Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 6: A Khôi

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:25
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xong thì vô cùng ngạc nhiên. Bạch Cơ cúi đầu suy tư, đang nghĩ gì. Nguyên Diệu khi tiêu hóa lời A Châu trong đầu, kìm mà hỏi: "A Châu cô nương, tối qua khi tiểu sinh đang nghỉ ngơi trong phòng khách thì vô tình thấy ngươi vội vã qua bên cạnh hòn giả sơn trong vườn . Nhìn hướng vẻ ngươi từ viện của Thiểu Cát bước . Tại lúc đó ngươi vội vã và hoảng hốt như ?"

A Châu xong, sắc mặt đổi đôi chút. Nàng mở miệng như gì đó, nhưng dường như điều khó , cuối cùng nàng trả lời: "Nguyên công tử, chuyện ẩn tình tiện để . Các vị thể hỏi Nhị Lang Quân."

Bạch Cơ : "A Châu, bây giờ tình hình như , cũng chẳng còn gì gọi là ẩn tình ẩn tình nữa. Ta từ ngươi , về phần A Khôi, một lát nữa sẽ hỏi ."

A Châu do dự một lúc, cuối cùng quyết định bộ sự việc.

Sau khi Ô Luân c.h.ế.t, động nhện Ngũ Độc chiếm đoạt, biến thành Ngũ Độc U Phủ. A Châu phản đối, vì với nàng, động nhện đầy những ký ức kinh hoàng và đau khổ, nàng lưu luyến cũng chẳng sở hữu nơi đó.

Kim Hoàn riêng với A Châu rằng, nếu nàng rời khỏi nơi ác mộng thì bà sẽ giúp nàng rời . Sau khi A Châu suy nghĩ, thấy rằng tuy thế gian rộng lớn nhưng nàng , nên cam tâm tình nguyện ở quản gia cho Ngũ Độc U Phủ, cùng sống với Kim Hoàn và những khác.

A Châu dung mạo xinh , tính tình dịu dàng, trong quá trình chung sống, A Khôi và Thiểu Cát đều đem lòng yêu mến nàng. Tính cách A Khôi hào phóng thẳng thắn, còn Thiểu Cát thì trầm lặng và nhút nhát. Cả hai đều bày tỏ tình cảm theo cách riêng, nhưng đều kiên trì, mong giành trái tim của A Châu.

Dù là A Khôi Thiểu Cát, A Châu đều thích, nhưng vì mãi mãi ở Ngũ Độc U Phủ, nàng đành ép chọn lấy một , chấp nhận tình cảm của họ.

Trước mối quan hệ tay ba giữa A Khôi, Thiểu Cát và A Châu, Kim Hoàn thể chấp nhận việc A Châu trở thành của . Nàng thiên vị A Khôi, cũng thiên vị Thiểu Cát, để thứ phát triển tự nhiên, để A Châu tự quyết định.

thích cả A Khôi lẫn Thiểu Cát, A Châu chẳng chọn ai, cũng dám từ chối cả hai, nên cứ lữa mãi đưa quyết định, và cứ sống như .

Năm nay thấy thể trì hoãn thêm nữa, A Châu c.ắ.n răng quyết định sẽ gả cho A Khôi. A Khôi vui mừng khôn xiết, vô cùng hạnh phúc. Thiểu Cát thì đau lòng tuyệt vọng, tinh thần sa sút.

Bỏ qua chuyện của A Châu, nhiều năm về khi Ngũ Độc đến núi Mang, A Khôi và Thiểu Cát một mâu thuẫn, ghét từ lâu. Kim Hoàn trấn áp nên A Khôi và Thiểu Cát mới thể hòa thuận.

Vì chuyện của A Châu, lòng đố kỵ trỗi dậy, mối hận của Thiểu Cát bùng phát, khiến càng thêm căm ghét A Khôi.

Tối hôm qua, buổi yến tiệc, A Châu đưa mã tiền tử* phơi khô cho Thiểu Cát. Khi Thiểu Cát chế độc, cần dùng đến d.ư.ợ.c liệu. Một d.ư.ợ.c liệu phơi khô, vì hầm tối ẩm ướt, lâu ngày thấy ánh sáng mặt trời, thích hợp để phơi d.ư.ợ.c liệu nên thường phơi bên ngoài do A Châu và một gia nhân phụ trách. Khi thiếu loại d.ư.ợ.c liệu nào, Thiểu Cát sẽ bảo để A Châu hoặc gia nhân mang xuống hầm.

