Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 3: Long Thương

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:39
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai, bữa trưa, Nguyên Diệu vẫn như thường lệ ngoài giao hàng, còn Bạch Cơ thì nghỉ ghế quý phi.

Ly Nô hôm nay ngoài, cũng ngủ trưa. Hắn bên giếng cổ ở sân , sạch cá, rửa cá, và nghiền gia vị. Buổi sáng, mua một ít cá quả tươi ngon, béo ngậy từ chợ, nên định sạch, cắt khúc, thoa đều gia vị bí truyền để món cá muối thơm ngon.

Hương trầm tỏa khói, từng làn khói mỏng manh bay lên.

Bạch Cơ mơ về một giấc mộng xa xưa, cổ xưa hơn nữa.

Khi đó, Bạch Cơ Chúc Long đưa khỏi đảo Tù Long. Vì nàng , cô độc một nên Chúc Long dẫn nàng đến gặp Băng Di. Khi , Bạch Cơ chỉ lớn hơn trẻ con một chút nhưng đến tuổi thiếu nữ. Nàng gì về thế giới , trong lòng trống rỗng, hề khái niệm về thiện ác, chỉ một lòng sống sót.

Chúc Long và Bạch Cơ trạc tuổi , nhưng vì theo Băng Di lang bạt khắp nơi, thấy nhiều rộng nên Chúc Long hiểu đời hơn Bạch Cơ đôi chút.

Băng Di lớn tuổi hơn Chúc Long, là một nam t.ử trưởng thành. Chúc Long theo Băng Di lang thang trong thế giới hoang dã, Băng Di là sư phụ, cũng là đại ca của , hơn thế, còn là quan trọng nhất trong đời .

Vì một chút chuyện nhỏ, Chúc Long và Băng Di cãi , bỏ nhà vô tình lạc đảo Tù Long. Kết quả mang Bạch Cơ về.

Băng Di Bạch Cơ, thấy nàng cặp mày như vẽ, đôi mắt vẫn ngây thơ rửa hết nét trẻ con, vẫn chỉ là một cô bé nhỏ xíu. Có lẽ cuộc sống đảo Tù Long dễ chịu, nên da dẻ nàng tái nhợt, gầy gò, trông khiến dễ động lòng trắc ẩn.

Trong lòng Băng Di dâng lên một cảm giác ấm áp, dịu dàng. Hắn đón nhận nàng.

Băng Di dáng cao lớn, dung mạo tuấn tú. Hắn bờ n.g.ự.c rộng, mái tóc dài màu bạc, đôi mắt sáng trong như bầu trời cơn mưa. Trên toát lên một khí chất lạnh lùng, như vầng trăng sáng cao, cũng giống như tuyết đang tan đỉnh thánh sơn.

Từ khi thấy Băng Di đầu, Bạch Cơ cảm nhận một sự gần gũi rõ lý do, nhưng những quy tắc sinh tồn đảo Tù Long khiến nàng cảnh giác và đề phòng.

Từ đó, Băng Di dẫn theo Bạch Cơ và Chúc Long cùng sinh tồn.

Hết đến khác cùng chiến đấu, hết đến khác sinh tử, Bạch Cơ dần dần hạ thấp sự đề phòng với Băng Di, trở nên thiết với hơn.

Năm tháng trôi qua nhanh như gió thoảng, băng giá cũng dần tan, Băng Di dẫn theo Chúc Long và Bạch Cơ rong ruổi khắp lục địa hoang dã, săn bắt yêu ma, tìm kiếm sức mạnh. Ba lúc thì ẩn cư tu luyện, lúc bôn ba khắp chốn, vượt qua muôn dặm non cao nước thẳm, qua hết thành trì đến thành trì khác, diệt trừ hết yêu quái lớn nhỏ, thu về bao bảo vật quý giá, dần dần hóa thành ba con rồng khổng lồ.

Bạch Cơ vô cùng yêu thích Băng Di. Nàng yêu bằng cách luôn kề bên rời, bắt chước từng cử chỉ, suy nghĩ, coi như thước đo để định vị bản giữa thế gian .

