Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 5: Thần Châu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:33
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăng lên đỉnh trời, gió xuân thổi khẽ. Ở góc đông bắc sân , mái hiên treo một chuỗi chuông gió bằng đồng khắc đầy những câu chú bí ẩn. Đây là chuỗi chuông gió mãi mãi thể phát âm thanh, vì nó thiếu chiếc lục lạc bằng đồng.

"Leng keng... leng keng..."

Ngay lúc , chuỗi chuông lục lạc vang lên.

Bạch Cơ mở mắt, khẽ: "Hiên Chi mở cửa . Quang Tạng Quốc Sư đến ."

Nguyên Diệu vốn mệt mỏi vì đợi lâu, đang bàn ngọc xanh ngủ gật, thấy lời Bạch Cơ bèn dậy cầm lấy đèn dầu ngoài mở cửa.

Con mèo đen nhỏ vốn đang cuộn ngủ ghế quý phi, thấy khách đến cũng thì còn cách nào, đành mở mắt biến trở hình dậy.

Ly Nô vươn vai lẩm bẩm: "Cái tên cứng đầu , đến khách thì đến sớm về sớm? Nửa đêm mới tới, cả đêm ngủ, hèn gì mà chẳng mọc nổi tóc."

Bạch Cơ rời sân , trong quỳ bên bàn ngọc xanh chờ đợi Quang Tạng đến.

Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các, thấy Quang Tạng và Sư Hỏa ngoài.

Quang Tạng mặc áo dài lộng lẫy, đội tóc giả, cặp lông mày cháy đỏ vẽ kỹ lưỡng, đôi mắt ông càng thêm sắc bén. Sư Hỏa oai phong với bờm vàng tung bay.

Thấy Nguyên Diệu mở cửa, Sư Hỏa lễ phép : "Chào cô phụ, và Quốc Sư đến khách đây."

Nguyên Diệu trong lòng đầy lo âu, sợ rằng tối nay Bạch Cơ và Quang Tạng sẽ xảy chuyện nên cũng chẳng tâm trạng để chỉnh cách gọi của Sư Hỏa, chỉ trả lời: "Quang Tạng Quốc Sư, Tiểu Hống, mời . Bạch Cơ chờ sẵn từ lâu ."

Quang Tạng gật đầu bước Phiêu Miểu các.

Để tránh rắc rối, Bạch Cơ luôn để Quang Tạng tìm thấy Phiêu Miểu các, còn tạo một kết giới để phòng ông . tối nay nàng cố ý mở kết giới cho ông .

Vừa bước , Quang Tạng ngay lập tức khí tức của những vật linh xung quanh thu hút, ánh mắt ngừng lướt qua khắp nơi. Ông mấy quan tâm đến bảo vật thường, dùng linh lực cảm nhận, phát hiện nhiều bảo vật tiên gia ẩn giấu trong gian bí mật. Những bảo vật thường liên quan đến trường sinh, khơi dậy khát khao sâu thẳm trong tâm hồn ông, lòng ông rạo rực.

Đây cũng chính là lý do Bạch Cơ Quang Tạng đến Phiêu Miểu các. Không thấy, , chạm , theo một cách nào đó thể ngăn con khỏi những khát vọng viển vông, bớt tham lam, bớt những ý niệm sai lầm và tội .

Quang Tạng bước phòng trong, ngay lập tức màn bình phong họa "Hà Đồ Lạc Thư" cuốn hút. Ông nhanh chóng bước tới, ngắm nghía hai bức đồ long hình đen trắng, lẩm bẩm: "Tứ Tượng, Hai Mươi Tám Tú, Thiên Cực như rồng. Hà Đồ là phiên bản cổ xưa thất truyền, cách sắp xếp cổ nhất, hơn hẳn những bản hiện nay với thêm ba phần tinh tú. Người đồn rằng bí mật trường sinh trong ba phần ."

Bạch Cơ nhẹ: "Quốc sư, ba phần tinh tú đó chẳng chứa bí mật trường sinh gì . Chúng chỉ là dấu hiệu dùng để suy diễn quá khứ, hiện tại và tương lai mà thôi."

Không buồn chào hỏi xã giao, Quang Tạng lập tức hỏi: "Rồng yêu, thể bán màn Hà Đồ Lạc Thư cho ? Giá bao nhiêu cũng ."

Bạch Cơ từ chối ngay: "Không bán. Ta thể thiếu nó. Ta dùng nó để quan sát vũ trụ, suy diễn gian thời gian. Thiếu nó, thể thực hiện kế hoạch 'Thời Gian Hoang Dã' của ."

