Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 3: Lời Nói Dối

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:12
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ và Thanh Minh ở khách tại trang viên Vân Hoa. Tư Đồ Hiểu và Hoa Nhược nhiệt tình tiếp đãi hai . Vì quản gia ngoài, Tư Đồ Hiểu đích chỉ huy hầu sắp xếp phòng khách cho Bạch Cơ và Thanh Minh. Bạch Cơ ở hậu viện, cùng Hoa Nhược ngắm hoa uống .

Vì lo lắng Thanh Minh nhiều sẽ lỡ lời khiến Hoa Nhược nghi ngờ và khó cho bản , Bạch Cơ giả vờ rằng Thanh Minh vẽ tranh và xin Hoa Nhược đưa cho giấy mực để Thanh Minh vườn vẽ tranh bên cạnh hồ nước.

Thanh Minh bối rối hỏi: "Bạch Cơ, nên vẽ gì đây?"

Bạch Cơ tùy tiện trả lời: "Đồ Hoa."

Thanh Minh hỏi: "Đồ Hoa trông như thế nào?"

Bạch Cơ trả lời: "Ta cũng từng thấy. Trong vườn nhiều hoa như , ngươi cứ tưởng tượng mà vẽ."

Thanh Minh đành quan sát các loài hoa trong vườn, suy nghĩ và bắt đầu vẽ.

Hoa Nhược tò mò hỏi: "Cô Bạch Cơ, Đồ Hoa là loài hoa gì thế? Ta từng thấy bao giờ."

Bạch Cơ trả lời: "Đồ Hoa là loài hoa nhất thế gian. Tuy nhiên, cũng từng thấy, chỉ thôi."

Bạch Cơ Hoa Nhược, trầm ngâm : "Cũng giống như tình yêu sâu sắc và tuyệt vọng nhất thế gian, chỉ từng trải qua."

Hoa Nhược nhận gì, chỉ mỉm : "Tại tình yêu khiến tuyệt vọng chứ? Tình yêu là thứ mang hạnh phúc cho con chứ."

Bạch Cơ hỏi: "Tình yêu là gì?"

Gương mặt Hoa Nhược hiện lên sự dịu dàng, trong mắt đầy ắp hạnh phúc: "Tình yêu là điều nhất thế gian. Nó như ánh sáng trong thế giới đen tối, giúp con rõ phương hướng khi mù mờ và tạo nên sức mạnh vô tận."

Bạch Cơ hỏi tiếp: "Phu nhân, khi nào cảm thấy mù mờ ?"

Hoa Nhược ngạc nhiên trả lời: "Ta từng mắc bệnh nặng và mất hết ký ức đây. Ta nhớ là ai, từ đến, và quá khứ như thế nào, liệu còn . Sau khi bệnh tình khỏi thì cảm thấy mù mờ và lạc lối, may mà phu quân luôn ở bên cạnh, chỉ dẫn cho hướng trong cuộc sống và giúp chấp nhận con mới của ."

Bạch Cơ hỏi: "Ngài yêu phu quân của ?"

Hoa Nhược đỏ mặt, gật đầu chắc chắn: "Ta yêu ."

Bạch Cơ hỏi: "Phu nhân khôi phục ký ức ?"

Hoa Nhược trả lời: "Nếu thể khôi phục ký ức thì tất nhiên là . Nếu thể, hiện tại như thế cũng ."

Bạch Cơ chìm suy nghĩ.

Trong khi Thanh Minh đang vẽ, hỏi: "Phu nhân, tình yêu là khi gặp chỉ cho phương hướng trong lúc mù mờ ?"

Hoa Nhược mỉm : "Có thể hiểu như . Tình yêu giống như ánh lấp lánh chiếu sáng đại dương, như ánh trăng gặp gỡ sa mạc, cũng như làn gió xuân đùa giỡn với vườn hoa đầy màu sắc ."

Thanh Minh lớn tiếng : "Bạch Cơ, khi đến Lạc Dương, mù mờ, chính ngươi chỉ cho hướng , để núi Mang. Vì yêu ngươi."

Bạch Cơ tỏ vẻ khó chịu : "Ngươi mau im miệng và tiếp tục vẽ tranh của ngươi ."

Thanh Minh đành im lặng, tiếp tục vẽ. Hoa Nhược bật .

"Bạch Cơ cô nương, Thanh Minh công t.ử và nàng như những tiên nữ, tiên nam bước từ bức tranh, một thì tuấn thần kỳ, một thì đẽ tuyệt vời, đúng là một đôi uyên ương hảo."

Bạch Cơ : "Phu nhân đùa . Chúng tồn tại thế gian để thứ gọi là tình yêu. Chỉ phu nhân và Tư Đồ công t.ử mới là một cặp đôi uyên ương đáng ngưỡng mộ."

