Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 6: Kình Du
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:35
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiêu Miểu Các, tầng ba.
Tầng ba thực tồn tại. Đó là một vùng hoang dã vô tận của thời gian, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai cùng tồn tại.
Trước n.g.ự.c Nguyên Diệu treo viên vảy rồng hộ thủy mà Bạch Cơ tặng. Hắn bên cầu thang dẫn lên tầng ba, trong lòng khỏi lo lắng.
Sư Hỏa vẻ vui mừng, : "Ta lén Quốc Sư đến đây đấy. Nếu đến Tộc Cá Voi, thật sự thể lấy long tiên hương ?"
Bạch Cơ mỉm : "Được."
Sư Hỏa hỏi: "Ta lấy bao nhiêu thì bấy nhiêu ?"
Bạch Cơ trả lời: "Điều đó thì e là . Ngươi xin họ thì họ sẽ cho ngươi một ít, nhưng nhiều ."
Sư Hỏa thất vọng.
Bạch Cơ liền an ủi: "Tiểu Hống đưa Hiên Chi trở về an , sẽ thưởng cho ngươi một rương long tiên hương khác."
Nghe thế, Sư Hỏa vui hẳn lên, nó lắc bờm vàng cúi thấp xuống đất.
"Được. Cứ để lo. Thư sinh, mau leo lên lưng ."
Nguyên Diệu vội vàng bước chân lên lưng Sư Hỏa.
Bạch Cơ lấy một mảnh khăn lụa che mắt Nguyên Diệu.
"Hiên Chi, xuyên qua từ vùng hoang dã thời gian biển là qua các kẽ hở của gianthời gian. Những ánh sáng muôn màu kỳ ảo sẽ tràn từ đó, chúng sẽ mù mắt thường. Nếu trở thành kẻ mù thì nhất ngươi nên bịt mắt ."
Nguyên Diệu ngơ ngác gật đầu.
Mắt bịt kín, mắt chỉ còn một màu đen.
"Thư sinh vững nhé, chúng thôi." Sư Hỏa lên tiếng.
Nguyên Diệu lo lắng trong lòng, vội vàng gật đầu.
Trong bóng tối, cảm thấy Sư Hỏa dậy, cõng bước lên cầu thang. Dưới tai, tiếng Bạch Cơ từ vọng lên.
"Hiên Chi hiếm khi xuống biển, nhớ dùng mắt để , dùng tâm để cảm nhận, về còn 'Thần Long Phú' đấy."
Nguyên Diệu mà ngờ vực. Lúc chia tay, Bạch Cơ dặn Nước Ô Y trả viên thần châu, đến Tộc Cá Voi lấy viên ngọc cá voi mà nhắc đến việc 'Thần Long Phú'? giờ Nguyên Diệu đang lo lắng về chuyến biển rõ thế nào, nên cũng nghĩ nhiều, chỉ trả lời đại một tiếng.
"Được thôi."
"Mọt sách, nhớ mang cá biển về cho đấy! Đừng quên nhé." Ly Nô ân cần dặn dò.
"Được ."
Nguyên Diệu trả lời.
Bạch Cơ và Ly Nô bên cầu thang, cùng ngẩng đầu tiễn mắt theo Sư Hỏa cõng Nguyên Diệu bước lên những bậc cuối cùng và tiến vùng hoang dã thời gian.
Chớp mắt Sư Hỏa và Nguyên Diệu biến mất trong cõi hư .
Bạch Cơ mỉm : "Ly Nô, lấy bình rượu Đào Hoa Xuân, mang thêm chút điểm tâm, sẽ bên bình phong Sơn Hải để quan sát hành trình của Hiên Chi và Tiểu Hống."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô cũng xem."
Bạch Cơ mỉm : "Được thôi, chúng cùng xem."
Ly Nô suy nghĩ một lát hỏi: "Chủ nhân, Ly Nô một thắc mắc, từ nãy đến giờ vẫn hỏi."
"Cứ hỏi ."
"Chủ nhân, việc đưa định hải thần châu trở về Nước Ô Y và lấy ngọc cá voi từ Tộc Cá Voi, chỉ cần để con Sư T.ử Đá là đủ . Nó một sẽ nhanh hơn, cớ bắt nó cõng thêm Mọt Sách, như thế còn chậm hơn?"
