Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Hồi 5: Không Đình Điểu - Chương 1: Long Diên

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:29
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăng đen, gió lớn. Nam Hải, nước Ô Y.

Nước Ô Y một hòn đảo biệt lập giữa Nam Hải, bốn bề là biển, đá ngầm chằng chịt. Kiến trúc của nước Ô Y đặc biệt, nó là những hang động đục từ núi, nối lập tức , sắp xếp như những ngôi mộ vách đá.

Một nam t.ử mang theo hành lý lặng lẽ bước từ một hang động, vội vã trong màn đêm.

Bên bờ biển, một chiếc thuyền buôn đang chuẩn khởi hành, vài thủy thủ mò mẫm trong bóng tối để vận chuyển từng thùng hàng lên thuyền.

Thuyền trưởng và một trông như thuật sĩ đang boong tàu chuyện nhỏ nhẹ với , bàn bạc về hải trình và lộ trình. Mặt trăng lướt qua đám mây, chiếu rọi ánh sáng mờ mờ xuống nhân gian bờ biển sáng thêm đôi chút. Nhờ ánh trăng, thuật sĩ thấy một nam nhân vội vàng tiến đến, bèn ngừng cuộc trò chuyện về hải trình và : "Hắn thực sự đến."

Nam nhân cũng thấy thuyền trưởng và thuật sĩ, vội vàng vẫy tay. Thuyền trưởng thì thầm hỏi: "Tiên trưởng, đưa cùng ?"

Thuật sĩ nở nụ đầy ẩn ý, trả lời: "Đã thì cứ đưa theo . Dù , cũng là đồng hương với , thuận đường thì chở thôi."

Nghe thuật sĩ , thuyền trưởng cũng ý kiến gì. Nam nhân thuận lợi lên thuyền. Sau khi chào hỏi, thuật sĩ : "Ngươi suy nghĩ kỹ ? Một khi sẽ bao giờ nữa ."

Nam nhân kiên quyết gật đầu, trả lời: "Ta nghĩ kỹ , trở về quê hương."

Thuật sĩ hỏi: "Ngươi lập gia đình ở đây, định mang theo vợ con ?"

Nam nhân lắc đầu, : "Dù họ cũng là dị loại, giống . Ta sợ họ, ghét họ, mang theo. Ta trở về Đại Đường, nhớ phụ mẫu và ở quê nhà."

Thuật sĩ : "Nếu quyết định thì cùng chúng ."

Nam nhân do dự một chút : " tiền để trả phí thuyền..."

Thuật sĩ và thuyền trưởng . Thuyền trưởng : "Nhờ ngươi trung gian chúng mới thể gặp quốc vương Ô Y và nhận sự tin tưởng của dân ở đây, kiếm nhiều món hàng thế . Khi những món hàng đến quốc gia khác, chúng bán sẽ thu về nhiều vàng bạc châu báu. Ngươi thuyền của , sẽ thu tiền thuyền phí của ngươi."

Thuật sĩ : "Vì ngươi là đồng hương với , khi đến Đại Đường sẽ chia cho ngươi một phần lợi nhuận từ những món hàng để chi phí sinh sống khi ngươi trở về quê hương."

Nghe , nam nhân cảm kích, liên tục cảm ơn thuyền trưởng và thuật sĩ.

Không lâu , hàng hóa chuyển hết lên thuyền, thứ đều sẵn sàng, và chuẩn nhổ neo. Chuyến khởi hành của con thuyền khác hẳn so với những chuyến thuyền buôn thông thường.

Trong ánh trăng mờ ảo, thuật sĩ giữa một trận pháp bùa vẽ bằng chu sa boong tàu, bắt đầu đốt hương cầu nguyện, miệng lẩm nhẩm thần chú. Không một cơn gió nào nhưng mặt biển tối tăm, bỗng nhiên nổi lên một đợt sóng. Đợt sóng tụ trung và hình thành một vòng xoáy đen.

Điều kỳ lạ là vòng xoáy gây bất kỳ sự xáo trộn nào cho con thuyền buôn, và ngoại trừ vòng xoáy đen , mặt biển vẫn yên tĩnh một gợn sóng.

Thuyền buồm căng gió, con thuyền tiến trong vòng xoáy đen.

