Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Hồi 3: Mang Sơn Đằng - Chương 1: Vô Lộc
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:32
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Dương, núi Mang.
Cây cối mọc dày đặc xanh tươi như mây, giữa rừng núi hẻo lánh ít dấu chân , chỉ những sợi dây leo treo lơ lửng giữa hàng loạt những ngôi mộ cổ.
Núi Mang đất dày nước thấp thích hợp cho việc an táng, từ xưa đến nay, các hoàng đế và danh nhân phần lớn đều chôn cất tại đây, thậm chí dân thường cũng nhiều an táng trong núi .
Giữa rừng núi sâu thẳm, một ngôi mộ cổ sập một nửa dây leo phủ kín, ngay cả ánh nắng giữa trưa cũng thể xuyên qua.
Bên trong mộ cổ một căn phòng tối tăm, trong phòng đặt nhiều hũ t.h.u.ố.c lớn nhỏ, mặt đất còn rải rác những d.ư.ợ.c liệu kỳ quái.
Trên đống lửa, một chiếc ấm đất hai tai đang treo lơ lửng, bên trong chiếc ấm chứa một chất lỏng màu nâu xanh đang sôi sùng sục và bốc lên những bong bóng nhỏ.
Bên cạnh đống lửa một con yêu quái trông giống linh cẩu đang xổm, nó vươn móng vuốt, cầm một chiếc que gỗ khuấy chất lỏng màu nâu xanh trong ấm.
Đó là một con Tất Xá Già*.
*Tất Xá Già: Quỷ ăn xác trong thần thoại Ấn Độ.
Móng vuốt của Tất Xá Già sắc nhọn như dao, đó vẫn còn nhỏ m.á.u tươi.
"Cái tên vu y đáng c.h.ế.t đến Thần Đô là quên cả thời gian, giờ vẫn chịu về..." Tất Xá Già khuấy t.h.u.ố.c lẩm bẩm oán trách.
"Cứu mạng...cứu mạng với..."
Từ phòng mộ bên cạnh truyền đến tiếng nức nở xen lẫn với tiếng kêu cứu.
Tất Xá Già tiếng kêu cứu từ phòng bên cạnh tiếp tục khuấy vu dược.
Qua một thời gian dài, vu d.ư.ợ.c trong nồi gốm biến thành màu xanh lục, chuyển thành trạng thái sền sệt, gần như đông đặc.
"Ờm, gần xong ."
Tất Xá Già đặt cây gậy gỗ xuống, khuấy nữa dùng cây gậy cời lửa để ngọn lửa nhỏ .
"Cứu mạng..."
Tiếng kêu cứu từ phòng mộ bên cạnh ngày càng khàn và yếu.
Tất Xá Già dậy, vươn vai một cái.
"Ôi, đói quá, nấu cơm thôi."
Tất Xá Già băng qua một cánh cửa mộ,tiến phòng mộ bên cạnh.
Trong phòng mộ, những dây leo quấn quanh, một thanh niên loài trói chặt một cây cột tròn bằng những dây leo.
Khi thanh niên thấy Tất Xá Già tới, thì lập tức thấy sợ hãi vô cùng. Sức lực của cạn kiệt, giọng khàn đặc.
"Cứu mạng..."
Tất Xá Già thèm để ý đến thanh niên vì dù kêu gào thế nào thì trong vùng sâu của núi Mang ai thể thấy tiếng kêu cứu từ ngôi mộ cổ.
Tất Xá Già qua thanh niên tiến về phía một chiếc bàn đá lớn.
Trên bàn đá m.á.u me bê bết, đặt những con d.a.o như rìu, d.a.o lóc xương, d.a.o bếp và một mảnh thịt xương chặt nhỏ rải rác.
Khi thấy Tất Xá Già tiến về phía bàn đá, khuôn mặt thanh niên trở nên tái nhợt, đôi chân run rẩy.
Tất Xá Già bàn đá, cúi xuống từ đất nhấc lên một miếng thịt heo vẫn còn đẫm m.á.u ném lên bàn đá.
Tất Xá Già cầm lên cây rìu bắt đầu chặt thịt.
Xương thịt b.ắ.n tung tóe, m.á.u tươi tuôn chảy.
Khi thấy Tất Xá Già múa rìu chặt thịt một cách hùng hổ, thanh niên sợ hãi hét lên một tiếng, hai mắt lật lên, ngất xỉu.
Thì Tất Xá Già chặt thịt heo mà là nửa phần cơ thể của một .
