Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 6: Đàm Ma

Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:45:08
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh tà dương ngả về chiều, đến giờ cơm tối.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dùng bữa trong thiền phòng.

Các tăng nhân bưng lên một khay cơm chay thanh đạm.

Một đĩa rau luộc, một đĩa đậu phụ nhồi, một đĩa dưa muối, một đĩa bánh bao và một bát cháo trắng.

Bôn ba cả buổi chiều, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng đói bụng, bèn ăn một cách ngon lành.

Bạch Cơ liên tục khuyên Nguyên Diệu ăn thêm vài cái bánh bao, dù Nguyên Diệu no đến ăn nổi nữa, nàng vẫn khuyên ăn thêm hai cái.

Nguyên Diệu trong lòng nghi ngờ, hỏi: "Bạch Cơ, ngươi cứ ép tiểu sinh ăn ?"

Bạch Cơ bí hiểm, : "Ăn nhiều một chút, phòng khi cần dùng đến. Đến lúc đó Hiên Chi sẽ lợi ích của việc ăn nhiều. Nào, Hiên Chi, ăn thêm một cái nữa ."

"Không ăn , tiểu sinh thực sự ăn nổi nữa ."

Nguyên Diệu từ chối.

Bạch Cơ , cũng ép nữa.

Sau khi ăn tối xong, Bạch Cơ thắp đèn dầu lên, ánh đèn một cuốn kinh Phật.

Nguyên Diệu ăn quá no, bụng căng tức, bèn dạo trong sân chùa cho tiêu cơm.

"Hà kỳ tự tính, bản tự thanh tịnh. Hà kỳ tự tính, bản bất sinh diệt. Hà kỳ tự tính, bản tự cụ túc. Hà kỳ tự tính, bản vô động dao. Hà kỳ tự tính, năng sinh vạn pháp."*

*Chú thích: Tạm dịch: Đâu ngờ tự tính vốn tự thanh tịnh. Đâu ngờ tự tính vốn sinh diệt. Đâu ngờ tự tính vốn tự đầy đủ. Đâu ngờ tự tính vốn d.a.o động. Đâu ngờ tự tính thể sinh vạn pháp.

Bạch Cơ đang suy ngẫm về một đoạn kinh văn.

Một giấy loạng choạng chạy qua hành lang, lách qua khe cửa, chạy thiền phòng, lao về phía Bạch Cơ.

Bạch Cơ ngẩng đầu lên, thấy giấy.

Nàng tự nhủ: "À, tin tức nhanh ."

Người giấy cố sức nhảy lên bàn gỗ, Bạch Cơ cúi xuống.

Người giấy ghé sát tai Bạch Cơ, phát tiếng xào xạc như đang thì thầm.

Bạch Cơ dường như hiểu lời giấy , mặt lộ vẻ kinh ngạc, đó khôi phục vẻ bình tĩnh.

"Ngươi về . Tiếp tục ngóng tin tức chi tiết hơn."

Bạch Cơ .

Người giấy gật đầu, nhảy xuống bàn gỗ, chạy biến .

"Ây da, ngờ là như ? Chuyện thế nào đây!"

Bạch Cơ chống tay lên má, trầm ngâm suy nghĩ.

Sau một hồi suy nghĩ, Bạch Cơ thả một con hạc giấy bay về Phiêu Miểu Các.

Nguyên Diệu dạo trong chùa một lúc, cảm thấy tiêu cơm bèn đạp lên ánh trăng và ánh đèn về sân thiền phòng.

Trong sân, bóng tùng trúc một bóng đang .

Nguyên Diệu nương theo ánh trăng sang, chỉ thấy đó là một tăng nhân trẻ tuổi cao lớn tuấn tú. Tăng nhân mặc một bộ tăng y màu ngọc bích lộng lẫy, n.g.ự.c đeo một chuỗi tràng hạt bằng ngọc bích, ngũ quan sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, giống Trung thổ.

Nguyên Diệu để ý lắm, tưởng là tăng nhân trong chùa.

