Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 3: Mưu phản
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:16
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi qua , vài ngày nữa trôi qua.
Trương Dịch Chi dường như vẫn còn lưu luyến mối quan hệ với Nguyên Diệu, phái đưa cho Nguyên Diệu một bức thư. Kèm theo bức thư là một tấm thẻ lệnh cung.
Nguyên Diệu mở thư xem nhưng nên gì.
Hóa Trương Dịch Chi mời Nguyên Diệu đến Khống Hạc Giám để biên tập thơ văn.
Vào đầu xuân, Võ Tắc Thiên giao cho Khống Hạc Giám một nhiệm vụ văn học, đó là tập hợp các bài thơ của các văn nhân Đại Chu, tất nhiên bao gồm cả Đại Đường đó lưu truyền trong dân gian thành một tập thơ.
Công việc do Thượng Quan Uyển Nhi giám sát, nhưng việc chọn lọc các bài thơ từ khắp nơi gửi về, chép và biên tập thành tập là những công việc nhỏ nhặt và rườm rà, giao cho hai phủ lệnh của Khống Hạc Giám đảm nhận.
Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông bận rộn tranh sủng cùng các buổi yến tiệc mùa xuân, chẳng tâm trí để những việc cần cúi đầu dốc sức như thế . Họ định giao cho khác . trong Khống Hạc Giám, dù nhiều mỹ nam, tài nghệ của họ đa dạng, nhưng ít thông thạo thơ văn, càng ít thưởng thức thơ văn. Trương Dịch Chi nhớ đến cuộc trò chuyện với Nguyên Diệu, nhận thấy Nguyên Diệu học vấn uyên thâm, am tường thơ văn nên nhân cơ hội mời Nguyên Diệu đến giúp biên tập thơ, và hứa hẹn trả công hậu hĩnh. Hơn nữa, nếu Nguyên Diệu Khống Hạc Giám, thể giúp giới thiệu và đề cử.
Nguyên Diệu đưa thư cho Bạch Cơ, nhờ Bạch Cơ quyết định giúp.
Bạch Cơ thư xong, : "Dù Hiên Chi cũng đang rảnh rỗi, đến cung giúp chép thơ còn kiếm thêm chút bạc. Nếu Hiên Chi ở Khống Hạc Giám cũng thôi. Khống Hạc Giám hiện nay là bậc thang thăng tiến nhanh nhất con đường quan đấy."
Nguyên Diệu khổ sở : "Giúp biên tập thơ văn thì tiểu sinh còn thể, nhưng ở Khống Hạc Giám thì miễn ."
Ly Nô đồng ý, : "Mọt sách, gia khuyên ngươi đừng dây dưa với Trương gia. Hai đó chẳng thứ gì , đừng thấy bây giờ họ đang sủng ái, quyền thế đầy tay mà lầm. Võ đế lớn tuổi hơn họ nhiều, sớm muộn gì cũng sẽ qua đời . Khi Võ đế băng hà, hai họ mất chỗ dựa, sẽ lúc họ gặp bi kịch. Hơn nữa, Trương gia đội trời chung với hòa thượng họ Tiết ở chùa Bạch Mã, đang đấu đá ác liệt để tranh sủng. Nếu ngươi quá gần với Trương gia, lỡ cuốn thì ?"
Nghe xong lời của Ly Nô, Nguyên Diệu bỗng nhận lời mời của Trương Dịch Chi nữa.
Bạch Cơ : "Ly Nô, gần đây Hiên Chi vì những cơn ác mộng mà tâm trạng , cứ để hoàng cung dạo chơi một chút . Những tranh đấu giành sủng ái giữa đám nam nhân đó đều là chuyện nhỏ, chỉ cần Hiên Chi tham gia mưu phản thì cũng chẳng gì lo. Hiên Chi, , ở đây, ."
Được Bạch Cơ khích lệ, Nguyên Diệu quyết định chấp nhận lời mời của Trương Dịch Chi.
Nguyên Diệu chuẩn một chút tiến hoàng cung.
Nguyên Diệu đến cổng Trường Lạc, đưa thẻ bài cho lính canh và rõ ý định của . Chẳng mấy chốc, một tiểu thái giám bước dẫn Nguyên Diệu qua cổng Cảnh Vận và Minh Phúc, đến một thư viện.
