Phùng Tình Nhật - Chương 1: Đêm Tuyết

Cập nhật lúc: 2026-02-05 10:52:28
Lượt xem: 316

Thiếu Vi là một đứa nghiệt chủng.

Rất nhiều như , bao gồm cả ruột của nàng. Thế nên, ngay cả chính trong thâm tâm bản Thiếu Vi cũng âm thầm tán thành điều đó.

Nàng sinh tại một sơn trại trong địa phận quận Thái Sơn, tên gọi Thiên Lang trại. Trong các chòm , Thiên Lang tinh vốn xem là ngôi chủ về g.i.ế.c chóc và cướp bóc. Trại tụ tập đến cả trăm tên lưu manh trộm cướp, chiếm cứ một phương điều ác nhiều năm. Bởi , cái tên trại và đám ở đây quả thực là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", xa y hệt .

Tên trùm thổ phỉ của Thiên Lang trại tự xưng là hậu duệ của danh tướng thời Tiền Tần, khi Đại Tần sụp đổ mới lưu lạc đến đất Lỗ . Gã tên là Tần Phụ, và gã cũng là cha ruột của Thiếu Vi.

Còn của Thiếu Vi thì chỉ đơn giản là của nàng mà thôi. Trong trại ai lai lịch, phận họ tên của bà, bởi bà là cướp về đây.

Khi Thiếu Vi lớn lên một chút, nàng từng lén hỏi về quê quán, nhưng bà bao giờ trả lời. Mãi cho đến năm Thiếu Vi mười một tuổi, nàng mới phận thực sự của mẫu .

Đó là tháng Chạp năm Thiên Hòa thứ mười hai.

Gió tuyết gào thét khắp quận Thái Sơn, nhấn chìm cả trời đất và núi non trong một màu trắng xóa. "Lăng gia quân", đội quân bách chiến bách thắng, khiến tin vỡ mật trướng thiên t.ử họ Lưu bao vây Thiên Lang trại.

Ngày đại quân vây quét, mới sáng sớm Thiếu Vi cha ném chuồng cừu để phạt. Chính tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời trong trại đ.á.n.h thức nàng dậy từ cơn hôn mê.

Thiếu Vi kinh hãi và mờ mịt. ngay khi hiểu chuyện gì đang xảy , nàng lập tức lao khỏi chuồng cừu.

Mẹ nàng vốn yếu ớt, chắc chắn thể tự bảo vệ !

Những lính mặc giáp đen mang theo sát khí lạnh lẽo mà Thiếu Vi từng thấy bao giờ. Lưỡi d.a.o sắc bén trong tay họ như cắt toạc tâm mạch của cả sơn trại, m.á.u tươi đỏ sẫm tựa hồ như mạch nước ngầm trào lên từ lòng đất, chảy mãi dứt.

Thiếu Vi bất chấp tất cả, cắm đầu chạy điên cuồng. Cuối cùng, giữa khung cảnh hỗn loạn, nàng cũng tìm thấy .

Chỉ điều, nàng khiêng , đặt nền tuyết lạnh và còn chút thở nào nữa.

Thiếu Vi tập võ từ khi mới lên bốn lên năm, cộng thêm một vài nguyên do bí ẩn nên sức lực lớn hơn hẳn những đứa trẻ bình thường. Những binh lính tuân thủ quân quy hại phụ nữ và trẻ em nên hề đề phòng nàng. Một lính gần t.h.i t.h.ể nhất bất ngờ nàng húc ngã, lộn nhào xuống tuyết.

Khoác bộ áo bông thô kệch, bên ngoài quấn tấm da sói tạp sắc, Thiếu Vi lúc chẳng khác nào một con sói con đang canh giữ xác . Đôi mắt nàng đỏ ngầu, xù lông, sẵn sàng lao c.ắ.n xé liều mạng với đám binh lính.

"Ngươi hiểu lầm !"

Tiếng vang lên từ một thiếu niên bên cạnh. Cậu trạc tuổi Thiếu Vi, khoác một chiếc áo choàng màu đen, bên cạnh hai vệ binh túc trực.

