Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Hồi 4: Thanh Ngọc Dị - Chương 1: Thanh Ngọc Dị

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

*匜: [Dị] Ở thời cổ đại, đây là một dụng cụ dùng để múc nước khi rửa, hình dạng giống như cái gáo.

Hạ triều, Châm Tầm.

Mùa xuân, hoa đào nở rộ.

Những bông hoa đào màu hồng nhạt như những đám mây mơ màng, một cơn gió xuân thổi qua, rải xuống cơn mưa hoa lộng lẫy, kiều diễm mê hoặc lòng .

Trong hoàng cung, tại Thái Miếu, đang diễn một buổi tế lễ.

Hoàng đế mặc áo bào hình rồng uốn lượn, đội vương miện cố định bằng vàng, chân giày đỏ, tay cầm ô ngọc, cúi đầu quỳ lạy bàn tế.

Văn võ bá quan đều mặc triều phục trang nghiêm, quỳ lưng hoàng đế, im lặng một tiếng động.

Tế lễ tại tông miếu, lễ nghi ẩn giấu trong các vật phẩm.

Xung quanh bàn tế, các tế quan chuyên trách cầm đủ loại lễ khí, xếp thành ba hàng. Những lễ khí gồm ngọc bích, ngọc khuê, ngọc tông, ngọc hoàng, ngọc chương, ngọc hổ, sáu loại ngọc còn gọi là "Lục Thuỵ". Ngoài còn t.h.ả.m màu, da khâu, bình vàng, và một chiếc gáo hình phượng bay bằng ngọc xanh*, cùng với một chậu ngọc trắng hình hồ ly.

Hoàng đế để thể hiện lòng thành kính khi tế trời, tự tay dâng lên các phẩm vật cúng tế nhưng khi dâng rửa tay sạch sẽ.

Một tế quan lớn tuổi mang theo gáo ngọc xanh hình phượng bay, trong khi một tế quan trẻ tuổi mang chậy ngọc trắng hình hồ ly.

Tế quan trẻ tuổi đổ dòng nước trong từ gáo ngọc xanh hình phượng bay, nước chảy xuống sạch đôi tay của hoàng đế.

Nước chảy qua tay hoàng đế, rơi chậu ngọc trắng hình hồ ly.

Hoàng đế rửa sạch tay, một tế quan cung kính mang đến một chén rượu đục đặt khay vàng.

Nhìn thấy rượu đục, sắc mặt hoàng đế thoáng chút vui nhưng kiềm chế.

Năm nay, Quá quốc cống nạp cỏ thanh mao để lọc rượu đúng hạn. Do đó, rượu tế trời thể lọc , chỉ thể dùng rượu đục. Mà dùng rượu đục để tế trời thì đúng lễ nghi là hành vi khá cẩu thả.

*過國 [Quá Quốc] là một nước phong kiến ở thời kỳ đầu của triều đại nhà Hạ, thuộc vùng La Châu, cũng là một trong những quốc gia phong kiến thành lập sớm ở khu vực Giao Đông. Địa điểm xưa của Quá Quốc ở phía bắc thành phố La Châu, tỉnh Sơn Đông ngày nay, gần Đông của trấn Quá Tây. Sau đó, Quá Quốc vua Hạ Đế Chử tiêu diệt.

Hoàng đế nghĩ đến quốc quân của Quá quốc đầy tham vọng và yên . Theo báo cáo của thám tử, từ mùa hè năm ngoái Quá quốc lén lút luyện nhiều binh khí, âm thầm tích trữ sức mạnh quân sự.

Mùa xuân năm nay, Quá quốc cống nạp cỏ thanh mao như thường lệ, thể là một sự khiêu khích lời, báo hiệu một cuộc chiến tranh đầy hiểm họa.

Nghĩ đến điều , hoàng đế khỏi nhíu mày.

Giữa cơn mưa hoa đào rơi rụng, lễ tế trời vẫn diễn tuần tự.

Không xa đó, một cây đào cao hơn tường cung, một thiếu niên tuấn tú và một thiếu nữ tuổi hoa niên đang .

Thiếu niên mặc áo xanh, dung mạo tuấn tú, đôi mày dài như cánh chim ưng, bên là đôi mắt phượng dài. Khí chất của như ngọc từ núi Côn Lôn, tỏa ánh sáng nhạt nhưng đầy quý phái.