Thư viện mang tên thư viện Lệ Chính.
thư viện Lệ Chính là một nơi yên tĩnh, bao gồm ba tòa cung điện và một khu vườn lớn, nơi trồng nhiều cây đào và cây mận. Phía bắc là tập Hiền Điện, phía nam là Sử Cục, phía đông là Trung Thư Tỉnh, còn phía tây cách một bức tường là hồ Cửu Châu và Diêu Quang Điện.
Nguyên Diệu từng theo Bạch Cơ đến hoàng cung vài , cũng từng sống Thiên Đường, tham gia yến tiệc ở Diêu Quang Điện, nhưng vì hoàng cung quá lớn, chỉ nắm đại khái bố cục mà từng đến thư viện Lệ Chính.
thư viện Lệ Chính là nơi quốc gia biên soạn sách, chịu trách nhiệm thu thập, kiểm duyệt và lưu trữ sách. Sau khi Võ đế giao nhiệm vụ biên soạn tập thơ, họ Trương xin thư viện Lệ Chính nơi biên soạn và chấp thuận.
Trong thư viện Lệ Chính, Trương Dịch Chi đang giám sát một văn nhân xem xét các bản thảo thơ từ khắp nơi gửi đến, thảo luận về việc thu nhận hoặc loại bỏ các bài thơ.
Thấy Nguyên Diệu đến, Trương Dịch Chi vui mừng, nhiệt tình chào hỏi . Sau một hồi trò chuyện, Trương Dịch Chi giao bộ công việc biên soạn tập thơ cho Nguyên Diệu và để mấy văn nhân tuyển dụng hỗ trợ .
Nguyên Diệu bắt đầu công việc biên soạn các bản thảo.
Sau một ngày bận rộn, Nguyên Diệu quen với quy trình biên soạn và cảm thấy mặc dù chút nhàm chán nhưng cũng khá thú vị.
Khi trời chạng vạng, khi thành công việc, Nguyên Diệu và các văn nhân khác rời khỏi hoàng cung ai nấy về nhà.
Nguyên Diệu về Phiêu Miểu các, trong lúc ăn tối, kể cho Bạch Cơ và Ly Nô về những việc lặt vặt trong quá trình biên soạn thơ, nhưng Bạch Cơ và Ly Nô chẳng mấy hứng thú, chỉ qua loa.
Hôm , trời sáng Nguyên Diệu dậy, mang theo thẻ bài hoàng cung. Trên đường mua một chiếc bánh kẹp thịt cừu từ tiệm của Hồ bữa sáng.
Khi Nguyên Diệu đến hoàng cung, trời mới tờ mờ sáng nhưng bên ngoài cung môn nhiều , đều là các triều thần đến dự buổi triều sớm hoặc những như Nguyên Diệu đến giúp đỡ công việc trong cung.
Nguyên Diệu đến thư viện Lệ Chính, cung nhân mở cửa điện và bắt đầu quét dọn sân vườn.
Nguyên Diệu là đến sớm nhất, các đồng nghiệp khác vẫn đến, còn Trương gia thì thấy .
Nguyên Diệu uống một ly nóng, ăn hết bánh kẹp thịt cừu, chờ khi ánh mặt trời chiếu trong điện, mới bắt đầu bàn, công việc hiệu đính.
Khi mặt trời lên cao, các đồng nghiệp mới lác đác đến, vẫn còn ngái ngủ.
Huynh Trương gia chẳng thấy tăm .
Từ đồng nghiệp, Nguyên Diệu rằng Trương gia chỉ đến ba ngày trong mười ngày, mà nếu đến cũng chỉ là xem xét tiến độ tuyển chọn thơ, giao việc cho rời .
Vì việc biên soạn thơ là "chuyện vặt", quốc sự quan trọng và cũng gấp gáp nên đều việc với thái độ nhàn nhã.
Nguyên Diệu nghiêm túc. Hắn cẩn thận từng bài thơ, chọn lọc những bài để đưa danh sách chờ biên soạn.