Cậu vọng phía Thiếu Vi đang phát điên: "Lăng gia quân hại phụ nữ và trẻ em, huống hồ chúng đến là để cứu bà !"

Nhân lúc sơ hở, hai lính nhận ám hiệu của thiếu niên bèn ập tới, khống chế chặt hai cánh tay Thiếu Vi từ phía . Trong lúc giãy giụa, ánh mắt Thiếu Vi một nữa rơi xuống , động tác phản kháng bỗng nhiên khựng .

Vết thương chí mạng của ở vùng bụng. Một con d.a.o găm xuyên thủng hình gầy guộc, mỏng manh của bà. Chủ nhân của con d.a.o , ai khác là gã đàn ông mà Thiếu Vi bao giờ gọi là cha.

Đôi mắt vẫn mở trừng trừng, đen láy và trống rỗng. Gương mặt bà xanh xám cứng đờ, vệt m.á.u nơi khóe miệng đông . Là đứa trẻ lớn lên giữa bầy thổ phỉ quá quen với cảnh c.h.ế.t chóc, Thiếu Vi hiểu rằng điều nghĩa là nàng c.h.ế.t từ khi những lính ập đến.

Tần Phụ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.

Vậy thì nàng cũng g.i.ế.c !

Thiếu Vi đột nhiên vùng vẫy trở , nỗi hận thù ngùn ngụt bốc lên còn dữ dội hơn lúc .

Tuy nhiên, chẳng cần Thiếu Vi tay. Khi một vị đại tướng quân bước tới, thủ cấp của Tần Phụ cũng mang theo. Vị tướng quân là Đại tư mã Đương triều, Trường Bình hầu Lăng Kha.

Lăng Kha xổm xuống kiểm tra t.h.i t.h.ể mặt đất, một tiếng thở dài đầy hối dường như tan biến trong gió. Một lát , ông cởi áo choàng của đắp lên t.h.i t.h.ể phụ nữ .

Khi dậy, Lăng Kha về phía Thiếu Vi, đứa trẻ cần đến hai lính mới giữ nổi, ánh mắt ông mang theo sự dò xét: "Đứa nhỏ là ai? Có quan hệ gì với Phùng gia nữ công tử?"

Thiếu Vi ngước đôi mắt tròn vo đỏ hoe lên, thoáng chốc ngẩn ngơ.

Phùng gia nữ công t.ử ư?

...

Năm Thiên Hòa thứ mười hai. Giữa đêm đông tuyết rơi dày đặc, Thiếu Vi mười một tuổi tựa như một con thú nhỏ nanh vuốt kịp cứng cáp, đột ngột bứng khỏi rừng núi, mờ mịt va đập chốn hồng trần.

Trước đó, nàng bao giờ phép rời khỏi trại, sống trong một môi trường bế tắc và dã man.

Thứ duy nhất Thiếu Vi mang theo là một chú chim nhỏ. Đó là một con vẹt lông trắng muốt, chỉ chỏm lông đỉnh đầu và hai bên má là màu vàng nhạt. Con chim do Thiếu Vi cứu . Khi vết thương lành, nó thường dang cánh, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, co một chân lên trông đắc ý, vẻ mặt vô cùng tự mãn. Vì thế, Thiếu Vi đặt tên cho nó là "Triêm Triêm" (nghĩa là tự đắc).

Lúc xuống núi, thiếu niên khoác áo choàng đen đạp lên bàn đạp lên ngựa, phong thái tự tại với Thiếu Vi: "Ngươi cần sợ hãi, cứ yên tâm theo về Trường An. Lỗ Hầu và phu nhân đều là nhân hậu, chắc chắn sẽ khó ngược đãi ngươi ."

Thiếu Vi, nước mắt vẫn khô, thèm . Nàng chỉ cố thẳng lưng hơn nữa để bản trông vẻ can trường.

Chú chim nhỏ vì sợ lạnh Thiếu Vi ủ trong lớp áo da sói ngực, tò mò thò cái đầu nhỏ , bèn nàng thô bạo ấn ngược trở .