Người khi còn sống là bạn của thanh niên .
Tất Xá Già đầu thì thấy thanh niên ngất xỉu, : "Chậc chậc, thật nhát gan! Hôm nay ăn ngươi, mặc dù ăn ngươi nhưng ngươi vẫn còn thử t.h.u.ố.c cho vu y mà." Tất Xá Già đặt cây rìu xuống, nâng lên cái đầu chặt, nó hít lấy hít để, ngửi mùi não trắng toát thì thèm nhỏ dãi.
"Thơm quá! Não tươi ngon như thế nên nướng nấu canh đây?" Một sợi dây leo từ trung thò xuống, quấn quanh cái đầu mà Tất Xá Già đang cầm lập tức đ.â.m , khuấy mạnh.
"Khì khì, ngươi cũng thấy não thơm ? Đừng khuấy nữa, ngươi khuấy nát hết thì chỉ thể nấu canh thôi." Dây leo rút khỏi đầu, lập tức quấn lấy cổ dài của Tất Xá Già đột ngột siết chặt như bóp nghẹt nó.
Tất Xá Già vứt cái đầu xuống đưa móng vuốt giữ chặt lấy dây leo, : "Khụ khụ, đừng nghịch nữa! Nếu nghịch nữa cẩn thận mách vu y đấy!" Nghe đến hai từ "vu y", dây leo lập tức thả Tất Xá Già , lập tức lặng lẽ rút lui.
Tất Xá Già cúi đầu thì thấy não tươi b.ắ.n tung tóe bàn đá, khỏi cảm thấy chán nản. Dù nướng nấu canh cũng đều thể dùng nữa.
"Haizz! Thật tiếc cho cái đầu ngon lành như thế! Xem , hôm nay chỉ thể nướng chân thôi." Không ai trả lời Tất Xá Già, trong ngôi mộ cổ chỉ những dây leo lay động, im lặng tiếng động.
*
Giữa hè, Lạc Dương.
Phiêu Miểu các, sân .
Trên tường viện, dây leo của hoa hồng dại mọc đầy, màu xanh biếc và đỏ rực đan xen, phản chiếu lẫn .
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, những cánh hoa rơi rụng mang theo từng làn hương nhẹ như tiếng hát mơ hồ.
Bạch Cơ mặc một chiếc váy Lưu Tiên tay rộng, màu trắng tuyết với hoa văn hoa sen, tóc ngươi búi nửa chùng, tóc cài một bông mẫu đơn Diêu Hoàng, rủ xuống một chuỗi tua rua ngọc trai màu trắng sữa.
Bạch Cơ mái hiên hành lang, bên cạnh nàng là một vò rượu Kim Cốc, một đĩa bánh hoa sen, một đĩa dưa mật và một đĩa nho.
Bạch Cơ ngắm hoa hồng dại nở rộ tự rót rượu uống. Đôi mắt nàng như đóa sen màu xanh, long lanh như nước, hai má ửng hồng do men say như ráng mây.
Bạch Cơ cầm lấy vò rượu để rót thêm nhưng phát hiện vò rượu Kim Cốc cạn.
"Hiên Chi... Hiên Chi..." Bạch Cơ lớn tiếng gọi.
Nguyên Diệu đang ghi chép sổ sách bên bàn ngọc xanh trong phòng, thấy Bạch Cơ gọi thì vội vàng dừng bút, thò đầu ngoài cửa sổ để .
"Có chuyện gì , Bạch Cơ?"
Bạch Cơ lắc lắc cái vò rượu rỗng, : "Hi hi, rượu Kim Cốc uống hết , phiền Hiên Chi lấy thêm cho một vò nữa."
Nguyên Diệu thì khuyên: "Bạch Cơ, giữa ban ngày ban mặt, ngươi nên uống ít rượu thôi."
Bạch Cơ thở dài: "Không khách, rảnh rỗi buồn chán. Ngoài uống rượu thì cũng gì khác."
Nguyên Diệu : "Ngươi thể thơ. Gần đây mấy bài thơ mới truyền tụng ."
Bạch Cơ lắc chiếc cốc sứ xanh, : "Rượu là thơ đựng trong cốc, thế là đang thơ . Hiên Chi lấy thêm cho một vò rượu Kim Cốc sẽ tiếp tục ." Nguyên Diệu toát mồ hôi.
Nguyên Diệu dậy, lấy một vò rượu Kim Cốc từ ngăn của tủ Đa Bảo mang sân cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ nhận lấy vò rượu Kim Cốc, : "Cảm ơn Hiên Chi."
