Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 4: Đấng tối cao

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:05
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời tiết nắng , gió xuân dịu dàng.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Bối Đa La dậy sớm, tập yoga xong, ăn sáng, mở cửa tiệm Phiêu Miểu các.

Vì Bối Đa La chủ nhân, hôm nay Bạch Cơ chỉ dậy sớm mà còn ăn mặc giản dị, chỉ khoác một bộ váy trắng đơn giản.

Bạch Cơ thấy Bối Đa La đang thiền gốc cây bồ đề, bèn nhắc chuyện chùa Thập Tự, Bối Đa La đồng ý.

Bối Đa La định dẫn theo Bạch Cơ chùa Thập Tự.

Bạch Cơ lấy cớ: "Ôi chao, Phiêu Miểu các vẫn quét dọn, hơn nữa cũng cần trông coi, việc. Bối Đa La, ngài tự chùa Thập Tự . Ta sẽ một lá thư, ngài mang đến cho các giáo sĩ xem, họ sẽ ngài từ Phiêu Miểu các đến để giúp đỡ giải quyết vấn đề."

Bối Đa La đáp: "Cũng ."

Nguyên Diệu yên tâm, : "Bạch Cơ để Bối Đa La một đến chùa Thập Tự, e rằng . Chùa Thập Tự là địa bàn của dị giáo, Bối Đa La là Bồ Tát, quen thuộc với nhân gian, càng quen thuộc với dị giáo. Nếu ngài đến đó một , ai hỗ trợ."

Bạch Cơ : "Cũng đúng. Vậy thì Hiên Chi cùng Bối Đa La để giúp đỡ ."

Bối Đa La đáp: "Cũng ."

Nguyên Diệu đành đồng ý.

Bối Đa La về phía con mèo đen nhỏ đang ăn cá thơm, : "Ly Nô, ngươi cũng cùng ."

Ly Nô dừng việc ăn cá , hỏi: "Sao gia cũng ? Gia thích những nơi tà môn như chùa Thập Tự của dị giáo, bình thường qua bắt buộc tránh đường mà ."

Bối Đa La đáp: "Nhìn ngươi nhanh nhẹn, chân chạy cũng nhanh, nếu cần Bạch Cơ giúp đỡ, ngươi thể chạy về Phiêu Miểu các để báo tin."

"...Thôi . Bối Đa La, ai bảo ngài là Bồ Tát chứ." Ly Nô miễn cưỡng đồng ý.

Bạch Cơ bước tới bên bàn ngọc xanh, nhỏ nước mài mực, cầm bút lập tức một lá thư, trao cho Bối Đa La.

Vậy là Bối Đa La dẫn theo Nguyên Diệu và Ly Nô lên đường.

Ly Nô nỡ rời xa món cá thơm đành dùng giấy dầu bọc một ít để ăn vặt đường.

Bạch Cơ cổng lớn của Phiêu Miểu các, dõi theo bóng dáng của Bối Đa La, Nguyên Diệu và Ly Nô đang rời , mỉm : "Bồ Tát tay, chắc chắn việc sẽ giải quyết, cần lo lắng gì nữa. Vụ quả là hời, những tin tức mới nhất từ Chư Phật Tây Thiên mà còn thêm một hầu hữu dụng miễn phí."

Bạch Cơ vươn vai một cái bước trong. Nàng cầm lấy một đĩa điểm tâm bàn ngọc xanh, lấy một bình rượu đào từ giá đa bảo xuống.

Bạch Cơ ung dung đến sân , hóa thành một con rồng trắng nhỏ bằng cỡ cánh tay, cuộn chiếc tọa cụ ánh nắng.

Con rồng trắng nhỏ phơi nắng, uống rượu đào, ăn bánh kim nhũ, vô cùng thư thái và dễ chịu.

*

Phường Nhân Thiện, chùa Thập Tự.

