Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 7: Bối Đa La
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:08
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A La Bản Nhị Thế thất vọng, : "Thì lòng thành kính và nhiệt tình của gây rắc rối cho linh mục A La Bản ?"
Nguyên Diệu quanh mười ba tín đồ, thấy họ đều khỏe mạnh, sắc mặt bình yên. Cả thể lẫn tinh thần của họ dường như tổn hại gì dù A La Bản Nhị Thế giam giữ.
"Tiểu sinh cũng . Nói chung, đây chỉ là một hiểu lầm nhỏ, ngươi thả thì linh mục sẽ ."
"Được . Tiếc là thể thu đủ một trăm tín đồ."
A La Bản Tam Thế một cách thất vọng.
Ly Nô : "Tam Thế, ngươi cứ từ từ thu dần dần là . Đừng chứ ngươi quả thật truyền giáo đấy, giỏi hơn cả Nhị Thế nhiều. Gia ngươi thuyết phục , gia tính tin Cảnh Giáo đó."
A La Bản Tam Thế chán nản : "Mèo đen, ngươi đừng xen nữa, chỉ là một con mèo thôi thì gì để mà tin tưởng..."
"Xì! Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một căn nhà đổ nát mà thôi."
Ly Nô vui .
Bối Đa La : "Mèo và nhà cửa đều là chúng sinh. Chúng sinh đều linh tính, đều thể tín ngưỡng."
Ly Nô : "Bồ Tát đúng thật."
Nguyên Diệu : "Thôi đừng tranh cãi nữa. A La Bản Tam Thế, ngươi hãy lập tức thả họ ."
Mười ba tín đồ sắp thả nhưng chẳng ai rời .
"Lạy đức Đấng tối cao A La Ha từ bi! Ta còn tiếp tục ở đây chiêm ngưỡng thần tích và tiếng thánh, rời ."
Một tín đồ già ăn mặc như thương nhân .
"Đấng tối cao năng A La Ha! Xin giữ con chiên ngoan đạo của Người. Ở đây việc vất vả, ngày nào cũng ăn no uống đủ, ngoài..."
Một thanh niên gầy gò, ăn mặc rách rưới .
"Đấng tối cao A La Ha! Ta về, về đối mặt với đủ thứ phiền phức, từ con đường sự nghiệp đến trong phủ, đầy những việc dễ giải quyết, áp lực lớn, thà ở đây, lo lắng gì, ngày ngày đều thảnh thơi thoải mái."
Một quý tộc trung niên mặc áo lụa .
"Đấng tối cao thông thái A La Ha! Mặc dù nhớ nhà, nhưng thần tích và âm thanh thần thánh còn cuốn hút hơn, ở trong vườn địa đàng thêm vài ngày để tắm trong thánh quang."
Tín đồ mất tích tên Trương Tam .
"..."
Không là do tinh thần của họ nhà cửa trong vườn địa đàng chăm sóc quá vì ngoài đời quá nhiều phiền toái, mà phần lớn tín đồ đều rời . Một thì nhớ gia đình nhưng cũng ở thêm vài ngày. Một khác thì lưỡng lự giữa việc ở , ở về đều .
A La Bản Tam Thế : "Lạy Đấng tối cao từ bi A La Ha! Các ngươi hãy trở về . Hãy nhớ, yêu tất cả thứ thế gian , yêu vị hoàng đế của chúng , yêu cha nương của chúng , yêu thầy của chúng , yêu , bạn bè và yêu của chúng , cũng yêu cả những xa lạ. Những con chiên lạc lối, nếu tâm trí các ngươi một nữa che phủ bởi bụi mờ và thể rõ sự chỉ dẫn của Đấng tối cao A La Ha, các ngươi thể tìm đến linh mục A La Bản. Ông sẽ dùng lòng tin kiên định nhất để gột rửa tâm hồn các ngươi và chỉ đường cho cuộc đời các ngươi."
Mười ba tín đồ rời , bèn nức nở, nỡ chia tay.
Tuy nhiên, A La Bản Tam Thế quyết định thả họ .
Từng luồng ánh sáng vàng lóe lên, mười ba tín đồ xoay ngược thể trong ánh sáng như nước, từng một biến mất.
" , khi các ngươi đến gặp linh mục A La Bản, đừng quên là A La Bản Tam Thế bảo các ngươi đến!"