Đến trưa, sẽ cung nhân từ Thượng Thực Cục mang hộp cơm đến cho các văn nhân đang việc tại thư viện Lệ Chính*.
* 丽正书院: Vào thời nhà Đường, ở cung T.ử Vi, Đông Đô, Lạc Dương (Thái Sơ Cung), là thư viện công lập sớm nhất của Trung Quốc, do Đường Huyền Tông sáng lập năm Khai Nguyên thứ 5 (năm 717 Công nguyên). Đây là một cơ quan biên tập sách của triều đình, nhiệm vụ chính là thu thập, hiệu đính và lưu trữ sách, coi là thư viện đầu tiên của Trung Quốc. Đến năm Khai Nguyên thứ 13 (năm 725 Công nguyên), thư viện đổi tên thành Tập Hiền Điện Thư Viện, gọi tắt là "Tập Hiền Thư Viện". (Tác giả nào đó dời thời gian của Lễ Chính Thư Viện đến thời Võ Chu, tức là đẩy thời gian về ba mươi năm.)
Mọi thường ăn xong ngủ trưa một lát trong điện, nạp đầy năng lượng để việc buổi chiều.
Nguyên Diệu ăn xong nhưng ngủ , bèn vườn dạo chơi.
Nguyên Diệu dạo trong vườn, thấy hoa mơ, hoa mận nở rộ rực rỡ khắp nơi, bất giác nhớ đến bài thơ mới xem trong lúc biên soạn.
"Nến đỏ trôi mây hồng,
Phấn đậm mất nét hồn nhiên.
Tường cung ngói biếc chất chồng,
Khóa kín xuân về trong vườn mơ."
Nguyên Diệu suy nghĩ xem nên đưa bài thơ tập thơ , lang thang trong rừng hoa mơ, cuối cùng quyết định chọn bài thơ .
Đi dạo một lúc, Nguyên Diệu cảm thấy mệt, định điện để ngủ trưa.
Nguyên Diệu bước hành lang dài trở về đại điện.
Không tại , Nguyên Diệu thấy hành lang xa lạ.
...Hành lang dường như là hành lang mà Nguyên Diệu qua đó.
Nguyên Diệu thầm nghĩ, lẽ vì mải ngắm hoa mơ mà vô tình vòng phía đại điện, nhưng dù Thư Viện Lệ Chính cũng lớn lắm. Nhìn chung hướng vẫn đúng, cứ tiếp tục theo hành lang , chắc chắn cũng sẽ chính điện. Nguyên Diệu tiếp tục bước hành lang.
Đột nhiên, từ một căn phòng bên cạnh hành lang vang lên tiếng .
Một : "Nhị , ngươi dẫn theo tay g.i.ế.c tể tướng đường lên triều. Tam , ngươi dẫn các khác ở căn cứ ngoài thành tiếp ứng."
Nhị hỏi: "Đại ca, bình thường đến mưu phản, là ám sát hoàng thượng ? Tại chúng g.i.ế.c tể tướng?"
Đại ca trả lời: "Hoàng thượng nhiều cận vệ như , chúng thể ám sát ? Tể tướng nhiều cận vệ, dễ ám sát hơn, nên chúng cứ g.i.ế.c ông ."
Nguyên Diệu thấy, sợ đến mức giật nảy .
Giữa ban ngày ban mặt, trong nội cung âm mưu mưu phản, thật là quá táo tợn.
Võ Tắc Thiên luôn nhạy cảm với những chuyện mưu phản, quyết cho phép xảy , nếu xảy sẽ biện pháp đàn áp vô cùng tàn bạo, thà g.i.ế.c nhầm một nghìn còn hơn để sót một . Thông thường, một vụ mưu phản thể liên lụy đến hàng nghìn c.h.ế.t thảm, đó là một cảnh tượng vô cùng bi thảm.
Trong lòng Nguyên Diệu sợ hãi, bảo bản mà tránh .
nghĩ, nếu vụ mưu phản xảy sẽ liên lụy đến nhiều mất mạng, chẳng bằng lấy can đảm mà tiếp, xem thể tìm cơ hội nào , khi vụ mưu phản xảy thể ngăn chặn nó. Ngăn ngừa từ sớm, tránh để t.h.ả.m họa lan rộng, thể cứu giúp nhiều .