* Mã tiền tử: Một loại d.ư.ợ.c liệu độc. Thành phần chính của mã tiền t.ử là strychnine và brucin. Thiên cơ chính là chiết xuất từ mã tiền tử. Ba loại độc d.ư.ợ.c lớn trong cung đình Trung Quốc cổ đại gồm: Thiên cơ, hạc đỉnh hồng, và đoạn trường thảo (tên thông tục: cỏ đoạn trường).

Lúc chạng vạng, Thiểu Cát rằng d.ư.ợ.c liệu trong d.ư.ợ.c thất gần cạn, A Châu khi xong việc ở yến tiệc lập tức tìm mã tiền t.ử phơi khô mang xuống cho Thiểu Cát.

Gần đây, Thiểu Cát đang chế tạo một loại độc mới, đêm nào cũng thức trắng, ngày đêm đảo lộn. A Châu đem mã tiền t.ử xuống hầm, gõ cửa bước . Thiểu Cát đang chăm chú công việc của . A Châu đặt mã tiền t.ử xuống, bổ sung hộp t.h.u.ố.c cần thiết, chuẩn rời .

Bỗng nhiên, Thiểu Cát ngẩng đầu lên, với A Châu: "A Châu, ngươi thật sự suy nghĩ lựa chọn của ? Ta yêu ngươi hơn cả nhị ca, thích hợp phu quân của ngươi hơn."

A Châu lạnh lùng trả lời: "Ta chọn Nhị lang quân và sẽ đổi."

Thiểu Cát gằn, : "Sáng mai, dù ngươi đổi thì ngươi cũng đổi."

A Châu thấy lời , cảm thấy điều gì , bèn hỏi: "Tứ lang quân, hiểu ý ngươi."

Thiểu Cát nhạt: "Nếu nhị ca c.h.ế.t chẳng ngươi sẽ đổi lựa chọn ?"

A Châu sững sờ, : "Nhị lang quân đang khỏe mạnh thì c.h.ế.t ?"

Thiểu Cát trả lời: "Ai ? Ô Luân c.h.ế.t đột ngột, Ha Tang cũng c.h.ế.t bất ngờ, ngũ cũng . Trên đời luôn nhiều sự cố bất ngờ xảy ..."

A Châu hỏi: "Dù bất ngờ cũng nguyên do chứ?"

Thiểu Cát nham hiểm: "Ta cho loại độc mới trong hương liệu của nhị ca. Nhị ca mỗi đêm khi ngủ đều thích đốt hương, chỉ cần đốt hương, sẽ trúng độc mà c.h.ế.t. Nhị ca c.h.ế.t ngươi sẽ đổi lựa chọn, đúng ?"

A Châu kinh hoàng. Dù nàng thích A Khôi Thiểu Cát, nhưng nàng cũng mong họ gặp chuyện và mất mạng. Nếu họ c.h.ế.t vì nàng, Kim Hoàn chắc chắn sẽ oán trách nàng và nàng cũng thể ở Ngũ Độc U Phủ nữa.

A Châu vội vàng chạy khỏi hầm, hốt hoảng lao về viện của A Khôi, ngăn cản đốt hương. Nguyên Diệu thấy A Châu vội vã và lo lắng chạy qua hậu viên, cũng vì lý do .

Khi A Châu đến phòng của A Khôi thì vẫn ngủ, cũng đốt hương. A Châu lập tức thành thật kể chuyện.

Nghe xong lời A Châu, A Khôi giận dữ, lấy hộp hương thường dùng , cẩn thận kiểm tra các hương liệu bên trong và kết quả là độc. Điều nghĩa là Thiểu Cát đang lừa A Châu.

A Châu thở phào nhẹ nhõm. Nàng nghĩ , nhận trong cơn hoảng hốt, nàng mất lý trí. Thiểu Cát thường ngày rời khỏi hầm, thể bỏ độc hộp hương của A Khôi ? Hơn nữa, Thiểu Cát sợ Kim Hoàn, nếu g.i.ế.c A Khôi, tàn sát lẫn , Kim Hoàn chắc chắn sẽ tha cho . Mất A Khôi, Ngũ Độc sẽ mất một cánh tay mạnh mẽ, và cũng khó mà sống sót trong núi Mang. Có lẽ, Thiểu Cát chỉ trút giận nên mới như .

