Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Hồi 2: Đàm Ma Luân - Chương 1: Phu thê

Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:45:02
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu hè, trời nóng bức.

Lạc Dương, Phiêu Miểu Các.

Buổi sáng hôm nay, việc buôn bán ế ẩm chẳng . Ly Nô dựa quầy hàng ở đại sảnh, ăn cá khô trông coi cửa tiệm.

Ở gian trong, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang quỳ bên chiếc bàn ngọc xanh, cùng uống sách, g.i.ế.c thời gian.

Hôm nay Nguyên Diệu mới mua mấy cuốn sách thịnh hành trong dân gian, Bạch Cơ giờ đang cầm . Trong đó là mấy câu chuyện tình yêu nam nữ trăng gió mây mưa do văn nhân mặc khách lúc rảnh rỗi.

Còn Nguyên Diệu thì sách thánh hiền. Tuy Tứ thư Ngũ kinh thuộc làu làu, nhưng thư sinh vẫn thường xuyên ôn tập, thời khắc nào cũng đều nhẩm , quên dùng đạo thánh hiền để quy phạm lời việc , tu dưỡng phẩm tính của .

Bạch Cơ chẳng hề hứng thú với mấy chuyện trăng gió, . Nàng cứ lật lung tung mấy cuốn sách với vẻ mặt chán chường.

"Hiên Chi, mấy cuốn sách phố phường gần đây vô vị quá, bên trong là mấy chuyện tình cảm khô khan nhạt nhẽo, chẳng ho, cũng chẳng câu chuyện kinh dị ly kỳ cổ quái nào hấp dẫn cả."

Bạch Cơ phe phẩy chiếc quạt tròn vẽ hình mẫu đơn, cảm thán.

Nguyên Diệu nhân cơ hội khuyên nhủ: "Bạch Cơ, thấy sách giải trí vô vị thì ngươi nên nhiều sách thánh hiền hơn. Thế giới của thánh hiền ảo diệu vô cùng, tràn đầy trí tuệ, nhiều điều để học hỏi. Dùng đạo thánh hiền để quy phạm lời việc mới thể trở thành quân tử."

Bạch Cơ bàn ngọc xanh, nhắm mắt .

"Ta thà ngủ còn hơn là sách thánh hiền."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ mới ngủ dậy, ăn sáng xong, ngủ nữa?! Ăn no ngủ ngay cho sức khỏe . Nếu thực sự rảnh rỗi quá, ngươi thể ngoài dạo phố chợ."

Bạch Cơ nhắm mắt : "Haizzz, trời nóng quá, chẳng . Hơn nữa, phố chợ mãi cũng chán, chẳng gì thú vị."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu, một thì nhàm chán, một thì sách, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng chuyện.

"Ly Nô, Bạch Cơ và Hiên Chi nhà ?"

Giọng quen thuộc, là Vi Ngạn.

"Là Vi công t.ử . Chủ nhân và mọt sách đang sách ở gian trong đấy."

Ly Nô uể oải trả lời.

Vi Ngạn , quen cửa quen nẻo thẳng gian trong.

Bạch Cơ thấy Vi Ngạn đến bèn mở mắt, dậy.

Vi Ngạn bước qua tấm bình phong Hà Đồ Lạc Thư, Bạch Cơ chào hỏi: "Vi công tử, lâu gặp. Mau xuống uống một chén mát ."

Nguyên Diệu cũng đặt sách xuống, cầm một chiếc chén sứ xanh, rót một chén mát Ngọc Lộ.

Vi Ngạn xuống bên cạnh Nguyên Diệu, bưng chén lên uống một ngụm.

Vi Ngạn : "Bên ngoài nóng quá, Ngọc Lộ thanh mát miệng nhất."

Bạch Cơ : "Vi công t.ử hôm nay ngài rảnh rỗi đến Phiêu Miểu Các thế? Ây da, gần đây cũng bảo vật hắc ám nào mà ngài hứng thú cả, nên cũng nên bán cho ngài thứ gì."

