Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 5: Tu hành

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:06
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu và A La Bản Nhị Thế một vòng trong đại sảnh nhưng tìm thấy Bối Đa La. Họ hỏi thăm các giáo sĩ và tín đồ đang cầu nguyện trong sảnh, ai cũng nhớ rằng Bối Đa La từng thiền tượng thần A La Ha, nhưng ai để ý biến mất từ lúc nào.

A La Bản Nhị Thế xoa đầu suy nghĩ, : "Ôi! Đức từ bi Đấng tối cao A La Ha ơi! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ? Mọi biến cả ?"

Trong lòng Nguyên Diệu lo lắng bối rối, suy nghĩ một lúc quyết định về Phiêu Miểu các tìm Bạch Cơ.

"Trụ trì A La Bản, tiểu sinh cũng hiểu chuyện gì xảy . Tiểu sinh sẽ về Phiêu Miểu các một chuyến, gọi Bạch Cơ đến giải quyết việc ."

A La Bản Nhị Thế gật đầu, : "Được . Nguyên , cũng cảm thấy trong nhóm các ngươi, chỉ tỷ Bạch Cơ là trông đáng tin một chút. Hơn nữa, hôm qua còn giảng xong giáo lý cho tỷ ! Ôi, đức từ bi Đấng tối cao A La Ha ơi! Đợi tỷ Bạch Cơ đến, sẽ tiếp tục truyền bá phúc âm thần thánh cho họ."

Nguyên Diệu thời gian trò chuyện thêm với A La Bản Nhị Thế, vội vàng cáo từ.

*

Chợ Nam, Phiêu Miểu các.

Khi Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, đại sảnh ai, lập tức thẳng gian trong.

Gian trong cũng ai.

Nguyên Diệu vòng qua bình phong Hà Đồ Lạc Thư, bước đến bên cửa sổ, bên ngoài.

Cỏ thơm xanh rì, cây cối um tùm, ánh nắng xuân màu hổ phách, những đóa hoa s.ú.n.g khẽ lay động trong gió xuân.

Dưới tán cây Bồ Đề, một con rồng trắng nhỏ đang cuộn chiếc bồ đoàn, bên cạnh nó là một hũ rượu lật nghiêng và một ít điểm tâm còn sót .

Rồng trắng nhỏ nhướn hình linh hoạt của lên, dường như đang chuyện với ai đó từ xa.

Vì tán lá cây Bồ Đề che khuất tầm , từ góc độ của Nguyên Diệu, thể thấy đang chuyện với Bạch Cơ là ai.

Rồng trắng nhỏ : "Vậy ngài sẽ sớm ?"

"...Ở đó thể tìm thứ mất. Ta đó thêm vài ngày."

Một giọng nữ trong trẻo, thánh thót vang lên.

"Còn Ly Nô thì ?" Rồng trắng hỏi.

"Nó hứng thú với những câu chuyện ở dị giáo, sẽ ở với ."

"Vậy chuyện tạm thời giải quyết ?" Rồng trắng thờ ơ hỏi.

"Tạm thời cứ như ."

"Được thôi." Rồng trắng .

Một lúc , giọng nữ từ tán cây Bồ Đề vang lên: "Đến giờ cơm tối, và Ly Nô vẫn sẽ Phiêu Miểu các. Ngươi đừng nghĩ mặt thì thể lười biếng. Ly Nô theo , việc nấu cơm tất nhiên là ngươi lo liệu."

Rồng trắng nhỏ cuộn tròn .

"...Không thể mua cơm ngoài ?"

"Không . Chỉ cơm tự nấu mới linh hồn."

" nấu ăn, cũng từng nấu bao giờ..."

"Làm những việc từng cũng là một cách tu hành trong nhân gian, giúp ngươi đạt một trái tim con ."

"..."

"Hôm nay ngươi giặt quần áo ? Đã quét dọn Phiêu Miểu các ? Đã lau bụi các kệ hàng ? Đừng lười biếng, lát nữa còn chuẩn bữa tối nữa đấy."

"...Ta sẽ ngay."

Rồng trắng nhỏ vươn một cái, hóa thành hình dậy.

Phía cây Bồ Đề còn phát âm thanh nào nữa.