Thiếu nữ mặc áo trắng, tóc đen như ngọc đen bóng, làn da mịn màng như sứ. Nàng như một cành ngọc, như tuyết đọng đỉnh núi băng, khí chất lạnh lùng, thoát tục.

Thiếu niên : "Tiểu Hồ, nghi thức tế lễ của loài thật phức tạp nhưng cũng khá thú vị."

Thiếu nữ thản nhiên đáp: "Tiểu Phượng, năm nay Quá quốc cống nạp cỏ thanh mao, đây là điềm lành. Có thể sẽ chiến tranh trong kinh đô."

Tiểu Phượng : "Loài chiến tranh cũng liên quan gì đến chúng ."

Tiểu Hồ : "Vẫn liên quan đấy."

Tiểu Phượng suy nghĩ một chút, : "Ý ngươi là nếu chiến tranh sẽ còn lễ tế trong hoàng cung, và chúng sẽ thể cùng xem lễ tế nữa ?"

Tiểu Hồ nhíu mày : "Nếu chiến tranh, thể chúng sẽ chia xa."

Ánh mắt của Tiểu Phượng lập tức tối .

"Tiểu Hồ, xa ngươi. Nếu gặp ngươi, sẽ cảm thấy cô đơn."

Tiểu Hồ về phía đám đông đang tế lễ, nàng chăm chú chén rượu đục trong tay hoàng đế, cũng dần chìm nỗi lo lắng và buồn bã.

Tiểu Phượng suy nghĩ : "Ta cách . Tiểu Hồ, nếu xảy chiến tranh và chúng chia xa, chúng sẽ tìm ."

Tiểu Hồ nghi ngờ và buồn bã, : "... liệu chúng thật sự thể tìm ? Chúng thậm chí còn thể tự do di chuyển..."

Tiểu Phượng Tiểu Hồ, ánh mắt kiên định : "Chỉ cần mong gặp và hành động, dù cách xa chân trời địa ngục, chúng cũng chắc chắn sẽ gặp ."

Tiểu Hồ vẫn chắc chắn, lo lắng hỏi: "Thật sự thể gặp ?"

Một cơn gió xuân thổi qua, cánh hoa đào tung bay, những cánh hoa bay qua bóng dáng của Tiểu Phượng và Tiểu Hồ đang cạnh bay đám đông đang tế lễ.

Những cánh hoa màu hồng nhạt gió xuân cuốn thành một vòng xoáy nhỏ, bay quanh các tế quan đang cầm lễ khí rơi xuống gáo ngọc xanh hình phượng bay và khay hoa ngọc trắng hình cáo trong tay họ.

Tiểu Phượng : "Chắc chắn là thể. Nếu chúng xa , dù cách xa bao nhiêu, chắc chắn sẽ tìm ngươi, Tiểu Hồ."

Tiểu Hồ xua tan nỗi buồn khuôn mặt, mỉm : "Ừ. Tiểu Phượng, cũng sẽ tìm ngươi."

Tiểu Phượng và Tiểu Hồ , nụ rạng rỡ của hai ánh nắng ấm áp mùa xuân trở nên lấp lánh.

"Nếu chúng xa thì chắc chắn tìm cho đến khi gặp ."

"Vậy thì hứa nhé."

"Ta hứa."

"Ta Hứa."

*

Tiết xuân phân, sấm bắt đầu vang, và tia chớp lóe sáng. Đó là thời điểm của một kỳ chim én trở về, trong Thần Đô hoa đào nở rộ, chim én về nắng xuân.

Chợ Nam, Phiêu Miểu các.

Đêm qua một cơn mưa xuân, mưa nhẹ nhàng thấm đất trong đêm, sáng nay hiên hành lang còn vương một vài dấu vết của mưa xen lẫn với đất, lá rụng, và hoa tàn.

Nguyên Diệu thấy cảnh thì chịu nổi, bèn xắn tay áo kéo một thùng nước từ giếng lên, cầm lấy một chiếc giẻ lau, bắt đầu lau dọn hành lang.

Ly Nô xổm quầy trong đại sảnh ăn cá khô trông tiệm.

Bạch Cơ việc gì bèn mái hiên, ngẩng đầu thưởng thức cảnh chim én bay lượn nắng xuân.