Vòng xoáy biển chính là con đường nối giữa thế giới thực và nước Ô Y, cũng là lý do tại thuyền khởi hành ban đêm. Ban đêm dễ dàng thi triển pháp thuật hơn để mở con đường thông với thế giới bên ngoài hơn bên ban ngày.

Con thuyền buôn định xuyên qua vòng xoáy. Nam nhân boong tàu, cuối cùng ngoảnh hòn đảo cô lập đen kịt. Trong đầu hiện lên một vài ký ức. Từng mảnh nhỏ chập chờn, rời rạc.

Cuối cùng, ký ức đọng gương mặt vợ đang ngủ say khi rời nhà đêm nay. Vợ ngủ say hề rời , vì lén bỏ t.h.u.ố.c mê mà nàng uống. Đứa con cũng đang ngủ say trong nôi, khuôn mặt trẻ thơ ngây thơ đáng yêu.

Vợ và con thể níu giữ , vì nhớ quê hương và trở về cố quốc.

Hắn quá nhớ quê nhà.

Hắn đến nước Ô Y là do một tai nạn, lập gia đình và sinh con ở đây cũng là do cảnh xô đẩy. nước Ô Y thể mang cho cảm giác thuộc về, và vợ cùng đứa con dị loại càng khiến sợ hãi và chán ghét. Hắn khao khát trở về quê hương, sống cùng đồng loại của .

Sự xuất hiện của thuyền trưởng và thuật sĩ mang đến cho cơ hội trở về quê hương.

Hắn nắm lấy cơ hội quý giá . Vì , sẵn sàng từ bỏ thứ ở nước Ô Y, bao gồm cả vợ và con.

Nam nhân như giải thoát, thì thầm: "Tạm biệt nước Ô Y. Huyền Âm, hãy tha thứ cho sự lời từ biệt của . Vĩnh biệt."

Con thuyền buôn xuyên qua vòng xoáy, tựa như một con chim yến lướt thấp, bay ngang qua mặt nước như gương, định vượt qua và tiến đại dương thực sự.

Trên biển, ánh trăng dần lên cao, con thuyền buôn tiến lên phía bắc trong ánh trăng, về phía Đại Đường.

*

Mùa xuân, Lạc Dương.

Chợ Nam, Phiêu Miểu các.

Buổi sáng, một cơn mưa xuân mờ ảo đổ xuống, mưa xuân thấm đất nuôi dưỡng vạn vật. Vào buổi chiều, trời quang đãng, ánh mặt trời bắt đầu chiếu xuống mặt đất. Tuy nhiên vì mưa xuân buổi sáng, bầu khí vẫn còn một lớp sương mỏng bao phủ, khí thoang thoảng mùi hương của những chồi non và hoa mới nở.

Hôm nay, Phiêu Miểu các vắng khách, một ai đến. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cũng vì thế mà lười biếng, mỗi tìm một việc tiêu khiển riêng.

Bạch Cơ lên tầng hai tìm kiếm trong kho, một lúc thì gọi Nguyên Diệu và Ly Nô lên, yêu cầu họ mang chín chiếc hộp gỗ lớn ngả vàng từ kho xuống và đặt phòng trong.

Nguyên Diệu và Ly Nô mỗi một lượt, lên xuống, chuyển hết hộp gỗ từ kho xuống, đó ai việc nấy. Nguyên Diệu bàn ngọc xanh, đối diện với bút mực giấy nghiên, trầm ngâm sáng tác thơ. Ly Nô thì cuộn tròn, ngủ trường kỷ.

Trong phòng, Bạch Cơ bệt bên cửa sổ, nàng chuẩn một chiếc cối đá, cái đục sắt, vài tờ giấy dầu trải xuống sàn và một chiếc lò hương Bác Sơn.

Bạch Cơ mở một trong những chiếc rương gỗ ngả màu vàng và bên trong là những khối lớn hình dạng bất quy tắc, trông giống như đá nhưng cũng giống như gỗ. Bề mặt của những khối thô ráp, cái to như cối xay, cái lớn bằng cánh tay, cái đen như mực, cái màu nâu sẫm.

Bạch Cơ lấy một khối lớn bằng cối xay đặt lên tấm giấy dầu trải sàn. Nàng bắt đầu đục nhỏ và nghiền nát khối đá-gỗ đó, khiến một mùi hương đậm đặc và đặc biệt lan tỏa trong khí.

