Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 4: Sati
Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:52:33
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa , Nguyên Diệu trong đám đông quan sát, rõ đại khái sự việc. Tuy nhiên, kết nối chuyện cô nương nước mà thấy với việc mất bảo vật Phật giáo. Hắn băn khoăn nên kể chuyện gặp cho Bạch Cơ.
dường như Bạch Cơ hiểu rõ chuyện.
Bạch Cơ mỉm hỏi: “Vừa nãy Hiên Chi gặp chuyện kỳ lạ ?”
Nguyên Diệu bèn kể đơn giản về hiện tượng lạ mà thấy bên hồ sen.
Bạch Cơ trầm ngâm, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Nguyên Diệu hỏi: “Bạch Cơ, cô nương nước đó là một hồn ma c.h.ế.t oan ?”
Bạch Cơ lắc đầu, : “Không . Đó là một vị thần nữ cao quý.”
“À?” Nguyên Diệu ngạc nhiên, hỏi tiếp: “Thần nữ bên hồ sen ở chùa Bạch Mã?”
“Có lẽ là vì đau buồn cho phận của .” Bạch Cơ lẩm bẩm.
Ở bên , Tiết Hoài Nghĩa lời Cao Công Công, vội vàng sắp xếp nhân sự để đào hầm phân, đào bùn ở hồ tìm mảnh vỡ bảo vật Phật giáo.
Cao Công Công bảo Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ở chùa Bạch Mã, còn ông thì thúc ngựa về hoàng cung để báo cáo và xin chỉ thị từ Võ Tắc Thiên.
Bạch Cơ lời sắp xếp của Cao Công Công. Sau khi ông rời khỏi chùa Bạch Mã, nàng thậm chí thèm chào hỏi Tiết Hoài Nghĩa mà dẫn Nguyên Diệu và Ly Nô về Phiêu Miểu Các.
Ly Nô hiểu, hỏi: “Chủ nhân, chúng còn rõ mối liên hệ giữa bảo vật Phật giáo và quái vật ba mắt, về ?”
Bạch Cơ đóa sen trắng trong tay, : “Đã rõ .”
Ly Nô bối rối: “Hả? Ly Nô vẫn chẳng gì cả?”
Nguyên Diệu cũng : “Bạch Cơ, tại hạ cũng đang mù mịt đây.”
Bạch Cơ đáp: “Giờ lúc để , sẽ giải thích cho các . Bây giờ, chúng cần chuẩn nghi thức tiễn thần.”
Nguyên Diệu hỏi: “Nghi thức tiễn thần là gì?”
Bạch Cơ cúi đầu, ngửi đóa sen, : “Có thì Hiên Chi cũng hiểu. Tóm , bảo gì thì Hiên Chi theo là .”
Nguyên Diệu đành gật đầu.
Chợ Nam, Phiêu Miểu Các.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô trở về Phiêu Miểu Các. Nguyên Diệu và Ly Nô mệt mỏi, bèn nghỉ trong phòng.
Bạch Cơ nghỉ ngơi mà sân , quan sát quả trứng của chim Ca Lăng Tần Già gốc cây bồ đề. Sau đó nàng phòng, bảo Nguyên Diệu và Ly Nô trông coi quả trứng, còn đến Phiêu Miểu Các ở Trường An để lấy một món đồ. Nói xong, nàng một lên tầng ba, tiến hoang dã thời gian.
Trong Phiêu Miểu Các, chỉ còn Nguyên Diệu và Ly Nô.
Một một mèo , chẳng việc gì cũng chuyện gì để . Một quỳ bên bàn Luận Ngữ, một kẻ thì cuộn tròn ghế quý phi, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không tự lúc nào, trời ngả về tây mà Bạch Cơ vẫn trở .
Cả Ly Nô và Nguyên Diệu đều thấy đói.
Đã là hoàng hôn. Trong bếp thức ăn, may Ly Nô mang từ chùa Bạch Mã về một túi bánh bao. Nó lấy vài cái bánh, tìm một hũ cá muối ngâm từ mùa xuân.
