Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 6: Hỏa Hoàn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:53:56
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc chạng vạng, Nguyên Diệu trở về Thái Sơ Cung. Hắn cung bằng thẻ bài đeo bên hông, Phi Hương Điện.

Bên trong Phi Hương Điện, cây cối xanh tươi, Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi luyện xong điệu “điễu múa Tiễn Thần”, mỗi trở về cung điện của .

Dạy múa cả một ngày trời, Ly Nô cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cái mệt chỉ là thể xác mà còn là tinh thần, bởi Tiết Hoài Nghĩa quá chậm hiểu, dạy mãi cũng thấm . Còn Trương Dịch Chi tuy thông minh, tiếp thu nhanh, nhưng quá cầu , mỗi động tác đều đạt đến mức mỹ, khiến hướng dẫn như hao tâm tổn trí.

Ly Nô cảm thấy, dạy Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi nhảy “điệu múa Tiễn Thần” còn mệt hơn cả việc sang Thượng Thanh quán đấu pháp với môn nhân của Quang Tạng.

Sau khi Tiết Hoài Nghĩa và Trương Dịch Chi rời , Ly Nô chỉ dặn dò tiểu thái giám hầu hạ : “Đến giờ ăn tối thì gọi .”

Nói xong, liền về phòng riêng, đóng cửa .

Xung quanh một bóng , Ly Nô lập tức hóa thành một con mèo mun nhỏ, nhảy lên giường La Hán, tìm một vị trí thoải mái xuống nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ở thiên điện, Bạch Cơ đang mân mê một vật gì đó trông xám xịt. Đó là thứ mà nàng đến Phiêu Miểu Các lấy về chiều nay.

Bạch Cơ lệnh cho các thái giám quản sự chuyển một ít củi, chất thành đống trong sân viện. Các thái giám nhận lệnh, vội vàng đến ngự thiện phòng lấy củi, bó  từng bó mang đến Phi Hương Điện. Họ theo chỉ thị của Bạch Cơ, rải củi thành một vòng tròn mặt đất.

Bạch Cơ còn sai chuẩn thêm vài thùng tùng du (nhựa thông giúp dễ cháy), đặt cạnh đống củi.

Đến giờ cơm tối, cung nữ và thái giám bắt đầu bày tiệc trong đại điện. Một chiếc bàn lớn từ gỗ hoa lê đặt xuống, mặt bàn trang trí bằng hoa tươi, các tiểu thái giám liên tục giữa ngự thiện phòng và Phi Hương Điện, dâng lên những món ăn cung đình tinh mỹ.

Nguyên Diệu về đến nơi, vặn khớp với bữa tối.

Bạch Cơ sắp xếp xong chuyện củi lửa, thấy Nguyên Diệu trở về bèn chào hỏi, đồng thời hỏi thăm tiến triển trong việc tìm kiếm mảnh vỡ Minh Luân Thánh Loa ở chùa Bạch Mã.

Nguyên Diệu thành thật kể .

Bạch Cơ : “Tìm một nửa ư, là tiến độ cũng nhanh lắm đó.”

Nguyên Diệu đống củi chất trong sân, cảm thấy tò mò Bạch Cơ định gì. Hắn định lên tiếng hỏi thì thái giám quản sự vội chạy đến thông báo rằng yến tiệc trong điện sắp xếp xong, thể dùng bữa .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng bước đại điện.

Trong cung, việc dùng bữa vô cùng cầu kỳ. Trước khi đại điện, tiên để thái giám dùng phất trần phủi sạch bụi , đó mới thể tiến trong…

Trước khi , còn rửa tay sạch sẽ. Các cung nữ, thì bưng chậu đồng đựng nước ấm, thì mang khay đựng lụa trắng tinh. Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều cung nhân hầu hạ, dùng nước ấm rửa tay lau khô bằng lụa trắng.