Hoa Nhược thầm thắc mắc Bạch Cơ và Thanh Minh thực sự là loại tồn tại như thế nào, mở miệng hỏi điều gì đó.

Bạch Cơ vội vàng chuyển chủ đề sang công việc nữ công. Nàng nhặt chiếc khăn thêu bên cạnh Hoa Nhược lên, mặt vải thêu một chùm hoa đào, cánh hoa xếp lớp tinh tế, tay nghề thêu tinh xảo.

"Phu nhân, tay nghề của ngài thực sự khéo léo đến mức tuyệt diệu."

Hoa Nhược : "Đây là một mặt quạt, định nhân dịp mùa xuân vẫn còn, vài chiếc quạt tròn để dùng khi hè đến."

Bạch Cơ khen ngợi tay nghề của Hoa Nhược, tiếp tục trò chuyện để g.i.ế.c thời gian khi ngắm hoa.

Vào buổi chiều tối, vợ chồng Tư Đồ Hiểu tổ chức tiệc trong hoa sảnh, chiêu đãi Bạch Cơ và Thanh Minh.

Trong bữa tiệc, nâng chén chúc mừng, chủ và khách đều vui vẻ. Bạch Cơ vợ chồng Tư Đồ Hiểu thể hiện tình cảm trong từng cử chỉ, khỏi tưởng tượng về cảnh Đồ Hoa nở rộ.

Sau bữa tối, trăng tròn dần dần lên cao.

Tư Đồ Hiểu dẫn Bạch Cơ và Thanh Minh đến phòng khách.

Tư Đồ Hiểu cầm đèn lồng, bước hành lang tối tăm, Bạch Cơ và Thanh Minh theo .

"Ngươi cảm thấy rằng đối với phu nhân của , tất cả thứ bây giờ đều là sự lừa dối ?"

Bạch Cơ theo bóng lưng của Tư Đồ Hiểu, đột nhiên hỏi. Tư Đồ Hiểu khựng , dừng bước mà đầu .

"Ta tất cả đều là lừa dối, tất cả đều là lời dối, tất cả đều là ảo ảnh như hoa trong gương, trăng nước, giấc mộng phù du. Cuối cùng thể tất cả đều là vô ích."

"Vậy tại ngươi còn tìm đến Phiêu Miểu các?" Bạch Cơ bối rối hỏi.

Tư Đồ Hiểu thở dài một tiếng, : "Ta yêu A Nhược và cũng trả thù. Đối với , khi báo thù, tình yêu là bông hoa ảo ảnh nở từ đất đai của đau khổ và tuyệt vọng. Sau khi báo thù, cuộc đời của chỉ còn sự trống rỗng vô tận, thậm chí cuộc sống cũng còn ý nghĩa."

"Bởi vì g.i.ế.c phụ mẫu và cả gia đình của Hoa Nhược, trong lòng nàng tràn đầy hận thù với . Trong thế giới thực, chúng thể quá khứ, chỉ còn nỗi đau vô tận và sự hận thù thể xóa nhòa tha thứ. Chỉ khi quên thực tại trong những lời dối hư ảo, chúng mới thể quên hết thứ, yêu , kết thành phu thê và chạm đến hạnh phúc. Ngươi cũng thấy, dù Hoa Nhược quên hết thứ nhưng hiện giờ nàng hạnh phúc."

Bạch Cơ lạnh lùng : "Chỉ phu nhân của ngài mất ký ức, quên thực tại, đắm chìm trong những lời dối hư ảo. Còn ngài thì quên thực tại. Tình yêu của ngài dành cho nàng là những lời dối."

"Tình yêu của tuy là giả dối và hư ảo, nhưng nguyện kéo dài lời dối suốt đời. Ta nguyện yêu nàng như thế cả đời, để nàng suốt đời đắm chìm trong hạnh phúc. Một lời dối thể kéo dài suốt đời, thì nó sẽ là sự thật. Một đời chỉ vài chục năm, sẽ qua nhanh thôi."

"Lời dối thể kéo dài suốt đời."

Bạch Cơ do dự một lúc, cuối cùng chỉ . Nàng vẫn cho Tư Đồ Hiểu rằng hiệu quả của đan d.ư.ợ.c vong tình chỉ kéo dài tối đa ba năm. Nếu Hoa Nhược gặp cú sốc tinh thần thì những ký ức sẽ trở , và hiệu quả của đan d.ư.ợ.c sẽ lập tức mất .

"Ta sẽ kéo dài lời dối suốt đời." Tư Đồ Hiểu khẳng định chắc nịch.

"Bạch Cơ cô nương, dù thì, vẫn cảm ơn ngươi vì giúp thực hiện nguyện vọng."