Khi tu luyện trong rừng sâu, ba bọn họ cùng ngủ trong một hang động. Vì mệt mỏi suốt ngày dài, Băng Di nhanh chóng . Chúc Long lén lút nhích gần sát bên . Thuở bé, Băng Di vẫn luôn ôm Chúc Long mà ngủ.

Bạch Cơ hề chợp mắt, nàng thấy hết thứ. Đợi khi Chúc Long ngủ say, nàng nhẹ nhàng tiến gần, đ.á.n.h ngất Chúc Long kéo ngoài hang. Sau đó nàng xuống bên Băng Di, vòng tay ôm lấy , chìm giấc ngủ ngọt ngào.

Thực Băng Di tỉnh, mở mắt xuống cô bé rồng nhỏ đang ôm ngủ say, trong lòng buồn . Hắn nở nụ dịu dàng, đưa tay ôm lấy Bạch Cơ, cả hai cùng chìm giấc ngủ.

Hôm , Chúc Long vô cùng tức giận, và Bạch Cơ lao đ.á.n.h , ai chịu nhường ai, cả hai quyết đấu một trận kịch liệt. Băng Di bảo rằng, ai thể trưởng thành nhanh hơn, ai thể mạnh mẽ hơn, sẽ ngủ chung với đó.

Từ đó về , Chúc Long và Bạch Cơ quyết định mỗi tối ai chiến thắng sẽ bên cạnh Băng Di. Cả hai ai chịu thua ai, sức rèn luyện, học thêm pháp thuật, trau dồi kỹ năng, ngày càng mạnh mẽ hơn.

Tốc độ trưởng thành của Bạch Cơ và Chúc Long vô cùng ấn tượng. Băng Di hài lòng.

Ban đầu, Chúc Long luôn giành phần thắng, cùng Băng Di ngủ chung. về , trong các trận quyết đấu, Bạch Cơ thường chiến thắng nhiều hơn. Dẫu , khi nàng dần trưởng thành, từ một cô bé trở thành thiếu nữ, dù nàng chiến thắng Chúc Long, Băng Di vẫn bảo nàng rằng cả hai thể tiếp tục ôm mà ngủ nữa.

Bạch Cơ hiểu. Băng Di giải thích thế nào, bèn để Chúc Long giải thích .

Bạch Cơ chiếm trái tim của Băng Di, khiến Chúc Long vui chút nào.

Chúc Long nghĩ, Băng Di là quan trọng nhất với . từ khi Bạch Cơ xuất hiện, phần lớn sự chú ý của Băng Di dành cho nàng. Hắn thậm chí cảm nhận Băng Di dành cho Bạch Cơ một tình cảm sâu sắc và tinh tế hơn, điều khiến thấy buồn bã, cô đơn vô cùng.

Băng Di bảo Chúc Long giải thích, Chúc Long : "Tự Nhân, nam nữ vốn dĩ khác . Trước ngươi còn là trẻ con, chẳng phân biệt gì, cứ ngây ngô mà sống qua ngày. Giờ ngươi lớn, cần giống một nữ t.ử hơn. Nữ nhân , và Băng Di cũng rõ, nhưng trông họ thường dịu dàng, nhu mì. Họ như những đóa hoa mềm mại, khác hẳn với một đứa trẻ hoang dã như ngươi."

Bạch Cơ ngơ ngác hỏi: "Vậy thế nào?"

Băng Di cũng lúng túng, : "Chúc Long, ? Ta chỉ dạy nàng cách mạnh mẽ, cách sinh tồn, chỉ cho nàng những đạo lý và quy luật của thế giới , ngoài thì đành bất lực."

Chúc Long nhân cơ hội : "Băng Di quên Kiêm Hà phu nhân ở thành Hiên Viên ? Chúng tặng nàng những báu vật quý giá, khẩn cầu nàng thu nhận Tự Nhân. Nếu Tự Nhân theo học với Kiêm Hà phu nhân, chắc chắn nàng sẽ trở thành một nữ t.ử tuyệt vời."