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, tháng qua hai mươi ngày mà Phiêu Miểu các vẫn mở cửa, một đồng nào thu . Lan Đình Trúc, rượu Kim Cốc đều là những thứ quý nhất ở Thần Đô. Vò rượu Kim Cốc giá năm mươi lạng bạc một vò, tháng ngươi uống hết ba mươi vò . Không, tính luôn vò là ba mươi mốt vò. Chỉ riêng tiền rượu thôi thì tháng tốn một nghìn năm trăm lạng bạc... Thu bù chi, thấy chút nào."
Bạch Cơ dừng tay, tiếp tục mở nắp vò rượu nữa, : "Nghe Hiên Chi , vẻ như đúng là tiêu xài quá nhiều. Lạ thật, đây ở Lạc Dương cũng uống rượu Kim Cốc thoải mái thế mà thấy tốn kém gì nhiều nhỉ."
"Đó là vì Ly Nô lão bao giờ ghi sổ..."
Nghe , Bạch Cơ vui vẻ đập vỡ nắp bùn vò rượu, rót một chén rượu Kim Cốc.
"Vậy Hiên Chi đừng ghi sổ nữa là ."
"..."
Bạch Cơ rót thêm một chén rượu Kim Cốc, đưa cho tiểu thư sinh đang nhăn nhó.
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng lo lắng, ý tưởng . Tháng sẽ lỗ ."
Nguyên Diệu nhận chén rượu Kim Cốc, uống một ngụm hỏi: "Ý tưởng gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/hoi-3-mang-son-dang-chuong-1-vo-loc.html.]
Bạch Cơ : "Trước đây, chẳng Võ đế phong Thiên Hộ Hầu ở núi Mang ? Phiêu Miểu các khách, cũng thể cưỡng cầu, chúng dạo quanh lãnh địa xem thể kiếm chút bạc nào ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiểu sinh hiểu lắm, ngươi định núi Mang tìm ai đòi bạc ?"
Bạch Cơ chớp mắt, gian : "Điều đó thì còn xem bắt ai khi núi Mang thôi." Nguyên Diệu hỏi kỹ hơn nhưng đột nhiên một cái đầu mèo nhô từ bụi hoa hồng từ phía tường viện.
Đó là một con mèo li hoa.
Mèo li hoa đôi mắt tròn xoe và bộ lông xù xì rối bời.
Khi mèo li hoa thấy Nguyên Diệu thì khẽ kêu lên một tiếng.
"Meo..."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng ngẩng đầu về phía bụi hoa hồng thì khéo bắt gặp ánh mắt của mèo li hoa.
Bạch Cơ : "Ôi chao, là công chúa Ngọc Quỷ đấy ."
Nguyên Diệu cũng : "Công chúa Ngọc Quỷ thời gian đến Thần Đô ?" Mèo li hoa thấy Nguyên Diệu chuyện với thì vô cùng hổ, nó vội vàng thụt đầu , trốn bụi hoa hồng, khi chải bộ lông rối bời của cho mượt mà thì nó mới thò đầu .
"Bạch Cơ, Nguyên công tử, lâu gặp..."
Bạch Cơ : "Công chúa Ngọc Quỷ, mau đây nào. Vừa ở đây một vò rượu Kim Cốc, chúng cùng ngắm hoa uống rượu."
"Được." Công chúa Ngọc Quỷ ngượng ngùng .
Mèo li hoa nhanh nhẹn nhảy Phiêu Miểu các, băng qua khu vườn cỏ dại um tùm đến bên mái hiên hành lang.
Mèo li hoa xổm đối diện với Nguyên Diệu, vô cùng ngượng ngùng căng thẳng.
Bạch Cơ rót một chén rượu Kim Cốc, đặt mặt mèo li hoa.
Mèo li hoa hồi hộp uống một ngụm, đột nhiên nhận , : "Rượu?! Vừa nãy quá kích động, nhầm thành uống ... Không, , thể uống rượu, uống rượu là phạm giới luật ..."
Bạch Cơ : "Ơ... Vậy ăn chút điểm tâm . Ngụm là vô ý, Phật tổ sẽ trách ."
Nguyên Diệu hỏi: "Công chúa Ngọc Quỷ, nàng vẫn đang tu hành ở Am Linh Tiêu ?"
Mèo li hoa Nguyên Diệu hỏi thì kích động : "Không còn ở đó nữa. Sư phụ tặng cho khác !" Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều sững sờ.