Chùa Thập Tự ở phía nam của phường Nhân Thiện, diện tích lớn, chỉ mười mấy gian phòng, với ba dãy nhà . Kiến trúc của nó khác biệt so với các công trình Trung Thổ, nhưng hòa quyện với các căn nhà xung quanh.

Điểm dễ nhận nhất của chùa Thập Tự là cây thánh giá lớn đỉnh cổng chính.

Bên ngoài chùa Thập Tự một đất trống, nơi đó lác đác vài tín đồ đang . Phần lớn những tín đồ ngoại quốc, họ hoặc đang thì thầm với , hoặc chắp tay n.g.ự.c cầu nguyện cây thánh giá.

Một vài giáo sĩ mặc áo choàng đen, n.g.ự.c đeo thánh giá, đang cầu nguyện cổng lớn của chùa Thập Tự. Bên cạnh các giáo sĩ hai thùng gỗ lớn, bên trong đựng đầy bánh hồ.

Hôm nay là ngày tuần nhật*, theo kế hoạch truyền giáo của A La Bản nhị thế, hôm nay chùa Thập Tự sẽ phát thánh bánh cho dân Thần Đô và tổ chức Thánh Lễ. Tuy nhiên, do sự việc tín đồ chùa Thập Tự mất tích gây hoang mang trong phường, nên hôm nay ai đến dự Thánh Lễ, quảng trường chỉ vài tín đồ trung thành đến lễ, và hai thùng bánh hồ hầu như phát hết.

*mỗi mười ngày

Bối Đa La quảng trường, quan sát xung quanh một lượt.

Bối Đa La hiểu rõ về Cảnh giáo, bèn hỏi: "Mấy mặc áo đen là tăng sĩ ngoại đạo ?"

Nguyên Diệu đáp: "Họ gọi là giáo sĩ, tương tự như hòa thượng trong Phật giáo."

Bối Đa La gật đầu.

Một giáo sĩ vì thấy đến quá ít, phát hết thánh bánh nên đang buồn phiền. Họ thấy Bối Đa La, Nguyên Diệu, và Ly Nô là ba khuôn mặt mới, đang chằm chằm chùa Thập Tự như hứng thú, nên một trong họ vội vã bước tới bắt chuyện.

"Ba vị , hôm nay là ngày Thánh Lễ, nhờ ân đức của Đấng tối cao A La Ha* mà chúng mới tồn tại thế gian . Các vị tìm hiểu về Cảnh giáo ? Hôm nay dự Thánh Lễ, còn thể nhận thánh bánh miễn phí."

* A La Ha: Tên gọi dùng để phiên âm từ Alaha, nghĩa là Đức Chúa Trời (Jehovha) khi Cảnh Giáo truyền Trung Quốc. Còn gọi là Đấng tối cao A La Ha, hoặc Hoàng Phụ A La Ha.

Bối Đa La sững .

Nguyên Diệu vội : "Không, , chúng đến để tin giáo. Chúng từ Phiêu Miểu các đến đây để giúp các ngài giải quyết vấn đề. Đây một bức thư."

Bối Đa La đưa bức thư.

Giáo sĩ thấy nhóm Nguyên Diệu là tín đồ mới mà là khách, nên lập tức gọi hai giáo sĩ đồng nghiệp.

Một giáo sĩ cầm lấy thư và trong, hai giáo sĩ còn lịch sự mời nhóm Nguyên Diệu chờ đợi một chút.

Bối Đa La xung quanh, lên thánh giá cổng chùa Thập Tự và trầm ngâm suy nghĩ.

Ly Nô tới cạnh thùng gỗ, lấy từ giáo sĩ phát bánh một chiếc bánh hồ, ăn cùng cá thơm.

Không lâu , một giáo sĩ Hồ với mũi cao mắt sâu, tay trái cầm bức thư, tay cầm một cây thánh giá, vội vã bước .

Vị giáo sĩ Hồ đang ở độ tuổi sung mãn, cao lớn vạm vỡ, mái tóc vàng xoăn, và đôi mắt xanh lục, qua Trung Thổ. Áo choàng đen của ông khác với các giáo sĩ khác, viền vàng và lớp lót màu đỏ.

