Phùng Tình Nhật - Chương 127: Đãi khách đón thần
Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:45:37
Lượt xem: 140
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng Tư qua một nửa, khi tháng Năm mệnh danh là "tháng độc" ập đến, Thiếu Vi cung dâng đan, đồng thời điều chỉnh đơn t.h.u.ố.c cho Hoàng đế.
Khi bước cung Vị Ương, Thiếu Vi để ý thấy đạo nhân của Cung Tiên Đài các điện thất, dán bùa chú chu sa.
Những năm gần đây phàm là bùa chú dùng trong cung Vị Ương đều do chính tay Xích Dương vẽ. Người gần đây các đại đạo quán truyền đạo giảng pháp, cũng nhiều quý nhân cầu bùa của , dùng để trấn trạch trừ tà, xua đuổi độc trùng tháng Năm.
Trong chính điện cung Vị Ương, khi Thiếu Vi bắt mạch cho Hoàng đế, nhận Lương vương đang dựa một bên ném ánh mắt về phía nàng, mãi thu về.
Lương vương mang tàn tật, đầu óc tuy đến mức ngốc nghếch nhưng cũng còn nhạy bén linh hoạt như xưa, lời hành động ánh mắt phần lớn thời gian đều tỏ chậm chạp thẳng thừng.
Hoàng đế hỏi: "Phong Cử, cũng tò mò về vị tân Đại vu thần tuổi trẻ tài cao của Trẫm ?"
Nghe hoàng gọi tên tự của , Lương vương hồn, ha hả gật đầu.
Hoàng đế bèn : "Khương khanh giỏi về đạo điều dưỡng, chi bằng cũng xem cho của Trẫm, kê một đơn t.h.u.ố.c cho nó điều dưỡng hàng ngày."
Thiếu Vi bèn phụng mệnh đến bên cạnh Lương vương, xem sắc mặt và mạch tượng cho ông, cũng ấn nắn chân ông qua lớp y bào, cơ bắp hai chân mất lực, lỏng lẻo teo tóp, quả thực là triệu chứng liệt lâu ngày vận động.
chăm sóc , khí huyết coi như dồi dào, sắc mặt lờ mờ hồng hào. Nếu nhân lực vật lực cứ thế cung phụng chăm sóc mãi thì khi còn sống thọ hơn hoàng của ông.
Tuy nhiên trong hoàng thất sống thọ còn ở yếu tố bên ngoài, dù khỏe như trâu mộng, cũng thể lăn c.h.ế.t trong chốc lát.
Thiếu Vi nhớ kết cục kiếp của vị Lương vương , dường như khi Hoàng đế băng hà, thế t.ử Lương quốc bèn phản tân hoàng Lưu Thừa. Lương quốc giàu mạnh vô song, là ngọn cờ tạo phản nổi bật nhất, chỉ Lương vương tàn tật đóng vai trò gì, là ủng hộ phản đối quyết định của con trai.
Thiếu Vi chỉ kê cho Lương vương một đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng quy củ.
Chẳng bao lâu , Ngự sử đại phu Thai Viêm cầu kiến bên ngoài. Ông tuổi cao, Hoàng đế dám để ông đợi lâu, lập tức tuyên điện, Thiếu Vi bèn thức thời cáo lui.
Thai Viêm đến để xin cho học trò, mùa hè oi bức sắp tới, chướng khí độc trùng ở phương Nam hoành hành, ông thực sự lo lắng đứa học trò cứng đầu cứng cổ c.h.ế.t dí ở đó, đành hạ cái mặt già vốn dĩ suốt ngày sầm sì xuống, cầu xin Hoàng đế bớt giận khoan dung, điều Trang Nguyên Trực về kinh, dù về kinh phạt thế nào khác cũng .
Ông là Đế sư, mở miệng, Hoàng đế vốn nguôi giận hơn nửa bèn gật đầu đồng ý sẽ cân nhắc việc .
Thiếu Vi khỏi cung Vị Ương, một vị lang quan ngược chiều vẻ mặt vài phần tò mò, chắp tay hành lễ với nàng: "Hạ quan mắt Khương Thái Chúc."
