Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 7: Ngũ Viện (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:46:24
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ tủm tỉm , sang hỏi đồng t.ử đầu nấm: "Chủ nhân của ngươi ? Chúng nán đây nghỉ trọ, chẳng nhẽ dẫn chúng diện kiến gia chủ một tiếng ?"
Đồng t.ử đầu nấm đáp: "Chủ nhân nhà tiểu nhân sức khỏe ốm yếu, xưa nay bao giờ tiếp khách. Tuy nhiên, ngài cực kỳ hiếu khách, hễ ai gõ cửa xin tá túc là ngài cho lưu ngay. Đám hạ nhân chúng tiểu nhân sẽ hầu hạ chu đáo để khách hài lòng thoải mái nhất. Khách ở bao lâu tùy thích."
Ly Nô ngứa miệng chen : "Này! Đầu nấm, ở trọ nhà ngươi xì bạc thế?"
Đồng t.ử đầu nấm lắc đầu nguầy nguậy, híp mí: "Dạ tốn đồng bạc nào . Chủ nhân nhà tiểu nhân màng bạc tiền, ngài đang tích đức hành thiện thôi. Chỉ cần khách hài lòng là chúng tiểu nhân viên mãn công đức ."
Ly Nô bĩu môi, lầm bầm trong bụng: "Ăn chùa ở chùa, chẳng mất đồng bạc cắc nào, quái gì miếng bánh từ trời rơi xuống hời thế . Vụ mùi hắc ám quá."
Bạch Cơ để tâm đến mấy lời lèm bèm đó, chỉ hỏi tiếp: "Vậy ba chúng sẽ nghỉ ngơi ở ?"
Đồng t.ử đầu nấm lễ phép: "Dạ, dinh thự năm viện: Viện Tham, Viện Sân, Viện Si, Viện Mạn và Viện Nghi. Hiện tại chỉ còn Viện Si là trống, tiểu nhân xin phép dẫn đường cho các ngài ạ."
Nguyên Diệu giật ngẫm nghĩ: "Đây chẳng là Ngũ Độc trong triết lý nhà Phật ? Chủ nhân dinh thự lấy Ngũ Độc đặt tên cho viện, bắt gia nhân mặc áo thêu Bát Khổ, ắt hẳn là một tín đồ Phật giáo cực kỳ mộ đạo ."
Thanh Minh lên tiếng: "Bạch Cơ, về đây. Ta đang ở Viện Tham, khi nào thu xếp xong chỗ nghỉ thì các cứ sang tìm ."
Bạch Cơ hỏi: "Thanh Minh, Tâm Nguyệt Hồ phu nhân cũng ở Viện Tham ? Lát nữa qua ngó nàng xem tình hình thế nào. Dù Thập Tam Lang cũng cậy nhờ, chiếu cố cô cô của nó đôi chút."
Thanh Minh gật gù xác nhận: " . Cả Tâm Nguyệt Hồ, Dạ nhi, A Nguyên và đều ở chung Viện Tham."
Nói xong, Thanh Minh thong dong về hướng viện của .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô lẽo đẽo bám theo đồng t.ử đầu nấm tiến về Viện Si. Dọc đường, cả nhóm ngang qua một cánh cổng hình bán nguyệt, phía chạm nổi hai chữ triện "Viện Sân". Do thiết kế kiến trúc và lối giao chằng chịt, Viện Si thì bắt buộc băng ngang qua Viện Sân.
Đồng t.ử đầu nấm dẫn ba bước trong Viện Sân. Viện cũng đang bốn vị khách lưu trú. Bọn họ đang nhàn rỗi, thong thả g.i.ế.c thời gian trong sân. Đó là hai cặp nam nữ, trông trạc tuổi tráng niên.
Nhìn cách ăn mặc, thể đoán hai đàn ông là một văn một võ. Người văn mặc áo dài cổ tròn màu sợi gai, nét mặt thanh tú, da trắng bóc điểm vài sợi râu lưa thưa. Người võ thì vận bộ đồ hồ phục ống tay hẹp màu đen tuyền, hông đeo bảo kiếm, vóc dáng vạm vỡ, râu hùm ria mép xồm xoàm. Hai gã đàn ông đang ghế đá, ở giữa bày một bàn cờ, đ.á.n.h cờ chuyện trò rôm rả.