Ở thành Hiên Viên, một Kiêm Hà phu nhân, là một hồ ly chín đuôi đến từ Thanh Khâu. Nàng đẽ cao sang, khí chất hơn , xem là vị phu nhân tao nhã sức hút nhất trong thế giới yêu quái. Nhiều gia tộc danh giá trong giới yêu ma đều tìm đến nàng, gửi con gái theo học để dạy dỗ lễ nghi, rèn luyện phẩm chất, trau dồi phong thái và nâng cao thẩm mỹ, hy vọng thể trở thành một tiểu thư đoan trang, quý phái.

Bạch Cơ lập sa sầm mặt, hỏi: "Chúc Long, ngươi đuổi ?"

Chúc Long : "Tự Nhân, ngươi ở bên và Băng Di sẽ thể học cách trở thành một thiếu nữ. Ngươi theo Kiêm Hà phu nhân, theo học bà , mới trở thành một cô nương hoang dã, thô lỗ như ."

Bạch Cơ chịu, đáp: "Ta ."

Chúc Long : "Ngươi là một thiếu nữ, thì nên dáng vẻ của một thiếu nữ. Ở mãi bên chúng sẽ lỡ dở ngươi."

Bạch Cơ quả quyết : "Ta , bên cạnh Băng Di."

Băng Di trầm ngâm một lúc, : "Tự Nhân thử xem . Có lẽ khi thử, ngươi sẽ thích ở bên Kiêm Hà phu nhân hơn thì ."

Bạch Cơ quả quyết lắc đầu như trống bỏi, : "Không , , ..."

Sự phản đối của Bạch Cơ tác dụng.

Băng Di và Chúc Long dỗ dành, lừa gạt, cuối cùng cũng đưa Bạch Cơ đến thành Hiên Viên.

Băng Di dâng lên Kiêm Hà phu nhân một món quà hậu hĩnh, cầu xin bà nhận Bạch Cơ, dạy dỗ nàng trở thành một thiếu nữ thanh nhã.

Kiêm Hà phu nhân đồng ý.

Bạch Cơ bèn tạm biệt Băng Di, Chúc Long, một bước phủ của Kiêm Hà phu nhân.

Sau khi chia tay Bạch Cơ, Băng Di an tâm, nên ở thành Hiên Viên. Chúc Long khuyên Băng Di rời , tiếp tục hành trình, Băng Di đồng ý nhưng mãi vẫn chần chừ khởi hành.

Thỉnh thoảng, Băng Di lén lút đến chỗ Kiêm Hà phu nhân, âm thầm quan sát cuộc sống của Bạch Cơ.

Việc học để trở thành một thiếu nữ cao quý của Bạch Cơ thực sự gian nan. Nàng vốn dĩ tự do, hoang dã, khó mà thuần phục, chẳng thể nào thích nghi nổi. Khi thì nàng tranh cãi với các thiếu nữ cùng học, lúc cãi với những bà lão truyền dạy lễ nghi, khi còn xung đột với quản gia trông nom sinh hoạt. Thậm chí, nàng còn bất hòa với Kiêm Hà phu nhân khi bà đến quở trách và dọa đ.á.n.h tay nàng. Trong lúc đối đầu, nàng giật cả hoa cài đầu và đồ trang điểm quý phái của Kiêm Hà phu nhân, khiến tình cảnh vô cùng hỗn loạn và ngượng ngùng.

Băng Di thấy thế khỏi lo lắng, trong lòng bồn chồn, nhưng vẫn xuất hiện để ngăn cản.

Cho đến một đêm nọ, phía nam của thành Hiên Viên bỗng nhiên sáng rực lửa, vệ binh của thành chủ khắp nơi tìm kiếm.

Bạch Cơ mang theo một gói đồ, xuất hiện ở chỗ Băng Di và Chúc Long đang trú ngụ.

"Băng Di, Chúc Long, chúng mau chạy thôi. Ta phóng hỏa đốt trụi ổ hồ ly của Kiêm Hà phu nhân . Bà tố cáo lên thành chủ, bây giờ thành chủ đang phái lùng bắt khắp nơi!" Bạch Cơ .

Băng Di và Chúc Long giật kinh ngạc.

Tình thế cấp bách, còn cách nào khác, ba con rồng đành bỏ trốn khỏi thành Hiên Viên ngay trong đêm.