Nguyên Diệu nhịn mà hỏi: "Bạch Cơ đang chuyện với ai ?"

Bạch Cơ uể oải đáp: "Không chuyện với ai cả. Hiên Chi về ?"

Nguyên Diệu bận tâm tới việc Bạch Cơ chuyện với ai, mà : "Bạch Cơ, chùa Thập Tự quả thật điểm bất thường, Ly Nô lão và Bối Đa La đều bất ngờ biến mất."

Bạch Cơ : "Không biến mất , họ vẫn còn ở đó, chỉ là ở chùa Thập Tự chơi thôi, Hiên Chi cần lo lắng."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chuyện rốt cuộc là thế nào ?"

Bạch Cơ giải thích, đáp: "Đợi vài ngày nữa Hiên Chi sẽ . Ôi, giờ còn quét dọn, giặt quần áo và nấu ăn nữa. Hôm nay cần giặt quần áo, nhưng nấu ăn. Hiên Chi nấu ăn ?"

Nguyên Diệu lo lắng : "Nấu ăn gì chứ? Bạch Cơ, chúng chùa Thập Tự tìm Ly Nô lão và Bối Đa La..."

Bạch Cơ đáp: "Không cần tìm, họ sẽ trở về Phiêu Miểu các để ăn tối."

Nguyên Diệu : "Vậy cần đến chùa Thập Tự nữa ?"

Bạch Cơ : "Không cần, Bối Đa La sẽ lo liệu thứ. Chùa Thập Tự bây giờ là nơi tu hành của Bối Đa La, khi ông đạt giác ngộ mà ông , chuyện sẽ giải quyết. Hiên Chi, hôm nay nên nấu món gì đơn giản, Bối Đa La hài lòng nhỉ?"

Nguyên Diệu nhớ tới lời của Ước Hàn ở chùa Thập Tự, buột miệng : "Hoành thánh!"

Bạch Cơ hỏi: "Hoành thánh như thế nào?"

Nguyên Diệu đáp: "Hoành thánh là món từ bột mì, chắc dùng bột mì. Sau đó, tiểu sinh rõ nữa."

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Thôi, tiên hãy quét dọn ."

Thế là, Bạch Cơ dậy, xắn tay áo lên, đội khăn trùm đầu, cầm lấy chổ, bắt đầu quét dọn Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ quét dọn kỹ lưỡng, từ đại sảnh, gian phòng bên trong, hành lang đến cây Bồ Đề, tất cả đều quét sạch sẽ từng chút một.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, bao giờ thấy Bạch Cơ siêng năng như .

khi Bạch Cơ quét dọn, sắc mặt của nàng dần trở nên vô cùng khó coi, như thể đang kìm nén một ngọn lửa giận trong lòng.

"Thật sự xem là nô tì ? Cái gì mà thử những điều từng , giúp tu luyện tâm , đúng là mệt c.h.ế.t . Nếu nể tình ngài là Bồ Tát, sẽ chịu tội ."

Nguyên Diệu cầm một cái khăn lau, định lau bụi cho quầy hàng và kệ hàng để giảm bớt công việc của Bạch Cơ, nhưng đột nhiên vài vị khách đến mua hương liệu.

Nguyên Diệu đành đón khách.

Khi các vị khách dạo trong đại sảnh, họ thấy Bạch Cơ đang cẩn thận quét dọn và lau chùi kệ hàng, bèn khen ngợi: "Cô nô tì việc siêng năng và cẩn thận, còn hơn cả nô tì Tân La nhà . Nàng bao nhiêu bạc ? Có bán ?"

Nguyên Diệu mở miệng định gì đó nhưng im lặng.

Bạch Cơ vung cây chổi lên, một tay chống hông, : "Ta là chủ nhân của Phiêu Miểu các, nô tì. Không bán, bán, ngay cả hương liệu cũng bán cho các ngươi, ăn với các ngươi nữa, mau khỏi đây, đừng bẩn sàn quét."

Nguyên Diệu vội vàng ngăn , : "Bạch Cơ, Bối Đa La trêu ngươi, ngươi đừng nổi giận với khách. Đây là những vị khách hiếm hoi lắm, cả năm cũng thấy mấy . Nay Phiêu Miểu các khó khăn lắm mới buôn bán khấm khá một chút, vài khách hàng đến, ngươi đừng đuổi họ ..."

