Phùng Tình Nhật - Chương 118: Muốn Diễn Khổ Nhục Kế?

Cập nhật lúc: 2026-02-11 10:22:10
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tấm lụa mở chất địa mịn màng ôn nhuận, nhưng thứ thu hút Thiếu Vi ngay lập tức, là nét chữ tấm lụa .

Đây là thư hồi âm đơn phương của Lưu Kỳ, Thiếu Vi hôm qua từng bảo Đậu Thập Nhất giúp chuyển lời cho Lưu Kỳ, nàng một việc nhờ Lưu Kỳ giúp đỡ.

Nàng vốn là truyền lời miệng, Lưu Kỳ nghiêm túc cuộn thư hồi âm , nét chữ thư vô cùng bắt mắt.

Thiếu Vi từng thấy Lưu Kỳ chữ, lúc ở quận Vũ Lăng, Lưu Kỳ trúng độc chép đơn t.h.u.ố.c giải độc do nàng , khi đó chữ là thể Lệ phổ biến nhất đương thời, so với nét cổ phác non nớt của khác, nét chữ cực kỳ tuấn sảng chỉnh tề, rõ ràng là kiểu Lệ mới qua thư pháp đại gia cải tiến khiến Thiếu Vi cảm thấy ghen tị vì .

Lúc nét chữ tấm lụa so với đó khác biệt, là hòa quyện giữa Thảo thư và Lệ thư thành một thể, bút ý của Lệ thể, kết chữ linh động biến hóa, nhẹ nhàng lãng mạn, đẽ vô cùng.

Thiếu Vi thiếu khả năng thưởng thức, chợt kiểu chữ kinh diễm, trong chốc lát còn chẳng thèm xem nội dung gì.

Đến khi hồn, Thiếu Vi nghi ngờ kẻ cố ý khoe khoang, nhưng bằng chứng.

Mà nàng việc cầu , cứ coi như khoe khoang, tạm dung túng khoe một .

Thiếu Vi nén xuống một chút cảm giác khiêu khích , nghiêm túc ý trong chữ.

Việc nàng nhờ Lưu Kỳ giúp đỡ là mặt ngóng tung tích Thanh Ổ và Cơ Tấn, nàng tuy bộ thế lực ngầm của Lưu Kỳ, nhưng tin tức linh thông, rõ ràng ám cọc tay ít.

những điều chỉ là nguyên nhân nàng nhờ giúp, chứ lý do uy h.i.ế.p , khi Thiếu Vi miêu tả quê quán tuổi tác dung mạo của hai Thanh Ổ xong, bổ sung dặn dò Đậu Thập Nhất, nếu Lưu Kỳ cảm thấy chỗ nào bất tiện, cứ việc rõ từ chối, nàng sẽ vì thế mà ghi hận.

Lưu Kỳ hề từ chối, rõ trong thư, hôm nay cho truyền thư đến quận Trần Lưu dò la tung tích hai .

Ngoài , còn với Thiếu Vi một động tĩnh các bên trong kinh gần đây, để nàng hiểu rõ cục diện. Thiếu Vi thông qua sự chia sẻ thẳng thắn giữa những hàng chữ của , thậm chí lờ mờ thể phân biệt sự phân bố ám cọc của trong kinh.

Cuối cùng, nhắc một câu về bản , gần đây sự đều , tai mắt trong phủ ùn ùn dứt, hôm nay bắt quỷ, mai bắt trộm, náo nhiệt vô cùng.

Câu là để đáp lời hỏi thăm của Thiếu Vi thông qua Đậu Thập Nhất, động cơ hỏi thăm là để chủ đề quá khô khan, tỏ nàng thông lễ nghĩa tính .

Đặt tấm lụa xuống, Thiếu Vi tự lấy bút mực và giấy thô, xếp bằng vẽ, sắp xếp tin tức và suy nghĩ thu gần đây.

Những tin tức kèm theo khác nhắc tới, nàng để ý nhất chỉ Xích Dương, kẻ từ đại tế Thượng Tị, bèn ít xuất hiện mặt khác, chỉ cách ngày đến cung Tiên Đài xử lý việc, thời gian còn đều ở trong phủ Tiên sư, là phấn hoa ánh nắng mùa xuân quá thịnh, khiến da dẻ yếu ớt dễ bệnh, cần tĩnh dưỡng nhiều.

gia nô cách giản dị khác, cho rằng Xích Dương Hoa Ly chọc cho bệnh lạ tái phát.

