Phùng Tình Nhật - Chương 135: Tin tức của Cơ Tấn
Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:55:57
Lượt xem: 143
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Kỳ vòng vo, về tin tức của Cơ Tấn với Thiếu Vi: “Dựa các đặc điểm ngươi cung cấp tìm thầy của ở quận Trần Lưu. Vị thầy cách đây lâu báo lên huyện sở địa phương về việc Cơ Tấn hy sinh vì công vụ, xin tiền tuất để lo liệu hậu sự cho học trò, lập một ngôi mộ gió."
Vị du hiệp Triệu Thả An nhờ Trần Lưu ngóng đó chỉ tin tung tích Cơ Tấn rõ, mãi tin tức xác thực. Lần do thầy của Cơ Tấn đưa việc qua huyện sở, công văn chứng, tai mắt của Lưu Kỳ ngóng dễ dàng hơn du hiệp nhiều, cho nên tin tức truyền về sớm hơn.
Sắc mặt Thiếu Vi biến đổi trong nháy mắt, lập tức bắt một tia hy vọng: "Đã là mộ gió, nghĩa là tìm thấy thi thể? Tuyệt đối thể cứ thế kết luận còn đời!"
"Là như . Ngươi đừng vội, đợi hết ." Lưu Kỳ trấn an nàng một câu mới tiếp tục: “Nghe mất tích khi đang trị thủy. Dượng của mang thương tích tìm, cũng mất tung tích, vì thế cơ hội hội hợp với a tỷ của ngươi. Thầy của tìm kiếm suốt mấy tháng trời vẫn bặt vô âm tín, mới đành phán định hy sinh."
Chuyện trị thủy thường dùng mạng lấp , huống hồ triều đình lơ là nạn lụt sông Hoàng Hà, thêm nước Hoài Dương giáp ranh quận Trần Lưu, chiến sự ngày càng kịch liệt, mạng càng trở nên nhỏ bé mong manh. Thầy của Cơ Tấn tìm mãi thấy tung tích học trò, trong lòng khó còn hy vọng, vì học trò tranh thủ chút tiền tuất lo liệu hậu sự, để học trò hóa thành cô hồn dã quỷ, cũng là thường tình.
Nói đến đây, Lưu Kỳ hỏi mặt: "Nàng kẻ tạo phản ở nước Hoài Dương là ai ?"
Thiếu Vi căng thẳng lo âu, nhưng nàng tin chắc Lưu Kỳ sẽ chuyện vô ích lúc , vì thế bắt tia hy vọng rõ ràng hơn, lập tức đáp nhanh: "Ta , là cự phú phất lên nhờ luyện sắt, họ Trịnh!"
Đại Càn khi mới lập quốc, dân sinh điêu tàn. Từ Khuất hậu đến Lăng Hoàng hậu, khi còn sống đều chủ trương chính sách khoan thư sức dân, vì thế triều đình nới lỏng lệnh cấm núi đầm, cho phép dân gian tự ý khai khoáng, luyện sắt, nấu muối, triều đình chỉ thu thuế.
Việc thúc đẩy cực lớn nghề luyện kim và đồ sắt phát triển, nhưng lâu ngày nuôi nhiều cự phú sắt muối. Những năm gần đây triều đình vì chinh chiến mà quốc khố trống rỗng, những gia đình cự phú những chịu giúp việc nước, còn thừa cơ đầu cơ tích trữ, gây sự bất mãn lớn trong triều.
Có lẽ nhận thấy Hoàng đế ý định hủy bỏ việc tư doanh sắt muối, Trịnh thị ở Hoài Dương đầu kích động dân chúng mưu phản, chiếm nước Hoài Dương để tự lập.
Cha con Hoài Dương Vương đều c.h.ế.t t.h.ả.m trong chiến sự, gia chủ Trịnh thị tự xưng là Hoài Vương. Sơn Cốt đang ở trong đội quân triều đình thảo phạt loạn .