Bạch Cơ khẽ che miệng : "Là để Hiên Chi thể 'Thần Long Phú'. Hiên Chi cảm hứng, những hình tượng hùng vĩ nên chuẩn cho một bất ngờ hoành tráng. Khi trải qua bất ngờ , Hiên Chi chắc chắn sẽ tràn đầy cảm hứng, nên một tác phẩm tuyệt vời."
Ly Nô tò mò hỏi: "Chủ nhân, là bất ngờ gì ?"
Bạch Cơ mỉm : "Là thứ mà Hiên Chi từng thấy bao giờ."
Ly Nô thoáng cảm thấy điều gì đó nhưng nó vốn chẳng bận tâm đến chuyện Nguyên Diệu thơ phú nên cũng hỏi kỹ, chỉ bếp chuẩn rượu ngon và điểm tâm.
Thời gian trôi qua, gian trở nên kỳ ảo, muôn màu sắc như vạn hoa.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, Nguyên Diệu cảm giác như xuyên qua một thứ gì đó. Thân thể dường như tan thành bụi nhưng đau đớn cảm giác gì rõ rệt, chỉ là nhận đang phân tán trong gió, nhẹ nhàng bay . Dù nhắm mắt và bịt kín, mắt là bóng tối mà là những ánh sáng kỳ ảo chớp lóe liên tục, rực rỡ và chói lóa. Những ánh sáng chiếu xuyên qua, ngay cả khi mắt nhắm chặt vẫn cảm nhận .
Bay bổng, trôi nổi, lúc lên cao, lúc chìm sâu. Mờ ảo tựa như khói mà chẳng khói.
Không qua bao lâu, trong cơn mơ hồ Nguyên Diệu chợt nhận cơ thể chỉnh và đang vững lưng Sư Hỏa. Hắn cảm thấy ướt át, như thể bao bọc bởi nước, dòng nước nhẹ nhàng ôm trọn lấy cơ thể .
Trong đầu Nguyên Diệu vang lên giọng của Sư Hỏa: "Cô phụ, thể tháo khăn che mắt và mở mắt ."
Nghe , Nguyên Diệu bèn đưa tay tháo khăn che.
Khi mở mắt, ngỡ ngàng nhận và Sư Hỏa đang ở nước, xung quanh là biển sâu xanh thẳm. Có lẽ nhờ chiếc vảy rồng hộ thủy nên cảm thấy lạnh cũng chẳng ngạt thở. Nước biển ấm áp và nhẹ nhàng, thể hít thở như bình thường, thậm chí còn rõ thứ trong bóng tối. Những cảnh tượng kỳ diệu của đá ngầm và những loài cá đầy màu sắc khiến Nguyên Diệu khỏi kinh ngạc.
Nguyên Diệu định mở miệng nhưng nhận cần cất lời, chỉ cần nghĩ trong lòng cũng thể truyền đạt ý tưởng.
"Tiểu Hống, đây là biển thật ?"
"Phải, chúng đang gần Nước Ô Y. Chỉ nửa canh giờ nữa là sẽ lên bờ. Nước Ô Y mặt nước, là một hòn đảo. Ta thể mặt biển, nhưng nước di chuyển nhanh hơn nên chúng chọn đáy biển. Cô phụ hãy tận hưởng cảnh sắc nơi đáy biển một chút ."
"Được ."
Nguyên Diệu trả lời.
*
Phiêu Miểu Các, phòng ngủ.
Bạch Cơ và Ly Nô quỳ bình phong Sơn Hải. Trên mặt đất bày một bình rượu Đào Hoa Xuân, một đĩa chà là Ba Tư, một đĩa bánh sữa vàng, một đĩa ngọc lộ đoàn, và một đĩa cá khô thơm lừng.
Bạch Cơ nhâm nhi chén rượu Đào Hoa Xuân, chăm chú bức bình phong.
Ly Nô nhón miếng cá khô thơm lừng, mắt cũng rời khỏi bình phong.
Trên bình phong, bức họa Sơn Hải Đồ dừng ở cảnh biển sâu. Có thể thấy một con sư t.ử đang cõng một thư sinh mặc áo xanh lao vun vút đáy biển. Thế giới đáy biển cũng địa hình khác gì mặt đất. Đó là những ngọn đồi trập trùng, những khe sâu hiểm trở, những cánh đồng mênh mông, và những hang động đầy kỳ bí. Thỉnh thoảng những loài cá biển đủ sắc màu và cả những sinh vật khổng lồ lạ thường sẽ trôi ngang qua họ.