Bạch Cơ lau xong, thì tiện tay ném tấm lụa trở khay, : “Hiên Chi, khi trở về Phiêu Miễu Các, chúng cũng nên theo phong cách . Mua thật nhiều hầu, để họ bày bàn dọn cơm, bưng nước cầm khăn. Trước mỗi bữa ăn, chúng cũng tiến hành những nghi thức rườm rà như thế nhé?”

Nguyên Diệu lau tay xong, đặt tấm lụa trở khay, nhăn nhó : “Bạch Cơ, vẫn nên lo tống khứ Thần Shiva hãy nghĩ đến mấy chuyện vặt vãnh .”

Trong lòng thầm nghĩ, bảo Bạch Cơ mua một hầu giặt quần áo thôi mà nàng còn tiếc tiền, chê sống quá đắt đỏ, thà dùng giấy thế còn hơn thì mà nỡ tiêu bạc chỉ để bày vẽ mấy chuyện phô trương chứ.

Ly Nô tiểu thái giám gọi dậy, uể oải ngáp dài đến chính điện.

Ngay cửa điện, tiểu thái giám dùng phất trần phủi lớp bụi vốn tồn tại . phất trần chỉ khiến mũi ngứa ngáy, nhịn mà hắt một cái.

Ly Nô xoa mũi bước trong.

Lúc , Bạch Cơ và Nguyên Diệu . Trên chiếc bàn lớn bằng gỗ hoa lê bày đầy các món ăn cung đình đủ loại. Phần lớn đều chú trọng hình thức mà thực sự ngon, trang trí tinh xảo nhưng nhạt nhẽo vô vị, và chủ yếu là các món nguội.

Ly Nô quét mắt một lượt, khỏi bĩu môi, tỏ vẻ hài lòng lắm. cả ngày mệt mỏi, bụng cũng đói cồn cào, lười so đo, chỉ chào Bạch Cơ và Nguyên Diệu một tiếng chuẩn xuống ăn.

Cung nữ bưng nước ấm và lụa trắng lên, nhắc rửa tay .

Ly Nô bực bội, qua loa nhúng tay nước lau qua loa cho xong chuyện.

Ly Nô xuống, than thở với Nguyên Diệu bên cạnh: “Mọt sách, ngày mai chúng đổi việc . Ngươi dạy hai tên ẻo lả múa, còn gia tạp vụ.”

Nguyên Diệu , vội vàng từ chối: “Ly Nô , tiểu sinh giỏi ca múa, cũng chẳng tinh thông âm luật, càng nhảy vũ điệu Tandava, càng thể chỉ dạy khác. Bạch Cơ , điệu múa Tiễn Thần là phần quan trọng nhất trong nghi lễ, nếu sai sót thì chuyện đùa . Tiểu sinh chỉ hợp việc lặt vặt thôi, trọng trách dạy múa , vẫn là nhờ đến , tuấn thông minh, tinh thông ca múa mới .”

Ly Nô Nguyên Diệu khen tuấn thông minh” và “tinh thông ca múa”, thì lập tức vô cùng đắc ý, hào hứng nhận lời.

Hắn lập tức quên hết mệt mỏi, phấn chấn tinh thần: “Phải đấy, mọt sách cũng lý. Vẫn là gia chịu khổ ! Ai bảo gia tuấn vô địch, thông minh tuyệt đỉnh, còn ca múa giỏi chứ!”

Bạch Cơ bật : “Thế , Hiên Chi rảnh thì giúp Ly Nô một chút. Một dạy hai , mà hai đó là kẻ thù của , mỗi đều cố gắng tự học riêng, thực sự vất vả.”

Nguyên Diệu gật đầu: “Được thôi, tiểu sinh dù dạy múa, nhưng sẽ cố hết sức giúp Ly Nô lão bớt lo.”

Ly Nô phấn khởi : “Chủ nhân, mọt sách, hai cứ yên tâm, việc dạy múa nhỏ nhặt cứ để Ly Nô tuấn thông minh lo liệu!”

