Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 8: Nhật thực
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:55:06
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không mây đen, mà bầu trời bắt đầu tối dần.
Sắc trời còn xanh biếc rực rỡ như , mà như thần Tạo Hóa hắt lên một lớp mực nhạt, dần phủ kín một tầng u ám màu xám tro.
Đám đông bắt đầu xôn xao.
Mặt trời vốn tròn trịa, giống như hàm răng khổng lồ vô hình nhẹ nhàng c.ắ.n mất một miếng, dần dần gặm nhấm đến lộ một khuyết, nơi rìa vầng khuyết lấp lánh ánh sáng bạc, sắc như lưỡi dao.
Nguyên Diệu nhảy vũ khúc Tandava tế đàn, cùng với từng chút ánh sáng mặt trời nuốt , bóng sáng cũng nhảy múa kỳ dị khắp mặt đất.
Hai bên bờ sông Lạc trồng những cây liễu, dương và hoè. Khi mặt trời che khuất, ánh sáng chan hòa qua kẽ lá cũng biến mất, chỉ còn những đốm sáng lưa thưa lẫn trong tàng cây.
Gió thoảng qua, đốm sáng mặt trời lay động bóng cây, tựa như bươm bướm vàng giang cánh bay.
Mặt trời gặm dần như chiếc đĩa vàng ăn mòn, ánh sáng lịm dần, trời đất dần chìm trong bóng tối.
Ngọn tuyết sơn cao ngất và ảo ảnh của Thần Shiva cũng trở nên mờ mịt trong màn đêm.
Mặt trời bỗng chốc biến mất, đám đông kinh hãi thất sắc, trong lòng run sợ, bèn nổi lên một trận hỗn loạn.
“Trời ơi! Thần linh nổi giận …”
“Mặt trời biến mất , kinh khủng quá, mau chạy !”
“Yêu dị giáng lâm, tất đại họa! Thế gian sắp tận diệt …”
Dân chúng hai bên bờ sông Lạc kêu gào kinh hoảng, quỳ rạp xuống đất, khấn lạy thần linh, hoảng loạn bỏ chạy, nhưng vì bóng tối mịt mù mà đ.â.m sầm , ngã lăn đất. Tiếng la hét, tiếng , tiếng cầu khấn vang lên hỗn loạn, cảnh tượng vô cùng rối ren.
Tại nơi cử hành lễ tế, nhát gan định bỏ chạy vì bản năng sợ hãi, nhưng nữ đế vô cùng trấn tĩnh, dùng uy nghiêm như sấm sét và giọng trầm đanh thép cất lên:
“Người nào dám bỏ trốn, g.i.ế.c tha! Tiếp tục tiễn thần…”
Chúng nhân khí thế của nữ đế trấn áp, ai dám chạy, bèn tiếp tục nghi thức tiễn thần.
Nguyên Diệu cố gắng kiềm chế nỗi kinh hoảng và sợ hãi, tiếp tục nhảy vũ khúc Tandava.
Con chim thần Ca Lăng Tần Già cũng đồng thời dang cánh cất giọng hót, cất lên tiếng ca mê hoặc lòng , tỏa ánh sáng bảy sắc huy hoàng.
Âm thanh của chim thần diệu kỳ tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, tạm thời thế mặt trời, xua tan bóng tối nặng nề, mang ánh sáng cho tế đàn.
Khoảnh khắc mặt trời biến mất , ảo ảnh của Thần Shiva cũng xảy dị biến.
Một tia sáng đỏ hiện lên trong bầu trời đen kịt.
Bạch Cơ ngẩng đầu thì lập tức biến sắc.
Tia sáng đỏ chính là con mắt thứ ba của ảo ảnh Shiva đang mở .
Cùng với hiện tượng thiên cẩu thực nhật, dương khí và âm khí giữa trời đất trở nên hỗn loạn. Dù Nguyên Diệu vẫn còn đang nhảy vũ khúc tiễn thần tế đàn, nhưng khí của nghi thức sớm nhật thực phá vỡ. Shiva thể cảm nhận lời sám hối và sự kính trọng mà con truyền đạt qua lễ tế, nên nổi giận, mở con mắt hủy diệt.
Bạch Cơ chẳng kịp nghĩ nhiều, thậm chí kịp hóa , lập tức phi lên trời.
Nàng dùng rồng bay lên nghênh đón luồng thần hỏa đầu tiên phun từ con mắt hủy diệt.
Nguyên Diệu vẫn đang múa điệu Tandava, kịp đề phòng, nên thần hỏa đ.á.n.h trúng.
Ngọn lửa thần hừng hực, trong chớp mắt phá hủy tế đàn, nuốt trọn Nguyên Diệu.
May mà Nguyên Diệu đang mặc áo Hỏa Hoàn chú ngữ tránh lửa gia trì.
Hắn chỉ cảm thấy nóng rát, nhưng thương.