Nghĩ đến đây, Nguyên Diệu lén lút đến gần cửa sổ phát tiếng .
Rốt cuộc là ai đang âm mưu mưu phản đây?
Nguyên Diệu tò mò, dùng nước bọt ướt ngón tay, nhẹ nhàng đ.â.m thủng một lỗ tấm giấy cửa sổ.
Nguyên Diệu qua lỗ nhỏ trong phòng.
Đây là một phòng bên phía bóng râm, ánh sáng mặt trời chiếu , âm u và tối tăm, nhưng căn phòng lớn, dù ánh sáng cũng thể thấy rõ, rõ ràng là ai.
Trong lòng Nguyên Diệu đang ngờ vực, thấy tiếng .
Vẫn là ba khi nãy tiếp tục bàn mưu phản.
Nhị : "Đại ca, suy nghĩ , thấy , từng ai mưu phản g.i.ế.c tể tướng. Mọi mưu phản, đều là ám sát hoàng thượng."
Đại ca trả lời: "Lần đầu mưu phản. kinh nghiệm, ám sát hoàng thượng quá khó, chúng cứ g.i.ế.c tể tướng xem ."
Tam hỏi: "Đại ca, nhị ca, khi g.i.ế.c tể tướng, chúng sẽ gì tiếp?"
Đại ca trả lời: "Tất nhiên là hoàng thượng. Ta hoàng thượng, hai vương gia!"
Nhị suy nghĩ một lúc, : "Không đúng , đại ca. Chúng chỉ g.i.ế.c tể tướng, hoàng thượng vẫn còn đó. Hoàng thượng còn sống, ngươi thể hoàng thượng , chẳng lẽ chúng g.i.ế.c tể tướng xong, hoàng thượng sẽ nhường ngôi cho ngươi ?"
Tam : "Đại ca, nhị ca lý. Mưu phản vẫn g.i.ế.c hoàng thượng."
Đại ca thở dài một , : "Từ khi quân sư c.h.ế.t bệnh, ba chúng còn một cái đầu thông minh, việc gì cũng lơ mơ. Khó khăn lắm mới trộm quốc bảo, cơ hội mưu phản danh chính ngôn thuận, một trận để hoàng thượng, nhưng vì quân sư còn chúng để mưu phản."
Nhị suy nghĩ một lúc, : "Đại ca, chẳng bằng thế , buổi sáng chúng g.i.ế.c tể tướng, buổi trưa g.i.ế.c hoàng thượng, chẳng hoàng thượng cũng mất mạng ?"
Nguyên Diệu những lời trong phòng càng lúc càng vô lý, sự tò mò trong lòng vượt qua cả nỗi sợ. Vì thể thấy , lập tức đến bên cửa, đẩy cửa phòng bước .
Nguyên Diệu rõ rốt cuộc là ai đang âm mưu mưu phản, kết quả là trong phòng trống trơn, ai cả.
Nguyên Diệu cúi đầu xuống, chỉ thấy mặt đất phía tường phía tây ba nhỏ bằng ngón tay cái.
Ba nhỏ mặc chiến bào, mang dáng vẻ võ sĩ.
Một trông vẻ lớn tuổi hơn, khuôn mặt đầy râu quai nón, đeo kiếm bên hông.
Một khác dáng vóc cao gầy, để râu hình chữ bát, mang theo cung tên. Một khác thấp bé, bụng phệ, tay cầm chùy .
Họ ngạc nhiên Nguyên Diệu bước phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-3-muu-phan.html.]
Nguyên Diệu rõ ba nhỏ, ngạc nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Thật may.
Hóa trong thế giới thực mưu phản, mà là ba nhỏ kỳ lạ .
Vì ở Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu quen với nhiều sự tồn tại kỳ lạ, trong sự kiện "Quỷ Thủ Liên." Hắn cũng từng gặp Hoa Phách nhỏ bé bằng ngón tay cái, nên sợ ba võ sĩ nhỏ .