Thiếu Vi cảm thấy sợ hãi là một việc cực kỳ mất mặt. Vì , nàng giấu nhẹm sự bất an và nỗi sợ hãi, cũng định giấu luôn cả những móng vuốt thô dã của . nàng thực sự chung sống thế nào với những sắp trở thành . Nàng từng kinh nghiệm sống hòa thuận với gia đình, đúng hơn là với bất kỳ ai.

Mẹ của Thiếu Vi tên là Phùng Châu, là con gái duy nhất của Lỗ Hầu Phùng Hề, công thần khai quốc của Đại Càn triều. Vợ chồng Lỗ Hầu con trai, chỉ độc nhất mụn con gái nên yêu thương chiều chuộng hết mực.

Mười hai năm , khi Đại Càn mới lập quốc tám năm, loạn chư hầu vẫn dứt, thiên hạ thái bình. Năm đó Thái Tổ hoàng đế băng hà, ngai vàng đổi, binh loạn nổi lên khắp nơi. Phùng Châu gặp nạn trong một loạn binh cướp bóc.

Sau đó, tỳ nữ duy nhất sống sót trong đoàn hộ tống lóc tạ tội với vợ chồng Lỗ Hầu, rằng nữ công t.ử rơi xuống vực cùng xe ngựa. Nói xong, tỳ nữ bèn tự sát tại chỗ để theo chủ nhân.

Vợ chồng Lỗ Hầu chịu cú sốc quá lớn. Hầu phu nhân chỉ một đêm tóc bạc trắng, lóc triền miên đến mức mù cả đôi mắt.

Mười hai năm trôi qua, vợ chồng Lỗ Hầu nhận tin tức về con gái. Vốn tưởng là niềm vui tìm của mất, nào ngờ là một mất mát triệt để hơn. Huống hồ, Phùng Châu khi còn sống chịu bao nhiêu đày đọa trong hang ổ thổ phỉ, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m như ...

Hầu phu nhân đau đớn phẫn uất đến cùng cực, bà c.ắ.n răng rơi lệ, nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng : "Lão gia, ông xem Đậu Đậu những năm qua sợ hãi đến nhường nào? Con nó nhớ nhà đến nhường nào? Ngày đêm mong ngóng gặp cha ? Đã thể về nhà gặp mặt, thì để gặp Đậu Đậu. Có lẽ gặp , Đậu Đậu của sẽ còn sợ hãi nữa..."

Đậu Đậu là tên gọi ở nhà của Phùng Châu. Đêm hôm , Hầu phu nhân trút thở cuối cùng.

Khi Thiếu Vi đưa về Trường An, trong linh đường rợp trời lụa trắng, nàng gặp Lỗ Hầu tóc bạc phơ.

Đó là một ông lão vô cùng uy nghiêm, tay chống gậy đầu hổ bằng gỗ mun. Ông Thiếu Vi giữa nhà, hồi lâu mới cất tiếng: "Từ nay về con hãy gọi là ông ngoại, đây là nhà của con."

Thiếu Vi nhớ những quy tắc lễ nghi học lỏm đường, chút vụng về nhưng vẫn cố gắng quỳ xuống ngay ngắn, hai tay đan chạm đất, trán chạm lên mu bàn tay: "Dạ."

Thế nhưng tiếng "ông ngoại" vẻ kiêu ngạo cũng chẳng tự ti , Thiếu Vi kịp gọi mấy . Lỗ Hầu dường như gặp nàng cho lắm, và đầy hai tháng , ông cũng lâm bệnh nặng qua đời.

Chính trong thời gian Lỗ Hầu bệnh nặng, kinh sư Trường An nổ một cuộc biến động và tắm m.á.u từng , đủ sức đổi vận mệnh của cả triều đại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-1-dem-tuyet.html.]

Đầu tháng Giêng năm Thiên Hòa thứ mười ba, Thái t.ử Lưu Cố khi mới mười tám tuổi tru di vì tội mưu phản. Mẹ ruột của là Lăng Hoàng hậu đó cũng tự sát tại Tiêu Phòng điện.

