Phùng Tình Nhật - Chương 101: Không hổ là đệ tử của Bách Lý Du Dặc

Cập nhật lúc: 2026-02-10 22:28:11
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu Vi mò mẫm tiến lên, cuối cùng phát hiện manh mối ở vách mộ rìa ngoài cùng.

Nàng gắng sức đẩy một bức tượng đá Phương Tướng Thị .

Phương Tướng Thị, tương truyền là hậu duệ của Cổ Mẫu thời thượng cổ, tượng đá hình chân thú, giống gấu mà gấu, thể trần trụi, dáng chạy trốn đuổi bắt, thường dùng để trấn giữ mộ huyệt. Đồng thời đây cũng là hình tượng thần linh thường thấy nhất trong nghi lễ trừ tà, tượng trưng cho việc xua đuổi dịch bệnh tà ma.

Lúc Thiếu Vi luyện tập vu vũ cho đại tế mùng ba tháng ba, mặt nạ nàng đeo là mặt nạ Phương Tướng Thị, đây là mặt nạ thần chỉ Đại Vu mới tư cách đeo.

Và giờ phút , khi bức tượng thần linh dời , xuất hiện một cửa hang kín đáo.

Gió là từ nơi thổi tới.

Thiếu Vi cúi cầm lửa soi xem, chỉ thấy cửa hang thoạt thấy điểm cuối, kéo dài về phía chếch bên .

Đây là một đường hầm trộm mộ.

ngầm đào con đường , từng thâm nhập bên trong Trường Lăng!

Tuy là hảo hán trộm mộ phương nào , giờ phút Thiếu Vi đều thầm cảm ơn trong lòng. Nàng cẩn thận quan sát một lát do dự nữa, khom chui trong đó.

Đường hầm tồn tại ít nhất cũng vài năm , thỉnh thoảng chỗ ứ tắc, dùng kiếm sắt gạt , đó dùng tay dọn dẹp, tốn sức lực. Thường xuyên còn bới một đống côn trùng, Thiếu Vi miệng ngậm ống lửa, nhịn mà nhăn mặt.

Tuy nhiên cũng an tâm hơn nhiều, đất để đào bới, côn trùng để ghét bỏ, vẫn hơn gấp vạn so với việc mắc kẹt trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc gì.

Nghĩ như , Thiếu Vi còn oán thán nữa. Trong lúc đào bới, tay chạm một vật tròn trịa khác biệt với đất đá.

Thiếu Vi cúi đầu, để ống lửa trong miệng sát gần vật đó, phủi lớp bụi, kỹ một chút, đoán chắc là một viên hương . Nàng dùng sức bóp, viên hương bên ngoài nấm mốc vỡ , mà vẫn mùi hương tỏa .

Mùi hương thậm chí còn quen thuộc.

Khương Phụ từng khoác lác rằng hương độc môn do nàng chế tạo mỗi loại đều công hiệu riêng, một hộp nhỏ cũng ngàn vàng khó cầu. Loại hương mùi hương Khương Phụ thường xuyên đốt, hiệu quả kỳ diệu giúp thông khiếu an thần.

Thiếu Vi vẫn ngậm ống lửa, nhưng biểu cảm ánh lửa bỗng nhiên chút ngẩn ngơ.

Hương do Khương Phụ chế tạo xuất hiện trong đường hầm trộm mộ ? Chẳng lẽ đường hầm là do Khương Phụ đào? Không đúng, tứ chi chăm chỉ, cho dù đào, chắc chắn cũng là sai bảo khác đào.

bảo ai quan trọng, quan trọng là, lẽ nào Khương Phụ sớm tính nàng sẽ kiếp nạn ngày hôm nay? Đường hầm là cửa sinh mà Khương Phụ mở sẵn cho nàng từ ?