Người là Nghiêm Sơ. Thiếu Vi , gật đầu chào hỏi, đang định rời thì khá nhiệt tình: "Thái Chúc tuổi trẻ tài cao thế , mỗ nhớ đến một kỳ nhân ẩn dật khác... Bách Lý quốc sư vũ hóa thành tiên."
Thiếu Vi cốt cách kiêu ngạo, thích đem so sánh với khác, bình thường càng thèm giống ai, lúc gật đầu chút giả tạo: "Đa tạ."
Câu đa tạ chút khiêm tốn khiến Nghiêm Sơ sững sờ, kìm sảng khoái thành tiếng.
Lúc , phía một lang quan trẻ tuổi khác tới, cũng hành lễ với Thiếu Vi: "Hạ quan Phùng An, ngưỡng mộ đại danh Khương Thái Chúc lâu."
Hắn gia thế Hầu phủ, hề tỏ thấp hèn, nhưng thái độ cũng vô cùng khiêm tốn thiện, mặt ẩn hiện ý . Đây là sắc mặt mà kiếp Thiếu Vi từng thấy, trong ký ức của nàng, từ đầu gặp mặt, vị đại biểu luôn giữ bộ dạng nghiêm túc công chính khách quan.
Lần cũng là đầu gặp mặt, thái độ sắc mặt một trời một vực.
Thiếu Vi lặng lẽ gật đầu, rời .
Lang quan chức trách lớn nhất hàng ngày là chờ Hoàng đế triệu kiến, chức nhàn rỗi, họ thường tụ tập một chỗ bàn luận thơ phú. Tuy nhiên Nghiêm Sơ mở miệng hỏi: “...Xin hỏi Phùng , cô mẫu trong nhà gần đây sức khỏe thế nào?"
Phùng An rõ ràng phóng túng tùy tiện như , hạ giọng đáp: "Phiền nhớ thương, cô mẫu gần đây nhiều dấu hiệu chuyển biến , đại phụ đại mẫu trong nhà vui mừng."
Trong lòng Phùng An suy tính, Nghiêm Tướng quốc dăm bữa nửa tháng sai hỏi thăm thì thôi , con trai Tướng quốc cũng như ... Cách biệt nhiều năm, cô mẫu thương tật ngây dại đến mức , chẳng lẽ tâm ý của Tướng quốc vẫn đổi ?
Thiếu Vi nhờ thính lực cực xong câu trả lời của Phùng An, mới sải bước rời .
Toàn Ngõa dẫn đường phía , qua một con đường nhỏ quanh co, hoa cỏ hai bên um tùm, cành lá lay động trong gió, rễ cây thì đang sức hút lấy lượng nước bắt đầu ít lòng đất.
Thiếu Vi chắp hai tay đang buông thõng lưng, khi nhấc tay ống áo rộng bay phần phật trong gió.
Đi bao xa, một bóng dáng cao lớn mặc áo bào bó tay ngược chiều tới, đó là Chỉ huy sứ Tú y vệ đương nhiệm Hạ Bình Xuân.
Người dừng bước , hành lễ với Thiếu Vi, thi lễ thêm một nữa, chắp tay cúi : "Đa tạ ơn ban t.h.u.ố.c của Thái Chúc, nay mời y sĩ xem qua, phu nhân ở nhà còn đáng ngại."
Hôm , một phu nhân hầu dìu đến Thần Từ xin thuốc, hóa là ở ngoại thành phía Nam may côn trùng độc cắn. Sợ chậm trễ cứu chữa, khi thành ngang qua Thần Từ, vì Thần Từ khả năng phòng dịch cấp t.h.u.ố.c nên vội vàng xin giúp đỡ.
Khi đó Thiếu Vi chỉ đến là một quý phu nhân, là họ Đằng. Nàng vốn định đích xem, chỉ vì đối phương đang m.a.n.g t.h.a.i mới vội vàng qua đó, chỉ đạo Vu nữ giải độc dùng t.h.u.ố.c cho bà.