Từ hình ảnh Sơn Hải Đồ, thể thấy rõ sư t.ử một lòng chạy ngừng nghỉ. Còn thư sinh áo xanh thì căng thẳng, ngừng giật , run rẩy. Đôi khi, còn suýt ngã nhào khỏi lưng sư t.ử vì quá hoảng sợ.
Ly Nô trầm trồ: "Chủ nhân, hóa thế giới biển cũng thế . Ly Nô thấy hình như chẳng khác gì mặt đất cả."
Bạch Cơ mỉm trả lời: "Biển cả và đất liền vốn là những hình thái luân chuyển theo dòng thời gian. Hôm nay là đất, ngày mai thành đáy biển. Địa hình thể khác biệt nhiều, nhưng sinh vật sống trong đó thì giống ."
Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, đáy biển mèo ?"
Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Dưới biển chỉ cá thôi. mặt biển thì một vương quốc của loài chim biển, gọi đó là Hải Miêu Quốc."
Ly Nô thắc mắc: "Hải Miêu là gì?"
Bạch Cơ giải thích: "Hải Miêu là loài chim mòng biển đuôi đen. Chúng chiếc đuôi màu đen và thường kêu như tiếng mèo, nên mới gọi là Hải Miêu."
Ly Nô hớn hở: "Chủ nhân, Ly Nô cùng ngài đến xem Hải Miêu Quốc."
Bạch Cơ : "Được thôi. Khi đó, sẽ tặng vương quốc cho ngươi, dù cho Hải Miêu chẳng hề liên quan gì đến loài mèo cả."
Ly Nô vui mừng trả lời: "Cảm ơn chủ nhân!"
Trong lòng biển sâu, Sư Hỏa cõng Nguyên Diệu phóng như bay. Khi Nguyên Diệu tưởng thể chịu đựng nổi nữa thì nó cuối cùng cũng dừng , bắt đầu nổi lên mặt nước.
Trên mặt biển, hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả vùng trời.
Nước Ô Y là một hòn đảo cô lập, bốn bề bao quanh bởi biển cả, đầy rẫy những mỏm đá nhọn. Trên đảo, những hang động đục sâu lòng núi, nối tiếp như những ngôi mộ đá xếp dài dọc theo sườn núi.
Sư Hỏa bay thẳng tới hang động lớn nhất đảo, đó chính là hoàng cung của tộc Ô Y.
Nguyên Diệu chăm chú quan sát, thấy dân Ô Y trông giống loài , chỉ khác là lưng họ mọc thêm đôi cánh đen. Họ, cả nam lẫn nữ, đều mặc y phục đen tuyền, vóc dáng nhỏ bé như chim chóc.
Trước cổng lớn của hoàng cung, những tên lính canh mặc áo đen nghiêm trang.
Sau khi Sư Hỏa chuyện với họ, một vị quan viên xuất hiện dẫn Nguyên Diệu và Sư Hỏa trong hoàng cung để yết kiến vị thủ lĩnh tộc Ô Y.
Vị thủ lĩnh của tộc Ô Y cũng dáng nhỏ nhắn, đôi cánh đen lưng, mái tóc bạc phơ và gương mặt hiền từ.
Sau nghi lễ chào hỏi, Nguyên Diệu rút trong tay áo viên định hải thần châu và trao cho tộc Ô Y.
Sư Hỏa chuyện với vị thủ lĩnh, giải thích rằng viên thần châu là món quà của Long Vương, lưu lạc đến đất liền và giờ mang trả .
Quốc bảo tìm thấy, tộc Ô Y vô cùng phấn khởi. Vị thủ lĩnh nâng viên châu sáng rực, về phía Thần Đô ở đất liền, cúi đầu cầu nguyện, ca ngợi công đức của Long Vương.
Tộc Ô Y định tổ chức yến tiệc tại hoàng cung để đãi Sư Hỏa và Nguyên Diệu, nhưng Sư Hỏa khéo léo từ chối. Nó vốn lén lút chạy đến Phiêu Miểu Các giúp Bạch Cơ giải quyết chuyện biển nên chỉ nhanh chóng thành nhiệm vụ trở về nhân gian, tránh để Quang Tạng Quốc Sư phát hiện sự vắng mặt của nó mà lo lắng.
Tộc Ô Y cho mở kho báu, chuẩn lễ vật dâng lên Long Vương.