Mười ba tín đồ đều biến mất, lúc tinh linh trong ngôi nhà mới chợt nhớ đến điều quan trọng nhất, vội vàng bổ sung.
mười ba tín đồ rời từ lâu, họ thấy .
Trong gian ảo mộng, chỉ còn Nguyên Diệu, Ly Nô và Bối Đa La.
"Ba các ngươi rời ?"
Tượng thần A La Ha hé miệng, và "tiếng " vang lên trong đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu về phía Bối Đa La.
Bối Đa La : "A La Bản Tam Thế, ngươi giảng pháp, lão phu cảm thấy sâu sắc. Tuy đủ nhưng duyên đến, lão phu cũng ."
"Cũng . Khi nào dịp đến."
A La Bản Tam Thế .
Với tiếng của A La Bản Tam Thế, một luồng ánh sáng vàng bao phủ lấy Nguyên Diệu, Ly Nô và Bối Đa La. Đây là dấu hiệu cho thấy tinh linh trong ngôi nhà sắp đưa họ rời khỏi gian ảo mộng .
Ly Nô hỏi: "Này, Tam Thế, ngươi định đưa chúng ?"
A La Bản Tam Thế đáp: "Đến chùa Thập Tự thật sự."
Ly Nô : "Vừa nãy ngươi đưa mười ba mất tích trở chùa Thập Tự, hiện giờ chắc chắn ở đó hỗn loạn. Hay là ngươi đưa chúng về thẳng Phiêu Miểu các, để chúng khỏi thêm một đoạn đường."
"..."
A La Bản Tam Thế im lặng một lúc, mới : "Ta chỉ là một tinh linh nhỏ trong căn nhà, tu luyện cũng bao lâu, yêu lực đủ. Ta chỉ thể đưa các ngươi đến một nơi trong khu vực phường Tu Thiện. Phiêu Miểu các ở chợ Nam, cách phường Tu Thiện khá xa, thể truyền tống ."
Trên đầu ngón tay của Bối Đa La bỗng lóe lên một tia sáng vàng xanh.
Thân hình của Nguyên Diệu, Ly Nô và Bối Đa La dần dần ánh sáng vàng xanh bao phủ.
Như gió xuân thổi qua mặt, tựa như hòa tan dòng nước, giống như bước một cõi Cực Lạc.
Trước mắt Nguyên Diệu lóe lên một luồng sáng rực rỡ, cho mắt thể mở .
Nguyên Diệu dừng trong luồng ánh sáng vàng bao lâu, thể chỉ là một khoảnh khắc, cũng thể chỉ là một cái nháy mắt, cảm giác đều biến mất.
Khi Nguyên Diệu lấy cảm giác và thể rõ thứ, một cảnh tượng xanh tươi rực rỡ đập mắt .
Nguyên Diệu nhắm mắt , mở nữa. Màu xanh bắt đầu hình dạng, đó là một cây bồ đề xanh tươi, tán lá như một chiếc ô lớn che kín cả trời.
Xung quanh cảnh vật cũng dần hiện rõ hơn.
Dưới cây bồ đề, cỏ xanh như tơ, một hồ sen bảy báu lấp lánh ánh nước phản chiếu bầu trời và những đám mây. Những bông sen bảy màu nở rộ, đung đưa trong gió, tỏa hương thơm ngát, sắc màu rực rỡ.
Cảnh vật mắt quen thuộc, đây chẳng là hậu viên của Phiêu Miểu các ?!
A La Bản Nhị Thế đủ yêu lực để truyền tống Nguyên Diệu, Ly Nô và Bối Đa La về Phiêu Miểu các.
Bối Đa La thì thể.
"Khò... khò..." Một tiếng ngáy nhẹ nhàng vang lên.
Nguyên Diệu, Ly Nô và Bối Đa La theo hướng phát âm thanh, thấy một con rồng trắng nhỏ đang cuộn tròn như một đám mây trắng tấm đệm gốc cây bồ đề, ngủ say sưa.
Bối Đa La thấy , : "Lão phu ở đây, nó lười biếng thế ..."
Ly Nô : "Đây là lười biếng mà là thói quen hàng ngày. Chủ nhân việc gì thì ngủ, đây là thói quen xưa nay của nàng."
Nguyên Diệu vội : "Thực , Bạch Cơ hôm nay dậy sớm, còn sớm hơn cả tiểu sinh, nàng chăm chỉ quét dọn cả sân ."
Rồng trắng nhỏ thấy động tĩnh, mở một mắt . Thấy Bối Đa La, nó bèn mở to cả hai mắt và thẳng dậy.