Trong lúc chạy trốn, Chúc Long thấy gói đồ của Bạch Cơ bèn hỏi: "Ngươi mang theo gì ?"

Bạch Cơ đáp: "Là quà quý Băng Di tặng cho Kiêm Hà phu nhân. Mấy thứ đều là báu vật chúng mạo hiểm tính mạng giành , ở đó chẳng học còn chịu nhiều ấm ức, tất nhiên lấy ."

Chúc Long : "Ngươi lấy bảo vật, còn đốt luôn động phủ, đắc tội với Kiêm Hà phu nhân và thành chủ, nếu truy đuổi thì ?"

Bạch Cơ vỗ ngực, ngây thơ đáp: "Đừng lo, sẽ bảo vệ các ngươi."

Chúc Long đảo mắt, : "Ngươi đừng ăn lớn lối như ."

Băng Di mỉm , nụ của vui vẻ lạ thường, : "Chúc Long, đừng lo, ở đây, ai thể hại các ngươi. Từ giờ ngươi hãy luôn ở bên nhé, Tự Nhân."

Bạch Cơ vui mừng rạng rỡ, : "Được! Băng Di, sẽ mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi... ở bên cạnh ngươi."

Trong Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ chợt tỉnh dậy.

Nàng dậy từ chiếc trường kỷ, dù tỉnh, nhưng nàng vẫn chìm trong nỗi buồn man mác, thể thoát khỏi giấc mộng cũ.

Bạch Cơ buồn bã , trong lòng trống trải vô cùng.

*

Sông Lạc, cầu nổi.

Nguyên Diệu khi giao hàng xong, bước cầu hít thở làn gió mang theo nước mát rượi thổi từ dòng sông.

Trên cầu, qua tấp nập. Một nam nhân cao lớn đội nón lá đen bước tới, lướt qua Nguyên Diệu trong tích tắc.

Ngay khoảnh khắc hai sượt vai, từ tay nam nhân đó thoáng hiện một làn khói đen mỏng.

Khói đen uốn lượn như một con rắn tinh quái, len lỏi nhanh như chớp thâm nhập lồng n.g.ự.c Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu hề nhận điều bất thường, cũng chẳng nhớ nổi gã nam nhân cao lớn, ẩn chiếc áo choàng đen kín mít, chính là quen cũ của – Long Ẩn.

Long Ẩn cố tình giấu thở của long tộc, khiến Nguyên Diệu - chỉ là một thư sinh nhỏ bé tài nào nhận kẻ lướt qua phàm.

Quay đầu bóng lưng Nguyên Diệu xa dần, khóe môi Long Ẩn nhếch lên một nụ lạnh lẽo. Hắn đạt mục đích. Thư sinh , kẻ mà ghen tị căm ghét, chẳng bao lâu nữa sẽ bỏ mạng.

Trong sự kiện liên quan đến "Chậu Thanh Ngọc", Ma tôn Ba Tuần từng giấu một viên "Ma Hồn Châu" trong cơ thể Nguyên Diệu.

"Ma Hồn Châu" là hiện của những ý niệm đen tối nhất của Ba Tuần. Giờ đây, trái tim Nguyên Diệu hòa một với viên châu đó, khiến Bạch Cơ cũng thể dùng phép thuật tách rời chúng.

Sau khi rời khỏi thành U Đô nơi quỷ dữ tụ tập, Ba Tuần tiến biển khơi và chiêu dụ Long Ẩn về trướng .

Là kẻ thấu hiểu lòng , Lục Tý Phật Ma rõ khát vọng sâu kín nhất trong lòng Long Ẩn. Hắn lợi dụng điều đó, dùng nó mồi nhử để khiến Long Ẩn phục vụ cho .

Thực , từ lâu Long Ẩn xúi giục Ba Tuần thúc đẩy "Ma Hồn Châu" g.i.ế.c c.h.ế.t Nguyên Diệu.

Ba Tuần tỏ thái độ rõ ràng, chỉ đưa cho Long Ẩn một con "Thiên Ma Xà" và bảo tự hành động.

