Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 7: Già La
Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:45:09
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi sáng, Nguyên Diệu thức dậy, thấy tiểu bạch long đang ngủ ngon bồ đoàn, sợ nó lạnh nên lấy một tấm chăn mỏng đắp lên cho nó.
Chú tiểu bưng chậu nước và khăn mặt đến để rửa mặt.
Nguyên Diệu sợ ồn đến giấc ngủ của tiểu bạch long nên ngoài rửa mặt.
Chú tiểu thấy vị khách còn trong thiền phòng, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cậu cũng thấy tiểu bạch long đang ngủ say vì nó đắp chăn.
Nguyên Diệu với chú tiểu rằng Long công tử dạo từ sáng sớm, khi nào về, bữa sáng chỉ cần mang một phần là đủ.
Nguyên Diệu đang rửa mặt trong sân thì một lão tăng thong thả bước , ngáp về phía thiền phòng.
Nguyên Diệu ngẩng đầu lên , là phương trượng Phù Chu.
Nguyên Diệu trong lòng nghi hoặc.
Chú tiểu phản ứng nhanh, vội vàng tiến lên gọi phương trượng Phù Chu .
"Phương trượng, xin dừng bước."
Phương trượng Phù Chu dừng bước, hỏi: "A di đà Phật! Có chuyện gì? Mau , lão tăng niệm kinh Phật cả đêm, sức cùng lực kiệt, buồn ngủ lắm , ngủ thôi."
Chú tiểu khó xử : "Phương trượng, ngài thể ngủ ở đây ."
"Đây là thiền phòng của lão tăng, lão tăng ngủ ở đây thì ngủ ở ?"
Phương trượng Phù Chu vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chú tiểu nhắc nhở: "Phương trượng, hôm qua chẳng ngài nhường thiền phòng cho hai vị khách ?"
Phương trượng Phù Chu liếc thấy Nguyên Diệu, chú tiểu nhắc nhở, lập tức nhớ .
"À! Phải , xem trí nhớ của lão tăng !"
Thế là phương trượng Phù Chu hàn huyên với Nguyên Diệu vài câu, dặn dò chú tiểu tiếp đãi khách chu đáo, thất lễ, xoay rời , tìm nơi khác nghỉ ngơi.
Sau khi phương trượng Phù Chu rời , thấy Nguyên Diệu vẫn còn ngơ ngác, chú tiểu bèn giải thích: "Xin khách nhân đừng trách, chắc là phương trượng quên mất chuyện nhường thiền phòng cho các vị. Mấy năm gần đây, phương trượng vẫn luôn như , thường xuyên quên chuyện. Năm nay trí nhớ kém, quên nhiều, chúng đều quen ."
Nguyên Diệu vội vàng : "Không . Tuổi cao sức yếu, trí nhớ suy giảm cũng là chuyện thể tránh khỏi."
Tiểu khúc nhạc đệm Nguyên Diệu cũng để trong lòng. Hắn một nữa cảm thấy chuyện Bạch Cơ đe dọa dụ dỗ để chiếm đoạt thiền phòng của vị phương trượng già cả thật phép. vì điều tra sự việc, cần ở chùa Pháp Vân nên cũng chẳng còn cách nào khác.
Ăn sáng xong, Bạch Cơ vẫn đang ngủ, Nguyên Diệu nên gì, bèn dạo loanh quanh trong chùa Pháp Vân.
Đến giữa trưa, Ly Nô đến chùa Pháp Vân, trong chùa, chỉ nhắn ở cổng tam quan gọi Nguyên Diệu gặp .
Nguyên Diệu vội vàng chạy cổng tam quan.
Ly Nô xách một tay nải vải hoa, đang đợi.
"Ly Nô lão , ngươi tới đây?"
Nguyên Diệu hỏi.
Ly Nô đưa tay nải vải hoa cho Nguyên Diệu, : "Mọt sách, đêm qua chủ nhân dùng hạc giấy truyền tin, bảo gia hôm nay mang ít đồ đến chùa Pháp Vân. Nè, cầm lấy."