Những con chim én bay lượn thấp những bụi tường vi dại leo tường vườn, chúng linh hoạt và dễ thương, cắt ngang cơn gió xuân bằng đôi cánh như kéo.

Khi Nguyên Diệu lau đất đến chân Bạch Cơ : "Bạch Cơ thể nhấc chân lên một chút ?"

Bạch Cơ , bay lên lơ lửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/hoi-4-thanh-ngoc-di-chuong-1-thanh-ngoc-di.html.]

"Được thôi. Hiên Chi siêng năng thật đấy."

Nguyên Diệu : "Dù thì gần đây Phiêu Miểu các cũng việc gì, cũng chẳng gì để ghi chép, rảnh rỗi cũng nên quyết định lau dọn sàn nhà."

Bạch Cơ : "Vậy thì ngươi lau luôn sàn cửa hàng, phòng trong, kho, phòng chứa đồ và cả phòng của nhé."

Nguyên Diệu hỏi: "Tại chứ?"

Bạch Cơ khúc khích: "Bởi vì ngươi rảnh mà, ?"

Nguyên Diệu nhăn nhó, : "Ừ."

Bạch Cơ lơ lửng giữa trung, tiếp tục nhàn nhã ngắm chim én bay lượn nắng xuân.

Trong khi đó, tiểu thư sinh mồ hôi nhễ nhài, cặm cụi lau dọn sàn nhà.

Đột nhiên, một con chim tím rực rỡ bay từ phía chân trời, cất lên một tiếng hót lanh lảnh, kéo theo đôi cánh đuôi lộng lẫy và uyển chuyển, bay Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu đang cúi đầu lau dọn, thấy tiếng chim kêu bèn ngẩng đầu lên , thì thấy một con chim tím kích thước chỉ bằng một con chim hỉ thước nhưng trông giống phượng hoàng, bay một vòng trung ở sân thu cánh đáp xuống bên cạnh ao sen bảy báu.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, đây là loài chim gì, cũng rõ tại đến Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ thấy con chim tím thì mỉm . Nó từ từ bay xuống đất, nhẹ nhàng bước khỏi hành lang, tiến về phía bụi cỏ trong sân.

"Kỳ Minh, ngươi đến đây? là một vị khách hiếm hoi."

Con chim tím cất tiếng , là một giọng nam trầm.

"Bạch Cơ đại nhân, lâu gặp. Hôm nay đến Phiêu Miểu các là vì... , chuyện dài dòng..."

Bạch Cơ ngẫm nghĩ một lúc hỏi: "Có Phượng Hậu sai ngươi đến ?"

Kỳ Minh gật đầu.

Bạch Cơ : "Vậy thì mời ngươi trong uống từ từ ."

Kỳ Minh thêm: "Thực , Phượng Vương cũng vài lời nhờ truyền đạt đến ngươi."

Bạch Cơ : "Vậy thì ngay ở đây . Dù cái tên Phượng Vương đó cũng chẳng lời nào ho, chẳng bao giờ thích những lời nó ."

Kỳ Minh rũ cánh, trông vẻ khó xử.

Nguyên Diệu thấy bầu khí khó chịu bèn : "Bạch Cơ, Kỳ Minh cất công đến đây, dù mang lời của ai đến thì cũng uống . Chúng thể thiếu lễ nghi tiếp đón khách ."

Kỳ Minh liếc Nguyên Diệu một cái về phía ao sen bảy báu, : "Không cần phiền phức như . Ta vốn thích uống đục ở nhân gian, nước trong ao sen bảy báu tinh khiết, sẽ uống nước ."

Bạch Cơ : "Kỳ Minh, ngươi đến Phiêu Miểu các thực sự chuyện gì thế?"

Kỳ Minh cúi đầu uống một ngụm nước từ ao sen bảy báu mới : "Bạch Cơ đại nhân, chuyện liên quan đến thiếu chủ Phượng Xí."

Phượng Xí là con trai của Phượng Vương và Phượng Hậu, nó là một con phượng hoàng trắng.

Bạch Cơ ngờ vực hỏi: "Phượng Xí ?"

Kỳ Minh tỏ lúng túng, mở miệng định nhưng dường như nhiều điều bắt đầu từ .