Quang Tạng thất vọng rõ rệt, dù tiếc nuối nhưng cũng đành từ bỏ bức bình phong. Ông bước đến bàn ngọc xanh, quỳ đối diện Bạch Cơ. Sư Hỏa lễ phép cúi chào Bạch Cơ lặng lẽ một bên.

Vì dù gì cũng là khách, Bạch Cơ tiện thẳng vấn đề ngay, nên nàng theo phép lịch sự bắt đầu vài lời chào hỏi về những ngày gần đây, những chuyện nhẹ nhàng chẳng quan trọng.

Nguyên Diệu vội vàng mang Ngọc Lộ pha sẵn, kèm theo một đĩa bánh Kim Nhũ, một đĩa bánh Long Phượng nước trong suốt, và một đĩa táo khô Ba Tư để chiêu đãi khách.

Sư Hỏa là loài Sư T.ử Lửa, thích ăn uống mà chỉ mê hương thơm. Nguyên Diệu Sư Hỏa sẽ đến nên kịp chuẩn hương liệu. Nghĩ đến hương Long Diên đang để trong phòng chờ đập nhỏ, Nguyên Diệu vội lấy một ít hương, bỏ lư hương Bác Sơn, đặt mặt Sư Hỏa, thắp lên.

Từng làn khói mỏng bay lên từ lư hương Bác Sơn, như một màn sương mộng ảo giữa gian. Sư Hỏa ngửi thấy mùi hương từ biển cả, lòng bỗng nhớ quê hương, ngửi rưng rưng nước mắt.

Ở sân , Ly Nô nhóm lửa bếp đỏ hồng, chuẩn nướng cá trúc xanh để đãi khách.

Bạch Cơ mỉm hỏi: "Ly Nô bắt đầu nướng cá . Quốc sư uống rượu ? Ta rượu Kim Cốc lâu năm và cả rượu đào mùa xuân mới ủ. Ngài thích uống loại nào?"

Quang Tạng trả lời: "Trước khi uống rượu, chi bằng chúng chuyện chính . Ngươi mời đến đây chỉ để ăn uống. Nói , ngươi gì?"

Bạch Cơ mỉm : "Quốc sư thật là thông tuệ, chuyện gì cũng qua mắt ngài . Là thế , ngài đang lấy Định Hải Thần Châu và vì chuyện đó ngài đang ép buộc một lão thương nhân tên Thôi Giản. Ta khuyên ngài bỏ ý định đó, vì thần châu là vật của biển cả, định trả nó về cho nước Ô Y."

Quang Tạng gật đầu: "Hóa là chuyện ."

Ông trầm ngâm một lúc, tiếp: "Thật , lấy Định Hải Thần Châu, mà là Hoàng Thượng..."

Quang Tạng cúi đầu suy nghĩ một lát trả lời: "Ta lấy Định Hải Thần Châu, nhưng chỉ là theo lệnh của Võ Hoàng bệ hạ mà thôi."

Bạch Cơ nhướng mày hỏi: "Vậy tại Võ Hoàng bệ hạ Định Hải Thần Châu?"

Quang Tạng giấu giếm, thẳng thắn kể rõ ngọn ngành.

Thì khi Thôi Giản chuyển đến Lạc Dương, ông cũng mang theo Định Hải Thần Châu. Công chúa Thái Bình từ lâu say mê sưu tầm kỳ trân dị bảo. Một trong những mưu sĩ của bà từ một thương nhân về viên châu . Theo truyền thuyết Đạo gia, Định Hải Thần Châu chỉ thanh lọc nước bẩn, trấn áp bão tố mà còn là nguyên liệu để luyện t.h.u.ố.c trường sinh.

Công chúa Thái Bình báo cho Võ Tắc Thiên về Định Hải Thần Châu. Khi đến, Võ Tắc Thiên triệu tập Quang Tạng hỏi xem viên châu thể luyện thần d.ư.ợ.c bất lão . Quang Tạng tra cứu cổ thư Đạo gia và xác nhận điều .

Võ Tắc Thiên luôn giữ mãi vẻ thanh xuân nên ngay lập tức sinh lòng chiếm đoạt viên châu. Tuy nhiên vì là vua một nước, bà giữ gìn hình tượng của một minh quân, thể tự tay nên giao cho Quang Tạng thực hiện. Vì thế, Quang Tạng mới giả vờ lấy Định Hải Thần Châu, ép Thôi Giản giao nộp. Khi Võ Tắc Thiên để mắt tới thứ gì thì nhất định nó. Bất kể hậu quả nghiêm trọng , thậm chí khiến nhà Thôi Giản tan nát, Quang Tạng vẫn sẽ Võ Tắc Thiên bảo vệ, lo sợ trừng phạt.