Con rắn thể kích hoạt "Ma Hồn Châu", khiến trái tim thư sinh trẻ ma lực nhấn chìm cho đến khi ngừng đập.

Long Ẩn đến Thần Đô và thách đấu Bạch Cơ chỉ là để che mắt thiên hạ. G.i.ế.c Nguyên Diệu mới là mục đích thật sự của .

Nguyên Diệu bất chợt cảm thấy lồng n.g.ự.c như bóp nghẹt, trái tim âm ỉ đau nhói.

Hắn vội dừng bước, dựa lan can cầu để gượng vững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-3-long-thuong.html.]

Cơn đau ngày càng dữ dội hơn khiến Nguyên Diệu thở dốc, từng như rút cạn sức lực.

Nhìn xuống n.g.ự.c , thấy từng làn khói đen đục ngầu đang len lỏi tràn ngoài.

Nguyên Diệu hiểu chuyện gì đang xảy , chỉ cảm thấy trái tim siết chặt, như thể một con rắn đang từ từ cuốn chặt và c.ắ.n nuốt từng chút một sinh mệnh của .

Nguyên Diệu gục lan can cầu, cơn đau thắt nơi lồng n.g.ự.c khiến thể chịu đựng nổi. Đôi mắt bất lực hướng về mặt nước sông Lạc, nơi những làn sóng kỳ lạ đang gợn lên từng vòng như thể một sức mạnh huyền bí khuấy động.

Dù trời lặng gió, mặt sông vẫn cuộn trào, từng lớp sóng lan rộng tạo thành một khung cảnh bất thường. Ngay giây phút mơ hồ đó, linh thức của Nguyên Diệu rời khỏi xác, hóa thành một ảo ảnh nhập mặt nước như bước qua tấm gương trong suốt, một thế giới hư ảo biên giới.

Trong gian , vũ trụ như trải dài vô tận. Bốn phía là hư vô bao trùm, bến bờ, điểm cuối. Trước mắt là một dòng sông khổng lồ, lấp lánh ánh sáng thần bí, tuôn chảy từ chín tầng trời, cuộn sóng quanh Nguyên Diệu biến mất nơi ai .

Hắn bước giữa cõi hư vô, cảm giác mặt trời, mặt trăng và những ngôi như đang vờn quanh , gần gũi đến mức thể đưa tay chạm . Trong lòng dâng lên nỗi băn khoăn: đây là và vì đến nơi ?

Cơn đau ở n.g.ự.c vẫn âm ỉ, buộc Nguyên Diệu áp tay lên trái tim như thể xoa dịu cơn quặn thắt.

Bất chợt, từ giữa biển bát ngát, một bóng dáng bước , đó một nam nhân tóc bạc phơ.

Người đó cao lớn, dáng vẻ hiên ngang, gương mặt thanh tú như khắc họa từ đá quý. Làn tóc dài bạc trắng buông xõa ôm lấy bờ vai rộng. Đôi mắt sáng ngời như bầu trời cơn mưa, trong trẻo và yên bình. Cả con toát lên một khí chất lạnh lẽo, thanh khiết như ánh trăng cao, xa vời như đỉnh núi tuyết sắp tan.

Nguyên Diệu sững sờ, thốt nên lời.

Nam nhân chính là kẻ từng gặp trong "sự kiện Mộng Tiên Chẩm", ẩn hiện trong ảo cảnh của Bạch Cơ. Đó là Băng Di.

Nhìn kỹ hơn, Nguyên Diệu nhận hình Băng Di dường như của một thực thể chỉnh. Toàn bao phủ bởi màn sương trắng mờ ảo, bóng dáng nửa thực nửa hư, mờ nhạt như sắp tan biến .

kỳ lạ , từ sâu thẳm trong lòng Nguyên Diệu dấy lên cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể mặt vốn là một .

Băng Di là nơi bắt đầu của , cũng là điểm cuối cùng mà linh hồn hướng về.

Dường như thấy Nguyên Diệu, Băng Di cứ thế bước qua , hòa dòng sông mờ ảo biến mất trong màn nước vô tận.

