Phùng Tình Nhật - Chương 121: Quả nhiên rất giống nàng ấy
Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:45:31
Lượt xem: 155
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là đầu tiên Thiếu Vi thực sự gặp mặt Xích Dương theo đúng nghĩa, rõ , và cũng để rõ .
Lần cuối cùng còn mặt nạ quỷ che chắn, cũng ánh lửa chập chờn ngăn cách. Xích Dương nghiêng trong điện, bình thản bóng dáng thiếu niên đang ngược sáng bước từ bên ngoài.
Hai đôi mắt cách , một đôi như trắng xóa sương giá, một đôi đen láy như mực.
Xích Dương giỏi quan sát hình dáng, cốt cách, khí sắc, cũng giỏi thông qua ba thứ đó để thấu tâm tính đối phương. Ngoài , cũng thói quen phân biệt ánh mắt của đầu gặp mặt khi dung mạo dị biệt của , xem họ sẽ phản ứng đầu tiên như thế nào.
Những năm qua, quan sát vô . Phản ứng của những đó hoặc là sợ hãi, hoặc kinh ngạc, hoặc lảng tránh, là ghê tởm, chán ghét, thậm chí là than thở và thương hại... Dù là loại nào trong đó, cũng đều khiến cảm thấy nực và buồn nôn.
lúc , ánh mắt thuộc về bất kỳ loại nào. Nàng chỉ sự bình thản, cho dù sự bình thản là ngụy trang, nhưng phản ứng đầu tiên sâu trong đáy mắt nàng thể qua mắt sự phán đoán lão luyện của .
Phớt lờ sự dị biệt của , để tâm đến vẻ ngoài của .
Thứ nàng nuôi lớn quả nhiên giống nàng .
những chỗ khác thì chẳng giống chút nào...
Đâu chỉ là giống...
Khi bóng đến gần, thể rõ hơn da dẻ cốt cách của nàng, thế nhưng càng quan sát kỹ, càng thể " thấu" nàng.
Cả đời gặp bao nhiêu khuôn mặt, từng thấy sự tồn tại kỳ lạ nhường . Người đó qua mặt mà chẳng thu hoạch gì. Khi đó dâng hộp cúi lạy, đáy lòng từ từ buông xuống bốn chữ đáp án... Vô hình, vô tướng.
Thiếu nữ vô hình vô tướng dâng lên Hoàng đế viên đan d.ư.ợ.c nàng luyện chế.
Trong điện đang hai y sĩ hầu hạ, khi Hoàng đế dùng đan d.ư.ợ.c , giao cho hai kiểm tra. Sau khi xác nhận độc, hai vẫn mỗi uống một viên, đây gọi là bước thử t.h.u.ố.c khi kiểm tra.
Thiếu Vi sớm về quy trình nên thản nhiên, mặc dù nàng đúng là chút gian dối: Nàng luyện viên đan chỉ mất ba ngày, nhưng để tỏ nó dễ dàng , nàng dối là bảy ngày.
Bảy ngày giới hạn của sự dối trá, mà là điểm dừng cho sự kiên nhẫn của Thiếu Vi. Nàng đang vội dâng t.h.u.ố.c cho Hoàng đế, nếu chắc chắn nàng cũng sẽ bịa cái tích bảy bảy bốn mươi chín ngày thần thánh nào đó để tô vẽ thêm cho viên đan .
Trong lúc chờ thử thuốc, Hoàng đế gọi Thiếu Vi gần bắt mạch cho .
Ngón tay đặt lên mạch cổ tay Hoàng đế, dò xét kỹ lưỡng, thể thấy tâm trạng trồi sụt, khí huyết yên, u uất lặp lặp ... Thiếu Vi nhớ đến lời Lưu Kỳ tối qua, giờ kết hợp với mạch tượng để cảm nhận , khỏi càng thêm tán đồng. Vị quân vương tâm tư phức tạp e rằng chính bản ông cũng khó mà rõ suy nghĩ của .