Bạch Cơ mỉm : “Ly Nô dạy cũng khá lắm. Chiều nay ghé xem một chút, Ngũ Lang thì cần bàn, nhưng ngay cả Tiết hòa thượng cũng sắp học .”

Ly Nô đáp: “Tên họ Tiết đó, ngu như lừa, dạy cực. Còn tên họ Trương thì láu cá như khỉ, cũng dễ dạy. chủ nhân cứ yên tâm, tất cả cứ để Ly Nô lo. Ta nhất định sẽ dạy cho bọn họ đến mức nhắm mắt cũng thể nhảy điệu múa Tiễn Thần.”

“Vậy thì trông cậy ngươi .”

Bạch Cơ mỉm .

“Ly Nô lão vất vả .”

Nguyên Diệu cũng .

Ba trò chuyện dùng xong bữa tối.

Sau đó, Bạch Cơ đến bên cạnh Thượng Thanh quán. Nàng lầu Bát Quái, phóng tầm mắt về phía núi Mang, quan sát ảo ảnh Shiva đỉnh núi tuyết.

Nhìn xong, trong lòng Bạch Cơ dâng lên cảm giác bất an, bởi con mắt thứ ba trán Shiva mở một nửa, trong đôi mắt khép hờ thấp thoáng ánh sáng hắc ám khác thường.

Bạch Cơ dặn đại t.ử của Quang Tạng là Huyền Thanh quan sát ảo ảnh Shiva ở cao bất cứ lúc nào, nếu phát hiện biến đổi rõ rệt, thì lập tức đến Phi Hương Điện bên cạnh để báo tin cho nàng.

Không lệnh của sư tôn Quang Tạng, ban đầu Huyền Thanh định lời Bạch Cơ. nghĩ , việc tiễn thần liên quan đến sự an nguy của Lạc Dương và sinh t.ử của bách tính. Nếu Quang Tạng ở đây, chắc chắn cũng sẽ bận tâm đến hiềm khích giữa đạo môn và ngoại nhân, mà sẽ dốc lực giúp Bạch Cơ tiễn thần để trừ họa. Nghĩ , Huyền Thanh cũng thật lòng đồng ý, sắp xếp quan sát ảo ảnh của Shiva.

Huyền Thanh bố trí mấy đạo sĩ trẻ luân phiên canh gác lầu Bát Quái. Khi Bạch Cơ trở về Phi Hương điện, Nguyên Diệu đang ở ánh đèn dầu chăm chú những tấu chương liên quan đến đại lễ tiễn thần do Lễ bộ trình lên. Những văn bản ghi chép chi tiết thời gian, địa điểm, lễ khí, lượng nhạc công, danh sách phụ trách cùng một việc lặt vặt khác. Sau khi thứ quyết định, ngày đại lễ, Bạch Cơ tổng hợp thành một bản tấu ngắn gọn, rõ ràng để trình Võ Tắc Thiên xem xét và phê duyệt.

Bạch Cơ lười biếng soạn bản tấu, nên giao việc cho Nguyên Diệu. Vì ngay cả mảnh vỡ của Minh Luân thánh loa, vật phẩm quan trọng nhất của đại lễ vẫn còn tìm đủ, nên một chi tiết vẫn thể xác định. Nguyên Diệu thể ngay bản tấu tổng hợp mà chỉ thể hết văn kiện hiện để nắm đại thể của nghi thức.

Dưới ánh đèn, Nguyên Diệu chăm chú tấu chương, còn Ly Nô thì đệm mềm bên cạnh, ngủ say như c.h.ế.t. Tất nhiên, vì dù cũng đang ở trong hoàng cung, cung nữ hầu hạ một bên, tiện biến thành mèo đen nhỏ, chỉ thể giữ nguyên hình xoải tứ chi đệm.

Sau khi trở về, Bạch Cơ thẳng đến tẩm điện. Nàng lấy một vật trông xám xịt bước đến chính điện, ở cửa, vẫy tay gọi Nguyên Diệu, :

“Hiên Chi, mau đây! Ta thứ lắm, cho ngươi xem.”