"Thực hiện nguyện vọng của khách hàng là lý do tồn tại của Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ thản nhiên . Tư Đồ Hiểu hỏi: "Ta nên trả gì cho ngươi đây?"

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Nếu ngươi báo đáp cho vì đan d.ư.ợ.c vong tình để thể yên tâm thì chiều nay thấy phu nhân của ngài đang thêu quạt, thích tay nghề thêu của nàng, xin hãy kêu nàng cho một chiếc quạt tròn."

Tư Đồ Hiểu ngạc nhiên hỏi: "Chỉ cần một chiếc quạt tròn thôi ?"

Ánh mắt Bạch Cơ sâu thẳm, : " ."

Tư Đồ Hiểu dẫn Bạch Cơ và Thanh Minh đến cửa phòng khách, khi vài câu khách sáo, lập tức cáo từ .

Sau khi Tư Đồ Hiểu rời , Bạch Cơ và Thanh Minh lượt hai phòng khách, mỗi nghỉ ngơi.

Đêm khuya, Bạch Cơ ngủ , bèn mở cửa sổ, biến thành một con rồng trắng nhỏ to bằng cánh tay, bay đến cây đào trong vườn .

Rồng trắng nhỏ chui đám hoa đào rực rỡ, quấn quanh cành cây thưởng thức ánh trăng.

Ánh trăng như nước, bóng cây hoa lay động, một cơn gió đêm thổi qua, cây cỏ rung rinh, cả khu vườn như một thế giới nước.

Rồng trắng nhỏ đang nheo mắt bóng hoa lay động, cảm nhận hương hoa thoang thoảng trong đêm xuân.

Bỗng nhiên, một bức tranh bay lên trung di chuyển đến mặt rồng trắng nhỏ.

Dưới ánh trăng, kỹ đó là một bức tranh thủy mặc. Trong tranh là một loài hoa kỳ lạ, hình dạng giống hoa đào, cánh hoa giống mẫu đơn và dáng hoa với lá giống thủy tiên. Tranh vẽ thô sơ, màu sắc cũng cứng nhắc, thật sự . Giọng của Thanh Minh vang lên gốc cây đào.

"Bạch Cơ, đây là bức tranh ngươi bảo vẽ về Đồ Hoa, vẽ cẩn thận, ngươi thấy thế nào?"

Rồng trắng nhỏ cúi đầu , gốc cây đào một con rắn một sừng to bằng cánh tay đang cuộn tròn.

Rắn một sừng ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rực, dường như đang chờ đợi lời khen ngợi.

rồng trắng nhỏ chê bai: "Thứ trông chẳng gì, thể là Đồ Hoa? Tranh cũng chẳng , nét vẽ quá kém."

Rắn một sừng ấm ức, : "Ta bao giờ thấy Đồ Hoa, đây là ngươi bảo tưởng tượng vẽ dựa các loài hoa trong vườn. Hơn nữa, chỉ là một con rắn, từng học vẽ, họa sĩ nên nét vẽ tất nhiên ."

Rồng trắng nhỏ ngẩng đầu trăng tròn, : "Ta cũng từng thấy Đồ Hoa. Thanh Minh, khi Đồ Hoa của nở, sẽ tổ chức một buổi tiệc ngắm hoa, lúc đó sẽ mời ngươi cùng ngắm hoa."

Rắn một sừng thì vui mừng. "Được thôi."

Vì Bạch Cơ thích bức tranh của , rắn một sừng lập tức tùy tiện vứt bức tranh đám hoa.

Rắn một sừng cũng trèo lên cây đào, định cùng rồng trắng nhỏ ngắm hoa ánh trăng.

rồng trắng nhỏ tỏ khó chịu, : "Cây đào là của , ngươi cây khác ."

Rắn một sừng đành trèo lên một cây đào khác.

Một con rồng, một con rắn cùng cuộn tròn những cây hoa trong vườn, tắm ánh trăng và gió đêm xuân.

Rồng trắng nhỏ cảm thấy thoải mái, dần dần buồn ngủ, nó vươn , chuẩn gối đầu lên hoa đào để ngủ.

từ cây đào, rắn một sừng lớn tiếng : "Bạch Cơ, mất ngủ, ngươi cũng đừng ngủ, chúng kể chuyện ma ."

Cơn buồn ngủ của rồng trắng nhỏ tiếng tan biến, nó cố nén giận, mắt xoay tròn, : "Kể chuyện ma chán lắm, dọa ngươi, cũng dọa . Chi bằng chúng chơi trốn tìm. Ngươi thấy cái bầu bên cạnh ao ? Ngươi chui đó, nhắm mắt và đếm đến mười. Trong lúc ngươi đếm, sẽ trốn trong vườn. Khi ngươi đếm đến mười, hãy ngoài tìm ."

Rắn một sừng tin là thật, : "Được thôi."