Băng Di bước dòng sông, hóa thành một con rồng băng màu bạc xanh. So với khi Bạch Cơ biến hình thành rồng, dáng hình của Băng Di còn to lớn và uy mãnh hơn nhiều. Con rồng tung hoành mạnh mẽ, kiêu hùng, như thể hòa vũ điệu bất tận cùng nhật nguyệt và tinh tú giữa dòng Thiên Hà.

Nguyên Diệu sững sờ khung cảnh kỳ ảo mắt. ngay khi còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , cơn đau thắt từ trái tim ập đến, khiến quỵ xuống, cảm giác như tim đang siết chặt liên tục.

Đột ngột, con rồng băng bạc xanh giữa Thiên Hà biến mất dấu vết. Một luồng khí nước nhẹ bẫng và mờ ảo từ nơi nó biến mất tỏa , dần dần lướt lồng n.g.ự.c Nguyên Diệu.

Khí nước len lỏi từng ngóc ngách trong cơ thể , chầm chậm giải phóng áp lực đang đè nặng trái tim, cuốn trôi thứ bóng tối đang cố gắng gặm nhấm nó. Cơn đau tắt lịm, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp và thanh thản. Khí nước chỉ chữa lành mà còn mang sức sống mới, khiến tim tràn đầy sinh khí, đập mạnh mẽ như tái sinh.

Khi dòng linh mạch từ rồng băng len qua ngũ tạng lục phủ và thấm kinh mạch , những ký ức vụn vỡ dần hiện lên trong tâm trí Nguyên Diệu.

"Ta nguyện từ bỏ phận thần minh. Ta để nửa linh hồn nơi thế gian, luân hồi chuyển kiếp, mãi mãi ở bên nàng."

Sau khi c.h.ế.t , linh hồn Băng Di phiêu dạt tới ranh giới vũ trụ – nơi chốn của Đấng Tạo Hóa. Tại đó, Băng Di ban cho cơ hội tu luyện, để linh hồn thăng hoa thành bất t.ử và trở thành một trong những vị thần cổ đại của vạn vật.

Đấng Tạo Hóa cho Băng Di thấy tương lai của Bạch Cơ – nàng sẽ trở thành chúa tể của bốn biển, nữ vương của long tộc. cùng với quyền lực , nàng sẽ sa con đường g.i.ế.c chóc. Linh hồn nàng sẽ rơi bóng tối và cuối cùng hóa thành ma quỷ.

Sau khi thành ma, Bạch Cơ sẽ biến thế gian thành địa ngục sâu thẳm, kéo theo cả nhân loại lẫn thần Phật sự hủy diệt. Và , một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu từ đống tro tàn .

Băng Di mang nặng nỗi buồn trong lòng. Ở Vạn Tượng Chi Cảnh, thử thử , hy vọng đổi tương lai của Bạch Cơ và chúng sinh. cho dù thêm bao nhiêu biến , điều chỉnh cách nào, kết quả vẫn đổi: Bạch Cơ sẽ rơi ma đạo, trở thành một ma vương tàn ác, hủy diệt cả thần Phật lẫn thế gian.

Nguyên nhân là vì nàng mất trái tim .

Mất trái tim, nàng thể chống bóng tối đang ăn mòn. Và chính vì cái c.h.ế.t của , trái tim của nàng biến thành một vực sâu tuyệt vọng, còn đen tối hơn cả địa ngục.

Băng Di đau xót khôn nguôi, chỉ vì chúng sinh, mà còn vì Bạch Cơ. Sau vô suy diễn, nhận chỉ còn một cơ hội nhỏ nhoi để đổi tất cả: khi nàng chìm hố sâu tăm tối và trở thành ma vương khát máu, nàng tìm trái tim mất.

Trái tim đó là vì mà tan vỡ, và chính giúp nàng tìm nó.

Băng Di quyết định từ bỏ con đường thành thần. Dưới sự trợ giúp của Đấng Tạo Hóa, chịu đựng nỗi đau khôn lường để xé linh hồn đôi.

Một nửa linh hồn hóa thành Thiên Hà, trôi nổi giữa những vì và vũ trụ bao la, tồn tại như một dòng nước vô hình.