Bạch Cơ , cố gắng nén giận, cầm chổi bên trong.

Nguyên Diệu vội vàng xin khách hàng.

Các vị khách : "Có chủ nhân nào mà tự tay quét dọn ? Tính tình nô tì , nóng nảy quá, mua nữa."

"Siêng năng cẩn thận gì chứ, bằng tính tình ."

"Nô tì nhất là tính tình , hiền lành."

Nguyên Diệu tiếp đón xong các vị khách mua hương liệu, thành giao dịch, thu tiền và ghi sổ xong, bèn vội vàng hậu viện tìm Bạch Cơ, định an ủi nàng một chút.

Trong bếp khói bếp bay lên nghi ngút, Bạch Cơ đang nhóm lửa nấu cơm.

Nguyên Diệu bao giờ thấy Bạch Cơ nấu ăn, trong lòng vô cùng ngạc nhiên, vội vàng bếp kiểm tra.

Trong bếp, bếp lửa đang cháy, một cái nồi sắt đặt bếp, bên trong là nửa nồi bột mì.

Nồi sắt đang khô rang bột mì, đáy nồi đỏ lên, bột mì bắt đầu cháy khét.

Bạch Cơ từ xa quan sát, thấy Nguyên Diệu đến, bèn hỏi: "Hiên Chi, hoành thánh vẫn xong ?"

Nguyên Diệu cũng nấu ăn, nồi bột mì, nghĩ một lúc, : "Hoành thánh là món nước, ngươi cho nước !"

Nguyên Diệu đến bên giếng cổ, múc nửa thùng nước. Bạch Cơ nhận lấy thùng nước, đổ nước chiếc nồi sắt nung đỏ.

Một làn khói nước khổng lồ bốc lên từ nồi sắt, hóa thành nước.

Cùng lúc đó nồi sắt "rắc" một tiếng, vỡ tan.

Nửa nồi bột mì b.ắ.n lên như bụi, bột mì trong khí bốc cháy. Cả gian bếp trở nên khói mù mịt, đầy nước.

"Không xong , chạy mau!"

Bạch Cơ lập tức vứt thùng nước và chạy thoát ngoài.

Nghe thấy , Nguyên Diệu cũng lập tức chạy theo Bạch Cơ khỏi bếp.

Khi cả hai chạy khỏi bếp, họ phát hiện bếp bắt đầu bốc cháy.

Nguyên Diệu kinh hãi : "Bạch Cơ, bếp cháy !"

Bạch Cơ thản nhiên đáp: "Không , cháy nổi , để dập lửa."

Bạch Cơ niệm chú nước, một cột sóng khổng lồ từ giếng cổ trồi lên, cuộn nhà bếp.

Ngọn lửa trong bếp lập tức dập tắt.

Tuy nhiên, dù lửa tắt nhưng cảnh tượng trong bếp chắc chắn trở thành một đống lộn xộn, vô cùng thê thảm.

Bạch Cơ gốc cây Bồ Đề, : "Hiên Chi, hiểu một đạo lý."

Nguyên Diệu mệt mỏi hỏi: "Đạo lý gì?"

"Làm cơm còn nguy hiểm hơn cả chiến đấu!"

"Tại ngươi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-5-tu-hanh.html.]

"Ta từng g.i.ế.c vô hung thú thời hồng hoang, đ.á.n.h bại nhiều kẻ địch mạnh, nhưng nguy hiểm và kinh hãi bằng việc nấu cơm."

Nguyên Diệu buồn rầu đáp: "Bạch Cơ, do việc nấu cơm nguy hiểm mà là vì ngươi bừa nên mới đốt cháy nhà bếp. Chúng phá tan nát cái bếp như thế , khi Ly Nô trở về chắc chắn sẽ nổi giận."

"Tính tình Ly Nô , sẽ giận . Vừa khách cũng sai, đối với hầu, sự siêng năng chỉ là phụ, quan trọng nhất là tính cách ."

Bạch Cơ hổ, lẳng lặng rời .