Tăng nhân gọi Nguyên Diệu : "Đứng , ngươi là vị khách đang ở trong thiền phòng của phương trượng ?"

Nguyên Diệu gật đầu.

"Phải."

Vừa trả lời, Nguyên Diệu quan sát kỹ vị tăng nhân . Nhìn kỹ , mới kinh ngạc phát hiện cơ thể tăng nhân ở trạng thái nửa trong suốt. Xuyên qua tay áo tăng nhân, thể lờ mờ thấy lá trúc đang đung đưa trong gió đêm.

Hắn là ma!

Nguyên Diệu thầm nghĩ trong lòng.

Vì Bạch Cơ đang ở trong thiền phòng nên Nguyên Diệu cũng sợ hãi, hỏi: "Xin hỏi ngài là ai? Xưng hô thế nào?"

Tăng nhân ngẫm nghĩ : "Khi còn sống, gọi là Đàm Ma pháp sư, hoặc Già La tôn giả. Ngươi gọi thế nào cũng ."

Nguyên Diệu chỉ chú ý đến cách xưng hô thứ hai, Già La tôn giả. Già La, đây chẳng là tên nam tử mà Vi Phi Yên gặp trong ảo cảnh ?!

Nguyên Diệu định thần kỹ nữa, phát hiện vị quỷ tăng dáng cao lớn, dung mạo tuấn mỹ, càng càng giống hình dáng Già La mà Vi Phi Yên miêu tả.

Có điều, Già La mà Vi Phi Yên gặp hòa thượng mà là thường. hòa thượng lúc đầu cũng là thường, vị quỷ tăng dùng hình dáng thường để giam cầm Vi Phi Yên?!

Nghĩ đến đây, lòng nghi ngờ của Nguyên Diệu càng tăng lên. Vì Bạch Cơ đang ở trong thiền phòng nên Nguyên Diệu tự tin, chẳng hề sợ hãi. Hắn thầm nghĩ chi bằng đưa vị quỷ tăng gặp Bạch Cơ, như chuyện sẽ rõ.

Nguyên Diệu : "Đàm Ma pháp sư, khách ở trong thiền phòng chỉ một tiểu sinh, còn một vị nữa."

Đàm Ma Già La : "Ta . Chỉ là vị ở bên trong linh lực quá mạnh, cả sân đều tràn ngập hào quang vạn trượng chói mắt. Chưa sự cho phép, thể trong."

Nguyên Diệu : "Vậy để tiểu sinh đưa ngài gặp nàng ."

Đàm Ma Già La gật đầu.

"Làm phiền . Có quý khách đến, cũng gặp mặt một để tròn bổn phận chủ nhà, như mới phép."

Nguyên Diệu hiểu câu . Hắn thầm nghĩ nếu vị quỷ tăng là kẻ giam cầm Vi Phi Yên, hại c.h.ế.t mấy cô gái thì khi đưa gặp Bạch Cơ, chuyện coi như kết thúc, ngày mai thể về Phiêu Miểu Các .

Nguyên Diệu dẫn Đàm Ma Già La qua hành lang, bước thiền phòng.

Khi Nguyên Diệu bước thiền phòng, Bạch Cơ đang quỳ bên bàn gỗ, nương theo ánh đèn dầu một cuốn kinh Phật.

Nghe thấy tiếng bước chân, Bạch Cơ ngẩng đầu lên, : "Hiên Chi dạo về ?"

Nguyên Diệu đáp: "Về . Bạch Cơ, tiểu sinh còn dẫn theo một vị khách, nàng gặp mặt một chút."

Nghe , Bạch Cơ ngẩng đầu lên, bèn thấy Nguyên Diệu và Đàm Ma Già La.

Ánh mắt Bạch Cơ dừng quỷ tăng, khỏi nở nụ . Bạch Cơ dậy, lễ phép : "Đã quấy rầy sự thanh tịnh của quý tự, thật ngại quá."

Đàm Ma Già La đáp lễ, : "Tình thể tha thứ."