"Ai da, Hiên Chi, Bối Đa La, Ly Nô, các ngươi về sớm thế?"
Bối Đa La : "Bạch Cơ, thế gian , chuyện xảy đều sớm muộn, tất cả đều xảy đúng lúc."
Nghe thấy những lời , rồng trắng nhỏ liền nghiêm, hóa thành hình .
Bạch Cơ chắp tay cúi đầu, : "Bối Đa La, ngài đúng."
Bối Đa La bước tới xếp bằng gốc cây bồ đề.
"Lão hủ nhập định thiền quán, chứng ngộ bằng tâm, lấy ngộ sở đắc."
Bạch Cơ vội vàng lùi , cúi đầu : "Không dám quấy rầy tôn giả tu hành."
Thế là, Bối Đa La xếp bằng gốc cây bồ đề, bắt đầu nhập thiền.
Ngay khi Bối Đa La nhắm mắt, cơ thể ông bắt đầu biến đổi. Ông thoát khỏi hình dạng lão già áo xanh và hóa thành tiền của Lục Độ Mẫu - Công chúa Bát Nhã Nguyệt.
Công chúa Bát Nhã Nguyệt hình mảnh mai, dung mạo kiều diễm, thần sắc an nhiên và từ bi. Nàng mặc một bộ áo lụa màu xanh, trang phục theo kiểu nữ t.ử Thiên Trúc, mái tóc đen dài dày một nửa búi lên, một nửa thả xuống, phát một loại ánh sáng xanh trong suốt.
Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Ly Nô lưỡi líu , : "Hóa , tín ngưỡng Phật giáo, lão già thể biến thành cô nương xinh ?!"
Nguyên Diệu vội : "Ly Nô lão đừng bậy, bất kính với Bồ Tát! Bạch Cơ từng , đây là các pháp khác của Bồ Tát."
Bạch Cơ lặng, thành kính lên đỉnh đầu của Công chúa Bát Nhã Nguyệt.
"Ôi, ánh hào quang thực sự mờ nhiều... Từng Bồ Tát cũng thiên kiếp, ngờ đúng như . Nghĩ kỹ , một Bồ Tát hào quang tương đương với một vị thần sức mạnh, quả là tình trạng nghiêm trọng... Không Phật Tổ thiên kiếp nữa..." Bạch Cơ lẩm bẩm.
Nguyên Diệu theo ánh mắt của Bạch Cơ lên nhưng thấy gì cả. Chỉ cảm thấy pháp tướng của Công chúa Bát Nhã Nguyệt vô cùng đẽ, thánh thiện, trang nghiêm và đáng kính.
Bối Đa La nhập định cây bồ đề.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô dám quấy rầy Bồ Tát tu hành nên rời khỏi hậu viện, trong phòng. Ba bên bàn ngọc xanh, uống trò chuyện.
Nguyên Diệu và Ly Nô kể từng chuyện xảy ở chùa Thập Tự.
Bạch Cơ : "Ngôi nhà tín ngưỡng, còn giúp chủ nhân việc, cũng là một điều thú vị."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ chuyện từ lâu ?"
Bạch Cơ : "Hôm đó đến chùa Thập Tự, vì A La Bản Nhị Thế quấy rầy truyền đạo, đau đầu nên nhận những mất tích mắc kẹt trong gian ảo do ngôi nhà tạo . Sau đó, Bối Đa La gian ảo và dùng linh thức báo cho , lúc đó mới ."
Nguyên Diệu : "Thật , A La Bản Tam Thế cũng ý gì, những mắc kẹt cũng thích ở cùng với nó, tất cả chỉ là hiểu lầm."
Bạch Cơ : "Chuyện nhỏ thôi mà. Bối Đa La ban đầu định trì hoãn giải quyết chuyện , ngài ở gian ảo với mười ba mất tích để A La Bản Tam Thế truyền pháp. sáng nay đột nhiên biến cố, để A La Bản Nhị Thế bớt chịu đau đớn ngài buộc giải quyết chuyện sớm hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-7-boi-da-la.html.]
Nguyên Diệu cảm thán: "Thật , tiểu sinh vẫn hiểu chuyện , ngôi nhà cũng thể thành tinh ? Nó còn sinh tín ngưỡng, suy nghĩ riêng, dự định tập hợp một trăm tín đồ để quà tặng A La Bản trụ trì."