Ly Nô bày bánh bao đĩa sứ, múc một ít cá muối chén lá sen, đặt bàn gỗ lê để cùng Nguyên Diệu ăn tối trong sân .
Trong ánh chiều tà, hai bên bàn, ăn tối trò chuyện.
Ly Nô ăn một miếng cá muối, : “Mọt sách, từ chiều đến giờ, mí mắt gia cứ giật mãi, cảm giác như sắp chuyện xảy .”
Nguyên Diệu c.ắ.n một miếng bánh, : “Ly Nô lão , bây giờ thần linh đang giận dữ, thế giới sắp hủy diệt, tệ . Chắc chuyện gì tệ hơn nữa ?”
Ly Nô nghiêng đầu, đáp: “Thế giới hủy diệt, thì đáng sợ thật, nhưng mơ hồ, cụ thể lắm. Cái mí mắt gia giật chắc là chuyện kinh khủng nào đó cụ thể hơn.”
Nguyên Diệu thắc mắc: “Chuyện kinh khủng cụ thể hơn là gì?”
Ly Nô lắc đầu, buồn bã đáp: “Không . linh cảm của gia chính xác, mỗi mí mắt giật là chắc chắn chuyện xảy .”
Nguyên Diệu an ủi: “Ly Nô lão , lẽ ngươi nghĩ ngợi nhiều quá nên sinh ảo giác thôi. Cứ yên tâm, đừng suy nghĩ lung tung. Đợi chuyện qua , cuộc sống của trở bình thường, tại hạ sẽ dùng tiền tiêu vặt mua cho ngươi một gói cá khô thơm ngon.”
Ly Nô im lặng một lúc mới lên tiếng: “Phải ba gói.”
“Được.”
Nguyên Diệu chỉ đành chiều lòng Ly Nô.
“Mọt sách nhất!”
Ly Nô vui vẻ, quên hết u ám trong lòng.
Hai đang ăn cơm thì bỗng nhiên, trời đất đổi kỳ lạ. Ánh hoàng hôn biến mất trong chớp mắt, những đám mây đen như mực che phủ bầu trời, cuồn cuộn lan tận chân trời.
“Ầm ầm…”
Tiếng sấm rền vang trong mây đen, như tiếng gầm giận dữ của thần linh.
Biến cố đến quá bất ngờ, Nguyên Diệu và Ly Nô còn kịp phản ứng thì trời đổ mưa.
Cùng với cơn mưa, một đám ếch lớn từ trời rơi xuống.
Chúng rơi đầy bàn gỗ lê, chén lá sen, bánh bao, cá muối, và cả Nguyên Diệu và Ly Nô.
Ly Nô phản ứng nhanh.
Khi một con ếch nhảy lên đầu, nó lập tức biến thành một con mèo đen, lắc mạnh đầu hất con ếch xuống, như một cơn gió đen cuốn cửa sổ, nhảy trong phòng.
Nguyên Diệu con ếch đang vai , sợ hãi ném bánh bao và hét lên, chạy nhanh phòng.
Cả hai trong, , tim vẫn còn đập mạnh vì hoảng hốt. Nguyên Diệu vội vàng phủi tay, rũ áo để kiểm tra xem còn con ếch nào . May , chạy nhanh nên con ếch rơi khỏi vai từ , cũng còn con nào.
Nguyên Diệu và Ly Nô sát bên cửa sổ, sân .
Cơn mưa ếch vẫn ngừng.
Những con ếch đủ kích thước, màu sắc khác rơi từ trời xuống. Chúng nhảy nhót, lăn lộn trong mưa, thậm chí những con “bay lượn” trong gió, tạo nên một cảnh tượng choáng ngợp khi hòa lẫn với những hạt mưa dày đặc.
“Ếch kêu: Ộp… ộp… ộp ộp ộp… Ộp ộp ộp!”
Sau khi rơi xuống, những con ếch tụ thành đống trong sân, leo trèo khắp nơi và đồng thanh kêu lên inh ỏi.
Cả Phiêu Miểu Các ngập tràn tiếng ếch kêu, âm thanh ồn ào đến đinh tai nhức óc.