Bạch Cơ mời Đàm Ma Già La xuống, : "Quý tự quả là một thắng địa phong cảnh tuyệt , chùa cổ lầu chuông, nguy nga tráng lệ, thể du ngoạn nghỉ nơi đây, tắm trong tiếng Phật, tựa như bước thế giới Tây phương cực lạc ."

Đàm Ma Già La quỳ xuống. Lời khen ngợi của Bạch Cơ dành cho chùa Pháp Vân khiến ông vui vẻ, : "Quá khen ."

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Đàm Ma Già La bắt đầu hàn huyên việc nhà, trong lòng khỏi sốt ruột. Hắn nghi ngờ vị quỷ tăng chính là "Già La" giam cầm Vi Phi Yên mà họ đang tìm kiếm, bèn nhắc nhở: "Bạch Cơ, vị cao tăng tên là Già La tôn giả. Ngài tên là Già La."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, ngài tên gì mà. Đêm hè dài đằng đẵng, lư hương sắp tàn , ngươi thêm chút hương ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-6-dam-ma.html.]

Nguyên Diệu đành đến lư hương Bác Sơn thêm hương.

Đàm Ma Già La mờ mịt, : "A di đà Phật! Có hiểu lầm gì ?"

Bạch Cơ : "Có lẽ chút hiểu lầm nhỏ, Hiên Chi giờ vẫn luôn hồ đồ, ngài cần để ý đến ."

Đàm Ma Già La gật đầu.

Từ góc của Bạch Cơ, thấy đỉnh đầu Đàm Ma Già La một sợi chỉ vàng, tia kim quang đó bắt nguồn từ một vật kệ Đa Bảo.

Đó là chiếc kinh luân mà Bạch Cơ hứng thú đó.

Bạch Cơ hỏi: "Ngài thể tồn tại là nhờ chiếc kinh luân ?"

Đàm Ma Già La thừa nhận: " ."

Bạch Cơ chút nghi ngờ, : "Xin hỏi tôn giả, chiếc kinh luân gì đặc biệt? Ta chỉ chỗ khác thường, một luồng linh khí lờ mờ bao quanh nó."

Đàm Ma Già La : "A di đà Phật! Có lẽ thí chủ nhận , bánh xe của nó từ cành của cây Thế Giới ở vùng cực Tây. Cây Thế Giới cũng giống như Kiến Mộc ở Trung thổ các vị, đều là sự tồn tại thông thiên địa, nối liền sinh tử. Nhờ phúc của kinh luân, khi viên tịch, mới giữ thần hồn bất diệt, nhập luân hồi."

Bạch Cơ chợt hiểu , : "Thì . Thảo nào linh khí đó khiến cảm thấy quen thuộc. Không giấu gì ngài, hạt giống Kiến Mộc, trồng ở núi Mang Sơn và phái trông coi. Đáng tiếc là Kiến Mộc tạm thời chỉ mới nảy mầm, dấu hiệu thành cây."

Đàm Ma Già La : "A di đà Phật! Vạn sự tùy duyên, thể cưỡng cầu."

Bạch Cơ : "Nói thì , nhưng vẫn hy vọng Kiến Mộc thể trở nhân gian. Nếu Kiến Mộc nảy mầm thành cây, Kiến Mộc, thể nhiều việc."

Đàm Ma Già La : "A di đà Phật! Mọi việc tự nhân quả."

Bạch Cơ : "Hiếm khi gặp tôn giả, vài chỗ trong kinh Phật hiểu, mong ngài giải đáp giúp ."

Đàm Ma Già La vui vẻ đồng ý.

"Ta thích nhất là đàm luận Phật pháp!"

Thế là Bạch Cơ và Đàm Ma Già La bắt đầu biện luận Phật pháp, thảo luận về những ý nghĩa huyền diệu của "tự tính", "bản ngã".