Bạch Cơ : "Người và phi nhân, đều là chúng sinh, ngôi nhà tất nhiên cũng thể suy nghĩ, sinh tín ngưỡng."
Nguyên Diệu : "Cũng ."
Bạch Cơ thở dài một tiếng.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, ngươi thở dài?"
Bạch Cơ : "Ngôi nhà của ở chùa Thập Tự thể thành tinh, còn suy nghĩ cho chủ nhân, nghĩ điều chủ nhân nghĩ, lo điều chủ nhân lo, tặng chủ nhân một trăm tín đồ. Hiên Chi xem, khi nào thì Phiêu Miểu các của mới thể thành tinh, trở thành Bạch Cơ nhị thế, tự nỗ lực kinh doanh, tặng một trăm nhân quả đây?"
Nguyên Diệu đổ mồ hôi, : "Bạch Cơ nghĩ nhiều quá . Phiêu Miểu các dù thành Bạch Cơ nhị thế, chắc chắn cũng sẽ lười biếng giống ngươi, nó sẽ tự kinh doanh, tặng ngươi nhân quả ."
Bạch Cơ uống một ngụm , : "Ôi, thật ghen tỵ với A La Bản Nhị Thế một chùa Thập Tự trung thành và chăm chỉ như !"
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô thể theo tín ngưỡng Cảnh giáo ?"
Bạch Cơ : "Được chứ."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , tín ngưỡng là chuyện của tâm linh, của đời , thể đùa giỡn, ngươi nên suy nghĩ kỹ."
Ly Nô : "Mọt sách, gia suy nghĩ kỹ , mấy ngày nay cũng Tam Thế nhiều về Phúc Âm. Gia thấy Cảnh giáo chút thú vị, hợp với tính tình của gia, dự định thử tín xem ."
Nguyên Diệu im lặng một lúc, : "Cũng thôi. Về Cảnh giáo, tiểu sinh hiểu nhiều, nhưng hiểu rằng các vị thần trong Cảnh giáo đều lòng đại từ bi, thể bao dung tất cả, lẽ cũng sẽ bao dung cả những lầm của ngươi. Nếu cảm thấy hợp, còn tin nữa, Đấng tối cao A La Ha cũng sẽ trách ngươi ."
"Mọt sách, gia định dành cả đời còn của để tín ngưỡng Cảnh giáo. Giống như ngươi tín ngưỡng Nho giáo ." Con mèo đen kiên định .
Bạch Cơ ngoài cửa sổ, thấy Công chúa Bát Nhã Nguyệt đang xếp bằng gốc cây bồ đề.
Bầu trời và mây nổi phản chiếu trong hồ sen bảy báu, cơn gió tự do thổi qua sân, cỏ xanh dập dờn như sóng.
Bạch Cơ : "Sân của Phiêu Miểu các trông giống như là sân của bầu trời và gió."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, ngươi ?"
Bạch Cơ đáp: "Lúc , Phật giáo, Cảnh giáo, Nho giáo, và cả tín ngưỡng của đều đang hòa quyện trong Phiêu Miểu các, sống chung hòa bình, mâu thuẫn. Bầu trời thể bao dung thứ, còn gió thì vô cùng tự do. Phiêu Miểu các thể chứa đựng tất cả, tự do, cho nên mới là sân của bầu trời và gió."
Nguyên Diệu , cảm thán: "Vậy thế giới thể trở thành thế giới của bầu trời và gió ?"
Bạch Cơ đáp: "Không thể. Hiên Chi, tín ngưỡng thể là vĩ đại, nhưng tôn giáo thì hẹp hòi, tôn giáo sẽ xung đột lẫn , tranh giành lẫn , thậm chí vì tín ngưỡng khác biệt mà dẫn đến cuộc tàn sát đẫm máu, chiến tranh xa. Tuy nhiên ở Phiêu Miểu các , trong sân của bầu trời và gió , các tín ngưỡng hòa hợp với , mâu thuẫn."
Nguyên Diệu buồn bã : "Hy vọng rằng thể một thế giới của bầu trời và gió."
Bạch Cơ : "Vậy th, khi trở thành đại ma vương đáng sợ nhất trong tam giới lục đạo, sẽ tạo một thế giới của bầu trời và gió cho Hiên Chi."
Nguyên Diệu cau mày, : "Bạch Cơ thể lúc nào cũng nghĩ đến việc trở thành đại ma vương, ngươi trở thành quân tử."