Đến khi chữa trị xong mới đối phương là vợ của Chỉ huy sứ Tú y vệ Hạ Bình Xuân. Thiếu Vi cảm thấy cứu thì cũng cứu , bèn tặng túi thơm phòng côn trùng tùy cho đối phương, coi như tiện tay sâu sắc thêm mối duyên , nhỡ đối phương cứ nằng nặc đòi báo đáp, nhỡ ngày nào đó cần dùng đến thì .
Đây là tiện tay tùy tâm nghĩ, rõ quan hệ chốn quan trường chằng chịt phức tạp, Thiếu Vi đến mức quá coi trọng nghiên cứu việc , chỉ ngắn gọn với Hạ Bình Xuân vài câu khỏi cung.
Khi Hạ Bình Xuân đến mặt Hoàng đế, Ngự sử đại phu rời , Lương vương vì buồn ngủ dìu sang thiên điện chợp mắt.
Hoàng đế xong các tin tức các nơi do Hạ Bình Xuân bẩm báo, bèn hỏi đến động tĩnh gần đây của con em các chư hầu vương. Mấy hôm hai vương thế t.ử uống say đ.á.n.h , vác bàn cờ phang , suýt nữa xảy án mạng.
Hạ Bình Xuân lượt đáp lời, Hoàng đế hỏi: "Lưu Kỳ gần đây gì?"
"Thần đang định bẩm báo việc ." Hạ Bình Xuân nghiêm túc : "Lục điện hạ thường xuyên ngoài giao thiệp với ai, chỉ nhóm con em đầu là Quận chúa nước Triệu đến phủ Lục hoàng t.ử thăm hỏi hai . Tú y vệ bẩm báo, Lục hoàng t.ử ngầm phái khỏi thành, dò hỏi tung tích nào đó khắp nơi, chỉ đại khái là đang tìm một thiếu nam và một bé gái."
Hoàng đế đầy ẩn ý: "Nó thực sự gióng trống khua chiêng tìm cơ đấy... Giá mà những việc khác cũng lời Trẫm như thế thì ."
Tiếp đó dặn dò Hạ Bình Xuân: "Việc các ngươi cần xen , để ý là ."
Vua hai trao đổi các việc, gió mang theo chút nóng thổi trong điện, lay động lá bùa chu sa dán cửa điện.
Lá bùa động đậy mãi, cho đến khi trong ngoài điện thất lên đèn, gió nhẹ mới coi như dừng , lá bùa cũng khôi phục vẻ yên tĩnh dán chặt.
đêm nay trong cung yên tĩnh lắm, đến giờ Tý, mấy con rắn rết quấy nhiễu xuất hiện, Quách Thực dẫn xua đuổi đến quá nửa đêm, Hoàng đế cũng ngủ ngon.
Ba ngày , Thiếu Vi triệu cung.
Lần ngoài Lương vương, Lưu Kỳ cũng mặt trong điện. Khi Thiếu Vi hành lễ, an nhiên quỳ bên cạnh bàn của Hoàng đế, Hoàng đế dường như đang khảo hạch , giọng điệu rõ khen chê một câu "chẳng Thang Gia dạy ngươi cái gì", Lương vương một bên ha hả gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-127-dai-khach-don-than.html.]
Thiếu Vi hành lễ, ánh mắt trong điện đều đổ dồn về phía nàng, trong đó chỉ một ánh mắt cực kỳ khác thường, mang vẻ hờ hững cho là đúng.
Đến khi Thiếu Vi thẳng ngẩng đầu lên, ánh mắt đó thu về. Nhìn , thiếu niên bên cạnh bàn ngay ngắn, sắc mặt ẩn trong bóng tối, cụp mắt lấy bút, từ từ lách.
Hoàng đế cũng chẳng để ý đến con trai sớm mắng tên nghịch t.ử vô lễ với quan Thần Từ nữa, lúc cứ để mặc vẽ, miễn năng xằng bậy là .
Quách Thực hầu một bên thấy cảnh , mặt mang nụ , đáy lòng nổi, chỉ còn tiếng thở dài phức tạp. Có những quả thực giỏi con mặt quân vương, dù lúc bậy, vẫn thể phục bên cạnh bàn phụ hoàng thích gì thì , sự tùy tính tranh thủ sự dung túng nhỏ nhoi của quân phụ, chiếm cứ một tấc khe hở cha con chật hẹp đó.