Sau khi thêm hương xong, Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ và Đàm Ma Già La chuyện. Hắn nửa ngày trời cũng rõ vị quỷ tăng rốt cuộc là kẻ giam cầm Vi Phi Yên . Bạch Cơ và Đàm Ma Già La trò chuyện vui vẻ, tiện xen hỏi, chỉ đành nhẫn nhịn.

Đợi họ chuyện xong, tiểu sinh sẽ xen hỏi một câu .

Nguyên Diệu thầm nghĩ trong lòng.

Ai ngờ, khi Bạch Cơ và Đàm Ma Già La bắt đầu thảo luận kinh Phật, biện luận Phật pháp, Nguyên Diệu chỉ mà buồn ngủ díu cả mắt, quên béng mất định hỏi gì.

Nguyên Diệu ngáp một cái, một câu buồn ngủ quá, xin phép ngủ .

Bạch Cơ cũng ngăn cản, Nguyên Diệu bèn rửa mặt, để nguyên quần áo xuống giường ngủ.

Không ngủ bao lâu, Nguyên Diệu tỉnh giấc giữa đêm khuya, mơ mơ màng màng mở mắt , chỉ thấy ngoài cửa sổ, trăng lưỡi liềm ngả về tây. Hắn nghiêng đầu , Bạch Cơ và Đàm Ma Già La vẫn đang trò chuyện ánh đèn dầu, ngoài thảo luận Phật lý, họ còn đang về những chuyến biển.

Đàm Ma Già La đang kể về những trải nghiệm và những điều mắt thấy tai khi ông quản ngại đường xa vạn dặm thuyền đến Trung thổ. Ông qua những quốc gia nào, gặp những chuyện gì, thuyền buôn lênh đênh biển, hành trình dài đằng đẵng nhàm chán bao, một khi gặp mưa to gió lớn, sóng to gió cả, thuyền lớn may thổi vùng đá ngầm thì kinh tâm động phách, cửu tử nhất sinh nhường nào.

Bạch Cơ : "Nghe vẻ thú vị thật đấy. Nếu ngài kể, bao giờ nhận con biển gặp nhiều gian khổ, trải qua nhiều nguy hiểm đến thế. Đối với , biển cả cũng như đất bằng, tứ hải đều là sân vườn yên tĩnh của . Kình Lạc Chi Tự của một ngày thể vạn dặm, đến quốc gia nào chơi, hoặc là đến vùng đất nào chinh chiến, mở mang bờ cõi đều thuận tiện."

Đàm Ma Già La : "Con và thí chủ giống . Ta coi như may mắn, tuy đường gian nan nhưng vẫn thể bình an đến Trung thổ. Những bất hạnh, hoặc là bỏ mạng giữa biển khơi, hoặc là tuy bình an đến nơi nhưng linh hồn vĩnh viễn lạc mất giữa biển cả."

Bạch Cơ , vẻ mặt đăm chiêu.

Bạch Cơ hỏi: "Nếu linh hồn lạc mất giữa biển khơi, con thể tự tu sửa linh hồn của ?"

Đàm Ma Già La suy nghĩ một lúc : "E là , đó là tà đạo."

Bạch Cơ : "Vừa chúng thảo luận về vấn đề 'tự ngã', 'tự tính'. Trong kinh Phật chẳng thể tu tâm ? Vậy linh hồn lạc mất, theo lý mà thì cũng thể tự tu sửa chứ."

Đàm Ma Già La dường như nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt buồn bã : "Không giống . Linh hồn lạc mất thì cách nào tu sửa ."

Nguyên Diệu mà như lọt trong sương mù, hứng thú với chủ đề của Bạch Cơ và Đàm Ma Già La, chỉ cảm thấy buồn ngủ, trở ngủ tiếp.

Khi tỉnh nữa, Nguyên Diệu lơ mơ mở mắt, liếc thấy trời bên ngoài tờ mờ sáng.

Bạch Cơ và Đàm Ma Già La mà vẫn còn đang chuyện.

Nguyên Diệu thầm thấy kinh ngạc, hai tinh thần thật, chuyện giỏi thật đấy!