Nguyên Diệu nhớ lời Bạch Cơ dặn, nếu tộc Ô Y ý tặng quà thì cần từ chối. Vì cũng từ chối. Tuy nhiên, tộc Ô Y vô cùng chu đáo, họ chuẩn nhiều lễ vật, chất đầy như núi bên bờ biển.
Nguyên Diệu và Sư Hỏa liếc , những món quà thực sự thể mang hết .
Nguyên Diệu chân thành cảm ơn tộc Ô Y cùng Sư Hỏa chọn lấy vài món, gói thành ba bọc lớn. Một gói treo lưng Sư Hỏa, một treo quanh cổ nó, và gói cuối cùng treo lên đuôi.
Sau khi tạm biệt tộc Ô Y và rời khỏi Nước Ô Y, Sư Hỏa và Nguyên Diệu tiếp tục hành trình lòng biển.
"Tiếp theo chúng sẽ gặp Tộc Cá Voi. Họ sinh sống ở vùng sâu thẳm nhất của biển cả, xa xôi và khó . Có lẽ chúng sẽ mất vài canh giờ nữa. Hắn cứ nhắm mắt nghỉ ngơi một chút ." giọng của Sư Hỏa vang lên trong đầu Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu băn khoăn, hỏi: "Suốt chặng đường , quan sát cảnh sắc đáy biển và nhận một điều, càng xuống sâu thì sinh vật càng to lớn. Bạch Cơ rằng cá voi và cá chép to cỡ như . Vậy loài cá nhỏ bé sống ở nơi sâu thẳm nhất của biển cả?"
Sư Hỏa kinh ngạc thốt lên: "Gì cơ, cô cô cá voi với cá chép to bằng ?!"
" ." Nguyên Diệu trả lời.
Sư Hỏa im lặng hồi lâu, cuối cùng lẩm bẩm: "Ngươi sẽ rõ khi gặp họ thôi."
"Được." Nguyên Diệu trả lời mà suy nghĩ gì nhiều.
Sư Hỏa trầm ngâm một lát, thêm: "Chúng sẽ sâu trung tâm nơi Tộc Cá Voi sinh sống . Chỉ dừng ở vùng rìa của lãnh địa họ thôi. Họ nhận tin và sẽ chờ chúng ở đó. Những con cá voi mà ngươi sẽ gặp chỉ là loài thường thôi, loại lớn nhất. Cá voi lớn nhất là thần cá voi, nó gọi là 'Thần Cá Voi'... Ngươi thực sự gì về sinh vật biển ?!"
Nguyên Diệu ngơ ngác: "Trước hôm nay từng thấy biển, thể gì về sinh vật biển chứ? Ta bất kỳ sách nào về chúng, tất cả những gì đều nhờ Bạch Cơ kể ."
Sư Hỏa bỗng im bặt. Nó tiếp tục cõng thư sinh áo xanh, lặng lẽ lao trong biển sâu.
---
Phiêu Miểu Các, phòng ngủ
Bạch Cơ và chú mèo đen nhỏ vẫn quỳ bức bình phong Sơn Hải, mắt rời hình bóng động đậy đó.
Mèo đen lo lắng hỏi: "Chủ nhân, họ mang theo nhiều đồ từ Nước Ô Y về như , còn đủ chỗ để bắt cá đem về cho Ly Nô ?"
Bạch Cơ mỉm : "Cá cũng to lắm, chèn chỗ nào đó chắc là thôi."
Mèo đen nghiêng đầu suy nghĩ hỏi tiếp: "Họ mang cá voi về ?"
Bạch Cơ khẽ lắc đầu, : "Không . Cá voi mang về , cá voi là sinh vật lớn nhất của biển cả mà."
Mèo đen ngạc nhiên hỏi: "Chủ nhân, cá voi lớn cỡ nào ?"
Bạch Cơ mỉm trả lời: "Thần Cá Voi của Tộc Cá Voi là con cá voi lớn nhất thế gian, kích thước còn lớn hơn cả thành Lạc Dương nữa."
Mèo đen tròn mắt kinh ngạc.
*
Biển sâu, lòng nước.
Sư Hỏa cõng Nguyên Diệu tiếp tục hành trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-6-kinh-du.html.]
Suốt đường Nguyên Diệu cảm nhận Sư Hỏa đang đưa lặn xuống vùng biển sâu hơn. Dù vảy rồng hộ , Nguyên Diệu vẫn thể thở và rõ nước mà thấy lạnh, nhưng hiểu , thấy trong tai tiếng ù ù như xoáy nước, và đầu bắt đầu đau nhức.