“...Nhà họ Trịnh nhờ khai khoáng luyện sắt, vốn ngàn nô lệ, tụ tập thế lực dân loạn phỉ loạn, binh khí sắt trong tay càng dồi dào dứt. một điểm yếu, trướng bọn họ thiếu văn sĩ thể dùng, thế là mấy tháng nay dùng cả cứng lẫn mềm, thu nạp nhiều chữ thông văn để phục vụ cho ."
Lưu Kỳ thành thật : “Người tay năm ngoái cũng mở một tiệm sơn mài ở nước Hoài Dương. Hai tháng phòng thu chi trong tiệm Trịnh thị cưỡng ép đưa , bèn tương kế tựu kế ở trong quân Trịnh thị thám thính tin tức."
"Vị phòng thu chi chức vụ trong quân quan trọng, chỉ là sắp xếp văn thư. Lần phái liên lạc với ông với ý định thử một , nào ngờ thu hoạch bất ngờ. Ông từng thấy trong quân Trịnh thị một vị mưu sĩ, tuổi tác, diện mạo, khí chất đều phù hợp với miêu tả của ngươi, chỉ là tên họ khớp."
Thiếu Vi nín thở nãy giờ cuối cùng cũng tiếp lời: "Sự tình khúc chiết, lẽ là cố ý giấu tên thật!"
"Rất khả năng." Lưu Kỳ : "Người trong miêu tả của ngươi phàm tục, khó sự trùng hợp như , cho nên mấy phần tin chắc, đây hẳn là ngươi tìm."
Thiếu Vi gật đầu như giã tỏi, vội : "Nếu quả thật là , ắt là ép, nếu tuyệt đối sẽ bạn với phản tặc!"
Lưu Kỳ : "Trong loạn thế, mạng mỏng manh, bất do kỷ. Triều đình đối với nạn lụt Trần Lưu nhiều chỗ thất trách, bất luận ép , đều là lớn."
"Ta ." Thiếu Vi : " là quân t.ử thực sự. Người đời đối với quân t.ử luôn hà khắc hơn, cũng đối với bản hà khắc. Hắn một lòng cứu trị thủy, rõ ."
Nàng tuân thủ trật tự cũng để ý đời đ.á.n.h giá, nhưng để ý khác nhận Cơ Tấn thế nào.
Thiếu Vi đoán chắc Cơ Tấn ắt ép, hoặc lẽ dượng của cũng đang trong tay Trịnh thị.
Nghĩ đến đây, khỏi khẳng định mệnh Cơ Tấn xung khắc với nước Hoài Dương. Trước đây qua Hoài Dương từng hắc điếm cướp sạch, tiền nong ngọc bội đều giữ , càng triệt để hơn, cả cũng cướp .
Lưu Kỳ nàng khẳng định Cơ Tấn khống chế như , bèn : "Vậy tìm cách giúp thoát khốn. Chỉ là còn xác nhận phận , cũng cần lấy lòng tin của mới thể phối hợp hành sự."
Thiếu Vi bèn suy nghĩ, nhất là một ám hiệu. Ám hiệu nhất định đặc biệt và bí mật, dễ khác mạo danh, khiến ngoài nghi ngờ lộ của Lưu Kỳ, đồng thời để Cơ Tấn cái là ngay là nàng...
Cân nhắc cân nhắc , trong đầu Thiếu Vi chợt lóe lên một ý, : “Nếu tìm cơ hội, hãy bảo một câu: Gà , đuổi nó ngoài là ."
"Nếu là Cơ Tấn, thấy lời , ắt là đang tìm , nhất định sẽ tìm cách chuyện riêng." Mắt Thiếu Vi đầy vẻ chắc chắn.
Ám ngữ thể gọi là quỷ dị. Lưu Kỳ phản ứng một lúc, thử xác nhận và lặp với nàng một , thấy nàng quả quyết gật đầu, bèn ghi nhớ.
Sắp xếp xong chuyện Cơ Tấn, Thiếu Vi vội vàng hỏi: "Thanh Ổ tỷ tỷ thể đến Trần Lưu, ắt là giữa đường xảy sai sót, của ngươi dò la chút manh mối nào ?"