Nguyên Diệu nhận lấy tay nải.
Giao đồ xong, Ly Nô định rời .
Nguyên Diệu khuyên Ly Nô ở , : "Ly Nô lão , chuyện cần điều tra manh mối, khiến mờ mịt, . Thêm một là thêm một phần sức lực. Hay là ngươi cũng ở giúp một tay ."
Ly Nô từ chối: "Chuyện cần đến gia, chủ nhân tự lo . Mọt sách giúp chủ nhân là đủ . Phiêu Miểu Các cũng thể , gia còn về trông tiệm nữa."
Nguyên Diệu thấy trời nắng gắt, thời tiết nóng bức, lo Ly Nô cảm nắng bèn khuyên: "Trời nắng nóng thế , Ly Nô lão đường xa đến đây cũng vất vả, là chùa nghỉ một lát, uống chén mát hãy về?"
Ly Nô từ chối: "Không cần . Gia còn về ướp con cá trắm cỏ to mới mua nữa. Cái thời tiết quỷ quái nóng quá, mau ướp, chỉ sợ để thêm một lúc nữa là thịt cá hỏng mất."
Nói xong, thấy xung quanh ai, Ly Nô lập tức hóa thành một con mèo đen nhỏ, chạy biến .
Thấy mèo đen nhỏ chạy , Nguyên Diệu cũng xách tay nải chùa Pháp Vân, trở về thiền phòng.
Trong thiền phòng, Bạch Cơ vẫn đang ngủ bồ đoàn, Nguyên Diệu nhẹ nhàng đặt tay nải lên bàn gỗ.
Vì tò mò, Nguyên Diệu mở tay nải xem, bên trong mà là một bộ nữ trang cùng son phấn trâm cài.
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Chuyện cần điều tra manh mối, Bạch Cơ còn tâm trạng tô son trát phấn, mặc nữ trang ? Thay nữ trang trong ngôi chùa e là thích hợp lắm nhỉ? Bạch Cơ vốn thích mặc váy áo màu trắng, nhưng trong tay nải là một bộ váy màu đỏ thạch lựu và dải lụa màu xanh ngọc bích. Đây giống sở thích ăn mặc thường ngày của Bạch Cơ, chẳng lẽ Ly Nô lão sơ ý, lấy nhầm váy áo ?
Nguyên Diệu đang miên man suy nghĩ thì tiểu bạch long tỉnh dậy.
"Ngủ đủ , dậy thôi."
Tiểu bạch long vươn vai, dậy, nghiêng đầu thấy tay nải bàn gỗ.
Tiểu bạch long : "Ly Nô gửi đến nhanh thật đấy."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ định mặc bộ nữ trang ?"
Tiểu bạch long : "Không mặc."
Trong lòng Nguyên Diệu dâng lên một dự cảm chẳng lành, hỏi: "Vậy ai mặc?"
Tiểu bạch long đảo mắt, lấp lửng: "Đến lúc đó Hiên Chi sẽ thôi."
Nguyên Diệu còn hỏi thêm nhưng tiểu bạch long chuyển chủ đề.
"Ái chà, đói bụng quá. Hiên Chi, giờ chắc là giờ cơm trưa , bảo mang cơm chay đến ."
Nguyên Diệu đành lo liệu bữa trưa.
Chẳng bao lâu , chú tiểu bưng hai phần cơm chay đến.
Cơm nước trong chùa tất nhiên là đơn giản thanh đạm.
Một bát mì lạnh lá hòe chỉ nêm muối, một bát canh đậu phụ thanh đạm, vài đĩa dưa muối. Còn một quả đào hồng phấn, vài quả mơ vàng ươm.
Bạch Cơ ăn ngon lành.
Ăn liền ba bữa cơm chay nhạt nhẽo, Nguyên Diệu cảm thấy chẳng còn chút khẩu vị nào. Hắn thèm ăn những món béo ngậy ngọt ngào, khỏi nhớ đến món cá trắm cỏ nướng xèo xèo mỡ của Ly Nô, bất giác nuốt nước miếng.