Gia nô phân tích, kẻ bề ngoài vui buồn, lưng thủ đoạn hung tàn, chứng tỏ là tâm tính ngạo mạn nghịch thì c.h.ế.t. Hoa Ly thắng một trận ở Trường Lăng, tuy trở , mưu kế vốn tưởng vạn vô nhất thất thất bại, chỉ riêng việc Hoa Ly c.h.ế.t đủ gây cho cú sốc mất kiểm soát.

Không thể chọc tức đến bệnh nặng dậy nổi thực sự là một chuyện đáng tiếc, nhưng Thiếu Vi từ đó bắt đầu để ý bệnh lạ , gia nô thám thính , bệnh lạ của Xích Dương cần uống t.h.u.ố.c áp chế mỗi ngày, Thiếu Vi bèn bảo gia nô thử xem thể kiếm đơn t.h.u.ố.c Xích Dương đang dùng .

Nàng chỉ vì khắc địch, luận thủ đoạn cao thấp, chỉ cần là điểm yếu của đối phương, nàng đều thử nắm lấy, đây là thiên tính khứu giác cần của kẻ săn mồi.

Cho nên chỉ thử lấy đơn thuốc, cũng cho về phía sư môn của Xích Dương dò xét kỹ càng lai lịch của , tất cả thứ liên quan đến .

Thiếu Vi chắc chắn Xích Dương gần đây ngoài việc tĩnh dưỡng, ắt cũng đang suy tư đối phó nàng thế nào, đòn chí mạng nắm chắc phần thắng của thắng, tay tiếp theo chỉ sẽ càng cẩn trọng càng hung mãnh hơn.

Ngoài việc dốc sức đề phòng, mục tiêu của Thiếu Vi rõ ràng: Nhanh chóng lấy thêm sự tin tưởng của Hoàng đế, chia bớt quyền lực của Xích Dương, tìm kiếm điểm yếu của , chọn thời cơ hành động, bất kể dùng thủ đoạn gì, nhất định dồn tuyệt cảnh.

Cán bút vẽ trong tay Thiếu Vi như đao, ngòi bút thiếu sát khí, nhưng lúc hồn, ánh mắt về tấm lụa , khỏi so sánh, kết quả khiến nhíu mày, nàng vo viên cả giấy thô lẫn lụa ném chậu đồng, châm lửa đốt , mặc kệ , đốt hết thành tro bụi.

Khi tấm lụa sắp cháy hết, cuối cùng chỉ còn bốn chữ " sự đều ", mà xuống bốn chữ , ba ngày đột nhiên " lắm".

Gần đây, Thiếu Vi bận rộn trong thần từ quen với các loại công việc tế tự mà Thái Chúc cần chủ trì.

Nàng vẫn đang dưỡng thương, Úc Tư Vu bèn chủ động thúc giục nàng, sợ nàng lao lực quá độ tổn hại tâm thần, sẽ ảnh hưởng đến việc hàng thần , dù việc vặt vãnh nàng là Tư Vu sắp xếp.

Úc Tư Vu luôn nghiêm khắc thể hiện sự kính yêu và nuông chiều từng đối với Hoa Ly.

Thiếu Vi chịu, nhất định nắm vững việc càng nhanh càng , mới đến gì thì thôi, nhưng nàng giờ là Thái Chúc, khác thể cho nàng sự dung túng, nhưng nếu nàng cứ thế giả ngây giả dại, lâu ngày, ắt sẽ khiến cảm thấy nàng ngoài hàng thần chẳng tích sự gì, sẽ cho rằng nàng dễ bắt nạt.

Hơn nữa quen thuộc việc, nắm trong lòng bàn tay, mới lừa gạt tính kế, thần từ nàng cũng nhất định thuần phục, mới tiện tận dụng hết mức cho .

Việc đầu tiên là thanh tra tai mắt các bên cài trong thần từ, Úc Tư Vu phối hợp cao độ việc , đích dẫn rà soát, bố trí nhân sự các nơi, phàm là khả năng tiếp xúc với Hoa Ly, nhất định sàng lọc kỹ càng.