Nguyên Diệu cúi chào, : "Tại hạ Nguyên Diệu, vô tình bước nơi , phiền ba vị . , ba vị là ai, vì ở trong phòng của Thư Viện Lệ Chính?"
Thấy Nguyên Diệu lịch sự, râu quai nón cũng tỏ khách khí, cúi chào trả lời: "Ba chúng là võ sĩ của Mộng quốc. Vì một lý do, chúng tạm thời ẩn náu ở Thư Viện Lệ Chính, chúng đang bàn bạc về chuyện mưu phản."
Người râu chữ bát vội : "Đại ca, mưu phản là việc bí mật, thể tùy tiện với khác ?"
Người râu quai nón : "Không , phi nhân của Mộng quốc, dù chắc chắn ."
Người thấp bé cầm chùy Nguyên Diệu một lúc, : "Đại ca, nhị ca, thấy trông nho nhã, ánh mắt sáng suốt, vẻ nhiều sách, trông giống như quân sư của chúng mất."
Râu chữ bát cũng ngước lên Nguyên Diệu vài , : "Quả thật vẻ giống, cũng là dáng vẻ thư sinh."
Râu quai nón : "Nếu giống quân sư thì chúng hỏi thử xem nghĩ gì về kế hoạch phản loạn của chúng ."
Sau đó, Râu chữ bát hỏi Nguyên Diệu: "Thư sinh, hãy cho chúng , phản loạn thì nên ám sát hoàng thượng nên ám sát tể tướng?"
Nguyên Diệu , vội vàng : "Không nên ám sát hoàng thượng, cũng nên ám sát tể tướng. Phản loạn là việc đúng, trái với đạo lý vua . Không nên phản loạn."
Râu quai nón mất kiên nhẫn, : "Thư sinh đúng là mọt sách, nữa, chúng tiếp tục bàn bạc."
Ba vị võ sĩ để ý đến Nguyên Diệu, tiếp tục tranh luận về việc ám sát tể tướng và hoàng đế, nhưng họ đều thông minh lắm, cứ mãi tranh luận xem nên ám sát hoàng đế tể tướng .
Ba vị võ sĩ tranh luận mãi mà vẫn đưa kết luận.
Nguyên Diệu bên cạnh rõ, hiểu rằng ba vị võ sĩ của Mộng quốc chỉ phản loạn ở đất nước của họ, ở Đại Chu. Lúc Nguyên Diệu mới yên tâm, đồng thời cũng cảm thấy thương hại cho hoàng đế và tể tướng sắp ám sát của Mộng quốc. Dù là quốc gia nào, phản loạn đều sẽ dẫn đến m.á.u chảy thành sông và chiến tranh, mạng sống sẽ cướp . Nguyên Diệu chứng kiến Mộng quốc gặp tai họa, thuyết phục ba vị võ sĩ từ bỏ ý định phản loạn.
Nguyên Diệu nảy một ý tưởng, : "Ba vị hãy lời của tiểu sinh. Nếu hoàng đế, xây dựng một quốc gia mới, thì hết bàn luận về các vấn đề của quốc gia."
Râu quai nón trừng mắt hỏi: "Lời ý gì?"
Nguyên Diệu bình tĩnh trả lời: "Một quốc gia mới thành lập, một chính quyền mới vận hành, cần văn thần võ tướng, đủ các loại nhân tài. Phản loạn chỉ là ám sát hoàng đế tể tướng, nếu chỉ ám sát hoàng đế sẽ kích động lòng dân khiến dân càng phản đối các . Phản loạn cần một lý do chính đáng và hợp lý, tức là đạo lý lớn của thiên hạ và lòng dân. Sử dụng đạo lý lớn để bao trùm chính quyền, dùng một nhóm nhân tài mới để thế văn thần võ tướng hiện tại, như mới thể phản loạn hợp lý. Các bao nhiêu văn thần? Bao nhiêu võ tướng? Các đạo lý lớn nào để kêu gọi lòng dân, khiến dân sẵn sàng theo các ?"
Râu quai nón và Râu chữ bát chăm chú.
Tên lùn xúc động : "Đại ca, nhị ca, mà, giống quân sư của chúng chứ? Ta nhớ quân sư khi còn sống cũng những lời tương tự."
