Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 5: Phù Chu

Cập nhật lúc: 2025-11-12 13:45:06
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiền phòng của phương trượng Phù Chu là hai gian phòng thông một trong một ngoài, vô cùng yên tĩnh. Trên bậc đá ngoài nhà lờ mờ vết rêu, cột nhà hằn dấu vết thời gian loang lổ. Bên ngoài thiền phòng trồng tùng và trúc xanh, lúc ánh nắng chiều , chiếu xuyên qua kẽ lá tùng trúc, rọi thiền phòng qua khung cửa sổ mở rộng. Ánh nắng trải dài mặt đất thành những vệt sáng nghiêng nghiêng, tựa như một đường phân cách kỳ lạ nào đó.

Cách bài trí trong thiền phòng đơn giản thanh nhã, chỉ một chiếc giường, một tấm bình phong, một chiếc bàn, một lư hương, vài cái bồ đoàn, tường kệ Đa Bảo và giá sách. Trên kệ Đa Bảo bày tượng Phật và các vật dụng nhà Phật, còn giá sách là kinh Phật.

Bụi trần bay lượn trong nắng, nhưng chút khói lửa nhân gian nào.

Từ trong lư hương tỏa mùi đàn hương hòa quyện với mùi lá tùng, thanh nhạt mà kéo dài.

Một vị lão tăng khuôn mặt hiền từ đang quỳ bồ đoàn, nhắm mắt niệm Phật.

Đó chính là phương trượng Phù Chu của chùa Pháp Vân.

Nghe thấy khách đến, phương trượng Phù Chu mở mắt, ngẩng đầu lên.

Nguyên Diệu về phía phương trượng Phù Chu, chỉ thấy ông dáng gầy gò, mặc tăng y sạch sẽ, vạt áo rủ xuống bồ đoàn, bất động như tượng. Lão tăng mũi cao mắt sâu, tướng mạo giống Trung thổ, ánh mắt ôn hòa, khuôn mặt đầy nếp nhăn. Ông tràng hạt bằng ngọc bích, đốt ngón tay khô gầy, gân cốt rõ ràng.

Tri khách tăng cung kính : "Phương trượng, khách đến ."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu vội vàng hành lễ.

Phương trượng Phù Chu dám chậm trễ do Vi Phi Yên phái đến, cũng dậy đáp lễ.

Phương trượng Phù Chu : "A di đà Phật, mời hai vị khách nhân chịu khó ở thiền phòng của lão tăng."

Nguyên Diệu chút ngại ngùng.

Bạch Cơ : "Đa tạ phương trượng thịnh tình tiếp đãi, chúng cung kính bằng tuân mệnh."

Phương trượng Phù Chu hiền từ, tính tình ôn hòa, cũng vẻ bề của một vị trụ trì, : "A di đà Phật! Chuyện Võ phu nhân gặp , lão tăng cũng mờ mịt, là tình huống gì. Hai vị điều gì, tuy lão tăng nhiều nhưng sẽ nấy."

Bạch Cơ hỏi chuyện của Vi Phi Yên mà hỏi: "Xin hỏi phương trượng, chuyện sư tổ Đàm Ma hiển linh là thế nào ?"

Phương trượng Phù Chu ngẩn , đó vẻ mặt mờ mịt : "A di đà Phật, những năm gần đây, trong chùa thỉnh thoảng tăng chúng đồn rằng thấy quỷ hồn của sư tổ Đàm Ma trong chùa. Còn tăng nhân quỷ hồn sư tổ còn truyền đạo thuyết pháp, giải thích Phật lý cho ."

Bạch Cơ hỏi: "Phương trượng, ngài từng gặp quỷ hồn sư tổ Đàm Ma ?"

Phương trượng Phù Chu lắc đầu : "Thần tích lão tăng cũng chỉ chứ từng tận mắt chứng kiến."

Bạch Cơ hỏi: "Có tăng nhân nào từng tận mắt thấy quỷ hồn sư tổ Đàm Ma ? Ta hỏi vài câu."

Phương trượng Phù Chu suy nghĩ một chút : "A di đà Phật, chuyện cũng hiếm gặp. Sư phụ của lão tăng từng gặp, lão tăng sẽ phái mời ngài đến ngay."

