Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 8: Khốn Cảnh
Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:56:51
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng lên đầu ngọn liễu, cây rừng núi xào xạc.
Nguyên Diệu xuyên qua chùa, núi , lủi thủi một đường núi, bước chân ngập ngừng. Hắn cũng nên cứ bừa . May mà suốt đường gặp tăng nhân nào, nếu với bộ dạng nữ trang, tô son trát phấn, nửa đêm canh ba lang thang khắp chùa thế thì thật khó mà giải thích.
Đường núi gập ghềnh, chân bằng phẳng, kinh luân trong tay áo cứ lúc lắc khiến Nguyên Diệu thấy khó chịu. Hắn bèn dừng bước bên một tảng đá, lấy kinh luân bỏ tay nải vải hoa đựng màn thầu, đeo tay nải lên vai.
Làm xong việc, Nguyên Diệu vô tình ngẩng đầu, chợt thấy ánh trăng, trong rừng trúc, một thanh niên hình cao lớn, dung mạo tuấn mỹ đang đó.
Thanh niên mũi cao mắt sâu, gương mặt góc cạnh như đao tạc, đôi mắt sâu thẳm vô cùng cuốn hút. Hắn mặc một bộ quần áo vải gai bình thường, tuy trang phục đơn sơ, nhưng càng nổi bật lên dung nhan tuấn mỹ, khí chất thoát tục.
Nguyên Diệu trong lòng chợt động, đoán thanh niên mười phần thì hết chín phần là Già La. Tận mắt thấy, Nguyên Diệu mới nhận , Đàm Ma Già La và Già La mắt tuy đều là thanh niên ngoại quốc tuấn mỹ, nhưng tướng mạo giống .
Nguyên Diệu sợ hãi, co giò bỏ chạy. nghĩ, mồi câu núi lượn lờ chẳng là để tìm Già La ? Bây giờ may mắn, mà cũng may, chẳng tốn công sức gì tìm thấy .
Chẳng nên vui nên buồn, Nguyên Diệu bèn sững tại chỗ.
Già La thấy Nguyên Diệu, trầm ngâm ánh trăng, ngay cả ngọn gió đêm thổi lá trúc lướt qua gương mặt như tượng tạc của , cũng . Cả con , cả trái tim , dường như chìm thế giới của riêng .
Nguyên Diệu Già La từ xa, nhớ đến những gì Vi Phi Yên gặp và cả phụ nữ vô tội c.h.ế.t đói, thấy thương xót phẫn nộ. Trong cơn phẫn nộ, lòng can đảm chợt nảy sinh, Nguyên Diệu quyết tâm, xách váy lên tiến về phía Già La.
Kế hoạch của Nguyên Diệu là, qua bắt chuyện, xác nhận xem là Già La . Dù , trong khách xá của chùa Pháp Vân vẫn còn một quan to quý tộc, văn nhân mặc khách đến du ngoạn, trong đó cũng ngoại quốc. Cũng một hai phần khả năng, Già La, mà là khách trọ ngoại quốc tối ngủ , núi tản bộ.
Một khi xác định là Già La, Nguyên Diệu sẽ lấy kinh luân , niệm chú Lục Tự Chân Ngôn. Mặc dù tác dụng gì, nhưng Bạch Cơ và Đàm Ma Già La dặn như .
Nguyên Diệu đến mặt Già La, định mở miệng hỏi.
Già La như tỉnh mộng, hồn , thấy Nguyên Diệu, mắt chợt sáng rực lên: "Ma Da, nàng ở đây? Ta tìm nàng khắp nơi mà thấy. Lo c.h.ế.t !"
Nguyên Diệu giật .
Già La đưa tay nắm lấy tay Nguyên Diệu: "Ma Da, bên ngoài nguy hiểm lắm, chúng về thôi."
Nguyên Diệu vội gỡ tay : "Đừng lôi lôi kéo kéo!"
Lúc , Nguyên Diệu chắc chắn mắt chính là Già La mà Vi Phi Yên gặp.
"Ma Da, nàng ?"
Già La ấm ức .
Nguyên Diệu bực bội: "Ngươi cho rõ, tiểu sinh Ma Da! Tiểu sinh là nam tử, chỉ là mặc nữ trang... thôi."
Đến câu cuối, Nguyên Diệu đuối lý nên giọng nhỏ dần.
