Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Hồi 5: Bán Diện Trang - Chương 1: Cám Dỗ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:49
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáu mươi năm , Trường An.

Một buổi chiều hè, trong biệt phủ của một vương hầu.

Một khi ăn trưa xong, đang chiếc giường La Hán chạm trổ hoa văn trong nhà để chơi.

Từ bốn khung cửa sổ mở rộng, thể thấy giàn hoa tường vi ở sân xanh tươi ánh nắng gắt, và một cây lựu nở hoa rực rỡ như lửa.

Cậu bé chơi mệt bèn kéo một tấm t.h.ả.m lông mỏng, đắp lên để ngủ trưa.

Đột nhiên, bầu trời u ám, mây đen kéo đến dày đặc, ban ngày chợt biến thành đêm tối, phía chân trời vang lên những tiếng sấm chớp reng tai nhức óc.

"Rầm rầm rầm..."

Chỉ trong chốc lát, buổi chiều hè tươi sáng trở nên tối tăm như đêm, sấm chớp lóe lên liên hồi.

bé đang ngạc nhiên.

Ngay lúc , một con vật nhỏ lông xù đột ngột lao từ bên ngoài phòng, "Vút..." một cái nhảy lên giường La Hán, chui thẳng lòng bé.

Con vật nhỏ co ro trong lòng bé, run rẩy lớp thảm, đôi chân nhỏ của nó nắm chặt lấy quần áo của bé.

bé thấy thương xót, nghĩ rằng lẽ con vật sợ sấm chớp bèn ôm nó lòng, cùng trốn tấm thảm.

Con vật nhỏ hơn cả mèo, lông màu lốm đốm, bẩn thỉu, lông ướt dính thành từng cụm, rõ là loài gì.

Con vật nhỏ trốn trong lòng bẩn cả .

bé vẫn để nó ở trong lòng, vì nó bẩn thỉu mà đẩy .

Chẳng mấy chốc, bầu trời sáng lên.

Mây đen tan , sấm chớp biến mất, buổi chiều hè rực nắng, mây trắng gió nhẹ trở về.

Con vật nhỏ lập tức chui khỏi tấm thảm, nhảy xuống giường.

Cậu bé cũng dậy, quấn tấm t.h.ả.m lụa mỏng quanh , vẻ mặt ngơ ngác.

Con vật nhỏ định chạy thẳng ngoài nhưng dường như nghĩ đến điều gì đó, nó bé đang quấn t.h.ả.m giường La Hán, cúi đầu hành lễ mới chạy biến mất.

Cậu bé cúi xuống thì thấy dính đầy bùn đất bèn lớn tiếng gọi .

Các thị nữ thấy tiếng gọi, vội vàng bước . Họ thấy bé dính đầy bùn đất, khỏi : "Thế tử, ngài chơi bẩn đến thế !"

"Vương phi chiều nay sẽ đưa ngài gặp khách đấy!"

"Mau chuẩn nước tắm cho Thế t.ử tắm rửa đồ."

Sáu mươi năm , Lạc Dương.

Nửa đêm, trong phủ Tề vương.

Giữa mùa đông trận tuyết rơi. Trong sân phủ, một lớp tuyết mỏng trong veo phủ mặt đất, ánh trăng trông như những giọt sương lúc canh ba, như lớp băng giá cỏ.

Bất chợt, ai cả nhưng những ngọn cỏ lạnh vẫn lay động.

Trên nền tuyết xuất hiện một dấu chân.

Sau khi dấu chân đầu tiên xuất hiện, một dấu chân khác cũng in lên lớp tuyết mỏng như thể ai đó đang lặng lẽ bước qua.

Trong đêm, vang lên tiếng ai oán của một nữ nhân.

"Lạnh quá... mở cửa ... xin ngươi, mở cửa ..."

"Hu... hu hu..."

Trong tiếng của nữ nhân còn tiếng xé lòng của một đứa trẻ sơ sinh.

Trong sâu thẳm của phủ, một căn phòng với ánh đèn vàng rực.

Cửa phòng đóng chặt, cửa sổ cũng đóng kín.

Bên trong phòng đóng kín, một nam nhân ôm đầu bằng cả hai tay, co ro sụp xuống bên cạnh tủ cạnh tường.