Còn tế đàn, vì vốn dựng lên vững, cấu trúc bên trong cũng phần nghiêng lệch, nên đầu tiên sập về phía bên .
Tế đàn nghiêng đổ, Nguyên Diệu vững, trong khoảnh khắc ngã nhào xuống.
Đáng sợ hơn là mảnh gỗ nhô tế đàn mắc áo Hỏa Hoàn.
Chỉ cần áo Hỏa Hoàn kéo tuột khỏi Nguyên Diệu, lập tức sẽ thần hỏa tận thế thiêu thành tro bụi.
Ly Nô tinh mắt, thấy rõ nguy hiểm của mọt sách, lập tức phóng lên, c.h.ử.i ầm lao lên tế đàn cứu .
“Gia cái sân khấu dựng lệch mà?! Còn bảo mắt gia lệch, cãi với gia nữa chứ. Cái đám gánh hát vớ vẩn việc qua loa, chẳng ai hồn!”
Ly Nô xuyên qua biển lửa, ôm lấy mọt sách, cũng giật áo Hỏa Hoàn đang gỗ kéo giữ.
Nguyên Diệu và Ly Nô cùng ngã khỏi tế đàn, may thương.
Sau khi rơi xuống, xung quanh vẫn còn thần hỏa, Ly Nô như bỏng, lập tức chạy vội khỏi biển lửa.
“Mọt sách , gia vẫn sợ lửa, thể ở trong lửa lâu .”
Nguyên Diệu dậy, chỉnh áo Hỏa Hoàn, cảm thấy bản gián đoạn vũ khúc tiễn thần, thì lo lắng hỏi:
“Ly Nô , giờ ?”
Ly Nô ở nơi lửa cách đó xa, nhíu mày :
“Gia cũng chẳng . Mọt sách , chủ nhân giao cho ngươi nhiệm vụ là múa vũ khúc tiễn thần, ngươi cứ tiếp tục múa .”
Nguyên Diệu , cũng chẳng còn để ý đến sinh tử, tiếp tục múa trong biển lửa và đống đổ nát.
Thần hỏa tận thế lan theo tế đàn, xem là nuốt trọn cả tế trường.
Ly Nô thấy , lập tức niệm khẩu quyết, dẫn lên một luồng sóng lớn dâng cao từ sông Lạc, dập tắt thần hỏa. Bạch Cơ dặn quản lý dị biến nơi mặt đất, nay tế trường cháy rực, dốc lực ứng phó.
Thế nhưng, thần hỏa tận thế giống với lửa thường, nước sông Lạc cuồn cuộn tràn qua, nhưng chỉ khiến ngọn lửa yếu đôi chút, chứ thể dập tắt.
Ly Nô thấy thì vò đầu bứt tai, .
“Đồ mèo đen ngốc, nước phàm thể dập thần hỏa? Phải dùng chú ngữ đạo gia gia trì mới !”
Giọng Huyền Thanh vang lên giữa đám đông.
Ly Nô ngoảnh đầu , thì là Huyền Thanh dẫn theo các t.ử đạo quán Thượng Thanh đến.
Ly Nô ngẩn , : “Gia chỉ là một mèo yêu, mấy chú ngữ của các ngươi!”
Huyền Thanh đáp: “Ngươi tránh , để bọn dập lửa! Yêu quái thì nên sang một bên, chớ xen chuyện của !”
Quang Tạng mặt ở Lạc Dương, Huyền Thanh bèn mặt sư tôn đến tham dự lễ tiễn thần. Vốn dĩ chuyện đều do Bạch Cơ phụ trách, Huyền Thanh cũng nghĩ chẳng cần gì, chỉ định xem lễ nghi từ đầu đến cuối. Nào ngờ thiên tượng đột nhiên dị biến, nghi thức tiễn thần gián đoạn. Shiva nổi giận, thần hỏa giáng xuống bất ngờ, tế trường sắp thiêu hủy. Thấy Ly Nô giống thể dập lửa, bèn chút do dự bước gánh lấy trách nhiệm. Những trách nhiệm , vốn là việc mà Quốc sư Đại Chu Quang Tạng và môn hạ gánh vác.
Huyền Thanh dẫn theo một nhóm sư , lập trận thế, niệm chú ngữ, mượn nước dập lửa.
Quả nhiên, thần hỏa dập tắt ngay.
Ly Nô dù trong lòng phục, lên tiếng phản bác vài câu, nhưng vì bản kém cỏi hơn nên cũng đành nín lặng gì.
Ly Nô ngẩng đầu trời, dõi theo động tĩnh của chủ nhân.
Lúc Bạch Cơ bay lên trời, Shiva bộc phát cơn thịnh nộ, đúng lúc đó, từ mắt phun luồng thần hỏa thứ hai.
Bạch Cơ vội vàng thi triển thuật băng phong, ngăn cản thần hỏa thứ hai thiêu rụi Thần Đô.