Ly Nô chịu ở , chắc là vì ăn chay nhỉ?!
Nguyên Diệu nuốt mì lạnh lá hòe suy nghĩ lung tung.
Bạch Cơ thấy vẻ mặt ăn cơm của Nguyên Diệu, khóe miệng nhếch lên một nụ ranh mãnh, : "Hiên Chi, cái ăn là lắm . Thế sự khó lường, ngày ngươi sẽ vô cùng nhớ bát mì lạnh lá hòe chỉ nêm muối thì ."
Tuy hiểu Bạch Cơ đang gì nhưng lãng phí thức ăn là đúng, Nguyên Diệu cố gắng ăn hết bát mì lạnh.
Ăn uống no say, Nguyên Diệu tưởng Bạch Cơ sẽ đưa điều tra sự việc, ai ngờ Bạch Cơ chỉ dẫn ngắm hoa thưởng cảnh, vui chơi nhàn nhã trong chùa.
Hai Bạch Cơ, Nguyên Diệu chơi mệt , nghỉ mát giàn hoa tử đằng, đón những cơn gió nhẹ mang theo chút nóng mùa hè.
Nguyên Diệu hỏi về vị quỷ tăng đêm qua.
"Bạch Cơ, vị quỷ tăng tối qua là ai ?"
Bạch Cơ : "Đàm Ma Già La là chủ nhân của chùa Pháp Vân , chính ông xây dựng nên ngôi chùa ."
Nguyên Diệu chợt hiểu , hỏi: "Lời đồn đại của các tăng nhân trong chùa, rằng thỉnh thoảng thấy quỷ hồn sư tổ Đàm Ma hiển linh, đàm kinh biện Phật với , chính là ông ?"
Bạch Cơ : " . Đêm qua chúng may mắn cũng trải qua chuyện kỳ lạ ."
Nguyên Diệu vẫn cảm thấy cái tên Già La đáng ngờ, : "Có ông giam cầm Võ phu nhân ?"
Bạch Cơ trả lời trực tiếp mà hỏi ngược : "Hiên Chi thấy Già La tôn giả giống ?"
Nguyên Diệu theo bản năng lắc đầu, nhưng vì trải qua nhiều chuyện ở Phiêu Miểu Các, gặp đủ loại , cảm thấy thể đ.á.n.h giá bản chất của một , cũng như việc họ chuyện chỉ qua vẻ bề ngoài. Bởi vì đôi khi cũng tà niệm nhất thời che mờ lý trí mà chuyện . Đôi khi cũng nhất thời thức tỉnh lương tri mà việc .
Biết Đàm Ma Già La khi c.h.ế.t nảy sinh tà niệm nào đó nên mới giam cầm các cô gái, khiến họ c.h.ế.t đói.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, khoan đến chuyện sư tổ Đàm Ma dung mạo tuấn tú, tướng mạo ngoại quốc, phù hợp với miêu tả của Võ phu nhân về nam tử mà nàng gặp. Chỉ riêng chuyện nam tử mà Võ phu nhân gặp tên là Già La, sư tổ Đàm Ma cũng tên là Già La. Hai lý do cộng , thực sự khiến tiểu sinh thể nghi ngờ sư tổ Đàm Ma chính là nam tử giam cầm Võ phu nhân."
Bạch Cơ khỏi bật .
"Hiên Chi, 'Già La' trong tiếng Phạn nghĩa là gỗ thơm, nghĩa rộng là trí tuệ, lời răn dạy. Đó là một từ , trung tính, cả nam lẫn nữ đều thể dùng tên. Ở các nước Tây Vực, tin Phật để tăng cường sức mạnh tín ngưỡng, mong nhận phúc lành, đều thích lấy 'Già La' tên hiệu. Trong mười tăng nhân, bảy tám tên Già La thì quá, nhưng hai ba là thật. Sau khi Phật giáo truyền Trung Thổ, nhất là từ thời Ngụy Tấn đến nay, Phật tử Trung Thổ cũng thích lấy Già La tên. Bao năm nay, gặp ít tên Già La, cả nam lẫn nữ."