Bạch Cơ trầm ngâm một chút, : "Dạo , thu mua một trâm vòng vàng ngọc tinh xảo từ chỗ thương nhân Hồ. Đá quý là hàng thượng đẳng, công nghệ chạm khắc mang phong cách Tây Vực. Vì là hàng ngoại nhập, Lạc Dương mua hết, nên các quý phu nhân khó mua . Chi bằng ngài chọn vài món tặng cho tân nương t.ử của ngài . Đeo trang sức lộng lẫy vàng son rực rỡ trong các bữa tiệc của giới quý phu nhân, Vi phu nhân nhất định sẽ là tuyệt thế giai nhân nổi bật nhất."

Mùa thu năm ngoái, Vi Ngạn và Thẩm Quân Nương tất hôn lễ. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô còn đến dự đám cưới, tặng quà và chúc phúc.

Vi Ngạn xong bèn vui, : "Không mua cho nàng . Chúng cãi , chiến tranh lạnh nửa tháng nay. Nàng chê bai , cũng chán ghét nàng . Hiện giờ còn chẳng ở nhà, đang ở nhờ nhà bạn đây."

Nguyên Diệu giật , : "Đan Dương, rốt cuộc xảy chuyện gì?!"

Bạch Cơ cũng chút ngạc nhiên: "Vi công tử, chuyện là thế nào?"

Vi Ngạn khổ sở : "Thành xong, sống chung một chỗ mới phát hiện Quân Nương hề hiểu lòng , dịu dàng đáng yêu như tưởng đây. Hai khác biệt, cuộc sống theo đuổi cũng chẳng giống , sống chung . Nàng nghiêm khắc với , lúc nào cũng yêu cầu cầu tiến, ép những việc thích. Nàng còn chê bai sở thích của , chịu vươn lên, suốt ngày đắm chìm mấy thứ vô dụng kỳ quái, hiếm lạ. Những bảo vật khổ tâm sưu tầm bao năm nay, nàng vứt thì cũng đập nát. Ta nhịn mấy , cuối cùng thực sự nhịn nổi nữa. Lối sống của nàng trái ngược với , suy nghĩ cũng khác biệt lớn. Để cãi , chúng chỉ đành mạnh ai nấy sống."

Nguyên Diệu mà ngơ ngác, : "Sao như ?! Trước đây hai yêu thương , thật lòng suy nghĩ cho đối phương cơ mà. Lúc hôn lễ, hai cũng xứng đôi, là một đôi giai ngẫu khiến ngưỡng mộ."

Vi Ngạn : "Haizzz, Hiên Chi đừng chỉ bề ngoài. Trước khi thành , thời gian và Quân Nương ở bên cộng quá nửa ngày. Khi đó thời gian gặp mặt ít, ai cũng phô bày mặt nhất, để lộ con thật của , dẫn đến việc hiểu rõ con thật của . Còn khi thành , sống qua ngày, là dùng con thật sớm tối chung đụng, thẳng thắn tương kiến. Sự 'thẳng thắn' mới khiến phát hiện hai khác biệt quá lớn. Biết sớm thế thì chẳng thành ! Thà sống một còn hơn, đang hòa ly đây."

Nguyên Diệu sững sờ, bất chợt nên gì.

Bạch Cơ mở lời khuyên: "Chuyện ... đúng là khiến . Vi công tử, theo quan sát thì từ xưa đến nay con đều sống như cả. Một đôi nam nữ kết thành phu thê, cùng chung sống, nhưng hai cái đầu, mỗi nghĩ một kiểu, thời gian lâu dần, ít nhiều cũng sẽ chút hòa hợp. Nhẫn nhịn một chút, bao dung đối phương, quen sẽ thôi. Cũng may là tuổi thọ con dài, chịu đựng ấm ức mấy chục năm, phu thê hợp táng cùng một chỗ là viên mãn ."

Vi Ngạn còn gì, Nguyên Diệu lên tiếng: "Bạch Cơ, ai khuyên như ngươi ?! Ngươi càng khuyên càng tuyệt vọng."

Bạch Cơ suy nghĩ một chút, đổi cách khuyên khác.