Nguyên Diệu khỏi kinh ngạc.

"Quốc sư là một đức cao vọng trọng, lẽ khuyên răn vua, giúp họ đúng con đường chính đạo. Sao ngài thể tiếp tay cho sự tàn bạo như ?" Nguyên Diệu .

Quang Tạng thở dài, ngửa cổ uống cạn chén rượu dốc hết nỗi ấm ức trong lòng như nước lũ tràn bờ.

"Ngươi nghĩ quốc sư là vinh quang ư? So với thời còn ở Trường An thì mất sủng, còn quyền lực nữa. Bây giờ Võ Hoàng bệ hạ tin Phật, sủng ái các tăng nhân truyền bá Đại Vân Kinh, ca ngợi Tịnh Quang Thiên Nữ, cùng với những tăng lữ trẻ tuổi của chùa Bạch Mã. Giờ đây, Võ Hoàng trọng Phật, thậm chí những trong giang hồ trừ yêu diệt ma cũng xuống tóc trở thành tăng nhân. Ngay cả việc trừ yêu diệt ma giờ đây cũng do tăng lữ của chùa Bạch Mã đảm trách, còn thì trở thành vô dụng. Đệ t.ử của xung đột với tăng nhân trong chùa, chịu nhiều ấm ức mà cũng dám lên tiếng. Ngươi bảo ngay cả với tăng nhân còn dám đắc tội, dám ngược ý vua mà khuyên can Võ Hoàng?"

Nguyên Diệu thì chỉ há hốc miệng nhưng lời nào.

Sư Hỏa ở bên cạnh xong bèn : "Quốc sư, bảo ngươi , đừng cái chức quốc sư tệ hại nữa. Lương bổng chẳng bao nhiêu, còn chịu những phiền phức từ mấy tên hòa thượng . Chi bằng ngươi cùng về Đông Hải, với ngươi sống tự do tự tại, gò bó."

Quang Tạng mắng: "Im ngay! Ta Đông Hải với ngươi !"

Sư Hỏa đành im lặng, ấm ức.

Bạch Cơ rót cho Quang Tạng một chén Ngọc Lộ, nhẹ nhàng : "Xem hiểu lầm ngài . Ta cứ nghĩ quốc sư mất hết tâm tính, trở nên kiêu ngạo và hống hách. Không ngờ ngài cũng nỗi khổ riêng. nếu Võ Hoàng Định Hải Thần Châu thì đúng là phiền phức thật."

Bạch Cơ cũng nghĩ cách giải quyết, bèn mời Quang Tạng và Sư Hỏa cùng hành lang phía . Mọi cùng uống rượu đào mùa xuân mới ủ, ngắm trăng, trò chuyện rôm rả, và thưởng thức cá trúc xanh nướng, nấm và măng do Ly Nô nướng tại chỗ.

Sư Hỏa thích ăn uống, chỉ mê hương thơm của khói hương đang cháy. Lần , mùi hương Long Diên hiếm từ biển khơi nó càng thêm thích thú, khơi dậy nỗi nhớ quê nhà.

Sư Hỏa cứ mãi ngửi hết lò hương đến lò hương khác, mãi ngừng. Nguyên Diệu đành liên tục thêm hương Long Diên lư hương Bác Sơn.

Bạch Cơ uống rượu ngắm Sư Hỏa đang say đắm trong khói hương, chợt để mắt đến hương Long Diên...

Ngay lập tức, trong đầu Bạch Cơ nảy một ý tưởng. Nàng khẽ nghiêng , nhỏ điều gì đó với Nguyên Diệu đang bên cạnh. Nguyên Diệu hiểu ý, đặt chén rượu xuống, dậy về phòng . Chẳng bao lâu mang một chiếc hộp gỗ.

Nguyên Diệu đặt chiếc hộp mặt Quang Tạng và mở . Bên trong hộp là một khối hương Long Diên to nhất và nguyên vẹn nhất.

Quang Tạng thoáng qua, bèn tán thưởng thốt lên: "Thì Phiêu Miểu các của ngươi quả thật cất giữ vô bảo vật. Khối hương Long Diên chất lượng còn hơn cả cống phẩm, to lớn và nguyên vẹn thế , đúng là hiếm thấy đời."

Sư Hỏa , lập tức lên tiếng: "Quốc sư, chúng thể mua một ít hương Long Diên về ? Hương thơm quá tuyệt, thích."

Quang Tạng lớn: "Không tiền, mua gì mà mua. Ngươi cứ ở Phiêu Miểu các mà ngửi là ."

Sư Hỏa xong thì mặt mày ủ rũ.