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Ra là ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-7-gia-la.html.]
Bạch Cơ gật đầu: " đó. Hiên Chi thể hiểu 'Già La' giống như 'Lai Phúc', 'Vượng Tài' . Trong nhà các bậc quan to quý tộc, để cầu may mắn, phần lớn đều hầu tên . Cho nên tên là Già La, nghĩa là đàn ông giam cầm Võ phu nhân chính là Đàm Ma sư tổ."
Nguyên Diệu gật đầu.
"Vậy Bạch Cơ , chuyện chúng cần điều tra, ngươi manh mối gì ?"
Bạch Cơ chỉ lồng n.g.ự.c .
Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi: "Ý gì ?"
Bạch Cơ : "Đã rõ trong lòng."
Nguyên Diệu chợt câm nín, một lúc , mới lên tiếng: "Bạch Cơ, nếu ngươi rõ trong lòng, chúng còn ở đây gì? Mau giải quyết xong chuyện để về Phù Vân Các chứ."
Bạch Cơ tinh quái: "Chúng đây là để đợi Hiên Chi gật đầu đồng ý."
Nguyên Diệu ngẩn : "Đồng ý cái gì?"
Bạch Cơ : "Đồng ý tô son trát phấn, nữ trang, giải quyết chuyện ."
"Hả?!"
Linh cảm chẳng lành trong lòng Nguyên Diệu cuối cùng thành sự thật. Lẽ đoán bộ nữ trang đó để Bạch Cơ mặc. Mà Ly Nô chịu ở , vì về Phù Vân Các trông tiệm, mà là sợ ở cũng bắt tô son trát phấn mặc đồ nữ.
Tiểu thư sinh còn giãy giụa một chút: "Không thể... mặc nữ trang ?"
Bạch Cơ tỏ vẻ khó xử: "Vậy thì chuyện cách nào giải quyết ."
Nguyên Diệu hỏi: "Sau khi tiểu sinh mặc nữ trang , giải quyết chuyện thế nào?"
Bạch Cơ : "Từ t.h.i t.h.ể nữ c.h.ế.t đói đó, và những gì Võ phu nhân gặp , thể thấy đàn ông tên Già La đó đang tìm Ma Da của khắp nơi. Tìm phụ nữ mà cho là Ma Da, sẽ đưa họ về căn nhà nhỏ giữa ao, giam cầm và cùng chung sống. Hiên Chi mặc nữ trang núi dạo chơi, chừng sẽ gặp Già La. Như thì chúng sẽ tìm ."
Nguyên Diệu im lặng.
Bạch Cơ tưởng Nguyên Diệu hiểu, bèn giải thích tiếp: "Giống như câu cá , Hiên Chi là mồi câu, Già La là cá. Thả Hiên Chi dạo khắp nơi, đợi Già La c.ắ.n câu, là thể câu con cá ."
Nguyên Diệu méo mặt: "Bạch Cơ là nữ tử, mồi câu chẳng thích hợp hơn ?"
Bạch Cơ thở dài: "Haiz! Hiên Chi, ngươi thích mặc nữ trang. chuyện , . Ngươi nghĩ mà xem, ngươi thấy ai câu cá mà buộc một con cá kình khổng lồ ở vị trí mồi câu ? Như câu cá? Yêu lực của quá mạnh, che giấu , ngươi buộc ở vị trí mồi câu, yêu ma quỷ quái xa xa thấy sợ chạy mất dép, chẳng câu gì cả. Ta cũng nha tỳ nữ, Ly Nô cũng ở đây, chỉ đành dựa ngươi thôi."
Nguyên Diệu Bạch Cơ thuyết phục, đành đồng ý.
"Bạch Cơ, bây giờ tiểu sinh nữ trang núi dạo luôn ?"