"Vi công tử, chi bằng ngài và Vi phu nhân mau chóng sinh vài đứa con . Theo quan sát, phu thê loài dù ban đầu hòa thuận, nhưng chỉ cần con là sẽ yên . Có con Vi phu nhân sẽ chuyển kỳ vọng 'vọng phu hóa rồng' thành 'vọng t.ử hóa rồng', dồn hết mong đợi lên con cái. Đến lúc đó, thời gian và tâm sức của nàng đều dùng việc nuôi dạy con cái, ngài sẽ tự do. Vi phu nhân rảnh quan tâm đến ngài nữa, sẽ vứt bỏ đập phá bảo vật ngài sưu tầm, hai cũng sẽ còn mâu thuẫn, cãi nữa."

Nguyên Diệu cảm thấy cái "tối kiến" của Bạch Cơ hình như cũng chút đạo lý, nhưng thấy chỗ nào đó sai sai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/hoi-2-dam-ma-luan-chuong-1-phu-the.html.]

Vi Ngạn sầu não : "Bạch Cơ, hai nghĩ giống ! Chỉ là một điểm khiến lo lắng. Phụ đại nhân vẫn luôn mắt , cho rằng chí tiến thủ, là một tên phế vật. Chỉ sợ khi ông cháu trai , sẽ cảm thấy vô dụng, đ.á.n.h c.h.ế.t mất."

Bạch Cơ : "Chuyện ... chắc cũng đến mức đó . Có cháu trai , cùng lắm Vi đại nhân chỉ thèm để ý đến ngài nữa, coi ngài như khí thôi. Vi công tử, trong Phiêu Miểu Các cũng bí d.ư.ợ.c phòng the, thể giúp ngài sớm sinh quý tử. Bí d.ư.ợ.c của vô cùng hiệu nghiệm, dùng một là chắc chắn tin vui. Hôm nay ngài mua, mùa thu là thể bồng con ."

Vi Ngạn kinh ngạc : "Bây giờ là mùa hè, mùa thu bồng con, chẳng quá nhanh ? Không cần m.a.n.g t.h.a.i mười tháng ?"

Bạch Cơ : "Bí d.ư.ợ.c của thể sinh tiên thai, một ngày bằng một tháng, t.h.a.i p.h.ụ m.a.n.g t.h.a.i mười ngày là thể lâm bồn ."

Đầu óc Vi Ngạn vẫn hồ đồ, : "Mười ngày sinh, đó còn là ?! Ta tuy thích những bảo vật kỳ dị, nhưng loại tiên t.h.a.i lai lịch bất minh dám nhận . Con của vẫn nên bình thường một chút thì hơn. Bạch Cơ, bí d.ư.ợ.c phòng the của ngươi nhất quyết mua."

"Haizzz…"

Không mối ăn , Bạch Cơ thất vọng thở dài.

Nguyên Diệu khuyên: "Đan Dương, quân t.ử nên tinh thần trách nhiệm với gia tộc. Huynh kết tóc phu thê với Thẩm tiểu thư, trở thành một nhà, thì nên , gánh vác trách nhiệm. Tuyệt đối hai chữ 'hòa ly', càng ý nghĩ hòa ly. Huynh vẫn nên mua vài món trang sức về tặng lệnh phu nhân để tạ , chuyển từ nhà bạn về sống cho . Còn chuyện sớm sinh quý t.ử thì cứ thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông là ."

Vi Ngạn ủ rũ xua tay : "Mấy chuyện phiền lòng của cứ để hãy . Hiên Chi, Bạch Cơ, hai tuyệt đối đừng thành nhé, một khi thành , hai chắc chắn cũng sẽ cãi suốt ngày, sống nổi ."

Nguyên Diệu đỏ mặt, tiếp lời thế nào.

Bạch Cơ xong bèn phục.

"Vi công tử, chuyện chắc . Ta và Hiên Chi nếu thành thì chắc chắn sẽ cãi mỗi ngày. Hai sớm tối bên vui vẻ lắm, dù sống cùng một trăm năm, một ngàn năm, một vạn năm cũng chán!"

Vi Ngạn khiếp sợ.

Nguyên Diệu lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng luống cuống : "Bạch Cơ đừng linh tinh nữa."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, chúng ngày ngày cùng sinh hoạt, sớm sớm chiều chiều, quả thực sống chán mà."