Cái bầu bên cạnh ao là một món trang trí, nó vốn dĩ đặt bàn đá trong đình, lẽ gió đêm thổi đổ, lăn đến bên bờ ao.

Rắn một sừng thu nhỏ hình, chui tọt trong cái bầu, chuẩn bắt đầu đếm.

Rồng trắng nhỏ bay xuống nhẹ nhàng trả lời bên bờ hồ nước. Rồng trắng nhỏ giơ móng lên, nhặt chiếc hồ lô. Bên trong hồ lô vọng tiếng của Thanh Minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-3-loi-noi-doi.html.]

"Ngươi thể bắt đầu đếm , Bạch Cơ?" Rồng trắng nhỏ bứt một nắm cỏ xanh, nhét miệng hồ lô: "Ngươi thể bắt đầu đếm ."

Vừa trả lời, Rồng trắng nhỏ biến thành một con rồng khổng lồ. Rồng trắng nắm lấy hồ lô, bay vút lên trung. Nó dùng hết sức lực của , khi trong hồ lô vang lên tiếng "một, hai, ba." thì rồng trắng ném chiếc hồ lô về phía thành Lạc Dương.

Dưới ánh trăng tròn, hồ lô vẽ nên một dải sáng như băng, rời khỏi Sơn trang Vân Hoa biến mất trong màn đêm.

Sau khi ném hồ lô , rồng trắng hóa thành con rồng trắng nhỏ mảnh mai, đáp xuống vườn của Sơn trang Vân Hoa. Rồng trắng nhỏ bay trở về cây đào, cuộn giữa những tán hoa mà nhắm mắt ngủ: "Ờm, giờ thì thể yên tĩnh mà ngủ ." Không bao lâu , rồng trắng nhỏ chìm giấc ngủ, phát những tiếng ngáy khẽ.

*

Ngày hôm khi Bạch Cơ tỉnh dậy, Thanh Minh biến mất, Sơn trang Vân Hoa. Bạch Cơ đành thông báo với Tư Đồ Hiểu và Hoa Nhược rằng Thanh Minh rời từ sáng sớm vì việc. Sau bữa sáng ở Sơn trang Vân Hoa, Bạch Cơ cũng cáo từ rời .

Trên đường trở về Lạc Dương, Bạch Cơ thấy nông dân sống ở ngoại ô chuyện rằng đêm qua, bên bờ sông Lạc xuất hiện một con rắn khổng lồ từ trời rơi xuống. Con xà yêu quái đó hại ai, chỉ chạy lung tung một lúc biến mất.

Bạch Cơ nghĩ: "Không ngờ ném Thanh Minh từ núi Mang đến tận thành Lạc Dương ?" Nàng cảm thấy ngạc nhiên.

Khi bước chân Phiêu Miểu các, Ly Nô vội vã chạy tới : "Chủ nhân, ngài gây gổ với con rắn một sừng ở núi Mang ? Sáng nay nó xông Phiêu Miểu các, mặt mũi bầm dập, trông giận dữ. Nó mắng nhiếc Ly Nô thậm tệ, còn tuyên bố sẽ cạch mặt ngài."

Bạch Cơ phần ngạc nhiên: "Thật ? Rồi nữa? Bây giờ Thanh Minh ?"

Ly Nô trả lời: "Chắc là về núi Mang . Hắn xông Phiêu Miểu các, đập vỡ vài cái bình hoa kệ. Vì chủ nhân ở đây, Ly Nô đấu , cũng dám đụng chạm gì, chỉ đành nhẫn nhịn chịu đựng. Sau khi mắng c.h.ử.i Ly Nô một hồi, vẻ hả giận nên bỏ ."

Bạch Cơ kể chuyện tối qua cho Ly Nô .

"Ly Nô, quá đáng ? Dù phiền giấc ngủ của , cũng nên tùy tiện ném như thế. Chắc đến xin thôi."

Ly Nô trả lời: "Không, chủ nhân, ngài gì sai cả. Tất cả đều do tính khí quái đản và nhỏ nhen của con rắn một sừng đó. Yêu quái mà nửa đêm đòi kể chuyện ma, thế mà cũng nghĩ cho ! Ngài ném tuy thỏa đáng lắm nhưng cũng đập vỡ hai cái bình hoa của chúng và còn mắng Ly Nô một trận, xem như hòa ."

Bạch Cơ hỏi: "Hắn đập vỡ cái bình nào ?"

Ly Nô trả lời: "Không cổ vật vật quý giá gì, chỉ là những chiếc bình hoa đáng tiền."

Bạch Cơ : "Dù nữa vẫn sẽ thư xin Thanh Minh. Dù cũng là bạn của . Tình bạn là điều vô cùng quý giá."