Tri khách tăng ngẩn , nhắc nhở: "Phương trượng, sư phụ của ngài viên tịch mấy chục năm ! Biết mà mời!"

Phương trượng Phù Chu vỗ đầu một cái, : "A di đà Phật! Xem trí nhớ của lão tăng ! Nếu sư phụ viên tịch thì lão tăng cũng phương trượng."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu im lặng.

Phương trượng Phù Chu nghĩ nghĩ : "Còn một vị tăng nhân nữa từng gặp, ông vẫn còn sống."

Phương trượng Phù Chu sang hỏi tri khách tăng: "Sư phụ của con ? Đi tìm ông đến đây."

Tri khách tăng ngẩn , nhắc nhở: "Phương trượng, sư phụ con hôm Trường An . Chùa Đại Từ Ân tổ chức đại hội Bách Tăng, sư phụ mặt bản tự đến đó. Chuyện bẩm báo với ngài từ sớm mà."

Phương trượng Phù Chu vỗ đầu, chợt hiểu : "Ồ, nhớ ! Là lão tăng phái ông ."

Phương trượng Phù Chu bất lực với Bạch Cơ, Nguyên Diệu: "A di đà Phật! Lão tăng lớn tuổi , trí nhớ kém, đầu óc cũng chút hồ đồ, thường xuyên quên quên . Tăng nhân từng gặp sư tổ Đàm Ma hiện ở trong chùa."

Bạch Cơ : "Không , thì thôi ."

Sau hàn huyên vài câu, thì phương trượng Phù Chu rời .

Tri khách tăng tiếp tục tiếp khách, bảo các chú tiểu dọn dẹp giường chiếu, mang đến hai chiếc chăn mỏng mới tinh cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu dùng.

Tri khách tăng bụng với Bạch Cơ, Nguyên Diệu: "Phương trượng lớn tuổi , đầu óc hồ đồ, mắc chứng quên, thường xuyên tái phát. Ngài quên chuyện, cũng gì, gì. Nếu ngài đột nhiên chạy về thiền phòng đòi ở, hai vị cũng đừng ngạc nhiên, chỉ cần nhắc nhở ngài một chút là ngài sẽ nhớ thôi."

Nguyên Diệu cảm thán: "Con một khi già thật chẳng dễ dàng gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-5-phu-chu.html.]

Tri khách tăng : " . Lúc còn trẻ phương trượng thông minh trí tuệ, quản lý chùa Pháp Vân đấy, ai nấy đều kính phục ngài. Giờ ngài hồ đồ , đều để ngài quản việc nữa, chuyện đều do mấy vị sư thúc chủ."

Bạch Cơ thích ngắm bảo vật, nàng cứ bên kệ Đa Bảo, mân mê đủ loại đồ vật nhà Phật.

Bạch Cơ hứng thú hỏi: "Phương trượng Phù Chu là ? Ta thấy ngài giống Trung thổ."

Tri khách tăng đáp: "A di đà Phật! Phương trượng cũng giống như sư tổ Đàm Ma, là nước Ô Trường. Trong chùa Pháp Vân chúng nhiều tăng nhân nước Ô Trường, mấy vị sư thúc quản sự cũng đều là nước Ô Trường cả."

Bạch Cơ mỉm gật đầu.

Nguyên Diệu từng đến nước Ô Trường, tò mò hỏi: "Nước Ô Trường ở ? Chắc là cách Trung thổ xa nhỉ? Những vị cao tăng đến Trung thổ?"

Tri khách tăng ngẩng đầu về nơi xa xăm, : "A di đà Phật! Bần tăng là Trung thổ, từng đến nước Ô Trường, cũng nó ở . Nghe các vị sư thúc đến từ nước Ô Trường kể thì đó là một quốc gia xa xôi. Từ nước Ô Trường đến Trung thổ chúng hai con đường. Một là đường bộ, qua nhiều quốc gia, đường nhiều đạo tặc, còn băng qua sa mạc mênh mông, cửu tử nhất sinh, vô cùng nguy hiểm. Vì , thường thì ai đường bộ. Mà từ nước Ô Trường sang Thiên Trúc hoặc nước Sư Tử, thuyền theo đường biển đến Trung thổ, tuy đường vòng xa hơn một chút nhưng hành trình tương đối an và nhẹ nhàng. Tuy nhiên, đường biển cũng vô cùng gian nan, đường sóng to gió lớn, thuyền chậm chạp, còn cầu nguyện gặp t.a.i n.ạ.n biển, gặp yêu ma mới thể bình an đến Trung thổ."