Ý nghĩ quả thực viển vông, Thiếu Vi theo bản năng ngẩng đầu, đỉnh đầu chạm vách hang, giống như đang xoa đầu nàng. Ảo giác vi diệu khiến Thiếu Vi trong phút chốc mắt ầng ậc nước nóng hổi.

Nàng ở trong mộ huyệt liên tục nhớ lầm do nhẹ tin tưởng vu nữ , áo não căm hận tột cùng, vốn quyết tâm trui rèn một trái tim lạnh lùng độc ác để báo thù. Tuy cũng cụ thể sẽ báo thù ai, thể là vu nữ , thể là chính , cũng thể là thế đạo .

Hiện giờ trong bàn tay dính đầy m.á.u và bùn đất đang vân vê vụn hương , trái tim kịp trở nên lạnh cứng đen tối , dường như cũng xoa dịu một nửa.

Hương thơm xộc mũi, ngũ quan khôi phục chút minh mẫn.

Thiếu Vi nén nước mắt trở , hoảng hốt cảm thấy viên hương dường như là sự khích lệ đến từ Khương Phụ, tựa như thể thấy Khương Phụ : “Cũng tệ, nhóc con.”

nhất định sẽ đơn thuần khen ngợi, đa phần sẽ thêm một câu trêu chọc: “Chỉ là tư thế trông t.h.ả.m hại, thực sự tổn hại đến uy phong ngày thường.”

Dù là trong tưởng tượng, cũng cãi phản kích: “Sống sót ngoài mới gọi là uy phong.”

Thiếu Vi trả ống lửa cho tay trái, ham sống sót càng thêm mãnh liệt.

Đường hầm dài hơn tưởng tượng, nghĩ chừng ít nhất thông đến ngoài Trường Lăng một dặm, cũng năm xưa tốn bao lâu mới đào xong.

Cứ cúi bò chếch lên mãi, cơ bắp xương cốt đều dễ mệt mỏi, cộng thêm vết thương , Thiếu Vi thường xuyên cần nghỉ ngơi. Mỗi khi như , nàng sẽ duỗi thẳng hai chân, hai tay vươn về phía , cả rạp xuống thật phẳng, để xương cốt thả lỏng đầy đủ.

Khi cơ thể nghỉ ngơi, đầu óc liên tục suy tư, thế là dần dần nhận một khả năng.

Đường hầm tuy cũng coi là kín đáo, những thợ thủ công phụ trách tu sửa đều tụ tập ở chỗ sụp đổ và bên trong chủ thể hoàng lăng, tạm thời phát hiện đường hầm thì coi như thể tha thứ, nhưng mà... Xích Dương thì ?

Lông tơ Thiếu Vi bỗng dựng , chằm chằm về phía .

Xích Dương bày hung cục g.i.ế.c chóc bực cho nàng, thật sự sẽ để sơ hở như thế ?

nếu Xích Dương quả thực phát hiện đường hầm , tại trực tiếp lấp , nhốt c.h.ế.t nàng ở trong đó?

Không... điều chứng minh gì cả. Thiếu Vi nhanh nhớ đến một cuốn tạp thư từng .

Trước sách gia nô gửi đến đủ loại, chuyện ma quái dị thường , còn một loại về trị thủy, xây dựng.

Thiếu Vi nhớ xem một cuốn điển tịch về xây mộ, trong đó nhắc tới vật liệu dùng để xây mộ huyệt nhiều loại. Mà cho dù là dùng vật liệu để xây dựng, lấy vôi trộn với vữa cát thể tăng thêm lỗ hổng, quá trình đông cứng của nó cũng vô cùng dài, ít thì cũng vài tháng. Cộng thêm tháng hai mưa lớn tích nước, nơi càng thêm ẩm ướt, cho dù kịp thời bịt thì cũng dễ đào .