Bạch Cơ sẽ thư xin nhưng kéo dài cả mùa xuân mà vẫn xong. Còn Thanh Minh thì thỉnh thoảng sai con rắn thuộc hạ gửi thư cạch mặt và thư trách móc đến Phiêu Miểu các.

Trong những lá thư cạch mặt và thư trách móc mà Thanh Minh gửi tới, tất cả đều là những lời chỉ trích Bạch Cơ tình cảm, trân trọng tình bạn, năng vụng về và hành động quá đáng.

Sau khi những lá thư cạch mặt và thư trách móc của Thanh Minh, Bạch Cơ cảm thấy đau đầu, càng thư xin thế nào. Thêm đó, Ly Nô thường xuyên thổi gió bên tai, rằng Bạch Cơ gì sai cả, cần xin con rắn một sừng đó. Do đó, chuyện xin cứ kéo dài mãi xong.

Vào đầu mùa hè, Hoa Nhược đến Phiêu Miểu các và mang theo một chiếc quạt tròn để tặng Bạch Cơ.

Hai cùng đối diện bên bàn ngọc xanh. Bạch Cơ mở chiếc hộp gỗ mặt, thấy một chiếc quạt hợp hoan từ trúc Tương Phi, mặt quạt bằng lụa. Quạt hợp hoan trông như một vầng trăng tròn, mặt quạt những hoa văn tinh xảo thêu kỹ lưỡng.

Đó là một hoa đang nở rộ, rõ ràng là thêu theo bản vẽ của Thanh Minh, chỉ là tay nghề thêu của Hoa Nhược hơn tay nghề vẽ của Thanh Minh nhiều.

Cả bông hoa như đang nở rộ giống như hoa đào, cánh hoa tầng tầng lớp lớp như hoa mẫu đơn, nhưng dáng vẻ hoa và lá thanh tao như thủy tiên.

Bạch Cơ mỉm : "Hoa thêu chiếc quạt quá."

Hoa Nhược trả lời: "Vì cô nương thích hoa văn gì nên thêu theo bức tranh Thanh Minh công t.ử vẽ lúc ngắm hoa xuân."

Bạch Cơ : "Cảm ơn phu nhân. Ta thích chiếc quạt tròn ."

Hai trò chuyện, Hoa Nhược về cuộc sống gần đây của . nàng và Tư Đồ Hiểu mở rộng Sơn trang Vân Hoa, xây dựng thêm một dòng suối mới trong vườn , mở rộng hồ nước, trồng hoa sen từ Tây Vực, dựng thêm một giàn hoa, và trồng thêm một loài hoa nở mùa hè.

Trong lúc trò chuyện về những chuyện vụn vặt hàng ngày, Hoa Nhược trông hạnh phúc. Nàng đắm chìm trong tình yêu với Tư Đồ Hiểu, tận hưởng niềm vui trong sự hòa hợp với yêu và hài lòng với cuộc sống của . Bạch Cơ liếc mắt về phía giữa lông mày của Hoa Nhược, nơi một điểm sáng vàng. Đó là pháp thuật của Bạch Cơ, thể khiến Hoa Nhược tạm thời mất trí nhớ, quên những ký ức qua. Ánh sáng vàng vẫn còn rõ ràng, điều đó nghĩa là pháp thuật vẫn mất tác dụng. Một khi pháp thuật mất , Hoa Nhược sẽ khôi phục ký ức và nhớ tất cả những tình yêu và hận thù từng trải qua. Tư Đồ gia và Hoa gia mối thù truyền kiếp qua hai đời, và mà nàng yêu thương nhất g.i.ế.c phụ mẫu, của nàng. Càng yêu Tư Đồ Hiểu sâu đậm càng hài lòng với hạnh phúc hiện tại thì khi ký ức trở , tình yêu sẽ càng trở nên tuyệt vọng.

Nếu dùng tình yêu sâu sắc và tuyệt vọng để tưới nước cho Đồ Hoa thì thể sẽ thấy loài hoa trong truyền thuyết nở rộ. Bạch Cơ kìm suy nghĩ trong lòng.

Sau khi tiễn Hoa Nhược, Bạch Cơ vui vẻ cất chiếc quạt Đồ Hoa bảo các đến cây bồ đề trong vườn để tưới nước cho cây Đồ Hoa. Chẳng mấy chốc, Đồ Hoa sẽ thể nở rộ.

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đến mùa thu. Thanh Minh còn gửi thư khiển trách đến Phiêu Miểu các nữa. Bạch Cơ thấy Thanh Minh còn gửi thư mắng bèn đoán rằng từ mùa xuân đến mùa thu, cơn giận của Thanh Minh lẽ nguôi nên quyết định đích đến núi Mang xin Thanh Minh.