Nguyên Diệu hỏi: "Tiểu Hống, ù tai và thấy đau đầu thế ?"
Sư Hỏa chạy trả lời: "Chuyện bình thường thôi. Cô phụ là , quen sống đất liền, nên cơ thể chịu nổi áp lực của dòng nước và khí biển sâu. Thêm đó đang dùng thần thuật di chuyển nhanh, càng cơ thể ngươi khó chịu hơn. Chỉ đau đầu và ù tai là lắm . Ngay cả pháp thuật hỗ trợ, Quang Tạng Quốc Sư cũng chịu nổi hành trình đáy biển như thế . Ta cảm nhận trong ngươi dòng linh mạch của nước bảo vệ, cứ như ngươi là sinh vật của biển ."
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Sư Hỏa tiếp tục : "Nếu cô phụ thấy thoải mái, hãy nhắm mắt nghỉ ngơi một chút ."
Nguyên Diệu nhăn nhó trả lời: "Tiểu Hống, đừng gọi là 'cô phụ', là cô phụ của ngươi!"
Sư Hỏa : " thấy ngươi giống cô phụ của . Khi cô cô ở đây, cứ để gọi ngươi như thế nhé."
Nguyên Diệu càng đau đầu hơn. Cảm giác mệt mỏi khiến còn sức cãi cọ với Sư Hỏa nữa nên đành im lặng.
Dù nhắm mắt tĩnh dưỡng, nhưng tiếng ù ù từ áp lực đáy biển ngừng khiến đau đầu, cảm giác mê man, nặng nề.
Không bao lâu trôi qua, Sư Hỏa cuối cùng cũng dừng .
"Cô phụ, tỉnh dậy , chúng đến ranh giới lãnh thổ của Tộc Cá Voi ."
Nguyên Diệu mở mắt, thấy họ đang ở một vùng biển sâu tối đen mênh m.ô.n.g vô tận. Xung quanh là những khối đá khổng lồ xếp chồng lên , các khe núi nối dài, và phía xa xa lờ mờ hiện một thành cổ bỏ hoang như bức tường đổ nát.
Sư Hỏa dừng chân một vách đá dựng .
Giữa gian mênh mông, mắt Nguyên Diệu xuất hiện một đoàn lơ lửng. Ít nhất, trong mắt , họ trông giống như con . Những nam nữ, già trẻ, vóc dáng cao lớn, đội mũ từ san hô và tảo biển, mặc y phục màu xanh đen sang trọng. Dẫn đầu là một ông lão với cặp lông mày trắng, mặc áo choàng rộng.
Nguyên Diệu thầm nghĩ: "Chắc đây là Tộc Cá Voi ."
Hắn vội vàng dậy, định bước tới chào hỏi. áp lực của biển sâu và tiếng ù ù trong đầu, Nguyên Diệu cảm thấy đau đầu thể suy nghĩ, thậm chí cũng vững, loạng choạng cách nào đáp lễ.
Thấy , Sư Hỏa : "Cô phụ cứ nghỉ vách đá một lát , sẽ gặp họ. Xong việc sẽ ."
Nguyên Diệu gật đầu, xuống nghỉ ngơi.
Sư Hỏa đặt ba bọc lớn xuống bên cạnh Nguyên Diệu, nhẹ nhàng bay về phía đoàn Tộc Cá Voi.
Sư Hỏa cúi chào ông lão lông mày trắng, đó hai bên trao đổi vài lời. Ông lão chỉ tay về phía tàn tích của thành cổ, Sư Hỏa gật đầu.
Sư Hỏa về phía Nguyên Diệu, điều gì đó với ông lão.
Ông lão giơ tay lên, hiệu cho hai hầu nam nữ bước khỏi hàng. Sau khi ông lão dặn dò vài câu, hai hầu lập tức bay về phía vách đá nơi Nguyên Diệu đang nghỉ ngơi.
Ông lão dẫn theo Sư Hỏa bay về phía tàn tích thành cổ.
Nguyên Diệu một tảng đá lớn ở vách đá, mắt nhắm nghỉ ngơi. Từ lúc xuống biển sâu, tiếng ù ù như xoáy nước ngừng vang trong tai , khiến đầu óc mê man và đau nhức, thoát khỏi.
" Uuu... uuuu......"