Hơn nữa nếu lấp kín bộ, cần nhân lực dọn dẹp đường hầm , cần lượng lớn vữa, thợ thủ công đều nhiệm vụ quan trọng, chỗ quan trọng còn đang gấp rút thi công, vật liệu chắc chắn cũng căng thẳng, chẳng lý nào chạy đến xử lý đường hầm ở rìa ngoài cùng . Xích Dương nếu kiên quyết , tỏ khác thường, chỉ tổ tăng thêm thóp cho nắm.

Cho nên, đường hầm cho dù bịt , cũng thể chứng minh Xích Dương sự tồn tại của nó.

Mà một khi ...

Thiếu Vi mím chặt khóe miệng vẫn đang rỉ máu, một lát , vẫn tiếp tục bò về phía .

Mãi cho đến khi ngọn lửa phía ống lửa rung động càng lúc càng mạnh, bên tai cũng thể thấy tiếng gió ẩn hiện.

Tim Thiếu Vi đập như trống bỏi, động tác dần chậm .

Lối hẳn là ở ngay phía xa .

Nếu thật sự như nàng nghĩ, bên ngoài đa phần sẽ cạm bẫy ôm cây đợi thỏ đang chờ sẵn.

Xích Dương lấy chiếc giày cũ , mưu đồ e rằng chỉ đơn giản là rối loạn tâm trí nàng, mà còn là điều sự trợ giúp bên cạnh nàng.

hộ vệ của phủ Tiên sư hầu như xuất động bộ, nhân thủ của Xích Dương lúc đa phần là loại tai mắt, mật thám... Hắn lấy gì để bố trí một cuộc mai phục đủ sức sát thương?

Thiếu Vi hai tay nắm chặt ngực, nghĩ đến tình cảnh khi Khương Phụ xảy chuyện.

Xích Dương giỏi mượn sức khác để dọn dẹp rắc rối cho .

Mà Xích Dương nghi ngờ phận của nàng đến bước cuối cùng, tất cũng Chúc Chấp hận nàng thấu xương. Nỗi hận thù như , thích hợp để mang lợi dụng.

Cho nên nếu bên ngoài thật sự mai phục, khả năng lớn nhất là nhân thủ của Chúc Chấp...

Nghĩ như , việc Xích Dương giữ đường hầm càng thêm hợp lý. Một là sẽ để bất kỳ bằng chứng nào ngoài sáng thể gây họa cho , hai là tự tin thể mượn tay Chúc Chấp trừ khử nàng. Mà nàng hiện giờ là vu nữ Hoa Ly đại diện cho điềm lành lộ mặt Hoàng thượng, nếu Chúc Chấp g.i.ế.c nàng đại tế, đồng nghĩa với khiêu khích hoàng quyền quốc lễ, cũng là một tội lớn. Xích Dương hoặc còn thể mượn việc trừ khử đồng phạm cũ, thể là một mũi tên trúng hai đích, vĩnh viễn trừ hậu họa.

Thiếu Vi thầm mắng một tiếng cẩu tặc áo đen trong lòng, chỉ thấy tâm cơ của đối phương quả thực âm độc.

Thiếu Vi bò thêm vài bước mang tính trút giận, động tác bỗng nhiên dừng .

Trong đầu lóe lên một tia sáng, nàng thì thầm: “Không đúng...”

G.i.ế.c hại đảm nhận vai trò Đại Vu gần đại tế ngay tại phụ cận hoàng lăng, tất sẽ nghiêm tra. Nàng đều là trọng tội, Chúc Chấp sẽ ?

Chúc Chấp bên ngoài là một con ác thú, nhưng mặt Hoàng đế, chắc chắn ngoan ngoãn hơn bất kỳ ai. Huống hồ hiện giờ cách chức, hành sự thể cố kỵ?

Hắn thể nào vì g.i.ế.c nàng mà cam tâm đ.á.n.h cược tất cả. Hắn còn đang nghĩ cách chữa trị cánh tay, chứng tỏ dã tâm dứt. Một dã tâm mà đường cùng thực sự, thể nào dễ dàng từ bỏ tính mạng tiền đồ của .