Hai phụ nữ thì nhan sắc thanh tú, khí chất dịu dàng, trang phục là những bộ quần nhu và phi bạch cắt may tỉ mỉ, quá phô trương sự giàu nhưng vẫn toát lên vẻ đoan trang, quyền quý. Họ trạc tuổi , một diện nhu quần màu xanh lam kết hợp phi bạch đỏ, mặc quần nhu xanh lục cùng phi bạch hồng. Nét mặt hai phần hao hao giống , dường như là ruột thịt. Hai nàng thoăn thoắt thêu thùa, thủ thỉ tâm tình đôi ba câu chuyện phiếm.
Bắt gặp bốn , Bạch Cơ khẽ giật sửng sốt. Ly Nô cũng trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức lấy vẻ dửng dưng thường ngày. Nguyên Diệu chỉ cần liếc mắt bốn là lập tức hiểu lý do khiến Bạch Cơ và Ly Nô kinh ngạc đến .
Bốn nam thanh nữ tú đều là phàm bằng xương bằng thịt.
Việc con bén mảng tới chốn U Đô Chợ Quỷ vốn dĩ là chuyện xưa nay hiếm, nay xuất hiện ở một khu trạch viện ma quái nơi thâm sơn cùng cốc, hoang tàn vắng lặng thì quả thực là chuyện một hai.
Bọn họ lai lịch ? Có quan hệ gì với ? Tại ở chốn dương gian bình yên mà dạt cái nơi quỷ tha ma bắt ? Trong đầu Nguyên Diệu ngập tràn vô vàn dấu chấm hỏi.
Bốn nọ tỏ cực kỳ cảnh giác và giữ cách. Thấy đồng t.ử đầu nấm dẫn nhóm Bạch Cơ băng qua sân, họ chỉ khẽ gật đầu, nở nụ xã giao lấy lệ, ý định bắt chuyện quen hé răng nửa lời. Nhóm Bạch Cơ cũng chỉ mỉm gật đầu đáp lễ bước vội qua Viện Sân.
Vừa khỏi Viện Sân, đồng t.ử đầu nấm bỗng chủ động thao thao bất tuyệt về mối quan hệ của bốn vị khách : "Khách trọ ở Viện Sân là hai tỷ ruột cùng phu quân của họ. Người mặc váy xanh lam là cô tỷ tỷ tên Đào Nương, cô mặc váy xanh lục tên Hạnh Nương. Gã thư sinh là tỷ phu Lục Đông Phong, còn gã mặc hồ phục đeo kiếm là phu, chỉ tên A Lương chứ rõ họ gì."
Bạch Cơ tò mò gặng hỏi: "Họ từ tới? Vì dạt chốn ?"
Đồng t.ử đầu nấm tủm tỉm: "Từ đến, về , cớ lưu lạc tới đây, đó là chuyện riêng tư của khách, hạ nhân chúng tuyệt đối bép xép. Cùng lắm cũng chỉ phép tiết lộ họ tên và quan hệ của bọn họ thôi."
Bạch Cơ khẽ mỉm , cũng gặng hỏi thêm nữa.
Đang rôm rả, ba sượt qua Viện Mạn.
Ly Nô nhíu mày thắc mắc: "Này đầu nấm! Gia tuy ít chữ nhưng cũng lờ mờ thứ tự Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi chứ. Vừa qua Viện Tham, Viện Sân thì tới Viện Si mới đúng đạo lý, nhảy cóc sang Viện Mạn? Ngươi thấy ba bọn hiền lành dễ bắt nạt nên cố tình dẫn lòng vòng cho mỏi cẳng ?"