Râu chữ bát vuốt râu, : "Ta hiểu lắm nhưng vẻ như đó là những lời cao siêu. Đại ca, vẻ thông minh hơn chúng , chúng để quân sư !"
Râu quai nón : "Nếu giỏi việc phản loạn thì sẽ là quân sư của chúng !"
Râu quai nón giơ tay chỉ Nguyên Diệu, miệng lẩm nhẩm những câu chú.
Một luồng sáng đỏ lóe lên, Nguyên Diệu phát hiện thứ xung quanh đang lập tức lớn lên. Thực , chính đang dần nhỏ . Không lâu , trở nên nhỏ bé như ba của Mộng quốc.
Ba vị võ sĩ cùng xúm quanh Nguyên Diệu, đưa về phía Mộng quốc để cùng họ phản loạn.
Nguyên Diệu hết sức ngạc nhiên, phần lo sợ. Ý định ban đầu của là nghĩ rằng ba vị võ sĩ quá thông minh nên cố tình những lời to tát về việc xây dựng quốc gia và hoàng đế để họ khiếp sợ, từ đó từ bỏ ý định phản loạn. ngờ rằng khi lý thuyết của Nguyên Diệu, họ quân sư, còn biến nhỏ để đưa phản loạn cùng họ.
Nguyên Diệu vùng vẫy kêu cứu, thoát nhưng vô ích, ba vị võ sĩ bao vây đưa , biến mất bức tường phía tây.
Trong thư viện Lệ Chính, các văn nhân buổi chiều thấy Nguyên Diệu, nghĩ rằng việc nên về , ai để ý.
Tối đó Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ và Ly Nô cho rằng Nguyên Diệu thể đang bận rộn biên soạn thơ ca, hoặc Trương Dịch Chi giữ , nên ở qua đêm trong hoàng cung cũng quá để tâm.
Nguyên Diệu là phàm, khi rời khỏi Phiêu Miểu các và giao thiệp với phàm, chắc chắn sẽ cuộc sống xã giao của riêng . Việc một hai ngày trở về Phiêu Miểu các cũng là điều bình thường, Bạch Cơ và Ly Nô can thiệp quá nhiều. Dù , khi rảnh rỗi, Nguyên Diệu chắc chắn sẽ .
Ngày hôm , khi trăng lên cao, Nguyên Diệu vẫn trở về Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ cũng để tâm, nàng Đa Bảo Các, cầm một chiếc hộp gỗ, kéo một khe nhỏ để kiểm tra con mọt sách của .
Ly Nô một bên lẩm bẩm: "Chủ nhân, mọt sách hai đêm trở về , liệu chuyện gì xảy ?"
Bạch Cơ đặt chiếc hộp gỗ trở Đa Bảo Các, : "Chắc sẽ chuyện gì . Ta nghĩ rằng Trương phủ lệnh quá nhiệt tình, giữ chân Hiên Chi ở trong cung . Có lẽ ngày mai sẽ về thôi."
Ly Nô : "Ôi, tuy mọt sách thường ngày chướng mắt, nhiều, nhưng đột nhiên ở đây, Phiêu Miểu các trở nên lạnh lẽo, đúng là nhớ ."
Bạch Cơ : "Ly Nô, nếu ngươi nhớ nhung Hiên Chi thì ngươi hãy đến hoàng cung tìm Hiên Chi ngay bây giờ ."
Ly Nô lười biếng trả lời: "Đã khuya thế , thôi bỏ , ngày mai mọt sách sẽ trở về."
Bạch Cơ và Ly Nô trò chuyện vài câu, chuẩn nghỉ ngơi.
Ai ngờ, một cái đầu bất ngờ bay xuống sân của Phiêu Miểu các giữa màn đêm. Đó là một cái đầu của nữ nhân, đôi lông mày thanh tú, đôi mắt , môi đỏ và răng trắng, tóc đen búi thành kiểu phi đao cát. Khi cái đầu bay, vài lọn tóc xanh rủ xuống ánh trăng, tạo thành những đường cong thanh thoát.