Nam nhân ba mươi tuổi, mặc y phục lụa là, da mặt trắng trẻo, lún phún râu. Vì sợ hãi nên ông run rẩy như cây sấy.

Không xa chỗ nam nhân mặc lụa là một xác cái nữ nhân treo từ xà nhà xuống.

Thi thể là một nữ nhân trẻ.

Là thê t.ử của ông .

Hai thị nữ bất tỉnh xác c.h.ế.t đang treo.

Trong căn nhà , ma quỷ tác quái, tối nay khi nam nhân trở về nhà, bước cửa thấy thê t.ử , bệnh liệt giường từ lâu, treo cổ tự vẫn. Xác của thê t.ử ông đung đưa trene xà nhà, hai thị nữ ngất lịm đất.

Rồi ngoài sân vang lên những âm thanh đáng sợ.

Nam nhân vội gọi nhưng trong phủ rộng lớn, hạ nhân nào trả lời.

Ông sợ đến nỗi run rẩy ngừng, chỉ thể trốn bên cạnh tủ gần tường.

"Lạnh quá... mở cửa ... xin ngươi, mở cửa ..."

"Hu... hu hu..."

Con ma nữ lang thang bên ngoài, lóc.

Cửa sổ đột ngột rung chuyển.

Con ma nữ vẻ như đang lay cửa sổ từ bên ngoài.

Nam nhân hoảng sợ đến mặt như tờ giấy, run rẩy : "Xin ngươi, đừng phiền nữa..."

"Lạnh quá... mở cửa ..."

"Hu... hu hu..."

Tiếng của con ma nữ và tiếng xé lòng của đứa trẻ thê lương vang lên trong sân.

Cửa sổ càng rung lắc mạnh hơn.

Chẳng bao lâu, cửa sổ đột ngột rung chuyển một cái "Kẹt..." mở .

Cửa sổ từ từ mở .

Nam nhân ôm đầu, run rẩy ngoài cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ, trong bóng tối hiện khuôn mặt của một nữ nhân.

Nữ nhân sắc mặt nhợt nhạt, tóc đen như mây. Khuôn mặt của nàng kỳ quái, một nửa trang điểm tinh tế, lông mày và mắt vẽ tỉ mỉ, vẻ quyến rũ, má dán hoa, môi nhuộm son đỏ như máu. Nửa còn trang điểm, trắng bệch như giấy, hốc hác khô quắt, ánh mắt như giếng cạn, tràn đầy oán hận và tuyệt vọng.

"Hoạn nương...ngươi đừng phiền nữa..."

Nam nhân hoảng sợ la lên. Sau đó thì thấy thê t.ử treo cổ, ông quyết tâm, vội dậy, lấy một thanh kiếm quý từ tường, rút kiếm và chạy ngoài cửa.

Nam nhân mở toang cửa lớn, chạy ngoài, vung kiếm loạn xạ nền tuyết.

"Ngươi mà còn quấy rầy, sẽ mời một pháp sư về để ngươi biến mất vĩnh viễn..."

Trên nền tuyết, những dấu chân liên tục xuất hiện dần biến mất.

Nam nhân vì sợ hãi mà điên cuồng múa kiếm, một kiếm c.h.é.m cột hành lang, ông vững, ngã xuống đất và ngất xỉu.

Trong đêm, tiếng ma ngừng vang lên.

"Lạnh quá... mở cửa ..."

"Hu... hu hu..." Ma nữ gào thét, đứa trẻ ma lóc,

Như oán hận như than thở, dứt.

*

Mùa đông, vạn vật hiu quạnh.

Lạc Dương, Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu nhận thấy gần đây Bạch Cơ vẻ .

Bạch Cơ còn hứng thú với bất cứ điều gì, vẻ chán nản và uể oải.

Trước đây, Bạch Cơ thường với Nguyên Diệu và Ly Nô nhưng giờ đây ngươi phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ im. Ăn món ngon, nàng khẩu vị, ngay cả món điểm tâm yêu thích nhất cũng chỉ ăn một miếng bỏ xuống. Đọc sách giải trí, nàng , thường chỉ một dòng đặt sách xuống. Tiếp đãi khách, nàng dường như cũng còn hứng thú, mới mở miệng báo giá cảm thấy chán nản, chuyển lời cho Nguyên Diệu tiếp đãi khách còn thì viện cớ khỏe để lên lầu.