Đồng t.ử đầu nấm xòa giải thích: "Khách cứ đùa! Ngài đó thôi, trong năm thứ Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi thì 'Si' là chữ khó tháo gỡ nhất, cũng là thứ hành hạ tâm trí con dai dẳng nhất. Một khi lỡ sa chân thì cực kỳ khó dứt . Bởi , Viện Si tít ở tận sâu bên trong. Chủ nhân đặc biệt lấy tên 'Viện Si' để đặt cho căn viện sâu nhất, cũng là nơi gần phòng ngủ của ngài nhất."
"Ra là !" Nghe lời giải thích hợp tình hợp lý, Ly Nô cũng đành nín lặng.
Bên trong Viện Mạn hình như một cặp con đang tá túc. Sao là "hình như"?
Vì khi lướt qua một sương phòng, Nguyên Diệu lén liếc qua cánh cửa sổ khép hờ, thấy một đứa trẻ sơ sinh đang quấn tã, đắp chăn giường, vẻ như đang ốm nặng. Một phụ nữ trẻ đang lui cui sắc t.h.u.ố.c chiếc lò than nhỏ xíu trong góc phòng. Than hồng rực lửa, chiếc ấm đất sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút. Mùi t.h.u.ố.c bắc đắng nghét quyện khí, len lỏi qua khe cửa sổ bay ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-7-ngu-vien-1.html.]
Nguyên Diệu tập trung quan sát, dựa khí tức tỏa , y nhận định phụ nữ là con , nhưng vốn kiến thức eo hẹp khiến y thể đoán rốt cuộc nàng là giống phi nhân nào.
Bạch Cơ khẽ liếc bóng lưng phụ nữ nọ, khóe môi cong lên một nụ quỷ dị. Ly Nô thì chỉ ngoái cổ lướt qua cũng chẳng buồn quan tâm thêm.
Khi rời khỏi Viện Mạn, lòng Nguyên Diệu chợt dâng lên niềm xót xa cho cảnh của hai con, y đ.á.n.h bạo hỏi: "Xin hỏi, đứa bé của vị phu nhân mắc bệnh gì ?"
Đồng t.ử đầu nấm ban đầu vốn định giữ im lặng bước qua, nhắc đến con Viện Mạn, nhưng Nguyên Diệu hỏi thẳng thừng đành đáp: "Tiểu nhân cũng chịu thôi. Có vẻ đứa bé ốm thập t.ử nhất sinh, từ lúc trọ đến nay chẳng thấy tiến triển gì."
"Vị phu nhân lủi thủi một nuôi con ốm ? Phu quân của nàng ?" Nguyên Diệu hỏi tiếp.
Nét mặt đồng t.ử đầu nấm thoắt trở nên sượng sùng: "Lúc bước chân đây, nàng chỉ ôm theo mỗi đứa bé. Chúng tiểu nhân từng thấy mặt phu quân của nàng ."
Trái tim Nguyên Diệu càng thêm thắt vì thương cảm. Y thầm nghĩ, dù là loài phi nhân chăng nữa, cảnh góa con côi mang bạo bệnh thế quả thực vô cùng bi đát.
Vừa trò chuyện, đồng t.ử đầu nấm đưa ba tới Viện Nghi.
Một con cương thi khổng lồ đang chắp tay lưng thẫn thờ giữa sân, gương mặt tràn trề sự cô độc và sầu thảm.
Ba trợn tròn mắt kỹ, ơ kìa, đây chẳng là Quỷ Vương ?!
Dẫu cũng là chỗ quen , tình cờ chạm trán mà lơ chào hỏi một tiếng thì e là thất lễ. Bạch Cơ hé môi định vài câu khách sáo.
"Rồng yêu, ngươi bớt lo chuyện bao đồng! Lo phận ngươi !" Quỷ Vương lạnh lùng phẩy tay một cái, dập tắt ngay ý định xã giao của Bạch Cơ.
Bạch Cơ nghẹn họng, đành tặc lưỡi nuốt những lời định bỏ một nước cho bớt bẽ bàng.
