Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 3: Thôi Trạch
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:31
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , vì Vi Ngạn còn đang giữ chức nhàn tản ở Lễ Bộ, mà hôm nay là ngày điểm danh, nên dậy sớm và đến Hoàng thành để điểm danh.
Nguyên Diệu thì ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy. Sau khi Nam Phong hầu hạ rửa mặt, mang đến một bữa sáng thịnh soạn cho Nguyên Diệu.
Sau khi ăn sáng xong, Nguyên Diệu vì nhớ đến Phiêu Miểu Các, nhớ Bạch Cơ và Ly Nô, còn nhớ những chiếc hòm đầy hương Long Diên kịp giã nên định về việc. Vi phủ cách chợ Nam cũng quá xa, dự định về Phiêu Miểu Các việc , đến chiều tối qua để ngủ cùng Vi Ngạn. Dù thì chỉ cần y mơ cùng Vi Ngạn là , cần ở trong Vi phủ cả ngày.
Nguyên Diệu từ biệt Nam Phong, nhưng Nam Phong vội giữ và : "Công t.ử khi khỏi cửa dặn rằng Lễ Bộ dạo việc gì nhiều, ngài cũng việc gì , chỉ điểm danh sẽ về ngay. Hôm nay công t.ử định đưa ngài thăm một thương gia giàu , đó cùng ngài du ngoạn Thần Đô."
Nguyên Diệu đành từ bỏ ý định từ biệt.
Hắn quỳ bên bàn của Vi Ngạn, suy nghĩ về bài Thần Long Phú, đợi Vi Ngạn trở về. Có lẽ vì ngửi thấy mùi hương Long Diên, nên Nguyên Diệu đó cả nửa ngày mà chữ nào.
Khoảng thời gian buổi sáng, Vi Ngạn trở về.
Vi Ngạn vội vàng một bộ trang phục Hồ dễ mặc, gọi Nguyên Diệu chơi.
Nguyên Diệu lập tức theo Vi Ngạn ngoài.
Vi Ngạn : "Hiên Chi, chúng thăm Thôi Giản , hỏi xem nô lệ Côn Lôn của chuyển đến . Sau đó chúng sẽ đến bờ sông Lạc để ngắm xuân, tiện thể ghé qua lầu Mẫu Đơn uống rượu."
Nguyên Diệu gật đầu thuận miệng hỏi: "Thôi Giản là một thương gia như thế nào ?"
Vi Ngạn trả lời: "Ta cũng quen Thôi Giản lắm, chỉ rằng ông là một thương gia giàu . Ông năm nay hơn tám mươi tuổi, cả đời nghề buôn bán biển, tích lũy nhiều của cải. Sau bảy mươi tuổi, ông mới mang theo một phần gia quyến trở về Lạc Dương sinh sống. Vì ông là Lạc Dương, lá rụng về cội, khi trăm tuổi sẽ chôn cất tại mộ tổ. Hiện tại những sản nghiệp và thuyền buôn dọc bờ biển đều giao cho con cháu quản lý. Rất nhiều hàng hóa vận chuyển bằng đường biển từ Trường An đến Lạc Dương đều do thuyền buôn của nhà ông đảm nhận. Vì mới tìm ông để mua nô lệ Côn Lôn."
Nguyên Diệu gật đầu, : "Thì là một lão thương nhân biển."
Vi Ngạn nhỏ: "Không vì thương nhân biển khác với thương nhân bình thường nhưng nơi ở của Thôi Giản kỳ lạ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Kỳ lạ thế nào?"
Vi Ngạn trả lời: "Thôi Giản xây một cái động lớn màu đen trong sân nhà , trông như một ngôi mộ và ông sống trong cái động đó."
"Cái gì?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Vi Ngạn : "Vì hiếm thấy nên mới đưa Hiên Chi thăm ông để mở mang kiến thức. Nếu ông tiếp chúng ở bên giường, ngươi còn thể thấy ông ngủ đá đấy!Trên đời đúng là đủ loại , so với việc ông ngủ trong mộ, việc ngủ trong quan tài trở nên bình thường."
Đan Dương , ngươi ngủ trong quan tài cũng chẳng bình thường chút nào.