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, lấy hết can đảm bước bếp để dọn dẹp tàn cuộc.

Ly Nô sẽ giận Bạch Cơ nhưng chắc chắn sẽ giận , vì hơn hết là dọn dẹp đống tàn tích để phòng ngừa.

Nguyên Diệu dành cả buổi chiều để dọn dẹp bếp. Cuối cùng, cũng thu dọn sạch sẽ những gì Bạch Cơ phá hoại. Tuy nhiên, một dụng cụ nấu nướng và những chiếc hũ sành chứa gia vị bí truyền của Ly Nô đều còn.

Bạch Cơ gốc cây Bồ Đề, phơi nắng, lo lắng. Trong lúc phiền não, nàng cầm một quyển kinh Phật lên, chú tâm , cẩn thận học thuộc những lời trong đó.

"Tam Không, bao gồm sinh, pháp, và cụ. Tam Huệ, gồm , suy ngẫm, và tu hành. Tam Thân, gồm pháp , báo , và hóa . Tam Bảo, bao gồm Phật, Pháp, và Tăng..."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ đang ?"

Bạch Cơ ngừng học thuộc, đáp: "Hiên Chi, đang tổng hợp và học thuộc những nội dung trong kinh Phật."

Nguyên Diệu hỏi: "Tại ngươi học thuộc kinh Phật?"

Bạch Cơ buồn rầu đáp: "Hiên Chi, chúng phá hỏng bếp, nên cách nào nấu bữa tối . Khi Bối Đa La trở về, chắc chắn mua một ít thức ăn bên ngoài để qua loa cho ngài. Ngài sẽ rằng việc tránh khỏi việc nổi giận. Theo kinh nghiệm khi ở Tây Thiên, mỗi khi Phật Tổ Bồ Tát nổi giận, họ đều tụng kinh... , dùng Phật lý để hóa độ chúng sinh. Vì , nếu ghi nhớ kỹ những lời trong kinh Phật, khi Bối Đa La tụng kinh mặt , cũng thể đáp . Nếu thể trả lời trôi chảy, điều đó sẽ cho thấy lòng thành kính với Phật pháp. Dù đang ở nhân gian, vẫn quên tụng kinh Phật. Như , thể khi Bối Đa La thấy tinh thông Phật lý, ngài sẽ quên chuyện nấu cơm."

Nghe , Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang ôm chân Phật phút chót. Hồi nhỏ, để đối phó với câu hỏi của thầy ngày hôm , tiểu sinh cũng học thuộc Tứ Thư Ngũ Kinh đêm ."

"Có vẻ như tín ngưỡng dù là Phật giáo Nho giáo, thì hình thức đều giống nhỉ."

Bạch Cơ suy tư đáp.

Nguyên Diệu gãi đầu, : "Tín ngưỡng cần thành kính hơn nữa. Tín ngưỡng là ánh sáng cuộc đời, là tín ngưỡng suốt đời và là nơi linh hồn gửi gắm."

Bạch Cơ ngước mắt lên, : "Hiên Chi, tín ngưỡng thực sự cần thành kính. Nó là điều tất yếu tự nhiên, là phận bẩm sinh, là tồn tại ở tầng cao hơn sự thành kính."

Nguyên Diệu hiểu, : "Bạch Cơ, tiểu sinh hiểu."

"Sau Hiên Chi sẽ hiểu thôi."

Bạch Cơ lười giải thích, nàng lật cuốn kinh trong tay tiếp tục thành tâm học thuộc kinh Phật.

"Tam Độc, bao gồm tham, sân, si. Tam Lậu, gồm d.ụ.c lậu, hữu lậu, vô minh lậu. Tam Nghiệp, gồm , khẩu, ý. Tam Tai, gồm đói khát, bệnh dịch, chiến tranh..."

"Bạch Cơ, tín ngưỡng của ngươi là gì?"

Nguyên Diệu hỏi câu , nhưng do dự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi .

Bạch Cơ quỳ gốc cây Bồ Đề, học thuộc kinh Phật suốt buổi chiều. Thấy trời về chiều, nàng ngoài đến tiệm Tất La của Hồ, mua một ít Tất La đào.

Vào lúc chạng vạng, Bối Đa La và Ly Nô cùng trở về.