"Ôi! Đấng tối cao A La Ha đầy lòng từ bi! Chào mừng các vị cao nhân đến với ngôi chùa của chúng , xưng hô như thế nào?"

Giáo sĩ tóc vàng lớn tiếng .

Nguyên Diệu vội vã cúi chào, : "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi. Đây là Bối Đa La, và đây là Ly Nô. Chúng đến từ Phiêu Miểu các để giúp quý tự giải quyết vấn đề."

Giáo sĩ tóc vàng : "Ta là linh mục của chùa Thập Tự , tên là A La Bản. Thúc thúc của chính là A La Bản, đến Đại Đường trong những năm Trinh Quán và Đường Thái Tông đích tiếp kiến. Bây giờ là thời đại Đại Chu, tiện về chuyện của Đại Đường, nên sẽ kể chi tiết những chiến tích huy hoàng Thần phù hộ của thúc nữa. Mọi đều gọi là A La Bản nhị thế."

Bối Đa La hiểu, hỏi: "Linh mục là gì?"

Nguyên Diệu nhỏ: "Có lẽ là tương đương với trụ trì trong Phật giáo, ông đầu chùa Thập Tự ..."

A La Bản nhị thế lắc đầu liên tục như cái trống bỏi, : "Không, , Cảnh giáo và Phật giáo giống , Cảnh giáo chia chùa chiền, chỉ chia khu vực giáo phận. Đông Đô và Tây Kinh là một khu vực giáo phận, chỉ một đầu giáo phận, gọi là Giám mục. Giám mục Julian hiện đang ở Đại Tần Tự tại Trường An, chỉ là một linh mục."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy ai là chịu trách nhiệm ở chùa Thập Tự ?"

Nguyên Diệu nghĩ rằng cần tìm phụ trách để trao đổi, thì mới thể giải quyết vấn đề tiếp theo.

A La Bản nhị thế : "Ôi! Những con chiên non vô tri, Đấng tối cao A La Ha từ bi chăn dắt muôn vật thế gian , chúng sinh đông đúc, chùa Thập Tự , thậm chí cả Đại Tần Tự tại Trường An, đều do Đức Chúa Trời năng cai quản."

Nguyên Diệu bối rối, hỏi: "Vậy... vị Đấng tối cao ? Có thể mời ngài gặp mặt ?"

A La Bản Nhị Thế , tưởng rằng Nguyên Diệu hứng thú với thần của Cảnh Giáo, bèn vui mừng hẳn lên. Dựa theo kinh nghiệm truyền giáo nhiều năm của ông, chỉ cần đối phương hứng thú thì thành công một nửa. Truyền giáo vốn là việc khó nhất khi đối phương quan tâm, hứng thú.

"Được, , sẽ dẫn các ngươi tham bái Đấng tối cao. Vạn vật thế gian đều tắm trong ánh sáng thánh của Đấng tối cao A La Ha, ngài là ngọn đèn soi sáng tâm hồn những con chiên lạc lối, chỉ dẫn con theo con đường thiêng liêng. Ba vị , các ngươi thể tìm hiểu thêm, tin Đấng tối cao, linh hồn sẽ trường sinh."

Chỉ cần cơ hội truyền giáo, A La Bản Nhị Thế lập tức quên hết việc khác. Ông dẫn Nguyên Diệu, Ly Nô và Bối Đa La tiến chùa Thập Tự, bắt đầu truyền đạo, thao thao bất tuyệt.

Nguyên Diệu hỏi: "A trụ trì, tại các ngươi gọi chúng ? Ta và Ly Nô thì , nhưng Bối Đa La đây là một cao tuổi, gọi ngài e là tôn trọng bậc trưởng thượng, bất lễ."