Nguyên Diệu và Ly Nô về “mưa ếch” gần đây, nhưng ngờ hôm nay xảy ngay tại Phiêu Miểu Các. Cả hai lo lắng sân , gì.
Ly Nô rầu rĩ : “Mọt sách, gia mà, mí mắt gia giật mãi, chắc chắn chuyện kinh khủng xảy . Nhìn , chẳng là ứng nghiệm với đống ếch ? Cả sân ếch, thật là đáng sợ!”
Nguyên Diệu cũng rầu rĩ : “Ly Nô lão , thế bây giờ?”
Ly Nô lắc đầu: “Không nữa.”
Chẳng mấy chốc, trời tối hẳn, mưa ếch cũng ngừng.
Trên bầu trời, một vầng trăng tròn kỳ lạ xuất hiện, ánh trăng sáng trong như nước, chiếu rọi xuống sân.
Dưới ánh trăng, sân ngập tràn những con ếch, chúng đủ hình dáng và màu sắc, khắp nơi: bên bờ hồ, trong bụi cỏ, ngừng kêu ộp ộp ộp. Tiếng kêu vang lên từng đợt, hòa thành một cơn sóng âm thanh hỗn loạn.
Để ngăn ếch tràn trong, Ly Nô dùng phép thuật tạo một bức màn trong suốt, cách ly phòng với sân ngoài.
Nguyên Diệu bực bội, trong khi Ly Nô thì lấy tay bịt tai, kêu lên: “Ôi, cái tiếng ộp ộp ộp tai mèo của gia sắp điếc ! Gia phun lửa thiêu sạch đám ếch !”
Nguyên Diệu vội ngăn : “Ếch cũng là sinh mệnh, chúng tự nguyện rơi xuống đây. Thiêu c.h.ế.t chúng là quá nhẫn tâm. Lão thể dùng phép nào đuổi chúng khỏi đây ?”
Ly Nô nhăn nhó đáp: “Không phép đó , thiêu chúng mới là cách duy nhất để tai gia yên.”
Nguyên Diệu khổ sở : “Ly Nô lão , ngàn vạn đừng thế. Đừng đến việc thiêu c.h.ế.t chúng nữa, chỉ nghĩ đến hậu quả thôi thấy kinh khủng . Nếu thiêu c.h.ế.t, sân sẽ đầy xác ếch, bẩn và đáng sợ. Một tại hạ dọn hết , chắc chắn Bạch Cơ sẽ bắt cả lão dọn cùng. Hãy tưởng tượng cảnh đó xem, tự chuốc lấy phiền phức ? Tốt nhất là tìm cách khiến chúng tự rời , đó mới là thượng sách.”
Nghe Nguyên Diệu , Ly Nô đành từ bỏ ý định thiêu ếch.
Hai trong phòng, cố chịu đựng tiếng ếch kêu ồn ào. Cả hai đều đói vì ăn tối mấy miếng, nhưng tiếng kêu như trống trận vang lên ngừng, họ thể chợp mắt.
Trong lúc , bỗng nhiên từ vọng một âm thanh trong trẻo và kỳ diệu.
Âm thanh như tiếng suối trong rừng sâu, như cánh bướm vỗ nhẹ trong thung lũng vắng, như bông tuyết liên đỉnh núi khẽ nở trong gió. Cảm giác như ánh bình minh đầu tiên xuyên qua tầng mây, chiếu sáng cả đất trời.
Âm thanh tuy chỉ là tiếng nhạc, nhưng chạm linh hồn, khiến tâm trí hiện lên những cảnh tượng tuyệt .
Tiếng nhạc dần dần lắng xuống, và cùng lúc đó, tiếng ếch kêu cũng ngừng.
Nguyên Diệu và Ly Nô ngạc nhiên , kịp hiểu chuyện gì thì bỗng thấy một luồng ánh sáng vàng rực lên từ sân .
Cả hai lập tức chạy đến cửa sổ, thò đầu .
Ánh sáng phát từ gốc cây bồ đề.