Lưu Kỳ trả lời nàng: "Người hẳn là mất tích ở dải quận Giang Hạ."
Hai chữ "mất tích" khiến tim Thiếu Vi thắt , mà quận Giang Hạ cách quận Trần Lưu còn một nửa lộ trình: "Làm phán đoán ? Dựa 'truyền' (giấy thông hành) xuất trình khi qua đường thành ?"
Nàng tuy nóng lòng nhưng phản ứng vẫn nhanh nhạy. Lưu Kỳ gật đầu: “Từ năm ngoái, các nơi kiểm tra nhân đinh qua kỹ càng hơn, lính gác cổng thành ghi chép lai lịch, mục đích của đường xa thành sách mỗi ngày. Tuy thi thoảng bỏ sót, nhưng đối chiếu giữa vài thành trì với thì khó phán đoán vị a tỷ của ngươi cùng đoàn từng rời khỏi quận Giang Hạ."
Giao thiệp với nha môn là lợi thế của Lưu Kỳ. Hắn phán đoán như , Thiếu Vi nghi ngờ, chỉ còn nỗi kinh hãi đầy lòng: Thanh Ổ a tỷ khỏi quận Giang Hạ mà đến nay bặt vô âm tín, là gặp chuyện gì?
"Ta liệu định nàng hẳn vẫn còn đời." Lưu Kỳ chủ động mở lời, thuật phán đoán khách quan của : "Theo miêu tả đây của ngươi, vị a tỷ dung mạo xinh , bất luận gặp hạng nào, chỉ cần kẻ thù đội trời chung, ít nhất thể giữ một mạng."
Người nhan sắc bất kể nam nữ đều coi là tài sản, dù là tặng cho quyền quý bán nô lệ, đều thể đổi lấy lợi ích nhỏ.
Tuy lời an ủi của Lưu Kỳ thực tế, nhưng đáy mắt Thiếu Vi trong phút chốc trào nước mắt.
Nàng xưa nay trời sợ đất sợ, giờ phút trong ánh lệ kiểm soát một nỗi sợ hãi. Lưu Kỳ ngẩn , vội vàng : "Đừng vội, cho tìm kiếm kỹ lưỡng ở dải Giang Hạ."
Thiếu Vi nén nước mắt, nỗi sợ hãi của : " a tỷ thuần lương nhát gan, nếu chịu nhục nhã bắt nạt, hoặc lo lắng liên lụy khác, sợ tỷ sẽ tự tìm đường c.h.ế.t!"
Lưu Kỳ lắc đầu: "Sẽ ."
Nước mắt trong hốc mắt Thiếu Vi ngày càng nhiều: "Ngươi thì gì về tỷ !"
"Ta nàng , nhưng ngươi." Lưu Kỳ : "Trên đời nếu còn sự ràng buộc như ngươi thì bất kỳ ai cũng sẽ dễ dàng từ bỏ mạng sống."
Lời nhiều đạo lý lắm, nhưng Thiếu Vi qua màn nước mắt cũng thể thấy sự chắc chắn trong mắt , kìm hỏi: "Thật ?"
"Thật." Lưu Kỳ giơ ba ngón tay lên trời: "Ta thề với trời, tuyệt đối ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-135-tin-tuc-cua-co-tan.html.]
Lời hết, Thiếu Vi vội vươn tay đập tay xuống, đ.á.n.h gãy cả lời : "Ai bảo ngươi thề thốt!"
Lưu Kỳ khẽ "hít" một tiếng, thu tay về, lộ chút ý , nhưng ngay đó, đối diện với đôi mắt đẫm lệ của nàng, ý lặn mất.
Trong đôi mắt tròn vo đẫm đầy nước mắt tròn vo, giọt lệ tròn trịa thể rơi xuống bất cứ lúc nào, tựa như một đoàn linh thần nguyên khí phiêu dật trong hồng m.ô.n.g vô thức, là ngôi chân thành trong sáng nhất bùng lên trong hỗn độn, mỗi một tia mỗi một hạt đều là trân kỳ quý giá nhất.