A Châu hiểu . A Khôi thì vô cùng tức giận, lập tức đ.á.n.h Thiểu Cát. A Châu vội vàng ngăn cản còn nhẹ nhàng khuyên giải. A Khôi thấy trong lòng khuyên bèn lời mà bỏ qua. Tuy nhiên, dự định ngày mai sẽ tìm Thiểu Cát để hỏi tội, dù cũng đ.á.n.h một trận để xả giận.

Điều mà A Khôi ngờ là, ngày hôm khi kịp tìm Thiểu Cát thì Thiểu Cát c.h.ế.t .

Nghe xong câu chuyện của A Châu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều , gì.

Bạch Cơ vì đang suy nghĩ, nàng đang cố gắng sắp xếp những thông tin hỗn loạn trong đầu, để suy xét tính chân thực và hợp lý của chúng.

Nguyên Diệu vì đầu óc trống rỗng, những thông tin mờ mịt khiến cảm thấy choáng váng, thể suy nghĩ gì.

lúc đó Thanh Minh bước phòng. Hắn thấy Kim Hoàn giường La Hán, nét mặt vẫn như còn sống, kìm mà tiến tới, lau nước mắt và tỏ lòng thương tiếc.

"Ôi, tình yêu của đời , chủ nhân của linh hồn , chúng còn kịp cùng thưởng thức hoa rắn, nàng ?"

A Châu gối, ngẩn ngơ.

Nguyên Diệu kìm , an ủi Thanh Minh: "Sự đời vô thường, Thanh Minh hãy nén đau thương."

Nghe thấy Nguyên Diệu lên tiếng, Thanh Minh càng thương hơn, : "Con thú cưng nhỏ, nàng nhẫn tâm bỏ , để một cô đơn lẻ loi, đơn côi chiếc bóng..." Nguyên Diệu vội vàng an ủi.

Sau khi Thanh Minh một hồi, Bạch Cơ mới hỏi: "Thanh Minh, Vong Xuyên thế nào ?"

Thanh Minh : "May mà thương nặng, chỉ là vết thương ngoài da. Ta giúp nàng xử lý vết thương xong thì A Khôi đến xin . Ta nghĩ hai họ cần chuyện với , mà ngoài, ở cũng tiện nên cáo từ . Ôi, yêu của , yêu nhất c.h.ế.t ..."

Thanh Minh tiếp tục gào , trong khi thực sự đau lòng chỉ lặng lẽ quỳ gối gì. Bạch Cơ tiếng Thanh Minh đau đầu, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, chúng ngoài thôi. Đi dạo một chút để tai yên tĩnh hơn."

"Được." Nguyên Diệu trả lời.

Thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời , Thanh Minh cũng chán nữa, vội vàng dậy chạy theo : "Ta xong . Hai đợi với, các định chơi? Đừng bỏ ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dạo trong hoa viên, Thanh Minh cũng lẽo đẽo theo . Bạch Cơ vui, : "Thanh Minh, và Hiên Chi đang dạo, ngươi theo gì?"

Thanh Minh trả lời: "Ta cùng với các ngươi."

Bạch Cơ : "Ta Hiên Chi , cần ngươi nữa. Hiên Chi , cũng cần ngươi. Ngươi hoặc tự chơi một hoặc về vực U Minh của ngươi ."

Thanh Minh tức giận : "Bạch Cơ quá đáng lắm. Trong nhân gian câu gì nhỉ, gì mà gọi gì đó, xua gì đó..."

Nguyên Diệu : "Gọi là đến, xua là ."

Thanh Minh : " ! Bạch Cơ đúng là gọi là đến, xua là với bạn bè ?! Ta cắt đứt quan hệ với ngươi!"

Bạch Cơ chỉ tai yên tĩnh một chút, : "Thì cứ tạm thời cắt đứt một thời gian ."

Thanh Minh : "Ta cắt đứt quan hệ mãi mãi!"

Bạch Cơ : "Cũng ."

Thanh Minh : "Dù ngươi xin , cũng sẽ hòa giải với ngươi ."

Bạch Cơ : "Không hòa giải thì thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-6-a-khoi.html.]

Thanh Minh : "Ta thực sự cắt đứt quan hệ với ngươi đó."

Bạch Cơ : "Cắt đứt thì cắt đứt."

Bạch Cơ và Thanh Minh đối đáp, quyết định cắt đứt quan hệ. Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, Thanh Minh , hai cộng cũng sống hơn ngàn năm, đều là đại yêu quái, giống như trẻ con tám tuổi thế ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi, trưởng thành, là Thanh Minh quá trẻ con."