Bạch Cơ lúc nào cũng cúi đầu, chút sức sống, trông giống như lão công công . Tuy nhiên, Nguyên Diệu chắc chắn rằng Bạch Cơ gặp lão công công hơn nửa năm, tâm trạng uể oải do lão công công lây nhiễm .

Chuyện đây?

Nguyên Diệu hiểu, chỉ cảm thấy lo lắng cho Bạch Cơ.

Khi Nguyên Diệu thử : "Bạch Cơ, tháng cần lương nữa."

Bạch Cơ cũng hứng thú, chỉ lạnh nhạt đáp: "Ừ."

Nguyên Diệu cuối cùng thể nhịn hỏi: "Bạch Cơ, ngươi gặp vấn đề gì ? Nếu ngươi điều gì phiền muộn thì thể với , chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để giúp ngươi giải quyết. Đừng giấu nỗi buồn trong lòng, một chịu đựng."

Bạch Cơ ngẩn , : "Hiên Chi, vấn đề gì cả."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy ngươi ? Gần đây cứ vẻ u uất, chán nản như ?"

Bạch Cơ uể oải đáp: "Người và phi nhân đôi khi đều cảm xúc chi phối, rơi trạng thái buồn chán thể tự chủ, thể kiểm soát bản . Gần đây đúng giai đoạn cảm xúc thấp, hứng thú với bất cứ điều gì, chuyện, ăn uống, việc, thậm chí ."

Nguyên Diệu : "Không ? Bạch Cơ vốn phi nhân mà."

Bạch Cơ sửa : "Không phi nhân."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vậy ngươi gì?"

Bạch Cơ nghĩ một lúc, uể oải đáp: "Ta gì cả. Hiên Chi, chỉ một cây nấm, lặng lẽ mọc ở góc tối của tường thôi."

Nguyên Diệu : "Như thì . Bạch Cơ cố gắng lên."

Bạch Cơ nhạt nhòa đáp: "Ta sẽ cố gắng."

Mấy ngày bèn trôi qua, Bạch Cơ vẫn chẳng hứng thú với bất cứ điều gì.

Sáng hôm , Bạch Cơ dậy ăn sáng, Nguyên Diệu lên lầu hai gọi Bạch Cơ xuống ăn thì phát hiện tâm trạng nàng càng trở nên u ám hơn.

Nguyên Diệu vô cùng lo lắng, nên trong bữa sáng bàn với Ly Nô về việc .

Ly Nô xong, : "Mọt sách chứ, thỉnh thoảng chủ nhân cũng như . Tâm trạng con đôi khi cũng lúc đột nhiên sa sút, phi nhân cũng thế. Chủ nhân lúc nào cũng vui vẻ, cứ vài trăm năm nàng một rơi thời kỳ chán nản. Không gì nghiêm trọng, qua một thời gian sẽ tự nhiên khỏi thôi."

Nguyên Diệu lo lắng : "Ly Nô lão , Bạch Cơ u sầu gần nửa tháng , cứ tiếp tục thế cũng , chúng vẫn nên nghĩ cách giúp nàng phấn chấn ."

Ly Nô suy nghĩ một lúc, : "Lần chủ nhân rơi tình trạng thời Chu, khi học cách Bát Trân (1) từ Dịch Nha(2). Ta nấu cho chủ nhân ăn, nàng bèn phấn chấn hẳn lên. Thế , sẽ lên kho lấy chiếc đỉnh Chu, ngươi chợ mua đồ. Trưa nay sẽ cá nữa, mà nấu Thuần Ngao, Đảo Trân và Pháo Dương cho chủ nhân, để nàng lấy tinh thần."

(1)Bát Trân: Xuất phát từ "Chu Lễ - Thiên Quan": "Trân dùng tám món", "Bát Trân chi tề". Nội dung cụ thể của Bát Trân gồm: Thuần ngao (thịt sốt đổ lên cơm), Thuần mẫu (thịt sốt đổ lên cơm hạt kê), Pháo đồn (nướng, , rán, hầm heo sữa), Pháo dương (nướng, , rán, hầm cừu), Đảo trân (nướng thịt bò, cừu, hươu thăn), Tý trân (thịt bò, cừu ngâm rượu đường), Ngao trân (giống như thịt bò khô tẩm hương), Can liêu (gan ch.ó nướng với mỡ lưới). "Lễ Ký - Nội Tắc" ghi chép cụ thể về nguyên liệu, gia vị, kỹ thuật nấu nướng và dụng cụ chế biến của tám món ăn , từ đó lưu giữ cho chúng những tư liệu quý giá về nền ẩm thực danh tiếng cách đây hơn hai nghìn năm.