A La Bản Nhị Thế đáp: "Ồ, Nguyên , ngươi là ngay ngươi là một Nho sinh, tin sự phân biệt trưởng ấu tôn ti. Thế nhé, Cảnh Giáo chúng và Nho giáo giống . Trong niềm tin của Cảnh Giáo, tất cả đều là tỷ , đều là con cái của Đấng tối cao A La Ha nhân từ. Đấng tối cao A La Ha là "Tôn" trời. Chúng , các giáo sĩ, là mặt thần truyền dạy giáo lý của thần, tất cả đều tuân theo chỉ dẫn của A La Ha. Ngoài , là trụ trì, ngươi thể gọi là giáo sĩ A La Bản, hoặc chỉ đơn giản là A La Bản cũng . Sau khi ngươi rửa tội nhập giáo, ngươi thể gọi A La Bản."

Nguyên Diệu mở miệng gì đó nhưng gì.

Bối Đa La mở miệng gì đó, nhưng suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng im lặng.

Ly Nô ngừng ăn cá khô, hỏi: "Này, Nhị Thế, nếu tất cả nhân loại thế gian đều là thì chẳng sẽ loạn hết ?!"

A La Bản Nhị Thế đáp: "Ồ! Đấng tối cao A La Ha nhân từ ơi! Hãy xem con chiên đen đáng yêu nhưng ngây thơ đang gì kìa? Không chỉ , mà còn tỷ nữa. Hôm qua một tên là Bạch Cơ cũng là tỷ . Dưới ánh sáng thánh của Đấng tối cao, tỷ chỉ là một cách gọi, nghĩa là tất cả đều quan hệ huyết thống thật sự, mà nghĩa là nên yêu thương , sống hòa thuận, coi như tay chân, giống như Đấng tối cao A La Ha yêu thương nhân loại ."

Ly Nô bực đáp: "Này, Nhị Thế, gia là mèo, là chiên!"

A La Bản Nhị Thế ngạc nhiên, chằm chằm Ly Nô, hỏi: "Ngươi là mèo?!"

Nguyên Diệu vội : "Giáo sĩ A La Bản... , giáo sĩ A La Bản gì đó, Ly Nô lão chỉ đang đùa thôi, xin đừng coi là thật."

A La Bản Nhị Thế : "Nguyên , cứ gọi là A La Bản . Ôi, Đấng tối cao A La Ha nhân từ ơi, Ly Nô quả là một con chiên đen tinh nghịch đáng yêu! Cái trò đùa thật buồn , ha ha ha ha!"

Ly Nô lườm A La Bản Nhị Thế một cái, gì thêm.

Trong lúc chuyện, A La Bản Nhị Thế dẫn Nguyên Diệu, Bối Đa La và Ly Nô qua hành lang, tiến một đại sảnh rộng lớn. Đại sảnh trang trí bằng vàng bạc, còn cả những nhánh gai, hoa tươi, đèn nến và giá thập tự.

Ở phía tây của đại sảnh treo một bức tượng thần.

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, đó chính là vị thần của Cảnh Giáo mà đây từng thấy đường.

Một đàn ông gầy guộc, hình trần trụi, gai nhọn trói chặt một giá thập tự khổng lồ. Người đàn ông dường như đói, gầy đến nỗi thể thấy cả xương sườn. Trên thể nhiều vết thương, khuôn mặt mang vẻ từ bi, trông như c.h.ế.t.

Trong đại sảnh, vài tín đồ Cảnh Giáo đang quỳ lạy một cách tĩnh lặng tượng thần gai trói giá thập tự.

Bối Đa La thấy bức tượng đau khổ của vị thần, dường như một điều gì đó chạm , trong lòng một cảm giác lạ.

Bối Đa La tiến đến gần bức tượng, chân tượng.

Bối Đa La ngẩng đầu lên tượng A La Ha.

A La Ha cúi mắt, ánh trống rỗng xuyên qua bụi bặm bay trong ánh nắng, giao hòa với ánh mắt của Bối Đa La.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-4-dang-toi-cao.html.]