Mặc dù cái đầu của nữ nhân trông nhưng vẫn phần đáng sợ, vì chỉ là một cái đầu, cơ thể. Cái đầu của mỹ nhân đó ở trong sân hét lớn: "Mưu phản , c.h.ặ.t đ.ầ.u . Ba ngày nữa sẽ xử trảm."
Bạch Cơ và Ly Nô thấy lập tức đến bên cửa sổ.
Ly Nô kéo lên bức rèm trúc, còn Bạch Cơ thì sân từ cửa sổ.
Khi thấy cái đầu mỹ nhân, Bạch Cơ : "Hóa là A Lạc. Ngươi đang gì ? Có tin tức gì truyền cho ?"
A Lạc là một Phi Đầu Man*, vì thể tách rời đầu và cơ thể, tốc độ bay nhanh, nên A Lạc thường giúp các phi nhân ở Thần Đô truyền tin để kiếm sống.
*Phi Đầu Man: Còn gọi là "Lạc Đầu Thị", là một loài yêu quái trong truyền thuyết. Xuất phát từ cuốn "Sưu Thần Ký" của Can Bảo thời Tấn. Tương truyền rằng, thời Tam Quốc, đại tướng Chu Hoàn của nước Ngô từng gặp "Lạc Đầu Thị". Bình thường, Phi Đầu Man trông khác gì thường, nhưng khi đêm xuống, lúc ngủ say, cổ của nó bắt đầu kéo dài, đó đầu và cơ thể tách rời . Đầu thể bay tự do và chỉ về cơ thể khi gà gáy buổi sáng.
Mặc dù đều là truyền tin, A Lạc khác với những con ốc sên đưa tin ở Trường An ở ba điểm. Thứ nhất, ốc sên đưa tin miễn phí, còn A Lạc thu tiền khi truyền tin. Thứ hai, ốc sên đưa tin chậm, một tin khi mất đến mười mấy ngày mới đến nơi, những tin mất vài năm mới đến nơi. Ngược , A Lạc truyền tin nhanh, cơ bản là trong một đêm thể đến nơi, thích hợp cho những ai việc gấp. Thứ ba, ốc sên việc suốt ngày đêm, còn Phi Đầu Man chỉ thể tách đầu ban đêm, ban ngày A Lạc trở thành một thiếu nữ bình thường chỉ ban đêm mới tách đầu để truyền tin.
Điểm giống với ốc sên Trường An là A Lạc cũng yêu thích công việc của , cho rằng việc truyền tin cho là một việc ý nghĩa, là sứ mệnh cuộc đời .
A Lạc nhiệt huyết, truyền tin cũng nhiệt tình, một cái đầu bay qua bay trong đêm tối lúc nào cũng hối hả, điều dẫn đến việc mặc dù tốc độ nhanh nhưng thông tin thường bỏ sót và chính xác.
A Lạc Bạch Cơ, dõng dạc : "Bạch Cơ, ốc sên đưa tin cho ngươi, rằng một công t.ử họ Nguyên vì mưu phản mà giam trong thiên lao, ba ngày nữa sẽ c.h.é.m đầu."
Bạch Cơ và Ly Nô lập tức sững sờ.
Bạch Cơ ngờ vực : "Hiên Chi mưu phản? Không đúng, chuyện liên quan đến ốc sên?"
Ly Nô lo lắng : "Chủ nhân, tạm thời đừng bận tâm đến ốc sên, hóa mọt sách trở về là vì mưu phản. Ba ngày nữa sẽ c.h.é.m đầu ."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Hiên Chi là lương thiện và chính trực, nhát gan sợ phiền phức, thể mưu phản? Điều thể xảy ."
Ly Nô suy nghĩ : "Có do họ Trương dụ dỗ ? Mọt sách mềm lòng, dễ lôi kéo. Huynh họ Trương vốn , chắc chắn là hai đó dụ dỗ mọt sách cùng mưu phản, phát hiện và bắt hết."
Bạch Cơ nửa tin nửa ngờ, bèn hỏi Phi Đầu Man: "A Lạc, rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Cái đầu lắc qua lắc , đôi môi đỏ mở nhẹ nhàng : "Ta cũng . Ta ngang qua bên ngoài hoàng cung, tình cờ gặp ốc sên. Ốc sên thấy lập tức gọi , đưa cho tiền bạc, bảo đến Phiêu Miểu các để truyền tin."