Bạch Cơ : "Quốc sư đúng là khách sáo quá, hương Long Diên vật gì quý báu. Nếu Tiểu Hống thích thì ngài cứ mang về một ít, tặng cho ngài, cần bạc ."

Quang Tạng trả lời: "Bạch Cơ giúp gì thì cứ thẳng ."

Bạch Cơ mỉm , : "Quốc sư quả thật là thông tuệ, trí tuệ hơn , mặt ngài, chẳng thể giấu giếm điều gì. Vậy xin thẳng. Vì một lý do, cần Định Hải Thần Châu, đồng thời bảo vệ Thôi Giản và gia đình ông . Tức là để Võ Hoàng bệ hạ từ bỏ ý định chiếm đoạt viên châu. Ta nghĩ tới nghĩ lui, cách duy nhất là khiến Võ Hoàng bệ hạ tin rằng viên châu chỉ là đồ vô dụng. Đồng thời, dùng một bảo vật khác để đ.á.n.h lạc hướng bà quên viên châu."

Quang Tạng hỏi : "Ngươi định thế nào?"

Bạch Cơ nheo mắt, trả lời: "Quốc sư sẽ với Võ Hoàng bệ hạ rằng ngài thấy khối hương Long Diên nghìn năm hiếm đời trong Phiêu Miểu các của . Ngài sẽ kể rằng khối hương Long Diên chỉ nguyên vẹn mà còn to như cối xay, bên trong phát ánh sáng linh thiêng, thể ẩn giấu viên châu của loài cá voi. Khi cá voi c.h.ế.t , vạn vật sinh sôi, và viên châu chính là kỳ trân dị bảo, thể khiến vạn vật sinh trưởng. Người phàm đeo viên châu sẽ làn da mịn màng, dung nhan tươi trẻ, rạng rỡ, và giữ mãi nét thanh xuân. Sau đó ngài hãy mua chuộc một đạo sĩ uy tín, ví dụ như các lão đạo sĩ tham lam ở Giang Thành Quan, sửa đổi cổ thư của Đạo gia, xóa những công dụng thần kỳ của Định Hải Thần Châu. Đồng thời tung tin đồn ngoài, rằng viên châu chỉ là một viên minh châu bình thường, bất kỳ tác dụng đặc biệt nào. Vào tai của Công chúa Thái Bình và Võ Hoàng bệ hạ, ngài sẽ tự thổi gió rằng viên châu thực chất chỉ là đồ bỏ và thuyết phục Võ Hoàng bệ hạ từ bỏ. Còn sẽ mắt Võ Hoàng bệ hạ, đồng thời trưng bày khối hương Long Diên nghìn năm, giúp ngài tròn lời dối ."

Quang Tạng ngẫm nghĩ một lúc tỏ vẻ bối rối: "Bạch Cơ bảo bao nhiêu chuyện, nào là hối lộ đạo hữu để sửa cổ thư, tung tin đồn dối trá ngoài chợ, còn dám liều mạng lừa gạt Võ Hoàng bệ hạ, thuyết phục bà từ bỏ thần châu. Sau tất cả những rắc rối , ngươi thì cướp Định Hải Thần Châu từ miệng cọp, còn thì lợi gì? Không , dấn chuyện rắc rối ."

Bạch Cơ nở một nụ rạng rỡ, tự tin : "Quốc sư chắc chắn sẽ giúp thôi."

Quang Tạng khinh khỉnh : "Không bao giờ! Ngươi cho bao nhiêu bạc bao nhiêu hương Long Diên cũng nhúng tay chuyện ."

Bạch Cơ vẫn giữ vẻ mặt tươi , : "Chỉ cần quốc sư đồng ý giúp , sẽ cho ngài chép bộ 'Hà Đồ Lạc Thư' trong Phiêu Miểu các, và còn tiết lộ cho ngài vài bí mật về Tam Viên và Thiên Cực. Hơn nữa, sẽ cho ngài một bước thời gian hoang dã của tam nơi mà cả đời những tu đạo như ngài cũng thể thấy , là một góc của thiên cơ sâu thẳm."

Nghe đến đây, Quang Tạng lập tức trở nên phấn chấn, ngọn lửa trong đôi mày rực cháy lên.

"Bạch Cơ, nhất định sẽ hết lòng dốc sức vì ngươi! Ngươi cho một tháng, , bảy ngày là đủ, sẽ khiến Võ Hoàng bệ hạ quên thần châu mà chuyển sang truy cầu viên châu của loài cá voi!"

Bạch Cơ nâng chén rượu lên, mỉm : "Thỏa thuận xong!"

Quang Tạng cũng nâng chén, cụng ly với Bạch Cơ.

"Thỏa thuận!"