Sự an nguy của Hoa Ly là tâm sự hàng đầu của Úc Tư Vu, ngoài thần từ, ánh mắt Úc Tư Vu cũng nhiều hướng về Khương trạch, ba tên nô bộc Hoa Ly mua về khiến nàng cảm thấy cạn lời, thế là cũng gì, chỉ lẳng lặng đưa tới hai nữ tỳ võ nghệ cao cường vạm vỡ, coi như quà tân gia.

Hai võ tỳ đến Khương trạch, vui nhất kể đến Tiểu Ngư.

Gia nô và Mặc Ly thường bận thấy , một hôm, gia nô ngoài trở về, phát hiện Tiểu Ngư nôn nóng tập võ lén tiền viện tìm hai kiện nô thỉnh giáo công phu, gia nô bắt nó về, phạt quỳ nửa nén hương.

Gia nô , nó hai , một là nên tự ý tiếp xúc với tiền viện, hai là nên một tiếp xúc với nam nô lạ mặt.

Giờ hai võ tỳ , Tiểu Ngư bèn sư phụ võ học thể bầu bạn hàng ngày.

Việc thanh tra điều động nhân sự trong thần từ vẫn đang tiến hành, Thiếu Vi đích danh đòi Úc Tư Vu hai , đó là hai vu nữ lớn tuổi mà Thiếu Vi để ý từ lâu, hai phụ trách việc đối ngoại của thần từ, thường giao thiệp với của các nha môn trướng Thái Thường Tự.

Hai nơm nớp lo sợ gặp Thái Chúc, cứ tưởng là ngày thường quá lắm mồm khiến Thái Chúc nghi ngờ, ngờ cái Thái Chúc coi trọng là cái sự lắm mồm của bọn họ, từ đó về cứ cách hai ngày gọi họ đến một chút tin tức các nơi, tin xác thực, tin đồn nhảm, tin đắn, tin đắn đều .

Đối với cái sự tò mò cực lớn cực tạp của Hoa Ly, Úc Tư Vu hiểu nhưng vẫn nuông chiều tôn trọng.

Mà thấy Thái Chúc thật sự thích mấy cái , hai vu nữ ngày càng để tâm, biến việc lắm mồm từ sở thích thành nghề chính, còn ngầm nảy sinh lòng cạnh tranh, chỉ xem tin tức của ai kịp thời hơn, mới lạ hơn.

Chiều hôm nay, Thiếu Vi xem xong hai cuộn văn thư, chống cằm ngáp ngắn ngáp dài, bèn gọi hai tới.

Hai hành lễ quỳ , tin tức đầu tiên khiến Thiếu Vi rùng tỉnh táo : "Thái Chúc ? Vừa nãy vị Vũ Lăng quận vương Lục hoàng t.ử hạ độc, giờ hung nhiều cát ít !"

Thiếu Vi lập tức thẳng dậy, nhưng dám để giọng quá khác thường: "Sao đột ngột thế?"

"Những quý nhân , là quý trọng..." Một vu nữ thở dài: " ở trong thành Trường An , xưa nay cũng là xảy chuyện là xảy chuyện."

Những lời tiếp theo, Thiếu Vi rõ lắm, nàng về phía cửa sổ hé mở, kìm nén xúc động dậy rời ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-118-muon-dien-kho-nhuc-ke.html.]

Thế nhưng việc nàng qua với Lưu Kỳ thể đưa ánh sáng, nếu tin xảy chuyện bèn rời , chẳng bại lộ sự thật nàng quan tâm ?

Nàng giờ quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của , Thiếu Vi ý thức điểm , nhưng cũng cảm thấy bình thường thôi.

Cho dù Lưu Kỳ cũng từng thừa nhận nhiều hành động chỉ vì lòng hợp tác với nàng, thế là tỏ ý lôi kéo, nhưng giờ quả thực lôi kéo .

Lưu Kỳ đối đãi với nàng cũng thẳng thắn, cũng lọt lời nàng , thực tế giúp đỡ nàng, hai mới uống kết minh trăng, đột nhiên lành ít dữ nhiều ?

Tâm trạng Thiếu Vi rối loạn trào dâng, trong lúc gấp gáp hiện lên một ý nghĩ lộn xộn, nếu cứ thế xảy chuyện thì còn c.h.ế.t sớm hơn cả kiếp , hơn nữa kiếp khi c.h.ế.t g.i.ế.c chóc một trận, ít nhất cũng xả một cơn ác khí, kiếp cứ thế độc c.h.ế.t, chẳng oan ức uất nghẹn ?