Mèo li hoa vội giải thích: "Sư phụ một bạn cũng là ni cô, pháp danh là Vân Không - trụ trì am Vân Hoa ở Lạc Dương. Trụ trì Vân Không đến Am Linh Tiêu chơi thì thấy dễ thương nên sư phụ tặng cho bà . Ban đầu tặng nhưng khi nghĩ đến am Vân Hoa ở Lạc Dương, mà Nguyên công t.ử cũng ở Lạc Dương nên phản đối nữa. Ta ở am Vân Hoa nửa tháng ." Nguyên Diệu hỏi: "Am Vân Hoa ở phường nào ?"
Mèo li hoa kích động : "Am Vân Hoa trong thành Lạc Dương, mà ở ngoài cửa Kiến Xuân, dọc theo sông Y ba dặm là đến. Nếu Nguyên công t.ử thời gian thì hãy đến chơi!"
Nguyên Diệu toát mồ hôi. Nơi đó là am ni cô, thường chỉ nữ giới đến dâng hương, một nam nhân như việc gì đến am ni cô chơi, thật sự hợp lý lắm.
Bạch Cơ : "Công chúa Ngọc Quỷ ở am Vân Hoa quen ?"
Mèo li hoa : "Rất quen. Mọi đều thiện, cũng chăm sóc . Sư tỷ Vô Lộc lo ăn chay béo , thỉnh thoảng còn lén cho ăn cá bắt từ sông Y... À đúng , sư tỷ Vô Lộc vẫn đang đợi ở quán đấy!"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu .
Mèo li hoa : "Hôm nay đến Phiêu Miểu các một là để thăm... Nguyên công t.ử và Bạch Cơ, hai là để đưa sư tỷ Vô Lộc đến Phiêu Miểu các, nàng chuyện khổ tâm, hy vọng Bạch Cơ thể giúp nàng giải quyết."
Mắt Bạch Cơ sáng lên, : "Ôi! Có khách ."
Mèo li hoa : "Bạch Cơ, sư tỷ Vô Lộc nghèo, tiền bạc, mặc dù nàng luôn mong phát tài..."
Bạch Cơ : "Không , nếu là sư tỷ của công chúa Ngọc Quỷ thì sẽ tính cho nàng giá rẻ. Nàng ?"
Mèo li hoa : "Vị sư tỷ Vô Lộc dường như thể Phiêu Miểu các. Ta cùng nàng tìm Phiêu Miểu các ở chợ Nam, mấy vòng đến mức chân đều mỏi mà vẫn tìm thấy. Sư tỷ Vô Lộc mệt nên tìm một quán để nghỉ ngơi. Ta bảo nàng chờ còn tự tìm nhưng vẫn tìm thấy. Tuy nhiên, cảm nhận một luồng khí tức ẩn giấu của kết giới nên phá kết giới mà ." Bạch Cơ im lặng một lúc đột ngột lên.
Nguyên Diệu giật hỏi: "Bạch Cơ ?"
Bạch Cơ đáp: "Hiên Chi, tại hai mươi ngày qua khách đến ."
Nguyên Diệu hỏi: "Tại ?"
"Ta quên mở kết giới. Cuối tháng củng cố kết giới nhưng vì uống rượu nên quên mất việc mở kết giới. Đợi đến khi tỉnh rượu nghĩ rằng mở kết giới . Phiêu Miểu các cứ đóng cửa như cho ai , tất nhiên sẽ khách ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "...Bạch Cơ, uống rượu hỏng việc, xin ngươi đừng uống quá nhiều nữa."
Công chúa Ngọc Quỷ : "Để gọi sư tỷ Vô Lộc đến?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi cùng công chúa Ngọc Quỷ, dẫn đường cho họ. Trước khi các trở thì sẽ mở kết giới." Thế là Nguyên Diệu và mèo li hoa rời khỏi Phiêu Miểu các.
Trong chợ Nam, thương nhân đông đúc, qua kẻ tấp nập.
Quán nơi Vô Lộc nghỉ chân thực xa Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu và mèo li hoa đến ngay.
Vô Lộc là một ni cô trẻ tuổi, mặc áo ni cô màu xám, dáng đầy đặn, gương mặt hiền hòa và trông mệt mỏi.
Vô Lộc thấy mèo li hoa bèn thanh toán tiền và rời khỏi quán .
Mèo li hoa nhảy lên vai Vô Lộc, nhỏ: "Sư tỷ Vô Lộc, chúng tìm Phiêu Miểu các , cùng thôi. Vị là Nguyên công t.ử của Phiêu Miểu các."