Thanh Minh : "Thú cưng nhỏ, cũng trưởng thành, là Bạch Cơ quá trẻ con."

Nguyên Diệu khuyên: "Dù ai trẻ con ai trưởng thành thì các ngươi đừng nhắc đến chuyện cắt đứt quan hệ gây tổn thương tình cảm nữa. Mọi bạn bè, đó là duyên phận hiếm , trân trọng tình bạn và yêu thương ."

Nguyên Diệu kiên nhẫn khuyên giải Bạch Cơ và Thanh Minh. Trong lúc chuyện, ba đến bên cạnh hòn giả sơn trong vườn hoa, từ bên trong giả sơn vang lên tiếng .

Một giọng là của A Khôi, một giọng là của Vong Xuyên. Bên trong hòn giả sơn một kho bí mật, chứa bảo vật của Ngũ Độc U Phủ. Lúc nãy, A Khôi xin Vong Xuyên, Vong Xuyên tha thứ cho y hai bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh hiện tại. Kim Hoàn c.h.ế.t, Thiểu Cát c.h.ế.t, Hoa Bảo cũng c.h.ế.t, Ngũ Độc chỉ còn hai bọn họ, thế nàng lực đơn bạc, tương lai khó đoán. Ngũ Độc U Phủ còn kẻ thù là Sơn Quân bên cạnh luôn rình rập, nguy hiểm từng giây. Trong núi Mang nhiều yêu quái ác nhòm ngó địa bàn của Ngũ Độc từ lâu và đều khó đối phó, tương lai thật sự hiểm nguy.

A Khôi nhớ đến Càn Khôn Linh Cổ, Kim Hoàn c.h.ế.t y chiếm lấy Càn Khôn Linh Cổ để giúp ích cho tu luyện của . A Khôi lén đến kho bí mật hòn giả sơn để lấy Càn Khôn Linh Cổ. Vong Xuyên cảm thấy gì đó bèn lén theo A Khôi đến kho, thấy y độc chiếm Càn Khôn Linh Cổ thì trong lòng vô cùng thất vọng, nhịn bước đối chất với y.

A Khôi ủ rũ : "Tam , hiện giờ tình cảnh như thế , cách nào, cũng đủ khả năng ở núi Mang nữa. Sau khi lo liệu xong tang lễ cho đại tỷ, tứ , ngũ , định mang theo A Châu rời khỏi núi Mang. Ta và nên sẽ quá đáng, chỉ cần Càn Khôn Linh Cổ, còn Ngũ Độc U Phủ và tất cả tớ, tài sản và bảo vật ở đây đều để cho ."

Vong Xuyên nghẹn ngào, buồn bã : "Ta quan tâm đến Càn Khôn Linh Cổ, nếu quan tâm thì năm xưa cũng lấy nó để cùng dùng. Ta cũng quan tâm đến tài sản và tớ. Nhị ca để đây một , chẳng đẩy hố lửa ? Sơn Quân sẽ bỏ qua cho ư? Những yêu quái ác độc ở xung quanh cô đơn lẻ loi, liệu chúng bỏ qua cho ? Một núi Mang thể sống nổi."

A Khôi do dự một lúc lâu mới : "Ngươi cũng thể rời khỏi núi Mang."

Vong Xuyên : "Nhị ca thể mang theo ?"

A Khôi chút do dự, lắc đầu, : "Không . Tam , ... chúng nên mỗi một ngả thì hơn."

Vong Xuyên đau lòng : "Tại ?"

A Khôi im lặng một lúc, : "Tam , chúng mỗi một ngả thì hơn. Ngươi nóng tính, đôi khi khó kiểm soát cơn giận, trút lên xung quanh. Vừa nãy còn đ.á.n.h ngươi, đây cũng thỉnh thoảng tay với ngươi và ngũ ... Đại tỷ còn, ngươi nên ở gần ."

Vong Xuyên đau lòng : "Vậy A Châu thì ? Tại A Châu thể ở cùng ngươi?"

A Khôi : "A Châu giống ngươi, sẽ hại A Châu. Vì yêu nàng."

Vong Xuyên : "Nhị ca, vì A Châu thích nên mới đưa cùng ?"

A Khôi lắc đầu, : "Không ."

Vong Xuyên cầu xin: "Nhị ca, cầu xin hãy đưa cùng. Đừng bỏ một . Ta sẽ cầu xin A Châu, nếu A Châu đồng ý thì các hãy đưa cùng ?"