Bỗng dưng, từ giữa trung vang lên một âm thanh trong trẻo như tiếng vọng của đại dương, lan tỏa khắp vùng nước sâu. Tiếng vọng dường như xua tan âm thanh ù ù từ dòng xoáy biển sâu, khiến Nguyên Diệu cảm thấy đầu bớt đau hơn. Mở mắt , thấy một nam một nữ từ Tộc Cá Voi đang bay về phía .
Nguyên Diệu chăm chú quan sát.
Người Tộc Cá Voi dáng vóc cao lớn, cao hơn hai mét, hình cường tráng, tứ chi dài, làn da ánh lên màu xanh lam nhạt và tỏa một thứ ánh sáng mờ ảo. Tóc họ rậm rạp như những đám tảo biển, uốn lượn trong nước, đầu trang trí san hô và rong biển. Gương mặt họ rộng, ngũ quan sắc nét, đôi mắt đen như vực sâu lòng trắng. Họ mặc y phục xanh đen thướt tha, chẳng rõ dệt từ loại vải gì, lấp lánh như vảy đuôi cá với những hoa văn rực rỡ.
Cả nam lẫn nữ tộc Cá Voi đều nở nụ dịu dàng khi tiến gần Nguyên Diệu. Ban đầu, sợ hãi, nhưng dần dần cảm nhận sự thiện ý của họ, nên lòng cũng bình tĩnh hơn.
Người nữ tộc Cá Voi phủ lên đầu Nguyên Diệu một tấm áo choàng trong suốt. Chiếc áo như tách biệt khỏi gian xung quanh, lập tức khiến những âm thanh xoáy nước đau đầu biến mất, mang cảm giác thanh thản.
Người nam Tộc Cá Voi đưa tay , dường như dẫn Nguyên Diệu đó.
Nguyên Diệu đưa tay đặt tay tay nam.
Nam và nữ Tộc Cá Voi một trái một , dẫn Nguyên Diệu bay qua những vách đá, khối đá khổng lồ và di tích cổ xưa, như thể đang dẫn tham quan biên giới của Tộc Cá Voi.
Nhờ tấm áo choàng nên Nguyên Diệu còn đau đầu nữa. Hắn nghĩ chuyện quan trọng Sư Hỏa lo nên theo hai dạo chơi một chút cũng , thế là an tâm theo họ ngắm khung cảnh xung quanh.
Càng quan sát Nguyên Diệu càng nhận thế giới đáy biển thật bao la và hùng vĩ, những ngọn núi và vách đá to lớn đến mức khiến lòng dâng lên cảm giác sợ hãi.
Bỗng nhiên một nỗi lo âu vô hình tràn ngập trong lòng Nguyên Diệu, kèm theo nhiều thắc mắc. Tộc Cá Voi sống ở ? Họ sống trong những hang động hình thành từ các tảng đá lớn ? Hay sống trong những di tích khổng lồ xa xăm đó? Tại từ lúc đến đây, hề thấy bất cứ ai khác trong Tộc Cá Voi?
Khi còn đang thắc mắc, Nguyên Diệu bỗng nhận hai Tộc Cá Voi biến mất.
Cảm giác sợ hãi tràn ngập lòng . Nguyên Diệu một lơ lửng giữa dòng nước mênh mông, lòng đầy bối rối và gì.
" Uuu... uuuu......"
Từ trung vang lên tiếng vọng trong trẻo và kỳ vĩ.
Nguyên Diệu xoay theo hướng âm thanh, và ngay lập tức dọa đến hồn bay phách lạc, da đầu tê dại.
Giữa biển sâu, hai con cá khổng lồ đang tiến về phía .
Cả thể hai con cá phát ánh sáng xanh lam kỳ bí, đôi mắt đen ngòm, kích thước của chúng khổng lồ như núi, to đến mức thể dùng lời mà tả . Nếu so sánh, Nguyên Diệu nghĩ rằng ngay cả tòa tháp khổng lồ bên cạnh Vạn Tượng Thần Cung ở Lạc Dương cũng chẳng bằng một phần mười kích thước của chúng.
Hai con cá lớn đang tiến về phía Nguyên Diệu, há miệng , để lộ hàm răng sắc nhọn ghê rợn.
Miệng chúng như một hố đen khổng lồ, đầy sự kinh hãi.
Nguyên Diệu sợ đến mức mắt tối sầm , ngất .
Hai con cá lớn thấy Nguyên Diệu ngất xỉu, chẳng kịp ngậm miệng, chỉ ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .
---
Tại Phiêu Miểu Các, trong phòng ngủ.
