Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 6: Tín Ngưỡng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:07
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời trong xanh, ánh nắng mùa xuân rực rỡ. Sau một đêm mưa xuân, cây bồ đề trở nên xanh tươi hơn, lá cây dày đặc cây đọng những giọt sương ban mai và cả những giọt mưa từ đêm qua.
Những giọt nước lá cây phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, như thể cây bồ đề treo ba ngàn thế giới lưu ly.
Nguyên Diệu dậy từ sớm nhưng Bạch Cơ còn dậy sớm hơn . Nàng ở trong sân dọn dẹp những cánh hoa rụng và bùn đất mà mưa xuân mang đến bẩn hành lang.
"Bạch Cơ chăm chỉ quá." Nguyên Diệu cảm thán.
Bạch Cơ đặt cây chổi xuống, : "Hiên Chi, sợ rằng Bối Đa La về sớm thấy việc sẽ hài lòng mà trách mắng. Không ngờ, đến giờ ngài và Ly Nô vẫn trở về."
Nguyên Diệu : "Chắc là Bối Đa La và Ly Nô vẫn còn ở chùa Thập Tự thôi."
Bạch Cơ tiếp tục quét dọn, : "Thôi, vẫn nên tiếp tục việc ."
Nguyên Diệu đến giếng cổ để múc nước rửa mặt.
Sau khi rửa mặt xong, Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các, chuẩn ăn.
Ly Nô và Bối Đa La vẫn về cho đến giờ ăn sáng.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu nghĩ rằng lẽ họ sẽ về ăn sáng.
Vì Ly Nô nấu ăn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu bắt đầu bàn bạc về bữa sáng.
Bạch Cơ : "Hay là tự . Nấu cháo thì , chỉ cần cho gạo tẻ và nước nồi đất, nấu một lát là thể ăn ."
Nguyên Diệu nhớ cảnh tượng hôm qua khi Bạch Cơ nấu canh hoành thánh mà khiến bếp cháy, bèn lắc đầu, : "Bạch Cơ, hơn là chúng ngoài mua vài cái bánh Tất La về ăn."
Bạch Cơ vui, : "Hôm qua ăn bánh Tất La, hôm nay ăn nữa, ăn đến phát ngán ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chịu đựng một chút . Ai bảo hai chúng đều nấu ăn cơ chứ?"
Bạch Cơ định thì một bước Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu ngẩng đầu , đến mặc áo choàng đen, đôi giày đen, n.g.ự.c đeo một cây thánh giá.
Đó là một giáo sĩ trẻ tuổi của Cảnh giáo.
Nguyên Diệu kỹ hơn, vị giáo sĩ trẻ tròn trịa đáng yêu, trông quen thuộc.
Chính là Ước Hàn.
Khi Ước Hàn bước Phiêu Miểu các, biểu hiện của đầy vẻ mơ màng, nhưng khi thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên quầy chuyện, sự mơ màng mặt mới dần biến mất.
Ước Hàn vui mừng : "Tiểu nhân bái kiến hai vị cao nhân. Lòng từ bi của Đấng tối cao A La Ha thật vĩ đại! Tiểu nhân còn tưởng nhầm đường! Tiểu nhân quanh quẩn ở chợ Nam, tìm Phiêu Miểu các mãi nhưng tài nào tìm thấy. Không tại , tiểu nhân tự nhiên một con hẻm, rõ ràng mắt là một bức tường, mà chớp mắt bước một cửa hàng. Khi thấy hai vị cao nhân trong cửa hàng, tiểu nhân mới tìm đúng chỗ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ước lão , ngươi đến Phiêu Miểu các?!"
Bạch Cơ : "Thì là ở chùa Thập Tự."
Ước Hàn : "Là thế . Hôm qua cao nhân , là sẽ tìm giúp đỡ, nhưng đó một trở , tin tức gì. A La Bản thần phụ mãi lo lắng, đêm chẳng ngủ . Sáng nay, thần phụ vốn định tự đến Phiêu Miểu các, mời cao nhân đến xử lý chuyện kỳ quái, nhưng khổ chủ của vụ án mất tích bắt đầu kiện tụng kêu oan, là huyện thừa đích xử án, nên A La Bản thần phụ từ sáng sớm gọi công đường đối chất. Do đó tiểu nhân tự nguyện thần phụ đến đây."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "À! Cả huyện thừa cũng nhúng tay . Xem nếu sớm giải quyết A La Bản Tam Thế, thả những giam cầm thì chuyện sẽ trở nên rắc rối."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ đang gì thế?"