Bạch Cơ đáp: "Haiz, Hiên Chi, so với việc trở thành quân tử, thì trở thành đại ma vương vẫn thú vị hơn. Sau khi trở thành đại ma vương, vẫn thể điều . nếu trở thành quân t.ử sẽ thể chuyện nữa."
"Gì? Bạch Cơ còn chuyện ?!"
Nghe xong, Nguyên Diệu vội vàng lấy thánh hiền bằng tình, động bằng lễ, giáo huấn Bạch Cơ rằng tuyệt đối nảy sinh ý định chuyện .
Bạch Cơ theo thói quen chống cằm , hồn bay phách lạc.
Ly Nô cũng lười , : "Mọt sách đúng là còn đạo mạo hơn cả Bồ Tát, ngay cả Đấng tối cao A La Hán cũng nổi."
Nói xong, Ly Nô bèn dậy bếp nấu cơm tối.
*
Vào buổi hoàng hôn, ánh tà dương rực rỡ.
Ly Nô nấu xong bữa tối, Bạch Cơ về phía cây bồ đề, định mời Bối Đa La dùng bữa.
Công chúa Bát Nhã Nguyệt sớm tỉnh khỏi thiền định. Nàng xếp bằng bồ đoàn, ngẩng đầu lên về phía ánh tà dương rực rỡ phía tây, lắng tiếng gió chiều thì thầm.
Ánh mắt của Công chúa Bát Nhã Nguyệt đầy trí tuệ và sáng suốt, tỏa ánh sáng thánh khiết trang nghiêm.
Bạch Cơ sững sờ một chút, : "Công chúa Bát Nhã Nguyệt, ánh sáng của ngài dường như phục hồi, ngài tìm câu trả lời, giải tỏa khúc mắc ?"
Công chúa Bát Nhã Nguyệt đáp: "Ta giải quyết sự hoang mang bấy lâu nay, nhưng vẫn tìm câu trả lời cuối cùng."
Bạch Cơ : "Bồ Tát trí tuệ vô biên, thể thông suốt ba ngàn thế giới, thể thấy quá khứ vị lai, với kiến thức và trải nghiệm rộng lớn của ngài, chỉ cần một cơ duyên là thể thấu chướng ngại, ngộ chân lý."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt Bạch Cơ, : " cơ duyên đó cần qua ngàn núi vạn sông, trải qua vô vàn khó khăn mới thể xuất hiện."
Bạch Cơ : "Thần Phật ngọn lửa sinh mệnh bất diệt, vô tận thời gian, cần giống như con phù du, vội vàng hiểu nhiều đạo lý, thành nhiều việc trong một trăm năm ngắn ngủi. Con quá vội vã, hoảng loạn, nên luôn lạc đường. Sau khi lạc đường, vì cuộc đời ngắn ngủi, họ cũng còn nhiều thời gian để trở về chính đạo, tiếp tục tìm kiếm chân lý. Nhiều cả đời tìm kiếm trong đau khổ, nhưng thể chờ đợi, thể thấy cơ duyên đó. ngài là thần Phật, ràng buộc bởi thời gian, ngài sẽ luôn gặp cơ duyên đó."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt mỉm .
Bạch Cơ cũng .
"Xem , ngài còn cần Phiêu Miểu các nữa."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt : "Ta thấu suốt . Nếu bước Phiêu Miểu các cũng thể đến chùa Thập Tự, cơ hội gặp gỡ cơ duyên."
Bạch Cơ : "Bối Đa La, vì Phiêu Miểu các giúp ngài nên xin hãy vài lời cho mặt Phật Tổ. Hãy với Phật Tổ rằng luôn theo lời dặn dò của ngài, chăm chỉ thu thập nhân quả ở nhân gian mà nghỉ ngơi. Nếu thể, xin hãy thuyết phục Phật Tổ rút hình phạt với , cho trở về biển. Đã bao nhiêu năm , Phật Tổ hề gửi một chỉ thị nào, luôn nghi ngờ rằng ngài quên mất chuyện trừng phạt khiến thể xuống biển."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt : "Phật Tổ bao giờ quên hình phạt dành cho ngươi. Ngươi cần vội, ngươi cũng cần trải qua thử thách trong dòng chảy thời gian dài đằng đẵng, chờ đợi cơ duyên đó."
Bạch Cơ lo lắng : "Ta chờ đợi mấy nghìn năm , còn chờ đến bao giờ nữa?"
