Phiêu Miểu 9 - Quyển Ta Bà - Chương 3: Bạch Mã

Cập nhật lúc: 2025-11-11 04:51:50
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cổng Thượng Đông là chùa Bạch Mã.

Vào thời Hán Minh Đế, chùa xây dựng bên ngoài thành Lạc Dương, trở thành ngôi chùa Phật giáo đầu tiên ở Trung Nguyên. Bộ kinh Phật đầu tiên của Trung Nguyên, kinh Tứ Thập Nhị Chương, cũng dịch và cất giữ tại đây.

Qua nhiều thời kỳ loạn lạc, chiến hỏa liên miên, chùa Bạch Mã phá hoại nhiều , trở thành một gò đất hoang.

Đến thời Võ Tắc Thiên, bà sùng bái Phật giáo, sức hoằng dương Phật pháp, bèn cho tu sửa chùa Bạch Mã nền tàn tích của nhà Hán. Sau khi chùa trùng tu, bà phái sủng thần của là Tiết Hoài Nghĩa chùa trụ trì.

Tiết Hoài Nghĩa mối quan hệ đặc biệt với Võ Tắc Thiên. Nửa thời gian ở trong cung Thái Sơ bầu bạn với hoàng đế, nửa còn ở chùa Bạch Mã.

Sau khi Võ Tắc Thiên trùng tu, chùa Bạch Mã quy mô lớn hơn hẳn thời nhà Hán. Các dãy lầu các trong chùa xây dựng chồng chéo, trật tự nghiêm chỉnh, đủ sức chứa cả ngàn tăng sĩ.

Lúc Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô rời cổng Thượng Đông, thẳng đường đến chùa Bạch Mã.

Tối qua, Tiết Hoài Nghĩa vẫn ở trong cung Thái Sơ, nhưng Cao công công đến báo về dị biến ở núi ảo núi Mang, cùng sự xuất hiện của Bạch Cơ.

Với Võ Tắc Thiên, giang sơn và thần đô còn quan trọng hơn tình cảm cá nhân. Bà lập tức lệnh cho Tiết Hoài Nghĩa về chùa Bạch Mã, chuẩn sẵn sàng để Bạch Cơ kiểm tra Phật bảo.

Tiết Hoài Nghĩa tuân lệnh, rời cung trở về chùa ngay trong đêm. Võ Tắc Thiên yên tâm, sai Cao công công theo sát tiến triển. Sáng sớm, Cao công công tức tốc rời cung, đến chùa Bạch Mã.

Tiết Hoài Nghĩa và Cao công công đợi từ sáng đến tận trưa, lúc Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mới thong thả tới nơi.

Trước cổng chùa, Bạch Cơ bảo một tiểu sa di báo với bên trong.

Không lâu , Cao công công bước , mặt mày ủ rũ.

“Bạch Cơ đại nhân, giờ ngài mới đến thế?” Cao công công cằn nhằn.

Bạch Cơ khẽ : “Chuyện vội vàng cũng chẳng ích gì. Ta nghĩ, chi bằng cho các thêm chút thời gian chuẩn Phật bảo sẵn, như , khi đến chỉ cần kiểm tra, sẽ tiết kiệm công sức hơn.”

Cao công công đáp: “Từ sớm chuẩn xong xuôi, chỉ còn chờ ngài xem xét thôi.”

Bạch Cơ hỏi: “Cao công công mắt tinh tường, chẳng lẽ kiểm tra qua một lượt ư? Có phát hiện điều gì bất thường ở Phật bảo ?”

Cao công công chán nản lắc đầu: “Tiết trụ trì và lão nô xem qua hàng chục , nhưng với đôi mắt phàm trần , thật nhận điều gì. Việc , đành nhờ đại nhân thôi.”

Nói , Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô theo Cao công công chùa.

Họ lượt qua điện Tiếp Dẫn, đài Thanh Lương, đại hùng bảo điện, cuối cùng đến Vân Thủy đường trong viện phương trượng – nơi tiếp khách.

Dọc đường, Nguyên Diệu khỏi kinh ngạc quy mô đồ sộ, vẻ trang nghiêm lộng lẫy của chùa Bạch Mã. Chùa chẳng thua kém gì chùa Đại Từ Ân của hoàng gia bên Trường An. một điểm khác biệt, chùa Đại Từ Ân chủ yếu là các lão tăng, còn ở chùa Bạch Mã thanh niên trai tráng, hơn nữa, đa phần vóc vạm vỡ, dung mạo tuấn tú.