Bạch Cơ : "Không gì. Chuyện ở chùa Thập Tự chỉ là việc nhỏ, chỉ cần Bối Đa La đồng ý thì thể lập tức dẹp yên."
Ước Hàn căng thẳng, : "Cao nhân, chuyện nhỏ . Chuyện càng lúc càng kỳ lạ! Tối hôm qua, tiểu nhân đói bụng tỉnh giấc nửa đêm, ngủ nên dậy bếp lấy bánh hồ để ăn. Khi đến bên ngoài nhà bếp, tiểu nhân thấy tiếng nồi niêu va chạm như thể đang nấu ăn. Tiểu nhân sợ hãi kinh hoàng, đêm khuya tối tăm thế ai nấu ăn chứ? Chắc chắn là yêu ma quỷ quái! Vậy nên tiểu nhân đ.á.n.h liều đốt một cây đuốc xông bếp. Và các vị đoán ? Một con mèo đen đang bếp nấu món mỳ bột đậu! Nó còn cho món mỳ trứng gà mà tiểu nhân mới mua cùng với rau xanh mà tiểu nhân tự trồng ngoài vườn. Trên bếp xếp sẵn mười lăm cái bát, con mèo nấu tổng cộng mười lăm bát mỳ bột đậu. Tiểu nhân ngạc nhiên, lớn tiếng quát tháo, định đe dọa con mèo đen quấy phá. Ai ngờ con mèo liếc tiểu nhân một cái, biến mất cùng với mười lăm bát mỳ bột đậu. Tiểu nhân hề nhắm mắt, con mèo và mười lăm bát mỳ bột đậu biến mất ngay mắt tiểu nhân. Trước đây chỉ thức ăn trong bếp biến mất, nhưng tối qua một con mèo đen nấu ăn, đó biến mất cùng món ăn nấu xong... Thật quá kỳ quái!"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu liếc mắt , cả hai đều im lặng.
Ly Nô tối qua đến chùa Thập Tự, con mèo đen nấu món mỳ bột đậu , khả năng lớn chính là Ly Nô.
Ước Hàn tiếp tục : "Điều kỳ lạ hơn nữa là món mỳ bột đậu mà con mèo nấu thực sự ngon."
Nguyên Diệu kìm mà hỏi: "Ước lão , ngươi món mỳ bột đậu của... , của con mèo đen ngon?"
Ước Hàn mặt đỏ bừng, nhỏ: "Vì trong nồi còn dư một ít, tiểu nhân đói bụng, nên... lấy ăn. Thực sự ngon, ngờ một con mèo nấu ăn giỏi hơn cả tiểu nhân."
Nguyên Diệu gì thêm.
Bạch Cơ hỏi: "Ước Hàn, ngươi là đầu bếp ?"
Ước Hàn gật đầu, : " . Cơm nước trong chùa Thập Tự đều do tiểu nhân phụ trách."
Bạch Cơ : "Thật quá! Ta và Hiên Chi đang lo ăn sáng thế nào đây, phiền ngươi bếp nấu giúp bọn một bữa sáng nhé."
Ước Hàn ngẩn , : "Có thể, nhưng chuyện kỳ quái ở chùa Thập Tự..."
Bạch Cơ : "Hôm nay... , muộn nhất là ngày mai, sẽ giải quyết thôi. Ước Hàn, ngươi cứ yên tâm mà nấu ăn ."
Ước Hàn gật đầu.
Nguyên Diệu cảm tạ Ước Hàn dẫn bếp.
Ước Hàn đến bếp của Phiêu Miểu các, quanh một lượt, mở tủ xem xét nguyên liệu còn trận hỏa hoạn.
"Còn ít phô mai, trứng gà, bột mì. Được , đơn giản thôi, sẽ nướng bánh phô mai trứng cho các vị."
"Đa tạ Ước lão ."
Nguyên Diệu cảm kích .
Ước Hàn cho nước bột, đ.á.n.h trứng, cắt nhỏ phô mai, bắt đầu bận rộn.
Nguyên Diệu Ước Hàn bận rộn, bỗng nhiên hỏi một câu mà thắc mắc từ đêm qua.
"Ước lão , trong chùa của các ngươi, một vị A La Bản Tam Thế ?"
Ước Hàn sững , dừng tay , : "A La Bản thần phụ là Nhị Thế, Tam Thế."