Đó là tình yêu thương vô bờ bến dành cho thế gian, lòng từ bi đối với chúng sinh, mong cứu rỗi những linh hồn đau khổ, giúp họ thoát khỏi biển khổ, tìm thấy hạnh phúc. Muốn chiếu rọi bóng tối thế gian, để con yêu thương , giúp đỡ , cho thế giới trở nên sáng sủa và tươi hơn.

Đó là ước nguyện của thần thánh, phân biệt Cảnh Giáo và Phật giáo.

Bối Đa La lên tượng chịu nạn của A La Ha, trong lòng ngài như một tia sáng soi chiếu , khiến ngài dường như tìm một chút ý thức ban đầu.

Ngài nhớ những kỷ niệm của pháp Bối Đa La. Đó là những ký ức mà ngài gần như quên trong lúc tâm hồn lạc lối, nhưng quên.

Lý do ngìa sử dụng pháp Đa La Bồ Tát để trong nhân gian, tìm kiếm ánh sáng mất, chính là vì quên những ký ức về Đa La Bồ Tất.

Đó là tình yêu thương từ bi nhất mà ngài dành cho chúng sinh từ tận sâu trong tâm hồn.

"Ôi! Nhân từ , Đấng tối cao A La Ha! Xem , con chiên lạc lối tìm thấy hướng trong cuộc đời ánh sáng thánh khiết của Ngài. Bối Đa La , gia nhập Cảnh giáo ?"

Bối Đa La để ý đến A La Bổn Nhị Thế, vẫn chìm sâu trong suy tư.

Nguyên Diệu thấy , vội : "Không , Bối Đa La thể tin Cảnh giáo . A La Bổn... trụ trì, ngài vẫn nên về những chuyện kỳ quái xảy trong chùa . Chúng đến đây để giải quyết những chuyện kỳ quái đó."

Nguyên Diệu cảm thấy việc trực tiếp gọi tên A La Bổn là một hành động lịch sự, nhưng nhớ nổi cách gọi chính xác đối với chức vụ trong Cảnh giáo, nên quyết định gọi A La Bổn là trụ trì. Như thể hiện sự tôn trọng giữ đúng lễ nghi.

A La Bổn Nhị Thế gãi đầu, : "Ôi! Nhân từ , Đấng tối cao A La Ha! Nguyên , với về chuyện . thật , ngay cả cũng mù mờ rõ, thể giải thích . Chi tiết cụ thể thì hôm qua với Bạch Cơ tỷ tỷ . Mọi đều rằng hoặc bạn bè của họ đến tham dự lễ cầu nguyện tại chùa nà, đó biến mất. chúng họ ! Ở đây chỉ mấy gian nhà và một hầm chứa lương thực, giấu mười ba ? Những Bất Lương đến kiểm tra vài , nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Còn tin đồn rằng chúng g.i.ế.c những mất tích . Đây đúng là chuyện vô căn cứ, x.úc p.hạ.m thần linh! Chúng sẽ hại ai, chúng tôn thờ Đấng tối cao A La Ha, chúng yêu thương , tuyệt đối hại ai cả."

Nghe xong lời của A La Bổn Nhị Thế, Nguyên Diệu cũng manh mối gì, trong lòng nghĩ, vẫn nên hỏi Bối Đa La thì hơn.

Nguyên Diệu đầu , thấy Bối Đa La vẫn còn đang chìm sâu trong suy nghĩ tượng thần A La Ha.

Ly Nô từ nãy đến giờ gì, lúc đến tượng thần A La Ha.

Ly Nô mở gói giấy dầu, lấy hết những miếng cá khô cúng tượng thần.

Ly Nô chắp tay cầu nguyện: "Thần linh ơi, ngài nên ăn nhiều một chút. Sau , Ly Nô sẽ thường xuyên đến để dâng đồ ngon cho Ngài."

Nguyên Diệu ngạc nhiên.

"Ly Nô lão đang ?!"

