Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Hồi 4: Dây Trường Mệnh - Chương 1: Vong Xuyên
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:20
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa hè, đêm tối.
Chợ Nam, Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu mái hiên sân , cùng trò chuyện ánh trăng.
Gần đến Tết Đoan Ngọ, Bạch Cơ trò chuyện với Nguyên Diệu cầm các sợi chỉ đỏ, vàng, xanh dương, trắng, đen, đan thành những sợi dây nhỏ xinh.
Những sợi dây nhỏ xinh gọi là "dây Trường Mệnh"* năm màu tượng trưng cho ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, là vật phẩm nhỏ dùng để trừ tà đón may trong Tết Đoan Ngọ.
* dây Trường Mệnh: Còn gọi là "Tục mệnh lũ", "Ngũ sắc ti", "Trường mệnh thọ tuyến", là linh vật và đồ trang trí trong Tết Đoan Ngọ, nguồn gốc từ quan niệm ngũ hành cổ xưa, phát triển từ tục xăm của xưa.
Năm nay là Tết Đoan Ngọ đầu tiên khi Phiêu Miểu các dời về Lạc Dương, Bạch Cơ định nhân dịp gửi tặng bạn bè cũ, khách quen ở Thần Đô bánh ú và dây Trường Mệnh để thể hiện tình cảm sâu nặng. Thực , mục đích chính là thông báo cho những quen rằng Phiêu Miểu các trở Lạc Dương, thể đến mua hàng.
Để dây Trường Mệnh nét đặc trưng của Long Vương, Bạch Cơ bỏ một chút công sức. nàng đan mỗi sợi dây một viên ngọc trai biển và hai mảnh vỏ sò màu sắc. Ngọc trai và vỏ sò là do Tù Ngưu đem về từ biển theo lệnh của Bạch Cơ.
Quà Tết Đoan Ngọ chỉ dây Trường Mệnh mà còn kèm với bánh ú.
Vì hầu hết những nhận quà là phi nhân, họ thực sự thích ăn bánh ú, một thậm chí ăn thức ăn của con , nên ban đầu Bạch Cơ định mua một ít bánh ú ở chợ để tặng cho lệ.
Ly Nô đồng ý.
Ly Nô sự kiện "Thỏ mặt " học cách gói bánh ú từ Hồ Thập Tam Lang, tự cho rằng học khá. Thật tiếc, Tết Đoan Ngọ chỉ một trong năm, mà Bạch Cơ tặng quà, nên chú mèo đen nhỏ bao giờ cơ hội thể hiện tài nghệ của . Lần , Bạch Cơ quyết định tặng quà, nó nhất định tự tay gói bánh ú để thưởng thức tài nghệ của nó.
Thúc mèo đen bận rộn ánh trăng, phơi khô lá tre và ngâm nếp.
Nguyên Diệu cũng rảnh rỗi, đang chọn những viên ngọc trai tròn và vỏ sò nguyên vẹn từ một đống ngọc trai và vỏ sò, dùng dụng cụ đục lỗ để đan chúng dây Trường Mệnh cho Bạch Cơ.
Vừa chọn vỏ sò màu sắc, Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, dây Trường Mệnh thực sự thể giúp sống lâu trăm tuổi ?"
Bạch Cơ , trả lời: "Làm thể? Nguyên Diệu, nếu dây Trường Mệnh thực sự thể giúp sống lâu trăm tuổi, thì các hoàng đế cổ đại cần vất vả, hao tổn nhân lực và tài nguyên. Họ chỉ cần quấn đầy với những sợi chỉ năm màu là thể trường sinh bất lão ."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy dây Trường Mệnh tác dụng gì?"
Bạch Cơ suy nghĩ một chút : "Thực , tác dụng gì cả. dây Trường Mệnh thể dùng để trị bệnh phòng tránh tai họa, thậm chí tác dụng trừ tà cũng gần như . Chúng phi nhân chỉ tự đan dây Trường Mệnh để đeo mà còn học theo con tặng cho ."
Nhìn con rồng yêu đang đan dây Trường Mệnh và định tặng nó quà, Nguyên Diệu gì, chỉ thể im lặng.
Ly Nô thấy, : "Chủ nhân, dây Trường Mệnh vẫn tác dụng. Khi Ly Nô còn nhỏ, một năm cha bệnh, ông đeo dây Trường Mệnh do nhị cửu đan và khỏi bệnh."