Hôm , trời thu mát mẻ, nắng nhẹ, Bạch Cơ dự định đến núi Mang thăm Thanh Minh. Nàng đặt chiếc trâm ngọc bích mà Thanh Minh thích hộp quà, lấy một hộp mà Thanh Minh ưa chuộng từ kệ xuống cho luôn hộp, đó mang quà đến núi Mang.

Bạch Cơ nghỉ ngơi một ngọn đồi ở ngoại ô, ngắm rừng lá mùa thu, suy nghĩ trong lòng. Khi đến Vực U Minh và gặp Thanh Minh, nàng nên xin thế nào để thể hiện sự chân thành hơn đây.

Khi Bạch Cơ đang suy nghĩ thì một nam nhân lữ hành phong trần tới từ ngoại ô. Đó là một nam nhân trung niên, hình vạm vỡ, đội nón lá, đeo một thanh đao thô, dẫn theo một con ngựa gầy. Trông giống như một đao khách.

Đao khách tiến đến gần Bạch Cơ và lịch sự : "Ta là ngoại quốc, lạc đường ở ngoại ô . Xin hỏi cô nương gần đây một trang viên tên là Sơn trang Vân Hoa ?"

Sơn trang Vân Hoa ở gần đây. Bạch Cơ gật đầu, : "Có đấy."

"Xin hỏi đường đến Sơn trang Vân Hoa như thế nào?" Đao khách hỏi. Bạch Cơ chỉ đường đến Sơn trang Vân Hoa cho đao khách. Sau khi đao khách cảm ơn thì rời .

Bạch Cơ để tâm đến chuyện nhỏ , khi nghĩ kỹ lời xin trong lòng, nàng lập tức đến Vực U Minh. Vì Bạch Cơ đích đến tận nơi xin , lời lẽ chân thành và còn mang theo quà tặng, Thanh Minh tha thứ cho Bạch Cơ. Một rồng một rắn xóa bỏ hiểu lầm, tiếp tục bạn.

Thời gian trôi qua nhanh, chẳng mấy chốc đến mùa đông lạnh giá. Bạch Cơ nhàn rỗi, việc gì nên đến núi Mang tìm Thanh Minh cùng chơi. Sau khi một rồng một rắn ăn uống no say ở Vực U Minh, chơi gì, thì theo đề nghị của Thanh Minh, cả hai cùng bắt yêu quái trong núi Mang.

Bắt yêu quái là trò chơi mới do Thanh Minh nghĩ , giống như săn b.ắ.n của con , chỉ khác là sẽ lấy mạng của con mồi. Trong đêm tuyết trăng, một con rồng trắng và một con rắn một sừng cùng bay qua núi Mang, đuổi theo những tiểu yêu quái hoạt động về đêm, khiến chúng chạy tán loạn, thét.

Sau khi bắt yêu quái, chúng sẽ ném hai cái hố lớn do bầy rắn canh giữ, cuối cùng xem ai nhiều yêu quái hơn trong hố thì đó thắng. Sau khi trò chơi kết thúc, những yêu quái nhỏ sẽ thả .

Giữa rừng núi, khi rồng trắng đang đuổi theo một tiểu yêu thỏ đang chạy trốn thì bất ngờ phát hiện một đầy m.á.u tuyết. Rồng trắng tò mò, bèn đuổi theo thỏ yêu nữa mà bay đến bên cạnh đó.

Đó là một nam nhân mặc trang phục đao khách, mê man tuyết, bụng vết thương, đầy máu, chỉ còn chút thở. Rồng trắng nhận nam nhân . Chính là ngoại quốc mùa thu hỏi đường đến Sơn trang Vân Hoa.

Rồng trắng đưa móng vuốt , tỏa một chút linh khí vàng bao phủ vết thương ở bụng nam nhân, vết thương lập tức ngừng chảy máu. Rồng trắng nhấc đao khách lên và mang đến Vực U Minh.

Bạch Cơ cứu sống đao khách đang cận kề cái c.h.ế.t trong tuyết. Khi đao khách tỉnh , kể về xuất của và lý do khiến thương nặng.

Hóa , đao khách tên là Hoa Phác, đến từ ngoài ải. Hoa Phác ngại ngàn dặm đến Lạc Dương với hai mục đích, một là báo thù, hai là tìm .

Quê hương của Hoa Phác là một thị trấn nhỏ bên ngoài cửa ải ngọc Môn, khi trưởng thành, sống cùng phụ mẫu mà định cư tại quốc gia Cao Xương, võ sĩ cho giới quý tộc. Mùa xuân năm nay, Hoa Phác nhận tin từ gửi đến, rằng phụ mẫu, , thúc và thím của đều g.i.ế.c. Hoa Phác vô cùng sốc, đau buồn tức giận, vội vàng thu dọn hành lý, từ biệt vợ con trở về quê hương.