Ly Nô : "Vị Đấng tối cao A La Ha trông gầy quá, hình như cây sậy, gầy đến mức xương sườn cũng lộ , trông vẻ đáng thương. Mọt sách, Phật Tổ và Bồ Tát trong chùa đều tròn trịa, hình đầy đặn, uy nghiêm. Nếu các thần tiên đ.á.n.h , với hình mảnh mai như vị A La Ha , Phật Tổ chỉ cần một chưởng là thể đập bẹp . Ta nghĩ ngài nên ăn nhiều hơn một chút thì mới ."

Khóe miệng của Nguyên Diệu giật giật, : "...Không chuyện thần tiên đ.á.n.h . Ly Nô , đừng suy nghĩ lung tung, đừng bừa, nên bất kính với thần linh."

Ly Nô : "Dù thì khi thấy tượng thần A La Ha , bỗng nhiên cảm thấy sự thiện lương và lòng từ bi, cúng cho ngài chắc cũng chứ?"

A La Bổn Nhị Thế vội vàng : "Ôi! Ly Nô , cũng thể gia nhập Cảnh giáo, tin Cảnh giáo."

Ly Nô : "Ta tin giáo phái nào cả."

A La Bổn Nhị Thế : "Ôi! Không , nhiều con chiên lạc lối vì ở trong bóng tối quá lâu, lúc đầu thể chấp nhận ánh sáng thánh khiết, thể tiếp nhận việc gia nhập giáo phái. Tuy nhiên, , họ đều gia nhập Cảnh giáo. Ly Nô lão , chỉ cần thường xuyên đến dâng cúng, Đấng tối cao A La Ha nhân từ sẽ giúp sinh niềm tin."

Ly Nô lườm A La Bổn Nhị Thế một cái, gì thêm.

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, : "A La Bổn trụ trì, là ngài dẫn chúng dạo quanh chùa xem gì khác thường ?"

Nguyên Diệu cho rằng thể những chuyện kỳ quái ở chùa Thập Tự là do yêu quái gây , nên quyết định dạo xung quanh để xem yêu quái nào .

A La Bổn Nhị Thế đồng ý.

Nguyên Diệu với Bối Đa La: "Bối Đa La, chúng dạo xung quanh nhé?"

Bối Đa La : "Lão một ở đây thiền định một lúc. Nguyên công t.ử và Ly Nô cứ dạo xung quanh. Dù gì cũng là chuyện lớn, cũng là chuyện . Tất cả duyên pháp đều bắt nguồn từ lòng từ bi. Thuyền từ bi dẫn dắt chúng sinh vượt qua biển khổ."

Nguyên Diệu hiểu, nhưng nghĩ rằng nếu Bối Đa La ông một thiền định, nhất là nên quấy rầy ông.

Bối Đa La xuống, chắp tay chìm thiền định.

A La Bổn Nhị Thế dẫn Nguyên Diệu và Ly Nô dạo quanh chùa Thập Tự.

Chùa Thập Tự rộng, chỉ mất một nén nhang thời gian, A La Bổn Nhị Thế dẫn Nguyên Diệu và Ly Nô hết một vòng. Thậm chí cả hầm chứa lương thực, Nguyên Diệu cũng bước xuống bậc thang để kiểm tra, nhưng gì bất thường.

Đi dạo một vòng cũng khá mệt, A La Bổn Nhị Thế mời Nguyên Diệu xuống ghế đá trong vườn và cho mang nước tới.

Một giáo sĩ mặc áo choàng đen mang nước đến và bên cạnh.

Nguyên Diệu ghế đá, uống một ly xanh.

Một chiếc lá trúc rơi xuống, rơi cốc , gợn lên một vòng sóng nước.

Nguyên Diệu từ nhỏ thể thấy yêu quái, từ khi Phiêu Miểu các, khả năng cảm nhận yêu quái của càng mạnh mẽ hơn.

Trong ngôi chùa Thập Tự , Nguyên Diệu cảm thấy yêu quái, cũng cảm thấy hồn ma, nhưng một loại khí tức kỳ lạ lan tỏa khắp nơi.