Bạch Cơ : "Ly Nô, thế giới một thứ gọi là trùng hợp ngẫu nhiên. Dù cha ngươi đeo dây Trường Mệnh mà Ba La Mật thiền sư đan, thì ông cũng sẽ khỏe thôi."
Ly Nô gãi đầu, : "Thật ?"
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, nếu dây Trường Mệnh tác dụng.thì tại cả lẫn phi nhân đều truyền từ đời sang đời khác rằng nó thể trừ bệnh phòng tai?"
Bạch Cơ : "Tín ngưỡng của tâm hồn là một sức mạnh lớn. Ví dụ, cha của Ly Nô, khi ông bệnh, dù cơ thể đang hồi phục nhưng tâm hồn thì mơ hồ, liệu thể khỏi bệnh . Lúc đó thiền sư Ba La Mật tặng ông dây Trường Mệnh, ông tin rằng dây Trường Mệnh thể trừ bệnh phòng tai, giúp ích cho việc hồi phục. Vì , tâm hồn ông còn mơ hồ yếu đuối nữa, và bệnh cũng lập tức khỏi. Sau khi khỏi bệnh, cha của Ly Nô tin rằng khỏi bệnh là do công dụng của dây Trường Mệnh, nên kể cho Ly Nô. Ly Nô cũng tin tưởng điều đó. Còn những bệnh nặng, dù đeo dây Trường Mệnh nhưng vẫn qua đời, cả lẫn phi nhân đều trách móc dây Trường Mệnh tác dụng, mà cho rằng phận định. Vì , những câu chuyện lưu truyền thế gian đều là "kỳ tích" về việc dây Trường Mệnh thể trừ bệnh phòng tai."
Nguyên Diệu cảm thán: "Tâm lý con thật kỳ diệu. Vậy nghĩa là chỉ cần tin điều gì thì điều đó sẽ trở thành sự thật ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Tin tưởng là một chuyện, thực tế là chuyện khác. Tâm lý con kỳ tích tích cực, nhưng cũng kỳ tích tiêu cực. Trong tâm mỗi , cả lẫn phi nhân, đều một bức màn che chắn giữa tích cực và tiêu cực, nơi giấu kín những phần riêng tư nhất. Để tránh xung đột, bao giờ chạm bức màn trong lòng khác. Để sống bình thường cũng bao giờ đẩy đổ bức màn trong lòng ."
Nguyên Diệu lời Bạch Cơ , khỏi trầm ngâm suy nghĩ.
Ly Nô hiểu, cũng để ý, vì trong tâm nó bức màn che chắn đó.
"Chủ nhân, mọt sách, bánh ú để tặng là ngọt mặn đây?" Ly Nô hỏi với vẻ bối rối.
"Bánh ngọt." Bạch Cơ trả lời.
"Bánh mặn." Nguyên Diệu .
"Rốt cuộc là bánh ngọt bánh mặn?" Ly Nô gãi đầu hỏi.
Bạch Cơ : "Đồ để tặng tất nhiên là đồ ngọt mới hợp. Làm giống như những bánh ú ngọt bán ở chợ, bên trong gói vài quả táo mật là ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, dây Trường Mệnh mà ngươi đan đặc trưng của biển cả, nào là ngọc trai, nào là vỏ sò. Vậy bánh ú cũng nên phù hợp với biển cả mới thích hợp. Tại hạ , nước biển thì mặn."
Bạch Cơ bật : "Nguyên Diệu, thể vì nước biển mặn mà bánh ú tặng lễ cũng mặn. Bánh mặn, e rằng quen ăn."
Nguyên Diệu : "Tại hạ suy nghĩ thế , bánh ú ngọt phổ biến, trong dịp lễ chắc sẽ nhận ít, ăn cũng nhiều. Còn bánh ú mặn thì hiếm gặp, nếu kết hợp với dây Trường Mệnh bằng ngọc trai vỏ sò của ngươi, càng nổi bật đặc trưng là rồng biển của ngươi."
Bạch Cơ lay động, lập tức suy tư.
"Cộc cộc cộc." Trong đêm tĩnh lặng, vang lên tiếng gõ cửa.
Ly Nô dựng tai lên, : "Muộn thế mà vẫn khách đến ."
Bạch Cơ bừng tỉnh, : "Thôi, đừng bàn về bánh ngọt bánh mặn nữa. Hiên Chi, mở cửa ."