Bạch Cơ : "Không vội. Còn đợi câu trả lời của Đàm Ma sư tổ. Về phía Võ phu nhân, đồng ý giúp công, chẳng nhận gì. Về phía Đàm Ma sư tổ, ít nhất cũng lấy cái kinh luân mới uổng công một chuyến. Mọi chuyện xem Đàm Ma sư tổ xử lý theo cách nào. Cách thô bạo thì giải quyết nhanh. Cách nhẹ nhàng hơn thì sẽ mất nhiều thời gian hơn."
Nguyên Diệu bèn gì nữa.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu tiếp tục dạo chơi, ngắm cảnh trong chùa, vui chơi cả buổi chiều.
Đến bữa tối, tiểu tăng mang đến hai phần cơm tối đơn giản, mỗi hai cái màn thầu, một đĩa rau xanh, một bát cháo loãng.
Cơm canh đạm bạc nên Nguyên Diệu chẳng thấy ngon miệng.
Bạch Cơ vẫn khuyên Nguyên Diệu ăn nhiều một chút, còn chia cho một cái màn thầu của , cố gắng bắt ăn hết.
Nguyên Diệu đành gượng ép ăn xong.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu ăn tối xong.
Bạch Cơ như nghĩ đến điều gì, sợ tối đói bụng, bèn tìm tiểu tăng xin thêm mười cái màn thầu, nhờ dùng giấy dầu gói kỹ, mang đến thiền phòng.
Tiểu tăng trong lòng nghi hoặc, thầm nghĩ hai vị khách tối đói nữa cũng thể ăn hết mười cái màn thầu. phương trượng dặn tiếp đãi chu đáo, thất lễ, nên cũng theo lời Bạch Cơ, mang đến một gói màn thầu.
Bạch Cơ đặt gói màn thầu lên bàn gỗ.
Khi trăng lên đầu ngọn liễu, Bạch Cơ thắp đèn dầu, bảo Nguyên Diệu nữ trang, giúp búi tóc song , cài trâm vàng bạc. Lại tô son trát phấn cho Nguyên Diệu, vẽ một kiểu trang điểm thiếu nữ tinh xảo.
Nguyên Diệu thấp thỏm yên.
"Bạch Cơ, tiểu sinh trông... thật sự giống nữ tử."
Bạch Cơ ngắm nghía Nguyên Diệu, : "Ừm, đúng là giống mỹ nhân. mà, thể đòi hỏi nhiều quá, chỉ cần che mắt là ."
Nguyên Diệu lo lắng: "Bạch Cơ, tiểu sinh chuyến nguy hiểm ?"
Bạch Cơ lấy một giấy từ trong tay áo , đưa cho Nguyên Diệu.
"Hiên Chi yên tâm . Ngươi cầm giấy , cũng giống như ở bên cạnh. Một khi nguy hiểm, sẽ xuất hiện."
Nguyên Diệu tin lời Bạch Cơ, liền yên tâm.
Bên cạnh Đa Bảo Các, ngay vị trí kinh luân, một bóng tăng nhân hiện .
Chính là Đàm Ma Già La.
Bạch Cơ : "Tôn giả, ngài đến ."
Đàm Ma Già La ngẩng đầu lên, vẻ mặt buồn bã.
Bạch Cơ : "Ngài suy nghĩ kỹ ?"
Đàm Ma Già La đáp: "Suy nghĩ kỹ . Ta sẽ tặng kinh luân cho ngươi, đợi đến khi chùa Pháp Vân tan biến trong dòng thời gian, còn tồn tại nữa. Ngươi thể lấy kinh luân ."
Bạch Cơ : "Vậy nên gì cho ngài đây?"
Đàm Ma Già La: "A Di Đà Phật! Đánh thức ."
Bạch Cơ ngẫm nghĩ một lát: "Việc e là dễ. Theo như Võ phu nhân mô tả, '' con , cũng ý thức độc lập, mà chỉ là một luồng chấp niệm. Không ai thể đ.á.n.h thức chấp niệm. Vì nếu chấp niệm thể đ.á.n.h thức, thì gọi là chấp niệm."