Nguyên Diệu nghĩ thầm.
Y hỏi: "Đan Dương, tại Thôi Giản tiếp khách bên giường ?"
Trong xã hội thời Đường, tiếp khách bên giường là một việc thất lễ, bình thường ai .
Vi Ngạn trả lời: "Thôi Giản già , sức khỏe . Lần khi đến thăm ông , thấy ông ốm yếu liệt giường. Vốn dĩ ông định gặp , nhưng lẽ vì đắc tội với giới thiệu cho ông nên ông mới cố chống chọi cơ thể bệnh tật, tiếp ở bên giường, và đồng ý thư cho con trai ông . Vì , mới dịp thấy phòng ngủ trong động của ông ."
Nguyên Diệu cảm thán: "Thì là . Tuổi già sức yếu nhiều bệnh cũng là điều mà đều khó tránh khỏi."
Vi Ngạn và Nguyên Diệu cứ trò chuyện như thế, tự lúc nào đến Phường An Nghiệp, nơi Thôi Giản sinh sống.
Thôi phủ diện tích rộng, cánh cổng sơn đỏ nổi bật bên hàng liễu, bức tường trắng in bóng hoa mơ, từ bên ngoài trông thật khiêm tốn mà kém phần thanh nhã.
Vi Ngạn báo danh tính và mục đích đến của với gác cổng. Không lâu , một dáng vẻ của quản gia bước , lịch sự mời Vi Ngạn và Nguyên Diệu trong.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn theo quản gia, tiến Thôi gia. Nguyên Diệu quanh, cảm thấy cảnh quan trong nhà gì đặc biệt so với những gia đình giàu khác ở Lạc Dương. Sự khác biệt duy nhất là vì Thôi gia buôn bán với nước ngoài, nên một vật phẩm trang trí mang phong cách ngoại quốc mà Nguyên Diệu hiểu, giống phong cách của đại mạc Tây Vực phong cách du mục phương Bắc, lẽ là đặc trưng của Nam Dương.
Hôm nay, sức khỏe của Thôi Giản khá , cần liệt giường nên ông tiếp trong phòng ngủ kiểu hang động. Thông thường, tiếp khách lạ sẽ diễn ở phòng ngoài, nhưng vẻ Thôi Giản cũng đủ sức để đó, nên ông tiếp khách ở hoa sảnh trong nội trạch. Vi Ngạn tiếc nuối vì thể cho Nguyên Diệu thấy phòng ngủ kiểu hang động của Thôi Giản, nhưng vì hoa sảnh cũng ở nội trạch và gần phòng ngủ, nên đường qua sân họ sẽ ngang qua hang động đó.
Khi qua sân, Nguyên Diệu ngạc nhiên. Đó là một khu vườn và tràn đầy sức sống. Trong vườn đình đài lầu các, chỉ những hòn non bộ và t.h.ả.m cỏ xanh, cùng với một vài cây liễu và cây đào. Hang động mà Vi Ngạn nhắc tới giữa những hòn non bộ, trông như một ngôi mộ đen.
Bây giờ đang là mùa xuân, trong vườn những nhánh liễu mới nảy mầm xanh biếc, hoa đào hồng thắm nở rộ, bươm bướm bay lượn khắp nơi, và những cánh én bay lướt qua, tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống. Khi qua hành lang, Nguyên Diệu ngẩng đầu lên và thấy mái hiên, giữa các cột hành lang vài tổ chim én, ba bốn con chim én tụ tập các tổ.
Quản gia giải thích: "Chủ nhân thích chim én, vui khi những con chim én tổ và sống trong nhà, ông còn cung cấp thức ăn và nước uống cho chúng. Vì thế, dần dần, lượng chim én trong vườn tăng lên."
Vi Ngạn và : "Đó vì chủ nhân nhà ngươi cảm thấy chim én bay từ Nam đến Bắc giống với các thương gia biển, và ông thấy trong những con chim én, nên ông cảm thấy đồng cảm với chúng ?"
Quản gia trả lời: "Đó là một phần lý do. Chủ nhân còn tình cảm sâu sắc hơn với loài chim én... , đó là điều mà hầu như chúng thể thêm."