Sau khi Vô Lộc và Nguyên Diệu chào hỏi , hai một mèo qua khu chợ tiến một con hẻm cụt.
Nguyên Diệu, Vô Lộc và mèo li hoa kịp hẻm cụt thì Ly Nô xách một con cá lớn màu vàng nghêu ngao hát trở về.
Ly Nô thấy nhóm Nguyên Diệu thì : "Mèo rừng, ngươi cũng đến Trường An? Mọt sách, ni cô mập là ai thế?"
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , vô lễ! Đây là sư cô Vô Lộc, khách của Phiêu Miểu các."
Vô Lộc tò mò thiếu niên mặc áo đen đang xách một con cá vàng lớn.
Mèo li hoa : "Sư tỷ Vô Lộc đừng để ý đến , chỉ là kẻ ăn trong Phiêu Miểu các thôi." Ly Nô định phản bác nhưng sợ mèo li hoa tức giận biến thành mèo rừng, đ.á.n.h nên im lặng.
Vô Lộc con cá vàng, thở dài : "Ngọc Quỷ, chờ khi phát tài, sẽ mua cá vàng lớn cho ngươi ăn." mèo li hoa vui vẻ.
Ly Nô bĩu môi, : "Mèo rừng, ngươi đừng mơ nữa. Nàng tên là Vô Lộc thì còn phát tài gì nữa?"
Nguyên Diệu thì vội : "Ly Nô lão , mau ngậm miệng ..."
Trong lúc chuyện tranh cãi, bốn họ qua hẻm cụt và tiến Phiêu Miểu các.
*
Phiêu Miểu các, bên trong.
Bạch Cơ, Vô Lộc và mèo li hoa cùng xuống bên cạnh bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu pha một ấm hương nhụy, mang đến một đĩa dưa mật ong và một đĩa nho.
Bạch Cơ : "Sư thái Vô Lộc, chuyện gì khiến phiền muộn ?"
Vô Lộc uống một ngụm hương nhụy, nhăn mày : "Là thế . Người ở thế tục của gần đây gặp chuyện kỳ lạ, phát bệnh điên loạn. Nương già đành đến chùa Vân Hoa tìm , mong mượn phúc của Phật giúp hồi phục như cũ. Ta hàng ngày thành tâm tụng kinh cầu nguyện nhưng vẫn khá hơn, Ngọc Quỷ những chuyện quái lạ như thế thể đến Phiêu Miểu các nên đến đây."
Bạch Cơ : "Sư thái Vô Lộc, gặp chuyện gì thế?"
Vô Lộc đáp: "Nghe nương , và bạn Núi Mang ngắm cảnh, hai mất tích. Vài ngày một đoàn thương buôn ngang qua con đường núi phát hiện trong bụi cỏ bèn cứu và đưa kinh thành. Trùng hợp, hàng xóm của đang ăn ở chợ Tây nhận , nương cảm ơn đoàn thương buôn và đưa về nhà. Sau khi tỉnh , thần trí tỉnh táo, điên loạn, gì mà ch.ó hoang, yêu quái dây leo, ăn thịt ... Thầy t.h.u.ố.c cũng hết cách, mời đạo sĩ đến trừ tà cũng hiệu quả, nương lo, đành đến tìm mong tìm cách."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Núi Mang ... Thế nhé, sư thái Vô Lộc, sẽ đến nhà xem tình trạng của tính tiếp."
Vô Lộc thở phào nhẹ nhõm, : "Tốt quá ! Nhà của ở Phường Đại Đồng. Phường Đại Đồng, phố hai, nhà họ Ngô bán đậu hũ. Ngươi đến Phường Đại Đồng hỏi thăm là ngay. Hôm nay lấy cớ mua kim chỉ để ngoài, về chùa Vân Hoa, thể đưa ngươi ."
Bạch Cơ : "Không . Ta và Hiên Chi sẽ cùng."
Vô Lộc gãi đầu hỏi: "Xin hỏi, tiền thù lao là bao nhiêu thế? Ngọc Quỷ rằng quy tắc của Phiêu Miểu các là vật đổi vật, việc đều cái giá của nó."
Bạch Cơ : "Ta rõ tình trạng của thế nào nên vấn đề thù lao đợi xem mới quyết định."
Vô Lộc chắp tay, : "A Di Đà Phật! Cảm ơn Bạch Cơ thí chủ nhiều."
Vô Lộc uống hết hương nhụy cùng công chúa Ngọc Quỷ cáo từ.