Bạch Cơ và Ly Nô vẫn đang uống rượu, bức bình phong
Trên bình phong , hình ảnh hai con cá voi khổng lồ và Nguyên Diệu hiện lên rõ ràng. Nếu kích thước của cá voi là bình thường như cá chép thì Nguyên Diệu chỉ là một chấm đen nhỏ.
Bạch Cơ ngạc nhiên, : "Sao Hiên Chi ngất xỉu ? Ta còn kịp bắt đầu màn bất ngờ mà!"
Ly Nô tò mò hỏi: "Chủ nhân, ngài định cho mọt sách bất ngờ gì ?"
Bạch Cơ trả lời: "Cùng cá voi dạo chơi qua tàn tích của Hải Thần. Cá voi sẽ trình diễn các kỹ thuật biển sâu như cuồng phong, bùng nổ lửa và ảo ảnh biển cả, cho Hiên Chi một trải nghiệm tuyệt vời thể nào quên, giúp khơi dậy ý tưởng, mở rộng tư duy để thành bài 'Thần Long Phú'. Mới chỉ hé miệng còn kịp bắt đầu cuồng phong thế mà Hiên Chi ngất xỉu !"
Ly Nô há hốc miệng: "Chủ nhân, đối với mọt sách đây bất ngờ, mà là cú sốc. Thực sự mà thì ngay cả khi ở đó, chỉ cần thấy hai con cá voi mở miệng và lộ hàm răng, chắc chắn cũng ngất theo. Chúng thực sự quá lớn."
Bạch Cơ trả lời: "Sao thấy chúng lớn? Chỉ là hai con cá voi nhỏ thôi mà."
Ly Nô im lặng.
Bầu trời đầy , ngân hà rực rỡ.
Một cơn gió đêm mát lạnh thổi qua, Nguyên Diệu tỉnh dậy từ cơn mê, phát hiện rời khỏi đáy biển và đang một vùng đất giữa mặt biển.
Sư Hỏa đang xổm bên cạnh, mắt nhắm thiu thiu ngủ.
Nguyên Diệu dậy, động tác của khiến Sư Hỏa tỉnh giấc, đôi mắt to tròn như chiếc chuông đồng của nó mở .
"Cô phụ tỉnh ."
Sư Hỏa lên, vươn vai một cái.
Nguyên Diệu : "Tiểu Hống, hai con cá khổng lồ, chúng to đến mức tưởng tượng nổi, còn lớn hơn cả tòa tháp thông thiên há miệng nuốt , kinh khủng quá!"
Sư Hỏa trấn an: "Cô phụ , đó là cá voi, chúng định nuốt ngươi , chỉ chào hỏi thôi mà."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Cá voi?! Bạch Cơ cá voi chỉ to bằng cá chép thôi..."
Sư Hỏa : "Cô phụ tin lời cô cô ? Cô cô lừa ngươi đấy."
Nguyên Diệu khỏi tức giận.
Một lúc , cơn giận của Nguyên Diệu tan biến, che tay xa xăm, quan sát xung quanh.
Nguyên Diệu nhận và Sư Hỏa đang ở một hòn đảo giữa biển, nhưng rõ đảo ở . Xung quanh chỉ thấy biển rộng mênh m.ô.n.g ánh . Dưới chân Sư Hỏa bốn cái bọc lớn, ba cái là quà từ nước Ô Y, còn một cái rõ là gì.
"Tiểu Hống, đây là ? Người Tộc Cá Voi ? Tại ở đảo ?"
Nguyên Diệu hỏi.
Sư Hỏa trả lời: "Đảo ư? Cô phụ cảm nhận xem."
Nguyên Diệu ngơ ngác, tĩnh tâm , ngay lập tức cảm thấy gió đêm mơn man mặt, và hòn đảo chân dường như đang di chuyển.
"Tiểu Hống, hòn đảo ... đang di chuyển ?"
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Sư Hỏa trả lời: "Cô phụ, đây là đảo . Đây là một vị trưởng lão của Tộc Cá Voi. Vì dọa ngài ngất xỉu nên họ cảm thấy . Thêm đó, cơ thể ngài cũng thể chịu hành trình từ đáy biển, nên để bày tỏ lời xin vị trưởng lão đích đưa chúng qua biển."
" Uuu... uuuu......"
Dường như để trả lời lời của Sư Hỏa, hòn đảo phát một tiếng ngâm dài của cá voi.