Nửa còn bước luân hồi, chờ thời điểm thích hợp nhất để gặp nàng nơi nhân gian, ở bên cạnh nàng. Với tâm hồn thuần khiết và thiện lương, sẽ chống cái ác đang gặm nhấm tâm trí nàng, giúp nàng tìm trái tim mất.

Cả hai nửa linh hồn đều quên ký ức về "Băng Di", và nửa bước luân hồi còn quên sạch hơn nữa.

Điểm liên kết duy nhất giữa hai nửa linh hồn chính là "nước".

Một nửa tồn tại trong Thiên Hà của vũ trụ.

Một nửa ẩn chứa trong dòng khí nước của một con .

Lẽ , hai nửa linh hồn sẽ vĩnh viễn gặp , vì chúng thuộc về những thế giới và gian khác biệt. chính viên Ma Hồn Châu của ma tôn Ba Tuần đ.á.n.h thức bản năng sinh tồn của con – bản năng tìm phần còn thiếu của chính .

Nước trong linh hồn Nguyên Diệu, khoảnh khắc nguy cấp, tự động tìm kiếm phần còn . Chính điều khiến hai nửa linh hồn vượt qua gian gặp , khiến ký ức mơ hồ dần hiện lên từng mảnh.

Nguyên Diệu chợt bừng tỉnh. Hắn quanh, thấy vẫn cây cầu nổi bắc qua sông Lạc. Người qua tấp nập, mặt nước phẳng lặng một gợn sóng. Mọi chuyện dường như chỉ là một giấc mộng giữa ban ngày. cơn đau trong lồng n.g.ự.c tan biến, và tràn ngập sức sống.

Nguyên Diệu xảy chuyện gì, cũng chẳng thế nào để hiểu những gì thấy trong cơn ảo giác. Hắn chỉ đầu óc rối bời, bèn xoa xoa trán bước trở về Phiêu Miểu Các.

Trong bóng tối, Long Ẩn lặng lẽ quan sát mọt sách. Hắn trông thấy dòng khí linh thiêng của sông Lạc cuồn cuộn tràn lồng n.g.ự.c Nguyên Diệu. Sức mạnh từ nước bao la và hùng vĩ khiến ngay cả cũng kinh hãi.

Nguyên Diệu bước nhẹ nhõm, đầy sinh khí, Long Ẩn cảm thấy vô cùng thất vọng và bực bội. Hắn hiểu rằng chuyến Thần Đô vô ích. Không những đ.á.n.h bại Bạch Cơ, mà âm mưu của Ba Tuần cũng thất bại – Ma Hồn Châu chẳng thể lấy mạng Nguyên Diệu như dự tính.

Dẫu , thứ duy nhất khiến Long Ẩn an ủi là Bạch Cơ vẫn tin tưởng . Nhờ lớp vỏ bọc khéo léo, nàng phái theo dõi Ba Tuần. Sự tín nhiệm giúp nắm nàng trong tay, sẵn sàng lợi dụng và phản bội nàng bất cứ lúc nào, đợi đến thời điểm thích hợp để hủy diệt nàng .

*

Trong gian chính của Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ tỉnh giấc. Nàng bước đại sảnh, hờ hững lật những sổ sách quầy, nhưng tâm trí lạc trong ký ức về giấc mơ qua.

Đột nhiên, một cơn rung động khẽ dấy lên trong lòng. Hôm qua, nàng mơ thấy Long Ẩn, và đến tìm nàng ngay đó. Còn hôm nay, nàng mơ về Băng Di... Liệu xuất hiện như Long Ẩn ?

Bạch Cơ vô thức cửa lớn, trong lòng dấy lên niềm hy vọng mong manh về một điều kỳ diệu sắp xảy . Tim nàng đập rộn ràng, thể nào kiềm chế.

Một bóng xuất hiện nơi cửa lớn.

Bạch Cơ tròn mắt ngạc nhiên.

Thì là Nguyên Diệu.

Nàng thoáng thất vọng, buông lời trách:

"Hiên Chi thể ở ngoài lâu thêm một chút, về muộn một chút ?"