(2) Dịch Nha: Là một đầu bếp nổi tiếng thời Xuân Thu, cũng khi là Địch Nha. Ông là cận thần Tề Hoàn Công sủng ái. Dịch Nha là đầu tiên vận dụng kỹ thuật pha chế trong nấu ăn, giỏi về điều vị và nấu nướng. Người rằng Dịch Nha là đầu tiên mở quán ăn tư nhân, nên ông các đầu bếp tôn tổ sư.

Nguyên Diệu vui mừng : "Vậy thì quá! Nhờ cả Ly Nô lão ."

bữa sáng, Ly Nô giao cho Nguyên Diệu danh sách các nguyên liệu cần mua để nấu Thuần Ngao, Đảo Trân và Pháo Dương tự lên lầu hai kho lấy đỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/hoi-5-ban-dien-trang-chuong-1-cam-do.html.]

Nguyên Diệu chợ mấy mới mua đủ những thứ Ly Nô dặn: một con cừu mổ sẵn, ba cân thịt lợn, hai cân thịt bò, hai cân thịt nai, hai cân thịt nai, hai cân thịt Kỳ, một ít táo đỏ khô, một ít lau sậy và một ít gạo.

Phiêu Miểu các vẫn mở cửa, hôm nay như thường lệ, buôn bán vắng khách, ai ghé qua.

Vì tâm trạng buồn bã, Bạch Cơ vẫn còn ngủ lầu hai khi mặt trời lên cao.

Ly Nô khuân xuống hai chiếc đỉnh Chu bằng đồng, một lớn một nhỏ, đều đặt ở sân . Ly Nô đào hai hố đất giữa đám cỏ hoang sân, xếp đá thành hai bếp lò.

Ly Nô hướng dẫn Nguyên Diệu chất củi lên hai cái bếp, một bếp để đặt đỉnh Chu lớn, bếp để chuẩn nướng cừu nguyên con.

Cách nướng Pháo Dương giống như nướng cừu nguyên con thông thường.

xào gạo trong đỉnh Chu, Ly Nô thể nhiều việc cùng lúc bèn giao cho Nguyên Diệu nhiệm vụ rửa cừu.

Nguyên Diệu vốn là quân tử, xa lánh việc bếp núc, đụng tay chuyện bếp núc. vì bữa ăn là để giúp Bạch Cơ phấn chấn nên nhờ cậy Ly Nô nấu nướng, Ly Nô xoay sở hết nên Nguyên Diệu đành giúp một tay.

Theo lời Ly Nô, Nguyên Diệu đem con cừu mổ sẵn giếng rửa sạch bằng nước giếng.

Nguyên Diệu rửa cừu vất vả. Mùa đông lạnh giá, nước giếng lạnh, rửa đến chán nản. Hắn cảm thấy việc Ly Nô chỉ nấu cá hàng ngày là một quyết định vô cùng khôn ngoan. Cá nhỏ hơn cừu nhiều, dễ rửa sạchơn.

Khó khăn lắm Nguyên Diệu mới rửa xong con cừu, đó theo lời Ly Nô nhét táo đỏ khô trong bụng cừu. Rồi dùng lau sậy và đất sét bọc kín bộ con cừu .

Nguyên Diệu nhăn nhó xổm đất, xắn tay áo, cố gắng bọc cừu bằng lau sậy và đất sét.

lúc , hai bước đại sảnh Phiêu Miểu các.

Đó là hai công t.ử trẻ tuổi, mặc áo gấm lụa là.

Một khuôn mặt ngọc, môi đỏ, khôi ngô phong nhã, mặc một chiếc áo đông tròn cổ viền lông, chân mang giày da nai; thì tuấn rắn rỏi, phong thần tuấn lãng, mặc một bộ hồ phục tay hẹp màu đen, thắt lưng đeo một thanh kim thác đao. Là Vi Ngạn và Bùi Tiên.

Bùi Tiên vì ngưỡng mộ Bạch Cơ, ôm tình yêu đối với nàng nên khi bước Phiêu Miểu các, trong lòng hồi hộp.