Nguyên Diệu một một yêu cấu kết với , cùng vui vẻ âm mưu đêm khuya để tạo lời dối lừa gạt thiên tử. Trong khoảnh khắc, nên gì. Dù mặc cho phương pháp thể phù hợp với đạo đức, mục đích cuối cùng vẫn là , ít nhất là Thôi Giản và gia đình ông thể sống sót sức ép của quyền lực.

*

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, từ khi Bạch Cơ và Quang Tạng uống rượu cùng buổi tối thì mười ngày trôi qua.

Trong thời gian , ở kinh thành đột nhiên lan truyền một tin đồn rằng một báu vật hiếm thấy, đó chính là "châu ngọc của cá voi" biển, cho là thể kéo dài tuổi thọ, giữ mãi vẻ thanh xuân.

Ngọc cá voi sinh từ hương Long Diên.

Vậy là các nhà giàu, quý tộc, những phu nhân cao sang bắt đầu tranh tìm kiếm hương Long Diên. Ở chợ Tây và Nam, giá hương Long Diên đột ngột tăng vọt, nhưng hàng hóa thì gần như còn, dù chi bao nhiêu tiền cũng khó mà mua .

Nghe tin , Ly Nô bèn vội vàng báo với Bạch Cơ. Dù bận rộn, Bạch Cơ vẫn dặn Nguyên Diệu đập vỡ hương Long Diên, để nàng thể tranh thủ đem bán, kiếm cả một gia tài.

Bạch Cơ đến các phủ công hầu để bán những mẩu hương liệu vỡ vụn, nhưng nàng vẫn giữ những miếng hương Long Diên nhất, lớn nhất. Tất cả chỗ hương liệu nàng cho ba chiếc rương gỗ.

Hôm , Bạch Cơ nhận một bức thư từ cung Thái Sơ, truyền tin qua hạc giấy. Nàng một chuyến cung trở về với nụ rạng rỡ.

Vừa về đến Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ vui vẻ : "Gần đây, bán hết hương Long Diên dự trữ, giá cao ngất ngưởng, kiếm khá nhiều. Hôm nay bán... , dâng ba rương hương Long Diên còn cho Võ đế, và nhận ban thưởng ba vạn lạng vàng. Hiên Chi, sẽ tăng lương cho ngươi."

Nguyên Diệu đang bên quầy ghi sổ sách, thấy thì ngẩng đầu lên, ngạc nhiên thốt nên lời, trong lòng chợt thấy lo lắng, : "Bạch Cơ, tự nhiên ngươi tăng lương cho , thấy , trong lòng cứ thấp thỏm yên..."

Bạch Cơ , bước gần và : "Tất nhiên, lương tự dưng mà tăng. Ta cần ngươi giúp một việc."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ngươi giúp chuyện gì?"

Bạch Cơ che miệng , : "Một việc đơn giản thôi. Ta thể xuống biển nhưng cần đến biển để lấy một vật và mang một vật . Nói ngắn gọn, ngươi xuống biển một chuyến."

Nguyên Diệu mà choáng váng, bèn hỏi: "Đi để lấy gì và mang gì?"

Bạch Cơ trả lời: "Trước tiên, về thứ cần lấy. Ta ngươi đến vùng biển sâu nơi cá voi sinh sống lấy cho ngọc cá voi."

Nguyên Diệu vội vàng từ chối: "Không , , bơi, xuống biển sẽ c.h.ế.t đuối mất!"

Bạch Cơ bật : "Đừng lo, sẽ cho ngươi một mảnh vảy rồng phép thuật chống nước. Chỉ cần ngươi đeo nó thì dù xuống nước, ngươi cũng sẽ như mặt đất, gặp vấn đề gì ."

Nguyên Diệu từng thấy cá voi bao giờ, nhưng chỉ qua sách của Trang Tử, nên hỏi: "Bạch Cơ, cá voi là gì? Nó là con 'Côn'* trong sách 'Tiêu Dao Du' ?"

* Côn: Loài cá khổng lồ trong truyền thuyết Trung Quốc, cá voi.

Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Cá voi và 'Côn' là hai loài khác . Cá voi tính tình ôn hòa, yêu chuộng hòa bình, còn 'Côn' thì nóng nảy và thích gây sự."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-5-than-chau.html.]

Nguyên Diệu hỏi: "Cá voi lớn cỡ nào? Nếu nó to như con 'Côn' trong 'Tiêu Dao Du', thì thật sự dám ."

Bạch Cơ đảo mắt, trả lời: "Ngươi đừng lo, theo thì cá voi nhỏ, chắc chỉ cỡ cá chép thôi."

lúc , Ly Nô mua rau về tới.