Thiếu Vi ở bên cung kính Hoàng đế dặn dò.
Cách biệt nhiều năm, Hoàng đế quyết định để vu giả Thần Từ cung khu trừ ngũ độc, phòng tà dịch ngày Đoan Ngọ, và hỏi Hoa Ly đề nghị gì khác về việc trừ tà giải độc .
Gần đây trong cung thường côn trùng độc xuất hiện, bùa chú chu sa thể trấn áp chúng.
Thiếu Vi nêu những việc cần chuẩn đại khái, những cái cần chi tiết cho Đế vương , chỉ cần bàn bạc với quan khác, nhưng một việc nhất định Hoàng đế cho phép: "Nếu trấn áp chư tà hơn, ngoài long khí Đế vương, còn cần địa mẫu khôn cực, hai bên cùng trấn, mới là thiên địa chính vị."
Hoàng đế ngước mắt nàng: "Ý là để Hoàng hậu hồi cung?"
Thiếu nữ nghiêm túc đáp: "Phải."
Hoàng hậu trở về, Thái t.ử tất nhiên cũng về cùng. Hoàng đế vội quyết định, mà hỏi Hoa Ly: "Thời gian , Thái t.ử sám hối trong Thần Từ thế nào ?"
Quách Thực cúi đầu lẳng lặng , nếu đỡ cho Thái tử, lúc nên mượn cơ hội khen ngợi đôi lời...
Giọng trong trẻo đáp chút sơ hở: "Vi thần mỗi ngày đều thấy Thái t.ử điện hạ dâng hương, quỳ lạy thần tượng."
Câu trả lời đơn giản đến mức như trẻ nhỏ trả lời câu hỏi của thầy giáo, Hoàng đế bật một tiếng.
Lưu Kỳ cũng thuận thế về phía trả lời, ngưng mắt linh hồn thông tuệ ẩn giấu vẻ ngây thơ mộc mạc .
Người như , những ngày Lưu Thừa tài đức gì mà ngày nào cũng gặp.
Lưu Kỳ bỗng chốc cảm thấy cuộc sám hối gọi là hình phạt gì, giống như ân ban hơn.
Trước mắt hiện lên thần thái ánh mắt mang vẻ an ủi của Lưu Thừa hôm đó, vô cớ khiến cảm thấy chướng mắt, mà đến hôm nay vẫn nhớ rõ ràng.
Nhận ánh mắt dường như vui vẻ gì của Lưu Kỳ, Thiếu Vi lười ngước mắt đối diện với . Hắn chắc chắn đang giả bộ, mà nàng lúc đáy lòng bực bội, diễn cùng , dù diễn xuất thượng thừa, một cũng diễn tròn vai tì vết.
Thiếu Vi để dành cái đối diện , đến tối mới lôi hết dùng.
Nàng báo cho Đậu Thập Nhất tối nay sẽ đến thăm phủ Lục hoàng tử, việc chính bàn với Lưu Kỳ.
Lưu Kỳ nàng bôn ba, vốn định để đến tận nơi, Thiếu Vi một mực từ chối. Gần đây quanh phủ nàng tai mắt lảng vảng, vẫn nên cẩn thận là hơn, khinh công nàng trác tuyệt, dù pháp nàng bình thường, vẫn linh hoạt hơn chân cẳng của .
Nàng quyết, Lưu Kỳ bèn đợi nàng trong phủ, xử lý xong xuôi việc từ sớm, dọn dẹp xung quanh, bày tiệc đặt bàn trong sân, sai chuẩn nước điểm tâm dưa quả, dưa thì cắt sẵn, quả thì để nguyên.
Lưu Kỳ từ cung về tắm rửa, lúc một áo bào xanh sạch sẽ, đến bên bàn tiệc, tay trái chắp lưng, cúi dùng tay sắp xếp từng đĩa điểm tâm dưa quả ngay ngắn trật tự hơn. Trong đó một đĩa đào tươi xếp , bên đặt bốn quả, bên ngự một quả là quả nhất.