Trường Bình hầu Lăng Kha là em ruột của Lăng Hoàng hậu. Ông kêu oan cho chị gái và cháu trai, kết quả cũng gán cho tội danh phản nghịch. Thậm chí đại thần còn đàn hặc Lăng Kha cấu kết với Hung Nô. Trước những bằng chứng bày mắt, Nhân Đế nổi trận lôi đình, lệnh xử Lăng Kha hình phạt c.h.é.m ngang lưng, tộc nhân họ Lăng liên lụy lên đến hàng trăm .

Sau đó, trong quân Lăng gia liên tiếp các bộ tướng dấy binh đòi công đạo, triều đình sức trấn áp. Những tâm phúc của Lăng Kha trong quân đội thanh trừng đẫm máu, c.h.ế.t và lưu đày nhiều đếm xuể.

Thái t.ử Lưu Cố vốn tiếng là hiền đức, Lăng Hoàng hậu xuất hàn vi cũng chủ trương khoan thư sức dân. Trường Bình hầu Lăng Kha phò tá Nhân Đế từ khi ngài còn là Thái tử, bao năm qua quét sạch bao nhiêu chướng ngại cho thiên tử. Đội quân Lăng gia trướng ông xứng đáng là thanh bảo kiếm hộ quốc của Đại Càn.

Chính vì thế, từ trong triều ngoài nội, thậm chí trong cả tông thất họ Lưu, tiếng kêu oan cho Phế Thái t.ử và Lăng gia cứ râm ran dứt. Nhiều đại thần, hoàng tống ngục, nhưng vẫn thể dập tắt những tiếng .

Nhân Đế vốn minh bác ái dần lộ rõ vẻ bạo ngược. Ảnh hưởng và cái giá trả cho biến động vượt xa sức tưởng tượng của , nhưng ai dám dừng , ngay cả Thiên t.ử cũng dám.

Để định cục diện, chỉ còn cách dùng g.i.ế.c chóc để trấn áp.

Cuộc thanh trừng kéo dài suốt mấy tháng trời, liên lụy trong và ngoài thành Trường An lên đến gần ba vạn. Đó là con kinh hoàng. Đô thành Đại Càn, triều cục, và cả binh quyền đầu là Lăng gia quân đều chịu đả kích dữ dội.

Tai họa ngập trời xảy ngay sát thời điểm Thiếu Vi kinh. Có thể hình dung rằng, mầm mống của nó chắc chắn ấp ủ từ đó lâu. Hay cách khác, ngay khi Thiếu Vi gặp Lăng Kha tại Thiên Lang trại, cái c.h.ế.t của ông định đoạt.

Còn đứa trẻ theo bên cạnh Lăng Kha, dáng vẻ tự tại pha chút ngông nghênh, gọi Lăng Kha là ruột , Thiếu Vi phận của đường . Cậu tên là Lưu Kỳ, con trai út của Lăng Hoàng hậu, em ruột của Phế Thái t.ử Lưu Cố.

Có lẽ vì còn nhỏ tuổi, hoặc lẽ trong lòng Hoàng đế vẫn còn vương vấn chút tình m.á.u mủ, lời thỉnh cầu của vài vị Tông thất Phiên vương và Công chúa, Nhân Đế cuối cùng cũng bất lực phất tay, đày vị Lục hoàng t.ử đến quận Thương Ngô xa xôi.

Lá thu rơi xuống khép màn biến động, khi mùa đông đến, thành Trường An năm nay hiện lên vẻ trống trải và tiêu điều.

Từ khi kinh từng bước chân khỏi cửa Hầu phủ, Thiếu Vi quá để tâm, cũng chẳng còn tâm trí mà để ý đến những đại sự .

Sau khi Lỗ Hầu Phùng Hề qua đời, thừa kế tước vị là của Thiếu Vi, Phùng Tự. Phùng Tự vốn là con trai của ruột Lỗ Hầu. Năm xưa trong cơn loạn lạc, Lỗ Hầu xuất bần hàn từng chị lấy mạng che chở, nên ông vô cùng yêu thương đứa cháu trai . Khi Phùng Châu "c.h.ế.t" năm xưa, Lỗ Hầu theo đề nghị của gia tộc, chính thức nhận Phùng Tự con thừa tự và xin triều đình lập Thế tử.