Nguyên Diệu nhớ đến một lời đồn đại trong dân gian, rằng chùa Bạch Mã và Khống Hạc Giám của họ Trương thực chất khác là mấy…

Nguyên Diệu xưa nay bao giờ mua loại sách dân gian . Trong nhận thức của , chuyện nữ đế nam sủng là điều vô cùng hoang đường, ngược với lời răn dạy của thánh nhân. Hắn đủ sức ngăn cản, cũng dám lên án, chỉ thể chọn cách , .

Nghĩ đến những lời đồn đại về chùa Bạch Mã, Nguyên Diệu vội cúi đầu, cất bước đến gặp các tăng nhân.

Cao công công dẫn Bạch Cơ cùng hai khác bước Vân Thủy Đường.

Vân Thủy Đường nguy nga tráng lệ, nền trải hơn mười tấm t.h.ả.m Ba Tư mềm mại, bên trong bày biện hàng chục món bảo vật Phật giáo.

Giữa đại sảnh, một tăng nhân dáng vẻ vũ hùng tráng, khoác áo cà sa rực rỡ, đang trầm ngâm giữa các bảo vật. Người chính là Tiết Hoài Nghĩa.

Tiết Hoài Nghĩa cao tám thước, hình lực lưỡng, mạnh mẽ, tướng mạo tuấn. Toàn như toát lên một vẻ tràn đầy sức sống. Đôi mắt sáng ngời, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kiêu ngạo, ngông cuồng ai bì kịp.

Bởi vì Bạch Cơ thiết với nhà họ Trương, Tiết Hoài Nghĩa từ lâu chẳng thiện cảm với nàng. Hắn cũng từng rằng Bạch Cơ thường lén lút bán bí quyết cho nhà họ Trương, nên càng mang lòng ghét bỏ nàng với tâm niệm: “Bàn của kẻ thù chính là kẻ thù của .”

Còn Bạch Cơ thấy Tiết Hoài Nghĩa vô cùng thú vị. Hắn quá đỗi kiêu ngạo, quá mức tự tin, đến mức trở thành cực đoan và thuần túy. Hắn tin rằng sự sủng ái của nữ đế dành cho là lẽ đương nhiên, là bằng chứng cho sức hút của và tình yêu chân thành giữa họ. Hắn chẳng thèm nhờ cậy tà thuật mưu kế để củng cố ân sủng, nên cũng kết giao với Bạch Cơ.

Từng Bạch Cơ thử quyến rũ Tiết Hoài Nghĩa, kích thích d.ụ.c vọng và tham vọng của , khiến đ.á.n.h mất chính , chìm sâu lòng tham vô đáy, trở thành khách của Phiêu Miểu Các. nàng thất bại.

Bởi Tiết Hoài Nghĩa quá tự tin. Hắn quả thực dã tâm bừng bừng, lòng tham đáy, nhưng tin tưởng tuyệt đối sức hút của bản . Hắn nghĩ rằng chỉ cần dùng thực lực của là đủ để chinh phục nữ đế, chẳng cần trở thành khách của Phiêu Miểu Các.

Bạch Cơ cũng đành bó tay với vị tăng nhân tự tin . Mà quy củ của Phiêu Miểu Các là tự nguyện, ép buộc, nên nàng chỉ thể chờ đợi dòng chảy thời gian. Lòng tham của con là vô tận, cuộc đời dài đằng đẵng, thế sự vô thường. Rồi sẽ lúc lực bất tòng tâm, như ý. Khi tâm hồn vì d.ụ.c vọng mà rạn nứt đó sẽ là thời khắc nhân quả với Phiêu Miểu Các bắt đầu đ.â.m chồi.

Tiết Hoài Nghĩa thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bước , chỉ liếc qua một lượt, ai lọt mắt xanh của . Hắn chẳng buồn chào hỏi, chỉ vì phép lịch sự mà gật đầu.

Bạch Cơ cũng chẳng để tâm, khẽ : “Tiết thiền sư, đây là những Phật bảo mà pháp sư Huyền Trang mang từ Thiên Trúc về ?”