Nguyên Diệu nhắm mắt lắng .

Bạch Cơ : "Giống như Kiến Mộc thích hợp ở nhân gian, chiếc kinh luân của ngài lưu chùa Pháp Vân lâu ngày chắc chắn sẽ mang đến rắc rối. Dù thì chuyện thông thiên địa, nối âm dương, đối với thường mà là chuyện thể chịu đựng . Ngài xem, rắc rối mà nó gây dẫn cả đến đây ."

Vẻ mặt Đàm Ma Già La ảm đạm.

Bạch Cơ đảo mắt, : "Chi bằng tôn giả tặng chiếc kinh luân cho . Ta sẽ phong ấn nó đáy giếng ở Phiêu Miểu Các, nó sẽ mang rắc rối cho con nữa."

Đàm Ma Già La đồng ý.

"Không , kinh luân thì ở đó. Ta và nó thể tách rời. Ta rời khỏi chùa Pháp Vân."

Bạch Cơ : "Vậy tôn giả thể kiểm soát chiếc kinh luân ? Rắc rối mà nó mang hiện giờ mới chỉ là bắt đầu, nếu cứ để mặc như , ảnh hưởng bởi tham sân si của con , tương lai sẽ gây họa lớn đáng sợ thế nào ."

Đàm Ma Già La lắc đầu, vẻ mặt rối rắm.

"Chùa Pháp Vân đối với quan trọng. Ta rời khỏi chùa Pháp Vân."

Khóe miệng Bạch Cơ nhếch lên một nụ kỳ lạ, : "Tôn giả, một ý kiến dung hòa. Trên thế gian , vạn vật đều ngày tiêu vong, ngoại lệ. Sinh mệnh cũng , quốc gia cũng , chùa chiền cũng thế. Chùa Pháp Vân cũng sẽ ngày tiêu vong. Thế , ngài tặng kinh luân cho , sẽ để nó chùa Pháp Vân cho đến ngày chùa Pháp Vân tiêu vong, sẽ đến lấy nó . Đổi , rắc rối sẽ giải quyết theo ý của ngài. Ngoài , sẽ thiết lập phong ấn kinh luân để giảm bớt ảnh hưởng từ cảm xúc của con , nhằm ngăn chặn những rắc rối thể xảy . Nếu tương lai còn rắc rối thể đề phòng phát sinh, sẽ đến giải quyết."

Đàm Ma Già La : "A di đà Phật! Ta suy nghĩ một chút mới trả lời thí chủ . Tối nay sẽ đến bái kiến."

Bạch Cơ : "Được. Vừa còn nhiều chỗ trong kinh Phật hiểu, còn nhờ tôn giả giải đáp giúp."

"A Di Đà Phật!"

Bóng dáng Đàm Ma Già La biến mất theo tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai.

Sau khi Đàm Ma Già La rời , Bạch Cơ dậy vươn vai, ngáp một cái.

"Ái chà, buồn ngủ quá. Hiên Chi dậy ."

Nguyên Diệu giường : "Dậy . Bạch Cơ, hai chuyện giỏi thật đấy, chuyện cả đêm."

Bạch Cơ vươn vai : "Chuyện là gì. Thời Ngụy Tấn, thịnh hành đàm huyền luận đạo, thanh đàm ba năm đêm thì ai cũng ngại học thức uyên bác, tài hùng biện xuất chúng."

Nhất thời, Nguyên Diệu gì.

Bạch Cơ thổi tắt đèn dầu, hóa thành một con rồng nhỏ màu trắng, cuộn tròn bồ đoàn.

"Thôi, ngủ đây. Buổi sáng ngủ nhé. Lát nữa cần gọi dậy ăn sáng ."

Tiểu bạch long nhắm mắt .

Chẳng bao lâu , tiểu bạch long phát tiếng ngáy khe khẽ.

Chuông sớm vang, trời còn sớm, Nguyên Diệu cũng dậy, nhắm mắt ngủ tiếp.

 

Loading...