Hắn lay động, sinh sự ngưỡng mộ hướng về vô tận. Nàng tự thấy chật vật, trừng mắt cố nén nước mắt, cuối cùng lên tiếng chất vấn thẳng thừng: "Ngươi cứ chằm chằm gì?"
Mà ma xui quỷ khiến thế nào hỏi: "Không ?"
Thiếu Vi cả giận, chỉ cảm thấy khiêu khích, nhưng thừa nhận giúp đỡ, tiện kẻ vô ơn bạc nghĩa, đành nén giận, hóa thành nghiêm túc gấp đôi: "Không !"
"Được." Lưu Kỳ như nhận lệnh nghiêm khắc nhất thế gian thể trái, bèn đầu .
Thiếu Vi vội vàng dùng cả hai tay quệt sạch nước mắt, hít sâu một , nén hết cảm xúc xuống, ngước mắt Lưu Kỳ, : "Đa tạ ngươi giúp dò la những tin tức quan trọng ."
Lưu Kỳ: "Không cần. Ta còn tạ ơn ngươi nhắc nhở chuyện mùng Năm, nếu thể trọn chữ hiếu một cách mỹ như ."
Thiếu Vi: "Mùng Năm ngươi cũng bày mưu tính kế cho , chuyện coi như bù trừ."
Lưu Kỳ: "Vậy còn chuyện Chúc Chấp, ngươi cũng giúp nhiều, còn ..."
"Được ." Thiếu Vi nhịn ngắt lời càng kéo càng xa, ép buộc : "Dù chuyện Cơ Tấn và a tỷ nhất định tạ ơn ngươi."
Nàng kiên nhẫn cứ tính tới tính lui như . Trong lòng Lưu Kỳ nảy sinh ý đắc thủ, nghiễm nhiên mong ngóng thể cùng nàng phân biệt rạch ròi, nếu thể dây dưa dứt thì càng là may mắn ba đời.
Đáy lòng giấu kín niệm tưởng rõ ràng tham lam, mặt nổi lên nụ ôn hòa vô hại, hỏi nàng: "Có thể đầu ?"
Người dường như cố ý trêu chọc. Thiếu Vi cạn lời một thoáng mới đáp: “...Đương nhiên."
Lưu Kỳ đầu , nàng nữa, chỉ thấy đáy mắt hết sạch ngấn lệ khôi phục như thường, nàng : "Tóm còn phiền của ngươi để tâm nhiều hơn, chuyện quyết định như ."
Sợ chậm trễ quá lâu khiến nghi ngờ, Thiếu Vi vội vã rời , lời cũng nhanh hơn, vội vàng với Lưu Kỳ vài chuyện, Lưu Kỳ một việc, cuối cùng khi nàng dậy, : “Vậy ngươi xuất thành nhớ cẩn thận."
Lưu Kỳ ngẩng đầu nàng: "Được, ngươi ở trong thành càng đề phòng cẩn thận. Nếu gặp rắc rối thể đối phó, hãy cố gắng tìm cách trì hoãn, đừng đối đầu trực diện, mau truyền tin cho , và ngươi cùng nghĩ cách giải quyết."
Thiếu Vi gật đầu trịnh trọng với : "Ừ, yên tâm, sẽ tùy cơ ứng biến."
Liên minh giữa hai đến mắt khiến đôi bên dám yên tâm giao lưng cho , nhưng kẻ địch mặt vẫn tự nghênh đón. Hoàn cảnh của ai cũng chẳng nhẹ nhàng an hơn ai, ai thể gánh vác bao biện hết việc của ai, cái đạo lý đó, Thiếu Vi cũng sẽ nhận cái đạo lý đạo lý .
Đường phía định, chỉ thể nương tựa lẫn , ai nấy tự dốc sức. Dù muôn vàn gian hiểm, trông như một con đường c.h.ế.t, nhưng ai lùi bước, lẽ chính vì mới thể đồng hành.
"Đi đây."