A Lạc đang vội truyền tin cho nhà khác nên cáo từ rời . Sau khi A Lạc , Bạch Cơ và Ly Nô thể ngủ .
Bạch Cơ : "Hiên Chi lẽ đang ở trong đại lao, Ly Nô, ngươi hãy đến hoàng cung ngay bây giờ, đưa Hiên Chi về. Ta sẽ nghĩ một lời giải thích, ngày mai đến gặp Võ đế, dùng một lý do hợp lý để giải oan cho Hiên Chi khỏi tội mưu phản."
"Vâng, thưa chủ nhân."
Ly Nô chuẩn ngoài thở dài : "Thật tội nghiệp cho mọt sách, việc gì mưu phản, bây giờ chắc chắn đang tra tấn dã man , còn về ."
Con mèo đen nhỏ bước nhanh ánh trăng, về phía hoàng cung mà .
Trong phòng, Bạch Cơ bàn ngọc xanh. Nàng ngáp chờ đợi Ly Nô đưa Nguyên Diệu trở về.
Vì chuyện mưu phản của nhân gian đối với Bạch Cơ cũng là việc lớn, dù Ly Nô cũng tìm Nguyên Diệu , đoán rằng Nguyên Diệu .
Bạch Cơ dần dần thư giãn.
Đêm khuya yên tĩnh, một khi thả lỏng, con sẽ cảm thấy buồn ngủ, Bạch Cơ mệt mỏi.
Bạch Cơ định lên lầu ngủ, nhưng nghĩ , nếu lát nữa Ly Nô đưa Nguyên Diệu trở về, mà nàng lên lầu ngủ thì sẽ tỏ quá thờ ơ với Nguyên Diệu, thể giữ thể diện.
Vì , Bạch Cơ dậy, đến bên chiếc giường quý phi, xuống ngủ. Như , ít nhất cũng lên lầu ngủ, trông như nàng luôn chờ đợi Nguyên Diệu, chỉ là chợp mắt một chút thôi.
Bạch Cơ mơ một giấc mộng , ngủ đến tận sáng hôm .
Tối hôm đó, Bạch Cơ hiếm khi gặp ác mộng, nhưng khi tỉnh dậy cảm thấy vô cùng lo lắng.
Trời lên cao, nhưng trong Phiêu Miểu các trống , Nguyên Diệu trở về, Ly Nô cũng chẳng thấy tăm .
Bạch Cơ một vòng quanh Phiêu Miểu các, xác nhận rằng cả Nguyên Diệu và Ly Nô đều về, nàng đành bỏ qua việc chải chuốt, hóa thành một con rồng trắng khổng lồ, cuộn bay về phía hoàng cung.
Con rồng trắng bay quá nhanh, nàng nhận rằng giữa ban ngày ban mặt, những con đường đan xen của thành Lạc Dương rộng lớn, chẳng một bóng .
Rồng trắng bay đến phía cung Thái Sơ, khi tìm kiếm Nguyên Diệu và Ly Nô trong hoàng cung, nàng mới phát hiện điều bất thường.
Giữa ban ngày, hoàng cung lẽ đầy ắp , hoàng đế, triều thần, lính canh, cung nữ, thái giám đều nên công việc của trong các cung điện.
thời khắc , các cổng của cung Thái Sơ đều đóng kín, bên trong hoàng cung một bóng .
Rồng trắng ngờ vực, để ý đến việc tìm kiếm Nguyên Diệu và Ly Nô, nàng cử động cánh mũi, hạ xuống, theo dấu vết của "."
Rồng trắng ngạc nhiên phát hiện rằng, dù là cung nữ, lính canh, thái giám quan viên, tất cả đều đang ngủ.
Những thái giám, cung nữ, lính canh, quan viên c.h.ế.t, cũng thương, họ đất, thở đều đều, chỉ đơn giản là đang ngủ.
Mọi đều chìm giấc ngủ, khiến cho cung Thái Sơ trở nên trống rỗng, mờ ảo, giống như một giấc mơ lớn đầy kỳ lạ.