Phiêu Miểu 8 - Quyển Già Lam - Chương 2: Ba Tuần
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:36:38
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rồng trắng đang cơn giận dữ điều khiển, nghiền nát trái tim của rồng đen, nhưng hình ảnh khuôn mặt của thư sinh với đôi mắt trong veo bỗng hiện lên trong đầu nó.
Cơn khát m.á.u của rồng trắng đột ngột đè nén, lý trí dần trở .
Trong thoáng chốc, những ký ức cũ, những mảnh vụn của cuộc đời hiện lên trong tâm trí rồng trắng. Sau muôn vàn suy nghĩ, nó chọn sự tha thứ.
Rồng trắng thả lỏng, buông trái tim của rồng đen và thu móng vuốt về.
Cơ thể khổng lồ của rồng đen rơi thẳng từ mây xuống mặt đất.
Chợ Nam, Lạc Dương.
Nguyên Diệu giao hàng về, bầu trời đột nhiên đổi. Trời đang trong xanh bỗng mây đen che phủ, sấm chớp vang rền, gió lớn nổi lên khắp thành.
Nhìn về núi Mang, ánh sáng kỳ lạ lập lòe từ xa tựa như một trận chiến kinh hoàng giữa các sinh vật khổng lồ đang diễn những tầng mây.
Trời sắp mưa, gió cuốn cát bay mù mịt. Người đường vội vã trở về nhà hoặc tìm nơi mái che để trú, còn những bán hàng thì tất bật dọn dẹp, lúng túng thu dọn sạp hàng.
Nguyên Diệu cảm thấy lo lắng, trong lòng bồn chồn yên.
Ly Nô cũng vội trở về Phiêu Miểu Các, mang theo một con cá lớn và giỏ đầy rau quả tươi.
Hai tình cờ gặp ngay cửa con hẻm nhỏ.
Nguyên Diệu trời, hỏi: "Ly Nô lão , trời thế ?"
Ly Nô liếc về phía núi Mang, trả lời: "Chủ nhân đang đ.á.n.h bên đó."
Nguyên Diệu giật : "Chẳng Bạch Cơ đang ngủ trưa ở Phiêu Miểu Các ?"
Ly Nô nhún vai, thản nhiên: "Ngủ trưa xong thì đ.á.n.h thôi."
Nguyên Diệu lo lắng về phía núi Mang, nơi mây đen vần vũ, chỉ loáng thoáng ánh lên vài tia sáng vàng chói, ngoài chẳng thấy gì thêm.
"Hai mắt ngươi tinh tường như hoả nhãn , ngươi nàng đang đ.á.n.h với ai ?"
Ly Nô lắc đầu: "Núi Mang xa thế, mắt thần nghìn dặm mà thấy ."
Nguyên Diệu nặng lòng: "Bạch Cơ đ.á.n.h với ai, vì chuyện gì nhỉ?"
Ly Nô thản nhiên đáp: "Chuyện gì cũng quan trọng. Chắc chắn là của kẻ thôi. Chủ nhân vốn hiền lành, ôn hòa, ai gây sự với gì. Chắc kẻ chọc , mới tay đáp trả."
Vừa , hai bước Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu tìm quanh một lượt, quả nhiên thấy Bạch Cơ . Hắn phát hiện quầy cuốn sổ ghi chép với dòng chữ nàng để .
Nguyên Diệu xong, lòng càng thêm bất an. Hắn lập tức chạy bếp tìm Ly Nô - biến thành chú mèo đen nhỏ.
"Ly Nô lão , lo cho Bạch Cơ quá, chúng đến núi Mang xem ?"
Ly Nô vẫn bình thản, đang chậm rãi sắp xếp đống cá lớn mua về: "Thư sinh, ngoài Phật tổ , chủ nhân sợ ai . Bấy nhiêu năm qua, ngừng rèn luyện sức mạnh. Bây giờ mạnh hơn nhiều. Dù gom hết lũ yêu quái trong kinh thành , cũng chẳng địch nổi . Ngươi đừng lo. Chắc đ.á.n.h xong sẽ đói, chi bằng chuẩn thêm vài món ngon, đợi về ăn tối."
Nguyên Diệu vẫn an tâm, bồn chồn : " mà... vẫn thấy lo lắng."
Ly Nô thủng thỉnh trả lời: "Đợi đến chiều tối mà về, chúng lên núi Mang cũng muộn."
Nguyên Diệu , đành tạm đồng ý.
*
Núi Mang hoang dã.
Trên một tảng đá vỡ nát, Long Ẩn trong vũng máu, cơ thể bê bết những vết thương sâu hoắm. Ngực và bụng xé rách, m.á.u ngừng tuôn .