Bối Đa La vẻ như ngộ điều gì đó, còn Ly Nô cũng đắm chìm trong một bầu khí trang nghiêm, cả hai ai thêm lời nào.

Nguyên Diệu chút tò mò hiểu tại Bối Đa La và Ly Nô biến mất khỏi Tự Thập Tự nên lén lút hỏi Ly Nô, nhưng Ly Nô cứ quanh co chịu trả lời.

"Gia và Bối Đa La đến thăm Tam Thế."

Cuối cùng, Nguyên Diệu truy hỏi quá nhiều, Ly Nô bèn trả lời một cách mập mờ.

"Tam Thế là cái gì?" Nguyên Diệu hỏi.

Ly Nô đáp: "Tam Thế gì ăn, các bảo bình thường chỗ đó khi thì no, khi thì đói, mà đồ ăn cũng chẳng ngon lành gì, nên gia và Bối Đa La về Phiêu Miểu các để ăn cơm."

"Sao sang chuyện ăn uống ? Ly Nô lão , rốt cuộc ngươi và Bối Đa La xảy chuyện gì thế? Hai ?"

Nguyên Diệu mà chẳng hiểu gì, bèn vội vàng hỏi tiếp.

Ly Nô thêm gì nữa.

Khi Ly Nô phát hiện bếp phá hoại, ngạc nhiên tức giận, khi hiểu rõ nguyên do, chạy tìm Bối Đa La.

"Bối Đa La, chủ nhân nấu ăn, ngài đừng khó chủ nhân nữa, từ giờ để gia về sớm nấu cơm ."

Bối Đa La ngạc nhiên, : "Ly Nô, ngươi vẫn còn đến chùa Thập Tự ?"

Ly Nô đáp: "Tất nhiên . Hiếm khi gia chút hứng thú với tôn giáo như ."

Bối Đa La : "Ngươi thể tin Phật giáo. Phật giáo Tứ Đế (1), Bát Chính Đạo (2), còn duyên khởi, ngũ uẩn, vô thường, vô ngã. Nếu ngươi nhập cửa Phật, sẽ chính đạo, thể quan sát ba ngàn thế giới, thể hiểu thấu nhân quả thiện ác, và hơn thế nữa, sẽ thấu triệt chân lý của cuộc sống và vũ trụ."

Ly Nô lắc đầu, : "Phật giáo quá phức tạp, suy nghĩ quá nhiều thứ, nào là đạo lý, tư tưởng, hiểu hiểu , xoay qua xoay , đến mức đầu óc gia cũng rối tung. Phật giáo hợp với gia. Gia thích Cảnh giáo hơn, đơn giản, thẳng thắn, chỉ cần "yêu thương" là đủ."

Bạch Cơ vội : "Bối Đa La, thành tâm tín ngưỡng Phật giáo."

Bối Đa La đáp: "Bạch Cơ tin cần bằng lời, Phật Tổ tự nhiên sẽ . Bữa tối xong ? Ồ, ngươi đốt bếp , chắc chắn là nấu xong."

Bạch Cơ đáp: "Bối Đa La, tuy nấu bữa tối, nhưng đích chợ mua một ít Tất La đào. Tất La đào ngon, là món chay thanh đạm, thích hợp để dâng lên ngài."

Bối Đa La : "Ăn tạm . Đêm nay ở chỗ A La Bản Tam Thế còn một buổi giảng giải về Cựu Ước, lão ăn xong tranh thủ ngay."

Bạch Cơ bèn đích bếp lấy Tất La đào.

Nguyên Diệu nhíu mày, hỏi Bối Đa La: "Bối Đa La, ngài nhầm ? A La Bản là Nhị Thế ? Sao thành A La Bản Tam Thế?"

Bối Đa La đáp: "Là một A La Bản khác."

"Còn A La Bản khác ?" Nguyên Diệu ngẩn .

Nguyên Diệu vốn dĩ quen với tên gọi của Hồ ở Tây Vực, càng khó hiểu tại Hồ đặt tên giống giữa ông cháu, chú cháu, thêm những con tên. Theo lễ pháp của Nho giáo, điều là sự thiếu tôn trọng, khi trẻ kiêng kỵ tên của trưởng bối, đúng là thất lễ.