Vi Ngạn là thích chuyện phiếm và bí mật của khác, và hỏi: "Tình cảm sâu sắc hơn là gì? Nói cho ."
Quản gia chỉ mà thêm lời nào.
Trong một khoảnh khắc mơ hồ, Nguyên Diệu thấy một cây liễu xanh trong vườn một nữ nhân mặc đồ đen đang . Nữ nhân đó dáng nhỏ nhắn, vòng eo thon thả, tóc đen như mực, khuôn mặt hình trái xoan vô cùng xinh . Nàng yên cây liễu, ngước những nhánh liễu đung đưa trong gió với vẻ mặt đầy bi thương.
Nguyên Diệu đoán rằng nữ nhân lẽ là một trong Thôi gia. Nhìn chăm chú nữ nhân Thôi gia là hành động bất lịch sự, nên Nguyên Diệu vội đầu, chuyển hướng ánh .
ngay lúc Nguyên Diệu đầu, nữ nhân đó dường như cảm nhận điều gì đó và đầu Nguyên Diệu. Khi thấy Nguyên Diệu đang lập tức tránh né, ánh mắt nàng rõ ràng là của một sống, khuôn mặt nàng hiện lên vẻ vui mừng. Nữ nhân mặc đồ đen lập tức chạy về phía Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu ngạc nhiên, trong giây lát chỉ thấy một con chim én bay nhanh qua mắt biến mất ngay đó.
Trong lòng Nguyên Diệu dấy lên một cảm giác hoài nghi, cùng với một chút bất an.
"Đan Dương thấy con chim én nào ?" Nguyên Diệu hỏi.
Vi Ngạn trả lời: "Thấy . Nhìn lên , ở cũng tổ chim én, khắp nơi đều chim én."
Nguyên Diệu thêm gì nữa.
Trong hoa sảnh, Thôi Giản đang nửa giường La Hán, dựa gối mềm chờ đợi khách. Thôi Giản hơn bảy mươi tuổi, tóc trắng xóa, hình gầy yếu, vẻ mặt bệnh hoạn đầy nếp nhăn, tinh thần vẻ gì là .
Chủ và khách chào , vài câu xã giao Vi Ngạn thẳng vấn đề, rõ mục đích của chuyến viếng thăm và Thôi Giản cũng trả lời ngắn gọn, rằng con trai ông hồi âm, thứ đều . Theo lịch trình, những nô lệ Côn Lôn mà Vi Ngạn mua đến Đại Danh Phủ , nếu gì bất ngờ, đầu tháng sẽ vận chuyển đến Lạc Dương và đưa Vi gia.
Vi Ngạn lập tức cảm thấy yên tâm.
Tinh thần của Thôi Giản , Vi Ngạn cùng Nguyên Diệu dạo sông Lạc, nên phiền thêm nữa. Vi Ngạn tìm một cái cớ, định cáo từ rời .
Không ngờ, Thôi Giản dường như điều khó xử, với Vi Ngạn. Thôi Giản do dự lâu, mấy mở miệng nhưng nuốt lời trở .
Vi Ngạn là thông minh và tinh ranh, hiểu. Trước đây nhờ Thôi Giản giúp mua nô lệ Côn Lôn, thứ mà thể mua thị trường, nên nợ Thôi Giản một ân tình. Giờ đây, Thôi Giản việc cần , trả ân tình đó.
Vi Ngạn : "Thôi tướng công chuyện gì xin cứ thẳng. Chỉ cần , gia phụ thể , nhất định sẽ giúp ngài giải quyết khó khăn."
Thôi Giản thở dài một tiếng, ngẩng đầu ngoài cửa sổ, bên ngoài những chú én nhỏ đang bay qua bay giữa các cành hoa liễu.
"Thôi bỏ , gì . Cũng do già nua lú lẫn , chuyện ngay cả lệnh tôn Vi thượng thư cũng thể giúp ."
Vi Ngạn tò mò hỏi: "Thôi tướng công, ngài là giàu , kết giao thiết với các quan chức lớn ở Đông Đô và Tây Kinh, quan hệ hôn nhân với các thế gia vọng tộc. Chẳng lẽ còn ai dám đắc tội với ngài? Ngài gặp khó khăn gì ?"