Giữa tầng , băng tuyết hiện , dần ngưng kết thành một bức tường băng xanh khổng lồ.
Thần hỏa diệt thế đỏ rực va chạm chính diện với bức tường băng . Lửa và băng đan xen trong bóng tối, nước bốc lên nghi ngút giữa trung.
Ngọn lửa ngừng ăn mòn băng giá.
Băng tan chảy, nhanh chóng đông kết, ngừng phong tỏa lấy ngọn lửa.
Giữa trung, hàn băng và hỏa diễm giằng co lẫn , cùng cuốn lấy đối phương, bên nào chịu nhường.
Cuối cùng, thần hỏa nổ tung, băng vỡ b.ắ.n tứ phía, ánh lửa và tàn lửa nở rộ như pháo hoa trong thế giới tối tăm mặt trời, rơi xuống tế trường trong Thần Đô.
Tại tế trường, lửa bốc lên khắp nơi, cấm vệ quân bảo vệ Võ Tắc Thiên và các vị triều thần rút lui đến nơi an . Huyền Thanh và các sư lập tức bận rộn, chạy khắp nơi dẫn nước dập lửa.
Trên trời còn mặt trời, thêm sương mù dày đặc, Ly Nô rõ tình hình cao, thì vô cùng lo lắng cho chủ nhân. Dưới đất Huyền Thanh trông coi, ở cũng chẳng giúp gì, bèn dứt khoát hóa thành một con mèo yêu chín đuôi, bay vút lên trời đến trợ giúp Bạch Cơ.
Nguyên Diệu cũng chịu nhàn rỗi, vẫn đang dốc hết can đảm, mang theo quyết tâm liều c.h.ế.t, cố gắng tiếp tục nhảy vũ khúc tiễn thần. Không một ai với rằng, kể từ khoảnh khắc nhật thực bắt đầu, khí mạch âm dương của đất trời nghịch chuyển, lễ tiễn thần cũng phá vỡ, còn cần múa nữa. Bởi vì, điệu múa dâng tế đàn giờ đây trở nên vô nghĩa.
Cũng chẳng ai thời gian quan tâm đến mọt sách, bèn tự múa trong đống hoang tàn tế đàn. May , đang mặc áo Hỏa Hoàn, cho nên dù vài luồng thần hỏa giáng xuống bên cạnh, cũng chẳng gây tổn hại gì đến .
Huyền Thanh vàcác sư bận rộn khắp nơi dập lửa, cũng đều ngầm hiểu mà khéo léo tránh khỏi nơi mọt sách đang múa.
*
Chim thần Ca Lăng Tần Già vẫn đang cất cao tiếng hát, nó cố gắng dùng giọng ca trong trẻo, tuyệt diệu trời đất ban phúc của để xoa dịu cảm xúc của Shiva, nguôi cơn thịnh nộ của thần minh.
Âm thanh kỳ diệu của Ca Lăng Tần Già mang theo sức mạnh an thần và chữa lành, khiến phàm cũng dần bình tâm , sự sợ hãi và hoảng loạn đều đè xuống tận sâu trong đáy lòng. Nhờ thế, trong Thần Đô xảy cảnh tranh bỏ chạy, giẫm đạp lên .
Giữa giai điệu nhiệm màu của Ca Lăng Tần Già, vẻ mặt dữ tợn giận dữ gương mặt ảo ảnh Shiva đôi khi cũng tan biến, trở về nét điềm tĩnh vốn .
Nhật thực xảy , âm dương hỗn loạn, lễ tiễn thần coi như vô hiệu, vũ khúc tiễn thần cũng chẳng còn ý nghĩa.
Tâm trí Bạch Cơ xoay chuyển như điện chớp, trong đầu hiện lên ngàn vạn suy tính, nghĩ xem tiếp theo nên gì mới thể bảo vệ chúng sinh cơn thịnh nộ của thần minh.
Cuối cùng, Bạch Cơ dường như hạ quyết tâm, nàng c.ắ.n răng, đưa một lựa chọn.
Chiến đấu.
Chiến đấu đến cùng, lấy mạng đổi mạng.
Ngoài chiến đấu, nàng chẳng còn cách nào khác.
Trong lòng Bạch Cơ dâng lên những ý niệm mà nay từng .
Nàng nghĩ, sống hơn một vạn năm, thế gian ban cho nàng sinh mệnh, vạn vật dưỡng nuôi nàng trưởng thành. Nàng mượn mạng từ trời đất, từ muôn loài mà sức mạnh vô cùng to lớn. Vậy thì giờ phút gặp đại họa như thế , nàng nên vì ba ngàn thế giới, vì chúng sinh muôn loài mà một điều gì đó để báo đáp cõi Ta Bà . Nàng yêu thế giới , cũng yêu vạn sinh linh trong tam thiên đại thiên thế giới. Nếu lấy mạng để liều chiến với Shiva, thể đổi lấy cơ hội sống còn cho muôn loài, thì nàng cũng cam lòng.