A La Bản Nhị Thế là cháu của A La Bản Nhất Thế, theo quy luật , A La Bản Tam Thế hẳn là hậu duệ của A La Bản Nhị Thế, lẽ cũng là cháu của ông ?!

"A La Bản Tam Thế là ai?" Nguyên Diệu hỏi.

Bối Đa La đáp: "Là một... sự tồn tại trong chùa Thập Tự."

Nguyên Diệu tưởng rằng ý của Bối Đa La là A La Bản Tam Thế là một nhà truyền giáo trong chùa Thập Tự, nghĩ rằng ông là hậu duệ của A La Bản Nhị Thế, mặc dù vẫn còn bối rối, nhưng hỏi thêm nữa.

Lúc , Bạch Cơ bưng món Tất La đào lên đặt mặt Bối Đa La.

Bối Đa La thêm gì nữa, bắt đầu thưởng thức món Tất La đào.

Vì là hầu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu hai bên trái phía Bối Đa La, hầu hạ ngài dùng bữa.

Ly Nô trở hình dạng mèo đen nhỏ, một bên ăn cá thơm khô.

"Chủ nhân, Ly Nô thể tín ngưỡng Cảnh giáo ?" Mèo đen nhỏ hỏi Bạch Cơ.

Bạch Cơ sững một chút, : "Ly Nô, tín ngưỡng cái gì là tự do của ngươi."

Nguyên Diệu khuyên nhủ: "Có vội vàng ? Ly Nô lão , ngươi suy nghĩ kỹ hơn ? Sáng nay, ngươi thậm chí còn Cảnh giáo là gì..."

Mèo đen nhỏ suy nghĩ một lúc, : "Chiều nay Tam Thế giảng lâu lắm, thấy Cảnh giáo cũng khá hợp với . Chỉ cần tình thương là . Còn thể phạm sai lầm, dù gì sai nữa, chỉ cần sám hối Đấng tối cao A La Ha vài câu là tha thứ. Phật giáo thì phiền phức hơn, kiếp phạm , kiếp biến thành trâu bò để trả nghiệp."

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ly Nô lão , ngươi thể Phật giáo phiền phức mặt Bồ Tát ..."

Bối Đa La dừng ăn Tất La đào, : "Các tôn giáo, các vị thần, bản chất đều tồn tại nhờ lòng , tức là nhờ tín ngưỡng. Mỗi tôn giáo tín ngưỡng khác , Phật giáo khuyên con từ bi hướng thiện, tu tâm dưỡng tính. Cảnh giáo bao dung vật bằng tình yêu thương, cũng là để giáo hóa con trở nên thiện. Bề ngoài các tôn giáo khác nhưng bản chất là như . Phật của từ bi, trí tuệ của ngài thể thấu quá khứ và tương lai, bao quát tam giới vạn vật. Thân chia bốn yếu tố, mỗi yếu tố đều tên, nhưng cái "" nào cả, tất cả đều ."

Bạch Cơ : "Nếu Ly Nô tin Cảnh giáo thì Phiêu Miểu các chúng giờ đến ba loại tín ngưỡng . Phật giáo, Nho giáo, Cảnh giáo."

Bối Đa La Bạch Cơ, : "Rõ ràng là bốn loại. Trong sâu thẳm nội tâm ngươi vẫn còn giữ tín ngưỡng thời hồng hoang. Đó là tín ngưỡng về sức mạnh, sự tàn bạo vô trật tự, kẻ mạnh chủ. Dù các vị thần thời đó những vị thần khác xoá bỏ tên tuổi, còn ai nhớ đến sự tồn tại của họ, nhưng cội nguồn của tín ngưỡng đó vẫn hề tàn lụi."