Thôi Giản : "Vi đại nhân quá khen . Ta chỉ là một thương nhân thấp kém mà thôi, mặc dù chút gia tài, nhưng cũng chỉ là cát trong tay, nắm chặt sẽ tuột mất. Chuyện gặp vốn dĩ cũng là chuyện lớn. Bỏ của để tránh tai họa, đắc tội với quyền quý, luôn là con đường sống của những buôn bán chúng . , thứ mà bỏ là vàng bạc, mà là một ký ức giữ ..."
Vi Ngạn hiểu, bèn hỏi: "Là ai dùng quyền thế ép buộc ngài, đòi ngài giao nộp thứ gì đó ?"
Thôi Giản : "Là Quang Tạng Quốc Sư. Ông đòi giao nộp Định Hải Thần Châu."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn thì khỏi ngạc nhiên.
Thôi Giản lệ rơi đầy mặt, : "Ta biển nhiều năm, buôn bán khắp nơi, Định Hải Thần Châu là bảo vật mà tình cờ ở Nam Hải. Nghe , Định Hải Thần Châu là Long Châu, năng lực phi thường và hiếm thế gian. Ta mắt trần tu tiên đạo, cũng thể thấy gì khác thường ở viên châu , chỉ rằng nó thể biến một thùng nước bẩn thành trong suốt, biến nước biển mặn chát thành nước ngọt thanh khiết. Mang nó theo khi biển thì lo thiếu nước ngọt. Không Quang Tạng Quốc Sư chuyện về Định Hải Thần Châu từ , bèn đến đòi giao nộp. Ta đồng ý. Ông lập tức dùng quyền thế đe dọa, nếu tự nguyện dâng châu cho ông , còn thể đổi lấy một hòm vàng. Nếu giao nộp thì sẽ nhà tan cửa nát. Mà khi nhà tan cửa nát, Định Hải Thần Châu vẫn sẽ là của ông ."
Nguyên Diệu thì trong lòng phẫn nộ, cảm thấy Quang Tạng Quốc Sư quá đáng. khi nhớ những kỷ niệm đây với Quang Tạng Quốc Sư, thấy ông tuy phong thái phóng khoáng, câu nệ tiểu tiết, thậm chí luyện đan đến mức tẩu hỏa nhập ma, nhưng bản tính , giống một kẻ độc ác vì bảo vật mà ép vô tội đến cảnh nhà tan cửa nát.
Nguyên Diệu kìm mà : "Thôi tướng công, theo tiểu sinh , Quang Tạng Quốc Sư là như , lẽ giữa các ngài hiểu lầm gì ? Có ai đó giả danh Quang Tạng Quốc Sư để đòi ngài giao nộp viên châu chăng?"
Thôi Giản lắc đầu, : "Không hiểu lầm gì cả. Chính Quang Tạng Quốc Sư tự đến đòi. Ta thể nhận ông . Bên cạnh ông còn một con sư t.ử oai phong lẫm liệt theo nữa!"
Đó là Toan Nghê chứ sư tử.
Nguyên Diệu nghĩ thầm trong lòng.
Vi Ngạn cũng khó xử, : "Nếu là Quang Tạng Quốc Sư thì chuyện quả thực là khó giải quyết. Võ đế bệ hạ sủng ái Quang Tạng Quốc Sư, ngay cả bố cục phong thủy của thần đô cũng là nhờ ông . Đừng mà ngay cả gia phụ cũng dám đắc tội với ông . Việc giúp ngài ."
Thôi Giản do dự một chút, : " , Vi đại nhân và Quang Tạng Quốc Sư mối giao tình tầm thường, ở chốn dân gian còn cả truyện về hai các ngài nữa."
Vi Ngạn , mặt lập tức đỏ bừng tái xanh, há miệng định gì nhưng cuối cùng thể thốt lời.