Vô duyên đại từ, đồng thể đại bi.
Cứu độ chúng sinh, mới chứng Bồ Đề.
Một niệm thành Phật.
Bạch Cơ hạ quyết tâm, dốc hết dũng khí, hóa thành một con rồng chiến khổng lồ, quyết liều giao chiến với Shiva, sống c.h.ế.t bảo vệ Thần Đô.
Một khi quyết chiến, ắt tay mới chiếm tiên cơ.
Nhân lúc ảo ảnh Shiva âm thanh thần thánh của Ca Lăng Tần Già dịu, lâm trạng thái bình tạm thời, rồng trắng bèn vận khẩu quyết, triệu tập bộ nước trong hư , ngưng tụ thành đao băng và gai nhọn, phóng thẳng về phía Shiva.
Đồng thời, rồng trắng ngẩng đầu gầm vang, phun Tam Muội chân hỏa, thiêu đốt thần minh hư ảo.
Ảo ảnh Shiva trông thấy rồng chiến lao đến, lập tức nổi giận nữa.
Bốn cánh tay xoay tròn trong trung như cối xay gió, vươn tới chộp lấy rồng trắng.
đao băng, gai nhọn và long hỏa đều thể gây tổn thương cho Shiva.
Mọi đòn tấn công của rồng trắng đều rơi .
đồng thời, bốn cánh tay của Shiva cũng bắt rồng trắng.
Con mãng xà to lớn quấn cổ Shiva há miệng lao đến, định c.ắ.n rồng trắng.
Đôi mắt rồng trắng đỏ rực, râu tóc dựng ngược, nó gầm lên giận dữ há miệng ngoạm lấy con rắn.
Chỉ một cú đớp, nó c.ắ.n đứt đầu rắn.
Rồng trắng nhổ đầu rắn , hóa thành hình thái yêu hóa cực hạn, bốc lên ngọn lửa vàng rực.
Giữa hư mờ mịt, nơi tận cùng của bóng tối, rồng trắng mở một cánh cổng gian vô tận, trong đó sóng gió dữ dội, lũ yêu thú thời hồng hoang ẩn . Đó là cửa ngõ dẫn hoang mạc thời gian, thông đến bốn bể và địa ngục gió bão, nơi cư ngụ của những yêu ma biển sâu và quái vật địa ngục cổ xưa nhất.
Trên đỉnh trời, pháp trận khác của rồng trắng cũng đang khởi động, hấp thu sức mạnh tinh tú khắp càn khôn, hóa thành lôi điện của vũ trụ xoay quanh rồng, chuẩn tung một kích chí mạng vị thần đang thịnh nộ.
Mèo yêu chín đuôi cũng đang ở trời, nhưng yêu lực hạn, thể tiến vòng chiến giữa rồng trắng và Shiva, đành từ xa mà nóng ruột trông theo.
Nguyên Diệu vẫn đang nhảy vũ khúc Tandava giữa đống hoang tàn. Trong lòng mơ hồ cảm thấy gì đó bất thường, vì Bạch Cơ và Ly Nô đều thấy bóng dáng , mà tất cả đều đang ngẩng đầu lên trời.
Nguyên Diệu dám dừng chân, tiếp tục múa, lợi dụng động tác mà khẽ ngước lên . lửa trời, băng tuyết, bóng tối và sương mù dày đặc che lấp tất cả, chẳng thấy gì.
Nguyên Diệu dám dừng , đành bất an mà tiếp tục múa.
Ca Lăng Tần Già rõ tất cả diễn biến bầu trời. Sau khi hiểu ý định của Bạch Cơ, nó kinh hãi đến nỗi còn hát nổi nữa. Vốn dĩ, Ca Lăng Tần Già luôn giữ phong thái thần bí cao quý, mở miệng tiếng mặt phàm nhân, nhưng giờ phút , nó chẳng thể bận tâm điều đó nữa.
Ca Lăng Tần Già lớn tiếng hô lên: “Bạch Cơ! Mau dừng tay…!”
Rồng trắng gầm lên, đáp: “Không dừng nữa .”
Ca Lăng Tần Già thét lên the thé: “Phật Tổ bảo ngươi tiễn thần, chứ bảo ngươi g.i.ế.c thần!”
Rồng trắng tấn công Shiva, lạnh lùng : “Lễ tiễn thần tan, tiễn nữa. Đánh đuổi cho chuyện.”
Ca Lăng Tần Già sốt ruột : “Phật Tổ còn chẳng dám đ.á.n.h , ngươi nghĩ đ.á.n.h ?!”
Rồng trắng tránh né một đòn của Shiva, ngẩng đầu c.ắ.n đứt một cánh tay của thần minh.
Nàng phun cánh tay đó , thản nhiên đáp: “Không thử, ?”
Cánh tay đứt của Shiva chẳng mấy chốc mọc cái mới.