"Tiểu sinh A La Bản thần phụ là Nhị Thế. Vậy trong chùa của các ngươi, nào gọi là A La Bản Tam Thế ?"
Ước Hàn lắc đầu, : "Không ."
"Thật sự ?"
Nguyên Diệu bối rối, rõ ràng Bối Đa La và Ly Nô A La Bản Tam Thế thuyết pháp mà.
Ước Hàn : "Thật sự . Trong chùa Thập Tự chỉ mười mấy , tiểu nhân đều rõ, ai tên là A La Bản Tam Thế. Ngoài A La Bản thần phụ , cũng ai khác tên là A La Bản."
Nguyên Diệu ngẩn ngơ, bối rối vô cùng. Hắn rời khỏi bếp, trong tìm Bạch Cơ.
Bạch Cơ đang bên bàn ngọc xanh, chờ ăn sáng suy tư điều gì đó.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Bối Đa La và Ly Nô lão rốt cuộc thế?"
Bạch Cơ : "Hai họ đến chùa Thập Tự A La Bản Tam Thế thuyết pháp . Tối qua khi hai họ rời khỏi Phiêu Miểu các, Hiên Chi chẳng cũng mặt ?"
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh hỏi Ước lão , trong chùa Thập Tự A La Bản Tam Thế."
Bạch Cơ khẽ, chắc chắn : "Có đấy. Chỉ là Ước Hàn nhận mà thôi. Thậm chí, cả A La Bản Nhị Thế cũng nhận sự tồn tại của A La Bản Tam Thế."
"À? Vậy A La Bản Tam Thế rốt cuộc là... cái gì?"
Bạch Cơ nghĩ ngợi một lúc, : "Thế nhé, Hiên Chi, suy nghĩ một chút, mười ba ở chùa Thập Tự mất tích kỳ lạ cũng là chuyện lớn. Nếu giải quyết sớm, A La Bản Nhị Thế chắc chắn sẽ gặp rắc rối. Hôm nay A La Bản Nhị Thế Bất Lương triệu , thậm chí còn khiến cả huyện thừa kinh động. Quan xưa nay nhiều kiên nhẫn, A La Bản Nhị Thế tính cách khó chịu như thế. Lần , nếu phật lòng huyện thừa đại nhân ở công đường khi chịu hình phạt nặng. Mà chúng nhận lời với Tô Lượng, phần thưởng cũng hậu hĩnh, nên chúng cũng lòng , lập tức chấm dứt t.h.ả.m họa ở chùa Thập Tự, tránh cho A La Bản Nhị Thế chịu tai họa từ trời rơi xuống, chịu đòn roi khổ cực. Ngươi ăn sáng xong, thì theo Ước Hàn đến chùa Thập Tự gặp A La Bản Tam Thế. Đến chỗ A La Bản Tam Thế, ngươi sẽ gặp Bối Đa La và Ly Nô. Ngươi với Bối Đa La, cơ hội và thời gian để thuyết pháp còn nhiều, mắt hãy bảo A La Bản Tam Thế thả ."
Nguyên Diệu ngẩn ngơ, hiểu , nhưng quyết định theo lời của Bạch Cơ.
"Được . mà tiểu sinh thế nào mới thể gặp A La Bản Tam Thế đây?"
Bạch Cơ : "Sau khi chùa Thập Tự, ngươi chỉ cần tìm một chỗ ai, một câu 'A La Bản Tam Thế, xin hãy cho tiểu sinh ', là ngươi thể gặp A La Bản Tam Thế, cũng như thấy Bối Đa La và Ly Nô."
Nguyên Diệu ngơ ngác gật đầu.
Không lâu , Ước Hàn xong bánh trứng phô mai, nấu một nồi cháo, còn chuẩn thêm một ít cá ướp sốt do Ly Nô .
Bạch Cơ mời Ước Hàn cùng ăn sáng, nhưng Ước Hàn từ chối, rằng ăn ở chùa Thập Tự .
Nguyên Diệu cảm thấy việc Ước Hàn chỉ nấu mà ăn chút , nên tiếp tục mời một cách nồng nhiệt.
Ước Hàn thể từ chối lòng hiếu khách của Nguyên Diệu, đành xuống và ăn một chút.
Sau khi ăn sáng xong, Nguyên Diệu cùng Ước Hàn đến chùa Thập Tự.
Khi thấy Nguyên Diệu và Ước Hàn , Bạch Cơ rằng Bối Đa La thể về ngay, nên nàng duỗi một cái ngủ gốc cây bồ đề.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-6-tin-nguong.html.]