Đây là chuyện xảy trong sự kiện "Đế Nữ Tang". Vi Ngạn tham vàng nên cùng Bạch Cơ hợp mưu lừa Quang Tạng, khiến Quang Tạng thua trong cuộc cá cược "ai tìm ngọc tỷ truyền quốc ", thoa son điểm phấn mặc nữ trang. Quang Tạng hận Vi Ngạn đến c.h.ế.t, nên mặc nữ trang thoa son phấn bám lấy ở lầu Nhiên Tê, cả ngày bắt hổ mắng rắn, ép Vi Ngạn đưa cho năm nghìn lượng vàng. Người ngoài nội tình, chỉ bề ngoài, nên dân gian mới truyền tin đồn rằng Quang Tạng Quốc Sư và Vi Ngạn tình cảm Long Dương, cùng sống chung một nhà. Tin đồn còn những văn nhân ham vui thành tiểu thuyết, lưu truyền trong dân gian.
Nguyên Diệu thấy Vi Ngạn lúng túng, vội vàng giải thích giúp : "Thôi tướng công, tin đồn dân gian đều là giả, chuyện lố lăng như trong sách tiểu thuyết . Tuy nhiên, tiểu sinh và Quang Tạng Quốc Sư quả thực đôi chút giao tình, hiểu rõ ông là độc ác, vẫn cảm thấy trong chuyện sự hiểu lầm. Tiểu sinh sẽ gặp Quang Tạng Quốc Sư hỏi cho rõ, nếu ông thực sự đòi ngài giao nộp viên châu, tiểu sinh nhất định sẽ dùng đạo lý để khuyên ông từ bỏ tà niệm."
Thôi Giản : "Vậy thì cảm ơn hậu sinh nhiều. Thương nhân vốn là tầng lớp thấp kém nhất, đấu với quyền thế. Nếu Quang Tạng Quốc Sư đòi thứ khác, dù quý giá hiếm hoi, cũng sẽ đưa cho ông . thể giaoĐịnh Hải Thần Châu . Ta tham luyến viên châu mà là viên châu là do mượn. Ta một ước nguyện là trả nó. Ta nước Ô Y, gặp Huyền Âm, gặp con nữa..."
Khi đến cuối, giọng của Thôi Giản bắt đầu nghẹn ngào, nhỏ như tiếng thì thầm tự với chính , nước mắt ông tuôn rơi, thành tiếng.
Một con chim én đen bay đến đậu khung cửa sổ, lặng lẽ ông lão yếu đuối đang .
Nguyên Diệu mở lời hỏi: "Thôi tướng công, ngài định trả viên Định Hải Thần Châu cho ai ?"
Thôi Giản bỗng nhiên xúc động mạnh, thể vốn yếu ớt, nay do tâm trạng dâng trào, bắt đầu ho khan dữ dội, thể giữ vững , ngã gục xuống giường La Hán.
Thị nữ bên vội vàng tiến tới đỡ Thôi Giản, một thị nữ khác nhẹ nhàng vỗ lưng giúp ông thuận khí.
Một lúc , Thôi Giản mới bình , dừng ho và : "Thần châu e rằng vĩnh viễn cơ hội để trả nữa." Ông thở dài, trông ảm đạm.
Thôi Giản mệt mỏi còn sức để tiếp khách, bèn hiệu cho thị nữ. Thị nữ hiểu ý, lên tiếng: "Chủ nhân cần uống t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi ."
Vi Ngạn hiểu đây là lời nhắc khéo để tiễn khách, bèn nhanh chóng trả lời, lễ phép cáo từ.
Thôi Giản níu giữ, chỉ để gia nhân tiễn Vi Ngạn và Nguyên Diệu ngoài.
Con chim én đậu khung cửa sổ dang cánh bay theo Vi Ngạn và Nguyên Diệu.
Ra khỏi Thôi phủ, Vi Ngạn và Nguyên Diệu cùng bước con đường lớn ở phường An Nghiệp. Con én cũng bay khỏi phủ nhẹ nhàng đáp xuống vai Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu mỉm : "Đan Dương xem, con én thiết với thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-3-thoi-trach.html.]
Vi Ngạn nghi hoặc xung quanh nhưng thấy con én nào vai Nguyên Diệu.