Ngay cả của Thái Y Thự cũng Hoàng đế lẽ còn chuẩn dùng việc, lẽ đang ở thời điểm nhiều cố kỵ nhất.

Mà nếu trong lòng cố kỵ nhưng vẫn xuất hiện, thì chỉ một khả năng... Hắn chỉ một, hai!

Mọi ý niệm lướt qua trong đầu, đôi mắt thiếu nữ dần trở nên trầm tĩnh, bên trong hàn quang lấp lánh, tựa như ma trơi lạnh lẽo mang từ trong mộ huyệt.

Lui bước lúc là tuyệt đối thể. Nếu thể xuất hiện tại đại tế, đế tâm thoáng qua bèn mất, nàng cho dù ngoài, cũng chẳng qua là bại tướng tay mặc c.h.é.m g.i.ế.c. Cho dù trốn khỏi kinh sư, nỗ lực đó đổ sông đổ biển, con đường tương tự nàng cơ hội nữa .

Hiện giờ suy đoán chiếm bảy phần, nàng chắc thể mượn khe hở của lòng , đặt chỗ c.h.ế.t để tìm đường sống.

Mà mấy phần còn , nơi cách hoàng lăng tính là quá xa, đối phương thể xuất động quá nhiều nhân mã. Nàng kiếm trong tay, chiếm cứ đường hầm dễ thủ khó công, hoặc thể g.i.ế.c hai , dụ bọn họ đường hầm chật hẹp để tiêu diệt. Nàng giỏi g.i.ế.c trong cảnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-101-khong-ho-la-de-tu-cua-bach-ly-du-dac.html.]

Lợi hại đều suy tính kỹ càng quyết đoán thì cần do dự. Ánh mắt Thiếu Vi lạnh lẽo, từ từ tiến về phía .

Đến cửa hang thể nửa thẳng dậy. Nàng áp lưng vách hang, thổi tắt ống lửa, giơ kiếm chọc thủng lớp chướng ngại cuối cùng che chắn nghiêm ngặt ở cửa hang.

Cát bụi vỡ , đất vụn lăn xuống, ánh trời chợt hiện, thiếu nữ nín thở chờ săn mồi.

Tuy nhiên biến cố xảy nữa.

Xuất hiện ở cửa hang đao kiếm trường thương, mà là khuôn mặt của một thiếu niên ấn cổ, bịt chặt miệng, cưỡng ép ấn xuống cửa hang.

Thiếu Vi suýt nữa thì xuất kiếm kinh ngạc thất sắc.

Đôi mắt phía cũng lập tức đỏ lên, giãy giụa lắc đầu, dường như đang đừng lo cho , mau chạy !

Sơn Cốt mạnh bạo xách lên, trường đao kề cổ, kẻ cầm đao lớn tiếng : “Không nó c.h.ế.t thì ngoan ngoãn theo chúng !”

Thiếu Vi chợt bình tĩnh , đáy lòng đáp án.

Ngoài cửa hang mấy chục , đồng loạt vây tới.

Không lâu , họ bèn thấy một thiếu nữ đầy m.á.u từ trong đường hầm xách kiếm , giống như Tu La chui từ sâu địa ngục.

Trời tuy sáng rõ, bọn họ bất giác lùi vài bước, ai nấy đều vạn phần đề phòng.

Cũng may thiếu nữ kiệt sức, vài bước bèn quỳ rạp xuống đất, kiếm sắt trong tay rơi xuống.

Mọi đồng loạt vây .

Chưa đầy nửa canh giờ , Thiếu Vi với tư thế tương tự ngã gục trong một mật thất, hai tay trói chặt.

Mật thất giống như nhà lao, vách treo đèn dầu, bên trong bày biện đủ loại hình cụ, tràn ngập mùi tanh hôi mục nát.

Một cái bóng hất áo choàng , nửa xổm xuống mặt Thiếu Vi, vươn tay bóp chặt cằm nàng, cẩn thận quan sát khuôn mặt nàng: “Quả nhiên là ngươi!”