Loại khí tức giống với yêu quái thông thường.

Lấy ví dụ, những yêu quái thông thường giống như một bông hoa một cây trúc, chúng cứ tồn tại ở đó, Nguyên Diệu thể thấy và cảm nhận chúng.

thì khác, Nguyên Diệu ngửi thấy hương hoa, thấy tiếng lá trúc xào xạc trong gió, nhưng thấy hoa và trúc .

Trong lòng Nguyên Diệu ngờ vực, định hỏi ý kiến của Ly Nô. Dù , Ly Nô là mèo yêu, cảm nhận của đối với đồng loại chắc chắn mạnh hơn so với bản .

"Ly Nô lão , ngươi thấy ?"

Không ai trả lời.

Nguyên Diệu quanh, chỉ thấy A La Bản Nhị Thế đang ghế đá bên cạnh uống , chứ thấy Ly Nô .

"Hử? Ly Nô lão ? Hắn ?"

Nguyên Diệu ngạc nhiên.

A La Bản Nhị Thế ngừng uống , cũng ngạc nhiên.

"Ôi! Đức từ bi Đấng tối cao A La Ha ơi! Con chiên đen lạc lối ?! Vừa vẫn còn ở đây mà!"

Nguyên Diệu nhớ , khi khỏi đại sảnh, lúc dạo quanh đây đó, Ly Nô vẫn còn bên cạnh. Khi xuống hầm còn thấy Ly Nô theo phía qua khóe mắt. về , mải mê tìm kiếm yêu khí và quỷ khí nên để ý xung quanh, bỏ qua cả sự hiện diện của Ly Nô.

Tuy , Nguyên Diệu cũng quá lo lắng, bởi Ly Nô dù cũng là một yêu mèo pháp lực cao cường, mạnh hơn những yêu quái thông thường ở thành Lạc Dương, chắc sẽ gặp nguy hiểm.

"Lúc xuống hầm, Ly Nô lão vẫn còn ở đó. Có thể là ăn nhiều cá khô quá nên vệ sinh ."

Nguyên Diệu .

A La Bản Nhị Thế đặt tách xuống, : "Ôi! Đức từ bi Đấng tối cao A La Ha ơi! Con chiên đen nghịch ngợm lẽ bỏ trong hầm ?! Ta tìm xem . Nguyên , ngươi cứ nghỉ chút."

A La Bản Nhị Thế dậy tìm Ly Nô.

Nguyên Diệu uống chờ đợi.

Người hầu bưng vẫn cạnh, đó là một thiếu niên Hán, mặt tròn béo phúc hậu. Đợi A La Bản Nhị Thế rời mới tiến đến mặt Nguyên Diệu, : "Cao nhân, tiểu nhân điều bẩm báo."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi là ai? Có chuyện gì ?"

Thiếu niên Hán đáp: "Tiểu nhân là cô nhi, phụ mẫu là ai, quê quán ở , từ nhỏ thu nhận trong nhà thờ , họ đặt tên cho tiểu nhân là Ước Hàn. Những điều đó quan trọng. Chuyện là thế , tiểu nhân quản lý nhà bếp của chùa Thập Tự, lo việc ăn uống hàng ngày cho . Kể từ khi xảy vụ mất tích, thức ăn trong bếp liên tục mất. Bánh hồ và điểm tâm sẵn, cùng sữa dê và phô mai cứ biến mất một cách kỳ lạ. Điều lạ hơn là, tiểu nhân nấu canh và hấp rau, để từng bát từng bát bàn, mà chỉ trong nháy mắt mất mấy bát. Tiểu nhân tìm khắp nơi cũng thấy, nhưng đến sáng hôm những chiếc bát trống xuất hiện ở chỗ cũ, món canh và rau hấp ăn hết."

Nguyên Diệu giật , hỏi: "Ước , ngươi kỹ hơn xem."

