Phu nhân, vạn vạn không thể - Chương 23: Phong nguyệt tình nồng (3) - Lại là Trần Bình…
Cập nhật lúc: 2026-09-17 00:57:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Trần Bình sảnh chính, Trương Hành cáo biệt Vương phu nhân xong và đang ở cửa đợi . Thấy Trần Bình bước tới, ánh mắt nàng dừng mặt một thoáng, vẫy tay chào , cùng lên xe bò về.
Trương Hành thuận miệng hỏi: “Cha gì với ? Ở trong thư phòng lâu thế cơ mà.”
Trần Bình đáp nhẹ nhàng: “Không gì, vài chuyện vặt thôi. Nhạc phụ nhờ Ngụy Vô Tri giúp một chút việc, nhận lời .”
Lúc câu , mí mắt cũng thèm chớp. Trương Hành gặng hỏi thêm. Nàng chuyển chủ đề, giọng điệu đầy vẻ háo hức giêng lội một chuyến buôn lên Tuy Dương và Trần Lưu để mở rộng tuyến đường thương nghiệp.
"Không ." Trần Bình từ chối thẳng thừng. Thường ngày lười biếng trêu đùa thì cũng từ tốn phân tích, kiểu buông một câu chặn đường thế đúng là hiếm thấy.
"Hai gian tiệm trong thành Dương Vũ, cộng thêm những khách lẻ, đủ sức tiêu thụ bộ sản lượng hiện tại của nàng ." Trần Bình với giọng điệu dịu đôi phần, “Hiện giờ cứ giữ vững thị trường ở Dương Vũ là , những việc khác, qua một hai năm nữa hãy tính.”
Trương Hành ngẫm nghĩ một chút gật đầu: "Cũng . Dù bước vội quá dễ vấp ngã, thể nóng vội." Dù , giọng điệu nàng chẳng giấu nổi nét thất vọng.
Xe bò về đến Trần phủ. Trương Hành bước phòng, tháo một chiếc giày thì từ phía vòng tay ôm cả lòng. Tấm lưng nàng áp sát lồng n.g.ự.c , cảm nhận rõ rệt ấm đang tỏa .
"Phu nhân. Nay thế cục mưa gió sắp kéo đến, nên đầu tư bất cứ thứ gì, kẻo bao công sức vất vả kiếm tiền đây đều đổ sông đổ biển hết."
Trương Hành ngoan ngoãn tựa lòng : “Thiếp .”
Trần Bình đến nước , chút hụt hẫng trong lòng nàng sớm tan biến. Nàng vỗ về tay : “Thiếp chỉ là... lớn hơn một chút, hơn một chút thì lòng mới thấy vững tâm.”
"Nàng , nửa năm mở hai gian tiệm, ngay cả nhạc phụ cũng khen nàng sinh để kinh doanh. Phu nhân , cứ bình tĩnh mà , đừng vội."
…
Việc Trương Bá phát hiện trong nhà hụt một khoản tiền lớn là ngày mười hai tháng Giêng. Hôm , kiểm tra sổ sách thì phát hiện một khoản chi tiền lớn ghi là "Chi phí lặt vặt dịp Tết" nhưng chi tiết cụ thể. Tiên sinh phòng thu chi khai là do đích gia chủ lấy , bảo là để cho cô gia lo liệu công chuyện.
Trương Bá tức giận ném thẳng cuốn sổ xuống bàn.
"Lại là Trần Bình! Nhà cửa, tiệm quán, ngựa xe, giờ dứt khoát khuân luôn cả tiền mặt trong sổ sách ngoài ! Cha tên thư sinh nghèo kiết xác cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ?"
Lý thị bèn đổ thêm dầu lửa: “Ta gì nào? Đứa của vốn dĩ là thứ quỷ đòi nợ. Bây giờ nó đổi thành bám lấy Trương gia chúng mà hút m.á.u róc xương.”
Thị lải nhải khích bác khiến sợi dây cung trong đầu Trương Bá đứt phựt. Huynh đập bàn phắt dậy: “Ta tìm nó!”
Lý thị hiến kế đến tận cửa tiệm ầm ĩ lên để ngoài trong Trần phủ đang sẵn tiền mặt, ắt sẽ kẻ gian mò tới cửa. Trương Bá xong e dè, nhưng Lý thị véo mạnh một cái thì cố kỵ tiêu tan hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phu-nhan-van-van-khong-the/chuong-23-phong-nguyet-tinh-nong-3-lai-la-tran-binh.html.]
Nửa canh giờ , tại tiệm vải Trương Ký ở Đông thị.
Trương Hành đang quầy xem sổ sách. Trương Bá sấn sổ bước chân cửa, Lý thị bám sát phía , còn kéo theo dăm bốn hàng xóm tọc mạch.
"Trương Hành!" Trương Bá chỉ thẳng mặt nàng cất giọng oang oang c.h.ử.i mắng, “Đồ ăn cháo đá bát! Cha vất vả lắm mới tích cóp chút gia nghiệp, cô hùa với ngoài khuân rương khỏi nhà! Tên Trần Bình là thá gì chứ? Kẻ chỉ bám váy đàn bà dựa cái gì mà lấy tiền của Trương gia chúng ?”
Trương Hành ngỡ ngàng. Nàng điềm tĩnh đặt cuốn sổ xuống: “Đại ca, là ý gì?”
"Có ý gì !" Trương Bá rút cuốn sổ ném mạnh xuống quầy: “Cô tự xem ! Cha đưa một tiền lớn cho Trần Bình lo công chuyện. Có chính sự gì mà tiêu tốn ngần tiền?”
Trương Hành cúi đầu , chợt nhớ ngày mùng một Tết hôm đó. Nàng rõ cụ thể là chuyện gì, nhưng nàng tin chắc khoản tiền nhất định bàn bạc kỹ lưỡng với cha nàng, tuyệt đối mờ ám.