Nắng chiều hắt từ cửa sổ nhỏ, Thiếu Vi xoay rời .
Lưu Kỳ nàng vén rèm trúc, nàng đầu khép cửa phòng, tiếng bước chân nàng là "bịch bịch" bước , là "cộp cộp" xuống lầu, âm thanh nhấn chìm. Hắn dậy, đến bên cửa sổ, đẩy một nửa cánh cửa nhỏ .
Một lát , thấy nàng ôm hai món đồ sơn mài sáng màu bước khỏi cửa tiệm, nhanh nhẹn lên xe ngựa, bánh xe nghiền nát ánh chiều tà mà .
Khuôn mặt chìm trong bóng tối, thiếu niên chỉ giơ tay lên, đặt ánh tà dương. Bàn tay thon dài cân đối trắng nõn, ráng chiều soi viền ngón tay vài phần trong suốt, mu bàn tay vẫn còn chút vết đỏ, trong lúc tình thế nàng cấp bách tay dù nhẹ cũng sẽ quá nhẹ.
Thiếu niên cụp mắt vai , bàn tay vết đỏ ấn lên chỗ vai, lúc nàng chọc vai thì nhẹ.
Hắn xoay , lấy áo choàng bình phong xuống. Áo choàng đen rũ xuống, khoác lên , giục bóng đêm theo phủ xuống.
…
Sao trời lấp lánh, gió đêm phả cửa sổ. Thiếu Vi khi tắm gội thì xõa tóc bên án thư lụa.
Thư xong, đợi mực khô, Thiếu Vi cuộn nhanh tấm lụa , rời khỏi phòng ngủ, vòng qua hành lang dài, gõ cửa phòng Gia nô. Nghe thấy trong phòng tiếng sột soạt như đang gấp rút mặc quần áo, Thiếu Vi : "Không cần mở cửa."
Nàng xổm xuống nhét tấm lụa qua khe cửa, : "Cho âm thầm gửi đến Hoài Dương cho Sơn Cốt."
Nếu trong quân Trịnh gia quả thực là Cơ Tấn thì với Sơn Cốt là phe đối địch. Nàng Sơn Cốt nhất định lưu ý, nếu thì hãy tìm cách giúp đỡ.
Tình nghĩa ở đó, cần kiêng kỵ phiền . Năm xưa Sơn Cốt chạy trốn Tây Sơn, ban đầu là Cơ Tấn nhất quyết núi cứu giúp, vì thế mà còn lũ khỉ ngoan cố trong núi đ.á.n.h đập bắt nạt một trận tơi bời. Phần tình nghĩa sớm dệt nên mối ràng buộc thể vứt bỏ.
Thiếu Vi bước khỏi hành lang, bậc đá hóng gió, đếm những ngày tháng dày vò .
Nàng thậm chí nảy sinh ý nghĩ chủ động đàm phán với Xích Dương, nhưng chỉ trong chớp mắt dập tắt. Hèn nhát mất mặt là chuyện nhỏ, chỉ là chẳng khác nào tự loạn trận tuyến, thể thuận lợi đổi lấy thứ .
Hiện tại vẫn quan sát lòng và lòng vua, mà nàng tin Xích Dương thật sự điểm yếu. Nàng nhất định tìm nguyên liệu cho mồi lửa cuối cùng , nhất định tìm .
Trăng di chuyển qua đỉnh đầu, trong đầu vẫn thể ngừng nghỉ. Thiếu Vi dám thức thêm nữa, nếu ngủ ngon, đầu óc cáu kỉnh đờ đẫn, là đại kỵ trong thời khắc quan trọng .
Thế là nàng về phòng, lên giường, đẩy con Triêm Triêm đang chiếm gối ngọc , cưỡng ép điểm huyệt ngủ .
Hôm , Lưu Kỳ dẫn theo một đám quan hộ vệ xuất thành trị tai.
Lại thêm một ngày, đại quân Bắc chinh thất bại cuối cùng cũng về thành, muộn hơn dự tính ban đầu của Hoàng đế tròn một tháng.