"Có lẽ, cơ duyên đó xuất hiện bên cạnh ngươi ."
Bạch Cơ : "Cơ duyên nào xuất hiện? Ta chẳng thấy gì cả."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt về phía hành lang, thấy một tiểu thư sinh đang bày đồ ăn bàn gỗ t.ử đàn theo chỉ dẫn của Ly Nô, : "Thiên cơ bất khả lộ."
Theo thói quen cũ, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô vẫn theo Công chúa Bát Nhã Nguyệt tập một vài động tác yoga bãi cỏ, cả bốn mới xuống dùng bữa.
Ly Nô để ăn mừng tìm tín ngưỡng cho cuộc đời mèo, lâu lắm mới nấu một con cá trắm cỏ hấp.
Công chúa Bát Nhã Nguyệt chằm chằm con cá hấp đĩa lá sen, rơi trầm tư.
Gần đây vì thường ăn chay, Nguyên Diệu nghĩ rằng mùi tanh của cá x.úc p.hạ.m đến Bồ Tát, nên vội : "Ly Nô, Bồ Tát ăn đồ tanh, ngươi mau mang món cá hấp ."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt : "Không cả. Khi dạo qua cõi để tìm câu trả lời, quá câu nệ về những tiểu tiết như ăn uống. Khi thấy con cá , bỗng nhớ một chuyện xưa, một kỷ niệm liên quan đến cá và Bối Đa La."
Bạch Cơ : "Có thể kể cho ? Ta luôn tại ngài dùng pháp của Bối Đa La để dạo qua cõi trần."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt : "Lúc bắt đầu hoang mang, dần mất hào quang, chính là khi trải nghiệm bằng pháp của Bối Đa La. Những sự kiện xảy lúc khiến rơi mê lạc. Vấn đề ở pháp của Bối Đa La, nên tất nhiên dùng pháp của Bối Đa La để giải tỏa nghi ngờ và tìm hào quang ."
Nguyên Diệu do dự, hỏi: "Bồ Tát, tiểu sinh một điều hiểu, nên hỏi ?"
Công chúa Bát Nhã Nguyệt : "Có thể hỏi. Giải đáp nghi vấn cho chúng sinh cũng là một việc công đức."
Nguyên Diệu hỏi: "Pháp của Bồ Tát là thế nào? Ngài lúc thì hiện hình dáng của Bối Đa La, lúc thì là Công chúa Bát Nhã Nguyệt như bây giờ, tiểu sinh thể hiểu nổi."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt đặt đũa xuống, : "Câu hỏi , trả lời thế nào, dù giải thích thì ngươi cũng chắc hiểu. Giống như ngươi thể giải thích cho một con phù du về cách sống vốn của con , ngôn ngữ và tư duy của chúng khác biệt. Chưa từng phàm nào hỏi điều , ... diễn đạt cho đúng."
Bạch Cơ : "Để giải thích cho Hiên Chi nhé."
Nguyên Diệu thẳng lưng, nghiêm chỉnh đáp: "Tiểu sinh xin rửa tai lắng ."
Bạch Cơ : "Thời gian là một dòng sông với vô nhánh chảy, quá khứ, hiện tại, tương lai đều tồn tại trong đó, đây chính là ba ngàn thế giới. Chúng sinh tồn tại trong ba ngàn thế giới, nhưng thể giao tiếp với chính ở những thế giới khác. Phật Tổ và Bồ Tát cũng tồn tại trong ba ngàn thế giới, nhưng họ thể chia sẻ thần thức giữa các thế giới, đồng thời trải nghiệm cả ba thời kỳ. Mỗi thế giới, Phật Tổ và Bồ Tát thể sử dụng các pháp khác , hoặc cần dùng pháp nào."
Đầu Nguyên Diệu như nổ tung, mắt mờ mịt, tư duy như mớ hỗn độn, hiểu Bạch Cơ đang gì.