Tại phường Tu Thiện, chùa Thập Tự.
Nguyên Diệu và Ước Hàn đến chùa Thập Tự.
Hôm nay, chùa Thập Tự đóng cửa, mở cửa cho công chúng. Các giáo sĩ trong chùa đều hoảng loạn, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, quỳ tượng thần Đấng tối cao A La Ha ở đại điện để thành tâm cầu nguyện.
Thì tin tức truyền đến rằng A La Bản Nhị Thế khiến quan huyện tức giận vì cố tình truyền giáo tại công đường, và đ.á.n.h bằng roi giam ngục.
Các giáo sĩ trong chùa cầu nguyện cho A La Bản Nhị Thế, đồng thời cũng thỉnh cầu Đấng tối cao A La Ha từ bi và bảo vệ ngôi chùa thoát khỏi kiếp nạn oan uổng .
A La Bản Nhị Thế mặt nên một giáo sĩ họ Tần Phó chủ sự của chùa tiếp đón Nguyên Diệu một cách khách sáo.
Phó chủ sự họ Tần chỉ trò chuyện đôi câu với Nguyên Diệu thì đến báo rằng quan huyện nới lỏng, cho phép đến thăm A La Bản Nhị Thế trong ngục.
A La Bản Nhị Thế nhắn nhủ rằng ông đ.á.n.h đau, hy vọng Phó chủ sự Tần lập tức mang t.h.u.ố.c trị thương và quên mang theo thánh thư và giá thập tự đến thăm ông.
Phó chủ sự Tần xin Nguyên Diệu vội vàng chuẩn thuốc, thánh thư, và giá thập tự để thăm A La Bản Nhị Thế trong ngục.
Nguyên Diệu đành tự ở trong chùa Thập Tự.
Nguyên Diệu tránh xa đám đông, thực các giáo sĩ trong chùa đều bận tâm đến chuyện của nên ai chú ý đến , và đến một bức tường, : "A La Bản Tam Thế, xin hãy cho tiểu sinh ."
Vừa dứt lời, trong gian bỗng lóe lên một vệt ánh sáng vàng chói lóa.
Ánh sáng vàng lan tỏa như những làn sóng, từng đợt bao quanh lấy Nguyên Diệu.
Tiểu thư sinh cúi đầu, thấy từ bàn tay đến cánh tay và bờ vai của dần dần biến mất trong ánh sáng vàng.
Nguyên Diệu còn đang ngạc nhiên thì bỗng nhiên mắt tối sầm , chân bước loạng choạng.
Sau một khoảnh khắc mơ hồ, Nguyên Diệu bước một gian kỳ diệu.
Đó là một gian đảo ngược so với thực tại.
Nhìn thoáng qua nơi giống như là một hình ảnh phản chiếu của đại điện trong chùa Thập Tự.
Trên các xà nhà trang trí bằng vàng và bạc, một bức tượng thần với vẻ mặt từ bi treo giữa những bụi gai, hoa tươi, nến, và giá thập tự.
Đó là Đấng tối cao A La Ha của giáo phái Cảnh Giáo.
Khi Nguyên Diệu bước gian kỳ diệu , bộ thứ cũng đảo ngược.
Tuy nhiên, khi đảo ngược, thứ mắt trông bình thường.
Nguyên Diệu thấy trong đại điện mười bốn và một con mèo đen đang quỳ.
Những cùng với con mèo đen, đang quỳ thành một vòng tròn tượng Đấng tối cao A La Ha, và tất cả đều đang lắng điều gì đó.
Trong mười bốn đó, Nguyên Diệu nhận Bối Đa La.
Con mèo đen , Nguyên Diệu chỉ cần bóng dáng thôi cũng đó là Ly Nô.
Nguyên Diệu lên tượng Đấng tối cao A La Ha, và ngạc nhiên khi phát hiện đôi môi của bức tượng đang mở và khép , như thể đang chuyện.
Khi Nguyên Diệu suy nghĩ rằng "tượng Đấng tối cao A La Ha đang chuyện", thì trong đầu lập tức xuất hiện những lời :
"Thánh phụ A La Ha, thánh t.ử Mi Thí Ha và thánh linh Tịnh Phong Vương hợp thành ba oai lực."
"Chân lý vô vi, huyền diệu khó gọi tên, công dụng rõ ràng, gọi là Cảnh Giáo."