Ca Lăng Tần Già lo lắng : “Đừng đ.á.n.h nữa. Bạch Cơ, mau thu pháp trận . Thế giới chịu nổi lũ yêu thú Tứ Hải và nước biển cuộn trào ngập trời, càng thể chịu nổi lôi điện từ cửu thiên giáng xuống. Đừng để Shiva kịp hủy diệt thế gian thì chính ngươi tan nát nó .”
Rồng trắng , khẽ vung đuôi dài, lượn một vòng, rút lui khỏi vòng chiến.
Rồng trắng : “Vậy giờ ? Đã đến nước , nếu chiến đấu, thần kiếp cũng chẳng tự biến mất.”
lúc , mặt trời dần thoát khỏi bóng tối, ánh sáng xuyên phá bóng tối ló rạng.
Ca Lăng Tần Già nhắm mắt , như đang cảm ứng điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-8-nhat-thuc.html.]
Một thoáng , nó mở đôi mắt sáng như bảo thạch, quả quyết : “Tiếp tục tiễn thần.”
Rồng trắng hỏi: “Tiễn thế nào đây? Tế đàn phá hủy .”
Ca Lăng Tần Già dang rộng đôi cánh, bay thẳng lên trung: “Đừng bận tâm chuyện đất nữa. Tiễn trời. Ta sẽ hát thánh khúc Diệu Âm, ngươi nhảy vũ khúc Tandava. Chúng hợp lực tiễn thần kiếp .”
Rồng trắng xong phần do dự, : “Chuyện … mới đ.á.n.h Shiva, còn c.ắ.n c.h.ế.t xà thần của , còn c.ắ.n đứt tay . Hắn ghi thù, chịu nhận vũ khúc tiễn thần của thì ?”
Ca Lăng Tần Già đáp: “Shiva là thần minh, nhỏ mọn như thế. Thần xà của sinh mệnh vô hạn, ngươi c.ắ.n c.h.ế.t là c.h.ế.t . Nhân lúc ánh sáng về, âm dương khôi phục trật tự, chúng bắt đầu lễ tiễn thần .”
“Vậy thì… tiễn thêm một nữa .” Rồng trắng .
Mặt trời phá tan mây mù, ánh sáng như thủy triều tràn xuống nhân gian, khắp trời đất rực rỡ hào quang.
Ca Lăng Tần Già dang cánh, bắt đầu xướng lên khúc Diệu Âm giữa ánh sáng.
Rồng trắng khôi phục hình .
Nàng ngoảnh , thấy mèo yêu chín đuôi đang ở gần đó, bèn : “Ly Nô, lấy tế phẩm mang lên, cần những thứ khác, chỉ cần mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa thôi.”
“Rõ, thưa chủ nhân.”
Ly Nô vội vã bay xuống đất.
Hắn biến thành hình , lục tìm tế phẩm trong đống đổ nát của tế đàn.
May , chẳng mất nhiều công sức, thấy mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa ngay tại nơi bày tế phẩm.
Mảnh vỡ vẫn còn đặt đĩa tế bằng đồng xanh, thần hỏa thiêu hủy, chỉ phủ bởi ít tro tàn.
Ly Nô nâng lấy đĩa tế, thấy Minh Luân Thánh Loa biển lửa trông vẻ dơ bẩn, bèn thổi nhẹ một cái.
Tro bụi và bụi đất tức thì tan biến hết.
Ly Nô bưng đĩa tế, bay thẳng lên trời.
Lúc bay ngang qua Nguyên Diệu vẫn đang múa, vốn định gọi mọt sách dừng , nhưng thấy đang múa hết sức nghiêm túc, đầy tâm huyết, bèn lên tiếng nữa.
Ly Nô mang tế phẩm lên tận trời.
*
Trên trung, mặt ảo ảnh Shiva, Bạch Cơ bắt đầu nhảy vũ khúc Tandava theo tiếng hát của Ca Lăng Tần Già.
Buổi lễ tiễn thần hôm nay tổ chức để dâng lên thần linh Ấn Độ, mà Bạch Cơ là chủ tế, nên cũng vận áo quần truyền thống của Ấn Độ.
Nàng múa giữa trung, gió trời lướt qua sống mũi nàng, đôi khuyên tai hồng ngọc khẽ đung đưa theo chuyển động cổ, dây lưng vàng va tạo nên âm thanh trong trẻo, thanh thoát.
Nhảy điệu múa tiễn thần nhẹ nhõm hơn nhiều so với chiến đấu diệt thần, Bạch Cơ thầm thở phào trong lòng.
Dù , nàng vẫn hề lơ là. Vừa nhảy, nàng thầm cảm nhận từng biến hóa của ảo ảnh Shiva bằng tinh thần cảnh giác cao độ.
Giọng ca của Ca Lăng Tần Già như nhạc trời vang vọng, mang theo sức mạnh chữa lành thần diệu, giúp xoa dịu cơn giận của thần linh.