A Khôi trả lời: "Chuyện liên quan đến A Châu. Tam , sẽ đưa cùng ."

Vong Xuyên khẩn cầu mãi , bèn một câu trả lời: "Vì ?"

A Khôi do dự một hồi lâu mới trả lời: "Vì ..."

A Khôi định thì Bạch Cơ, Thanh Minh và Nguyên Diệu bước tới gần giả sơn, tiếng của ba cắt ngang lời A Khôi, khiến A Khôi chỉ thể trả lời qua loa: "Tam , Ngũ Độc mất ba , giờ chỉ còn hai, cần sống chung nữa."

A Khôi gặp mặt Bạch Cơ và những khác, xong lập tức cầm Càn Khôn Linh Cổ rời bằng một lối khác, chỉ để Vong Xuyên ngẩn ngơ đó.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh vòng qua giả sơn, tình cờ thấy Vong Xuyên một trong bụi hoa.

Vong Xuyên giật , khi chào hỏi Bạch Cơ và những khác, nàng thở dài: "Bạch Cơ đại nhân, đêm khi đến Phiêu Miểu các ngờ tình huống trở nên như thế ."

Bạch Cơ an ủi Vong Xuyên, : "Thế sự vô thường, biến đổi trong chớp mắt, nhiều khi con thể kiểm soát nên cũng đành bất lực mà thôi."

Vong Xuyên hoang mang hỏi: "Ngũ c.h.ế.t một cách kỳ lạ, Tứ và đại tỷ cũng c.h.ế.t bất ngờ, rốt cuộc chuyện là thế nào đây?"

Bạch Cơ thành thật trả lời: "Hiện tại cũng manh mối nào."

Thanh Minh suy nghĩ một lúc, : "Thường thì trong những vụ g.i.ế.c , ai lợi nhất sẽ là hung thủ. Trong tình huống ai là lợi nhất?"

Nguyên Diệu trả lời: "Sơn Quân."

Thanh Minh nghẹn lời, trả lời: "Ờm, giống như là Sơn Quân ."

Thanh Minh gì thêm nữa.

Nguyên Diệu hỏi: "Vong Xuyên cô nương, thể hỏi một chút, năm các ngươi vì trở thành ?"

Vong Xuyên hồi tưởng một hồi trả lời: "Thực cũng rõ lắm. Ta là cuối cùng trong năm gia nhập. Trước , đại tỷ, nhị ca, tứ và ngũ quen . Cũng là duyên phận, cũng dài dòng. Chúng thuộc tộc Thủ Cung Hà Đông, một bảo vật gọi là Càn Khôn Linh Cổ. Để tranh đoạt Càn Khôn Linh Cổ, các bộ tộc Thủ Cung c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhiều năm, yên bình. Khi đó kẻ thù tấn công thôn làng của chúng để cướp Linh Cổ, chúng g.i.ế.c chóc, cướp bóc, tàn sát cả thôn. Phụ mẫu và của đều kẻ thù g.i.ế.c c.h.ế.t, chỉ còn trưởng lão và cùng một vài hộ vệ sống sót, mang theo Càn Khôn Linh Cổ chạy thoát. Trên đường chạy trốn, kẻ thù vẫn ngừng truy đuổi, diệt sạch trưởng lão và . Trong quá trình trốn chạy, các hộ vệ cũng lượt hy sinh..."

Ta và Trưởng lão đều thương nặng. Khi cả hai sắp địch g.i.ế.c hại, may mà gặp Đại tỷ, Nhị ca và ba còn . Họ tiêu diệt kẻ thù cứu lấy và Trưởng lão. Trưởng lão qua khỏi chỉ còn . Đại tỷ an ủi , giúp trị thương, và bốn họ còn hộ tống trở về làng để tìm đồng tộc. làng lửa thiêu rụi, chẳng còn ai sống sót. Ta vô cùng đau khổ, cảm thấy trời đất cuồng, trong lòng trống trải cô đơn, tiếp tục sống như thế nào. May mà Đại tỷ động viên tiếp thêm sức mạnh. Trong thời gian dưỡng thương, họ chăm sóc bảo vệ . Từ đó chúng gắn bó, quyết định kết nghĩa . Để bày tỏ lòng ơn với Đại tỷ và thể hiện tình nghĩa, mang Càn Khôn Linh Cổ chia sẻ cùng . Sau đó, chúng tới núi Mang, nơi linh lực dồi dào hơn. Đây chính là câu chuyện kết nghĩa của chúng . Còn về quá trình kết nghĩa của Đại tỷ và Nhị ca thì rõ lắm."