Ly Nô hôm nay tâm trạng , khe khẽ hát một điệu nhạc vui. Tay trái ôm rổ đầy rau quả, tay cầm một con cá trắm lớn.

Thấy , Nguyên Diệu bèn vội : "Bạch Cơ, liệu thể cho Ly Nô lão cùng ? Ta từng xuống biển bao giờ, một thấy sợ..."

Ly Nô thế, thì ngờ vực, hỏi rõ sự tình từ chối: "Mọt sách , cùng ngươi . Biển bao nhiêu loài cá, nếu cũng một chuyến chơi và tiện thể bắt vài con về. mấy hôm gặp Huyền Vũ từ Lạc Dương về thăm ở bờ sông Y, trong lúc trò chuyện, nó xem tướng cho . Nó bảo năm nay gặp hạn, phận khắc nước, cả năm tránh xa nước, nếu sẽ gặp tai họa. Dạo còn dám tắm nhiều, ngang sông Lạc sông Y cũng dám ở lâu. Nên thể cùng ngươi xuống biển ."

Nói xong, Ly Nô bếp.

Nguyên Diệu xong thì buồn bã, thất vọng. Bạch Cơ thấy thì mỉm : "Biển đầy những loài thú lạ, nguy hiểm, ngươi một thì đúng là , cũng chẳng an tâm. Thôi , để gửi thư nhờ Quang Tạng Quốc Sư cho mượn Tiểu Hống, để nó cùng ngươi."

Nguyên Diệu vui vẻ trả lời: "Như thì quá, bạn đồng hành cũng yên tâm hơn nhiều. À, Bạch Cơ định tăng lương cho bao nhiêu ?"

Bạch Cơ nhẹ: "Ta rộng rãi lắm, sẽ tăng cho ngươi một quan tiền."

Nguyên Diệu nhíu mày: "Chỉ một quan thôi ?"

Bạch Cơ lớn: "Một quan là lắm ! Mỗi năm ngươi sẽ mười hai quan, mười năm là một trăm hai mươi quan, mà một trăm năm thì ngươi sẽ tới một ngàn hai trăm quan. Ngươi thấy , ngươi cả ngàn quan đấy."

Nguyên Diệu chán nản: " để sống đến trăm năm thì sống thêm hai trăm năm nữa mất."

thể đổi gì, Nguyên Diệu nghĩ , mỗi tháng tăng một quan cũng hơn là , nên đành im lặng thêm gì.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, khi nào sẽ biển?"

Bạch Cơ trả lời: "Ta chuẩn ngoài đến Thôi gia tìm Thôi Giản một chút. Nếu gì trục trặc thì tối nay ngươi thể xuất phát."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, cần cùng ngươi ?"

Bạch Cơ lắc đầu: "Nếu là ngày thường chắc chắn sẽ dẫn Hiên Chi theo, dù ngươi cũng chẳng việc gì. hôm nay khác, khuyên ngươi nên tranh thủ nghỉ ngơi , vì tối nay ngươi vượt qua Thời Gian Hoang Dã để tới biển. Loài khi bước vùng sẽ mất nhiều sức lực và tinh thần. Hơn nữa, biển cũng sẽ vất vả hơn cạn nhiều. Ngươi nên ngủ một chút ."

Nguyên Diệu ấp úng: " giữa ban ngày thế , ngủ nổi."

Bạch Cơ bí ẩn , : "Không khó . Hiên Chi cứ xuống ngủ, nếu vẫn ngủ , thì gọi Ly Nô giúp một tay, thể khiến ngươi ngủ ngay lập tức."

hiểu ý Bạch Cơ, Nguyên Diệu cũng trả lời: "Được thôi."

Nói Bạch Cơ bước lên tầng hai.

Một lúc , Bạch Cơ từ tầng bước xuống, sẽ ghé Thôi phủ vội vàng cửa.

Nguyên Diệu khi ghi xong sổ sách cũng chẳng còn việc gì . Nghĩ tới việc tối nay sẽ biển, quyết định lời Bạch Cơ, tranh thủ chợp mắt.

Hắn chỉ định nghỉ ngơi một chút nên về phòng ngủ, mà chọn ghế quý phi ở phòng trong. Nguyên Diệu lấy một tấm t.h.ả.m len Ba Tư, tháo giày, duỗi chân, đắp t.h.ả.m ngửa .

yên một lúc, vẫn tài nào chợp mắt . Cuối cùng, đành dậy.

Lúc , Ly Nô tất công việc trong bếp, bước phòng trong.

Nhìn Nguyên Diệu một cái, Ly Nô bèn chê trách: "Mọt sách ngày càng lười đấy đấy! Giữa ban ngày ban mặt mà gì, ngủ trốn việc!"