Đàm Ma Già La : "Kinh luân thể đ.á.n.h thức . Dù , cũng giống như , đều dựa thần lực của cây gỗ thiêng kinh luân mới thể tồn tại thế gian ."
Bạch Cơ hỏi: "Cụ thể thế nào?"
Đàm Ma Già La: "Xoay kinh luân mặt , niệm chú Lục Tự Chân Ngôn*. Nhất định sẽ hiệu quả."
* Chú thích: Chú Lục Tự Chân Ngôn: Tức chúa Lục Tự Đại Minh của Phật giáo "Án Ma Ni Bát Mê Hồng" (Phạn văn: Oṃ Maṇi Padme Hūṃ), là tâm chú của Quán Thế Âm Bồ Tát, nguồn gốc từ tiếng Phạn, đại diện cho tâm vi diệu bản nguyên của Quán Thế Âm Bồ Tát, trì tụng thể tịnh hóa nghiệp chướng, thoát khỏi luân hồi sáu cõi, và nhận lợi ích thế gian và xuất thế gian.
Bạch Cơ : "Hiên Chi rõ ?"
Nguyên Diệu ngẩn : "Nghe rõ . ... chuyện thì liên quan gì đến tiểu sinh?"
Bạch Cơ : "Đương nhiên là liên quan đến Hiên Chi . Bởi vì, tiếp theo đây, việc đều cần Hiên Chi ."
Nguyên Diệu lập tức hiểu . Hắn mồi câu, mang kinh luân gặp Già La, nếu thuận lợi gặp mặt chuyện, thì xoay kinh luân mặt Già La và niệm chú Lục Tự Chân Ngôn.
Nguyên Diệu đáp: "Đã hiểu."
"Án Ma Ni Bát Mê Hồng…"
Đàm Ma Già La lặp lặp chú Lục Tự Chân Ngôn cho Nguyên Diệu , bắt học thuộc lòng.
Thế là Nguyên Diệu chuẩn lên đường.
Nguyên Diệu trong lòng thấp thỏm, mang theo giấy bên , trong tay áo giấu kinh luân.
"Bạch Cơ , tiểu sinh sợ lắm, nếu nguy hiểm, ngươi xuất hiện kịp thời đấy."
Nguyên Diệu van nài.
Bạch Cơ dịu dàng an ủi: "Hiên Chi cứ yên tâm. Người giấy ở bên ngươi cũng như ở bên ngươi ."
Bạch Cơ đưa gói màn thầu bàn cho Nguyên Diệu: "Mang theo gói màn thầu nữa."
"Hả? Tiểu sinh lâu lắm ? Còn đói nữa ?"
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ : "Không lâu lắm . Thuận lợi thì một ngày là giải quyết xong. Không thuận lợi thì nhiều nhất là ba năm ngày. Mang theo màn thầu, chỉ là để phòng hờ thôi."
Nguyên Diệu mang theo màn thầu, từ biệt Bạch Cơ và Đàm Ma Già La, một núi .
Bạch Cơ theo bóng Nguyên Diệu khuất dần.
Đàm Ma Già La nhịn : "A Di Đà Phật! Người thì núi dạo chơi, rời khỏi chùa Pháp Vân. Người , còn tưởng cảnh là chồng xa, vợ ân cần tiễn biệt đó, còn quên mang màn thầu cho chồng lương khô."
Bạch Cơ phì : "Đàm Ma tổ sư đùa . Hiên Chi chuyến , còn nguy hiểm hơn xa nhiều. Lỡ như Hiên Chi may đưa căn nhà nhỏ đó, cũng mất bao lâu mới phá kết giới của chấp niệm, tiến huyễn cảnh, cứu Hiên Chi về. Mang theo màn thầu là ích đấy, nếu may mắn, Hiên Chi chuyến thật sự sẽ c.h.ế.t đói đó!"
Sau khi Nguyên Diệu rời , Bạch Cơ và Đàm Ma Già La xuống tiếp tục thanh đàm Phật lý, giảng kinh luận pháp.