Vi Ngạn định gì đó thì bỗng dưng phố xá trở nên xôn xao. Không rõ nguyên do, một đường bắt đầu lùi , vẻ e sợ điều gì. Tuy nhiên, họ thực sự kinh hoàng, vì khi tránh xa tò mò ló đầu , chỉ trỏ bàn tán.
Thì một đạo sĩ trung niên cưỡi một con dị thú hùng dũng đang nghênh ngang qua phố, lưng còn hai tiểu đạo sĩ theo hầu.
Đạo sĩ mặc áo đạo màu tím lộng lẫy, chân giày da hươu, tay cầm phất trần, dáng vẻ vô cùng ung dung. Ông búi tóc cao, đội mão vàng tím, tóc đen dày như tóc giả, ánh mắt sắc bén như tia chớp.
Điều khiến đường sợ hãi đạo sĩ mà là con dị thú ông cưỡi. Con thú to lớn chừng bằng một con trâu, mắt tròn như chuông đồng, lộ hàm răng sắc nhọn. Bộ lông của nó ánh lên màu vàng rực rỡ, bờm bay phấp phới, qua thì giống sư t.ử nhưng cũng hẳn là sư tử.
Vi Ngạn thấy đạo sĩ áo tím từ xa thì biến sắc, kịp nghĩ gì thêm bỏ chạy mất dạng.
Vi Ngạn vội chui gốc cây liễu một cánh cổng nhà dân, co dám ló mặt .
Nguyên Diệu kỹ, nhận đạo sĩ áo tím và con dị thú quen thuộc. Đó chính là Quang Tạng Quốc Sư và con Tiểu Hống.
Nguyên Diệu theo phản xạ cũng tránh nhưng muộn một bước.
Tiểu Hống thấy Nguyên Diệu, vui mừng gầm lớn: "Cô phụ!"
Nguyên Diệu lúng túng, vội vàng : "Tiểu Hống, đừng gọi lung tung, cô phụ của ngươi!"
Vì thấy nên Nguyên Diệu đành bước tới , chắp tay hành lễ với Quang Tạng Quốc Sư, : "Tiểu sinh xin bái kiến Quốc Sư."
Hôm nay tâm trạng Quang Tạng khá nên cũng hòa nhã trả lời: "Thư sinh cần đa lễ. Vừa từ xa trông , bản Quốc Sư dường như thấy bên cạnh ngươi một nữa, giờ chỉ ngươi ?"
Nguyên Diệu vội vàng trả lời: "Quang Tạng Quốc Sư nhầm , chắc là qua đường thôi, hôm nay chỉ tiểu sinh một thôi."
Vi Ngạn một chút ân oán tình thù với Quang Tạng, chạm mặt với ông , nên vội trốn . Nguyên Diệu liền khéo léo che giấu cho Vi Ngạn.
Quang Tạng chăm chú Nguyên Diệu, ánh mắt dừng vai . Sau một lúc trầm ngâm, ông : "Thư sinh, vai ngươi chăng là khách mới của Phiêu Miểu các?"
Nguyên Diệu ngỡ ngàng, cúi đầu xuống vai , chỉ thấy một con chim én nhỏ.
Nguyên Diệu trong lòng bối rối, định mở miệng trả lời.
Quang Tạng tiếp tục : "Thư sinh, hãy mặt bản Quốc Sư chuyển lời tới Rồng yêu. Nói với nàng, bản Quốc Sư đang trấn thủ Thần Đô, hàng yêu phục ma, mong nàng đừng gây chuyện ở đây, nên một con rồng an phận, khiêm nhường. Nếu bản Quốc Sư sẽ tha thứ cho nàng . Chuyện của Định Hải Thần Châu, khuyên nàng đừng xen việc liên quan."
Nguyên Diệu một nữa sững . Hắn suy nghĩ một hồi, lập tức hiểu vì gặp Quang Tạng ở đây. Thôi Giản hề dối, Quang Tạng đúng là đến Thôi phủ để đòi Định Hải Thần Châu.
Nguyên Diệu để ý đến sự thắc mắc về con chim én, vội vàng : "Quốc Sư, Định Hải Thần Châu là đồ của Thôi tướng công, ông giao nộp, ngài ép buộc thế?"