Khi rơi từ cao xuống, hình khổng lồ của đập mạnh xuống tảng đá lớn, khiến nó vỡ vụn thành từng mảnh. Cú va chạm dữ dội càng vết thương của thêm trầm trọng.
Long Ẩn bất động giữa vũng máu, thở yếu ớt tưởng chừng tắt lịm.
Bạch Cơ chầm chậm bước tới, tay áo dài buông xuống, từng giọt m.á.u đỏ rỉ nơi mép vải. Bàn tay của nàng nhuốm đầy m.á.u của Long Ẩn, ánh mắt sắc như lưỡi dao, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt thấp thoáng chút xót thương.
Cảnh tượng gợi Long Ẩn nhớ về đầu họ gặp bên bờ Đông Hải, bãi cát dài. Khi đó nàng cũng từng bước tiến gần , lúc cũng hấp hối chẳng khác gì bây giờ.
Bạch Cơ xuống bên .
Hành động khiến Long Ẩn theo bản năng hoảng sợ, cố gắng lùi nhưng sức cùng lực kiệt.
Bạch Cơ đưa bàn tay dính m.á.u chạm lên vết thương nơi n.g.ự.c – chỗ đau đớn nhất.
Một luồng linh lực màu vàng bắt đầu lan tỏa, dòng sức mạnh cuồn cuộn chảy cơ thể Long Ẩn. Trước mắt , các vết thương dần khép , m.á.u ngừng chảy.
Cơn đau dịu từng chút, sức lực của từ từ trở , sinh mệnh đang dần hồi phục.
Long Ẩn Bạch Cơ, ánh mắt phức tạp, ngổn ngang cảm xúc.
Khung cảnh quen thuộc, xa lạ.
Quen thuộc vì năm xưa, nàng cũng từng cứu như thế. Xa lạ vì giờ đây, nàng còn như . Ánh mắt nàng còn trống rỗng, vô hồn, mà đó là sự dịu dàng, trầm tĩnh. Linh lực của nàng cũng còn lạnh lẽo và tàn khốc như mùa đông, mà chứa đựng một sức sống nồng nàn, như thở của mùa xuân đang gọi dậy vạn vật.
Nàng đổi .
"Vết thương của ngươi quá nặng. Ta chỉ thể chữa lành bên ngoài, nhưng nội tạng cần thêm thời gian để tự phục hồi. Long tộc chúng khả năng tự chữa trị mạnh mẽ, nhưng thứ đều cần thời gian. Trong thời gian , ngươi vận động mạnh, cũng đừng cố sử dụng linh lực pháp thuật."
Bạch Cơ , giọng đều đều như đang nhắc lời xưa cũ.
"Xin ... Ta..." Long Ẩn mở lời, nhưng kịp hết.
Bạch Cơ cắt ngang: "Không cần xin . Vị trí vua của bốn biển và ngôi vua Long tộc chỉ dành cho kẻ mạnh nhất. Giữ vững sức mạnh là con đường của Long Vương. Đón nhận thử thách là mệnh của Long Vương."
Long Ẩn cúi đầu tuyệt vọng: "Chẳng lẽ... bao giờ thể chiến thắng ngươi ?"
Bạch Cơ , ánh mắt ngập tràn sự cảm thông.
"Ta sẽ đợi đến ngày ngươi vượt qua . Còn bây giờ, hãy sống, cai quản Hải Quốc."
Long Ẩn chỉ nở một nụ chua chát.
Bạch Cơ xuống bên cạnh Long Ẩn.
"Ẩn, kể từ khi trở thành Long Vương, tâm trí lạc lối, chúng lâu cạnh như thế . Cũng từ khi còn sống cùng ở Hải Thị, mới dịp chuyện với ngươi như thế ?"
Lời của Bạch Cơ khơi gợi trong lòng Long Ẩn những ký ức khóa kín.
"Phải, thưa ngài."
"Ta hết những gì ngươi lưng ở Hải Thị. Chẳng gì qua mắt , nhưng định truy cứu chuyện đó. Giờ Hải Thị là thế giới của ngươi, ngươi gì thì ."
Bạch Cơ mỉm dịu dàng.
Long Ẩn ngẩn ngơ nụ dịu dàng , lòng rối bời.
"Ẩn, ngươi là t.ử thương yêu nhất, cũng là kẻ khiến tự hào và tin tưởng nhất. Tại ngươi phản bội , theo phe Ma Tôn Ba Tuần? Hắn thể đối với ngươi hơn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-8-quyen-gia-lam/chuong-2-ba-tuan.html.]
Bạch Cơ khẽ cất lời, giọng nàng dịu nhẹ như tiếng gió.
Long Ẩn thoáng giật , bình tĩnh .