Tiết Hoài Nghĩa gật đầu đáp: “ . Tất cả những gì chuyển từ chùa Đại Từ Ân tới đều ở đây.”

Nguyên Diệu những bảo vật đất, nhưng với cặp mắt phàm tục, chẳng nhận điều gì bất thường. Chỉ thấy đây là một bảo vật Phật gia, như tượng Phật bằng vàng, tượng Bồ Tát bằng ngọc trắng, những tấm kinh lá bối cổ kính đầy chữ Phạn, chuỗi 108 hạt Phật châu, tháp gỗ chạm khắc, cùng vài pháp khí và vật dụng khác.

Bạch Cơ bước qua đống bảo vật, cẩn thận quan sát từng món, nhưng xem kỹ mà vẫn chẳng thấy điều gì bất thường, chẳng nhận món nào vấn đề.

Nàng thở dài, than nhẹ: “Thật điều gì lạ. Nếu pháp sư Huyền Trang còn sống thì mấy. Những thứ , chỉ ông là rõ ràng nhất.”

Pháp sư Huyền Trang vì tuổi cao sức yếu mà viên tịch năm ngoái.

Ông qua đời, những bí ẩn xoay quanh các bảo vật Phật gia giờ chẳng còn ai để hỏi, chỉ thể tự tìm hiểu.

Không phát hiện điều gì khác lạ, Bạch Cơ thất vọng vô cùng.

Nguyên Diệu và Ly Nô cũng đành bó tay, chẳng giúp gì.

Cao công công thấy Bạch Cơ tìm manh mối thì ỉu xìu thất vọng. Tiết Hoài Nghĩa đó, dáng vẻ lạnh nhạt, chẳng bận tâm.

Thấy bầu khí phần căng thẳng, Cao công công thì chán nản, còn Tiết Hoài Nghĩa chẳng ý định nhường nhịn gì cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu đành lên tiếng, phá tan sự gượng gạo .

“Bạch Cơ, chúng mới đến nơi , mà lượng Phật bảo quá nhiều, xem qua một lúc cũng khó mà thấu . Hay là cứ nghỉ ngơi một lúc , buổi chiều tiếp tục xem kỹ hơn, chắc chắn thể tìm điều bất thường.”

Bạch Cơ mỉm : “Lời của Hiên Chi thật lý. Tiết trụ trì, chúng đường dài đến quý tự, bụng cũng đói cả . Có thể dùng chút cơm chay ở đây ?”

Tiết Hoài Nghĩa : “Cứ tự nhiên. Cao công công tiếp khách . Ta nội viện tham thiền, thể bồi tiếp .”

Nói xong, Tiết Hoài Nghĩa phất tay áo rời .

Cao công công thở dài não nề: “Bạch đại nhân, còn đợi đến khi chuông ngọ vang lên thì trai đường mới dọn cơm. Bây giờ còn một thời gian nữa. Ngài đừng vội nghĩ đến chuyện ăn uống, chúng vẫn nên xem kỹ Phật bảo . Việc nếu kết quả, lão nô thật đối mặt với Võ Hoàng bệ hạ.”

Bạch Cơ nhẹ: “Cao công công đừng lo lắng, việc gấp cũng chẳng .”

Từ đầu đến giờ, Ly Nô vẫn giữ im lặng, lúc mới lên tiếng: “Chủ nhân, Ly Nô một điều .”

Bạch Cơ gật đầu: “Cứ .”

Ly Nô chậm rãi đáp: “Ly Nô lén quan sát thấy, cảm giác vị hòa thượng họ Tiết đáng tin lắm. Hắn như đang giấu diếm điều gì đó. Nếu ngài tìm điều bất thường nào ở những Phật bảo , thì khả năng món Phật bảo vấn đề giấu .”

Bạch Cơ kịp , Cao công công lên tiếng: “Không thể nào! Phật bảo đều ở đây cả. Trước khi các ngài tới, lão nô kiểm tra từng món một theo sổ ghi chép . Nếu tin, lão nô thể sai mang sổ ghi chép đến để đối chiếu.”

Dứt lời, Cao công công lập tức sai một tiểu thái giám ngoài cửa lấy sổ ghi chép.

Chẳng bao lâu, tiểu thái giám mang về một cuốn sổ ghi chép. Trong đó, từng món Phật bảo liệt kê chi tiết, tất cả đều là những vật chuyển từ chùa Đại Từ Ân đến.