Quang Tạng kiêu ngạo trả lời: "Chuyện việc mà các ngươi thể can thiệp. bản Quốc Sư nhất định Định Hải Thần Châu, dù ông cũng giao nộp."
Tiểu Hống lặng lẽ : "Cô phụ nếu cuốn thì nhất hãy khuyên Thôi tướng công nhanh chóng tự nguyện dâng nộp viên thần châu , nếu cả nhà ông sẽ gặp đại họa đó."
Nguyên Diệu tức giận, : "Quốc Sư dựa quyền thế ức h.i.ế.p khác, cướp đoạt tài sản, việc thật đúng."
Tuy nhiên, Quang Tạng thèm đếm xỉa tới lời của Nguyên Diệu, cưỡi Tiểu Hống lưng thẳng về phía Thôi phủ.
Nguyên Diệu chỉ còn trong vô vọng.
Khi Quang Tạng và Tiểu Hống xa, Vi Ngạn mới từ gốc liễu bước .
Vi Ngạn tự nhủ: "May mà tinh mắt, xa và tránh kịp. Nếu đụng mặt Quốc Sư, thêm rắc rối, khiến chuyện trở nên phức tạp."
Nguyên Diệu trầm tư, gì.
Vi Ngạn hỏi: "Hiên Chi, nếu còn việc gì nữa thì chúng chơi bây giờ?"
Nguyên Diệu cúi đầu con chim én vẫn đậu vai .
"Đan Dương thấy gì vai tiểu sinh ?"
Vi Ngạn tập trung kỹ nhưng thấy gì cả.
"Không gì hết."
Nguyên Diệu hỏi: "Ngươi thấy một con chim én ?"
Vi Ngạn lắc đầu, trả lời: "Không thấy."
Nguyên Diệu chỉ thở dài con chim én.
Con chim én cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen như màn đêm chăm chú , như điều gì nhưng thôi.
Nguyên Diệu : "Đan Dương, chúng đến Phiêu Miểu các thôi. Không vì , tiểu sinh vô tình mời một vị khách đến cho Bạch Cơ ."
Vi Ngạn nghi hoặc hỏi: "Khách nào? Khách ở ?"
"Đi cùng , chúng đến Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu rõ đang với Vi Ngạn con én vai , cứ thế bước về phía chợ Nam.
Vi Ngạn vội vàng theo .
*
Chợ Nam, Phiêu Miểu các.
Ánh xuân tươi , cỏ xanh điểm hoa rực rỡ.
Vì buôn bán ế ẩm, Bạch Cơ và Ly Nô đang thư thả g.i.ế.c thời gian trong sân .
Bạch Cơ như bông hoa tường vi dại mái hiên, nhâm nhi ly đào hoa xuân, ngắm những cành hoa leo quanh tường. Còn Ly Nô thì cẩn thận lật từng miếng cá thanh trúc tươi ngon lò than đỏ hồng.
Cá thanh trúc tươi ngọt, chỉ cần thêm chút muối tiêu là đủ.
Khi cá chín tới, Ly Nô nhẹ nhàng đặt lên đĩa sứ hoa sen mang tới cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ c.ắ.n một miếng cá béo ngậy, uống một ngụm đào hoa xuân ngọt lịm, nở nụ mãn nguyện.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn bước Phiêu Miểu các, thấy ai ở đại sảnh nên thẳng sân , gặp ngay cảnh Bạch Cơ và Ly Nô đang nướng cá.
Bạch Cơ , : "Hiên Chi về . Vi công t.ử cũng tới. Hôm nay cá thanh trúc ngon lắm, các ngươi lộc ăn ."
Vi Ngạn xoa bụng thèm thuồng.
"Bạch Cơ, thì khách sáo nữa. lúc bụng đói lắm ."
Nguyên Diệu định gì nhưng Bạch Cơ con én vai , nhẹ: "Đã lâu gặp khách từ biển khơi. Chào mừng đến với Phiêu Miểu các."
Con én dường như hiểu tiếng , khẽ gật đầu.
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Vi Ngạn thì chẳng thấy gì cũng để tâm Bạch Cơ gì, chỉ mải mê ngửi hương thơm của cá nướng, ánh mắt rời khỏi những miếng cá Ly Nô nướng xong.