Nghe , Nguyên Diệu đặt tấu chương xuống, dậy bước về phía Bạch Cơ.

Ly Nô đ.á.n.h thức, hé mắt thoáng qua thứ trong tay Bạch Cơ, chẳng hứng thú gì bèn xoay , đổi tư thế sấp tiếp tục ngủ.

Bạch Cơ giũ mở thứ trong tay .

Dưới ánh trăng sáng tỏ, thấy đó là một chiếc áo choàng mũ.

Chiếc áo choàng vô cùng cũ kỹ, màu sắc ảm đạm, từ chất liệu gì, chỉ cảm giác trơn mịn như tơ tằm, nhẹ tựa khói sương.

Nguyên Diệu chạm , lớp vải mềm mại vô cùng, cảm giác mát lạnh trơn nhẵn.

Hắn hiếu kỳ hỏi: “Bạch Cơ, đây là gì?”

Bạch Cơ mỉm : “Đây là áo Hỏa Hoàn. Ở tận cùng Nam Hải, trong những ngọn núi lửa… Ở tận cùng Nam Hải một ngọn núi lửa, trong đó một loài chuột sinh sống giữa biển lửa, gọi là Hỏa Quang Thú*. Hỏa Quang Thú to ngang một con trâu, con lớn nhất nặng đến nghìn cân. Lông của nó dài hai thước, mảnh như tơ tằm. Nhổ lông của Hỏa Quang Thú dệt thành vải, chính là vải Hỏa Hoàn. Dùng vải Hỏa Hoàn may thành áo, chính là áo Hỏa Hoàn. 

Áo Hỏa Hoàn thể chống lửa, cách nhiệt. Người phi nhân mặc đều thể trong biển lửa mà thiêu cháy. Trong lễ tiễn thần, nếu chẳng may Shiva nổi giận, phóng ngọn lửa hủy diệt thế gian từ con mắt thứ ba, thì múa trong nghi thức sẽ vô cùng nguy hiểm. Dù là Tiết hòa thượng Ngũ Lang, nếu lửa thiêu c.h.ế.t khi đang múa thì sẽ thể thành nghi thức tiễn thần, hậu quả sẽ rắc rối. 

Hơn nữa, nếu họ c.h.ế.t, cũng ăn thế nào với bệ hạ Võ Hoàng. Vì , về Phiêu Miểu Các lấy áo Hỏa Hoàn, định cho múa mặc , để lửa thần thiêu c.h.ế.t.”

* Hỏa Quang Thú: Loài thú sinh sống trong núi lửa, nặng đến trăm cân, lông dài hai thước, mảnh như sợi tơ. Hỏa Quang Thú gặp nước thì c.h.ế.t, dùng lông của nó dệt thành vải, thể tạo thành “vải Hỏa Hoàn”. Nếu vải Hỏa Hoàn bẩn, chỉ cần dùng lửa đốt là thể sạch. Xuất phát từ “Thần Dị Kinh – Nam Hoang Kinh”.

Nguyên Diệu xong, cảm thấy vô cùng kỳ diệu. Vị thư sinh ngốc nghếch vẫn nhận ý đồ thực sự của Bạch Cơ khi gọi tới xem áo Hỏa Hoàn, ngây ngô hỏi: “Nghe thật thần kỳ! Chiếc áo Hỏa Hoàn thực sự thể chống lửa ?”

Bạch Cơ dùng tay áo che miệng, : “Về lý thuyết, đúng là thể chống lửa. mà, chiếc áo Hỏa Hoàn bỏ xó quá lâu, nó cứ mãi trong kho của Phiêu Miểu Các, bảo dưỡng, hư hỏng , chỉ sợ xảy chuyện ngoài ý . Hay là Hiên Chi mặc, thử lửa xem ? Nhìn xem, củi và dầu thông chuẩn xong cả .”