Người Phùng Tự đối xử với Thiếu Vi hòa nhã và bao dung. điều đó ngăn những lời ác ý, mỉa mai. Những tỷ danh nghĩa của Thiếu Vi trong Phùng gia c.h.ử.i nàng là chổi, nàng hại c.h.ế.t , khắc c.h.ế.t cả ông bà ngoại, là đứa nghiệt chủng chảy trong dòng m.á.u dơ bẩn của lũ ác phỉ.

Vợ và của Phùng Tự sinh cho ông tổng cộng bảy con, Thiếu Vi ghét tất cả bọn họ.

Hai chị họ luôn tỏ vẻ chê bai nàng. Một thì phô trương mặt, cứ thấy Thiếu Vi là lấy tay áo che mũi, tặc lưỡi : "Sao cứ ngửi thấy mùi hôi tanh bẩn thỉu của loài ch.ó sói thế nhỉ?". Người thì luôn âm thầm đ.á.n.h giá Thiếu Vi bằng ánh mắt cao ngạo, cái đó còn khó chịu hơn cả gấp vạn .

Lại còn hai đứa em trai sinh đôi tròn mười tuổi. Chúng mặc đồ giống , dùng đồ giống , ngay cả cách ghét bỏ Thiếu Vi cũng y hệt . Một hôm, đứa giẫm lên chân Thiếu Vi, đứa vội vàng chạy tới giẫm thêm một cái. Đứa bảo nó giẫm chân trái, đứa giẫm chân mới công bằng. Đứa bèn gân cổ lên cãi lát nữa nó sẽ giẫm chân trái một nữa...

Nhìn hai đứa như hai con heo con bàn bạc cãi cọ coi như chốn , thái dương Thiếu Vi giật liên hồi. Nàng nghiến răng, tặng cho mỗi đứa một cái tát nổ đốm mắt.

Đây là đầu tiên Thiếu Vi đ.á.n.h ở Phùng gia. Hai em đ.á.n.h đến ngơ ngác, một lúc mới thi ré lên.

Thiếu Vi, chỉ lớn hơn chúng hai tuổi, chán ghét đứa : "Đồ vô dụng, mày nhiều hơn nó mấy tiếng đấy."

Đứa bé lập tức ngậm chặt miệng, cố nín , vai run bần bật.

Thiếu Vi nghiêng đầu với nó: "Xui xẻo thật, mặt mày sưng to hơn mặt nó kìa."

Đứa trẻ vất vả lắm mới nín òa lên to hơn.

Thiếu Vi sang đứa còn , giơ tay lên: "Chắc đ.á.n.h cho công bằng hơn thì các ngươi mới hài lòng nhỉ?"

Đứa bé sợ như gặp quỷ, ôm mặt chạy mất dép.

kẻ mà Thiếu Vi ghét nhất vẫn là hai họ, trong đó họ hai Phùng Tiễn là đáng ghét nhất.

Thiếu Vi cùng bọn họ học. Một hôm, Phùng Tiễn giật lấy bài tập chữ còn vụng về của Thiếu Vi, rêu rao cợt: "Mọi xem ! Nó mười hai tuổi đầu còn bằng lúc năm tuổi khai bút! Chữ nghĩa gì như d.a.o mổ lợn c.h.é.m lung tung, đúng là nét chữ nết !"

Những kẻ đ.á.n.h đều , việc đ.á.n.h một khi tiền lệ thì sẽ trở thành thông lệ.

Thiếu Vi lao giật thẻ tre, đá một cước khiến Phùng Tiễn bay xa ba bước, đạp đổ bàn học của tan tành. Dưới ánh mắt kinh ngạc của và ngón tay run rẩy chỉ trỏ cùng tiếng "ngươi... ngươi... ngươi..." đầy đau đớn của thầy giáo, Thiếu Vi bỏ và từ đó bao giờ đến lớp nữa.