Già La như thấy sự thật, nhận tiểu thư sinh là nam tử. Hay đúng hơn, chỉ thể thấy những gì thấy.
Già La cưng chiều: "Ma Da, nàng đang chơi trò trang phục gì ? Được , nàng là nam tử. Đi, chúng về thôi."
Già La đưa tay nắm lấy Nguyên Diệu, ôm rừng trúc.
Nguyên Diệu thầm kêu .
Già La cao lớn hơn Nguyên Diệu, khỏe mạnh, Nguyên Diệu khỏe bằng , giãy nên ép về phía .
Chẳng mấy chốc, trong rừng trúc hiện một cái ao yên tĩnh, một cây cầu phao, một căn nhà nhỏ.
Mọi thứ y hệt như Vi Phi Yên mô tả, trong ao một ngọn cỏ, chút sức sống, sen cũng chẳng bèo.
Nguyên Diệu , tuyệt đối thể qua cây cầu phao đó. Nếu qua , sẽ nữa.
Nghĩ , Nguyên Diệu vội thò tay tay nải tìm kinh luân. Hắn định khi qua cầu phao, sẽ xoay kinh luân, niệm Lục Tự Chân Ngôn.
Nguyên Diệu mò kinh luân, cầm trong tay, xoay một cái.
"Án bát mê hồng ma ni..."
Nguyên Diệu niệm xong mới thấy đúng.
"Ma ni án bát mê? Thiếu một chữ, vẫn đúng! Bát mê hồng ma ni án? Cũng đúng..."
Nguyên Diệu quên mất Lục Tự Chân Ngôn niệm thế nào.
Trong lòng càng sốt ruột, Nguyên Diệu càng thể nhớ cách niệm đúng, căng thẳng đến mức trán vã mồ hôi.
Già La ngây , quan tâm: "Ma Da, nàng đang gì ? Sao nàng vẻ điên khùng, bệnh ?"
Vì lo lắng cho sức khỏe của Ma Da, về nhà chăm sóc nàng, Già La dùng sức nhiều hơn, bế thốc Nguyên Diệu lên định bế qua cầu phao.
Bị một đàn ông bế ngang hông, Nguyên Diệu thẹn giận, bèn giãy giụa kịch liệt.
Tuy là thư sinh khỏe mạnh, nhưng cũng là một nam tử cao lớn, giãy giụa hết sức, khiến Già La đang cầu phao cũng loạng choạng, lảo đảo một cái.
Sau đó, tiểu thư sinh "tõm" một tiếng, rơi xuống ao.
Tiểu thư sinh dạo đang học bơi với ngư phủ A Lục, vì thời gian đến nhà A Lục thường xuyên nên vẫn học rành, chỉ lõm bõm. Chỉ thấy ngoi lên một cái, quẫy đạp một lúc chìm xuống. Lát , tay chân luống cuống ngoi lên. nổi hai cái chìm xuống.
Không còn cách nào khác, cầu cứu là bản năng, Nguyên Diệu đành kêu về phía Già La đang ngẩn cầu phao: "Cứu mạng… Cứu tiểu sinh với…"
Già La vội nhảy xuống nước cứu Nguyên Diệu.
Sau một hồi vật lộn, Nguyên Diệu uống no nước, chỉ còn nửa cái mạng. Hắn Già La cứu trong nhà nhỏ, tuyệt vọng. Vì đuối nước, kinh luân cầm trong tay mất, lúc giãy giụa nước, tay nải đựng màn thầu vai cũng còn.
Mọi chuyện đều chính cho rối tung.
Nguyên Diệu mặt xám như tro, lòng nguội lạnh đó.
Già La đang nhóm một lò than chuẩn hong khô quần áo ướt của hai .
Nghĩ đến điều gì đó, Nguyên Diệu bật thẳng dậy, tìm áo ngoài cởi , sờ túi ngực. Trong đó giấy Bạch Cơ đưa.
Đây là hy vọng duy nhất của Nguyên Diệu lúc .
Ai ngờ, giấy cũng trông cậy nữa.
Người giấy ướt sũng, rách đôi.
Nguyên Diệu từ bỏ, cố gắng ghép , ghép : "Bạch Cơ còn thấy ? Ngươi còn thấy ?! Tiểu sinh đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-8-khon-canh.html.]
Người giấy ướt phản ứng gì.
Nguyên Diệu đành đặt giấy sang một bên.