"Ừ."
Nguyên Diệu lên, chỉnh áo ngoài mở cửa.
Nguyên Diệu cầm theo một ngọn đèn dầu, qua hành lang, qua gian phòng, ngang qua đại sảnh yên tĩnh đến gần cửa chính. Theo kinh nghiệm của Nguyên Diệu, khách đến đêm khuya phần lớn đều là phi nhân, những phi nhân thể hình dáng đáng sợ. Dù thư sinh quen, nhưng vẫn thể tránh khỏi sự sợ hãi về mặt thị giác.
Nguyên Diệu hít sâu một , chuẩn tâm lý để đối diện với phi nhân đáng sợ, mới mở cửa.
Ngoài cửa tiệm, trong con ngõ cụt, màn sương đêm mờ ảo là một cô nương trẻ mặc đồ xanh đó.
Cô nương mặc đồ xanh dáng mảnh mai, khoác chiếc váy lụa xanh lá sen, quấn thêm chiếc khăn voan đỏ thêu hoa. Nàng búi tóc đơn giản, da trắng mịn, dung nhan thanh tú như một mỹ nhân dịu dàng.
Cô nương mặc đồ xanh lạc lõng, trong mắt đầy vẻ mơ hồ.
Nguyên Diệu kỹ, thì thấy váy lụa xanh của nàng lộ một đoạn đuôi thằn lằn.
Khách đến lúc nửa đêm, quả nhiên phi nhân. Tuy nhiên, may mắn là nữ yêu thằn lằn hình dạng quá đáng sợ.
Nguyên Diệu lịch sự : "Cô nương đến Phiêu Miểu các đêm khuya là chuyện gì ?"
Cô nương mặc đồ xanh : "Ta... nhờ Bạch Cơ giúp một việc."
Nguyên Diệu trả lời: "Mời , Bạch Cơ đang ở bên trong." cô nương mặc đồ xanh thất thần bước Miểu Phiêu Miểu các.
Trong gian phòng, để tiếp khách, bảy cây đèn đồng thắp sáng, khiến cả gian phòng rực rỡ ánh đèn.
Sau bức bình phong Hà Đồ Lạc Thư, Bạch Cơ đang bên bàn ngọc xanh, cô nương mặc đồ xanh đối diện với Bạch Cơ. Nguyên Diệu bên cạnh, Ly Nô khi bận rộn phơi lá trúc cũng đang nghỉ ngơi chiếc giường quý phi.
Bạch Cơ cô nương mặc đồ xanh, : "Ngươi mua thứ gì, điều gì nhờ cậy?"
Nữ t.ử áo xanh nhút nhát : "Bạch Cơ đại nhân, đến đây để mua đồ, đến Phiêu Miểu các là nhờ ngài một việc. Mọi đều ngài thể thứ, thể thực hiện tất cả mong của ."
Bạch Cơ : "Lời phóng đại quá , là thần Phật, thể thực hiện mong của ? Hơn nữa, dù là thần Phật cũng thể thỏa mãn tất cả mong của thế gian. Tuy nhiên, ngươi điều gì thì hãy , chỉ cần thể , nhất định sẽ giúp ngươi giải quyết. hết ngươi trả cái giá tương xứng."
Nữ t.ử áo xanh liên tục gật đầu, : "Ta bạc. Bạch Cơ đại nhân, xin ngài nhận lời ủy thác rửa sạch oan khuất cho ."
Bạch Cơ hỏi: "Chuyện là như thế nào?"
Nữ t.ử áo xanh suy nghĩ một lúc : "Chuyện phức tạp, sẽ đơn giản . Ta cùng bốn bạn kết nghĩa kim lan, sống cùng như một nhà. Chúng sống trong một căn nhà lớn ở giữa núi Mang. Đại tỷ là rắn, nhị ca là bò cạp, là thứ ba, tên là Vong Xuyên, như ngài thấy, là một con thằn lằn. Tứ là con rết, ngũ là con cóc."
Con mèo đen vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi ghế quý phi, xong lập tức mở mắt : "Đây là "Ngũ độc"* mà loài ? năm con độc vật kết nghĩa kim lan và sống cùng thế?"