Vi Ngạn bước Phiêu Miểu các như về đến nhà , vô cùng quen thuộc, chút xa lạ.

Vi Ngạn thấy trong đại sảnh ai, bĩu môi : "Chắc chẳng buôn bán gì, họ đều ở sân phơi nắng uống . Đi thôi, chúng trong ."

Vi Ngạn và Bùi Tiên phòng trong, vòng qua bức bình phong Hà Đồ Lạc Thư, vẫn thấy ai bèn sân qua cửa sổ song.

Chỉ thấy Ly Nô đang xào gạo bên cạnh một chiếc đỉnh lớn, hương thơm của gạo lan tỏa trong khí.

Nguyên Diệu đang xổm bên giếng nước, xắn tay áo, lấy đất sét trát lên một con cừu.

Vi Ngạn và Bùi Tiên khỏi ngạc nhiên.

Vi Ngạn lớn tiếng hỏi: "Hiên Chi, Ly Nô, hai đang ?"

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên thấy Vi Ngạn và Bùi Tiên.

Khách đến mà ai tiếp đón, thật phần thất lễ.

Nguyên Diệu vội dậy, chẳng kịp lau đất sét tay, bước đến bên cửa sổ song, : "Đan Dương, Trọng Hoa, hai thời gian đến Phiêu Miểu các thế? Tiểu sinh và Ly Nô lão đang nấu ăn."

Vi Ngạn : "Hai thật nhàn nhã, buôn bán mà nấu ăn. Bạch Cơ mắng hai lười biếng chịu việc ?"

Nguyên Diệu buồn bã : "Gần đây Bạch Cơ tâm trạng tệ, đến cả trách mắng cũng chẳng buồn. Tiểu sinh và Ly Nô lão đang nấu ăn để giúp nàng giải sầu."

Bùi Tiên bèn lo lắng hỏi: "Hiên Chi, Bạch Cơ cô nương ? nàng gặp chuyện phiền phức gì ?"

Nguyên Diệu đáp: "Không chuyện gì phiền phức, thứ đều , chỉ là Bạch Cơ vô cớ buồn bã, chẳng hứng thú với bất cứ điều gì. Lúc , nàng còn đang uể oải ngủ lầu hai."

Nghe , Bùi Tiên lo lắng bèn lên lầu thăm Bạch Cơ, tiện thể thổ lộ tình cảm.

Vi Ngạn vội ngăn : "Bùi như quá thất lễ . Dù Bạch Cơ cũng là một nữ tử, nàng đang ngủ muộn lầu, ngươi xông phòng nàng như thế mà ?"

Bùi Tiên suy nghĩ kỹ, nhận thực sự là thất lễ nên từ bỏ ý định lên lầu thăm Bạch Cơ.

Nguyên Diệu : "Hay để lên lầu báo một tiếng nhé."

Vi Ngạn đáp: "Không cần, bây giờ còn sớm, chờ Bạch Cơ tỉnh dậy tự xuống cũng . Ly Nô, các ngươi đang món gì ngon thế?"

Ly Nô rang gạo trả lời: "Thuần Ngao, Đảo Trân và Pháo Dương."

Vi Ngạn : "Chưa bao giờ."

Nguyên Diệu giải thích: "Ly Nô đang món bát trân* thời Chu đấy."

Nghe , Vi Ngạn khỏi chảy nước miếng.

"Ly Nô, hôm nay chúng thể ở ăn trưa ?"

Ly Nô nghĩ một lúc : "Được, dù cũng nhiều thịt, Chủ nhân, mọt sách và cũng ăn hết. một điều kiện, hai giúp một tay. Mọt sách vụng về, bọc con cừu mà mất cả nửa ngày chậm quá. 'Thức ăn chê tinh tế, cá thịt chê kỹ lưỡng,' nấu món ăn thời Chu phức tạp, cần thêm giúp, hai ngươi cũng tham gia nhé."

Bùi Tiên ban đầu đồng ý nhưng Vi Ngạn trả lời.

"Không gì, việc phụ giúp để chúng lo."

Bùi Tiên : "Tên họ Vi , đến đây là để gặp Bạch Cơ, để giúp việc trong bếp ở Phiêu Miểu các."