Bạch Cơ tin sự cẩn trọng của Cao công công. Lại thêm đây là việc liên quan đến an nguy của thần đô và cả tính mạng bản , nên nghĩ rằng Cao công công và Tiết Hoài Nghĩa sẽ dám giả mạo dối. Vì , Phật bảo chắc hẳn đều bày mặt đất.

Bạch Cơ cầm lấy cuốn sổ, lật xem mà đưa thẳng cho Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu mở sổ , lướt qua từng trang, thấy từng món đồ ghi chép tương ứng với Phật bảo bày đất, phát hiện điều gì bất thường.

Sau khi xem xong, Nguyên Diệu đưa cuốn sổ cho Ly Nô.

Ly Nô chữ, nhưng vì chính lời khiến lấy sổ , nên thể mất mặt . Hắn đành giả vờ lật xem, tỉ mỉ đối chiếu từng món Phật bảo đất.

Mặc dù chữ, nhưng Ly Nô tinh mắt. Trong lúc lật sổ, phát hiện một trang cuối điều khác thường.

Hắn giơ cuốn sổ lên, đưa ánh sáng kiểm tra kỹ.

Đó là trang cuối cùng, nhưng phần lớn ai đó xé .

Trang giấy khéo léo, chỉ để một chút vết giấy mỏng của gáy sách. Vì đây là trang cuối, để lộ bất kỳ manh mối nào, nên nó giấu kín hảo. Nếu Ly Nô đôi mắt tinh tường, e rằng khó mà nhận .

“Trang cuối . Chắc chắn là thiếu mất một món đồ.”

Ly Nô khẳng định, giơ cuốn sổ lên.

Bạch Cơ, Cao công công và Nguyên Diệu lập tức xúm xem.

Cao công công tròn mắt kinh ngạc, thốt lên: “Quả thật là ! Trang cuối cùng xé mất !”

Bạch Cơ hỏi: “Cao công công, trang ghi món Phật bảo nào thế?”

Cao công công lắc đầu, giọng ảo não: “Lão nô nhớ nữa.”

Ly Nô khẩy: “Lão công công đừng chán nản thế. Mau lấy tinh thần mà tra thử xem. Ta dám cá mười gói cá khô, vấn đề chắc chắn ở món Phật bảo .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-9-quyen-ta-ba/chuong-3-bach-ma.html.]

Cao công công trầm ngâm một lúc : “Sổ ghi chép hai bản. Một bản ở chùa Bạch Mã, bản còn ở trong cung. Chỉ cần kiểm tra là ngay. Trang chắc chắn là do ở chùa Bạch Mã . Các ngài cứ đến trai đường ăn cơm trưa , lão nô sẽ tra xét. Chiều nay nhất định sẽ câu trả lời.”

*

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô dùng bữa trưa ở Tùy Duyên đường, nhưng Cao công công vẫn tra nguyên nhân mất trang cuối cùng trong sổ ghi chép. Một tiểu thái giám dẫn ba về gian phòng khách tại Vân Thủy đường, bảo họ tạm nghỉ trưa.

Ăn uống no nê xong, Bạch Cơ cảm thấy buồn ngủ. Nàng thấy gian phòng bài trí đơn giản, sạch sẽ, thoảng hương trầm thanh nhã, bèn bảo Nguyên Diệu và Ly Nô rằng chợp mắt một lúc, dặn họ đừng quấy rầy nếu việc gì quan trọng, xuống chiếc giường La Hán, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chẳng mấy chốc, Bạch Cơ chìm giấc ngủ, tiếng thở đều đặn khẽ khàng vang lên.

Nguyên Diệu vì lo lắng về thiên tai và thần kiếp nên tâm trạng bất an, chẳng thể chợp mắt. Ly Nô cũng buồn ngủ.

Không phiền giấc nghỉ của Bạch Cơ nên hai quyết định rời khỏi gian phòng, tìm cách g.i.ế.c thời gian bên ngoài.

Ly Nô nhớ tới món bánh bao ăn ban nãy, vỏ bánh mềm mại, thơm ngọt, chắc chắn bí quyết đặc biệt mà . Nghĩ , định tìm đến nhà bếp, hỏi bí quyết từ các tăng nhân chuyên hấp bánh.