Vì đuối nước hồi phục nên cơ thể còn yếu, Nguyên Diệu xuống.
Giờ phút , Nguyên Diệu cũng , chỉ đành bước nào bước đó.
Nguyên Diệu về phía Già La đang hong quần áo bên lò than.
Mất hết hy vọng, cũng còn chỉ dẫn nào, Nguyên Diệu chỉ thể dùng cách của , tìm hiểu sự thật của bí ẩn.
Nguyên Diệu tĩnh tâm , quan sát kỹ Già La.
Chỉ cần dụng tâm, Nguyên Diệu thể phân biệt con và yêu quỷ. Ban đầu, trong lòng chỉ chăm chăm thành nhiệm vụ Bạch Cơ giao, cộng thêm tâm trạng thấp thỏm, sợ hãi, phẫn nộ tràn ngập, rõ Già La là gì.
Bây giờ, ở trong nhà nhỏ thể thoát , Nguyên Diệu xác nhận xem Già La là yêu.
Nhìn kỹ một lúc, Nguyên Diệu lập tức nghi ngờ.
Già La , cũng yêu quỷ, càng thần Phật, là một loại linh thể mà Nguyên Diệu từng thấy. Nguyên Diệu chỉ thể , Già La con , mà là một loại linh thể, nhưng cũng quỷ hồn. Vì quỷ hồn chút sinh khí nào, càng lạnh lẽo hơn.
Già La là vật sống, thậm chí còn chút ấm của sinh linh. Mặc dù ấm của sinh linh nhưng yêu.
Điều khiến Nguyên Diệu vô cùng hoang mang.
Nguyên Diệu thử dùng lời giao tiếp.
"Già La, ngươi là gì? Ngươi từ đến?"
Già La : "Ma Da, nàng hồ đồ ? Sao hỏi những câu kỳ lạ ?"
Tiếp đó, dù Nguyên Diệu hỏi thế nào, cũng nhận câu trả lời hữu ích nào. Giống hệt như Vi Phi Yên mô tả, thể giao tiếp với Già La, đắm chìm trong thế giới của , rõ thứ xung quanh.
Sau khi đuối nước, ướt sũng, Nguyên Diệu cởi quần áo ướt , nhờ Già La hong khô.
Vì đều là nam tử, nên lúc Nguyên Diệu cởi đồ cũng tránh Già La. Rõ ràng Nguyên Diệu là nam tử, nhưng Già La dường như thấy, vẫn coi Nguyên Diệu là Ma Da. Cứ như thể, Ma Da một cụ thể mà là bất cứ ai lọt tầm mắt , bước thế giới của , nhận định đối phương là Ma Da thì đối phương chính là Ma Da. Vì , Ma Da là Vi Phi Yên cũng là Nguyên Diệu, lẽ còn là phụ nữ c.h.ế.t đói .
Thật quá kỳ lạ, quá quỷ dị.
Nguyên Diệu thầm nghĩ.
Nay thể rời , càng thể liên lạc với Bạch Cơ, Nguyên Diệu đành ở nhà nhỏ.
Chẳng mấy chốc ở hai ngày.
Mọi thứ đều giống như Vi Phi Yên mô tả, khi cầu phao biến mất, căn nhà nhỏ chính là một cái lồng. Trong nhà, dụng cụ sinh hoạt cơ bản đều đủ, chỉ cơm nước mỗi ngày xuất hiện bàn gỗ đều là hư ảo.
Nguyên Diệu ăn cơm, như ăn khí.
Bụng đói cồn cào, Nguyên Diệu vô cùng nhớ món cơm canh đạm bạc ở chùa Pháp Vân, và món bánh hòe mà đây vô cùng chê bai. Hắn hối hận vì rơi gói màn thầu Bạch Cơ đưa xuống nước.
Già La coi Nguyên Diệu là Ma Da, đối với vô cùng ân cần, chăm sóc.
Giống như Vi Phi Yên mô tả, Già La lúc nào cũng ở trong nhà nhỏ, thỉnh thoảng sẽ đột nhiên biến mất vài canh giờ, hoặc một ngày, đột nhiên xuất hiện.
Nguyên Diệu cũng thử hỏi một , hỏi Già La vì biến mất, .
Già La vẻ mặt mờ mịt, lắc đầu .
Vấn đề mà chính cũng , khác cũng hỏi kết quả.