Ước Hàn : "Tiểu nhân báo chuyện lạ cho cha cố A La Bản, nhưng ông cần để ý. Bởi chùa Thập Tự thường xuyên phát chẩn cho nghèo, phát cháo bánh miễn phí, nên đôi khi phát thì lẻn bếp lấy trộm thức ăn. Cha cố A La Bản những lẻn ăn trộm đều là kẻ nghèo khổ đói rách, chúng nên thương yêu họ như Đức từ bi A La Ha, chỉ cần quá đáng thì cần truy cứu. Cha cố nghĩ là nên quan tâm, nhưng tiểu nhân chắc chắn . Tiểu nhân cân nhắc kỹ, thức ăn mất đúng bằng mất tích. Trước đây chỉ mất vài phần ăn, bây giờ mỗi ngày mất đủ cho mười mấy ăn. Hiện giờ mất tích mười ba , hôm qua tiểu nhân cố tình nấu mười ba bát canh hoành thánh đặt bàn. Tối qua, bộ canh hoành thánh đều biến mất. Sáng nay, mười ba chiếc bát trống đặt ngay ngắn bàn, tiểu nhân sợ hãi đến mức giờ còn dám rửa bát."

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ước , chuyện kỳ lạ như , ngươi báo cho quan phủ ?"

Ước Hàn vội vàng lắc đầu, : "Không dám. Tiểu nhân thể . Nếu để chuyện lộ ngoài sợ rằng sẽ gây đại loạn trong dân chúng. Mọi sẽ nhà thờ gây họa yêu quái, còn vu cho là tà giáo. Tiểu nhân từ nhỏ lớn lên trong chùa Thập Tự, thấy rõ ở đây đều là , chỉ cứu giúp chúng sinh khổ nạn. Các giáo sĩ dù phần lớn là ngoại bang nhưng họ thường xuyên giúp đỡ nghèo, khuyên yêu thương lẫn , lúc đói kém còn phát cháo bánh cứu tế dân nghèo, việc thiện, hại ai cả. Tiểu nhân thể để chùa Thập Tự hủy hoại, nên dám . Hôm nay cao nhân đến đây, tiểu nhân mới dám bẩm báo thật lòng, chỉ mong cao nhân trừ yêu bắt quỷ, trả sự bình yên cho chùa Thập Tự."

Nguyên Diệu hỏi: "Ước , ngươi tận mắt thấy thức ăn biến mất như thế nào ? Có chắc là phi nhân trộm ?"

Ước Hàn lắc đầu, : "Chắc chắn phi nhân . Tiểu nhân gan trốn trong chum gạo theo dõi, thấy rõ ràng bánh đậu đỏ đĩa tự dưng biến mất."

Khi Nguyên Diệu và Ước Hàn đang chuyện, A La Bản Nhị Thế vội vã trở .

"Ôi! Đức từ bi Đấng tối cao A La Ha ơi! Nguyên , tìm khắp chùa Thập Tự mà thấy Ly Nô lão . Hắn việc gì nên rời ?"

Nguyên Diệu còn đang suy nghĩ về lời Ước Hàn, bèn thản nhiên đáp: "Ly Nô lão nếu việc về chắc chắn sẽ với , thể nào bỏ báo."

A La Bản Nhị Thế : "Hay là với Bối Đa La ?"

Nguyên Diệu : "Vậy thì hỏi Bối Đa La xem ."

Nguyên Diệu cũng tìm Bối Đa La để bàn bạc về chuyện kỳ lạ trong chùa Thập Tự.

Nguyên Diệu chắp tay chào Ước Hàn cùng A La Bản Nhị Thế rời khỏi hậu viện, về phía đại sảnh.

Trong đại sảnh, bụi bay lơ lửng ánh nắng, tượng A La Ha từ bi cúi xuống chúng sinh, mấy tín đồ đang tụng niệm.

Bối Đa La thấy cả.

Nguyên Diệu quanh đại sảnh một lượt vẫn thấy Bối Đa La.

"Bối Đa La ?!"

Nguyên Diệu ngạc nhiên .

 

Loading...