Phùng Tự đích đến khuyên giải. Vì lòng tự trọng, Thiếu Vi ngoảnh mặt , cố chấp thích sách chữ. Phùng Tự thấy lay chuyển đành thở dài bỏ .

Cứ như , những việc Thiếu Vi buộc " thích" ngày càng nhiều. Dần dần, nàng trở thành kẻ thô lỗ, ngang ngược, chẳng chịu học hành gì trong mắt .

Đứa trẻ thô lỗ ngang ngược ít khi bước chân khỏi Hầu phủ. Một là vì kinh sư nhiều quyền quý, họa Phế Thái t.ử ai nấy đều nơm nớp lo sợ, nhà họ Phùng sợ tính khí của nàng sẽ gây họa lớn.

Hai là, Phùng Tự từng chuyện riêng chân tình với Thiếu Vi. Ông khéo léo bảo rằng phận của nàng tiện công khai.

Lời lẽ tuy ẩn ý nhưng Thiếu Vi hiểu, sự tồn tại của nàng là bằng chứng cho việc nàng từng chịu khổ chịu nhục, sẽ ô uế danh tiếng của Hầu phủ và ông bà ngoại khuất.

Phùng Tự , cũng là cho nàng. Chỉ vài câu trẻ con hiểu chuyện của chị em trong nhà mà nàng còn chịu nổi, thì chịu đựng sự phán xét vô lễ, ánh mắt dị nghị của đời? Miệng lưỡi thế gian đáng sợ hơn nàng tưởng tượng nhiều.

Cuối cùng, Phùng Tự áy náy cô bé mặt: "Thiếu Vi, đây của con, thật sự để con chịu thiệt thòi ... đây cũng là ý nguyện của ông ngoại con lúc lâm chung."

Thiếu Vi một nữa ngoảnh mặt .

Ngoài cửa sổ trời nắng , ánh dương chói chang tràn phòng nhưng thể chiếu rọi lên Thiếu Vi mười ba tuổi.

Nàng là kẻ thể bước ánh sáng, bóng tối là nhà tù của nàng.

Sau khi Phùng Tự khỏi, Thiếu Vi một lâu. Ngồi mỏi, nàng co cả hai chân lên ghế hồ sàng, vòng tay ôm gối, đầu tựa khuỷu tay, thẫn thờ chẳng màng dáng vẻ tiểu thư.

Một cái bóng nhỏ màu vàng trắng bay từ cửa sổ . Thiếu Vi nửa con giun đất đang ngọ nguậy trong mỏ nó, lẩm bẩm như mất hồn: "Đã bảo bao nhiêu , tao ăn cái ."

Chú chim Triêm Triêm dường như ngửi thấy mùi vui trong giọng vốn dĩ cộc cằn của cô chủ, nó ngậm con giun bay vòng quanh nàng, miệng bắt chước tiếng : "Đánh ! Có !"

Tư thế của Thiếu Vi vẫn đổi: "Ở đây ai đ.á.n.h tao cả, bọn họ đ.á.n.h tao ."

Nàng ngẩn ngơ hỏi: "Triêm Triêm, đây là nhà ?"

"Người nhà!" Triêm Triêm vỗ cánh phạch phạch, thả con giun rơi bộp lên đầu Thiếu Vi: "Người nhà! Ăn cơm ăn cơm!"

Thiếu Vi hét lên đầy ghê tởm, bật dậy khỏi ghế: "Mày c.h.ế.t hả! Tao bảo! Không ăn cái !"

Trong phòng lập tức diễn cảnh gà bay ch.ó sủa... , câu vẻ đúng lắm, dù Triêm Triêm chịu thì Thiếu Vi cũng nhất quyết chịu, là chim bay nhảy mới đúng.

Từ đó về , Thiếu Vi còn rời khỏi cái sân nhỏ của , cũng ít khi gặp nhà họ Phùng, cho đến khi một sự việc xảy tháng Chạp năm .

 

 

Loading...