Nguyên Diệu còn kịp trả lời, Vi Ngạn cướp lời: "Đó là do Hiên Chi tính, thể bao dung cho ngươi. Hiên Chi mà sống cùng , cũng thể bao dung , hai sống cũng chán."

Đan Dương, tiểu sinh sống cùng , càng bao dung .

Nguyên Diệu nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng.

Bạch Cơ : "Hóa Vi công t.ử đến đây là để mượn Hiên Chi về sống cùng . Được thôi, mượn Hiên Chi một ngày mười lượng bạc. Mượn mười ngày thì tặng một ngày, chỉ cần trả chín mươi lượng thôi."

Vi Ngạn xua tay : "Không, , đến mượn Hiên Chi. Bạch Cơ, đến tìm ngươi. Thôi, chuyện phiếm nữa. Bạch Cơ mau nam trang, cải trang thành Long công t.ử , đưa hai đến lầu Mẫu Đơn gặp Phi Yên. Phi Yên gặp một chuyện kỳ quái, đang vô cùng phiền não, cần hai giải quyết. Muội thấy Phiêu Miểu Các, đây, nên chỉ thể nhờ đưa hai đến lầu Mẫu Đơn gặp ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì đều ngẩn .

Vi Phi Yên là cùng cha khác của Vi Ngạn.

Vi Phi Yên mệnh cách đặc biệt, trái ngược với Vi Ngạn. Dù nàng Phiêu Miểu Các đến mức nào cũng vĩnh viễn thể thấy nó. Hơn nữa, mệnh cách của nàng đối với những kẻ "phi nhân" là sự tồn tại cần kiêng kỵ. Phi nhân nhất nên dùng chân , tên thật để gặp nàng. Vì , Bạch Cơ thường gặp Vi Phi Yên, nếu nhất định gặp thì luôn dùng phận Long công tử.

Vi Phi Yên thích mỹ nam. Trong một sự kiện từng xảy đây, nàng gặp thương Long công t.ử tuấn, nảy sinh lòng ái mộ.

Long công t.ử sợ quá khéo léo từ chối.

Vì ở Đông Đô và Tây Kinh nhiều mỹ nam nên Vi Phi Yên cũng chẳng cố chấp với một nào, nên đoạn tình cảm bắt đầu, cũng chẳng kết thúc. Tuy nhiên, mỗi thấy Long công tử, Vi Phi Yên " gặp yêu" thêm nữa, tiếp tục ái mộ.

Bạch Cơ rước phiền phức lắm, hỏi: "Võ phu nhân gặp chuyện gì ?"

Vi Ngạn uống một ngụm mát, chỉ : "Đến lầu Mẫu Đơn gặp Phi Yên các sẽ ."

Bạch Cơ ngẫm nghĩ, dù cũng đang rảnh rỗi, chi bằng xem . Dẫu thì thu thêm một cái "nhân quả" cũng tệ.

Thế là Bạch Cơ lên lầu trang phục Hồ.

Trong gian trong chỉ còn Nguyên Diệu và Vi Ngạn đối diện .

Nguyên Diệu nhịn khuyên Vi Ngạn vài câu, bảo hãy trân trọng gia đình, đừng tùy hứng nữa, hòa với phu nhân.

Vi Ngạn , bịt chặt hai tai .

Chẳng bao lâu , Bạch Cơ một bộ hồ phục tay hẹp gọn gàng bước xuống.

Dưới ánh mắt ủ rũ của Ly Nô, ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn rời khỏi Phiêu Miểu Các. Ra khỏi chợ Nam, họ lên xe ngựa của Vi Ngạn, xuất phát đến lầu Mẫu Đơn.

Trên đường , Vi Ngạn hỏi: "Bạch Cơ, cần cho Phi Yên Long công t.ử và ngươi là cùng một ? Ta vẫn luôn giữ kín như bưng, hề ."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh cũng ."

Bạch Cơ đáp: "Không cần . Thời cơ đến, Võ phu nhân sẽ tự thôi."

 

 

Loading...