Cuối cùng, kỳ Minh mở lời: "Bạch Cơ đại nhân, thiếu chủ Phượng Xí đến Thần Đô. Chuyện là thế ..."

Phượng Vương và Phượng Hậu kết hôn nhiều năm, chỉ một đứa con duy nhất là Phượng Xí. Phượng Vương và Phượng Hậu coi con trai duy nhất Phượng Xí như bảo bối, yêu thương hết mực, điều khiến Phượng Xí tuy bản chất lương thiện nhưng khá ngây thơ, hiểu sự đời, và bướng bỉnh, luôn theo ý .

Khi Phượng Xí lớn lên, Phượng Vương mới nhận rằng Phượng Xí sẽ kế thừa ngôi vị của , gánh vác trọng trách và trách nhiệm của một vị vua, trở thành vua của muôn chim. Vì Phượng Vương bắt đầu đổi thái độ, từ một cha hiền lành đột nhiên trở thành cha nghiêm khắc, kiểm soát chặt chẽ tự do của Phượng Xí.

Do sự đổi đột ngột mà Phượng Xí hình thành tính cách bướng bỉnh theo ý nên mâu thuẫn giữa hai cha con trở nên lớn hơn. May mắn , Phượng Hậu dịu dàng và thông minh hòa giải dịu mối quan hệ giữa cha và con.

Thời gian trôi nhanh, Phượng Xí đến tuổi kết hôn. Phượng Vương vì lợi ích chính trị, chọn trưởng công chúa của tộc Thanh Loan thê t.ử cho Phượng Xí.

Phượng Xí gặp trưởng công chúa của tộc Thanh Loan nhưng thích nàng , cảm thấy rằng họ hợp kết hôn với nàng. Cưới thích và sống chung với sẽ chỉ gây hại cho cả hai bên. Phượng Xí từ chối cuộc hôn nhân .

Phượng Vương quan tâm đến sự phản đối của Phượng Xí, nhất quyết thực hiện cuộc hôn nhân . Phượng Xí hài lòng với thái độ cứng rắn của Phượng Vương và kiên quyết đồng ý kết hôn. Phượng Vương cho rằng con trai bướng bỉnh, hiểu đại cục nên ép buộc theo sự sắp xếp của ông khiến hai cha con xảy mâu thuẫn.

Phượng Hậu thấy phu quân và con trai mỗi giữ ý kiến riêng, ai chịu nhượng bộ, trong lòng khó xử, nên hòa giải thế nào.

Kỳ Minh đến đây, đột nhiên im lặng và rơi suy tư. Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến nửa chừng thì tò mò, chuyện hôn nhân đó .

Bạch Cơ hỏi: "Kỳ Minh, đó thì ? Ngươi Phượng Xí đến Thần Đô, kết hôn nên lén rời khỏi Đảo Hỏa Diễm chạy đến Thần Đô ?"

Kỳ Minh lắc đầu : "Không, , Bạch Cơ đại nhân, Phượng Xí thiếu chủ lén chạy đến Thần Đô mà là đến công khai. Phượng Vương và Phượng Hậu đều việc ."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Vậy chuyện hôn nhân thì ? Sau đó thế nào?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi, nếu Phượng Xí chạy đến Thần Đô thì hôn sự chắc chắn hủy bỏ ."

Kỳ Minh : "Chuyện hôn nhân vẫn hủy nhưng tạm thời đang treo."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ý ngươi là ?"

Kỳ Minh thở dài một , : "Haiz, cho rõ. Vì đều chuyện gì xảy với Phượng Xí thiếu chủ. Phượng Xí thiếu chủ giận dỗi chịu kết hôn, Phượng Vương nhất quyết cuộc hôn nhân diễn , hai cha con liên tục tranh cãi. Một bạn của Phượng Xí thiếu chủ đang việc trướng Nguyệt Lão, đề nghị hỏi Nguyệt Lão để tìm hiểu về nhân duyên hôn nhân của . Nếu trong sổ nhân duyên ghi tên và công chúa Thanh Loan thì thể lấy lý do là duyên phận để Phượng Vương từ bỏ ý định liên hôn với tộc Thanh Loan. Vì Phượng Xí thiếu chủ đến Thanh Tịnh Thiên, Đô La Sơn, nơi Phong Nguyệt Nhân Duyên để gặp Nguyệt Lão. Không ai chuyện gì xảy nhưng khi trở về từ chỗ Nguyệt Lão, Phượng Xí thiếu chủ như trúng tà, rằng là một cái gáo rửa tay và cần tìm một cái chậu rửa tay."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu mà như lạc mê cung, hai mắt đầy bối rối.