Nguyên Diệu đang cúi bàn bút mực thơ. Hắn đang ấp ủ một bài thơ về cảnh xuân, nhưng gần đây cảm thấy các từ ngữ, phép ẩn dụ trở nên xa lạ, thiếu thốn ngôn từ, tưởng tượng khô cạn và cảm hứng bộc lộ một cách thỏa đáng.

Trên ghế quý phi, Ly Nô cuộn và lười biếng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bạch Cơ cho một ít bột đá nghiền lư hương Bác Sơn và châm lửa. Chẳng mấy chốc, khói xanh từ lư hương bay lên, cuộn tan, lan tỏa trong gian mùi hương đậm đà.

Trong khi Nguyên Diệu đang bế tắc trong suy nghĩ thì ngửi thấy mùi hương đậm đà và phát hiện nó xuất phát từ thứ mà Bạch Cơ đang . Chú mèo đen cũng ngửi thấy mùi hương và vì thích hương đậm nên vẫy đuôi quấn quanh mũi để che.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ đang ?"

Bạch Cơ trả lời: "Đang chế tạo hương, đang đục nhỏ những khối hương lớn và nghiền nát một phần để dùng ."

Nguyên Diệu khịt mũi, ngửi mùi hương và hỏi: "Đây là loại hương gì thế? Thơm quá."

Bạch Cơ : "Đây là hương Long Diên."

Hương Long Diên là một trong những loại hương liệu quý giá nhất, còn đắt hơn cả vàng. Nó nguồn gốc từ đất nước Đại Thực vùng Tây Vực, thường dùng cống phẩm cho hoàng gia. Tất nhiên, với sự giao thương của các thương nhân từ Tây Vực vượt sa mạc và các thương nhân Nam Dương vượt biển đến Trường An và Lạc Dương, một lượng nhỏ hương Long Diên cũng buôn bán ở thị trường dân gian. Chúng thường khó kiếm bằng ngàn vàng, và quý giá.

Theo quan niệm chung, hương Long Diên tạo từ nước bọt của rồng, thuộc về vật phẩm thần tiên.

Nguyên Diệu thoáng qua chín chiếc rương gỗ sàn, hỏi: "Bạch Cơ, những hương Long Diên là nước bọt của ngươi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/hoi-5-khong-dinh-dieu-chuong-1-long-dien.html.]

Bạch Cơ phì và trả lời: "Không Hiên Chi, hương Long Diên là nước bọt của , và nó cũng liên quan đến long tộc của chúng . Nó là sản phẩm của tộc cá voi."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Hương Long Diên liên quan gì đến tộc cá voi?"

Bạch Cơ mỉm chi và dậy, lấy một chút bột hương Long Diên từ trong cối, đến bên Nguyên Diệu và bỏ của .

Bạch Cơ : "Hương Long Diên nguồn gốc từ biển cả, là một bảo vật hiếm . Các chỉ cần tận hưởng, cần bận tâm đến nguồn gốc của nó. Nào, Hiên Chi, thử hương Long Diên . Trà hương Long Diên chỉ hương vị đậm đà mà còn thể giúp tinh thần tỉnh táo, kích thích tư duy và khơi gợi văn tài của ngươi."

Nguyên Diệu tin tưởng Bạch Cơ nên uống một ngụm hương Long Diên. Một ngụm thơm ngát qua cổ họng, ngoài mùi hương đặc biệt thì gì đặc biệt khác.

Bạch Cơ tiếp tục chế tạo hương.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chín chiếc rương gỗ đều chứa hương Long Diên ?"

Bạch Cơ gật đầu trả lời: " ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Hương Long Diên của ngươi là quá nhiều ?"

Bạch Cơ : "Cũng nhiều lắm. Đây là hàng tồn kho từ . Tù Ngưu Thao Thiết thường mang đến cho những báu vật từ biển cả, trong đó hương Long Diên. hương Long Diên giống như ngọc trai, ngọc trai bán nhanh, còn hương Long Diên khó bán hơn. Không từ lúc nào mà tích trữ quá nhiều. Sau khi trở về Trường An, còn thời gian để quản lý kho hàng ở Lạc Dương nữa. Lần trở về, định bán hết hàng tồn lưu trữ cả trăm năm cho trống kho. Đến thời điểm nào đó, Thao Thiết Tù Ngưu sẽ mang hàng mới đến."