Nguyên Diệu lập tức thanh minh: "Ly Nô lão , lười . Là Bạch Cơ bảo ngủ. Nàng tối nay biển hao sức nên nghỉ ngơi ban ngày để tối sức."

Ly Nô gật gù: "À, . Thế thì ngươi cứ ngủ , sẽ quấy rầy. Ta ngoài sảnh trông tiệm, tiện ăn chút cá khô."

"Khoan , Ly Nô lão !"

Nguyên Diệu gọi giật : "Bạch Cơ , nếu ngủ thì thể nhờ ngươi giúp. Nàng bảo ngươi phép thuật giúp dễ dàng chìm giấc ngủ."

Ly Nô nghiêng đầu nghĩ một chút hỏi: "Mọt sách thực sự giúp ?"

Nguyên Diệu tin rằng Ly Nô sẽ dùng phép thuật gì đó, bèn trả lời ngay: "Phải, mong ngươi thi triển thần thông giúp ngủ."

Ly Nô xoay xoay cổ tay, vung tay: "Được thôi! Để giúp ngươi ."

Nguyên Diệu thẳng dậy, chuẩn sẵn sàng để nhận phép thuật.

Ly Nô bước tới lưng Nguyên Diệu, nhanh như chớp vung cùi chỏ thẳng gáy , lực mạnh và chính xác.

"Á!"

Nguyên Diệu chỉ kịp kêu lên một tiếng ngất lịm .

Ly Nô ngã xuống, khẩy: "Ta nắm lực chuẩn, chắc ngươi sẽ ngủ tới chiều. Tối nay còn xa, giờ chợ mua ít thịt dê về món ngươi thích."

Ly Nô đỡ Nguyên Diệu ngay ngắn , lo lạnh nên kéo t.h.ả.m len đắp lên , đó vui vẻ chạy ngoài sảnh trông tiệm và nhấm nháp cá khô.

Chiều tối, Nguyên Diệu từ từ tỉnh dậy. Hắn mở mắt, dậy.

Bạch Cơ về, nàng đang thả hồn bên bàn ngọc xanh, tay chống cằm, trầm tư suy nghĩ.

Trên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một viên ngọc đen cỡ quả trứng. Viên ngọc đen tuyền như mực, bề mặt trơn bóng, tỏa ánh sáng dịu dàng và huyền ảo.

"Hiên Chi tỉnh ."

Nghe tiếng Nguyên Diệu động đậy, Bạch Cơ đóng nắp chiếc hộp gỗ , đầu .

Nguyên Diệu ngơ ngác một lát mới nhớ Ly Nô đ.á.n.h ngất, tức giận : "Ly Nô lão dám đ.á.n.h ngất , khiến mê man suốt cả buổi."

Bạch Cơ khẽ: "Ngất ngủ như thế cũng coi là . Dù ngủ bằng cách nào thì cũng là nghỉ ngơi cả thôi."

Nguyên Diệu thế chỉ im lặng.

Bên ngoài, Ly Nô ló đầu qua cửa sổ, hỏi: "Mọt sách ngủ ?"

Nguyên Diệu bực bội trả lời: "Ly Nô lão , ngất với ngủ là hai chuyện khác . Ta chẳng ngủ gì cả, chỉ nhắm mắt thôi, còn cổ giờ vẫn còn đau đây !"

Ly Nô : "Mọt sách đừng giận. Ta chiều nay chợ mua thịt dê về món nguội, nướng thịt dê và cả bánh canh thịt dê nữa. Đến giờ ăn tối đấy, chủ nhân, mọt sách, ăn nào!"

Nghe nhắc đến món ăn, cơn giận của Nguyên Diệu cũng dịu .

Bạch Cơ : "Nhờ Hiên Chi, hôm nay cũng thưởng thức thịt dê ."

Cả ba vui vẻ cùng sân dùng bữa tối.

Mặt trăng lưỡi liềm nhô lên, khắp nơi ánh đèn tỏa sáng.

Tại Phiêu Miểu Các, trong căn phòng tĩnh lặng.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đối diện bên bàn ngọc xanh, một chú mèo đen nhỏ cuộn tròn ghế quý phi, khép mắt nghỉ ngơi.

Nguyên Diệu vẻ sốt ruột, cất tiếng hỏi: "Bạch Cơ, khi nào mới biển ?"

Bạch Cơ trả lời: "Chờ Tiểu Hống đến thì các ngươi sẽ xuất phát."