Ngón tay Chúc Chấp run rẩy, ánh mắt kinh hỉ, mang theo sát ý hưng phấn.

Bên cạnh, Sơn Cốt cũng trói hai tay đang liều mạng lao về phía Chúc Chấp, miếng vải trong miệng rơi đường , thiếu niên hận thù : “Cút ngay! Không hại a tỷ của !”

Mấy tên hộ vệ đè nghiến xuống, lôi chiếc lồng sắt lớn bên cạnh nhốt .

“Ngươi mà thật sự đến kinh sư. Lúc Xích Dương bảo nhận diện, còn dám tin...” Giọng Chúc Chấp quái dị, hưng phấn đến run rẩy: “Gan lớn lắm, bản lĩnh lớn lắm, hổ là t.ử của Bách Lý Du Dặc! Ngay cả Xích Dương cũng g.i.ế.c ngươi! Cuối cùng vẫn để tay!”

Thiếu Vi sắc mặt tê liệt nhưng đáy lòng bỗng nhiên chấn động kinh nghi.

Bách Lý Du Dặc?

Vị Quốc sư vũ hóa thăng tiên ?

Lời là ý gì?!

“Hóa ngươi quỷ cũng chẳng tinh quái, ngươi chỉ là con mà thôi!” Chúc Chấp nghiến răng, vẫn cứ hưng phấn một cách khó hiểu: “Ngươi là kẻ trọng tình cảm, cho nên ngươi mới đến kinh sư báo thù... Cho nên dùng nghiệt chủng uy h.i.ế.p một chút, ngươi bèn bó tay chịu trói !”

Hắn nhạo: “ chẳng tốn chút công phu!”

Sau đó, bỗng nhiên buông tay đang kìm kẹp thiếu nữ , mạnh mẽ dậy, về phía thiếu niên trong lồng sắt, : “Thảo nào cho tạo sát nghiệp, nghiệt chủng sống quả nhiên tác dụng hơn. Lần ngay cả bắt cũng cần tạo sát nghiệp nữa! Đây là chỉ dẫn của thần quỷ... Tuyệt! Tuyệt lắm!”

Thiếu Vi ngang mặt đất nhắm mắt , tránh để lộ cảm xúc.

, tuyệt lắm.

Chúc Chấp quả nhiên chỉ một.

Xích Dương lợi dụng , cũng giấu giếm .

Bọn họ đều tư tâm riêng. Vì Hoa Ly chút danh tiếng địa vị, thể tùy tiện g.i.ế.c, nên Xích Dương giấu Chúc Chấp chuyện kẻ thù của và Hoa Ly là cùng một .

Mà vì sự giấu giếm của Xích Dương, Chúc Chấp vẫn Hoa Ly lừa, vẫn chấp nhận thử đề nghị của Hoa Ly, cho nên khi ngày mùng ba tháng ba kết thúc, dám vọng tạo sát nghiệp.

Chúc Chấp vì câu “Việc thần quỷ, thể tiết lộ”, tất nhiên cũng sẽ chủ động bàn với Xích Dương về chuyện bí mật đang tuân thủ.

Đây là sơ hở duy nhất của Xích Dương, tính toán quá mức tính toán hại.

Xích Dương khẳng định cho dù nàng may mắn thoát khỏi mộ thất, Chúc Chấp nhất định cũng sẽ g.i.ế.c nàng ngay tại chỗ, nhưng Chúc Chấp thế.

Cú lừa của nàng vẫn đang hiệu lực.

Trong lòng Thiếu Vi dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nàng cảnh cáo Chúc Chấp tạo sát nghiệp thêm nữa, động cơ vốn là để bảo vệ vô tội, ngờ trong cõi u minh để cho một đường sống, cũng bảo vệ Sơn Cốt.