Nguyên Diệu chẳng hiểu mô tê gì, bước Phiêu Miểu Các đáp: "Tiểu sinh giao hàng xong là về ngay. Mọi khi, chỉ cần về trễ chút là ngươi và Ly Nô lão nghi tiểu sinh lười biếng, hôm nay bảo về muộn?"

Bạch Cơ giải thích thêm, chỉ lặng lẽ bước ngoài cửa, đảo mắt quanh.

Con hẻm vắng tanh, chẳng thấy bóng dáng ai.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ngươi đang đợi ai ?"

Bạch Cơ lắc đầu, vẻ buồn bã: "Không... chẳng đợi ai cả."

Nguyên Diệu cẩn thận lấy từ trong tay áo một gói giấy dầu, chìa cho nàng: "Lúc trưa ngươi bảo ăn bánh ngọt của Phúc Thiện Trai, nên tiểu sinh tiện đường mua về cho."

Vừa trông thấy món bánh quý phi đỏ au và những chiếc bánh hoa cúc nhỏ xinh, Bạch Cơ lập tức quên hết muộn phiền.

Nàng rạng rỡ: "Hiên Chi là tuyệt nhất! Trần đời thích Hiên Chi nhất!"

lúc đó, Ly Nô bước , vui trách:

"Đồ mọt sách, quán khô cá chỉ sát bên Phúc Thiện Trai, ngươi tiện tay mua cho gia một gói ?"

Nguyên Diệu mỉm , rút thêm từ tay áo bên một gói cá khô, đưa cho Ly Nô: "Tiểu sinh dám quên."

Ly Nô khoái chí: "Mọt sách là tuyệt nhất! Trên đời , ngoài chủ nhân, Đồi Mồi, con hồ ly thối, nhị cữu, A Thử và cả một đám khác, gia thích mọt sách nhất!"

Nguyên Diệu bật : "Sao gần cuối danh sách thế hả, Ly Nô?"

Bạch Cơ khúc khích: "Hiên Chi , Ly Nô thích là kỳ tích, đừng tính toán thứ hạng gì."

Ly Nô gian: "Ngươi mua thêm mười gói khô cá nữa, gia sẽ cho ngươi leo lên một bậc!"

Nguyên Diệu thở dài: "Mười gói chỉ nhích một bậc? Thôi, ngươi cứ để ở cuối cho ."

Ly Nô bật ha hả, còn Bạch Cơ cũng theo.

"Trời hôm nay quá, nắng thật dịu. Hiên Chi, Ly Nô, chúng sân uống , ăn chút bánh nhé?"

"Được đó!" Ly Nô hào hứng đồng ý.

"Được thôi." Nguyên Diệu mỉm .

Nhìn bóng lưng Bạch Cơ và Ly Nô khuất dần gian trong, Nguyên Diệu nhớ đến giấc mơ kỳ lạ cây cầu nổi lúc nãy. Những ký ức mơ hồ, đứt đoạn hiện lên khiến bối rối. Sau một thoáng do dự, quyết định tạm thời kể cho Bạch Cơ .

Hắn phá hỏng sự bình yên và những khoảnh khắc đẽ , cũng nàng buồn. Bởi chỉ cần nhắc đến Băng Di, trong lòng Bạch Cơ sẽ đầy nỗi xót xa.

Thôi, đừng thì hơn.

Nguyên Diệu chỉ mong lặng lẽ ở bên bảo vệ nàng, khuyên nhủ nàng sống thiện lành, để trái tim nàng dần trở nên ấm áp. Hắn hy vọng trái tim sẽ mãi ngập tràn ánh sáng, còn bóng tối vây lấy.

Cơn gió hè nhẹ thổi qua, rèm châu rung lên như thể ai đó từ quá khứ ghé về.

Vậy là mùa hạ đến .

(Ngoại truyện "Thương Long" – Hết)

Tác giả: Cảm ơn theo dõi đến đây! Còn một bài hậu ký nữa thôi là truyện sẽ chính thức kết thúc. Ngay đó, sẽ bắt đầu bộ "Phiêu Miểu 9: Quyền Ta Bà".

Bà Yuan: Vì sát raw tác giả ời nên quyển 9 mị sẽ cập nhật từng chương lun... Hihi

Loading...