục hoàng t.ử nghĩ cách xoay xở đấy ạ. Ban đầu mấy tay buôn t.h.u.ố.c cứ chờ cơ hội ép giá, hai hôm nay mới phú thương đến quyên tặng. Chứ hôm cái kho t.h.u.ố.c vẫn còn trống ."
Thiếu Vi gật đầu gì, sang hỏi của Thái y thự về tình trạng bá tánh mắc dịch bệnh.
Mấy Thái y thự đều lộ vẻ sầu lo.
Triệu chứng của dịch bệnh phần lớn nghiêm trọng, nếu chữa trị kịp thời thì khả năng khỏi bệnh lớn. Lục hoàng t.ử noi theo cách của Lăng Hoàng hậu lúc sinh thời, cho dựng am lư (nhà lều) chuyên dùng để sắp xếp chữa trị cho mắc bệnh, ngăn chặn dịch bệnh lây lan. Quyết sách và cách trật tự như khiến của Thái y thự cũng cảm thấy đỡ vất vả.
Tuy nhiên, hiện giờ Am lư dựng xong, nhưng bá tánh mắc bệnh chịu đến.
"Đâu cũng đồn rằng, mắc bệnh một khi đưa đến Am lư sẽ thiêu sống tập thể..." Quan Thái y thự thở dài: "Cưỡng ép đưa thì họ cũng tìm cách bỏ trốn. Rất nhiều bá tánh thậm chí còn che giấu bệnh tình cho , của chúng chỉ thể hàng ngày chạy đôn chạy đáo khắp các làng để dò la."
"Đã c.h.ế.t hơn mười . Lục hoàng t.ử nghiêm lệnh, phàm là c.h.ế.t vì dịch bệnh, t.h.i t.h.ể bắt buộc giao cho quan sai chôn cất. cũng bá tánh chịu theo, vì chuyện mà quan dân thường xuyên xảy xung đột."
"Việc xử lý t.h.i t.h.ể còn thể cưỡng chế, nhưng sống mắc bệnh thì cực khó quản thúc. Hiện giờ trong Am lư tổng cộng chỉ đến hai mươi ..."
"Trong đó còn một nửa ngày nào cũng lóc cầu xin đừng thiêu c.h.ế.t họ."
Thiếu Vi nhíu mày. Kiếp nàng dịch bệnh lây lan rộng, càng chuyện thiêu c.h.ế.t bá tánh. Nhân khẩu là vốn quý, trừ khi là đại dịch c.h.ế.t chóc, triều đình mới bất đắc dĩ chọn cách thiêu đốt làng. Mà dịch bệnh hiện nay rõ ràng nghiêm trọng đến mức độ đó.
Cục diện lúc giống như cố tình châm ngòi thổi gió, xúi giục và lừa gạt bá tánh... Đối chiếu với tình hình kiếp , khó để đoán chuyện nhắm ai.
Nếu cứ để tình trạng tiếp diễn, dịch bệnh chắc chắn sẽ càng khó kiểm soát.
Thiếu Vi suy nghĩ một lát, hỏi thêm chuyện khác. Cứ thế quá nửa ngày trôi qua, coi như nắm đại khái tình hình.
Gần đến hoàng hôn, tiếng vó ngựa và tiếng trở về bên ngoài huyện sở. Trong chiếc xe cao rèm lụa, thiếu niên áo xanh chống cằm ngủ suốt dọc đường. Các quan viên theo trở về ai nấy đều thầm oán thán: Kẻ tinh lực hơn , dọc đường dưỡng thần thế , e rằng sức để hành hạ bọn họ suốt đêm nay .
Xe ngựa dừng hẳn, thiếu niên ngáp dài thẳng dậy, giơ tay vén rèm xe lên . Thấy bên trong cổng lớn nha môn mặc vu phục , thuận miệng hỏi: "Lại ai đến ?"