Vi Ngạn : "Bạch Cơ vẫn dậy mà? Dù cũng rảnh rỗi, việc ngươi cũng chỉ là bắt gió bắt bóng, thể là do con gây , chẳng liên quan gì đến quỷ thần, cần tìm là Bất Lương, chứ Bạch Cơ."

Bùi Tiên im lặng.

Nguyên Diệu hỏi: "Trọng Hoa, ngươi đến Phiêu Miểu các tìm Bạch Cơ việc gì ?"

Bùi Tiên kịp trả lời, Vi Ngạn nhanh miệng: "Không gì, chẳng việc gì quan trọng , chúng hãy món bát trân , vẻ ngon đấy..."

Thế là Vi Ngạn và Bùi Tiên cũng xắn tay áo lên, bắt đầu giúp việc sự chỉ đạo của Ly Nô.

Nguyên Diệu, Vi Ngạn, và Bùi Tiên cùng bọc xong con cừu, đó đặt lên lửa nướng.

Bùi Tiên giỏi nướng cừu, xoay con cừu liên tục, chỉ đạo Vi Ngạn thêm củi còn Nguyên Diệu ở bên quạt lửa, ba lập tức nướng chín con cừu.

Ly Nô thấy trạng thái của con cừu thì thấy lớp đất sét đủ bèn bảo ba Nguyên Diệu, Vi Ngạn, và Bùi Tiên đập bỏ lớp đất sét con cừu nướng.

Ly Nô bảo ba rửa sạch tay, đó chà sạch lớp màng mỏng bề mặt thịt và da cừu nướng thêm nước bột gạo, khuấy thành cháo loãng, đó phủ một lớp mỏng lên con cừu nướng.

Ly Nô thì cho dầu mỡ cái đỉnh Chu nhỏ đặt con cừu phủ bột gạo trong, dầu ngập cả con cừu nướng.

Sau đó, Ly Nô tiếp tục thêm củi lửa, đổ nước đỉnh Chu lớn đặt đỉnh Chu nhỏ chứa cừu nướng trong, nước ngập quá chiều cao của đỉnh Chu nhỏ, đó đun từ từ.

Ly Nô chỉ đạo ba Nguyên Diệu, Vi Ngạn, và Bùi Tiên trộn đều thịt cừu, thịt bò, thịt nai, thịt nai, và thịt chồn giã và khuấy liên tục.

Ly Nô tự pha chế gia vị bằng nước sốt, giấm và hương liệu.

Vi Ngạn Ly Nô bận rộn, khỏi : "Thà nịnh Thần Bếp còn hơn nịnh Thần Lò. Nghĩa là gì?"(3)

Nguyên Diệu bèn lắc đầu tiếp: "Khổng T.ử : Không đúng, x.úc p.hạ.m trời, gì để cầu nguyện."(4)

(3) Thà nịnh Thần Bếp còn hơn nịnh Thần Lò: Xuất phát từ *Luận Ngữ - Bát Dật*. Nguyên văn: "Vương Tôn Giả hỏi: 'Thà nịnh Thần Lò còn hơn nịnh Thần Bếp, nghĩa là gì?' Khổng T.ử đáp: 'Không , phạm tội với Trời, nơi nào cầu khẩn .'" Câu nghĩa là "thà nịnh thần Bếp còn hơn nịnh thần Lò". Đây là một câu tục ngữ phổ biến lúc bấy giờ. Thần Lò tuy là vị thần chính trong nhà nhưng thường cao xa, ít can thiệp công việc hằng ngày. Còn Thần Bếp khác, ngài quản lý chuyện ăn uống của cả gia đình. Vì , dân khi cúng bái, xuất phát từ lợi ích cá nhân, coi trọng Thần Bếp. Từ góc hiện đại, câu giống như câu "phép vua thua lệ làng", ám chỉ việc vì lấy lòng lãnh đạo cấp cao, hơn là lòng những trực tiếp quản lý công việc. Vương Tôn Giả khi hỏi Khổng T.ử ngầm ám chỉ rằng nắm thực quyền ở nước Vệ, việc lấy lòng quốc quân bằng lấy lòng ông.