* Ngũ độc: Là cách gọi chung của năm loài động vật: rắn, bò cạp, thằn lằn, con rết, con cóc. Từ thời Chiến Quốc, dân gian miền Bắc cho rằng "Đoan Ngọ đến, ngũ độc tỉnh", phong tục dân gian Trung Quốc tục ăn bánh ngũ độc Tết Đoan Ngọ, lấy kim đ.â.m hình thêu ngũ độc để xua đuổi tà khí, cầu mong bình an.
Nguyên Diệu vội : "Ly Nô lão , đừng vô lễ với khách!"
Nữ t.ử áo xanh trả lời: "Chính vì chúng loài gọi là ngũ độc, nên mới đồng cảm với , kết bạn sống cùng để tự bảo vệ."
Bạch Cơ : "Vong Xuyên cô nương, đó?"
Vì Ly Nô chen ngang, Vong Xuyên một lúc lấy suy nghĩ, nàng cúi đầu suy nghĩ một lúc, bối rối : "Ngũ g.i.ế.c, họ đều là g.i.ế.c ngũ . g.i.ế.c ngũ , vô tội. họ tin , mà cũng thể chứng minh trong sạch nên đến Phiêu Miểu các cầu xin Bạch Cơ ngài, xin ngài đến núi Mang tìm kẻ g.i.ế.c ngũ để rửa oan cho ."
Bạch Cơ : "núi Mang , việc sẽ nhận. Ta là thiên hộ hầu của núi Mang, núi Mang vốn là phong địa của , những việc xảy trong núi Mang, lo."
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, hỏi: "Vong Xuyên cô nương, tại là ngươi g.i.ế.c ngũ ?"
Vong Xuyên : "Vì ngất bên cạnh t.h.i t.h.ể của ngũ , tay và đều m.á.u của ngũ . Ta nhớ chuyện gì xảy , cũng thấy kẻ g.i.ế.c hành động như thế nào, chỉ nhớ rằng khi đó và ngũ đang tu luyện bên bờ sông, hít thở khí linh của mặt trăng trò chuyện. Không ngất . Lúc đại tỷ đ.á.n.h thức, tỉnh dậy thì thấy ngũ c.h.ế.t."
Bạch Cơ ngạc nhiên : "Chuyện đúng là kỳ lạ."
Ly Nô : "Thằn lằn, ngươi g.i.ế.c cóc ?"
Vong Xuyên tức giận : "Mèo đen, là thằn lằn, thằn lằn bốn chân. Ta và ngũ luôn tình cảm , mâu thuẫn gì, tại vô cớ g.i.ế.c ? Ta nghĩ chắc chắn là do con hổ xa mâu thuẫn với năm chúng , nó sống trong hang Thạch Nhưỡng gần phủ của chúng . Ta nhớ mang máng khi ngất , hình như thấy bóng dáng của một con hổ. ngất , thấy con hổ xa hành động, hơn nữa con hổ lý do gì chỉ g.i.ế.c ngũ mà g.i.ế.c , chuyện hợp lý. Vì chỉ ngũ c.h.ế.t còn thì sống, nên khi ngất thấy bóng dáng con hổ, cũng nửa tin nửa ngờ, chịu tin ."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy các chất vấn con hổ ?"
Vong Xuyên : "Con hổ xa đó luôn mâu thuẫn với năm chúng , chất vấn nó, nó cũng thật. Hỏi cũng như , nhưng vẫn nghi ngờ nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/hoi-4-day-truong-menh-chuong-1-vong-xuyen.html.]
Bạch Cơ : "Chuyện , suy đoán mơ hồ ích. Hôm nay muộn , cần gấp, ngày mai sẽ núi Mang xem thế nào."
Vong Xuyên vui mừng : "Thật quá. Năm chúng sống ở Thanh Khê Nhuận, trong hang đá đen, ngài cứ đến núi Mang hỏi về Ngũ Độc U Phủ, là sẽ ."
Bạch Cơ nhận lời ủy thác, Vong Xuyên cáo từ rời . Nàng sẽ về thông báo cho ba còn , cùng đón tiếp Bạch Cơ ở động phủ. Sau khi Vong Xuyên rời , Bạch Cơ mới đột nhiên nhận điều gì đó.
"Hiên Chi, quên đòi tiền công ?"
Nguyên Diệu : " ."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút .
"Không , ngày mai đến núi Mang xem tình hình tùy tình hình mà thu phí."