Khi trở về quê nhà, Hoa Phác kể từ và những hầu còn sống sót cuộc t.h.ả.m sát rằng, một tên Tư Đồ Hiểu g.i.ế.c hại phụ mẫu và của , cùng cả gia đình của thúc thím, còn biểu Hoa Nhược thì kẻ thù bắt cóc mang Lạc Dương, rõ sống c.h.ế.t . Mối thù g.i.ế.c phụ mẫu đội trời chung. Hoa Phác vô cùng đau khổ và phẫn nộ, quyết định đến Lạc Dương, thề g.i.ế.c c.h.ế.t Tư Đồ Hiểu và cứu biểu trở về.

Lúc đó là thời loạn lạc, chư hầu tranh bá, cả trong lẫn ngoài Quan đều ngập tràn binh đao loạn lạc, dân lưu lạc khắp nơi. Hoa Phác mất nhiều công sức, trộn Quan Nội và đến Lạc Dương mùa thu.

Khi đến Lạc Dương, Hoa Phác qua nhiều dò la, tìm đến Sơn trang Vân Hoa và gặp Tư Đồ Hiểu. Hoa Phác lén lút quan sát cuộc sống của Tư Đồ Hiểu, tìm cơ hội báo thù và tìm kiếm Hoa Nhược.

Điều khiến Hoa Phác ngạc nhiên nhất là biểu Hoa Nhược kết hôn với kẻ thù và sống hạnh phúc bên . Khi Tư Đồ Hiểu rời khỏi sơn trang, Hoa Phác bí mật tìm gặp Hoa Nhược, chất vấn lý do tại nàng kết hôn với kẻ thù, nhưng Hoa Nhược nhận .

Lúc , Hoa Phác mới rằng biểu mất trí nhớ. Hắn kể bộ sự việc cho Hoa Nhược khiến nàng vô cùng ngạc nhiên. Dù tin lời của Hoa Phác nhưng trí nhớ của nàng bắt đầu rối loạn, cảm xúc cũng trở nên tan vỡ.

Phụ mẫu c.h.ế.t thảm, tàn sát, mối hận thù của Hoa Phác với Tư Đồ Hiểu thể tiêu tan, chỉ m.á.u mới trả món nợ . Khi Tư Đồ Hiểu ngoài, Hoa Phác phục kích giữa đường định g.i.ế.c . Tư Đồ Hiểu võ nghệ cao cường, Hoa Phác đối thủ của , một hồi giao đấu còn khiến đ.â.m trọng thương và tháo chạy.

Trong lúc chạy trốn, vì mất m.á.u quá nhiều nên Hoa Phác ngất xỉu trong rừng, giữa tuyết. Bạch Cơ xong câu chuyện, quyết định để Hoa Phác ở vực U Minh dưỡng thương và giao cho Thanh Minh chăm sóc .

Bạch Cơ cứ vài ngày từ Phiêu Miểu các đến Vực U Minh thăm Hoa Phác. Thanh Minh vui khi với Bạch Cơ: "Bạch Cơ, nàng cứu một con , còn bắt chăm sóc thế?"

Bạch Cơ trả lời: "Hắn cũng là một phần của nhân quả khiến Đồ Hoa nở rộ. Thanh Minh, nếu ngươi tham dự Đồ Hoa Yến của thì giúp sức."

Thanh Minh trả lời: "Ta tham dự Đồ Hoa Yến của ngươi."

Bạch Cơ : "Không tham dự cũng giúp sức. Thanh Minh, chúng là bạn bè, là bạn bè thì nên giúp đỡ lẫn ."

Thanh Minh đành im lặng, ngoan ngoãn để xà bộc chăm sóc Hoa Phác. Nhờ sự chăm sóc của xà bộc, vết thương của Hoa Phác lập tức lành lặn. Hôm đó, Bạch Cơ đến Vực U Minh thăm Hoa Phác hồi phục sức khỏe và chuẩn rời .

Để tránh phiền phức, Thanh Minh chỉ để Hoa Phác ở vùng ngoài cùng của Vực U Minh. Nó hóa một căn nhà nhỏ như của trần gian cho Hoa Phác ở dưỡng thương, hai xà bộc chăm sóc cho cũng đều dáng vẻ như tiểu đồng.

Hoa Phác cứ ngỡ rằng cứu là Bạch Cơ và Thanh Minh đều là con , hai họ săn trong tuyết, phát hiện sắp c.h.ế.t và đưa về nhà. Khi hồi phục sức khỏe, Hoa Phác đang luyện đao trong sân, Bạch Cơ ngoài hàng rào .

"Hoa công tử, ngươi định rời ?" Bạch Cơ hỏi.

Nghe , Hoa Phác thu đao . " , Bạch Cơ cô nương, đa tạ ngươi và Thanh Minh cứu mạng ."