Dưới gốc cây, quả trứng chim Ca Lăng Tần Già nứt, một con chim thần kỳ diệu phá vỏ chui , phát tiếng nhạc kỳ ảo.
Con chim đầu , chim, trông giống hạc tiên. Bộ lông của nó rực rỡ như gấm, lấp lánh như ngọc trong ánh trăng. Đôi mắt của nó sáng như , chứa đựng trí tuệ và vẻ huyền bí, như thể thể thấu hiểu điều thế gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-4-sati.html.]
Nguyên Diệu kinh ngạc thốt lên: “Ly Nô lão , chim thần đời !”
Ly Nô lo lắng : “Không , sân đầy ếch, liệu nó ếch ăn mất ?”
*
Ly Nô lo lắng thừa thãi.
Ca Lăng Tần Già ngẩng đầu, cất tiếng hót như tiếng nhạc trời.
Tiếng ca của nó dường như thể xuyên qua thời gian và gian, kết nối nhân gian với thiên giới. Âm điệu và nhịp của nó chứa đựng sự hòa hợp và yên bình vô tận, tràn đầy sự trong sáng và . Giọng ca tuyệt diệu chạm đến tận sâu trong linh hồn con , khiến đắm chìm, quên muộn phiền và d.ụ.c vọng.
Âm thanh của Ca Lăng Tần Già còn mang sức mạnh thanh tẩy.
Những con ếch rơi xuống vì cơn mưa tai họa mang theo khí đen của tai ương. Trong tiếng hát của Ca Lăng Tần Già, luồng khí đen tan chảy như băng tuyết, đó hóa thành bụi và biến mất hư .
Ca Lăng Tần Già với dáng vẻ kiêu hãnh, ngừng hát, ngẩng cao chiếc đầu giống con của , dùng đôi mắt vàng rực đầy uy quyền để xuống đàn ếch.
Trước thần thái oai vệ của con chim thần với bộ lông sặc sỡ, những con ếch hoảng hốt nhảy khỏi Phiêu Miểu Các.
Khi đàn ếch hết, Nguyên Diệu và Ly Nô mới bước sân .
“Thật là bẩn thỉu!”
“Thật là xui xẻo! Vừa phá vỏ gặp cả đống ếch , nhân gian đúng là chán ngắt!”
Ca Lăng Tần Già phàn nàn, bằng tiếng .
Nguyên Diệu và Ly Nô giật kinh ngạc.
Nguyên Diệu thốt lên: “Ly Nô lão , chim thần chuyện!”
Ca Lăng Tần Già ngẩng cao đầu, liếc Nguyên Diệu, : “Ngươi gọi là chim thần, việc thì gì là lạ?”
Nguyên Diệu nghẹn lời, gì thêm.
Ly Nô quan sát con chim đầu và hạc, tò mò : “Mọt sách, trông nó to lớn quá mức với một con chim mới nở . Bộ lông của nó cũng giống một con non, mà như một con chim trưởng thành!”
Ca Lăng Tần Già đầu, kiêu ngạo : “Đừng đem loài chim phàm trần của các ngươi so sánh với loài chim thần Ca Lăng Tần Già của . Chúng sinh mang trí tuệ của trời đất, thể giao tiếp với chư thần và Bồ Tát. Thực tế, chúng trưởng thành ngay từ khi còn trong trứng.”
Ly Nô bĩu môi, : “Ta thấy ngươi giống một con chim kỳ quái thì đúng hơn!”
Ca Lăng Tần Già kiêu ngạo đáp: “Nói chuyện với một con mèo đen như ngươi, chỉ giảm phẩm chất thần thánh của thôi.”
Ly Nô tức giận, định cãi , nhưng Nguyên Diệu vội can ngăn: “Ly Nô lão , đừng cãi nữa. Nếu chim thần tức giận mà bỏ , khi Bạch Cơ trở về, chúng giải thích thế nào?”
Nghe , Ly Nô đành kìm nén cơn giận, thêm gì.
Nguyên Diệu : “Chim thần đừng giận. Ngài phá vỏ, chắc cũng mệt, phòng nghỉ ngơi ?”