Lại vì Hoa Ly chút căn cơ, Xích Dương Chúc Chấp chút cố kỵ tay độc ác nên mới chọn giấu giếm Chúc Chấp... Cho nên mỗi bước nàng qua đều uổng phí, nàng của ngày hôm qua, nàng của hôm đều đang nỗ lực cứu nàng của ngày hôm nay.

Chúc Chấp vẫn còn đang chìm đắm trong ảo giác cảm nhận sự triệu hồi của thần quỷ, lẩm bẩm một ngừng.

Thiếu Vi hiểu rõ, trạng thái hưng phấn của lúc ngẫu nhiên.

Nàng cũng tạo một chiếc lồng cho con ác thú , hiện giờ chỉ còn thiếu bước cuối cùng.

Tâm tư Thiếu Vi d.a.o động, khóe miệng trào m.á.u tươi.

Đó là m.á.u độc còn sót khi khí cơ hỗn loạn, nhưng rơi mắt Chúc Chấp chói mắt vô cùng. Hắn giống như một con dã thú đang gắng sức đè nén sát tâm tàn bạo, thấy m.á.u bèn cảm thấy khát khao vạn phần. Hắn bắt đầu trong phòng để dời sự chú ý, : “Không thể để nó c.h.ế.t hôm nay... Ta đợi khi việc thành hãy từ từ hưởng dụng! Người , tìm vu nữ dùng kim châm đến đây!”

Thiếu Vi cuộn trở , trông vẻ đau đớn vạn phần, mạng chẳng còn bao lâu, kỳ thực là mượn cơ hội mặt phía ngoài.

Vu nữ mà Chúc Chấp gọi đến chỉ thể là Chu Nữ.

Gần đây dựa Chu Nữ châm cứu để giảm bớt đau đớn, thể rời xa châm pháp của vu nữ , mấy ngày nay luôn mang nàng theo bên hầu hạ.

Chu Nữ cũng xảy chuyện gì, lúc đưa tới, chợt thấy Hoa Ly mặt đất, sắc mặt khỏi run lên.

“Ngươi nhận nó?” Chúc Chấp hai , nhanh vỡ lẽ: “Cũng , các ngươi đều là vu nữ, chắc hẳn gặp qua!”

Hắn chỉ thiếu nữ đất, chợt hỏi Chu Nữ: “Nó tên là gì?”

Chu Nữ cụp mắt xuống, giọng run run: “Không, ... Chúng tuy là vu nữ cùng đến kinh sư, nhưng nàng đường ít chuyện, đó phân đến Thái Y Thự, cũng quen ...”

Thiếu Vi nhắm mắt , yên tâm hơn.

Chu Nữ siết chặt tay.

Nàng tuy tại Hoa Ly Chúc Chấp bắt tới, nhưng Hoa Ly từng dặn dò nàng, tiết lộ bất cứ điều gì liên quan đến Hoa Ly mặt Chúc Chấp... Đã như , bèn thời khắc tuân thủ.

Câu trả lời của nàng hư hư thực thực khéo léo, Chúc Chấp cảm thấy khác thường, : “Nó đương nhiên dám nhiều, dám gây chú ý! Bởi vì nó sợ bại lộ!”

Chúc Chấp lớn: “ vẫn bại lộ !”

Xích Dương với , kẻ thù của đến kinh sư, trộn Thần từ, giả trang thành một tiểu vu chút bắt mắt.

Xích Dương còn , tuy bố trí cơ quan, nhưng chắc thể lấy mạng nó, nó dù cũng vật phàm, vẫn chuẩn hai tay, cho nên bảo phái canh giữ ở lối duy nhất.

Một tiểu vu bắt mắt, mất thì mất, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chẳng ai để ý.

Chỉ vì tối nay diện kiến vị Đại Vu Hoa Ly , cho nên còn cần giữ mạng nó .

Chu Nữ quỳ xuống, theo phân phó của Chúc Chấp, kiểm tra thương thế và mạch tượng của thiếu nữ.

 

 

Loading...