Nguyên Diệu theo Ly Nô, bèn tách , một dạo quanh khắp nơi trong chùa Bạch Mã.

Dưới ánh nắng rực rỡ, cây cối xanh mướt một màu. Nguyên Diệu thong dong ngắm các ngôi điện và tháp mộ, nhưng hầu như chẳng gặp mấy tăng nhân – phần lớn lẽ đang nghỉ trưa.

Đi bộ một hồi cảm thấy mệt, Nguyên Diệu dừng bên cạnh một hồ sen, bóng râm của cây hoè già.

Cây hoè lớn toả một vùng bóng mát, Nguyên Diệu tán cây, lặng ngắm cảnh hồ sen mặt.

Trong hồ sen nở đầy, sắc trắng, sắc hồng đan xen, rực rỡ ánh nắng.

Ánh sáng và bóng râm đan xen tạo thành một bức tranh sinh động.

Vẻ của hồ sen khiến Nguyên Diệu tạm quên lo lắng, tâm hồn trở nên nhẹ nhõm và thư thái hơn.

“Bạch Cơ quá bận rộn với chuyện Phật bảo, chắc hẳn nàng thời gian rảnh để ngắm cảnh . Hay là hái một đoá sen trắng, mang về tặng nàng, chắc chắn nàng sẽ vui lòng.”

Ý nghĩ nảy lên trong đầu, Nguyên Diệu liền bước đến bờ hồ.

Hắn để mắt đến một đoá sen trắng tinh khôi nở rộ xa bờ nước.

Ngắm kỹ đoá hoa, Nguyên Diệu cúi xuống, với tay để hái.

Khi tay chạm cánh sen, Nguyên Diệu bỗng thấy mặt nước hiện lên bóng dáng một nữ nhân.

hơn, đó là bóng phản chiếu của một nữ nhân.

Người sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, khuôn mặt tròn đầy, làn da trắng như ngọc. Mái tóc đen mượt như thác nước của nàng điểm xuyến bằng những đoá hoa lộng lẫy, đầu phủ khăn voan vàng, toát lên vẻ thanh cao tao nhã như một tiên nữ giáng trần.

Nguyên Diệu khẽ giật . lúc đó, hái đoá sen trắng, bèn ngẩng đầu lên bờ, tưởng rằng nữ nhân đang đó, bởi mới bóng phản chiếu nước.

khi quanh, bờ hồ trống trơn, chẳng ai cả.

Nguyên Diệu cầm đoá sen, đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.

Quanh hồ sen, chỉ .

Nguyên Diệu cúi đầu mặt nước, và , ngạc nhiên đến mức sững tại chỗ.

Dưới mặt nước, nữ nhân hiện , nhưng còn thẳng về phía mà chỉ nghiêng mặt, tay áo nhẹ lau dòng lệ chảy dài gò má, dáng vẻ vô cùng đau khổ.

Nguyên Diệu bất giác nghĩ đến điều chẳng lành: lẽ gặp quỷ giữa ban ngày .

Hắn lập tức kết luận rằng nữ nhân nước là một nữ quỷ.

Tại trong chùa Bạch Mã xuất hiện nữ quỷ? Nàng hồ sen ? Vì nàng lóc bi thương như ? Chẳng lẽ nàng tăng nhân nào đó sát hại, vùi xác hồ, mang trong lòng nỗi oan khuất nên hiện hồn về than?

Nguyên Diệu run rẩy lấy hết can đảm, đối diện hình bóng thiếu nữ trong nước, cất giọng khẽ run: “Xin hỏi nàng là ai? Vì hồ thế ?”

Thiếu nữ trong nước thoáng liếc Nguyên Diệu một ánh mắt đầy u uất, chẳng đáp lời mà chỉ tiếp tục dần dần tan biến.

Nguyên Diệu quanh hồ sen, lòng rối bời, chẳng .

Chuyện liên quan đến oan hồn quỷ quái, Bạch Cơ luôn là khéo léo hơn trong việc giao tiếp với những thứ kỳ bí. Việc , nhất nên để nàng giải quyết. Nghĩ thế, lưng rời khỏi hồ sen, về phía gian phòng ở Vân Thủy Đường.