Nguyên Diệu kinh ngạc tột độ, lúc mới nhận cá voi lớn đến nhường nào.
Nghĩ đến việc ông lão tóc bạc hóa thành cá voi khổng lồ để đưa , Nguyên Diệu cảm thấy ngại ngùng, vội vàng dậy, cúi đầu con cá chân: "Đa tạ trưởng lão đưa tiễn."
" Uuu... uuuu..."
Cá voi khổng lồ phát một tiếng ngâm dài, như trả lời .
Sư Hỏa : "Cô phụ, đường còn xa, ngươi cứ nghỉ ngơi thêm chút nữa. Chúng sẽ đến ranh giới giữa nhân loại và phi nhân, nơi đó một điểm đặc biệt mà cô cô để . Khi qua kết giới chúng thể trở về Phiêu Miểu các."
Nghe Nguyên Diệu chỉ còn xuống tiếp tục.
Với Nguyên Diệu, việc cưỡi cá voi biển thoải mái hơn nhiều so với khi cưỡi Sư Hỏa đáy biển. Trên mặt biển, tai còn tiếng ồn xoáy lốc cho nhức đầu. Ngồi lưng cá voi, tự do hơn nhiều, thể , thể , xóc nảy, còn tận hưởng gió đêm và ngắm trời.
Nhắc đến gió đêm, Nguyên Diệu chợt nhận đang khoác một chiếc áo choàng trong suốt. Áo choàng vô hình chỉ như một làn sáng mờ, theo gió đêm lung linh, lấp lánh như vảy cá. Đây là tấm tiên y mà nàng cá voi khoác cho ở đáy biển.
Nguyên Diệu định cởi để trả cho trưởng lão Tộc Cá Voi, nhưng Sư Hỏa : "Cô phụ, đây là món quà Tộc Cá Voi tặng ngươi, ngươi cứ mặc . Cởi sẽ thấy lạnh đó."
Nghe , Nguyên Diệu vội cúi đầu cảm tạ trưởng lão chân: "Đa tạ trưởng lão tặng tiên y."
" Uuu... uuuu... "
Cá voi khổng lồ phát một tiếng ngâm dài.
Sư Hỏa lục lọi trong bọc, lấy một cái vỏ sò khép kín, đưa cho Nguyên Diệu: "Đây là ngọc cá voi. Ngươi cầm lấy ."
Nguyên Diệu nhận lấy vỏ sò định mở xem ngọc cá voi trông như thế nào, nhưng mở nên đành bỏ qua.
Hắn cất vỏ sò tay áo, dự định khi về Phiêu Miểu các sẽ đưa cho Bạch Cơ.
Nguyên Diệu chỉ chiếc bọc lạ hỏi: "Tiểu Hống, thêm một bọc nữa?"
Sư Hỏa : "Đây là long diên hương do Tộc Cá Voi tặng . Quốc sư thấy nó quá đắt, chịu mua cho nên tự kiếm lấy để ngửi! Chỉ mất một đêm thôi ngay ."
Nguyên Diệu : "Một đêm? Sao thấy như chúng lâu , cứ ngỡ qua mấy ngày mấy đêm cơ."
Sư Hỏa trả lời: "Thời gian biển khác với thời gian ở nhân gian. Chúng vượt qua thời gian hoang dã và ngược chiều thời gian. Dù lâu nhưng thực chẳng mất mấy canh giờ. Nếu tính theo giờ ở kinh thành, lẽ chúng mới vài canh giờ thôi. Khi về đến nơi chắc trời mới hửng sáng."
Nguyên Diệu hiểu lắm nhưng cũng gật đầu.
Hai tiếp tục trò chuyện một lúc, đó mệt quá bèn xuống ngủ.
Nằm yên một lúc, Nguyên Diệu đột nhiên nhớ điều gì, bèn bật dậy: "Suýt nữa quên mất bắt cá cho Ly Nô! Tiểu Hống mang cần câu ?"
Sư Hỏa ngái ngủ, trả lời: "Không cần câu , cô phụ. Ngươi đừng l, khi đến ranh giới, sẽ lặn xuống biển bắt vài con cá cho con mèo đen đó, cũng muộn."
Nguyên Diệu cũng thấy hợp lý, đành xuống bên cạnh Sư Hỏa và cùng ngủ.
Dưới bầu trời đầy , cá voi khổng lồ đưa một và một con sư t.ử ngáy ngủ tiến về phía chân trời nơi biển và trời giao .