Bạch Cơ đành giải thích : "Ta sẽ dùng một cách so sánh chính xác lắm nhưng ngươi thể hiểu. Ngay lúc , ba ngàn thế giới, mỗi thế giới đều một Hiên Chi. Ba ngàn Hiên Chi đang những việc khác , mỗi thế giới xảy những sự kiện khác . Mỗi Hiên Chi những trải nghiệm đời sống khác . Ba ngàn Hiên Chi đến sự tồn tại của nha, cũng thể giao tiếp với , và đều nghĩ rằng thế giới của là duy nhất. Một Hiên Chi chỉ thể trải nghiệm một thế giới, sống một đời hạn hẹp và thiếu hiểu . Sự khác biệt giữa Bồ Tát và ngươi là Bồ Tát thể chia sẻ thần thức với chính ở ba ngàn thế giới khác , liên kết qua tâm thức. Bằng cách , Bồ Tát thể những gì xảy ở ba ngàn thế giới. Phật Tổ còn thần thông quảng đại hơn, thể thấy rõ cả quá khứ và tương lai. Công chúa Bát Nhã Nguyệt khi thiền định gốc bồ đề chính là đang kết nối thần thức với chính ở ba ngàn thế giới, và đây cũng là lý do tại thần Phật hiểu và quyền năng hơn phàm và các sinh linh khác. Mỗi một thế giới của Bồ Tát chính là một pháp , pháp thể hiện nguyên hình hoặc hiện dạng chúng sinh khác , giới hạn bởi giới tính chủng tộc."
Ly Nô lẩm bẩm: "Đây chẳng là thuật phân ? hình như , phân ở ba ngàn thế giới... chỉ nghĩ thôi thấy thể ..."
Nguyên Diệu há hốc mồm, khi Bạch Cơ giải thích, như hiểu mà như thông suốt. Điều vượt xa khỏi tầm hiểu của , điều mà một bình thường thể thông suốt. Dù vẫn còn nhiều điều băn khoăn, nhưng quyết định hỏi thêm nữa.
Bạch Cơ thở dài : "Thực , cũng giống ngươi, chỉ thể trải nghiệm một thế giới , sống một đời hạn hẹp và thiếu hiểu . Mục tiêu cả đời của là thể thành Phật, chia sẻ thần thức với chính trong ba ngàn thế giới, và khi đó, kết hợp với tất cả các phiên bản trong quá khứ và tương lai sẽ trở thành một đại ma vương vô địch siêu cấp của vũ trụ."
Nguyên Diệu, Ly Nô, và Công chúa Bát Nhã Nguyệt cùng về phía Bạch Cơ.
Một ngạc nhiên, một tán thưởng, một suy tư.
Bạch Cơ : "Ta chỉ đùa thôi. Công chúa Bát Nhã Nguyệt, xin đừng xem là thật. Hãy kể câu chuyện về Bối Đa La và con cá ."
Công chúa Bát Nhã Nguyệt lặng lẽ trầm tư, một lúc mới : "Trong thế giới của pháp Bối Đa La, là một vị quốc vương. Vương quốc của ở ranh giới giữa sa mạc và biển cả. Một năm nọ, vương quốc gặp hạn hán lớn, ruộng đồng khô cằn, thu hoạch gì, và một dân chúng c.h.ế.t đói. Nhà chiêm tinh với rằng, đợt hạn hán sẽ kéo dài hai mươi năm, ruộng đồng sẽ thu hoạch, dân chúng sẽ tránh khỏi phận c.h.ế.t đói. Phải lâu mới hiểu , vận mệnh đang thử thách về việc quan sát nhân quả. Dân chúng của trong kiếp đều là những kẻ tội ác đầy , họ chuyển sinh từ địa ngục, đang trải qua kiếp nạn đói khát. Khi hàng triệu kẻ ác c.h.ế.t đói và siêu độ, các vì sẽ chuyển động, và một vị Phật mới sẽ đời. Vị Phật mới đó chính là Bối Đa La. Tuy nhiên, lúc đó học cách quan sát nhân quả, mà đưa quyết định khiến rơi mê lạc, mất hào quang. Vì , Bối Đa La thể thành Phật, chỉ trở thành pháp của ."
Bạch Cơ tò mò hỏi: "Khi đó, ngài đưa lựa chọn gì?"
Công chúa Bát Nhã Nguyệt : "Ta đành lòng để dân chúng chịu cảnh đói khát, rơi vực sâu của cái c.h.ế.t, nên nhảy xuống biển, hóa thành một con cá lớn. Con cá bơi đến bờ biển, mắc cạn bãi cát, giống như một hòn đảo khổng lồ, để dân chúng đói khát ăn thịt cá. Họ cắt thịt cá, mọc thêm thịt mới. Để dân chúng c.h.ế.t đói, chịu đựng nỗi đau cắt thịt suốt ngày đêm, liên tục cung cấp m.á.u thịt cho họ. Nỗi đau thể xác kéo dài suốt hai mươi năm, cho đến khi cuối cùng một trận mưa rào, hạn hán chấm dứt, mới rời bờ biển và chìm sâu lòng biển. Từ khi hóa thành cá, dân chúng của còn ai c.h.ế.t vì đói nữa. đồng thời, Bối Đa La thể thành Phật."