Vi Phi Yên thích mỹ nam tử, mà Già La tuấn vạm vỡ, khi cảm thấy nguy hiểm, nàng bằng lòng chơi trò tình nhân với .
Khác với Vi Phi Yên, Nguyên Diệu l..m t.ì.n.h nhân với Già La, đóng kịch cũng . Vì khi Già La đến gần, Nguyên Diệu bèn vội vàng tránh né. Già La hành động mật, Nguyên Diệu bèn đ.á.n.h với .
Dù Nguyên Diệu giải thích Ma Da thế nào, Già La cũng . Hắn cho rằng Nguyên Diệu rơi xuống nước, não úng nước, để di chứng nên mới nhớ là Ma Da.
Mỗi ngày sớm tối bên , tuy cãi vã, đ.á.n.h lộn là nhiều, nhưng trong lúc giao tiếp, cũng thu một thông tin vụn vặt.
Già La và Ma Da là nước Ô Trượng, hai yêu . Già La phận thấp hèn, cha Ma Da chấp nhận. Thế là hai cùng bỏ trốn. Họ rời nước Ô Trượng đến nước Sư Tử, đó lên thuyền đến Trung Thổ, định ở Trung Thổ sống cuộc đời hạnh phúc.
Từ vài lời rời rạc của Già La, Nguyên Diệu nhạy bén nhận , đôi tình nhân hề đến Trung Thổ và sống cuộc sống hạnh phúc mà họ mong đợi.
Trong thế giới của Già La, căn nhà nhỏ quỷ dị ở biển, giống như một hòn đảo, giống như một con thuyền, cứ trôi nổi mãi, vĩnh viễn thể cập bờ.
Nguyên Diệu vô cùng hoang mang, tất cả sự thật. Dù hỏi thế nào, cũng thể moi thêm thông tin từ miệng Già La. Bản Già La bình thường, cứ như bệnh tâm thần. Mà chẳng ai thể lấy thông tin logic bình thường từ miệng một bệnh tâm thần .
Già La đối với Ma Da dịu dàng ân cần, quan tâm hết mực. Nên dù khỏe mạnh hơn Nguyên Diệu, hai thường xuyên đ.á.n.h lộn, nhưng bao giờ Nguyên Diệu thương trong lúc xung đột, cũng ép Nguyên Diệu bất cứ điều gì .
Sự tổn thương Già La gây cho Nguyên Diệu, đều là những điều hề nhận . Ví dụ, nhốt Nguyên Diệu trong căn nhà nhỏ giữa ao, thể rời . Ví dụ, nhận mỗi ngày Nguyên Diệu thể ăn uống, bụng đói meo.
Chuyện , vô cùng quỷ dị.
Giống như Vi Phi Yên, Nguyên Diệu với Già La, cơm nước đều là hư ảo, đói.
trong mắt Già La, cơm nước đều là thật, Nguyên Diệu cũng hề gầy vì đói.
Giao tiếp kết quả, Nguyên Diệu khổ kể xiết. Hắn liên lạc với Bạch Cơ, nhưng giấy ướt sũng rách đôi. Lúc Nguyên Diệu ghép giấy , còn lỡ tay rơi lò than, cháy còn dấu vết.
Nguyên Diệu chỉ đành hy vọng Bạch Cơ pháp thuật cao siêu, dù còn giấy, nàng cũng thể đến cứu .
Sau khi nhốt trong nhà nhỏ, Nguyên Diệu cuối cùng cũng nhớ Lục Tự Chân Ngôn đúng.
"Án Ma Ni Bát Mê Hồng…"
, bây giờ nhớ đúng thì cũng muộn. Kinh luân cùng màn thầu chìm xuống đáy nước .
Nguyên Diệu bơi, thể xuống nước mò.
Già La thì nhiệt tình, Nguyên Diệu tìm tay nải rơi, bèn chủ động xuống nước tìm giúp .
Không là Già La cố ý thật sự tìm , tóm mỗi xuống nước, Già La đều tay trở về.
Nguyên Diệu vô cùng buồn bực, để c.h.ế.t đói, đành học Vi Phi Yên bờ ao nhặt lá trúc ăn.
Mình biến mất ba ngày , chẳng lẽ Bạch Cơ nhận ? Sao nàng đến cứu ? Chẳng lẽ mất giấy nên nàngkhông cảm nhận thở của , nên tìm nơi quỷ dị ?!
Nguyên Diệu vô cùng tuyệt vọng.