(4) Khổng T.ử đáp: Không , phạm tội với Trời thì nơi nào cầu khấn : Xuất phát từ "Luận Ngữ - Bát Dật". Khi đối diện với sự dụ dỗ của Vương Tôn Giả, Khổng T.ử mắc lừa, mà trả lời bằng câu: "Không , phạm tội với Trời thì nơi nào cầu khấn ". Ông nhắn nhủ rằng nếu trái với đạo trời, phụ lòng lương tâm, tất sẽ gặp họa, khi đó chẳng ai thể cứu giúp. Lời của Khổng T.ử chỉ khéo léo từ chối lời dụ dỗ của Vương Tôn Giả mà còn nhắc nhở ông rằng quan cần theo chính đạo, nếu sẽ kết cục . Theo quan điểm của Khổng Tử, quan theo con đường chính trực, trung thành với vua, hòa hợp với đồng nghiệp, đem lợi ích cho dân chúng. Nếu chỉ vì lợi ích cá nhân mà mưu cầu danh vọng, chức tước, thì dù nịnh Thần Lò Thần Bếp, cũng sẽ kết quả .

Nói xong, cả hai .

Đến chiều, Bạch Cơ cuối cùng cũng dậy.

Bạch Cơ buồn bã xuống lầu thì thấy Vi Ngạn và Bùi Tiên đang uống trong phòng, nhưng nàng chỉ chào một cách thờ ơ, bảo Nguyên Diệu tiếp đãi chu đáo giếng cổ ở sân lấy nước rửa mặt.

Bạch Cơ ngửi thấy mùi thơm của món bát trân mà Ly Nô đang nấu nhưng dường như cũng hứng thú.

Bạch Cơ rửa mặt xong thì phòng xuống.

"Vi công tử, Bùi tướng quân, lâu gặp, hai vị hôm nay đến Phiêu Miểu các việc gì?"

Bùi Tiên định trả lời thì Vi Ngạn lập tức : "Bạch Cơ, trông ngươi mệt mỏi, tinh thần sa sút thế ?"

Bạch Cơ lên bàn đá xanh, : "Không giấu gì Vi công tử, gần đây rơi trạng thái u uất, cảm thấy cuộc sống vô vị, thậm chí nữa."

Bùi Tiên giật , : "Hả? Sao ? Thế thì . Xem , so với việc của thì giúp Bạch Cơ cô nương khôi phục tinh thần quan trọng hơn."

Vi Ngạn : "Không tinh thần ? Bạch Cơ, ngươi thử ngắm và chơi những vật kỳ dị đáng sợ xem. Không khí u ám rùng rợn thể khiến run sợ hưng phấn tinh thần, nâng cao cảm xúc đấy."

Bạch Cơ uể oải : "Vi công tử, trong kho của Phiêu Miểu các cả đống đồ vật kỳ quái đáng sợ, xem qua cũng chẳng hứng thú."

Vi Ngạn đành im lặng.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ thể Tứ Thư Ngũ Kinh, lời dạy của thánh hiền luôn khiến cảm thấy như gió xuân, tinh thần phấn chấn."

Bạch Cơ chán nản : "Đọc Tứ Thư Ngũ Kinh còn chẳng bằng xem mấy món đồ kỳ quái."

Ly Nô ở ngoài cửa sổ : "Chủ nhân, là chúng ăn trưa . Hôm nay Ly Nô Thuần Ngao, Đảo Trân và Pháo Dương. Lần ngài rơi trạng thái u uất, ăn mấy món sẽ hồi phục tinh thần ngay thôi."

Bạch Cơ ủ rũ : "Được . Vậy thì ăn thử . Vi công tử, Bùi tướng quân, nếu chê thức ăn đơn giản ở Phiêu Miểu các thì mời các vị cùng thưởng thức tài nghệ của Ly Nô nhé."

Bùi Tiên : "Cảm ơn Bạch Cơ mời, thì chúng sẽ khách sáo nữa."

Vi Ngạn : "Bạch Cơ, những món ăn cổ đại hề đơn giản, các bước chế biến vô cùng phức tạp. Đều là chúng phụ bếp giúp đỡ, đến mức tay bỏng đỏ khi gỡ lớp đất sét bọc con cừu nướng đấy."

Vì trời mùa đông khá lạnh, gió lớn ở sân nên Phiêu Miểu các thường ăn cơm trong phòng ấm áp mùa đông.

Ly Nô mang lên năm bát "Thuần Ngao", tức là năm bát cơm gạo với nước sốt thịt nấu chín, phía rưới thêm mỡ nóng.