Lúc Nguyên Diệu mới hiểu , hóa buổi chiều Bạch Cơ chuẩn gỗ và dầu thông là để đốt .

Nguyên Diệu khổ sở : “Bạch Cơ, tiểu sinh chỉ là phàm phu tục tử, chịu nổi lửa thiêu? Nhỡ áo Hỏa Hoàn chống lửa, tiểu sinh sẽ thiêu c.h.ế.t mất! Ngươi là rồng, sợ lửa, là ngươi thử ?”

Bạch Cơ mỉm : “Hiên Chi , chính vì là rồng, sợ lửa, nên mặc áo Hỏa Hoàn cũng chẳng khác gì . Ta thử cũng vô dụng, vẫn phiền đến ngươi thôi. Yên tâm , cạnh quan sát, ngươi sẽ thiêu c.h.ế.t .”

Nguyên Diệu hỏi: “Bạch Cơ, chiếc áo Hỏa Hoàn để trong Phiêu Miểu Các bao nhiêu năm ?”

Bạch Cơ nghiêng đầu suy nghĩ, mơ hồ, đáp: “Cụ thể bao nhiêu năm, cũng nhớ rõ nữa… nhưng ba nghìn năm thì đấy.”

Nguyên Diệu vẫn chịu, : “Để tận ba nghìn năm? Thảo nào trông bụi bặm, chiếc áo Hỏa Hoàn chắc chắn hỏng , tám chín phần là chống lửa nữa. Dù nó thể chống lửa, nhưng nếu đó chỗ rách thì tiểu sinh vẫn bỏng thôi.”

Bạch Cơ đảo mắt, : “Hiên Chi, nếu chiếc áo Hỏa Hoàn trở nên mới tinh thì Hiên Chi chịu mặc thử lửa ?”

Nguyên Diệu lắc đầu, bất đắc dĩ gật đầu.

“Bạch Cơ, chỉ cần áo Hỏa Hoàn trông hư hỏng, tiểu sinh sẽ mặc nó thử lửa.”

Bạch Cơ , liền đầu dặn dò tiểu thái giám bên cạnh: “Rưới nhựa thông, châm lửa.”

Tiểu thái giám lộ vẻ khó xử, : “Bạch Cơ đại nhân, trong cung đốt lửa xin chỉ thị của Cao công công . Sau khi phê chuẩn, còn báo với cấm quân trực đêm. Nếu chỉ thị, cũng báo cáo, mà tự tiện nhóm lửa sẽ khép tội phóng hỏa đốt cung mà xử tử.”

Bạch Cơ : “Không rảnh xin chỉ thị báo cáo, ngươi cứ đốt . Mọi chuyện sẽ gánh vác, liên quan gì đến các ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-6-hoa-hoan.html.]

Tiểu thái giám xong vẫn còn do dự.

Bạch Cơ thấy , mỉm , nàng mở rộng áo Hỏa Hoàn trong tay, tủm tỉm: “Ta thấy bộ áo khá hợp với dáng của ngươi đấy. Hay là để Hiên Chi châm lửa, còn ngươi chịu lửa thử áo ?”

Nguyên Diệu còn kịp mừng rỡ, tiểu thái giám lập tức hành động. Hắn vội vàng chất củi, rưới nhựa thông, nhanh chóng châm lửa.

Nguyên Diệu tiu nghỉu.

Lửa dầu giao , gió thổi ngọn lửa bùng lên, khiến đống lửa trong điện Phi Hương bốc cháy hừng hực, soi sáng cả sân.

Lửa cháy khiến Ly Nô đang ngủ trong đại điện giật thức giấc.

Hắn vươn cổ ngoài, đôi mắt ngái ngủ híp . Nhìn thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang chơi lửa ngoài sân, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, bật dậy chạy .

Bạch Cơ đặt áo Hỏa Hoàn đống lửa.

Ngọn lửa lập tức nuốt lấy lớp áo xám cũ kỹ.

Lửa cuộn tròn như dòng nước, quấn quanh áo Hỏa Hoàn, dịu dàng thiêu đốt.