Bạch Cơ hỏi: "Lần ngươi rời định trở về Quan Ngoại ?"

Hoa Phác lắc đầu trả lời: "Không, sẽ đến Sơn trang Vân Hoa, tìm Tư Đồ Hiểu để trả thù."

Bạch Cơ im lặng một lúc mới : "Có lẽ trở về Quan Ngoại mới là lựa chọn hơn. Ngươi còn vợ con và họ đang chờ ngươi."

Hoa Phác đau buồn : "Bảo phớt lờ việc phụ mẫu g.i.ế.c hại, từ bỏ việc báo thù, để cho kẻ thù tiếp tục sống yên thì thể . Dù thế nào cũng thể ."

Bạch Cơ : "Báo thù là một việc nguy hiểm. Nếu ngươi đến Sơn trang Vân Hoa, thể sẽ mất mạng."

Hoa Phác : "Báo thù vốn dĩ là đ.á.n.h cược cả tính mạng, ngươi c.h.ế.t thì vong. Chỉ m.á.u mới dập tắt hận thù. Chỉ dâng hiến sinh mạng của kẻ thù mới an ủi vong hồn của . Khi quyết định đến Lạc Dương, ý thức buông bỏ sống c.h.ế.t. Nếu may c.h.ế.t thì con trai cũng sẽ báo thù cho ."

Bạch Cơ bối rối. Oán thù giữa Tư Đồ gia và Hoa gia bắt đầu từ việc Tư Đồ Chương thúc ngựa lao nhanh, đ.â.m c.h.ế.t bà lão của Hoa gia. Huynh Hoa Lâm Sơn và Hoa Lâm Hải g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà Tư Đồ Chương, bao gồm cả đứa trẻ còn trong tã lót, để báo thù cho nương . Sau đó, con trai của Tư Đồ Chương, Tư Đồ Hiểu, đến Quan Ngoại để báo thù, g.i.ế.c c.h.ế.t cả gia đình Hoa Lâm Sơn và Hoa Lâm Hải. Giờ đây, con trai của Hoa Lâm Sơn là Hoa Phác đến Lạc Dương để g.i.ế.c Tư Đồ Hiểu.

Hết đời đến đời khác, báo thù chồng chất, oán hận bao giờ dứt: "Nếu ngươi Tư Đồ Hiểu g.i.ế.c c.h.ế.t, con trai ngươi sẽ đến báo thù cho ngươi. Nếu con trai ngươi thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tư Đồ Hiểu thì con cháu của Tư Đồ Hiểu sẽ tìm cách g.i.ế.c c.h.ế.t con trai ngươi, để báo thù cho Tư Đồ Hiểu. Rồi của ngươi sẽ báo thù cho của Tư Đồ Hiểu. Cứ như thế, đời đời kiếp kiếp báo thù lẫn , g.i.ế.c chóc ngừng nghỉ, đầy đau khổ và nguy hiểm, tất cả chẳng chỉ là một trò chơi vô ích ?"

Hoa Phác : "Bạch Cơ cô nương đang khuyên từ bỏ hận thù, báo thù cho phụ mẫu ? Là một nam nhi chân chính, thể điều đó? Nếu quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của phụ mẫu, để cho sinh mạng của họ khác giẫm đạp, chỉ để sống sót thì còn xứng ?"

Bạch Cơ : "Ta khuyên ngươi từ bỏ hận thù mà là đang thấy khó hiểu. Con vì oán thù mà đời đời kiếp kiếp rơi vòng xoáy g.i.ế.c chóc dứt, đúng là vô nghĩa bao. Tại con những điều vô nghĩa như ?"

Hoa Phác buồn bã : "Con đều như thế ? Trong sự truyền thừa từ đời sang đời khác, còn sự truyền thừa của thù hận." Bạch Cơ lặng lẽ gì thêm.

Hoa Phác : "Hơn nữa, hề thua kém Tư Đồ Hiểu. Lần chỉ vì sơ suất, nhất định sẽ lấy mạng . Chỉ cần g.i.ế.c sạch bộ Tư Đồ gia, nhổ cỏ tận gốc, mối thù sẽ kết thúc."

Bạch Cơ lý do gì để ngăn cản và cũng thể ngăn cản nên đành để Hoa Phác rời .

Hoa Phác lao con đường định mệnh mà chọn, hề hối tiếc.

Không lâu đó, Thanh Minh báo tin cho Bạch Cơ rằng Hoa Phác thất bại trong việc báo thù và Tư Đồ Hiểu g.i.ế.c c.h.ế.t.

Nhận tin Hoa Phác c.h.ế.t, Bạch Cơ cảm thấy bàng hoàng và đầy hoang mang.

Bạch Cơ thể hiểu lòng hận thù của con , cũng như thể hiểu tình yêu của họ.

 

Loading...