Bước chân Bạch Cơ vững vàng, mỗi động tác đều khớp nhịp hảo với tiếng ca thánh khiết. Vũ điệu rắn rỏi như tảng đá núi tuyết thần thánh, dịu dàng uyển chuyển như cơn gió nhẹ ven sông Hằng.
Chiếc sari của nàng tung bay trong gió trời, chuông vàng nơi cổ chân lấp lánh rực rỡ, đôi tay vung lên giữa trung như linh xà uốn lượn, vẽ nên đồ hình Mạn đà la. Những ngón tay khi khép khi mở, trong hư như hoa sen chậm rãi nở rộ.
Vũ khúc Tandava là sự kết hợp giữa cương và nhu. Lúc thì nàng như nữ thần Kali với thanh kiếm bất khả chiến bại trong tay, lúc như vết chu sa giữa trán nữ thần Parvati, mềm mại, đượm tình.
Bạch Cơ dùng thể tế khí, dùng vũ đạo để thể hiện lòng thành và sám hối. Nàng cầu mong thể an ủi cơn thịnh nộ của thần, mong thần minh thứ tha lầm của nhân loại, rộng lượng rời trong độ lượng.
Ảo ảnh Shiva phản ứng. Con mắt thứ ba khép hờ, lặng lẽ đang tế vũ, lộ vẻ phẫn nộ, cũng biến hóa gì.
Ca Lăng Tần Già vẫn tiếp tục cất cao giọng hát, vang dội trời mây.
Bạch Cơ múa thầm lo lắng. Nàng vốn nghĩ, chỉ cần bắt đầu múa, ảo ảnh Shiva tất sẽ mở con mắt thứ ba, phun thần hỏa hủy diệt về phía nàng. Nàng sẵn sàng múa nghênh chiến.
Không ngờ, Shiva phản ứng.
Chính sự im lặng mới là điều đáng sợ nhất.
Vì thể đoán biến cố nào sẽ xảy tiếp theo.
Bạch Cơ ngẫm nghĩ, nàng múa hai lượt vũ khúc Tandava, nếu múa thêm thứ ba mà Shiva vẫn phản ứng, nàng sẽ lập tức ngừng múa, trở giao chiến.
Nhân động tác múa, Bạch Cơ lướt mắt trận pháp Lôi Đình Vũ Trụ nơi đỉnh trời, sức mạnh tích tụ đến đỉnh điểm, sẵn sàng xuất kích.
Bạch Cơ suy tính, nếu tay, nhất định tay , nhân lúc Shiva đề phòng, tung một kích chí mạng.
Nàng múa cảnh giác chờ đợi.
Ngay khoảnh khắc đó, ảo ảnh Shiva bắt đầu đổi.
Như thể đường nét thủy mặc nước nhòe, như mây khói gió cuốn , đầu tiên là ngọn núi băng tuyết khổng lồ, đến ảo ảnh Shiva, tất cả dần dần trở nên mờ nhạt, tan biến.
Shiva thấy lời cầu nguyện tiễn thần của chúng sinh, và chấp thuận.
Ảo ảnh Shiva dần tan biến.
Trong gió trời, một vị thần cao lớn, tuấn mỹ, uy nghi lẫm liệt bước .
Nhìn kỹ, đó chính là chân của ảo ảnh Shiva.
Shiva từng bước bước hoa sen, ngang qua Ca Lăng Tần Già và Bạch Cơ đang múa, tiến về phía Ly Nô, kẻ đang nâng đĩa tế bằng đồng xanh.
Thấy thần linh oai nghiêm tiến gần , trong lòng Ly Nô chút sợ hãi, định bỏ chạy, nhưng cuối cùng vẫn cố trụ .
Shiva nâng tay, phất nhẹ qua đĩa tế.
Một luồng ánh sáng vàng kim lóe lên, mảnh vỡ Minh Luân Thánh Loa bay lên , ghép với , hiện nguyên hình chỉnh như từng vỡ nát.
Minh Luân Thánh Loa rơi tay Shiva.
Nhìn thánh loa, trong mắt Shiva hiện lên thần sắc bi thương. Hắn nâng niu vật như đang giữ trong tay bảo vật quý giá nhất thế gian.
Giữa hư , một nữ thần mặc sari vàng kim bước đến.
Nữ thần mũi cao mắt sâu, khuôn mặt đầy đặn, làn da trắng muốt, ánh mắt sâu thẳm. Mái tóc đen như thác lụa phủ xuống, điểm hoa tươi rực rỡ, khí chất cao quý đoan trang.
Chính là ảo ảnh của Sati.
Shiva thấy Sati, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Trong ánh sáng vàng vạn đạo, Shiva và Sati sánh vai, lặng lẽ , từng bước một về phía hư giữa tiếng hát của Ca Lăng Tần Già và điệu múa của Bạch Cơ.