Lớp áo xám trong ngọn lửa đỏ rực dần dần biến thành màu trắng như tuyết mùa đông.

Thấy cháy gần đủ, Bạch Cơ vươn tay lấy áo Hỏa Hoàn khỏi lửa.

Lớp áo nay trở nên trắng muốt, tinh khôi.

Dưới ánh trăng, Bạch Cơ giũ áo Hỏa Hoàn, quan sát nó một lượt, : “Hiên Chi, áo Hỏa Hoàn hề hư tổn, lửa cũng thể cháy ngươi, mau mặc .”

Nguyên Diệu đành bước tới mặc áo.

Áo Hỏa Hoàn lấy từ lửa nhưng hề nóng chút nào, mà mát lạnh khi chạm , vô cùng mềm mại.

Nguyên Diệu khoác áo Hỏa Hoàn, bước đến cạnh đống lửa. Trong lòng đầy lo lắng, chân khẽ nâng lên mấy , nhưng vẫn dám bước lửa. Vì quá căng thẳng và sợ hãi, nhận những ngọn lửa quấn quanh theo làn gió đêm từ lúc nào.

Áo Hỏa Hoàn cản hết nóng, khiến hề cảm giác bỏng rát.

Bạch Cơ thấy mất kiên nhẫn, bèn vươn tay đẩy mạnh tiểu thư sinh còn đang do dự giữa biển lửa.

Nguyên Diệu loạng choạng bước .

Vừa vững, hoảng hốt khi thấy đang bao vây bởi lửa cháy rực, sợ đến mức nhảy cẫng lên, hét toáng: “A a a… lửa! Lửa! Tiểu sinh cháy c.h.ế.t mất! Cháy c.h.ế.t mất … Bạch Cơ, cứu mạng…”

Bạch Cơ bật : “Hiên Chi, đừng sợ, bình tĩnh . Ngươi cảm nhận kỹ , xem thực sự nóng ?”

Giọng dịu dàng của nàng vang lên, khiến Nguyên Diệu dần dần bình tĩnh. Hắn lắng cơ thể , phát hiện dù đang trong ngọn lửa, nhưng hề cảm thấy nóng chút nào.

Ngược , nhờ áo Hỏa Hoàn, còn cảm thấy mát lạnh khắp .

Nguyên Diệu cẩn thận xoay một vòng, đưa tay chạm những ngọn lửa đang nhảy múa xung quanh.

“Bạch Cơ, thật thần kỳ! Quả nhiên nóng! Tiểu sinh ở trong lửa mà vẫn an vô sự!”

Tiểu thái giám tròn mắt kinh ngạc, Nguyên Diệu múa may trong đám lửa, sắc mặt trắng bệch.

Bạch Cơ suy nghĩ một chút, bất ngờ nhấc một thùng dầu tùng, dội thẳng lên đầu Nguyên Diệu.

Lửa bùng lên dữ dội, bốc cao tận trời, bao trùm lấy Nguyên Diệu. Chỉ trong nháy mắt, biến thành một “ lửa”.

Tiểu thái giám hoảng sợ ngã xuống đất, liên tục lùi .

Bạch Cơ mỉm : “Hiện giờ, Hiên Chi thấy nóng ?”

Nguyên Diệu cẩn thận cảm nhận, đáp: “Có ấm, nhưng tính là nóng.”

Bạch Cơ tiếp tục thử nghiệm của . Nàng đổ thêm vài thùng dầu tùng nữa lên Nguyên Diệu, mỗi hỏi cảm nhận của . Nguyên Diệu thành thật trả lời: “Dù lửa mạnh đến , vẫn hề cảm thấy bỏng rát.”

Bạch Cơ liền lẩm nhẩm chú ngữ, lập tức, từ đống lửa bốc lên ngọn ma hỏa màu xanh lam.

Nguyên Diệu vẫn thấy nóng.