"Nếu truy cầu, cố chấp, sẽ thể thanh tịnh và sáng suốt. Nếu thể thanh tịnh và sáng suốt, sẽ thể giác ngộ và chứng đắc."
"Đấng tối cao tiên cử chúng sinh lễ bái chư Phật, chịu khổ chư Phật."
, giọng của Đấng tối cao A La Ha xuất hiện trực tiếp trong tâm trí của Nguyên Diệu, chứ từ tai.
Nguyên Diệu vô cùng ngạc nhiên.
Chẳng lẽ là thần linh giáng thế? truyền giáo là Đấng tối cao A La Ha của Cảnh Giáo?!
Trời ơi, đây là tình huống gì đây, chỉ Bối Đa La của Phật giáo đến Thần Đô, mà ngay cả Đấng tối cao A La Ha của Cảnh Giáo cũng giáng lâm ?!
"À! Vạn năng Đấng tối cao A La Ha! Lại thêm một đến với chúng . Mọi cùng chào đón nào."
Tượng Đấng tối cao A La Ha trong gian phát "giọng ".
Mười bốn cùng một con mèo đen đồng loạt đầu, chằm chằm Nguyên Diệu.
Con mèo đen thấy Nguyên Diệu, ngạc nhiên : "Mọt sách, ngươi đến đây?"
Nguyên Diệu run giọng đáp: "Là Bạch Cơ bảo tiểu sinh đến. Xin hỏi, ai trong các ngươi là A La Bản Tam Thế?"
Ngoài Bối Đa La, mười ba còn đều , vẻ bối rối, ai lời nào.
Nguyên Diệu quan sát kỹ những đó.
Họ nam, nữ, già, trẻ, lớn tuổi nhất là một cụ ông lớn tuổi, còn nhỏ tuổi nhất là một thiếu niên mười tuổi. Họ mặc lụa là gấm vóc, đeo trang sức vàng bạc ngọc ngà, trông giống quý tộc. Có mặc áo vải thô sờn cũ, giày vá chằng vá đụp, giống như dân thường trong chốn thị thành.
Mười ba chắc hẳn là những mất tích một cách bí ẩn gần đây tại chùa Thập Tự, khiến cả Thần Đô bàn tán xôn xao.
Những mất tích vẻ sợ hãi khổ sở, họ tỏ mệt mỏi suy sụp, mà sắc mặt còn hồng hào, tinh thần phấn chấn, biểu cảm bình thản và vui vẻ.
Họ quỳ quanh tượng Đấng tối cao A La Ha lắng thuyết pháp, trông giống như đang tận hưởng một buổi dạo chơi xuân trong ánh nắng tươi sáng.
Ly Nô : "Mọt sách, những đều là Tam Thế, ngươi hiện đang ở bên trong Tam Thế..."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Ý ngươi là ?"
Ly Nô giơ móng chỉ xung quanh, : "Tam Thế chính là ngôi chùa . Ngôi chùa Thập Tự thành tinh, tinh thần truyền giáo của Nhị Thế cảm động, nên tin theo Cảnh Giáo."
"Hả?!"
Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Ly Nô tiếp tục: "Ngôi chùa Thập Tự tự nhận là Tam Thế. Nó thấy Nhị Thế buồn phiền vì thể thu hút tín đồ nên giúp đỡ Nhị Thế. Vì , nó nuốt chửng một , ngày đêm truyền giáo cho họ."
"?!"
Nguyên Diệu càng thêm sững sờ.
Tượng Đấng tối cao A La Ha mấp máy đôi môi, và một giọng trực tiếp vang lên trong đầu Nguyên Diệu. Chính là giọng của A La Bản Tam Thế, tức là ngôi chùa Thập Tự thành tinh.
"Ta vì ngưỡng mộ cha xứ A La Bản mà tự gọi là A La Bản Tam Thế."
Khi Nguyên Diệu hiểu rằng âm thanh phát từ tượng Đấng tối cao A La Ha thực chỉ là ngôi chùa yêu quái, bèn cảm thấy bớt sợ hãi hơn. Hắn tò mò hỏi: "Tại ngươi ngưỡng mộ cha xứ A La Bản?"
Giọng của A La Bản Tam Thế vang lên trực tiếp trong đầu Nguyên Diệu.