Nguyên Diệu tiếp tục hỏi: "Bạch Cơ, chiều nay ngươi với rằng cần lấy một món và giao một món. Lấy một món đó là viên ngọc cá voi, nhưng còn giao một món là gì và giao cho ai?"

Bạch Cơ mở chiếc hộp gỗ bàn, lấy viên ngọc đen bóng và đặt mặt Nguyên Diệu.

"Giao viên Định Hải Thần Châu đến nước Ô Y."

Nguyên Diệu sững sờ viên ngọc, trong lòng đầy thắc mắc. Đây chẳng là bảo vật gia truyền của nhà Thôi Giản ? Sao trong tay Bạch Cơ? Chẳng lẽ nàng đ.á.n.h cắp nó từ Thôi phủ?

Bạch Cơ sự nghi ngờ trong mắt Nguyên Diệu, nàng mỉm giải thích: "Viên Định Hải Thần Châu là do Thôi Giản tự nguyện giao cho . Ta chỉ giúp thành tâm nguyện, trả thần châu về nước Ô Y."

Nguyên Diệu tin tưởng Bạch Cơ nhưng vẫn còn nhiều điều hỏi thêm về mối duyên giữa Thôi Giản và Bạch Cơ. Thế nhưng, Bạch Cơ ngắt lời: "Giờ lúc chuyện . Khi Hiên Chi từ biển trở về, sẽ kể tường tận chuyện và cùng ngươi đến Thôi phủ để giải quyết phần việc còn . Còn bây giờ, điều ngươi nên lo lắng chính là chuyến đêm nay."

Nguyên Diệu gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn đầy băn khoăn.

"Bạch Cơ, từng biển bao giờ, khi tới đó gì, đến nước Ô Y, gặp tộc cá voi giao thần châu, lấy ngọc cá voi... Ta thật sự ..."

Bạch Cơ mỉm : "Hiên Chi cần lo lắng, khi biển ngươi chỉ cần bằng trái tim, cảm nhận bằng tâm hồn là đủ. Vì ngươi đáng tin lắm, dặn dò hết việc cho Tiểu Hống . Nó sẽ đưa ngươi những gì cần ."

Nghe , chú mèo đen lập tức mở mắt , : "Chủ nhân, Ly Nô thấy con sư t.ử ngốc đó cũng chẳng đáng tin chút nào. Ngài giao việc cho nó, thật sự chứ?"

Bạch Cơ trả lời: "So với Hiên Chi thì Tiểu Hống vẫn khôn hơn một chút. Dù nó cũng sinh từ biển, quen thuộc với nơi đó. Việc quá khó, giao cho nó chắc chắn sẽ thôi."

Chú mèo đen gì nữa.

Bạch Cơ tiếp lời: "Hiên Chi, nếu nước Ô Y tặng ngươi thứ gì thì ngươi cứ mang về, cần khách sáo. Còn nếu vua tộc cá voi đòi hỏi thứ gì thì ngươi cứ bảo tìm Long Ẩn mà lấy."

"Vâng." Nguyên Diệu trả lời mơ hồ.

"Mọt sách, hiếm khi dịp biển, ngươi nhớ mang về cho vài con cá biển ngon ngon đấy nhé."

Đôi mắt của chú mèo đen sáng lên, đầy vẻ mong chờ.

Nguyên Diệu nhăn nhó : "Ly Nô lão , vốn chẳng bắt cá, cũng con nào ngon, con nào ngon cả!"

Chú mèo đen cụp tai, tỏ vẻ thất vọng.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, Ly Nô ăn cá biển, cũng việc gì quá khó. Ngươi biển thì khi về, bảo Tiểu Hống bắt bừa vài con, con nào mang con về là ."

Nghe , chú mèo đen lập tức dựng tai lên, vui mừng hớn hở.

"Chủ nhân thật , khác hẳn với mọt sách chẳng chút lương tâm. Ta vất vả cả buổi chiều nấu món thịt dê ngon lành cho , thế mà bảo mang con cá cũng đùn đẩy, thật là vô tình vô nghĩa."

"Được ... Ly Nô lão , sai . Ta nhất định sẽ mang cá về cho ngươi."

Nguyên Diệu đành trả lời.

"Thế thì ." Chú mèo đen hài lòng .

"Cộc cộc... cộc cộc cộc..." Bên ngoài gõ cửa.

Chú mèo đen lập tức dậy, : "Ta mở cửa đây. Chắc là con sư t.ử ngốc đến ."

Nói , nó bèn chạy ngoài mở cửa.

Bạch Cơ : "Hiên Chi sẵn sàng biển ?"

Trong lòng Nguyên Diệu bồn chồn, đầu tiên lắc đầu, nhưng đó gật đầu.

"Ta sẵn sàng."

 

Loading...