Nguyên Diệu thở dài : "Vong Xuyên cô nương cũng thật đáng thương, c.h.ế.t mà còn oan uổng, chắc hẳn đau khổ."
Bạch Cơ .
"Con thằn lằn một loại khí tức kỳ lạ."
Ly Nô : "Chủ nhân, ngày mai ngài thật sự đến cái ổ độc vật đó ? Sắp đến Tết Đoan Ngọ , nhất nên tiếp xúc quá gần với Ngũ Độc."
Bạch Cơ : "Đã nhận lời ủy thác thì vẫn nên một chuyến. Cùng lắm thì đeo dây Trường Mệnh để trừ tà trừ độc."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chẳng ngươi dây Trường Mệnh tác dụng trừ tà ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, cũng , tâm linh là một sức mạnh lớn. Chúng cứ tin rằng dây Trường Mệnh thể trừ tà trừ độc, đeo lên đến núi Mang."
"Chúng ? Ta cũng ?!"
"Hiên Chi tất nhiên cùng ." Bạch Cơ tươi .
Thế là vì ngày mai đến núi Mang, Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục dệt dây Trường Mệnh để tặng quà, mà sớm nghỉ ngơi.
*
Ngày hôm , Bạch Cơ và Nguyên Diệu dự định buổi sáng sẽ khởi hành Núi Mang, nhưng hôm nay buôn bán ở Phiêu Miểu các . Từ lúc mở cửa đến trưa, từng đợt khách liên tục đến, mua hương liệu, ngọc thạch để kết duyên, cũng đến để mua "nhân quả". Nguyên Diệu bận rộn trong đại sảnh, bán hàng, thu ngân, và ghi chép sổ sách. Bạch Cơ ở trong phòng, khi xong yêu cầu của khách hàng mua "nhân quả." thì trời quá trưa.
Thật , "nhân quả" ở Phiêu Miểu các là kết thúc một cái để cái khác bắt đầu, hỗn loạn mới là trạng thái thường xuyên của thế gian. Hầu hết thời gian, hai hoặc nhiều hơn "nhân quả" diễn đồng thời, và để kể một câu chuyện rõ ràng, chọn từng nhánh một.
Bạch Cơ cân nhắc một lúc, thấy rằng lời yêu cầu của Vong Xuyên quá gấp, nên quyết định theo chân vị khách mắt để giải quyết một việc. Tuy nhiên, vì hứa với Vong Xuyên tối qua, thể thất hứa mà .
Vậy nên, Bạch Cơ dự định để Nguyên Diệu một đến Ngũ Độc U Phủ xem xét tình hình.
Nguyên Diệu Bạch Cơ bảo một đến Núi Mang, còn đến hang động của những loài độc vật như rắn, bọ cạp, thằn lằn, rết, cóc, bèn lập tức lắc đầu lia lịa.
"Bạch Cơ, tiểu sinh chỉ là một bình thường pháp lực, dám một đến những nơi như ."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút gọi: "Ly Nô, ngươi cùng Hiên Chi."
Ly Nô thấy, đến ổ độc vật nên vội vàng tìm lý do.
"Chủ nhân, hôm nay việc buôn bán ở Phiêu Miểu các , khả năng chiều và tối sẽ khách, thể để cả ba chúng đều ngoài, để một ở . Nếu tất cả chúng đều ngoài, khách đến mà thấy ai thì sẽ mất tiền và nhân quả. Hơn nữa, Ly Nô còn gói bánh ú để tặng quà nữa! Hôm qua gạo nếp ngâm nước, nếu hôm nay gói bánh thì gạo nếp sẽ hỏng mất."
Ly Nô lý, Bạch Cơ và Nguyên Diệu lý do gì để phản bác. Bạch Cơ nghĩ một lát : "Hiên Chi, ở Núi Mang, chúng cũng quen. Ngươi sợ một thì sẽ nhờ cùng ngươi. Ta sẽ dùng hạc giấy gửi tin cho Thanh Minh, nhờ cùng ngươi đến Ngũ Độc U Phủ."
Thanh Minh là một con rắn khổng lồ sừng đến từ nước Ô Trà, gọi là Cự Xà Núi Mang, nó sống ở Vực U Minh trong Núi Mang. Nó là bạn cũ của Bạch Cơ.