"Ly Nô, nhanh cho hai con, thật to nhé!"
Vi Ngạn giục.
Hôm nay Ly Nô vẻ vui, trả lời: "Vi công tử, nôn nóng quá cũng chẳng ăn cá nóng . Ta đưa ngươi và Mọt Sách mỗi một con ."
Ly Nô đưa hai con cá nướng chín, lượt đưa cho Nguyên Diệu và Vi Ngạn.
Cả hai nhận cá, xuống bên cạnh Bạch Cơ, bắt đầu thưởng thức.
Trên lò còn một con cá.
Ly Nô từ xa Nguyên Diệu, khẽ hỏi: "Ngươi ăn ?"
Con én mơ hồ khẽ lắc đầu, vẻ e dè.
Bạch Cơ thấy thì đặt miếng cá nướng xuống, : "Thế tiện , để nghĩ cách giúp thể thấy ngươi nhé."
Nói xong, nàng khẽ lẩm nhẩm chú ngữ, bàn tay ngọc mềm mại lướt qua vai Nguyên Diệu. Một luồng ánh sáng vàng lóe lên, gợn sóng lung linh hiện , con én lập tức biến mất.
Chỉ trong chớp mắt, một nữ t.ử mặc áo đen xuất hiện mắt .
Nữ t.ử nhỏ nhắn với vòng eo thon gọn, mái tóc đen mượt như nhung, khuôn mặt thanh tú, đẽ tựa cánh hoa đào. Nguyên Diệu lập tức nhận , nàng chính là nữ t.ử áo đen từng thấy gốc liễu ở Thôi phủ. Thì nàng chính là con én đó.
Vi Ngạn lúc cũng thấy rõ nữ t.ử áo đen, vô cùng kinh ngạc, suýt chút nữa rơi đĩa cá nướng đang cầm.
Chàng kêu lên: "Trời ơi, đây chính là nữ nhân áo đen thường xuất hiện trong giấc mơ của !"
Nữ t.ử áo đen khẽ cúi đầu Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn, giọng nhẹ nhàng vang lên: "Ta là Huyền Âm, đến từ một quốc gia xa xôi giữa lòng đại dương."
Vi Ngạn hỏi ngay: "Vì ngươi xuất hiện trong giấc mơ của , quấy nhiễu như ?"
Huyền Âm cúi đầu xin : "Ta đến từ biển cả, nơi đây linh lực biển nên chỉ thể hiện hình dạng một con én. Hầu hết thể thấy , kể cả mà đang tìm kiếm. Không ai thấy , cũng thể truyền đạt nguyện vọng của , điều đó khiến vô cùng đau khổ. Vi công t.ử là một đặc biệt, khí tức của con , nhờ đó mà thể xâm nhập giấc mơ của ngươi. Kể từ khi ngươi đến Thôi phủ, thường xuyên xuất hiện trong mơ của ngươi. vì khí tức đó của ngươi định nên tuy ngươi thấy trong mơ nhưng thể rõ tiếng , chúng chẳng thể giao tiếp. hôm nay, nhờ Nguyên công t.ử cùng mới thể Phiêu Miểu các ."
Vi Ngạn ngạc nhiên: "Vậy ngươi quấy rối trong giấc mơ, khiến và Quân Nương hiểu lầm cũng là vì lý do ? Không và Hiên Chi thì thể Phiêu Miểu các ?"
Huyền Âm gật đầu: "Phải là duyên thì mới bước chân Phiêu Miểu các . Ta tìm kiếm khắp nơi trong Thần Đô bao năm qua nhưng vẫn duyên gặp ."
Bạch Cơ mỉm : "Nếu ngươi đây thì tức là ngươi và Phiêu Miểu các cũng duyên. Huyền Âm, ngươi nguyện vọng gì, cứ , thể giúp ngươi thực hiện bất kỳ mong nào."
Đôi mắt Huyền Âm ánh lên vẻ buồn bã. Sau một hồi im lặng, nàng : "Thời gian của còn nhiều nữa. Ta một câu chuyện kể cho ."
Bạch Cơ khẽ : "Nói ."