Nguyên Diệu xong khỏi nảy sinh lòng kính phục đối với những vị tăng lữ ngoại quốc .

"Vì truyền bá Phật pháp mà ngại gian khổ, màng tính mạng an nguy, quản ngại đường xa vạn dặm mà đến đây, thật khiến cảm phục."

" . Bần tăng thì dũng khí đó, dám nước Ô Trường. Đời kiếp bần tăng chẳng cả, chỉ chùa Pháp Vân thôi."

Tri khách tăng tán đồng .

Trong lúc Bạch Cơ ngắm nghía các bảo vật nhà Phật, một chiếc kinh luân thu hút sự chú ý của nàng.

Kinh luân cũ kỹ, lẽ từ lâu đời. Ống kinh bằng bạc, bánh xe bằng gỗ, khắc hình hoa sen và kinh văn, trang trí bằng đá lam ngọc và san hô đỏ. Phía ống kinh khắc hình Bát Bửu Cát Tường, phía trang trí hoa văn sóng nước. Sóng nước dập dờn, lờ mờ một luồng linh khí bao quanh kinh luân.

Một ngón tay khẽ xoay, ngàn quyển Phạn văn theo gió bay.

Một tòa tháp sừng sững, vạn kiếp công đức nhập mây sâu.

Bạch Cơ thích thú cầm kinh luân lên, hỏi: "Chiếc kinh luân trông vẻ thú vị đấy. Nó lai lịch gì ?"

Tri khách tăng : "A di đà Phật! Chiếc kinh luân là vật tùy của sư tổ Đàm Ma mang theo khi vượt biển đến Trung thổ năm xưa. Vì niên đại lâu, là Phật bảo do sư tổ mang từ nước ngoài về nên chúng vẫn luôn cất giữ và thờ phụng."

Bạch Cơ gật đầu.

Trong lúc trò chuyện, các chú tiểu cũng xong việc, tri khách tăng bèn dẫn các chú tiểu rời .

Các tăng nhân suy nghĩ đơn giản, nhận Bạch Cơ chỉ là nữ cải nam trang. Họ nghĩ hai đàn ông ngủ chung một giường cùng lắm chỉ chật chội một chút chứ chẳng vấn đề gì.

Nguyên Diệu hai chiếc chăn mỏng đặt giường, chút khó xử.

"Bạch Cơ, hai chúng ngủ thế nào đây?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi ngủ giường, hóa thành tiểu bạch long ngủ bồ đoàn."

Nguyên Diệu từ chối: "Như lắm, là nàng ngủ giường, tiểu sinh ngủ đất."

Bạch Cơ : "Không , kén chọn lắm, chiếc giường lão hòa thượng ngủ, ngủ ."

"... Được ."

Nguyên Diệu đành đồng ý.

Việc Vi Phi Yên ủy thác manh mối, Bạch Cơ nảy sinh hứng thú với chuyện Đàm Ma Già La hiển linh, nàng bèn sai hạc giấy về Phiêu Miểu Các báo tin cho Ly Nô và Nguyên Diệu sẽ ở chùa Pháp Vân vài ngày, tạm thời về. Sau đó, nàng dẫn Nguyên Diệu dạo quanh chùa Pháp Vân, trò chuyện với các tăng nhân để tìm hiểu thông tin.

Sau một hồi tham quan và trò chuyện, những thông tin thu đều là những điều đó, thêm thông tin hữu ích nào mới. Bạch Cơ thả một giấy ở khắp nơi trong chùa, cũng tác dụng gì.

"Bạch Cơ thả giấy để ?"

Nguyên Diệu tò mò hỏi.

Bạch Cơ : "Những giấy là 'tai mắt' của . Hiên Chi ngốc quá, tai mắt nên đành dựa giấy thôi."

Nguyên Diệu chặn họng đến mức nên lời.

 

Loading...