Nhìn tình hình, vẻ nghi lễ tiễn thần thành công.
Ngay khi Bạch Cơ, Ca Lăng Tần Già và Ly Nô thở phào nhẹ nhõm, thì Shiva bỗng khựng , đầu về phía Ly Nô.
Hắn đang cây Tam xoa, thứ Ly Nô nhặt giữa trận mưa c.h.ế.t tiệt.
Tam xoa dường như cảm ứng điều gì, ánh sáng vàng kim lóe lên, nó từ phía Ly Nô bay vọt lên, hướng thẳng về phía Shiva.
Ly Nô tiếc rẻ cây tam xoa, bèn vươn tay giành .
Đinh bà lập tưc giằng co giữa trung.
Ca Lăng Tần Già kinh hoảng, kịp hát nữa, giọng the thé thét lớn: “Đồ mèo ngốc, mau buông tay! Đó là vũ khí sáng thế và diệt thế gian của Shiva, Pinaka! Mau trả cho ngài !”
Bạch Cơ múa : “Ly Nô, trả cho ngài . Sau sẽ mua cho ngươi mười cái Tam xoa khác!”
Ly Nô tình nguyện thả tay .
Cây Tam xoa bay vút lên trời, nhưng khi bay ngang qua bên cạnh Bạch Cơ thì đột nhiên rơi xuống.
Bạch Cơ theo phản xạ đưa tay đón lấy, Tam xoa khéo rơi đúng tay nàng.
Khoảnh khắc bàn tay nàng nắm lấy cây Tam xoa, một luồng điện như nổ tung đỉnh đầu, hóa thành sức mạnh dồi dào, lan khắp tâm mạch, ngũ tạng, tứ chi và xương cốt nàng.
Luồng sức mạnh đến từ trời đất, phát nguồn từ vũ trụ, là lực sáng thế và hủy diệt của Shiva.
Sức mạnh dung hợp cả sáng tạo lẫn diệt vong từ cây Tam xoa ngừng truyền thể Bạch Cơ.
Sau phút sửng sốt, Bạch Cơ như hiểu điều gì đó. Nàng dẫn luồng sức mạnh nhập đan điền, dung hòa với yêu lực trong cơ thể .
Cùng với luồng sức mạnh sáng thế và hủy diệt tiến , Bạch Cơ lập tức cảm thấy linh đài sáng rõ, tinh lực dồi dào, tràn ngập sức mạnh, tựa như bản hóa thành một vị thần mạnh mẽ.
Bạch Cơ về phía Shiva.
Trong lòng nàng đầy nghi hoặc, vị thần sáng thế từ thuở hồng hoang , tại ban cho nàng sức mạnh to lớn như ?
Giữa vạn luồng sáng, Shiva mỉm với nàng một cách đầy thâm ý, xoay cùng ái thê Sati rời .
Hắn mang theo cây Tam xoa.
Hắn dường như cố ý thông qua cây Tam xoa, truyền sức mạnh sáng thế và diệt thế của bản cho Bạch Cơ.
Shiva ẩn , thần nạn tiễn xong.
Ca Lăng Tần Già thở phào nhẹ nhõm, dừng tiếng ca.
Trong gió trời gào thét, Bạch Cơ cầm cây Tam xoa, sắc mặt ngơ ngác, trong lòng trăm mối nghi lời giải.
Vì Shiva ban cho nàng sức mạnh?
Luồng sức mạnh đang sôi trào trong cơ thể nàng, đem yêu lực cuồn cuộn bất tận, còn dồi dào mãnh liệt hơn cả thứ sức mạnh từng nhận .
Nàng cảm thấy nếu dựa luồng sức mạnh hủy diệt , nàng thể một nữa khơi mào đại chiến thiên địa, một nữa thách đấu Phật Tổ, quyết một trận cao thấp.
Bạch Cơ khẽ lắc đầu, lập tức xua ý nghĩ nguy hiểm .
“Ừm… chắc là phần thưởng cho nghi thức tiễn thần. Ta vất vả bao ngày qua, cũng xứng đáng nhận lấy phần thưởng .” Bạch Cơ thì thầm tự nhủ, tự thuyết phục bản như .
Shiva rời , thần nạn kết thúc.
Bạch Cơ thu chiến trận trận pháp từng bày bố, đóng Hoang Dã Thời Gian, hóa giải huyễn cảnh vũ trụ.
Bạch Cơ và Ly Nô định hạ xuống, xử lý hậu quả còn của Thần Đô.
Ca Lăng Tần Già xuống. Nó hát quá lâu, sức lực cạn kiệt, giờ chỉ yên tĩnh nghỉ ngơi giữa bầu trời.
Tại Thần Đô, tế đàn, ngọn lửa hủy diệt Huyền Thanh và những khác hợp sức dập tắt.
Lòng rối loạn cũng Võ Tắc Thiên trấn an bằng sự uy nghiêm.