Nguyên Diệu bối rối, hỏi: "Hương Long Diên quý ? Tại khó bán?"

Bạch Cơ thở dài : "Chính vì quá quý nên giá mà thị trường, ai mua nổi. Ta nghiền nhỏ nó cũng để dễ bán hơn. hương Long Diên của lớn hơn hương cống phẩm từ Đại Thực, chất lượng hơn, màu sắc hơn. Nó đến từ những vùng biển sâu hơn, từ lãnh địa của tộc cá voi, hương thơm đậm đặc và tinh khiết, mảnh vụn hàng kém chất lượng. Khối lớn nhất to bằng một chiếc rương, khối nhỏ nhất cũng to bằng cánh tay. Những món báu vật hiếm như thế , ngay cả Võ đế và công chúa Thái Bình cũng chắc thấy. Đem đến bán cho họ, họ cũng mua nổi. Ta chỉ thể đục nhỏ hương Long Diên bán từng mảnh. Trong các vương hầu quý tộc, phú thương đại phú, may còn mua nổi."

Nguyên Diệu há hốc miệng, ngạc nhiên : "Bạch Cơ, nếu mua nổi, thì ngươi giảm giá? Đặt một mức giá mà thể mua , ngươi thể kiếm tiền, cũng thể sở hữu hương Long Diên chỉnh và quý giá."

Bạch Cơ : "Không thể. Ta là thương nhân. Về lâu dài việc giữ giá cao của hương Long Diên sẽ mang cho nhiều tiền bạc hơn."

Nguyên Diệu : "Vậy ngươi thể tặng hương Long Diên cho Võ đế ? Việc dâng hiến những vật phẩm nhất cho Hoàng đế là điều hiển nhiên."

Bạch Cơ : "Dâng tặng những vật phẩm nhất cho Hoàng đế là quy tắc của loài . Ta , cần tuân theo quy tắc đó."

Nguyên Diệu cạn lời.

Bạch Cơ chế tạo hương một lúc thì chán. Nàng dừng , đặt dụng cụ xuống và : "Ly Nô đừng ngủ nữa, ngươi đến đây đục hương ."

Mèo đen lệnh, đành mở mắt dậy: "Dạ, thưa chủ nhân."

Mèo đen thích mùi hương Long Diên quá nồng, nên nhét bông mũi mới nhận công việc từ Bạch Cơ và bắt đầu đục hương.

"Chà, chẳng thích mùi chút nào, buồn nôn cay nồng. Không hiểu loài thích thứ và coi nó là báu vật."

Con mèo đen việc phàn nàn.

Ly Nô giã một lúc thì cũng chán ngán. Nó liếc chín cái thùng gỗ lớn đất, trong lòng thầm kêu khổ: "Chủ nhân đói ? Sau cơn mưa xuân, cá trúc xanh béo ngậy, thích hợp để rắc muối tiêu lên và nướng món nhắm rượu. Ly Nô sẽ chợ mua cá, về nướng cá cho ."

Bạch Cơ : "Ly Nô, nếu ngươi mua cá thì ai sẽ giã hương?"

Con mèo đen chỉ Nguyên Diệu, : "Dù mọt sách cũng rảnh rỗi thơ, để giã hương . Hắn tỉ mỉ và kiên nhẫn hơn Ly Nô, thích hợp với công việc hơn."

Nguyên Diệu đành đồng ý, : "Được thôi. Ta sẽ giã hương. nhiều hương Long Diên thế , dù giã cả ngày cũng xong. Liệu thể cho vài ngày ?"

Bạch Cơ : "Được, dù cũng thể bán ngay , ngươi thể từ từ mà giã."

Ly Nô tranh thủ : "Mọt sách, gia sẽ chuyển những cái thùng phòng của ngươi, ngươi thời gian thì từ từ mà giã. Tốt nhất là ngươi đóng kín cửa, che kín cửa sổ , giã trong phòng, đừng để mùi bay ngoài. Mùi thật sự quá nồng."

Bạch Cơ phản đối, và Nguyên Diệu cũng đồng ý.