Bạch Cơ : "Tín ngưỡng chân chính là điều tất yếu tự nhiên. Đó là sự tồn tại khách quan và vĩnh cửu, thể vượt qua quá khứ, hiện tại và tương lai, luôn vững trong dòng chảy thời gian và gian. Thậm chí cần thiết dựng lên một vị thần, vẫn sẽ tín đồ tự trong tâm tin chân lý . Bối Đa La, bây giờ còn tin sức mạnh nữa. Tín ngưỡng về sức mạnh thời hồng hoang đầy rẫy bóng tối, bạo lực và vô trật tự, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Sau , con trí tuệ cao hơn, tầm xa hơn mới dần dần hình thành nên trật tự, sự bao dung và tình thương. Họ thương xót kẻ yếu, tin tưởng lòng nhân ái, ôm lấy ánh sáng. Giờ tin Phật giáo, một lòng hướng thiện, tin nhân quả. Nếu tin, ngươi thể kiểm tra những nội dung trong kinh Phật, đều thể trả lời ."

Bối Đa La .

Thuộc lòng kinh điển, cố ý ghi nhớ nhất thiết đồng nghĩa với việc là tín đồ chân chính. Hoặc theo cách khác, tín đồ chân chính thực sự cần học thuộc kinh điển.

Sau bữa tối trời bắt đầu mưa.

Bối Đa La và Ly Nô bỏ lỡ buổi truyền kinh của A La Bản Tam Thế, một vị Bồ Tát và một con mèo cùng đội mưa xuân đến chùa Thập Tự.

Dù Bối Đa La Phiêu Miểu các qua đêm, Bạch Cơ vẫn dự định ngủ gốc cây Bồ Đề.

Vì trời mưa, Bạch Cơ tạo một kết giới hình cầu chống thấm trong phạm vi cây Bồ Đề, để những giọt mưa rơi dọc theo mái vòm tròn của kết giới xuống bãi cỏ.

Nguyên Diệu từ cửa sổ bên trong , cảm thấy gian gốc cây Bồ Đề tuyệt vời, thể che gió mưa, trong suốt.

Dưới gốc cây Bồ Đề, chiếc bồ đoàn, một con rồng trắng nhỏ lặng lẽ cuộn tròn.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của cây nến màu cam, rồng trắng nhỏ cầm tay một cuốn kinh Phật, thành kính tụng trong cơn mưa xuân nhẹ nhàng.

"Phải thế gian là vô thường; quốc độ thì mong manh bền chắc; bốn đại là khổ, là ; năm ấm là vô ngã, sinh diệt đổi dời, nó giả dối thật cũng chủ; tâm là nguồn gốc của điều ác; là chỗ tu tập nhiều điều tội ."

"Hoa Nghiêm thâm sâu, Pháp Hoa bí tuỷ, tâm yếu của tất cả các vị Phật, hướng dẫn của muôn hạnh Bồ Tát, ngoài những điều . Muốn ca ngợi rộng lớn, dù trải qua kiếp cũng hết, trí tự khắc hiểu ."

"Phải sanh t.ử ngừng thiêu đốt nên khổ não cũng lượng. Do cần phát khởi cái Tâm Đại Thừa, mới thể cứu giúp khắp tất cả chúng sanh, nguyện thế cho chúng sanh chịu vô lượng khổ, và khiến cho các chúng sanh rốt ráo an vui lớn."*

*Kinh bát đại nhân giác, bản dịch thư viện hoa sen

Nhìn thấy Bạch Cơ chăm chú kinh thư, Nguyên Diệu cảm thấy hài lòng.

Sau đó, Nguyên Diệu chợt nghĩ, Bạch Cơ đang nỗ lực phấn đấu, đêm khuya kinh thư, thì cũng nên Luận Ngữ, ôn tập đạo lý của thánh hiền.

Thế là, Nguyên Diệu bàn ngọc xanh trong gian phòng, chăm chỉ sách.

Vừa một trang sách, Nguyên Diệu còn thấy tiếng tụng kinh của Bạch Cơ nữa. Hắn bước đến bên cửa sổ ngoài.

Dưới gốc cây Bồ Đề, trong cơn mưa xuân, rồng trắng nhỏ ôm kinh Phật mà ngủ quên mất .

Con rồng yêu ngủ quên ?!

Có lẽ vì ban ngày việc suốt cả ngày, quét dọn bộ Phiêu Miểu các, nấu ăn và còn phá hỏng nhà bếp, nên quá mệt mỏi chăng.

Nguyên Diệu ngáp một cái, trở bàn ngọc xanh, tiếp tục Luận Ngữ.

 

Loading...