Nguyên Diệu đầy bối rối, hỏi: "Tiểu sinh hiểu, Bồ Tát vì hy sinh để cứu khổ cứu nạn, nhưng thể thành Phật?"
Công chúa Bát Nhã Nguyệt đáp: "Nỗi ngờ vực của ngươi giống hệt như của lúc bấy giờ. Ta hoang mang nhiều năm và từng cầu hỏi Phật Tổ, nhưng chỉ nhận câu trả lời "quan sát nhân quả". Mọi việc đời đều nguyên nhân và kết quả của nó. Thế gian gì là ngẫu nhiên, tất cả việc đều là tất yếu. Quan sát nhân quả là một việc quan trọng. Ta hóa thành cá lớn chịu đựng đau khổ, tuy giúp dân chúng tránh khỏi c.h.ế.t đói nhưng bản họ vốn là ác quỷ. Họ sống sẽ vì bản chất ác quỷ mà phạm thêm nhiều tội , còn khi họ c.h.ế.t sẽ đổi một vị Phật. Vị Phật sẽ giáng thế để cứu độ thêm nhiều sinh linh đau khổ. vì nỡ, quan sát nhân quả, khiến Phật Đà thể giáng thế. Những đáng lẽ Phật Đà cứu rỗi vì mà cứu giúp. Ta luôn băn khoăn rằng liệu sai khi nỡ để dân chúng c.h.ế.t đói, mà hóa thành cá lớn để cứu họ? Ta tìm kiếm câu trả lời trong ba ngàn thế giới. Khi còn trong sự bối rối, cứu độ sinh linh, nhưng trái tim càng thêm bối rối. Trái tim mệt mỏi, cũng dần mất ánh sáng. bây giờ tìm thấy câu trả lời ở chùa Thập Tự."
Nguyên Diệu truy vấn: "Ý ngài là gì?"
Công chúa Bát Nhã Nguyệt đáp: "Nhân quả là một vòng xoắn, đời nối tiếp đời , ngoài tạo hóa ai câu trả lời cuối cùng. Chỉ từ bi và tình yêu thương mới là cứu rỗi cho tất cả sinh linh. Đấng tối cao A La Ha hy sinh vì thế gian, giống như hóa thành cá lớn lúc . dù cùng là hy sinh , suy nghĩ của chúng khác , một bên là tình yêu và sự tha thứ, một bên là từ bi và sự nỡ. Tình yêu và sự nỡ là hai cảnh giới khác . Tình yêu là cảnh giới mà cần học hỏi. Quan sát nhân quả là vô tình mà là một loại tình yêu lớn."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh hiểu..."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút : "Nguyên Diệu, nhân quả giống như câu chuyện "tái ông mất ngựa", ai đó là phúc họa. Nhìn từ góc độ dài hạn và diện, Công chúa Bát Nhã Nguyệt chọn hóa thành cá, dùng xác để cứu dân chúng, nhưng khiến nhiều mất mạng hơn. Những việc của dân chúng và những mà Bối Đa La lẽ cứu độ khi thành Phật."
Nguyên Diệu : " đối mặt với dân chúng sắp c.h.ế.t đói, thể gì. Không gì cả là tàn nhẫn và vô tình. Ai thể tri, năng, thấu nhân quả chứ?"
Bạch Cơ : "Không ai tri, năng, ngay cả Phật Tổ cũng điểm mù của . Vì , quan sát nhân quả là một thử thách mà thần Phật trải qua. Công chúa Bát Nhã Nguyệt bối rối thử thách , nàng tìm câu trả lời, tâm trí mây mờ che lấp, mất ánh sáng. giờ đây, nàng giác ngộ. Quan sát nhân quả cũng là một loại tình yêu lớn."
Dù Nguyên Diệu hiểu nhưng cũng quyết định truy hỏi thêm nữa. Con và thần Phật là hai loại tồn tại khác , thời gian và gian của họ khác , cách họ sống cũng khác nên khó mà hiểu .
Ly Nô thì chỉ tập trung ăn cá, chẳng buồn mấy lời khó hiểu .