Nguyên Diệu nghĩ đến hình ảnh kinh khủng của Cự Xà Núi Mang, trong lòng vô cùng sợ hãi. Khi cùng Bạch Cơ thì sợ Thanh Minh, nhưng khi ở cùng Thanh Minh một thì vẫn sợ vì hiểu rõ tính tình của nó.
Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ hỏi: "Bạch Cơ, thể để Vu Y cùng tiểu sinh ? Dù Vu Y cũng là con , còn y thuật, nếu tiểu sinh trúng độc, còn thể giúp giải độc."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng hy vọng gia đình Vu Y nữa. Tháng Vu Y ngoài chữa bệnh , ở Núi Mang, thậm chí còn ở Lạc Dương. Tiểu Vũ vì linh lực của "cửa", giờ đang bế quan ngủ sâu để hấp thu linh khí, A Đạt chăm sóc Tiểu Vũ, thể rời khỏi."
Vu Y, Tiểu Vũ, và Tất Xá Già A Đạt là những bạn mà Nguyên Diệu quen trong sự kiện "Mang Sơn Đằng", họ sống trong cổ mộ ở Núi Mang, giúp Bạch Cơ trồng Kiến Mộc. Nguyên Diệu vốn mong ba bạn quen sẽ bạn đồng hành, nhưng thể trông cậy họ.
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Bạch Cơ, Thanh Minh ăn tiểu sinh ?"
Bạch Cơ : "Không . Nếu nó ăn Hiên Chi, sẽ ăn nó."
Trong lòng Nguyên Diệu chua xót : "Bạch Cơ ăn nó , tiểu sinh cũng sống nổi."
Bạch Cơ khúc khích : "Hiên Chi đừng lo lắng, sẽ dặn Thanh Minh trong thư ăn ngươi."
Nguyên Diệu đành miễn cưỡng chấp nhận cùng Thanh Minh. Trước khi lên đường, Nguyên Diệu cẩn thận đeo dây trường mệnh do Bạch Cơ đan lên cổ tay, khi từ biệt Bạch Cơ và Ly Nô, một đến Núi Mang.
Nguyên Diệu lo lắng và bồn chồn đường, vì bất cẩn mà lạc. Đến khi đúng đường và đến Núi Mang thì trời gần hoàng hôn.
Nguyên Diệu tiến Núi Mang, theo lời dặn của Bạch Cơ, chuẩn hét lớn một tiếng để triệu gọi Thanh Minh. Nguyên Diệu hít sâu, chuẩn cất tiếng.
Thì một giọng của một nam nhân vang lên từ rừng phía Nguyên Diệu.
"Thú cưng nhỏ, giờ ngươi mới đến? Ta nhận tin của Bạch Cơ nên từ Vực U Minh lên đây, chờ ngươi cả nửa ngày ."
Nguyên Diệu đầu , chỉ thấy một thanh niên tuấn tú và quý phái bước từ rừng cây, tựa như vầng trăng sáng trong vắt rực rỡ từ trong mây đen trỗi dậy.
Người thanh niên dáng cao ráo, phong thái như cây ngọc gió, khoác một bộ áo gấm màu xanh lam tinh xảo, một đôi giày đen gắn đá quý xanh lá, eo đeo một thắt lưng ngọc chín vòng. Mái tóc đen của búi lên bằng một cây trâm ngọc bích xanh biếc tựa như sắp nhỏ nước. Hắn sống mũi cao, mắt sâu, đồng t.ử đen mang theo một chút sắc xanh lục, khuôn mặt tuấn tú và vẻ thêm sự quyến rũ ma mị.
Nguyên Diệu bao giờ gặp nam nhân , nên khỏi cảm thấy ngờ vực. Nam nhân chỉ tay , : "Thanh Minh, hình ." Nguyên Diệu bừng tỉnh, vội vàng cúi chào.
"Thanh Minh , tiểu sinh Nguyên Diệu, tự là Hiên Chi."
Thanh Minh gật đầu, hỏi: "Thú cưng nhỏ, Bạch Cơ gọi ngươi thế nào?"
Nguyên Diệu trả lời: "Bạch Cơ thường gọi tiểu sinh bằng tự, gọi tiểu sinh là Hiên Chi. Không đúng, ai là thú cưng nhỏ?!"