Ca Lăng Tần Già lắc đầu, đáp: “Không cần. Ta thích gió mát và ánh trăng hơn là mái nhà chật hẹp. Phật Tổ gửi đến nhân gian, và nhiệm vụ của là giúp con rồng trắng thành việc tiễn thần, tránh cho thế giới khỏi diệt vong.”
Nguyên Diệu vui mừng : “Có chim thần giúp đỡ, thật là quá. Bạch Cơ vẫn trở về, xin ngài hãy ở đây chờ nàng.”
Ca Lăng Tần Già gật đầu, đó bay lên cây bồ đề, đậu cành để nghỉ ngơi.
Nguyên Diệu và Ly Nô trở phòng. Sau một đêm mệt mỏi, cả hai đều ngủ.
Sáng hôm , trời nắng , gió hè dịu nhẹ.
Nguyên Diệu thức dậy, chỉnh trang quần áo, bước khỏi phòng ngủ. Hắn bất ngờ khi thấy Bạch Cơ trở về, đang bàn, lật xem một cuốn sách cổ ố vàng.
Trong sân , khói bếp lượn lờ.
Ly Nô dậy từ sớm, đang nhóm lửa, hâm nóng bánh bao mang về từ chùa Bạch Mã.
Ca Lăng Tần Già thì thong thả bước bên hồ sen, ngắm bóng mặt nước trong như gương, tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện.
Nguyên Diệu vui mừng : “Bạch Cơ về !”
Bạch Cơ mỉm , đáp: “Hiên Chi, hôm nay dậy trễ nhỉ!”
Nguyên Diệu đỏ mặt, : “Tối qua xảy chuyện, hoảng sợ nên ngủ muộn.”
Bạch Cơ : “Không . Chỉ cần thức dậy là may mắn. Điều đáng sợ nhất là ngủ một giấc bao giờ tỉnh dậy nữa, vì thế giới hủy diệt.”
Nguyên Diệu hoảng hốt: “Bạch Cơ dọa !”
“Hi hi!” Bạch Cơ che miệng .
Nguyên Diệu xuống đối diện, hỏi: “Ngươi về từ khi nào thế?”
Bạch Cơ đáp: “Trước lúc trời sáng. Ta chuyện với Ca Lăng Tần Già, đó thắp đèn cuốn Diệu Âm Phạm Thư mang về từ Phiêu Miểu Các ở Trường An.”
Nguyên Diệu tò mò hỏi: “Đó là sách gì? Nàng đến Phiêu Miểu Các chỉ để lấy cuốn ?”
Bạch Cơ gật đầu: “ . Đây là một cuốn cổ thư mà Huyền Trang mang về từ Thiên Trúc. Ông định phong ấn nó, nhưng thấy hứng thú nên xin về.”
Bạch Cơ gật đầu, : “ . Diệu Âm Phạm Thư là một cuốn sách cổ mà Huyền Trang mang về từ Thiên Trúc. Ban đầu, ông định phong ấn nó, nhưng vì hứng thú nên xin ông cho giữ . Khi trở về từ Thiên Trúc, ngoài các kinh điển và bảo vật Phật giáo, Huyền Trang còn mang theo một vật phẩm của giáo phái Thiên Trúc. Những vật phẩm là quà tặng từ các vị vua Thiên Trúc, ông nhận nhưng cũng thể từ chối, nên mang tất cả về Đại Đường cùng với các bảo vật Phật giáo. Sau đó, ông mới tự tay phân loại và tách riêng các kinh điển Phật giáo với những vật phẩm khác.”
“Diệu Âm Phạm Thư là một trong các món quà mà vua Giới Nhật tặng cho Huyền Trang tại bờ sông Hằng, khi ông gặp hai vị vua đường đến Khúc Nữ Thành để tham dự đại hội Vô Già. Đây là một cuốn sách về giáo phái Thiên Trúc, ghi chép về thần điện, ba vị thần chính, cùng với các giáo lý và phong tục.”
Nguyên Diệu hứng thú với sách, vội cúi xuống xem cuốn sách cổ bàn ngọc xanh, nhưng phát hiện bộ đều bằng chữ Phạn mà hiểu.