"Từ khi thành tinh, vì là yêu quái của một ngôi nhà nên thể tự do, bạn bè vì cô đơn. Những sống trong hầu hết đều nhàm chán, cuộc sống của họ vô cùng tẻ nhạt, đến mức họ. Vì thế, trong lòng trống rỗng. Từ khi cha xứ A La Bản từ Trường An đến Lạc Dương và sống trong , lặng lẽ quan sát cuộc sống của ông, và phát hiện ông vô cùng thú vị. Ông niềm đam mê mãnh liệt với đức tin, cuộc sống của ông tràn đầy sức sống, gì thể đ.á.n.h bại ông, ông thật sự... thật sự quá rực rỡ. Khi thấy ánh sáng của cha xứ A La Bản, trái tim trống rỗng và cô đơn của đột nhiên lấp đầy, cuộc sống tối tăm của cũng ánh sáng, vì theo ông mà tin Cảnh Giáo và tự đặt cho cái tên A La Bản Tam Thế."
Hóa A La Bản Tam Thế chính là ngôi chùa Thập Tự. Nó thành tinh và ảnh hưởng bởi A La Bản Nhị Thế nên tin Cảnh Giáo.
Nguyên Diệu cố gắng hiểu chuyện vì từng gặp điều gì tương tự, trong một thời gian ngắn tiếp nhận thế nào.
Giọng của A La Bản Tam Thế vang lên trong đầu Nguyên Diệu.
"Cha xứ A La Bản lo lắng vì Cảnh Giáo thu hút tín đồ nên giúp ông gánh bớt nỗi lo. Vì nhân lúc ông tổ chức Thánh Lễ, giúp ông chiêu mộ tín đồ. Ta chỉ chiêu mộ mười ba , những khi ngày đêm truyền giáo tin Cảnh Giáo. Họ sống trong , thiếu thốn gì, và cuộc sống vui vẻ. Bây giờ ngươi đến đây, tổng cộng mười bốn ."
Con mèo đen vui : "Ngươi quá ngốc nghếch, đếm , tính cả mọt sách thì tổng cộng là mười sáu , còn và Bối Đa La nữa."
A La Bản Tam Thế : "Ngươi là mèo đen, tính là . Ta chỉ ý định giúp cha xứ A La Bản chiêu mộ tín đồ là con , định giúp ông chiêu mộ một con mèo. Bối Đa La, ý xúc phạm, ngươi cũng là . Hơn nữa, ngươi là dị giáo, thuộc về tà đạo. Ta để ngươi thuyết pháp của là vì ít ngươi cũng là một vị Bồ Tát, tôn trọng ngươi nên để ngươi tắm trong ánh sáng từ bi và vĩ đại của Đấng tối cao A La Ha để gột rửa bụi bẩn dị giáo xám xịt của ngươi."
Ly Nô phục : "Sao gia thể tin Cảnh Giáo?! Đêm qua, tín đồ của ngươi còn kêu đói, gia bữa khuya cho tất cả đấy!"
A La Bản Nhị Thế : "Làm bữa khuya là một chuyện, tin tôn giáo là chuyện khác. Món quà tặng cho linh mục A La Bản là tín đồ con , chứ một con mèo đen."
Nguyên Diệu nhăn mặt : "A La Bản Nhị Thế, ngươi vô lễ với Bồ Tát!"
A La Bản Nhị Thế đáp: "Ta lễ độ với Bồ Tát mà, mấy hôm nay kể cho ngài nhiều kinh điển và câu chuyện của Cảnh Giáo. Ngài hỏi gì đều hết. Vì linh mục A La Bản từng dạy rằng, dùng tình yêu bao dung thế giới , yêu tất cả thứ trong thế giới , bao gồm cả mèo đen và Bồ Tát của tôn giáo khác."
Bối Đa La thấy bèn nở nụ .
Nguyên Diệu quanh, : "Những là những mất tích ở chùa Thập Tự ? Nếu họ tin Cảnh Giáo, ngươi thả họ về?"
A La Bản Nhị Thế đáp: "Ta định thu đủ một trăm mới thả họ về. Một trăm tín đồ Cảnh Giáo sẽ là món quà tặng cho linh mục A La Bản. Khi linh mục thấy đột nhiên một trăm tin Cảnh Giáo, chắc chắn sẽ vui."
Nguyên Diệu nhăn mặt : "A La Bản Tam Thế, ngươi hãy mau thả họ về . Vì họ mất tích một cách bí ẩn ở chùa Thập Tự, gia đình của họ kiện linh mục A La Bản lên quan phủ. Hiện giờ, linh mục đ.á.n.h một trận ở công đường. Đợi đến khi ngươi thu đủ một trăm , thì lẽ linh mục đ.á.n.h c.h.ế.t ."