Thanh Minh : "Theo thấy, ngươi chính là một thú cưng nhỏ do Bạch Cơ nuôi. Hiên Chi, thú cưng nhỏ, thú cưng nhỏ, Hiên Chi, Hiên Chi khó gọi quá, thôi thì gọi ngươi là thú cưng nhỏ cho dễ nhớ. Từ nay sẽ gọi ngươi là thú cưng nhỏ. Bạch Cơ truyền thư bằng hạc giấy, tình hình nắm rõ, sẽ theo ngươi đến Ngũ Độc U Phủ để bảo vệ ngươi."
Nguyên Diệu lớn tiếng : "Tiểu sinh là của Phiêu Miểu các, thú cưng!"
Thanh Minh : "Người hầu nhỏ, thú cưng nhỏ, theo thấy, cũng chẳng khác gì . Bạch Cơ đúng là mắt kém, nuôi một thú cưng nhỏ chẳng mấy đẽ. mà, nó cũng còn nhảy nhót linh hoạt, khá là dễ thương."
Nguyên Diệu tức giận, nhưng Bạch Cơ ở đây, sợ Thanh Minh là một con rắn khổng lồ nên dám phát tác.
Thanh Minh : "Thú cưng nhỏ, ngươi đến chậm quá, khi đang chờ ngươi việc gì , nên tìm đến hỏi thăm Chúc Diệp và vị trí chính xác của Ngũ Độc U Phủ . Tranh thủ lúc trời tối, ngươi theo , sẽ dẫn ngươi đến đó." Chúc Diệp là một tộc kiến cây từ phương Nam di cư đến núi Mang, tộc kiến mộc mỗi ngày đều khắp núi Mang tìm kiếm thức ăn, tin tức nhanh nhạy, việc mặt đất hiếm khi mà chúng .
Nguyên Diệu cố gắng nhịn cơn giận, quyết định tạm thời chấp nhặt việc Thanh Minh gọi là thú cưng nhỏ, tiên giải quyết nhiệm vụ của Vong Xuyên, bèn gật đầu.
"Cảm ơn Thanh Minh ."
Trong lúc hoàng hôn, khi trăng dần xuất hiện, Nguyên Diệu và Thanh Minh đồng hành trong núi Mang, về phía Ngũ Độc U Phủ.
Trên đường , Nguyên Diệu và Thanh Minh im lặng , lời gì để , bầu khí phần lúng túng.
Để giảm bớt sự lúng túng, Thanh Minh : "Thú cưng nhỏ, khi hỏi đường Chúc Diệp, cũng tiện thể hỏi thăm một chút về gia đình ngũ độc. Ngươi ?"
Nguyên Diệu lập tức trả lời: "Mong Thanh Minh rõ."
Thanh Minh : "Năm sinh vật độc đó là năm kết nghĩa, trong đó, đại tỷ là một con rắn độc đến từ Thiên Trúc, tên là Kim Hoàn. Kim Hoàn là một góa phụ xinh , nàng từng gả hai trong núi Mang, cả hai chồng đều c.h.ế.t. Ngũ Độc U Phủ chính là tài sản của chồng đầu tiên để cho nàng. Nhị ca là một con bọ cạp độc, tên là A Khôi. A Khôi một nhóm bọ cạp quyền, chúng chịu trách nhiệm bảo vệ Ngũ Độc U Phủ. Khi kẻ thù xâm nhập, thường là A Khôi dẫn đầu nhóm bọ cạp để giải quyết. Tam là một con thằn lằn, tên là Vong Xuyên. Nàng tính cách điềm tĩnh, suy nghĩ tỉ mỉ, giỏi xử lý các mối quan hệ. Khi tranh chấp hoặc xung đột lãnh thổ lợi ích trong núi Mang, thường là Vong Xuyên mặt để đàm phán. Trong đó, tứ là một con rết, tên là Thiểu Cát. Thiểu Cát tính tình cô độc, thích ở yên tĩnh, hầu như bao giờ rời khỏi Ngũ Độc U Phủ, ít gặp . Thiểu Cát thích nghiên cứu và pha chế các loại độc d.ư.ợ.c tác dụng khác lòng đất. Những loại độc d.ư.ợ.c mà điều chế đều chất lượng và ưa chuộng trong giới phi nhân ở núi Mang. Khi cần độc dược, đều bỏ tiền lớn để mua. Những loại độc d.ư.ợ.c mà Thiểu Cát pha chế là điểm nổi bật của Ngũ Độc U Phủ, cũng là nguồn thu nhập của họ. Ta cũng từng mua. Ngũ là một con cóc độc, tên là Hoa Bảo. Hoa Bảo còn nhỏ tuổi, các tỷ cưng chiều, tài năng gì, nhưng thích khoe khoang, kết giao với bạn bè trong núi Mang và gây rắc rối."