Vẫn ấn ba điểm lõm cổ tay Hoàng đế, Thiếu Vi giải thích sơ qua tình hình, chỉ thể tiếp tục dùng t.h.u.ố.c theo đơn điều lý nàng kê trong nửa tháng, đến lúc đó sẽ tùy theo long thể mà điều chỉnh đơn thuốc.
Hoàng đế gật đầu "ừ" một tiếng, tỏ vẻ chấp nhận đơn t.h.u.ố.c đó.
Hai y sĩ cũng đưa kết quả khi thử thuốc, cả hai đều gì bất thường.
Đây chỉ là bước thử t.h.u.ố.c đầu tiên kết thúc, hai họ còn bẩm báo cảm nhận hai canh giờ và mười hai canh giờ nữa để đảm bảo vạn vô nhất thất.
Hoàng đế liếc thiếu nữ đang quỳ bên cạnh bàn, giơ tay mở chiếc hộp , nhón một viên đan d.ư.ợ.c đưa miệng. Quách Thực thấy thế vội vàng dâng .
Viên đan trôi qua cổ họng bụng, Hoàng đế, dày dạn kinh nghiệm trong việc dùng đan d.ư.ợ.c cảm nhận một lát gật đầu : "Đan bụng thấy thanh hòa ôn nhuận, là thượng phẩm."
Chẳng ai dám dị nghị việc Hoàng đế uống t.h.u.ố.c , tuân thủ quy tắc luôn là họ, chứ Thiên tử, đặt quy tắc. Lúc Thiên t.ử khen ngợi đan dược, hai y giả cũng lên tiếng phụ họa, nhưng sự phụ họa giả dối mà là họ thực sự cảm thấy đầu óc tỉnh táo, khí huyết sảng khoái.
Đơn t.h.u.ố.c do Khương Phụ sáng tạo. Năm xưa khi Quốc sư, nàng cũng từng luyện đan cho Hoàng đế, tuy hiệu quả nhưng để thực sự ngộ đạo lô hỏa thuần thanh thì đến những năm ở Đào Khê.
Có lẽ do buông bỏ chuyện, tâm càng gần gũi với đạo trời đất, Khương Phụ trong mấy năm đó tiến bộ nhiều con đường đan đạo. Nàng mượn m.á.u của Thiếu Vi để luyện đan, ngộ những kiến giải chân chính. Như một sự trả nợ nhân quả, nàng cũng truyền thụ bộ phương t.h.u.ố.c cho Thiếu Vi.
Và Thiếu Vi mượn phương t.h.u.ố.c để mưu cầu thánh tâm, cũng đang bước con đường báo đáp tìm kiếm nàng.
Giờ đây kẻ thù lớn nhất đang ở trong điện, Thiếu Vi rũ mắt yên, kiềm chế sát cơ nguyên thủy nhất trong lòng. Đó là con thú hoang nôn nóng, hận thể lập tức vồ lấy kẻ thù, c.ắ.n đứt cổ họng, m.ổ x.ẻ xương thịt , tìm báu vật tiên gia mà cướp đoạt giấu .
Quách Thực cũng khen ngợi: "Xem đúng là thần đan diệu dược, hổ là cao nhân ban tặng, chắc chắn thể giúp bệ hạ long thể khang kiện, phúc thọ miên trường."
Mỗi lời khen ngợi đều như sự khiêu khích của thiếu nữ đang quỳ bên long án.
Kẻ khiêu khích là Xích Dương từ đầu đến cuối phản ứng gì. Xích Dương Tiên sư trong mắt đời xưa nay vẫn luôn vui buồn, vô d.ụ.c vô cầu như thế.
Hoàng đế quanh năm dùng đan dược, đều xuất xứ từ cung Tiên Đài nhưng do tay Xích Dương luyện. Trong cung Tiên Đài nhiều đạo nhân thuật sĩ, còn Xích Dương xưa nay luôn chủ trương tâm pháp điều dưỡng bên trong "thiên nhân hợp nhất", cùng với sự gia trì của bùa chú, phong thủy, pháp trận.
Hắn giỏi quan sát thiên tượng tinh tú, bói toán hung cát, bày trận trừ tà, bản lĩnh là điều cần bàn cãi. Tuy luyện đan cho Đế vương, càng khiến nhiều cảm thấy hề ham cái lợi mắt, việc gì nên việc gì , là bậc tiên phong đạo cốt thực sự.