"Sổ sách là do cha phê duyệt, hỏi gì? Huynh về mà hỏi cha ."
Lý thị phía gằn một tiếng, chất giọng the thé: “Chao ôi, lấy cha dọa cơ đấy? Cô tưởng cha thể bao bọc cô cả đời chắc? Cô lấy năm đời chồng chẳng giữ nổi, đến đời thứ sáu thì chẳng những c.h.ế.t mà còn học thói ăn cây táo rào cây sung nữa cơ ?”
Cả gian tiệm bỗng chốc im phăng phắc.
Trương Hành quầy, huyết sắc khuôn mặt từng chút từng chút phai . “Lý thị, ngậm cái miệng sạch sẽ của tẩu . Ta gả năm , là ai định ? Là cha. Là ai hùa khuyên gả? Là cả cái nhà các .”
Lý thị nàng cãi thì nghẹn họng một nhịp, lập tức thẹn quá hóa giận: "Nói cái gì thế hả, cho thể diện mà điều! Thảo nào trượng phu của cô đều c.h.ế.t, chính là do cô khắc c.h.ế.t! Suốt ngày lên mặt vênh váo, chỉ sợ Trương đại tiểu thư cô tài cán. Cô thì tài cán gì? Chẳng qua cũng dựa cha nuôi! Cha cho cô trạch viện, cô mang nuôi đàn ông. Lại còn về nhà đẻ lấy tiền, rời đàn ông thì cô sống nổi đúng !"
Trương Hành mở lời định phản bác, nhưng nàng vốn là trọng thể diện, ánh mắt ác ý của những kẻ đang xem náo nhiệt xung quanh cứ như kim châm nàng. Lồng n.g.ự.c giống như thứ gì đó chặn , thở lên xuống , mắt tối sầm từng cơn.
Trương Bá tưởng nàng mắng cho cứng họng, đang định thừa thắng xông lên buông thêm vài câu tàn nhẫn thì thấy nàng tức giận đến ngất xỉu. Tôn tẩu là phản ứng nhanh nhất, vội vàng đỡ lấy nàng sai đuổi đám đông . Đông gia nhà chọc tức đến nông nỗi ?
Hôm nay Trần Bình tìm Ngụy Vô Tri để bàn chuyện công văn qua ải, bàn xong việc chính bước thì chạm mặt gã tiểu tư do Trương Phúc phái tới. Người chạy đến thở hồng hộc báo tin, rằng đại công t.ử dẫn đến cửa tiệm ở Đông thị loạn, e là phu nhân chống đỡ nổi.
Khi Trần Bình đến nơi, Trương Bá và đám xem náo nhiệt bỏ , cửa tiệm cũng đóng cửa.
Trần Bình bế Trương Hành sải bước khỏi tiệm. Khi đến cửa, bước chân khựng một nhịp, liếc A Cát: "Đi mời đại phu, hôm nay đóng cửa nghỉ bán."
A Cát vắt chân lên cổ chạy tìm đại phu.
Trần Bình bế Trương Hành lên xe bò. Về đến Trần phủ, Trương Phúc sắc mặt của dọa cho hoảng hồn, luống cuống tay chân chạy đón. Trần Bình đặt nàng lên giường, cởi áo ngoài đắp chăn cẩn thận cho nàng.
Chớp mắt trời trở nên âm u, Trần Bình thắp nến lên cho căn phòng sáng sủa đôi chút.
Đại phu đến nhanh. A Cát việc lanh lẹ, trực tiếp kéo luôn vị đại phu khám ở Hồi Xuân Đường bên thành đông tới.
Đại phu bắt mạch, vạch mắt, xem rêu lưỡi của Trương Hành, hỏi han chuyện ăn ngủ mấy ngày qua. Xong xuôi, ông thu tay về, vuốt râu chậm rãi : "Là do tức giận hỏa khí công tâm, cộng thêm lao lực và thiếu máu, chứng bệnh gì lớn. Cứ bốc vài thang d.ư.ợ.c thiện (món ăn bài thuốc) từ từ bồi bổ, ăn uống thì ăn nhiều gan lợn, táo đỏ, kiêng đồ sống lạnh, nghỉ ngơi nhiều và bớt tức giận là ."
Tiễn đại phu về xong, Trần Bình dặn Trương Phúc xuống bếp canh chừng việc sắc thuốc, còn bản thì bên mép giường.
Trương Hành tỉnh. Nàng mở to mắt đăm đăm lên đỉnh màn, thấy tiếng bước liền nghiêng đầu sang . Trên mặt nàng chút huyết sắc, dẫu đôi môi vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh nến trông còn đáng sợ như ban nãy.
"Trần Bình, hôm nay cãi thắng." Nàng vẫn canh cánh trong lòng, "Thiếp tẩu chọc tức đến ngất , ngay mặt bao nhiêu ."
Nàng cứ thế mà phá đám. Lúc đó nàng giận uất ức, nhưng trọng thể diện, hóa thành phường chanh chua để đôi co qua với Lý thị. Trước đây Lý thị lời cay nghiệt thì cũng chỉ dám bóng gió, dù cha nàng vẫn còn sờ sờ đấy! Ai ngờ họ dám nhục mạ, mắng c.h.ử.i nàng trắng trợn như , thậm chí còn kéo theo đến xem kịch vui.
Nàng luôn lo sợ một ngày nào đó cha già yếu khuất núi, nàng sẽ tẩu ức hiếp. Thế nhưng chẳng thể ngờ, họ bây giờ đến diễn kịch cũng chẳng màng che đậy nữa, ác ý cứ thế giáng xuống ngợp trời.