Lại nghĩ đến trải nghiệm cùng c.h.ế.t kiếp , Thiếu Vi khỏi rơi một loại cảm giác chẳng lành và lo âu như cáo c.h.ế.t thỏ thương.

Khó khăn lắm mới đợi đến giờ tan , vội vã chạy về Khương trạch, Thiếu Vi vốn định hỏi gia nô, nhưng gia nô ở nhà.

Gia nô nhiều việc bận, còn huấn luyện mới trướng, khi ngủ luôn ở tiểu viện.

Đậu Thập Nhất cũng ở gần đây, nhưng Lưu Kỳ để tiện truyền tin, kiêm Thiếu Vi để ý xung quanh lệnh cho hai thuộc hạ của Đậu Thập Nhất dựng một sạp bánh ở con phố cách Khương trạch xa.

Mặc Ly hôm nay về khá sớm, Thiếu Vi lập tức phái nó đến sạp hỏi tin tức.

Mặc Ly hành động nhanh chóng, nhanh trở về, tin tức cụ thể , bánh thì mua một chồng lớn.

Hai cũng rõ tình hình cụ thể của Lục điện hạ hiện giờ, chỉ quả thực xảy chuyện trúng độc.

Hôm nay phủ Lục hoàng t.ử rối loạn một phen, ngoài y giả đến đến , Thái t.ử Thừa cũng đích đến thăm.

Quá trình trúng độc tra rõ, là động tay động chân trong t.h.u.ố.c trị thương ban xuống từ trong cung, vết thương do gậy đ.á.n.h của Lục hoàng t.ử vốn đóng vảy chuyển biến , nhưng khi bôi t.h.u.ố.c độc , đột nhiên xuất hiện triệu chứng trúng độc, vết thương đổi màu lở loét trở , cũng hôn mê bất tỉnh.

Kẻ hạ độc cũng nhanh chóng tóm, là một nội thị chỉ phép hầu hạ ở tiền viện, nhân lúc kiểm kê ban thưởng trong cung động tay thuốc.

Khi nội thị bắt, bản cũng uống t.h.u.ố.c độc, tuyên bố là để báo thù, là ông nội chỉ vì bất mãn với chính lệnh mới do Lăng Hoàng hậu thi hành, bèn nhắm hãm hại, ông nội c.h.ế.t trong ngục, cũng thi hành cung hình nô. Lăng Hoàng hậu c.h.ế.t , chỉ thể trả thù đứa con út của bà.

Nội thị độc phát vong, Thang Gia tra rõ việc chạy cung diện thánh, ông quỳ rạp mặt Hoàng đế, nước mắt như mưa.

"Tên nô tỳ bỉ ổi hạ độc , mượn một cái danh nghĩa cũ thật thật giả giả để trút giận... Lục điện hạ hiện giờ ai cũng g.i.ế.c, ai cũng dám bắt nạt!"

"Những năm qua, Thang Gia rõ nhất, Lục điện hạ như chim sợ cành cong, vật dụng thường ngày cái nào đề phòng kỹ càng, chỉ vì t.h.u.ố.c trị thương là do quân phụ ban cho, trong lòng vui mừng tin tưởng, lúc mới cho kiểm tra... ai ngờ dùng thủ đoạn như !"

Vị thần t.ử trung hậu thành thật dập đầu, nghẹn ngào thành tiếng: "Năm đó thần nhận sự gửi gắm của Bệ hạ, khuyên nhủ dạy bảo Lục điện hạ, những năm qua, thần tự thể khiến Lục điện hạ buông bỏ chấp niệm trong lòng, thực sự thẹn với Bệ hạ! Thần cũng từng cảm thấy bất lực, nghĩ tới cứ thế bỏ mặc cho xong, nhưng cũng cách nào thực sự ngơ chí tình chí tính chí thống của Lục điện hạ..."

"Thần lực mỏng lời nhẹ, nhưng cũng sự thật, tấm lòng trung quân yêu cha của Lục điện hạ từng đổi, cũng cầu xin Bệ hạ dành cho đứa trẻ chịu nhiều gian nan chút ít thương xót..."