Thiếu Vi mặc kệ những thứ . Nàng bách vô cấm kỵ, vốn khởi nghiệp từ những tà đạo quỷ thần, việc gì lợi cho hành động thì nàng .
Hơn nữa theo Thiếu Vi thấy, Xích Dương luyện đan chắc là luyện, e là kém hơn thiên phú y d.ư.ợ.c của Khương Phụ, tinh thông đạo . Đường đường là Tiên sư mà tay tầm thường thì tổn hại hình tượng cao thâm, chi bằng dứt khoát .
Còn về cái gì mà vui buồn, vô d.ụ.c vô cầu, Thiếu Vi nửa chữ cũng tin. Nếu quả thực cầu gì, thì cớ gì mang quái bệnh lặn lội ngàn dặm lên kinh, khoác lên bộ hoa phục Tiên sư ?
Nếu là thánh nhân vì nước vì dân chỉ vì , tại coi mạng như quân cờ cỏ rác?
"Bệ hạ Tiên sư, nay Khương Thái chúc, đúng là tài điềm lành thi xuất hiện, giang sơn Đại Càn thể hưng thịnh cho ." Quách Thực than thở.
Trên đời quân vương nào yêu tài, thêm nhờ tác dụng của thuốc, vẻ u ám giữa mày Hoàng đế tan , chỉ là vẫn thấy vẻ hòa nhã. Ông đặt hai tay lên long án, giọng khàn khàn nhưng giảm uy nghiêm: "Chư quân hãy dốc sức phò tá trẫm, an giang sơn vạn dân."
Hai cùng cúi hành lễ, cung kính đáp: "Vâng."
Thiếu Vi nhanh thực hành hai chữ "dốc sức". Nàng đầu Xích Dương: "Ta thấy Tiên sư mắc bệnh lạ, chút kỳ thuật, nếu Tiên sư , thể khám cho Tiên sư."
Trên mặt thiếu nữ mang theo vẻ đồng cảm ngây thơ, Xích Dương thấu sự giả tạo rõ mồn một. Hắn thẳng nàng: "Bệnh là do mệnh mang theo, chữa . Ý của Thái chúc, bần đạo xin nhận."
Tiếp đó mỉm , mở lời mời: "Khương Thái chúc thông hiểu đan đạo thì cũng coi như một nửa đồng môn. Hôm nay bần đạo sẽ giảng đạo pháp trong cung, nếu Thái chúc hứng thú, lát nữa thể cùng bần đạo dời bước."
Thiếu Vi hề cảm thấy gương mặt đáng sợ, , dung mạo dị biệt khiến trông vẻ mang thần tính bao dung, đối xử bình đẳng với chúng sinh.
Đối mặt với gương mặt đầy tính lừa gạt , Thiếu Vi : "Tiên sư thịnh tình, cung kính bằng tuân mệnh."
Khi quan cầu kiến, hai một vu một đạo đang "chung sống hòa bình" cáo lui .
Ngoài điện bầu trời xanh ngắt, mặt trời lên cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-121-qua-nhien-rat-giong-nang-ay.html.]
Hai sóng vai mà , bước qua cửa cung Vị Ương, Thuận Chân bèn cầm ô đón lấy.
Chiếc ô đen che khuất tà áo đen chấm đất, tựa như một con rắn đen trong đầm; ánh nắng chói chang đổ lên thiếu nữ, giống như Chu Tước trong lửa.
Kẻ nhân danh tuân theo thiên đạo siết c.h.ế.t kẻ ; kẻ chỉ vì tư thù phẫn nộ thề thiêu rụi kẻ .
Dưới tán ô đen truyền giọng bình thản: "Thái chúc ý dự thính đạo pháp, hãy dẫn đường cho Thái chúc."
Thuận Chân cung kính , cúi đầu chào Thiếu Vi.