Khi Nguyên Diệu trở về, gian phòng đông tụ tập. Đám đông quây thành một vòng, đang gì. Trong đám , thái giám, hòa thượng, cả Vi công tử, Cao công công, và Ly Nô cũng đều mặt.

Nguyên Diệu vội chen , tò mò xem chuyện gì đang diễn .

Thì trong khi tìm đầu bếp chùa để học cách bánh bao, Ly Nô gặp một hòa thượng hiền lành và thiện cảm. Hai trò chuyện vui vẻ như bạn tri kỷ lâu ngày gặp , thậm chí khi rời , hòa thượng còn tặng cho Ly Nô một gói bánh bao lớn.

Hiện giờ, Ly Nô nhấm nháp bánh bao hóng chuyện.

Bạch Cơ lười biếng, ngáp một cái, một vị tăng trẻ đang quỳ nền đất.

“Vật còn, ngươi kể rõ ràng xem, Minh Luân Thánh Loa trông như thế nào.”

Hóa là thế : Vị tăng trẻ quỳ đất pháp danh là Như Hải, phụ trách quản lý pháp khí và bảo vật trong chùa Bạch Mã.

Trước đó, Vi công t.ử vì thể diện xin Võ Tắc Thiên một lô pháp bảo, nhưng khi nhận thì chẳng mấy để tâm, giao bừa cho tăng chúng quản lý. Như Hải chịu trách nhiệm phân loại và trưng bày pháp bảo .

trong một bất cẩn, Như Hải lỡ tay vỡ một món pháp bảo. Món đó chính là Minh Luân Thánh Loa, ghi trang cuối của sổ đăng ký bảo vật. Thực chất, Minh Luân Thánh Loa chỉ là một viên đá đen, phía gắn một mảnh vỏ ốc vỡ.

Thoạt , vật gì đặc biệt, chất liệu bình thường, chẳng truyền thuyết nào kèm. Chính vì nó thường bỏ lẫn trong bảo vật khác, mấy ai để ý.

Theo quy định, vỡ pháp bảo, dù là món nhỏ nhất, Như Hải đáng lẽ báo cáo trung thực và chịu phạt. Hình phạt nặng thể mất mạng, nhẹ thì chịu vài mươi gậy trừng phạt. Thế nhưng dù chịu hình phạt nào, chức vụ của tại chùa Bạch Mã chắc chắn sẽ tước.

Vì sợ mất chức, sợ đòn roi, thậm chí còn sợ mất mạng, Như Hải quyết định giấu nhẹm chuyện. Vì Minh Luân Thánh Loa chẳng gì nổi bật, nghĩ rằng sẽ ai nhận sự thiếu vắng của nó.

Để xóa sạch dấu vết, lén xé trang ghi chép trong sổ đăng ký. Minh Luân Thánh Loa vốn chỉ cất trong kho, từng đem trưng bày, nên chuyện mất một món như thế chẳng ai phát hiện .

Mãi đến khi Ly Nô để ý trang sổ xé, Cao công công và Vi công t.ử nghiêm lệnh điều tra, Như Hải mới thể giấu nổi mà thú nhận chuyện.

Tuy , Minh Luân Thánh Loa lén ném từ lâu. Hiện giờ còn vật thật, chỉ thể hỏi để mô tả .

Như Hải run rẩy, lấy tay đo đạc lắp bắp: “Đó là một viên đá đen… cỡ , nặng một chút, phía một mảnh pháp loa vỡ.”

Nghe xong, Bạch Cơ đau đầu nhíu mày. Chỉ dựa lời miêu tả qua loa của Như Hải, nàng cũng đó thực sự là thứ gì.

Bạch Cơ sang hỏi Cao công công: “Cao công công, ngài từng thấy Minh Luân Thánh Loa ? Có còn nhớ nó trông thế nào ?”

Cao công công thở dài, đáp: “Pháp bảo nhiều vô kể, nếu thấy qua, thì giờ lão nô cũng chẳng nhớ nổi. Trí nhớ của lão nô tuy còn , nhưng chỉ nhớ những chuyện quan trọng, thể nhớ rõ từng món đồ nhỏ nhặt thế .”

Bạch Cơ thoáng vẻ khó xử, : “Dựa lời miêu tả mơ hồ của , cũng thể xác định liệu Minh Luân Thánh Loa là Phật bảo gây ‘thần ách’ . Dù thế nào, vẫn tìm nguyên vật, dù chỉ là những mảnh vỡ, để kiểm tra.”