Bạch Cơ đổi chú ngữ, ma hỏa chuyển thành màu xanh lục.

Nguyên Diệu chỉ cảm thấy ấm áp.

Lần thứ ba, Bạch Cơ tiếp tục niệm chú, lửa lập tức hóa thành màu vàng kim, hình dạng như đóa sen nở rộ.

Lúc , một luồng nhiệt sóng ập đến.

Nhận thấy điều bất thường, Bạch Cơ phản ứng cực nhanh, lập tức túm lấy tay Nguyên Diệu, kéo khỏi đống lửa ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm.

Nguyên Diệu thoát khỏi biển lửa, sắc mặt vẫn còn tái nhợt vì kinh hãi.

Bạch Cơ quan tâm hỏi: “Hiên Chi bỏng ?”

Nguyên Diệu dần lấy bình tĩnh, cúi xuống kiểm tra tay chân và cơ thể . Mọi thứ vẫn hảo, hề lửa thiêu cháy.

“Không . May mà Bạch Cơ kéo tiểu sinh kịp thời.”

Bạch Cơ mỉm : “Không .”

Nguyên Diệu tò mò hỏi: “Bạch Cơ, tại lửa đột nhiên trở nên nóng rát như ?”

Bạch Cơ chút lo lắng, : “Vừa thử qua phàm hỏa, yêu hỏa và thần hỏa. Bộ y phục kháng lửa chỉ thể chống phàm hỏa và yêu hỏa, nhưng vô dụng với thần hỏa. Nếu một khi Shiva nổi giận mà phun thần hỏa, e rằng vũ công phàm nhân dù mặc bộ y cũng khó thể mạng thành vũ điệu tiễn thần .”

Nguyên Diệu cũng chau mày, : “Vậy đây?”

Bạch Cơ suy nghĩ một lát, : “Cũng may là khi đến Thượng Thanh Quán tìm bảo tàng thư của Quang Tạng, phát hiện một loại ‘Bích Hỏa Thần Chú’ trong bí tịch Đạo gia. Tương truyền, chú thể khắc chế Tam Muội Chân Hỏa*. Nếu ngay cả Tam Muội Chân Hỏa cũng thể áp chế, thì thần hỏa của Shiva hẳn cũng vấn đề. Ta sẽ thử mô phỏng , dùng bút chu sa vẽ chú lên áo Hỏa Hoàn, xem liệu thể khiến nó chống thần hỏa .”

*Tam Muội Chân Hỏa: Tam Muội (三昧) là thuật ngữ Phật giáo, bắt nguồn từ tiếng Phạn “Samadhi”, còn phiên âm là “Tam Ma Địa” hoặc “Tam Ma Đề”. Chân Hỏa (真火) là khái niệm trong Đạo giáo. Sự kết hợp của hai khái niệm tạo thành thuật ngữ “Tam Muội Chân Hỏa” (三昧真火), xuất hiện nhiều trong văn hóa Đạo giáo và văn học cổ điển Trung Hoa. Theo quan niệm Đạo giáo: “Thượng Muội” (上昧) tượng trưng cho Hỏa khí của tim, còn gọi là Thần Hỏa.  “Trung Muội” (中昧) là Hỏa khí của thận, còn gọi là Tinh Hỏa. “Hạ Muội” (下昧) là Hỏa khí của khí hải rốn, còn gọi là Dân Hỏa.

Nguyên Diệu gật đầu: “Chỉ cách thử xem thế nào.”

Cả hai quyết định, khi Bạch Cơ thành Bích Hỏa Thần Chú, họ cũng cần tiếp tục thử lửa nữa.

Nguyên Diệu cởi bộ áo Hỏa Hoàn , cẩn thận gấp ngay ngắn.

Bạch Cơ định bảo tiểu thái giám lấy nước dập lửa thì Ly Nô tất tả chạy tới, tay xách theo một hộp thức ăn.

“Chủ nhân, đừng vội tắt lửa, Ly Nô còn việc cần dùng đến!”