Ba lũ lượt bám gót đồng t.ử đầu nấm rời khỏi Viện Nghi. Nguyên Diệu đầy rẫy sự hoài nghi trong lòng, y ngoái đầu , Quỷ Vương vẫn chôn chân tại chỗ với vẻ mặt đầy sầu não.
Đồng t.ử đầu nấm thủng thẳng : "Vị khách ngụ ở Viện Nghi cũng mới tới thôi, chẳng rõ danh xưng là gì, tính thì đến ba vị đầy nửa canh giờ."
Chẳng mấy chốc, cả nhóm tới Viện Si.
Quang cảnh bên trong Viện Si thoạt cực kỳ đỗi bình thường, chỉ bao gồm một sân chung và vài gian sương phòng. Dưới sự sắp xếp của đồng t.ử đầu nấm, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mỗi chọn lấy một gian phòng dọn ở.
Đồng t.ử đầu nấm căn dặn kỹ lưỡng rằng hạ nhân sẽ dọn cơm nước đúng giờ, nếu nhu cầu gì thêm cứ việc réo gọi lũ đồng tử, dặn xong thì nó cáo lui.
Nguyên Diệu nhẩm tính, cái dinh thự , từ chủ cho tới khách, từ đồ đạc bài trí cho tới lũ gia nhân, tất thảy đều toát lên một vẻ tà môn khó tả.
Y khẽ hỏi: "Bạch Cơ, chúng nhất thiết ở cái nơi quỷ quái ?"
Bạch Cơ nhạt: "Cứ ở xem , chẳng mất mát gì, còn miễn phí."
Ly Nô phản bác: "Chủ nhân, ở đời nhiều khi cái miễn phí là cái đắt giá nhất đấy."
Bạch Cơ vẫn ung dung: "Ly Nô, đạo lý đó rành lắm chứ. Chỉ là tò mò quá, lưu xem rốt cuộc chuyện gì đang diễn thôi."
Ly Nô càu nhàu: "Chủ nhân, bảo 'tò mò hại c.h.ế.t mèo'. Ngài tò mò thì tò mò, đừng rước họa gia c.h.ế.t oan là ."
Bạch Cơ phì : "Làm gì chuyện đó. Không đến mức nghiêm trọng thế . Đi dạo quanh một vòng, cũng lờ mờ đoán cái ổ đang chứa chấp thứ gì ."
Nguyên Diệu băn khoăn: "Bạch Cơ, tiểu sinh thấy con ở Viện Mạn thật đáng thương, góa con côi mà đứa bé mắc bệnh hiểm nghèo. Chúng cách nào giúp họ một tay ?"
Bạch Cơ nheo mắt ngạc nhiên, đ.á.n.h mắt dò xét Nguyên Diệu với vẻ thích thú, hỏi ngược : "Hiên Chi chắc mẩm hai con họ cực kỳ đáng thương ?"
Nguyên Diệu thắc mắc: "Chẳng lẽ ư?"
Bạch Cơ đảo mắt tinh nghịch: "Hiên Chi bảo thì cứ cho là . việc gì cũng thứ tự . Khoan bàn tới chuyện giúp hai con , chúng ưu tiên giải quyết chuyện của Tâm Nguyệt Hồ phu nhân . Ngươi cũng thấy đấy, con ả Bạch Cốt tinh chua ngoa đanh đá, ỷ Thanh Minh chống lưng nên lên mặt xấc xược. Kiểu gì Tâm Nguyệt Hồ phu nhân cũng đang ả bắt nạt thê t.h.ả.m cho xem. Dù phu nhân cũng là cô ruột của Thập Tam Lang, chúng xen cái thói trăng hoa của Thanh Minh, nhưng ít nhất cũng nên đảo qua thăm nom phu nhân, tâm sự dăm ba câu, khuyên nhủ giải khuây cho phu nhân bớt tủi ."
"Được." Nguyên Diệu gật đầu cái rụp.
Ly Nô vốn lười chảy thây lết , nhưng nghĩ cảnh ru rú một trong cái Viện Si rợn nó nổi da gà. Tính tính , cuối cùng nó cũng quyết định theo đuôi.