Nghe , Tiết Hoài Nghĩa sang, giọng gằn lên đầy uy nghiêm: “Ngươi ném nó ở ? Những mảnh vỡ thể tìm ?”

Như Hải ngập ngừng, cúi thấp đầu, cuối cùng nhỏ giọng đáp: “Bẩm trụ trì, để xóa sạch dấu vết, để ai tìm , chia Minh Luân Thánh La hai phần. Một phần ném nhà xí, phần còn ném xuống đáy hồ sen.”

Tiết Hoài Nghĩa xong, giận tím mặt, lớn tiếng quát: “Tên trọc đầu gian xảo, ngươi thật to gan! Dám phá hủy Phật bảo còn định che giấu, lén lút vứt bỏ. Được lắm, sẽ giải ngươi cung, trình lên Hoàng đế Võ Hoàng để ngài xử lý!”

Ly Nô bên cạnh thấy , nhịn trộm. Một hòa thượng mắng một hòa thượng khác là “tên trọc”, cảnh tượng quả thật buồn , kỳ lạ.

Cao công công để ý đến sự tức giận khôi hài, chỉ buông tiếng thở dài, giọng đầy mệt mỏi: “Tiết trụ trì nên nhanh chóng sắp xếp tìm kiếm mảnh vỡ .”

Tiết Hoài Nghĩa nhíu mày hỏi : “Sắp xếp gì? Chẳng nên lập tức áp giải tên trọc đầu cung để trình bày với Hoàng thượng ?”

Cao công công nén cơn bực bội, : “Nếu ngài cung báo cáo, Võ Hoàng nhất định sẽ lệnh cho ngài đích tổ chức mò mảnh vỡ Phật bảo từ trong nhà xí và hồ sen. Hoàng thượng gần đây tâm trạng , ngài nên cho , sớm tìm Phật bảo thì sẽ bớt trách phạt hơn.”

Nghe xong, Tiết Hoài Nghĩa nhận điều đó cũng hợp lý, bèn theo lời Cao công công, sắp xếp tìm ngay.

Sau một hồi ồn ào, cuối cùng Bạch Cơ cũng chú ý đến bóng dáng nhỏ nhắn của thư sinh lặng ngoài vòng .

Nàng vẫy tay, nở nụ dịu dàng: “Hiên Chi ? Ta tỉnh dậy nhưng thấy ngươi .”

Nguyên Diệu cầm một đóa sen trắng trong tay, bước đến gần Bạch Cơ. Hắn nhẹ nhàng đưa đóa hoa còn đọng những giọt nước trong veo cho nàng, : “Ta dạo quanh chùa Bạch Mã, trông thấy một hồ sen nở rộ thật . Nghĩ rằng Bạch Cơ nhất định sẽ thích, nên hái một đóa mang về tặng nàng.”

Bạch Cơ nhận lấy đóa sen, khẽ mỉm : “Đa tạ Hiên Chi.”

ngay khi tay nàng chạm đóa sen, thì một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm trí.

Trong biển ý thức mênh mang của nàng, những gợn sóng tinh thần bỗng cuộn trào mạnh mẽ. Từng hình ảnh thoáng qua như ánh sáng lướt mặt nước, mờ mờ tỏ tỏ, chồng chéo hỗn loạn.

Có buổi đại lễ của chư thần, nơi vòng hoa rực rỡ rơi xuống từ thiên . Có nữ thần tuyệt mỹ bốc cháy trong ngọn lửa hừng hực, như ngôi băng rơi xuống trần gian. Có một khổ hạnh dẫn theo tình nhân hóa tro tàn, lưu lạc khắp chốn, mỗi nơi tàn tích rơi xuống đều trở thành đất thiêng. Và đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, một thánh nhân tu hành, từng dòng nước sông Hằng lượn qua mái tóc ngài, chảy về thế gian, cứu rỗi muôn loài.

Bạch Cơ như cảm nhận điều gì đó, bàn tay cầm đóa sen bỗng nặng trĩu.

Nguyên Diệu thấy nàng ngẩn , nhịn hỏi: “Bạch Cơ thế?”

Bạch Cơ lấy tinh thần, khẽ mỉm : “Không .”

 

Loading...