“Thứ chữ , tại hạ nhận . Bạch Cơ hiểu ?”
Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ mỉm : “Có chứ. Để cuốn sách , hóa thành một đứa trẻ, tìm đến những Thiên Trúc trong phố để học ngôn ngữ và chữ của họ.”
Nguyên Diệu gật đầu, khen ngợi: “Không hiểu thì học, đó là một thói quen .”
Bạch Cơ : “ . Ở Trường An và Lạc Dương, nước ngoài đông như cá qua sông, thiếu để hỏi. Ta thì thừa thời gian. Không ngờ rằng học nhiều ngôn ngữ và chữ của các quốc gia Tây Vực. Được , chuyện ngôn ngữ nữa. Hiên Chi, chúng hãy về thần Shiva và vũ điệu tiễn thần .”
Nguyên Diệu nghiêm trang : “Tại hạ xin rửa tai lắng .”
Bạch Cơ : “Tai họa thần thánh , e rằng bắt nguồn từ vợ của thần Shiva – Sati.”
Nguyên Diệu tò mò hỏi: “Chuyện là thế nào?”
Bạch Cơ giải thích: “Sati là con gái của vua Daksha. Trong một buổi lễ mà các vị thần tham dự, nàng ném vòng hoa chọn phu quân về phía Shiva. Vua Daksha và Shiva mâu thuẫn, gả con gái cho Shiva, nên đuổi ông và công nhận sự lựa chọn của Sati. Bị sỉ nhục, Sati yêu cầu Shiva phá hủy buổi lễ, còn thì nhảy ngọn lửa thiêng và tự sát.
Shiva nổi giận, phá hủy buổi lễ và c.h.ặ.t đ.ầ.u vua Daksha. Theo truyền thuyết, Shiva mang theo t.h.i t.h.ể thiêu cháy của Sati, lang thang khắp thế gian. Mãi đến khi thần Vishnu* dùng thần lực phân chia t.h.i t.h.ể Sati thành nhiều mảnh nhỏ và rải khắp các nơi, thì ông mới dừng . Những nơi mảnh t.h.i t.h.ể của Sati rơi xuống trở thành các thánh địa, và một mảnh còn biến thành bảo vật.
*Vishnu: Một trong ba thần chính của đạo Hindu. Brahma tượng trưng cho “sáng tạo”, Shiva tượng trưng cho “hủy diệt”, và Vishnu tượng trưng cho “hộ trì(bảo vệ)”.
Giờ đến suy đoán của . Bảo vật Minh Luân Thánh Loa mà chúng ở chùa Bạch Mã là bảo vật Phật giáo, mà là vật phẩm của giáo phái Thiên Trúc. Huyền Trang năm xưa dù phân loại bảo vật Phật giáo và các vật phẩm khác, nhưng vì lượng mang về quá nhiều và Minh Luân Thánh Loa mấy nổi bật nên ông bỏ sót. Vật phẩm lẫn bảo vật Phật giáo.
Hơn nữa, Minh Luân Thánh Loa liên quan đến Sati, thể chứa một phần t.h.i t.h.ể của nàng. Nữ nhân mà Hiên Chi thấy hồ sen chính là nữ thần Sati. Bóng hình nàng xuất hiện hồ và , hẳn là vì Minh Luân Thánh Loa phá hủy bởi các tăng nhân ở chùa Bạch Mã, t.h.i t.h.ể của nàng phân tán và ném những nơi ô uế như hố phân và bùn lầy. Điều khiến nàng đau lòng.
Thi thể của vợ x.úc p.hạ.m ở một đất nước xa lạ, thần Shiva chắc chắn sẽ nổi giận. Ta đoán rằng, đây chính là lý do tại ảo ảnh núi xuất hiện ở núi Mang và vì thần Shiva mở mắt trong cơn thịnh nộ.”
Nguyên Diệu há hốc miệng kinh ngạc.
“Vậy, thế nào đây?!”