Khi ngón tay sạch sẽ thon dài của thiếu niên rời khỏi quả đào đó, trong đôi mắt đen láy ẩn hiện ý , chỉ cảm thấy quả đào cực kỳ no tròn tươi tắn tinh thần, giống một .
Đặng Hộ ngây , chỉ cảm thấy cảnh , là đãi khách nhưng giống đón thần hơn.
Có lẽ hương thơm dưa quả và thành ý thiếu niên thấu đến trời xanh, nên con thần ly tinh thần phơi phới giáng lâm nhanh.
Hai đối diện qua chiếc bàn chiếu, Đặng Hộ và A Hạc đều lui xa một chút.
Thiếu Vi quả, Lưu Kỳ , nghiêm túc với : "Ta tối nay đến là một lời tiên tri tiết lộ cho ngươi, đến lúc đó nếu biến cố, ngươi cũng tiện ứng phó ."
Nguồn gốc tiên tri của nàng là bí mật thể , nhưng Lưu Kỳ bao giờ nghi ngờ, chỉ hỏi: "Có liên quan đến ngày Đoan Ngọ mùng 5 tháng 5?"
Thiếu Vi gật đầu, Lưu Kỳ hiểu : "Cho nên ngươi mới cung khu ngũ độc."
Thiếu Vi ngẩn , bỗng chút căng thẳng: "Sao ngươi đoán là thúc đẩy? Ngươi đoán , liệu trong cung đoán ?"
Lưu Kỳ lắc đầu, : "Sở dĩ đoán là vì ngươi đối với hề giấu giếm, xưa nay ngươi đến để lừa mà."
Nghĩ cũng đúng, chiếm tiên cơ, may mắn cùng vị trí với nàng, góc đương nhiên khác biệt. Thiếu Vi yên tâm, thấp giọng rõ "lời tiên tri" của với , cuối cùng thận trọng bổ sung: "Ta chắc chắn mười phần là sẽ xảy ngày đó, trong lòng ngươi là ."
Lưu Kỳ gật đầu.
Trưa nay, ý chỉ của Hoàng đế sai vu giả Thần Từ cung trừ tà tránh hại ngày Đoan Ngọ ban xuống. Úc Tư Vu khó giấu kích động, kéo Hoa Ly đến thần điện dâng hương dập đầu tạ thần quỷ phù hộ.
Thiếu Vi ép tạ thần, chỉ cảm thấy lạy cũng bằng thừa, thần quỷ nào dám nhận vơ hương hỏa.
Hoàn thần quỷ phù hộ, là nàng khi cung ngấm ngầm rắc bột t.h.u.ố.c thu hút rắn rết.
Bột t.h.u.ố.c Thiếu Vi thử với rắn đen và nhện, chúng vô cùng phấn khích yêu thích. Khi Thiếu Vi rắc trong cung là rắc nhiều chỗ với lượng nhỏ, đủ để gây chú ý cho khác, cũng sẽ tạo sự lạ rắn rết tụ tập dày đặc, nhưng đủ để thu hút chúng vượt qua bùa chú chu sa của Xích Dương.
Ngày Ngũ độc vốn phong tục vu giả trừ độc phòng dịch, Thiếu Vi cần nắm bắt cơ hội .
Thiếu Vi luôn kế hoạch đó của , Lưu Kỳ đưa cho nàng một vài đề nghị, Thiếu Vi nghiêm túc cân nhắc, hai bàn bạc một hồi.
Nói xong chính sự của Thiếu Vi, Lưu Kỳ mới hỏi vòng vo: “...Nhắc mới nhớ, tại mượn việc giúp Hoàng hậu và Thái t.ử hồi cung?"
Nàng hiện giờ đang hư hư thực thực với Nhuỵ hậu... việc , nàng thẳng với .
Thiếu Vi đưa tay bưng , : "Phụ hoàng ngươi tám phần là nguôi giận , chẳng qua thuận nước đẩy thuyền trải cho ông cái bậc thang, dù cũng chẳng tốn sức gì."
Lưu Kỳ hỏi: "Ngươi hiện giờ cảm thấy Nhuỵ hậu và Lưu Thừa tính cách thế nào?"
Thiếu Vi ngước mắt, cảm thấy lạ, câu vốn giống lời sẽ hỏi.