"Thưa ngài, còn lựa chọn nào khác ngoài việc theo Ma Tôn Ba Tuần. Sức mạnh của quá đáng sợ, thể chống . Ta từng phản kháng, nhưng thất bại."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi đến thách đấu với , là theo lệnh của Ba Tuần ?"
Long Ẩn hết sự thật.
"Không, chỉ gặp ngài, để báo với ngài rằng Hải Thị Ba Tuần chiếm lấy. nếu một lý do hợp lý, sẽ để gặp ngài. Vì thế, với rằng trở thành Long Vương, và đến đây thách đấu với ngài."
Bạch Cơ sâu mắt Long Ẩn, ánh mắt nàng đầy u sầu.
"Ngươi theo Ba Tuần, thật sự là vì còn cách nào khác ?"
Long Ẩn dám đối diện với ánh mắt của Bạch Cơ, đầu , buông lời dối.
"Phải, thật sự ép buộc."
Bạch Cơ khẽ . "Ẩn, ngươi sẵn lòng tiếp tục phục vụ ?"
Long Ẩn thẳng nàng, kiên quyết đáp: "Ta sẵn lòng. Cả đời , nguyện theo ngài đến cùng, dù c.h.ế.t cũng lòng."
Bạch Cơ mỉm . "Ta tin ngươi. Ngươi hãy ở bên Ba Tuần, khi cần thiết, báo tin cho về những hành động của . Ta kế hoạch đối phó với , và hy vọng ngươi thể giúp một chút việc."
Long Ẩn thắc mắc: "Ngài định đối phó Ba Tuần như thế nào?"
Bạch Cơ bí ẩn. "Lúc đó ngươi sẽ . Ẩn, khi chúng cùng liên thủ, chẳng việc gì là thể. Ta Ba Tuần hoặc cúi đầu phục tùng, hoặc biến mất khỏi thế gian ."
Long Ẩn gật đầu. "Thưa ngài, Ẩn nguyện hết lòng vì ngài."
Bạch Cơ Long Ẩn, mỉm đầy ẩn ý.
Bạch Cơ và Long Ẩn giữa những tảng đá ngổn ngang, cùng về phía chân trời nơi hoàng hôn đang dần tắt. Họ thả dòng ký ức, hồi tưởng về những chuyện qua. Trong khoảnh khắc , bao kỷ niệm vui vẻ ùa về, khiến hai như quên hiềm khích. Họ dường như trở mối quan hệ xưa cũ: một thầy một trò, một vị vua và cận thần trung thành nhất.
Khi mặt trời khuất hẳn nơi đường chân trời, Bạch Cơ chuẩn về Phiêu Miểu Các, còn Long Ẩn cũng định trở Hải Thị.
Trước khi chia tay, Bạch Cơ sang Long Ẩn: "Ta thể trốn tránh phận của Long Vương. Rồi cũng sẽ đến ngày đ.á.n.h bại và c.h.ế.t. nếu c.h.ế.t, g.i.ế.c là ngươi. Long Ẩn, giữa chúng sợi dây ràng buộc thể cắt đứt. Ta ngươi khao khát vượt qua , trở thành Long Vương. cần vội. Rồi sẽ đến lúc nhường sân khấu cho ngươi. Ngươi cần bán linh hồn cho Ba Tuần chỉ để ngai vàng . Hãy theo , phục vụ , ngươi cũng sẽ trở thành Long Vương."
Long Ẩn cúi đầu đáp: "Thưa vương, Long Ẩn nguyện một lòng trung thành với ngài."
"Vậy thì về Phiêu Miểu Các đây."
Bạch Cơ phất tay chào bỏ . Long Ẩn lặng, dõi theo bóng nàng khuất dần trong bóng chiều.
Trong lòng dấy lên bao cảm xúc hỗn độn. Chuyến đến Thần Đô , Long Ẩn vốn nhận mệnh từ Ba Tuần để thực hiện một nhiệm vụ. Hắn thể tránh khỏi ánh mắt của Bạch Cơ nên chọn cách thách đấu với nàng để che giấu mục đích thật sự.
Trận t.ử chiến diễn đúng như những gì Ba Tuần tiên đoán: cận kề cái c.h.ế.t, nhưng cuối cùng vẫn giữ mạng. Mọi hành động của Bạch Cơ – g.i.ế.c nhưng cứu, lạnh lùng nhân từ – tất cả đều trong dự tính của Ba Tuần, sai lệch chút nào.
Long Ẩn dối Bạch Cơ. Hắn thực sự trung thành với nàng. Lòng trung của thuộc về Ba Tuần, bởi Ba Tuần hứa sẽ trao cho điều mà khát khao nhất – điều thèm hơn cả ngôi vị Long Vương.
Điều thật sự ... là Bạch Cơ.