Thiếu Vi nhanh chóng phán đoán phận của Thuận Chân. Những ngày qua nàng tra xét sơ bộ những bên cạnh Xích Dương. Đây hẳn là tên đạo sĩ giỏi cơ quan thuật trong miệng gia nô, thể xuất từ Mặc gia. Cạm bẫy trong mộ huyệt nàng gặp ở Trường Lăng chắc chắn là do .
Thầy trò Xích Dương dẫn đường, Thiếu Vi chậm vài bước. Gió từ phía thổi tới, một mùi hương cực nhạt nữa khiến Thiếu Vi chú ý.
Vừa nàng cố ý song song với Xích Dương, lờ mờ ngửi thấy một mùi lạ.
Mùi đó lớp áo bào đen che lấp, ẩn trong mùi khói hương ám , nếu khứu giác siêu phàm đến gần thì đủ để nhận . Thêm nữa, Thiếu Vi từ nhỏ vô cùng nhạy cảm và quen thuộc với mùi .
Trong lúc di chuyển, Thiếu Vi lặng lẽ chằm chằm bóng đen .
Xích Dương thường xuyên thuyết giảng đạo pháp, ngoài ở trong cung, cũng thường các đạo quán lớn mời giảng pháp.
Lúc , trong cung thất Xích Dương dùng để giảng pháp hai ba mươi , đầu là Thái t.ử Lưu Thừa, ngoài còn nhiều con cháu hoàng thất, sống lâu trong kinh, cũng mới đến kinh thành những ngày gần đây.
Sau khi Trường Lăng sụp đổ, Hoàng đế lấy cớ "an ủi vong linh tiên tổ" triệu tập vương thất các chư hầu kinh tế tổ. Tối qua, Lưu Kỳ từng với Thiếu Vi, gặp lúc lòng d.a.o động , Hoàng đế ý mượn cơ hội để thăm dò và răn đe các nước chư hầu.
Hoàng lăng sụp đổ là điềm đại hung, nhưng cũng thể hóa thành danh mục chính trị để Hoàng đế sử dụng.
Lúc các con cháu hoàng thất yên chờ đợi, bên cạnh còn mười thiếu nữ thiếu nam mặc đạo phục của cung Tiên Đài, họ phụng mệnh hỗ trợ Tiên sư giảng pháp, Minh Đan cũng trong đó.
Nghe bạn đồng hành Tiên sư đến , Minh Đan lập tức cùng cúi đầu hành lễ. Thế nhưng ngay đó, chợt : "Khương Thái chúc cũng đến..."
Thái t.ử Thừa cũng ngạc nhiên lên tiếng: "Khương Thái chúc."
"Đó là tân Thái chúc ? Còn trẻ hơn tưởng..."
"Nghe điệu múa của nàng thể triệu hồi sơn quỷ."
"Đâu chỉ thế!"
Đám con cháu hoàng thất ai nấy đều ném tới ánh mắt tò mò hoặc kính sợ. Chỉ thấy thiếu nữ tuy mặc vu phục nhưng vẫn mang cảm giác kỳ dị, đôi mắt đen láy thấy biểu cảm, tựa như loài vật nơi rừng núi thâm u.
Nàng bọn họ, giơ tay lễ: "Ta nhận lời mời của Tiên sư, đến dự thính đạo pháp."
Trong lúc nhao nhao đáp lễ, Minh Đan vốn đang ở phía định lùi , nhưng phát hiện chân như chôn chặt xuống đất, thể nhúc nhích. Tim đập mỗi lúc một nhanh, nàng từng tim thể đập nhanh đến thế, lồng n.g.ự.c như nổ tung, khí huyết phá vỡ tất cả.
Là nó, là nó...
Khoảng cách gần như , giọng rõ như ... Dù dung mạo theo năm tháng đổi lớn, nhưng lớn lên cùng từ nhỏ, nàng thể nhận nhầm?!
Thế mà còn sống! Thế mà thành vu nữ, thành Thái chúc, đến tận Trường An!
Tại lúc đến đây? Đến để vạch trần nàng ? Nàng ? Làm đây?
Dưới nỗi sợ hãi tột độ, nàng cứng đờ như gỗ, cho đến khi đôi mắt đen láy quét về phía ...