Ly Nô thu dọn dụng cụ và hương liệu, lượt chuyển chín cái thùng gỗ phòng của Nguyên Diệu, đó đóng chặt cửa phòng.

Ly Nô lấy bông khỏi mũi, lấy cái rổ trúc từ nhà bếp, ngoài mua cá.

Trong phòng hương khói từ lò hương Bác Sơn lan tỏa, khói hương mờ ảo như sương mù.

Trong làn khói hương mờ ảo, Nguyên Diệu tiếp tục thơ, Bạch Cơ lên chiếc giường quý phi chuẩn nghỉ trưa.

Không do uống hương Long Diên , nhưng tinh thần của Nguyên Diệu trở nên phấn chấn, tư duy cũng trở nên linh hoạt, trong đầu liên tục nảy những ý tưởng phong phú và các biện pháp tu từ.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ uể oải nghiêng giường quý phi, tựa như một bức tranh mỹ nữ tuyệt . Mái tóc đen của nàng rủ xuống như thác, bộ y phục trắng như tuyết của nàng gió xuân nâng lên, nhẹ nhàng như mây trời, linh động như một đóa hoa sen trắng đang từ từ nở mặt nước. Bông mẫu đơn đỏ mái tóc nàng cũng rực rỡ như hồng ngọc, giống như ai đó dùng bút chu sa nhúng ngọn lửa, vẽ lên một bông hoa đỏ kỳ ảo cháy rực nền đêm tối.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, thể dùng ngươi để vài phép tu từ ?"

Bạch Cơ ngay lập tức tỉnh ngủ, mở mắt , ngạc nhiên hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Nguyên Diệu : "Gần đây cảm thấy tài thơ của cạn kiệt, luyện tập một chút về phép tu từ. Vừa uống hương Long Diên của nàng, tinh thần sảng khoái, tư duy trở nên linh hoạt, liệu thể dùng nàng để những phép so sánh ?"

Bạch Cơ : "Tất nhiên là . dùng phép so sánh thật đó nhé!"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc : "Nàng giống như vầng trăng sáng mọc lên từ sa mạc, rực rỡ và chói lọi, soi sáng cả đêm tối. Nàng giống như đóa hoa sen trắng đỉnh núi tuyết, tinh khiết và trong sáng, tì vết. Nàng giống như cơn gió mát lành..."

"Đợi ." Bạch Cơ ngắt lời Nguyên Diệu, dậy : "Hiên Chi, những phép so sánh đều , nào là trăng sáng, nào là hoa sen, còn gió mát, chẳng gì giống cả."

Nguyên Diệu ngơ ngác: "Vậy ngươi xem nên so sánh thế nào?"

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, hứng khởi : "Lửa dữ, sấm sét, sóng thần và bão táp, sẽ thích hơn nếu ngươi dùng những phép so sánh với . Chẳng hạn, hãy ví như một cơn bão dữ dội tàn phá cả trời đất, khiến tất cả các vị thần và yêu ma quỳ gối chân , cầu xin tha mạng. Hoặc ví như một ngọn lửa hùng mạnh tràn ngập khắp nơi, nuốt chửng sinh vật mặt đất bằng ngọn lửa rực cháy."

"Đây là..." Nguyên Diệu lúng túng: "Thôi, Bạch Cơ vẫn nên ngủ . Ta dùng ngươi để phép tu từ nữa."

Bạch Cơ ngủ, : "Hiên Chi so sánh , thì cho một bài phú. Không yêu cầu về luật thơ, cũng giới hạn về độ dài, nhưng nội dung ca ngợi , tán dương , và sử dụng những phép so sánh mà ! Tựa đề nghĩ xong , gọi là "Thần Long Phú", ngươi thành cuối tháng, nếu sẽ trừ lương."

Nguyên Diệu nước mắt.

lúc đó Vi Ngạn bước Phiêu Miểu các.

Vi Ngạn quen thuộc với Phiêu Miểu các, xa lạ, nên khi thấy ai ở đại sảnh lập tức thẳng bên trong.

Khi Vi Ngạn bước trong, lúc Bạch Cơ sẽ trừ lương.

Vi Ngạn : "Bạch Cơ cứ hễ chút là trừ lương, Hiên Chi sắp còn lương ."

 

 

Loading...