Hoặc chính xác hơn, là hủy diệt nàng.
Ngay từ khi nàng bước đời , nàng là một tồn tại rực rỡ, cao quý và kiêu hãnh, khiến ánh sáng của nàng che lấp thứ thuộc về . Ý chí của sức mạnh áp đảo của nàng vùi dập, khiến trở nên nhỏ bé và vô dụng sự vĩ đại của nàng.
Nàng là tất cả niềm tôn kính và tình yêu của – nhưng cũng là nguồn cơn cho oán hận nguôi.
Nàng là gông xiềng giam cầm linh hồn .
Hắn nàng... hủy diệt nàng.
Chỉ khi , trái tim mới thỏa mãn , và linh hồn mới thể thực sự tự do.
Nếu Bạch Cơ trở thành Phật, thì hóa thành ma.
Để hủy diệt Bạch Cơ, sẵn lòng hiến dâng linh hồn cho bóng tối và cái ác.
Hắn sẵn sàng trở thành con ch.ó săn trung thành của Ma Tôn Ba Tuần.
Long Ẩn vội biển, định nghỉ ngơi một chút khi thực hiện những việc cần .
*
Sân của Phiêu Miểu các
Ly Nô chuẩn một bàn thức ăn, Nguyên Diệu giúp bày lên chiếc bàn từ gỗ lê, dù Bạch Cơ dặn cần chờ, nhưng cả hai vẫn cùng đợi nàng trở về.
Trên bàn là một đĩa cá cỏ nướng tiêu muối thơm lừng, một đĩa thịt khô buộc thành những nút thắt đồng tâm, một bát canh tảo và đậu phụ, món chính là cơm điêu khắc hình hạt hồ điệp, bên cạnh còn bánh tôm hấp từ kiều mạch, và món tráng miệng là bánh thạch rồng phượng trong suốt.
"Mọt sách, nếu đói thì ngươi cứ ăn ." Con mèo đen nhỏ cất giọng.
Nguyên Diệu thở dài: "Bạch Cơ về, tiểu sinh ăn nổi. Ly Nô, nếu ngươi đói thì ăn ."
Con mèo đen : "Ta cũng chẳng ăn . Nếu mặt trời lặn, trời tối mà chủ nhân về, chúng sẽ lên núi Mang."
"Được." Nguyên Diệu đồng ý.
"Hiên Chi, Ly Nô, về ! Các ngươi để dành cơm cho ? Ta đói sắp c.h.ế.t đây !" Tiếng của Bạch Cơ vang lên từ ngoài cửa.
Nguyên Diệu và Ly Nô mừng rỡ, vội vàng dậy.
Bạch Cơ bước nhanh , thấy bàn đầy món ngon, nàng lập tức nở nụ rạng rỡ.
"Hai ngươi ăn ? Tốt quá, đói c.h.ế.t , chúng mau ăn thôi!"
Nguyên Diệu Bạch Cơ một lát, nhận thấy nàng dù trông vẫn tươi tắn, nhưng vai vết thương. Tuy nàng tự chữa lành, nhưng...
áo của nàng vẫn còn vương vài vệt máu.
"Ngươi đ.á.n.h với ai thế, Bạch Cơ? Sao thương?" Nguyên Diệu lo lắng hỏi.
Bạch Cơ khẽ : "Ta dạo bên bờ sông Lạc, gặp một con yêu lợn rừng. Nó cứ nhất quyết đòi đ.á.n.h với , nên đành chiều nó một trận. Trong lúc giao đấu, nó dùng nanh khá sắc lỡ trầy xước chút. Vết thương nhỏ thôi, gì nghiêm trọng."
Ly Nô bật : "Chủ nhân, đem xác con yêu lợn đó về? Một con lớn như , lóc thịt phơi khô, đảm bảo ăn cả tháng."
Bạch Cơ mỉm : "Ly Nô, thịt lợn rừng hôi lắm, ngon . Chúng ăn cá thì hơn. Hiên Chi luôn nhắc lòng nhân hậu, nên tha cho nó một con đường sống."
Nguyên Diệu gật gù tán thưởng: "Bạch Cơ là đúng."
Bạch Cơ , ánh mắt thoáng chút xa xăm: " con yêu lợn đó lời dối trá, mà chỉ tay. Trên đường về, nghĩ cũng hối hận vì nương tay."
Nguyên Diệu chậm rãi : "Thôi thì tha ai cứ tha. Không chuyện gì cũng cần c.h.é.m g.i.ế.c."
Ly Nô xen : "Thôi bỏ qua yêu lợn . Cơm canh nguội hết kìa, mau ăn thôi."
Thế là Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng xuống quanh chiếc bàn gỗ lê, ăn tối chuyện trò vui vẻ trong màn đêm buông dần.