Nguyên Diệu đến đây thì mơ hồ.
"Vậy, Thanh Minh , Ngũ Độc U Phủ là nơi như thế nào?"
Thanh Minh trả lời: "Ngũ Độc U Phủ là một hang ổ yêu quái, cũng giống như vực U Minh của . Tuy nhiên, Ngũ Độc U Phủ rộng lớn như động phủ của . Trong Ngũ Độc U Phủ, ngoài ngũ độc, còn một đám hộ vệ và gia nhân. Những hộ vệ và gia nhân cũng là những sinh vật độc. Theo như Chúc Diệp , một điều đáng chú ý là một con nhện độc. Con nhện độc đó tên là A Châu, là của chồng đầu tiên của Kim Hoàn. Ngũ Độc U Phủ vốn là nhà của nàng, khi ca ca nàng qua đời, để động phủ và tài sản trong đó cho tẩu tẩu, và tẩu tẩu đổi tên thành Ngũ Độc U Phủ. A Châu cũng theo sống cùng tẩu tẩu. Nàng chịu trách nhiệm quản lý gia nhân và xử lý những công việc vụn vặt trong Ngũ Độc U Phủ, coi như là quản gia."
Nguyên Diệu gật đầu.
Thanh Minh tiếp: "Ngoài , còn một điều đáng chú ý nữa, xa Ngũ Độc U Phủ một hang động tên là Hắc Thạch, nơi cư trú của một con hổ hung dữ. Con hổ đó tên là Sơn Quân, nó sống cùng vợ lẽ và gia nhân trong hang động Hắc Thạch từ khi Ngũ Độc U Phủ vẫn còn là động của nhện độc. Sơn Quân xung đột với ngũ độc. Chúng đấu tranh với suốt nhiều năm, vợ lẽ và gia nhân của Sơn Quân ngũ độc g.i.ế.c hại gần hết, cuối cùng chỉ còn ít . Người chồng thứ hai của Kim Hoàn cho là Sơn Quân c.ắ.n c.h.ế.t."
Nguyên Diệu hỏi: "Tiểu sinh mơ hồ, đại tỷ Kim Hoàn kết hôn mấy ? Và những đó là ai?"
Thanh Minh suy nghĩ một lúc, đếm ngón tay: "Hai . Người chồng đầu tiên của nàng là nhện độc, chính là ca ca của A Châu, cũng là chủ nhân ban đầu của Ngũ Độc U Phủ. Sau đó, nàng cưới một con rắn độc. do xung đột, con rắn độc Sơn Quân c.ắ.n c.h.ế.t."
Nguyên Diệu gật đầu, hỏi: "Vậy chỉ đại tỷ Kim Hoàn là kết hôn thôi ? Bốn kết hôn ?"
Thanh Minh trả lời: "Bốn hình như kết hôn, Chúc Diệp . Mặc dù cùng sống ở núi Mang, coi như là hàng xóm láng giềng, nhưng sống ở vùng U Minh, họ sống mặt đất, địa giới khác . Ta từng cử hầu mua độc d.ư.ợ.c của họ, nhưng chẳng gì về năm độc, thậm chí thể là ấn tượng gì về họ. Ta cũng họ chuyển đến núi Mang và định cư ở Ngũ Độc U Phủ từ khi nào."
Nguyên Diệu và : "Thanh Minh , thể nhân cơ hội mà hiểu rõ hơn về hàng xóm của ."
Thanh Minh trả lời: "Thú cưng nhỏ, núi Mang và thành Lạc Dương giống . Ở núi Mang, yêu quái hung ác tụ tập, kẻ yếu ăn thịt, kẻ mạnh sống sót. Để giành lãnh thổ và nguồn sống, chúng liên tục tiêu diệt và thôn tính lẫn . Cuối cùng, những kẻ sống sót để hàng xóm đều là những yêu quái trong yêu quái. Ở núi Mang, nhất hàng xóm nên sống yên , xa cách, nên quen lẫn thì hơn."
Nguyên Diệu khỏi rùng .
Vừa chuyện, Nguyên Diệu và Thanh Minh đến địa phận của Ngũ Độc U Phủ.