Ngay khi nhật thực kết thúc, mặt trời ló rạng, Bạch Cơ bắt đầu múa lễ tiễn thần , tình thế dần xoay chuyển. Võ Tắc Thiên đài cao, bắt đầu ban hành thánh chỉ, khích lệ sĩ khí rệu rã, trấn an lòng hoảng loạn.
Tài hùng biện và khí chất của nữ đế khiến cho mỗi lời bà đều mang sức mạnh kỳ diệu xoa dịu nhân tâm.
Nghe theo mệnh lệnh của nữ đế, ai nấy đều như chỗ dựa, lòng định trở .
Thần Đô xảy tai họa lớn, tế đàn ngoài việc phá hủy và hỗn loạn, cũng tổn thất mang gì nghiêm trọng.
Tội nghiệp tiểu thư sinh vẫn còn đang nhảy múa trong đống đổ nát.
Mọi chuyện đều kết thúc , nhưng vẫn ai với là thể dừng .
Thư sinh mệt đến mức thở hồng hộc, nhưng vẫn dám dừng.
Ly Nô thấy , khỏi líu lưỡi: “Đồ mọt sách ngốc, đến giờ còn đang múa cơ đấy!”
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, lập tức nở nụ rạng rỡ, ánh mắt nàng dịu dàng: “Hiên Chi, đừng múa nữa. Shiva tiễn , chúng thành công.”
Nghe , Nguyên Diệu mới dừng động tác.
Đôi chân và cánh tay đau nhức rã rời, cả đẫm mồ hôi, nhưng lễ tiễn thần thành công, trong lòng vô cùng vui sướng.
Nguyên Diệu chuyện gì xảy trời, cũng chẳng rằng thật là Bạch Cơ nhảy vũ khúc Tandava, tiễn Shiva rời . Hắn phấn khích : “Bạch Cơ, chính tiểu sinh nhảy múa tiễn Shiva ?”
Ly Nô đang định mở miệng, thì Bạch Cơ mỉm đáp: “ thế. Nhờ Hiên Chi, thần nạn mới giải trừ.”
Trong lòng Nguyên Diệu vẫn còn chút nghi hoặc: “… tiểu sinh cứ cảm thấy khi mặt trời biến mất, dường như xảy chuyện gì đó. Nàng, Ly Nô lão , và thần điểu Ca Lăng Tần Già đều bay lên trời. Bạch Cơ, rốt cuộc trời xảy chuyện gì ?”
Bạch Cơ mỉm : “Cũng chuyện gì quan trọng . Với , chuyện quan trọng nhất thế gian chính là Hiên Chi vẫn còn sống bình an. Bởi vì, thích Hiên Chi nhất!”
Nguyên Diệu bất giác đỏ mặt, cúi gằm đầu, dám Bạch Cơ.
Nghe nàng thích , tim đập loạn lên, đầu óc rối bời, cũng quên luôn việc truy hỏi chuyện xảy trời.
Cuối cùng, Nguyên Diệu lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên đáp : “Bạch Cơ, tiểu sinh cũng thích nàng nhất… và cả Ly Nô lão nữa!”
Nào ngờ, Bạch Cơ xong thì đúng lúc thấy Huyền Thanh dẫn theo các sư từ xa tới, nàng lập tức xoay bước , đến chào hỏi Huyền Thanh.
Hai thương lượng cùng đến mặt Võ Tắc Thiên bẩm báo tình hình, đồng thời phân chia trách nhiệm xử lý hậu quả lễ tế.
Ly Nô rời , vặn lời Nguyên Diệu thích .
Hắn nhăn mặt chán ghét: “Xì, đồ mọt sách, gia cần ngươi thích! Mau bộ đồ nặng nề đó . Sau đó theo chủ nhân cùng thu dọn tàn cục. Xong việc thì về Phiêu Miểu các nghỉ ngơi. Mấy ngày nay cứ thấp thỏm sợ trời đất hủy diệt, ăn ngon, ngủ chẳng yên, mệt c.h.ế.t gia .”
“Ly Nô lão , ngươi vất vả . May mà thần nạn tiễn , từ nay thể tiếp tục sống những ngày bình an. Tiểu sinh đồ ngay đây.”
Nguyên Diệu xong thì chạy đồ.
Chú thích:
(1) Nữ thần Kali: Một trong những hóa của vợ Shiva, tượng trưng cho sự hủy diệt và đen tối.
(2) Parvati: Cũng là một hóa của vợ Shiva, nữ thần của tình yêu, hôn nhân và sự dịu dàng.
(3) Pinaka: Tam xoa của Shiva, biểu trưng cho quyền lực sáng thế, duy trì và hủy diệt vạn vật. Ba mũi nhọn tượng trưng cho quá khứ, hiện tại, tương lai, hoặc ba trạng thái ý thức: tỉnh thức, mộng mị, vô thức.