Ly Nô còn mang lên một đĩa lớn "Đảo Trân", tức là các loại thịt cừu, thịt bò, thịt nai, thịt kỳ giã nhuyễn và hấp chín. Bên cạnh "Đảo Trân" một bát nước sốt và một bát giấm. Khi ăn, múc "Đảo Trân" bát nhỏ của , tùy theo khẩu vị mà thêm giấm và nước sốt để thưởng thức.

Ly Nô cắt sẵn một đĩa lớn "Pháo Dương" và mang lên. "Pháo Dương" khi nướng chín hầm trong mỡ, mềm đến mức tan ngay trong miệng, hương vị vô cùng béo ngậy.

Nguyên Diệu, Vi Ngạn, Bùi Tiên ăn uống ngon lành, ngớt lời khen ngợi.

Bạch Cơ vẫn ăn uống hứng thú.

Ly Nô vốn chỉ thích ăn cá, thích các loại thịt khác nên dù "Bát Trân" nhưng cũng hứng thú lắm với việc ăn uống.

Ly Nô : "Chủ nhân, thích ăn thế, là tay nghề của Ly Nô thụt lùi ngon như đây? Không đúng, dù ngon thì cũng là do tay nghề của Ly Nô, chắc chắn là do ba bọn họ, hôm nay là họ nấu giúp đấy."

Bạch Cơ : "Không là món ăn ngon cũng của Ly Nô, mà là do tâm trạng của nên ăn thấy ngon."

Ly Nô lo lắng : "Lần ngay cả món ăn ngon cũng hiệu quả, chủ nhân mới thể phấn chấn đây?"

Bùi Tiên suy nghĩ một chút : "Khi tâm trạng , thường đắm trong vui chơi hưởng lạc, đến chốn phong hoa tuyết nguyệt tìm niềm vui. Như sẽ giúp phục hồi tinh thần."

Mắt Bạch Cơ sáng lên, : "Nghe cũng thú vị đấy. Lâu đến Đồng Đà Mạc, chốn ôn nhu hương . Đi ngắm hoa uống rượu, xem các mỹ nhân múa hát, tâm trạng thể rộng mở hơn, tinh thần phấn chấn lên. quen thuộc với phường Bình Khang ở Trường An còn ở Lạc Dương thì lâu trở , những chốn phong hoa tuyết nguyệt ở đây còn quen nữa, giờ đây ca kỹ, vũ nữ nổi tiếng nhất là ai."

Bùi Tiên : "Nói đến chốn phong hoa tuyết nguyệt thì rành nhất. Để dẫn , đảm bảo sẽ chơi vui hết mức, tan biến ưu sầu."

Bạch Cơ : "Tốt lắm. Vậy tối nay chúng dạo một vòng."

Vi Ngạn ăn : "Ta cũng ."

Nguyên Diệu vội : "Tiểu sinh cũng ."

Bạch Cơ : "Được , chung , càng đông càng vui. Ly Nô ?"

Ly Nô vội : "Chủ nhân, Ly Nô , Ly Nô hứng thú với những nữ nhân phấn son, cũng thích xem ca múa hát."

Bùi Tiên : "Bạch Cơ, còn một tâm tình thổ lộ với , từ đầu tiên gặp , đem lòng yêu mến, thể kìm nén, tình cảm say đắm , rung động trong lòng..."

Bạch Cơ thì lập tức nhức đầu, : "Bùi tướng quân, hiện tại đang ăn cơm mà. Nếu thổ lộ đợi chúng đến chốn phong hoa tuyết nguyệt xem múa hát uống rượu, từ từ mà ..."

Vì Bùi Tiên luôn thổ lộ tình cảm với Bạch Cơ nhưng Bạch Cơ thích , thường để ý tới, đôi khi ứng phó qua loa, đôi khi từ chối thẳng thừng.

Nguyên Diệu quen với tình huống nên để tâm lắm. Tuy nhiên, tò mò, Bùi Tiên ít khi đến Phiêu Miểu các, hôm nay đến đây chắc là chuyện gì nhưng Vi Ngạn ngắt lời, là chuyện gì. vẻ gấp gáp của Bùi Tiên, lẽ là chuyện gì quan trọng, đợi đến lúc khác sẽ tìm cơ hội hỏi rõ hơn.

 

 

Loading...