Kỳ Minh thấy vẻ mặt bối rối của Bạch Cơ và Nguyên Diệu rằng họ chắc chắn hiểu lời , vì chính nó còn rõ ràng về chuyện xảy với Phượng Xí nên thể rõ ràng về điều .

kỳ Minh : "Ta cũng rõ chuyện gì xảy , tóm là Phượng Xí thiếu chủ kiên quyết tìm cái chậu rửa tay, nghĩ rằng cái chậu đó thể ở nhân gian nên đến Thần Đô. Đây là đầu tiên Phượng Xí thiếu chủ đến nhân gian, Phượng Vương và Phượng Hậu đều yên tâm nên cử theo để chăm sóc. Ngoài , Phượng Vương và Phượng Hậu còn dặn dò , chắc chắn tìm bởi vì nhân gian đầy nguy hiểm, yêu quái hoành hành, mà Phượng Xí thiếu chủ quen sự đời, sợ rằng sẽ gây họa, hoặc yêu quái lớn đáng sợ ăn thịt. Bạch Cơ đại nhân, xin ngươi vì tình thầy trò từng với Phượng Hậu mà giúp chăm sóc Phượng Xí thiếu chủ. Còn về chuyện gáo rửa tay và chậu rửa tay, ngươi gặp Phượng Xí thiếu chủ thì tự hỏi nhé."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, Phượng Hậu và ngươi tình thầy trò ?"

Bạch Cơ đáp: " . Phượng Hậu là con chim phượng nhất thế gian. Bà chỉ mà còn dịu dàng phong thái cao quý, đức hạnh đoan trang. Không giấu gì ngươi, khi xuống nhân gian để thu thập nhân quả, ngoại trừ giới tính là nữ thì những điều khác đều giống nữ nhân. Vì cách ăn và cư xử giống nữ nhân nên lúc đó thường xuất hiện với hình dáng "Long công tử". May mắn , lúc đó gặp Phượng Hậu, phong thái quý phái và khí chất thanh tao của bà thu hút nên theo học cách một nữ nhân dịu dàng và thanh lịch. Phượng Hậu là một , bà kiên nhẫn dạy cách cư xử của một thục nữ, rèn giũa khí chất của còn dạy nữ công gia chánh. Kỹ thuật thêu thùa của Phượng Hậu là nhất thiên hạ, tất cả kỹ năng may vá của đều do bà dạy. Mặc dù nhiều kiên nhẫn và hứng thú với việc thêu thùa nên chỉ học một chút bề ngoài của bà nhưng cũng khá ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên mở to miệng, : "Bạch Cơ, may vá thì thôi, vì đó là một kỹ năng cần học nhưng nữ nhân cũng cần học ?"

Bạch Cơ xoay một vòng, tạo dáng thanh lịch, che miệng bằng tay áo, : "Hiên Chi thục nữ tất nhiên là học . Nhìn , khi học phong thái và cách cư xử từ Phượng Hậu, dần dần trở thành một nữ nhân cao quý và thanh lịch. Từ khi cách giữ vẻ thanh lịch và khí chất dịu dàng, ít khi biến thành "Long công tử", mà thích xuất hiện với hình dạng "Bạch Cơ" hơn."

Cao quý, thanh lịch, phong thái uyển chuyển, con rồng yêu đúng là hổ, tự khen mà hề đỏ mặt. Nguyên Diệu nghĩ thầm trong lòng Bạch Cơ.

Bạch Cơ hỏi kỳ Minh: "Vậy, Phượng Xí đang ở thế?"

Kỳ Minh , cúi đầu xuống bật .

"Vấn đề là ở chỗ . Phượng Vương và Phượng Hậu phái chăm sóc Phượng Xí thiếu chủ, nhưng... nhưng thường xa, ít khi đến nhân gian nên chú ý, để lạc mất Phượng Xí thiếu chủ. Bây giờ . Bạch Cơ đại nhân, Thần Đô là địa bàn của ngài, xin hãy giúp tìm Phượng Xí thiếu chủ."

 

 

Loading...