Ly Nô đặt chiếc hộp sơn mài xuống đất.

Hắn mở hộp thức ăn , bên trong là một con cá cỏ lớn ướp sẵn.

Thì , các món ăn trong cung tuy tinh xảo nhưng hợp khẩu vị của Ly Nô, khiến ăn tối đủ no. Vừa , thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang chơi với lửa, bèn nghĩ ngay đến chuyện nướng cá. Thế là Ly Nô lén lút chạy tới ngự thiện phòng, né tránh đám trực đêm, len hậu trù. Trên bàn bếp một con cá cỏ lớn ngự trù ướp sẵn cho bữa ăn ngày mai.

“Mượn cá một lát, đa tạ nhé.”

Ly Nô hì hì, chút khách sáo nhét con cá hộp thức ăn mang thẳng đến điện Phi Hương.

Nhìn thấy Ly Nô định nướng cá, Bạch Cơ và Nguyên Diệu kìm mà nuốt nước miếng, chẳng ai phản đối cả.

Tiểu thái giám thì lên tiếng, nhưng dám mở miệng.

quá trình nướng cá gặp chút rắc rối… Ly Nô mải lo lấy cá mà quên mất việc mang theo dụng cụ nướng từ ngự thiện phòng.

Ở Phiêu Miểu Các, Ly Nô thường dùng giá sắt hoặc xiên dài để nướng cá. Giờ mặt là một con cá nguyên con, chẳng gì để nướng, bỗng trở nên lúng túng.

Nguyên Diệu thấy , liền sang hỏi tiểu thái giám: “Tiểu , trong điện Phi Hương cái cời than ? Miễn cưỡng thể dùng xiên nướng cá.”

Tiểu thái giám lắc đầu: “Không . Bây giờ là giữa mùa hè, cời than cất cùng với chậu than từ lâu .”

Ly Nô suy nghĩ một lúc, : “Trong Thượng Thanh Quán, đám mũi trâu* dù hè vẫn nhóm lò luyện đan, hẳn là cời than. Này, tiểu thái giám, ngươi qua bên đó gõ cửa, mượn một cái .”

*Mũi trâu (牛鼻子): Cách gọi dân gian chỉ đạo sĩ, do họ thường đội mũ hình đầu trâu.

Tiểu thái giám còn cách nào khác, đành cúi đầu nhận lệnh mượn đồ.

“Khoan .” Bạch Cơ gọi , mỉm : “Tiện thể, mượn thêm mấy hũ rượu ngon. Còn cần ba cái chén, ba cái đĩa, ba đôi đũa. Tốt nhất là xin thêm ít hoa quả sấy, mứt ngọt, dưa lưới và nho.”

Tiểu thái giám sững sờ, kinh ngạc một lát cũng lặng lẽ .

Chẳng bao lâu , thực sự mượn tất cả những thứ từ Thượng Thanh Quán mang về. Huyền Thanh lo Bạch Cơ hài lòng đến gây phiền phức cho đạo quán, nên còn hào phóng tặng thêm một đĩa dưa hấu đỏ tươi cắt.

Dưới ánh trăng, bên ánh lửa bập bùng, ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô uống rượu, nướng cá, ăn hoa quả, ngắm trăng. Cả đám biến Thái Sơ Cung thành cái sân của Phiêu Miểu Các lúc nào .

Ly Nô dùng cời than để nướng cá, lẩm bẩm: “Cái cời than dùng quen tay, khó xoay trở, cháy cả đuôi cá . Sớm đồ ăn ở hoàng cung khó ăn thế , mang theo cái xiên sắt nhặt . Đồ ăn trong cung chán c.h.ế.t , chẳng bao giờ ăn đủ no, khi còn lén nướng cá buổi đêm. May mà Phiêu Miểu Các cũng xa hoàng cung, sáng mai chạy về lấy cái xiên luôn .”

Sau khi ăn uống no nê, ba rửa ráy sạch sẽ ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

 

 

Loading...