Bạch Cơ tiếp tục : “Biết nguyên nhân thì cũng dễ giải quyết thôi. Đầu tiên, tìm các mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa. Việc cần chúng bận tâm, chùa Bạch Mã sẽ lo liệu. Thứ hai, tổ chức một lễ hội lớn để tiễn thần, đồng thời cung phụng các mảnh vỡ của Minh Luân Thánh Loa. Việc cần đến hoàng cung để thương lượng với bệ hạ Võ Hoàng. Chuyện cũng khó, vì Võ Hoàng hiện giờ còn cách nào khác, chắc chắn bà sẽ đồng ý. Thứ ba, trong lễ hội đó, thực hiện điệu múa tiễn thần, đưa thần Shiva .”
Nguyên Diệu hỏi: “Điệu múa tiễn thần là gì? Ai sẽ nhảy? Nhảy như thế nào?”
Bạch Cơ đáp: “Điệu múa tiễn thần chính là Tandaava, còn gọi là Vũ Điệu Hủy Diệt. Các động tác và bước nhảy của Tandaava đều ghi chép trong Diệu Âm Phạm Thư. Đây cũng là lý do suốt đêm đến Phiêu Miểu Các ở Trường An để lấy cuốn sách . Còn ai sẽ nhảy, vẫn quyết định , vì điệu múa khó và vô cùng nguy hiểm. Nếu quốc sư đang ở Thần Đô, bất kể ông , chắc chắn ông sẽ nhảy. hiện tại quốc sư ở đây, thật sự ai thể .”
Nguyên Diệu thắc mắc: “Nguy hiểm ư? Nhảy múa trong lễ hội thì gì nguy hiểm chứ?”
Hắn nhớ những điệu múa tế lễ từng thấy trong các buổi lễ, chỉ đơn giản là những vũ công trình diễn thần linh, nguy hiểm.
Bạch Cơ giải thích: “Trường hợp giống những buổi lễ thông thường. Lần , nhảy điệu múa tiễn thần thể khiến Shiva nổi giận. Tượng thần Shiva núi Mang sẽ phun lửa hủy diệt để tấn công nhảy múa trong lễ. Ngọn lửa đó nguy hiểm, thể thiêu cháy cơ thể và lấy mạng . Vì , điệu múa chỉ là tiễn thần mà còn là một cuộc chiến đấu với thần Shiva, nguy hiểm đau đớn. Phải kiên trì nhảy đến khi thần Shiva tiễn .”
Nguyên Diệu xong, ngơ ngác nên lời.
Lúc , Ly Nô bưng một khay thức ăn . Trên khay vài cái bánh bao nóng hổi và ba đĩa cá muối.
Ly Nô : “Chủ nhân, theo Ly Nô thấy, nếu nhảy múa đ.á.n.h với quái vật ba mắt, chi bằng cần nhảy, trực tiếp chiến đấu với nó còn hơn.”
Bạch Cơ suy nghĩ một lát, đáp: “Không đ.á.n.h nó, chỉ thể nhảy múa. Hy vọng chủ yếu vẫn là tiễn thần bằng điệu múa, còn chiến đấu chỉ để tự vệ, tránh thương trong lúc tiễn thần mà thôi.”
Ly Nô đặt khay xuống, : “Vậy thì chẳng còn cách nào khác. Chủ nhân, mọt sách, ăn sáng thôi. Không nguyên liệu, chúng đành ăn tạm bánh bao và cá muối.”
Bạch Cơ : “Không . Bữa sáng ăn tạm là . Chúng sẽ hoàng cung, mà trong cung thì đồ ăn phong phú.”
“Haha, thì cung ăn trưa!” Ly Nô .
Nguyên Diệu dậy, giếng rửa mặt.
Trong lúc rửa mặt, thấy Ca Lăng Tần Già cứ quanh quẩn bên hồ sen bảy báu, ngắm bóng mặt nước, tự thưởng thức vẻ lộng lẫy của , trông mãn nguyện.
Nguyên Diệu định chào hỏi chim thần, nhưng sợ phiền đến sự tự mãn của nó, khiến nó giận dữ, nên đành thôi.