"Cho nên Thang Gia to gan mạo c.h.ế.t một lời, việc nếu tra xét đến cùng, chỉ sợ tình cảnh của Lục điện hạ trong kinh càng thêm gian nan!"

Nhìn Thang Gia phục xuống đất lóc t.h.ả.m thiết, Hoàng đế thở dài: "Được , lên ."

Lúc , Thái Y Lệnh rảo bước điện, quỳ thi lễ: "Khởi bẩm Bệ hạ, may mà Lục điện hạ cát nhân thiên tướng, nhờ cứu chữa kịp thời, giờ phút còn nguy hiểm đến tính mạng."

Hoàng đế bóng chiều ngoài điện, gật đầu.

Người liên quan trong viện Lục hoàng tử, bao gồm cả y giả của Thái Y Thự, lúc đều gia lệnh đưa .

Thang Gia khi cung phát điên một trận, cuối cùng phất tay áo run giọng : "Nếu tên tiểu nhân chuột nhắt nào nhân lúc cung chuyện g.i.ế.c hại, cứ việc đến thử! Thang Gia dù liều cái mạng già , cũng nhất định khiến chỗ che , bắt gấp mười gấp trăm đền mạng, cả nhà chừa một ai!"

Người thật thà phát điên mang theo một loại quyết tâm liều mạng, gia lệnh cũng dám lơ là mảy may, nhanh chóng dọn sạch cái viện .

Đêm dần sâu, bao trùm phủ Lục hoàng t.ử đang d.a.o động lòng .

Một bóng đen như chim sẻ, lướt qua tường viện hậu viện phủ hoàng tử, mấy nhún nhảy, từ mái nhà lao thẳng xuống, đồng thời tay chiếm lợi thế, rút đoản đao , áp cổ một hộ vệ đang tuần tra, : "Người , gọi Đặng Hộ đến."

Có thể tuần tra đêm khuya ở đây, chỉ thể là tín của Lưu Kỳ, hộ vệ thấy thanh đoản đao đó tin tới thủ nhanh nhẹn quỷ dị là bạn địch.

, vẫn mấy hộ vệ nhanh chóng vây , mãi đến khi Đặng Hộ chạy tới.

Người tới kéo khăn che mặt xuống, Đặng Hộ ngạc nhiên chắp tay.

Vội vàng đưa khách viện chủ nhân, Đặng Hộ miễn cưỡng chặn ở gian ngoài, tự nội thất thông báo: "Điện hạ, khách đến thăm... là Khương Thái Chúc."

Thiếu niên đang sấp giường, sắc mặt tái nhợt mở mắt , thể tin nổi đầu Đặng Hộ.

Đặng Hộ chỉ chỉ gian ngoài, nhỏ giọng : "Lúc đang ở bên ngoài."

Lưu Kỳ lập tức chống nửa chỉ quấn băng vải dậy, A Hạc vội động tác ngăn cản, lấy áo ngoài, khoác lên thiếu niên.

Sự việc đột ngột, Lưu Kỳ vẫn tự thấy hình tượng nhếch nhác, dám để nàng đợi lâu, thế là đưa tay giật màn xuống, mới để Đặng Hộ mời .

Cách tấm màn lụa nửa trong suốt, chỉ thấy tới áo đen tóc tết đen, bước nhanh tới, giọng cũng nhanh: "Lưu Kỳ, ngươi vẫn chứ?"

Lưu Kỳ vô thức cũng đáp nhanh: "Vẫn . Sao ngươi tới đây?"

Thiếu Vi dừng cách giường năm bước, tiếng thở phào nhẹ nhõm, tốc độ cũng bình thường : "Thân thủ khôi phục , đến là đến thôi."

Câu trả lời độc nhất vô nhị khiến Lưu Kỳ tiếng, tiếp đó nàng thành thật : "Bên ngoài đồn ngươi sống c.h.ế.t rõ, phân biệt thật giả, đành đích đến xem."

A Hạc chuyển một chiếc ghế hồ tới, Thiếu Vi cứ thế xuống, Lưu Kỳ đáp: "Yên tâm, còn c.h.ế.t ."

Tuy , giọng quả thực yếu ớt, Thiếu Vi chằm chằm trong màn: "Ngươi trúng độc thật ? Hay diễn khổ nhục kế?"

 

 

Loading...