Minh Đan bắt đầu run rẩy, nhưng chỉ trong chốc lát, ánh mắt rời , dường như chỉ là cái lướt qua bình đẳng và lơ đễnh.
Hơi thở của Minh Đan và giọng trong đầu cùng run rẩy: Nó thực sự quên ?
Tin tức dò la đều con mèo hoang trải qua sự việc thần kỳ, cao nhân cứu giúp, quên sạch chuyện lúc nhỏ... Có lẽ đúng là c.h.ế.t sống , thương quá nặng nên mất trí nhớ?
Là quên hết? Hay vẫn còn một phần ký ức? Liệu đột nhiên nhớ ? Hay là giả vờ quên?!
Gần một tháng nay, Minh Đan nghĩ đến chuyện hàng ngàn .
Từ khi ở Trường Lăng về, nàng gặp ác mộng liên miên, ăn ngon, gầy rộc , ốm một trận. Y sĩ nàng kinh sợ, đêm đó Chúc Chấp b.ắ.n c.h.ế.t, kinh sợ cũng là chuyện thường tình... Phùng Tự sai gửi đến cung Tiên Đài nhiều t.h.u.ố.c bổ, nhưng chẳng thể nào trấn áp nỗi sợ hãi của nàng.
Và mang đến cho nàng nỗi sợ hãi c.h.ế.t , đang xuống ngay sát vị trí của nàng...
Cảm nhận thở rối loạn bên cạnh, Thiếu Vi chán ghét vô cùng.
Kẻ ngu ngốc tham lam tột độ nhát gan như chuột Xích Dương dùng quân cờ để thăm dò nàng. Mà càng như , nàng càng thể gì kẻ ngu ngốc cả ngoài sáng lẫn trong tối, nếu sẽ lộ sơ hở.
Tờ bùa vẽ mắt nàng mà Sơn Cốt chắc chắn là do Xích Dương , nhưng lúc đó Xích Dương cơ hội rõ nàng, nghĩ thì là lấy mắt Minh Đan mẫu.
Xích Dương đoán , hoặc xác định nàng mới là hậu nhân nhà họ Phùng.
Sự thăm dò hiện tại ắt hẳn là để kiểm chứng xem nàng thực sự quên hết chuyện lúc nhỏ như lời đồn, mối liên hệ giữa và nhà họ Phùng, còn chút tình cảm nào với .
Thiếu Vi thể chán ghét Minh Đan. Nếu Minh Đan xuất hiện ở đây, trộm cái tên của nàng, chuyến nàng thể trong kinh thành mà vướng bận gì. Chỉ cần nàng xuất hiện mặt , sẽ chẳng ai liên hệ nàng với nhà họ Phùng, cho dù Xích Dương nhạy bén đến cũng manh mối để nghi ngờ.
Giờ đây rắc rối xuất hiện, trong lòng nghiến răng chán ghét, oán trách, ghi thù thì cứ việc, nhưng vẫn cẩn trọng đối phó. Lúc nàng bất kỳ d.a.o động cảm xúc nào mặt Minh Đan.
Chỉ cần bằng chứng xác thực, Xích Dương cũng dám tùy tiện lấy phủ Lỗ Hầu uy h.i.ế.p nàng. Phủ Lỗ Hầu nhà nhỏ cửa hẹp, một khi chọc thủng mối quan hệ , nàng tuy điểm yếu nhưng cũng thêm trợ lực. Vì thế nếu nắm chắc mười phần, nghĩ rằng Xích Dương cũng sẽ mạo hiểm phá vỡ sự "cân bằng" .
Những ngày qua Thiếu Vi lặp lặp việc phân tích lợi hại trong đó, lúc càng thêm im ắng.
Xích Dương mời nàng đến, ngoài việc để nàng chạm mặt Minh Đan, cũng là mượn cơ hội quan sát thứ về nàng.
Thăm dò và quan sát là hai chiều.
Hôm nay cuối cùng nàng cũng rõ kẻ thù , bắt một luồng khí tức khác thường , và bây giờ, nàng cho kỹ cái "Đạo" của xem .