Bạch Cơ ngạc nhiên: "Thì Càn Khôn Linh Cổ là của ngươi."

Vong Xuyên đáp: "Đó là bảo vật của dòng tộc Hà Đông Thủ Cung chúng , nhưng giờ còn đồng tộc, Trưởng lão cũng qua đời nên nó thuộc về . Mà của cũng là của chúng , cần phân biệt."

Khi nhắc đến , Vong Xuyên kìm mà rơi nước mắt, nghĩ về Kim Hoàn, Thiếu Cát, Hoa Bảo.

"Bạch Cơ đại nhân, tương lai sẽ , nhưng mắt, chúng cần lo hậu sự cho Đại tỷ, Tứ và Ngũ . Trời nóng thế , e rằng t.h.i t.h.ể họ sẽ nhanh chóng phân hủy, để dặn dò hầu đưa t.h.i t.h.ể băng thất bảo quản ."

Bạch Cơ gật đầu.

Vong Xuyên cúi chào rời . Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Thanh Minh đó, mỗi chìm trong dòng suy nghĩ riêng.

Thanh Minh lẩm bẩm: "Thật ngờ Càn Khôn Linh Cổ là của loài thằn lằn."

Nguyên Diệu thở dài: "Vong Xuyên cô nương cũng thật khổ, may mà gặp bốn . giờ của họ sinh ly t.ử biệt, mỗi một phương trời."

Thanh Minh : "Chuyện càng lúc càng rối rắm. Bạch Cơ nghĩ ?"

Bạch Cơ trả lời mà hỏi : "Thế ngươi nghĩ thế nào, Thanh Minh?"

Thanh Minh đáp: "Từ lúc chuyện, từng nghi ngờ kẻ ngoài cuộc. Ta linh cảm rằng kẻ gây chuyện là một trong Ngũ Độc. Ban đầu, nghi Kim Hoàn nên tiếp cận nàng , thăm dò, nhưng nàng c.h.ế.t. Sau đó, nghi ngờ A Khôi nhưng dường như . Rồi nghi ngờ Vong Xuyên nhưng cảm giác vẫn đúng. Nàng giống như đang dối. Ta nhạy với dối, chỉ cần chột nhận ngay. Vong Xuyên dối. Nỗi đau, sự bối rối, hoang mang của nàng đều là cảm xúc thật."

Bạch Cơ mỉm tự hào: "Thanh Minh, lừa ngươi bao nhiêu , ngươi vẫn nhận lời dối của mà."

Thanh Minh tức tối: "Ta cố ý để ngươi lừa đấy. Biết rõ là lời thật nhưng vẫn sẵn sàng ngươi lừa."

Bạch Cơ nhẹ nhàng: "Thanh Minh, sẽ lừa ngươi nữa."

Thanh Minh càu nhàu: "Lại lừa ."

Nguyên Diệu cảm thấy bối rối: "Tiểu sinh thật nghĩ gì nữa. Bạch Cơ, tiểu sinh đồng tình với Thanh Minh, Vong Xuyên chân thành, lời và cảm xúc của nàng dấu hiệu giả dối."

Bạch Cơ thở dài: "Trong lòng và cả phi nhân đều một bức màn ngăn cách giữa mặt thiện và ác, trong phần tối đó chứa đựng những bí mật sâu kín nhất. Để cuộc sống yên , ai chạm đến bức màn của kẻ khác. Để sống bình thường, con cũng phá vỡ màn chắn trong lòng . Nếu bức màn kéo xuống thì ngay cả bản cũng sẽ lừa, tin điều cho là thật."

Nguyên Diệu và Thanh Minh xong đều lặng .

Bạch Cơ giơ cổ tay để lộ sợi dây trường mệnh ngũ sắc: "Sợi dây đan từ năm sợi tơ. Khi đan dây trường mệnh, lúc sơ ý đan sai. Lúc tháo , đan . Để gỡ rối một sợi dây, hai cách: hoặc mất thời gian mà cẩn thận gỡ từng sợi tơ, hoặc đơn giản hơn, cắt ngay đoạn tơ rối. Chỉ cần một sợi cắt đứt thì cả dây sẽ tuột, và chỗ sai lệch cũng dễ gỡ hơn nhiều."

 

Loading...